1/23/16

Chương 146 - TVTTB (H)


146. Khẩu X cho bé con



   Theo động tác hôn môi của hai người dịch thể chảy từ trong miệng của Lê Diễm sang miệng Lâm Văn Tịch, nhất thời hương vị nồng đậm tràn ngập trong khoang miệng của cả hai. Cảm giác thơm nồng kích thích thần kinh của hai người, hình như độ ấm trong phòng ngày càng tăng lên cao.

   "Tự uống sữa của mình có ngon không?"

   Nam nhân nói khiến mặt Lâm Văn Tịch nóng hổi một trận, cái loại hương vị này làm cho tim cậu đập cấp tốc.

   "Uống ngon chứ hả? Trong miệng bảo bối cũng rất ngọt." Nam nhân nói rồi tiếp tục hôn cậu, còn không ngừng mút lấy, phát ra tiếng chách chách. Cứ như bên trong thực sự có cái gì đó ăn ngon lắm vậy. Lâm Văn Tịch bị hôn khiến cho đầu lưỡi tê rần lên.

   "Có muốn uống thêm chút nữa không?" Nam nhân hôn xong cái miệng nhỏ nhắn phía trên lại chuyển xuống mút phía dưới, còn một bên lấy tay xoa nắn, khiến cho nó chảy ra càng nhiều dịch thể hơn, khiến cho thân thể nhạy cảm của Lâm Văn Tịch bắt đầu bất an giãy dụa.

   "Ưm a... A... Chủ nhân..."

   "Hình như đã hết cứng rồi đó, còn khó chịu không?" Lê Diễm ấn tay xuống chung quanh, giúp cậu nhìn xem còn chỗ nào trướng nữa không.

   Bé con lắc đầu, rồi lại gật đầu. Cái loại cảm giác trướng đau đã được giảm bớt rất nhiều, thế nhưng bây giờ bị nam nhân khiêu khích khiến cho toàn thân đều tê dại, trái lại muốn càng nhiều hơn nữa.

   "Có chỗ nào không thoải mái sao?" Thấy bé con gật đầu, Lê Diễm không khỏi khẩn trương.

   "Chủ nhân... Còn muốn..." Lâm Văn Tịch nhỏ giọng mở miệng.

   Nam nhân cười cười, "Còn muốn chủ nhân mút cho sao?"

   Lâm Văn Tịch ngượng ngùng gật đầu, "Phía... Phía dưới cũng muốn..."

   "Phía dưới của bảo bối cũng chảy sữa nha." Lê Diễm dùng ngón tay chọc chọc vào mã mắt đang chảy ra dịch thể dinh dính của Lâm Văn Tịch, sau đó đưa ngón tay dính dịch thể đó vào miệng liếm liếm, "Không giống với vị sữa ha."

   Toàn thân Lâm Văn Tịch nóng bừng, "Đương... Đương nhiên... Là không giống rồi..."

   "Phía dưới cũng uống sữa đi." Lê Diễm tăng lực tay lên, dùng sức đè lên đầu vú của Lâm Văn Tịch, dịch thể màu trắng trào ra ngoài.

   "A a... A...ha..."

   Lê Diễm quẹt thật nhiều lên tay, sau đó bắt đầu bộ lộng ngọc hành của Lâm Văn Tịch.

   "A... Đừng... Kỳ quái quá..." Cảm giác dính dính dấp dấp ở bên trên chỗ đó rất kỳ quái, thế nhưng cũng rất có khoái cảm.

   Lê Diễm chậm rãi lùi thân thể ra sau, nhìn chằm chằm vào nơi đó của Lâm Văn Tịch, "Bảo bối, ở đây của em cũng biến thành rất thơm rồi nha."

   Lê Diễm hít mũi một cái, toàn bộ đều là mùi sữa.

   "Chủ nhân đừng như vậy..." Ngay lúc đó Lâm Văn Tịch cũng không có chú ý tới nam nhân muốn làm cái gì, nhiều lần cúi đầu muốn nhìn thử phía dưới của mình, lại bị cái bụng đã phình to ngăn trở nên cậu đành phải thôi, hết thảy đều chỉ có thể dựa vào giác quan của mình để cảm nhận.

   "Ở đây cứng như vậy, có phải cũng rất đau hay không?"

   Bé con xấu hổ chịu không nổi, có ai lúc cương lên mà không cứng chứ, bất quá đích thật là trướng đến có chút khó chịu, "Ưm... Chủ nhân... Có chút đau..."

   Nam nhân bày ra vẻ mặt rất lo lắng, "Chẳng lẽ bên trong cũng bị trướng sao? Chủ nhân mút ra giùm em được chứ?"

   Không đợi Lâm Văn Tịch kịp tiêu hóa những lời này, liền cảm giác được phía dưới của mình bị một vật gì đó ấm nóng bao quanh, khoái cảm vô tận ập tới. Trong chớp mắt đầu óc của Lâm Văn Tịch trở nên trống rỗng, chờ đến khi cậu hiểu được đã xảy ra chuyện gì, đã không ngăn cản kịp nữa rồi.

   "A a a... Chủ nhân... Đừng... Anh... Làm cái gì... A..."

   Lâm Văn Tịch chỉ cảm thấy có một vật âm ấm mềm mềm bao quanh phía trước của mình, nhất thời linh hồn đều run lên. Nam nhân... Đang giúp mình... Khẩu giao sao??!!

   "Đừng... Đừng mà... Mau dừng lại... Không muốn..." Lâm Văn Tịch bắt đầu khóc nấc giãy dụa, cái loại khoái cảm mãnh liệt này càng ngày càng khiến cậu khó khống chế, trước khi mất đi lý trí, cậu phải làm cho nam nhân dừng lại mới được.

   "Nhả ra... Chủ nhân... Xin anh đó..."

   Phát hiện bé con đang giãy dụa kịch liệt, thậm chí thanh âm còn mang theo tiếng khóc nức nở, Lê Diễm cho là mình làm không tốt, lập tức dừng động tác lại, nhả vật nhỏ trong miệng ra cầm ở trong tay, "Làm sao vậy? Không thoải mái hả? Xin lỗi, bởi vì trước đây anh chưa từng giúp người khác... Cho nên có thể sẽ..." Anh biết trước đây bé con giúp mình lộng đều rất thoải mái, anh cho rằng bé con cũng sẽ thích như thế, ai ngờ...

   "Không phải... Không phải mà..." Lúc này bé con đã rơi nước mắt, "Em không cần chủ nhân làm chuyện này cho em đâu... Thật đó..." Cậu không muốn làm bẩn nam nhân này, một nam nhân cao cao tại thượng như vậy, sao có thể đi liếm cái chỗ... Dơ như vậy được...

   Lê Diễm lập tức hiểu bé con đang suy nghĩ cái gì, thì ra cũng không phải là khó chịu, đối với Lâm Văn Tịch còn chưa cảm nhận được cảm giác cắm vào, nhất định khẩu giao sẽ mang đến cho cậu vô hạn khoái cảm, thế nhưng, còn hơn cả khoái cảm của bản thân, cậu lại càng lo lắng cho mặt mũi của Lê Diễm, đứa bé này vĩnh viễn đều hiền lành khiến cho người khác đau lòng như thế.

   "Anh đã nói chúng ta bình đẳng mà." Trong lòng Lê Diễm dâng lên cảm giác phức tạp, thì ra từ đầu tới cuối, mình vẫn là ngôi sao ở tận trên cao với bé con, em ấy sẽ vĩnh viễn xem mình là chủ nhân, còn em ấy lại là người hầu.

   "Em biết, thế nhưng... Em không muốn chủ nhân làm chuyện như vậy... Rất dơ... Rõ ràng chủ nhân có tính khiết phích..." Lâm Văn Tịch không cách nào tưởng tượng được nam nhân đã mang tâm tình thế nào khi ngậm lấy nơi đó của mình, phải yêu bao nhiêu mới có thể chấp nhận làm chuyện như vậy vì mình, thế nhưng cảm động thì cảm động, cậu không muốn làm bẩn nam nhân, cái người mà cậu hận không thể nâng anh lên thật cao để không bị nhiễm một hạt bụi trần nào. Chuyện như vậy, cậu chấp nhận làm cho nam nhân, nhưng ngược lại cậu không hề muốn nam nhân làm cho mình chút nào cả. 

Chương 145 - TVTTB (H)


145. Mút sữa ra đi – 2



            "Thoải mái sao?" Lúc này thanh âm của Lê Diễm đã có chút khàn khàn, trong mắt cũng dần có dục hỏa, bất quá vẫn cực lực nhịn xuống, dù sao bây giờ không phải là đang thực sự làm yêu, anh phải để cho bé con thoải mái mới được.

   "Ưm... A... Thoải mái..." Trước đây vẫn luôn trướng đau, còn có thể ngứa nữa, bây giờ được nam nhân xoa như vậy, đã thoải mái hơn rất nhiều rồi.

   "Trước đây anh nên giúp em xoa nhiều một chút, mới không khiến cho bây giờ biến thành như vậy." Bởi vì sợ sát súng cướp cò, ba tháng nay gần như là Lê Diễm chưa từng chạm qua cậu. Thậm chí có khi có thể cảm giác được hình như bé con rất muốn, Lê Diễm cũng ráng nhịn xuống không hề chạm vào em ấy.

   "A...ha... Chủ nhân... Lạ quá... A..."

   "Có phải là càng ngày càng trướng không? Muốn chảy ra rồi sao?" Tay của Lê Diễm chậm rãi ấn xuống, một tay khác còn không quên trấn an cái bụng đang phình to của Lâm Văn Tịch.

   "Ưm... A...ha..."

   "Muốn chủ nhân giúp em mút ra không?"

   "Muốn... A... A...ha..."

   "Muốn cái gì? Nói cho đầy đủ nha."

   "Muốn chủ nhân... Mút núm vú của em... Mút... Sữa ở bên trong ra... Ngứa quá... Khó chịu…" Nói xong, mặt của bé con biến thành đỏ hơn.

   Lê Diễm cúi đầu, ngậm lấy một núm vú đã sưng đến đỏ bừng của cậu vào trong miệng, đầu lưỡi đánh vòng ở chung quanh, hàm răng ma sát nhè nhẹ, có đôi khi còn ấn đầu vú nho nhỏ vào bên trong quầng vú, sau đó kéo ngược nó trở ra, như cách trẻ con bú sữa mẹ mút dần dần theo bản năng.

   "A a... Chủ nhân..." Tay của Lâm Văn Tịch không tự chủ được mà cắm vào trong tóc của nam nhân, cảm giác ở bên dưới có cái gì đó muốn trào ra khiến cậu vừa hưng phấn vừa sợ, đầu vú còn bị nam nhân liếm mút hết đau lại ngứa, một bên hô từ bỏ một bên lại không tự chủ được mà đè đầu của nam nhân xuống, tự nhích thân thể của mình về phía trước, để cho nam nhân ngậm vào càng sâu.

   "A...ha... Trướng quá... Chủ nhân... Khó chịu..."

   "Ra rồi." Một dòng dịch thể mang mùi hương thơm ngát nồng đậm chảy vào trong miệng của Lê Diễm, giống như là xuân dược kích thích đến mức cả người nam nhân đều bắt đầu trở nên khô nóng.

   "A...ha... A... Còn có... A..." Lâm Văn Tịch chỉ cảm thấy lần này chảy sữa không giống với lần trước bị nam nhân cưỡng ép mút ra, mà là không ngừng trào ra bên ngoài, cái loại cảm giác trướng trướng sau khi được nam nhân mút xong cũng dần dần biến mất, cứ như cả người đều được khai thông.

   Mà Lê Diễm thấy bé con như vậy cũng không khiêu khích Lâm Văn Tịch nữa, chỉ mút từ từ tựa như đang bú sữa mẹ. Không có vị gì, nhưng lại đặc biệt thơm, rất giống như mùi sữa tắm sau khi bé con tắm rửa xong, lúc này Lê Diễm mới phát hiện hình như mình đặc biệt thích mùi hương này, trước đây sau khi bé con tắm rửa xong đi đến bên cạnh hay là dựa gần vào mình, cả người anh sẽ bắt đầu khô nóng, hiện tại toàn bộ thân thể của bé con đều là thứ mùi này, khiến anh cảm thấy vô cùng thoải mái, rất muốn mãi ôm em ấy như vậy.

   "Chủ nhân... Ưm..."

   "Đã thoải mái hơn chút nào chưa?" Buông ra một đầu vú đã bị mình giày vò đến đỏ sẫm, Lê Diễm vươn tay xoa lên một bên khác, tuy chưa được mút ra, nhưng mặt trên đã tự rịn ra một ít nhũ dịch màu trắng, đọng lại trên đầu vú đỏ tươi, khẽ run trong không khí đầy mê người, một bộ dáng mặc người gặt hái.

   "Ưm... Chủ nhân, bên này cũng muốn... Bên này vẫn còn trướng..."

   Lê Diễm lại không đưa tay tới, chỉ lấy tay vuốt ve thắt lưng của Lâm Văn Tịch, anh cảm nhận được lúc mình mút ra giúp em ấy thì bé con đã cương rồi, mặc dù mút sữa ra giúp em ấy chỉ cởi bên trên chứ không cởi ở dưới, nhưng anh vẫn thấy được phía dưới đã phình lên thành một khối. Tay của nam nhân xoa từ phần eo dần dần đến bên dưới.

   "A... Chủ nhân... Đừng..." Lâm Văn Tịch cũng cảm giác được phía dưới của mình đã cương rồi, ai biểu lúc nam nhân mút đầu lưỡi cứ loạn chuyển, hàm răng còn ma sát nhè nhẹ, tựa như tiền hí lúc bính thường, bảo cho cậu không có cảm giác cũng đều khó khăn, huống chi bởi vì mình đang mang thai nên càng không có cách nào chịu nổi một kích này.

   "Ở đây cũng khó chịu hả?" Nam nhân vừa cười vừa toàn tâm toàn ý xoa nắn cái nơi đã trướng lên cách lớp quần của bé con, "Xem ra chẳng những là phía trước của bảo bối muốn được mút, ở đây cũng muốn mút mút một cái nha."

   Lời nói của nam nhân khiến Lâm Văn Tịch đỏ mặt, "Chỗ đó... Không thể mút..."

   Lâm Văn Tịch biết nam nhân chỉ trêu mình mà thôi, sẽ không làm thật, nam nhân có tính khiết phích, lúc làm tình với mình nam nhân không có đeo đồ bảo hiểm đã khiến Lâm Văn Tịch cảm thấy mình là người đặc biệt với anh rồi, không có khả năng còn có thể làm chuyện "rất dơ" này. Hơn nữa cậu cũng không muốn để cho một người nam nhân cao quý như vậy làm loại chuyện này vì mình.

   Ngay lúc Lâm Văn Tịch đang suy nghĩ lung tung thì nam nhân đã cởi quần của cậu ra rồi, hành thể nho nhỏ liền được giải thoát ra ngoài, run run chào hỏi Lê Diễm, tuy rằng đã bắn qua không ít lần, thế nhưng cái cây này của bé con còn chưa được sử dụng đúng nghĩa của nó, vẫn là màu sắc hồng hồng đáng yêu như thế, màu trên quy đầu đã đỏ hơn lúc trước một ít, những vẫn cứ nho nhỏ như vậy, rất đáng yêu. Mỗi lần bắn ra cũng không nhiều, thậm chí không có mùi hôi gì quá nồng.

   Bởi vì bị cái bụng to ngăn trở, hiện tại Lê Diễm không có khả năng trực tiếp đè lên người Lâm Văn Tịch như trước đây nữa, mà là nằm nghiêng ở một bên, một tay ôm Lâm Văn Tịch, một tay cầm lấy cái nơi đã cương ở bên dưới của cậu, bắt đầu bộ lộng.

   "Núm vú bên này cũng muốn chủ nhân mút sao?"

   "Ưm... Muốn... Khó chịu lắm..." Lâm Văn Tịch lập tức gật đầu, vừa nãy bên kia đã được nam nhân mút thoải mái, bên này lại khó chịu hơn rất nhiều.

   Lê Diễm vươn lưỡi ra chậm rãi liếm sạch toàn bộ dịch thể đã chảy ra ban nãy, sau đó ngậm lấy đầu vú vẫn chưa được chăm sóc nãy giờ vào miệng.

   Hai bên đều được nam nhân chăm sóc, Lâm Văn Tịch lại cảm thấy càng ngày thân thể càng nóng hơn, "A...ha... Chủ nhân... Lại dùng lực một chút... Ngứa quá..."

   Dịch thể bên trong khiến cho cậu cảm thấy hơi ngưa ngứa, muốn bị nam nhân hung hăng mút liếm, hai huyệt động bên dưới cũng bắt đầu trở nên ướt át, cặp mắt Lâm Văn Tịch chứa đầy nước mắt, tùy ý để cho bản thân mình bị khiêu khích hành hạ như vậy.

   "Hai bên đều 'khóc' đến lợi hại như vậy, hai tiểu huyệt phía dưới cũng là vậy sao?" Nam nhân nói rồi đưa tay lướt qua nơi đó, nhưng lại không có chân chính đụng vào, càng không có hung hăng đảo lộng.

   "A... Chủ nhân... Em muốn..."

   "Không được nha, chỗ đó không thể làm, để cho phía trước của em bắn một lần là được rồi." Nam nhân an ủi hôn hôn cậu. Kỳ thực so với bé con Lê Diễm càng muốn hơn, phía dưới đã trướng đến độ sắp bung cả quần, nhưng vẫn phải cố nhịn để chậm rãi hầu hạ bé con cho thật tốt. Để không cho Lâm Văn Tịch chuyển toàn bộ cảm quan xuống phía dưới, Lê Diễm hung hăng mút một cái vào đầu vú của bé con.

   "A a... Thoải mái quá... Còn muốn... A..."

   "Muốn nếm thử không? Hương vị ngon lắm đó." Nam nhân nói xong liền ngậm lấy sữa vừa mới chảy ra hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của Lâm Văn Tịch. 

Chương 144 - TVTTB (H)


144. Mút sữa ra đi



   Hôm nay Lâm Văn Tịch vẫn về nhà như mọi hôm, vừa vào cửa liền bị nam nhân ôm chặt lấy, trong chớp mắt sự ấm áp tràn ngập khắp thân thể, đến cả thân thể cóng đến mức có chút run rẩy đã dần dần bình phục lại ở trong ngực của nam nhân. Trong lòng Lâm Văn Tịch cũng cảm nhận được tình cảm ấm áp, Lê Diễm thuần thục cởi áo khoác giúp cậu, không có áo khoác che lấp, cái bụng to lớn lập tức lộ ra ngoài.

   Hiện tại đã được 8 tháng, bụng của Lâm Văn Tịch đã thực sự lớn hơn không ít, đến cả Trần Mặc cũng bắt đầu khuyên cậu đừng tới làm nữa, thế nhưng Lâm Văn Tịch vẫn cảm thấy mình phải "kiếm tiền nuôi gia đình", thế là cứ kiên trì không để ý đến sự phản đối và lo lắng của nam nhân cùng với Trần Mặc.

   "Mệt không? Bà xã." Lê Diễm nhanh chóng nhận lấy đồ ăn trong tay cậu đặt qua một bên, sau đó đỡ cậu ngồi xuống ghế sô pha, đã sớm đổi một chiếc sô pha mới, tuy rằng cũng không có bao nhiêu đắt giá, thế nhưng đã thoải mái hơn nhiều so với cái ghế đã hỏng hóc trước đây. Lê Diễm rất tự nhiên đỡ Lâm Văn Tịch ngồi xuống rồi mát xa chân nhỏ của cậu, sợ cậu đi quá lâu sẽ khó chịu.

   "Không mệt đâu." Bé con cười lắc đầu, nhìn nam nhân đối với mình ôn nhu như vậy, chỉ cảm thấy trong lòng ngọt ngào.

   "Có lạnh không?" Nam nhân tới gần một ít, ôm sát cậu vào trong lòng. Cầm lấy tay nhỏ đã có chút đông cứng chậm rãi xoa xoa, còn thỉnh thoảng thổi thổi khí. Lâm Văn Tịch cười lắc đầu với nam nhân.

   Kỳ thực cuộc sống như thế cứ lặp lại mỗi ngày, nhưng Lâm Văn Tịch lại cảm thấy phi thường ấm áp và ngọt ngào, hận không thể vĩnh viễn kéo dài cuộc sống thế này, ba tháng nay, hai người chưa từng suy nghĩ đến chuyện ở bên ngoài, tựa như một cặp vợ chồng bình thường, tờ hợp đồng bán thân của hai người được Lâm Văn Tịch cẩn thận khóa lại ở trong ngăn kéo, mặt trên có chữ kí cứng cáp mạnh mẽ của nam nhân, cũng có chữ ký thanh tú đoan chính của cậu.

   Nó tựa như một tờ hôn thú vậy, có đôi khi Lâm Văn Tịch sẽ nghĩ như thế.

   "Chủ nhân..."

   "Sao vậy?" Nhìn bộ dáng muốn nói lại thôi của bé con, Lê Diễm lập tức khẩn trương.

   "Gần đây, hình như ở đây của em cứ hơi đau đau." Bé con đỏ mặt, chỉ chỉ vào bộ ngực của mình. Thực sự là gần đây chỗ đó rất đau, bình thường đều là như thế này, có đôi khi còn trướng đến rất khó chịu.

   Đầu tiên là nam nhân sửng sốt một chút, lập tức có chút bận tâm, "Sao lại đau rồi? Để anh xem thử." Nói rồi Lê Diễm liền cởi áo lông của cậu ra.

   Lâm Văn Tịch có chút xấu hổ đẩy anh một cái, "Đừng ở phòng khách..."

   "Ừm, vào trong đi."

   Vào phòng, Lê Diễm cởi áo của bé con, lập tức bộ ngực của cậu liền lộ ra ngoài. Bởi vì mang thai, hiện tại chỗ đó của bé con đã trướng lớn hơn rất nhiều, nhìn qua thịt thịt, cảm giác rất ngon miệng.

   "Rất đau sao?" Nam nhân cẩn thận đè lên đó. Bởi vì mang thai nên hiện tại da của Lâm Văn Tịch còn non mềm hơn cả trước đây, cứ như có thể véo ra nước, xúc cảm sờ vào rất tốt.

   "Dạ, còn hơi cưng cứng nữa." Kỳ thực bé con có chút sợ, không biết đó là cái gì, cũng không biết tại sao lại như vậy. Đè lên liền cảm thấy vừa trướng vừa đau.

   Lê Diễm đè ở chung quanh, đích thật là có không ít chỗ cứng, nhất thời cũng có chút khẩn trương, "Bị đau lâu chưa?"

   "Mấy ngày nay cứ đau như vậy."

   "Đến bệnh viện khám thử xem, để anh gọi Trần Mặc đưa em đi." Lê Diễm nói xong liền lấy điện thoại ra gọi cho Trần Mặc, mấy tháng nay, tuy rằng Lê Diễm không có đi ra ngoài, thế nhưng bình thường Trần Mặc vẫn hay lôi kéo Trần Diệu Thiên đến thăm, cho nên dần dần cũng quen biết. Bởi vì Lê Diễm không có phương tiện ra ngoài, có rất nhiều chuyện đều nhờ hai anh em bọn họ hỗ trợ. Dần dần Lê Diễm cũng hiểu được cái tên Trần Diệu Thiên kia có thể ở chung được, hiện tại không thể liên hệ thằng nhóc Hạ Quân Dương, có lẽ chỉ có thể tìm anh ta đến liên thủ hoàn thành kế hoạch của mình mà thôi.

   Quả nhiên sau khi nhận được điện thoại, rất nhanh Trần Mặc liền chạy tới, nghe thấy thân thể của bé con khó chịu y cũng rất khẩn trương. Còn chưa ăn qua cơm tối Trần Mặc liền dẫn Lâm Văn Tịch đến bệnh viện. Đến gần khuya mới về.

   Vừa vào cửa Lê Diễm liền đi tới, vẻ mặt khẩn trương, "Bị làm sao vậy?"

   Bé con đỏ bừng mặt, ánh mắt cũng có chút né tránh, nhưng ngược lại Trần Mặc ở một bên cười đến không có hảo ý.

   "Rốt cuộc là làm sao?"

   "Bác sĩ nói..." Cố ý khiến cho Lê Diễm lo lắng, Trần Mặc nói rất chậm, mà đúng lúc này bé con đã sớm xấu hổ chạy ào vào phòng, để lại Trần Mặc ở lại giải thích với Lê Diễm, "Đầu vú của em ấy cương lên và bởi vì bên trong có sữa, chính là căng sữa, nếu như thực sự khó chịu, anh giúp em ấy mút sữa ra liền không sao rồi."

   Trần Mặc nói xong liền cười quỷ dị, sau đó đi về.

   Để lại Lê Diễm ở đó đầu tiên là ngẩn người, sau đó khóe miệng cũng nở một nụ cười, thì ra là thế. Bởi vì đều là nam nhân, mọi người cũng không biết thân thể của Lâm Văn Tịch đặc thù như thế, có thể mang thai còn có thể có nhiều sữa như vậy, đương nhiên đến cả loại thường thức cơ bản như thế cũng không biết luôn, cứ tưởng rằng Lâm Văn Tịch đã mắc bệnh gì rồi, còn ngây ngốc chạy đến bệnh viện nữa chứ.

   Lê Diễm đẩy cửa ra, liền thấy bé con ngồi ở trên giường, trên mặt vẫn còn hồng hồng.

   "Bà xã."

   "..."

   "Để anh mút ra giúp em cho." Không biết tại sao, lúc Lê Diễm nói câu này lại có cảm giác mình có chút giống ông chú biến thái = =.

   Bé con cầm lấy gối nằm ném về phía nam nhân. Sao mình lại mất mặt như thế chứ...

   Lê Diễm tiếp được gối nằm Lâm Văn Tịch ném tới, cười cười tiến về phía trước, "Không có gì đáng xấu hổ đâu." Nói xong liền vươn móng vuốt về phía ngực của bé con.

   Ban đầu bé con rất ngượng ngùng từ chối vài cái, lại bị nam nhân ôm lấy, "Bảo bối, không mút ra thì giúp em nặn ra được không? Cứ để như vậy hoài rất khó chịu đó."

   Lâm Văn Tịch cũng biết nam nhân nói có đạo lý, nhưng lại cảm thấy xấu hổ lắm.

   "Anh giúp em lộng lộng thì tốt rồi, không sao đâu mà." Nam nhân dỗ dành cậu, một bên cởi quần áo của cậu ra.

   "Ưm... A..." Đầu tiên ngón tay của nam nhân đánh vòng tròn ở bên ngoài, từ từ xoa vào trong, lúc đụng tới chỗ cứng còn cố ý ấn vài cái, vốn chỗ đó của bé con đã mẫn cảm rồi, bây giờ bị nam nhân biến thành như vậy sao có thể chịu nổi nữa, chỉ chốc lát sau liền đỏ mặt ưm ưm a a.

   "Chủ... Chủ nhân... A... Đừng sờ mà..." Loại cảm giác này rất kỳ quái.

   Lê Diễm nhẹ nhàng đẩy ngã cậu xuống, lót thêm xuống dưới lưng cậu một cái gối để Lâm Văn Tịch có thể thoải mái hơn, động tác trên tay cũng chưa từng ngừng lại, tiếp tục nỗ lực làm việc, trước xoa chỗ đó đến mềm mại thoải mái hơn một chút, như vậy mới thuận tiện để mình mút ra.

   Bởi vì được vuốt ve nên rất nhanh nơi đó liền trở nên hồng hồng, còn trướng đến lớn hơn, khiến Lâm Văn Tịch cảm thấy phi thường xấu hổ, mình là một nam sinh, tại sao lại như vậy... Trước đây chỗ đó của cậu cũng không có phát dục a, không biết tại sao sau khi mang thai lại...

   "Chủ nhân... A... A...ha..." Nghe thấy tiếng rên rỉ của Lâm Văn Tịch Lê Diễm chỉ cảm thấy yếu hầu khô khốc một trận, hạ thân cũng đang không ngừng bành trướng, đau đến lợi hại. Đã lâu chưa được thân mật với bé con, hiện tại em ấy lại cởi sạch trơn nằm dưới thân mình phát ra loại thanh âm này, nhưng mình lại chỉ có thể nhìn, không thể thực sự ăn, Lê Diễm có cảm giác mình sắp bị ép đến điên rồi. 

1/21/16

Chương 143 - TVTTB


143. Cuộc sống đơn giản của chồng chồng



   "Anh không ngờ đứa nhỏ kia sẽ là em. Kỳ thực cũng chính từ khi đó, anh liền chán ghét cái loại tính tình quá tốt của ca ca." Cho nên Lê Diễm mới bắt đầu trở nên lãnh đạm, không hề có lòng hảo tâm muốn cứu vớt người khác nữa, chỉ là anh không ngờ rằng sẽ có ngày mình cứu cùng một đứa nhỏ mà ca ca đã cứu trước đây, có lẽ là do quan hệ huyết thống, hoặc có lẽ là do trên người bé con thật sự có loại khí tức đặc biệt hấp dẫn mình.

   Lâm Văn Tịch không nghĩ tới chỉ với một chuyện của mình lại kéo ra nhiều vấn đề như thế, thì ra là mình đã hại chết ca ca của Lê Diễm... Còn khiến cho chủ nhân biến thành như vậy... Trong lòng Lâm Văn Tịch dâng lên một trận khó chịu...

   "Chủ nhân, xin lỗi, em không biết..."

   Nhìn bé con khẩn trương, Lê Diễm biết em ấy đã hiểu lầm rồi, đứa nhỏ hiền lành này cứ luôn đổ lỗi của người khác lên trên đầu mình, "Đứa ngốc, anh còn chưa có nói hết mà, anh không có trách em, chuyện này không có giản đơn như vậy đâu."

   Trước đây cậu vẫn tràn đầy cảm kích với nam nhân kia, bởi vì số tiền bị cướp đi đó chính là để chữa bệnh cho mẹ, thế nhưng lại không ngờ rằng, mình đã gián tiếp hại chết ba... Cho nên có thể không tự trách được sao... Bất quá nam nhân nói không đơn giản như vậy, Lâm Văn Tịch mới dần dần nhớ tới hình như nam nhân có nói qua, ca ca của anh ấy bị người khác hại chết... Tại sao...

   Biết điều bé con nghi hoặc, Lê Diễm nói tiếp, "Đích thật là ca ca đã bị người của Thiên Hà bang hại chết, không liên quan gì đến em cả. Kỳ thực chuyện này là như vầy, anh tưởng lúc đó là do thiên tai, nếu như thiên tai, kỳ thực cũng không thể trách ai được, thế nhưng mấy người anh phái đi theo đã nói cho anh biết lúc đó chiếc xe đi theo phía sau Lê Khâm cũng không chạy quá nhanh, hoàn toàn có thể tránh khỏi trận tai nạn này, thế nhưng ngay vào lúc đó, đột nhiên chiếc xe kia lại tăng tốc xông tới."

   Đột nhiên xông tới? Rõ ràng đã có dự mưu từ trước rồi... Thì ra thật sự là mưu sát sao?

   "Cho nên đây là chuyện tất yếu sẽ xảy ra, căn bản cũng không thể trách em được, không có đợt 'thiên tai' này cũng sẽ có những thứ khác. May là anh đã phái người âm thầm theo dõi, không thôi chuyện này đã thực sự trở thành thiên tai rồi. Ca ca cũng sẽ chết rất oan uổng."

   Lúc nói đến đây kỳ thực nam nhân vẫn còn có chút tức giận, Lâm Văn Tịch biết Lê Diễm nhớ lại chuyện không vui trước đây, thế là ôm chặt lấy anh.

   "Chủ nhân, không sao rồi, không phải bây giờ anh đã biết là người nào rồi sao?"

   "Ừ." Lê Diễm gật đầu, nhớ tới kế hoạch của mình, thế là đều nói cho Lâm Văn Tịch biết.

   "Thì ra thật sự là vì em cho nên chủ nhân mới để em rời khỏi Lê gia ha."

   "Khi đó anh vốn định ở lại đó tự giải quyết tất cả mọi chuyện, thế nhưng cuối cùng không đi không được, không biết là ai đã điều tra ra sự tồn tại của em, lúc đó anh bò lên càng cao thì sẽ càng nguy hiểm cho em, cho nên anh mới sớm từ bỏ, nhưng cũng không phải chân chính buông tha, anh sẽ không bỏ qua cho cái kẻ đã hại chết ca ca đơn giản như vậy."

   "Anh nói không phải ba của Uông Chỉ làm hại, vậy thì là ai?"

   "Nam nhân kia là trợ thủ đắc lực của Uông Kiếm Quốc, cũng là người ông ta tín nhiệm nhất. Anh đã điều tra rõ ràng tất cả mọi chuyện rồi, thì ra vào 18 năm trước, tên kia đã nổi lên ý muốn giết ca ca, bởi vì gã thích mẹ của em, lòng ghen tỵ của nam nhân kia rất nặng, gã theo đuổi mẹ em từ rất lâu rồi, cuối cùng mẹ em lại chọn ca của anh, sau đó ca ca dẫn mẹ em trốn đi, sau khi trở về vẫn luôn được Lê gia bảo vệ rất tốt nên gã vô pháp xuống tay, thẳng đến ngày đó, hiện tại anh hoài nghi có khi nào là do gã ta nói gì đó để ca ca anh đi ra ngoài, ca ca mới đột nhiên trở nên không bình thường như vậy, chỉ nói với anh một câu muốn gặp mẹ em liền đi mất."

   Không ngờ lại là giết vì tình? Lâm Văn Tịch hoàn toàn không nghĩ tới chuyện như thế.

   "Tại sao lại không nói cho ba của chị Uông Chỉ Tâm biết?"

   "Gã ta là thuộc hạ đắc lực của Uông Kiếm Quốc, năm đó cũng không tra ra được chuyện này có dính líu gì với gã, bây giờ nói ra cũng không có căn cứ chính xác, bởi vì được Uông Kiếm Quốc tín nhiệm, cho nên hiện tại phạm vi thế lực của gã cũng đã mở rộng ra rất lớn, anh còn tra được gã đang âm thầm buôn lậu thuốc nổ, kỳ thực thế lực gã tiết lộ ở trước mặt của Uông Kiếm Quốc còn chưa bằng 1/3 thực tế, gã để mắt tới cái vị trí kia của Uông Kiếm Quốc cũng rất lâu rồi, bất quá gã lại ẩn giấu tà tâm của mình rất kỹ, mặt ngoài vẫn là thuộc hạ trung thành của Uông Kiếm Quốc, ngay cả anh hiện tại cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, cho nên lão đầu mới muốn để anh bò lên vị trí của Uông Kiếm Quốc, từ khi gã ta biết Uông Kiếm Quốc có ý muốn nhường vị trí lại cho anh, liền bắt đầu cản trở khắp mọi nơi, vô luận là chuyện gì đều đứng bên phe phản đối, kỳ thực anh biết người đã điều tra ra người kia chính là gã, còn có lần trước gã có ý đồ ám sát anh nữa. Cho nên hiện tại anh thu tay lại cũng là vì kế hoạch sau này, gã ta nghĩ hiện tại anh đã trắng tay, không có sức uy hiếp nữa nên sẽ từ từ thả lỏng cảnh giác. Dù sao thì bất luận như thế nào cũng không thể kéo em vào chuyện nữa."

   Nghe nam nhân nói Lâm Văn Tịch vừa khẩn trương vừa cảm động, đột nhiên cảm thấy chuyện nam nhân làm còn phức tạp hơn cả tưởng tượng của cậu, không những vậy lúc nào anh cũng nghĩ cho mình, không khỏi có chút bận tâm mà nhíu mày, "Vậy không phải chủ nhân sẽ rất nguy hiểm sao."

   Nam nhân sờ sờ đầu cậu, "Hiện tại còn chưa sao cả, đoán chừng đến cả lão đầu nhà anh còn chưa biết anh đang ở đâu nữa, bởi vì bọn họ chắc chắn rằng anh sẽ không tới chỗ của em, bởi vì làm như thế chính là hại em, nhưng bọn họ sẽ không nghĩ tới bé con nhà chúng ta lại dũng cảm như thế, lại dám cùng anh đối mặt trắc trở."

   Gương mặt của Lâm Văn Tịch có chút hồng, đầu nhỏ cọ vài cái trước ngực của Lê Diễm, "Em chỉ muốn ở cùng với chủ nhân. Hơn nữa nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất."

   Bé con nói khiến Lê Diễm cười cười, "Đúng vậy. Hơn nữa bây giờ còn có một cục cưng ở cùng với chúng ta, như vậy là đủ rồi."

   Thế là trong khoảng thời gian này, Lê Diễm đều ở lại trong căn nhà nho nhỏ của Lâm Văn Tịch, ban ngày Lâm Văn Tịch đến tiệm sách của Trần Mặc làm việc, thời tiết dần chuyển lạnh, Lâm Văn Tịch mua một cái áo khoác rất rộng mặc vào, như vậy vừa vặn có thể che khuất cái bụng đang dần dần phình to của mình. Cậu cũng mua cho Lê Diễm mấy bộ quần áo, kỳ thực trong lòng Lâm Văn Tịch vẫn rất áy náy, trước đây nam nhân tùy tiện mua một bộ quần áo đều hơn nghìn vạn, hiện tại mình chỉ có thể mua cho anh ấy hàng vỉa hè, nhưng nam nhân còn chưa từng nhíu mày một cái mà lại rất vui lòng mặc vào. Mỗi ngày về nhà Lâm Văn Tịch sẽ mua một ít thức ăn, sau đó làm cơm, hình như bà Vương ở bên cạnh rất thích Lê Diễm, bình thường lúc Lâm Văn Tịch đi làm trễ rồi cũng chưa về thì rủ Lê Diễm sang nhà mình ăn chung. Lê Diễm cũng rất ít khi ở chung với người lớn tuổi, hiện tại ở chung nhiều cũng dần dần hiểu được cảm giác cô độc trong thâm tâm của họ.

   Biết nam nhân muốn liên lạc với bên ngoài, Lâm Văn Tịch còn cố ý đi mua máy tính, tuy rằng hoàn toàn thua cái trước đây nam nhân cho mình, nhưng là nam nhân vẫn thấy rất bất ngờ và vui vẻ, kỳ thực mỗi ngày Lê Diễm ở trong nhà không cũng đủ buồn chán, chỗ của Lâm Văn Tịch đến cả TV cũng không có.

   Sau đó Lâm Văn Tịch mới biết được thì ra nam nhân còn có rất nhiều cổ phần ở các công ty bên ngoài, trước đây tất cả mọi người cứ nghĩ anh là tổng tài của Vũ Hoàng, là con trai út của Lê gia, giống như toàn bộ những thứ anh có đều thuốc về Lê gia, nhưng bây giờ anh đã không còn mang cái danh hiệu này nữa, anh chỉ là nam nhân của Lâm Văn Tịch cậu, hơn nữa vốn anh còn có rất nhiều tài sản, cho dù có rời khỏi Lê gia thì kỳ thực cũng anh cũng có thể quay về làm hoàng tử của mình như trước, thế nhưng hiện nam nhân này lại nguyện ý cùng chen chúc với mình trong một căn nhà nhỏ bé, mỗi ngày ăn cơm canh đạm bạc, mỗi tối làm ổ ở trên giường cùng nhau sưởi ấm, dùng máy vi tính tìm vài bộ phim cẩu huyết để xem.

Trước đây Lâm Văn Tịch chưa từng trải qua cuộc sống như thế, càng đừng nói chi tới Lê Diễm. 

Chương 142 - TVTTB


142. Chuyện về ba của bé con



   "Nữ nhân kia đã nói với em thế nào?"

   "Trước khi mẹ em qua đời, mới nói cho em biết, tổng tài của Vũ Hoàng là ba của em, còn dặn em cầm cái vòng cổ kia đi tìm ba, nói là ba nhìn thấy vật đó liền hiểu được. Kết quả em còn chưa tìm được anh, đồ vật đã bị đoạt đi. Sau đó anh cứu em trở về nhà, em vẫn còn chưa biết anh là tổng tài của Vũ Hoàng."

   Cho nên sau đó liền tạo thành hiểu lầm như vậy? Cho rằng mình là ba của em ấy, cho nên sau khi nhìn thấy khối ngọc kia mới khổ sở thành như vậy, còn bảo mình đừng tìm cái đó nữa, tiếp theo không tiếc mướn phòng trong khách sạn “sắc dụ" mình, khi đó bé con đã phải ôm tâm tình thế nào mới có thể dùng phương thức như vậy để biểu đạt sự bất an của mình, mà ngay lúc đó, bản thân mình lại không hề hay biết gì cả.

   Bất quá điều khiến Lê Diễm cảm thấy rung động là, sao lúc đó bé con có thể thoát khỏi đấu tranh tư tưởng? Bé con không giống với mình, hiện tại tuổi tác của Lê Diễm đã không còn nhỏ nữa, tự nhiên đã trải qua nhiều chuyện hơn bé con, anh có thể dễ dàng chấp nhận tội danh loạn luân, cũng không có bao nhiêu quan tâm, chỉ cần là người mình thích, anh mới sẽ không đi quản bọn họ có quan hệ thế nào, chắc là anh rất giống với ca ca ở điểm này đi. Không quan tâm đến thứ cấm kỵ mà người ngoài vẫn nói. Thế nhưng bé con lại không giống vậy. Em ấy đã nghĩ thế nào? Chẳng lẽ cái này cũng có thể di truyền hả... Đột nhiên Lê Diễm thấy có chút buồn cười.

   "Lúc đó em đã hiểu lầm anh là ba của em, tại sao còn lựa chọn ở cùng một chỗ với anh."

   Nam nhân nhìn vào ánh mắt của bé con hỏi.

   "Chuyện này là nhờ chị Uông Chỉ Tâm nói với em, chỉ cần thực sự thích, liền dũng cảm một chút, đừng để bản thân phải hối hận." Kỳ thực bé con cũng hiểu được bản thân mình rất may mắn, ban đầu đã nghĩ đến khả năng xấu nhất, cho rằng sau khi nam nhân biết được sẽ dứt khoát chia tay với mình, bây giờ mới biết nam nhân cũng không thèm quan tâm, hơn nữa, anh không phải là ba mình, cảm giác tội lỗi của Lâm Văn Tịch với mẹ cũng đã được giảm bớt.

   Uông Chỉ Tâm? Lê Diễm không nghĩ tới sẽ là nữ nhân kia khai sáng cho bé con, bất quá ngẫm lại cũng đúng, khi đó mình cứ mãi bận rộn, quan tâm bé con ít hơn lúc trước, đến cả em ấy "không bình thường" cũng không phát hiện ra, ít nhiều gì cũng nhờ nữ nhân kia nhắc nhở anh, không thôi chuyện sẽ càng hỏng bét thêm a. Lê Diễm không có cách nào tưởng tượng ra, nếu như khi đó bé con rút lui, mình sẽ phải làm thế nào.

   "Ừm, thế nên sau này cũng không cần buông tay nữa." Nam nhân hôn hôn cậu. "Muốn biết chuyện về ba em không?"

   Lâm Văn Tịch có chút kinh ngạc nhìn nam nhân trước mắt, ba của cậu... Cũng chính là ca ca của Lê Diễm... Chuyện về ba của cậu sao? Kỳ thực trước giờ chưa từng có ai kể cho cậu nghe, đến cả mẹ cũng chưa bao giờ nhắc đến, cậu thật sự không biết được chút gì cả.

   Thế là cậu gật đầu với nam nhân.

   Lê Diễm chậm rãi lật quyển tạp chí, dừng lại trước một tấm ảnh, "Hôm nay anh vô ý nhìn thấy quyển tạp chí này của em, mới phát hiện không biết cái tòa soạn kia tìm đâu ra tấm ảnh chụp trước đây của ca ca anh. Kỳ thực trước kia ca ca là người rất quan trọng với anh..."

   Lâm Văn Tịch nhìn gương mặt rất giống với Lê Diễm trên tờ tạp chí, thực sự cảm thấy hoảng hốt một trận, người này, là ba của mình sao? Cậu vẫn biết Lê Diễm thực sự rất thích ca ca của anh ấy... Nhưng cậu không nghĩ tới... Mình sẽ là con trai của nam nhân kia...

   Thanh âm đầy truyền cảm của nam nhân vang lên trong màn đêm yên tĩnh, Lâm Văn Tịch nghiêm túc lắng nghe, nghe nam nhân kể về chuyện của ba và mẹ mình, kể về chuyện "gièm pha" khắp toàn thành phố năm đó, còn có tất cả mọi chuyện lúc sau.

   Sau khi nghe xong, Lâm Văn Tịch chỉ cảm thấy viền mắt của mình đã có chút ươn ướt, thì ra kỳ thực mình cũng không phải là đứa trẻ bị ba vứt bỏ sao? Ba vẫn rất thương mình hả... Chỉ bởi vì lâm vào tình cảnh này, cho nên ba mới không có khả năng tới gặp mình và mẹ, theo thời gian chậm rãi trôi qua, rất nhiều người đã quên lãng mẹ con bọn họ, mẹ đổi họ tên dẫn theo mình bắt đầu một cuộc sống mới ở nơi này, khi còn bé mẹ vẫn hi vọng mình có thể có tiền đồ, đã từng oán giận vì thân thể của mình, bởi vì tính cách mình có chút nhát gán, nên chính mình cũng cảm thấy bản thân rất vô dụng, khi còn bé bị đám bạn cười nhạo là đứa trẻ không có cha, cậu cũng không phản kháng gì, chỉ âm thầm rơi nước mắt trong đêm khuya, bị mẹ phát hiện ra, mắng cho một trận. Qua lời Lê Diễm kể cậu không ngờ thì ra trước đây mẹ của mình là một người rất ôn nhu? Hơn nữa lại còn là cô giao, cậu không hề biết đến chuyện trước kia của mẹ, chỉ biết mẹ đã từng oán giận vì thân thể của mình không chỉ một lần, dần dần lớn lên, càng ngày nữ nhân kia càng dữ, nhưng thật ra lại là vì ba của cậu... Kỳ thực Lâm Văn Tịch có thể tưởng tượng được trước đây mẹ mình là một nữ sinh nhỏ nhắn đáng yêu đến cỡ nào, sau khi ba rời đi càng ngày tính tình của mẹ càng kém đi.

   "Kỳ thực ca ca cũng không sống khá giả gì, mấy năm qua anh ấy đều ngơ ngơ ngẩn ngẩn, khi đó anh rất hận nữ nhân kia, là cô ta đã cướp đi tất cả của ca ca, thậm chí bao gồm cả mạng sống. Dù đã trải qua rất nhiều năm nhưng anh vẫn không thể quên được, thế nhưng sau khi gặp được em anh đã không còn cảm giác gì nữa, có lẽ là do ý trời đi, ca ca tạ thế, nhưng đã mang em đến cho anh."

   Nam nhân nói khiến Lâm Văn Tịch rất cảm động, "Em cũng thấy rất may mắn vì đã có thể gặp được chủ nhân."

   Lâm Văn Tịch nhìn nam nhân trong hình, đột nhiên nhớ tới người đã cứu mình 5 năm trước, trước đây cậu vẫn nhận định người kia là Lê Diễm, chỉ cho rằng chủ nhân đã quên mất mình mà thôi, hiện tại đột nhiên lại nảy ra một ý nghĩ kỳ quái...

   "Chủ nhân... 5 năm trước thật sự là chúng ta... Chưa từng gặp nhau sao?"

   Không nghĩ tới đột nhiên bé con lại nói đến chuyện 5 năm trước, anh cảm thấy có chút kỳ quái lắc lắc đầu, anh thật sự không có ấn tượng với chuyện đã gặp qua bé con.

   "Tại sao lại hỏi như vậy?"

   "5 năm trước... Anh đã từng cứu em một lần... Khi đó em bị cướp, vừa vặn bệnh trên chân lại phát tác. Sau đó chủ nhân đã lấy tiền của bọn cướp lại cho em còn đưa em đi bệnh viện, nếu như không phải nhờ có chủ nhân......"

   Nhất thời sắc mặt của Lê Diễm trở nên có chút kỳ quái, "Cái lần 5 năm trước đó, là cái hôm trời mưa tầm tã sao?"

   Lâm Văn Tịch gật đầu. Liên hệ tất cả mọi chuyện lại với nhau, nam nhân liền hiểu ra tất cả. "Thì ra đứa nhỏ hôm đó ca ca cứu chính là em."

   Ca ca cứu? Vậy thật sự không phải là chủ nhân sao? Lâm Văn Tịch âm thầm nghĩ, thì ra người tới cứu mình là ba của cậu, chứ không phải chủ nhân quên mất mình, mà căn bản cũng không phải là cùng một người.

   "Vậy... Sao chủ nhân lại biết..."

   "Hôm đó ca ca nói với anh muốn đi tìm nữ nhân kia, cũng chính là mẹ em, kỳ thực sau khi anh ấy đi ra anh cũng có phái người theo sau, lúc đó chỉ muốn biết nơi ở của nữ nhân kia, lúc ở trên đường bọn họ có nói ca ca đã cứu một đứa nhỏ, còn đưa người đó đi bệnh viện, nhưng cũng bởi vì ca ca gặp phải đứa nhỏ này, từ nơi đó đến đây có một đoạn đường vắng vẻ cũng không dễ đi cho lắm, lúc đó do mưa lớn mấy ngày liền vừa vặn gặp phải lỡ đất nên ca ca hoảng hốt lách xe qua một bên kết quả vừa vặn có một chiếc xe chạy từ phía sau chờ tới, liền trực tiếp đụng phải. Lúc đó anh vẫn cho rằng, nếu như khi đó ca ca không cứu đứa nhỏ kia, nếu như anh ấy sớm chạy qua khỏi chỗ đó, liền không bị sao cả."

   Lê Diễm nói đến đây, cả khuôn mặt của Lâm Văn Tịch đã trở nên tái nhợt, chuyện là như vậy sao? Ba của cậu... Ca ca chủ nhân thích nhất... Thì ra chính là bị mình hại chết sao? Nghĩ đến đây thân thể của bé con đã có chút run rẩy, vậy không phải... Chủ nhân sẽ... 
Sky Blue Bobblehead Bunny