12/5/15

Chương 31 – ĐCKCT


Chương 31



Sau khi trở lại phòng làm việc, Trần Nghệ Phong cầm điện thoại lên, hẹn giờ đến nhà Hác Giai ăn, ở đầu điện thoại bên kia ả nghe thấy vậy liền dị thường vui vẻ, Trần Nghệ Phong lại lạnh lùng cúp máy, trong lòng thầm tính toán.

“Ba ơi, ba có nghe không? Nghệ Phong muốn tới nhà của chúng ta, như vậy dễ xử lý rồi, khẳng định ảnh cũng chỉ vui đùa một chút với cái thằng nhóc Lâm Tiểu Sách kia mà thôi, bằng không một đại nam nhân sao lại chấp nhận ôm một nam nhân khác.”

Hác Bằng cũng không có trả lời, chỉ nhìn phần báo cáo trong tay như có điều suy nghĩ. “Ngày mai con cứ bắt chuyện với nó trước, tối nay ba phải về, đến lúc đó sẽ nói chuyện sau.” Qua một lát lão nhân mới nói.

“Ba, có phải ba đã có chủ ý gì rồi không, nói cho con biết đi, nói cho con biết đi!” Hác Giai dựa sát vào nói.

“Nữ nhân thì lo chuyện của nữ nhân là được rồi, bớt quản chuyện của nam nhân đi!” Hác Bằng lạnh lùng đứng dậy nói, sau đó đi ra ngoài.

“Sảng Sảng, cậu mất hứng sao?” Cuối cùng Tiểu Sách trì độn cũng phát hiện ra dị trạng liền quan tâm hỏi.

“Không có, nhưng cậu thì có đó, tại sao lại không chịu nói cho Trần Nghệ Phong biết người nào đã làm cậu bị thương? Cậu đang lo lắng, hay là sợ hãi vậy.” Hạ Sảng hỏi.

“Không… không… không phải… đều không phải… Sảng Sảng… đừng ép tớ mà… nha… cậu là bạn thân nhất của tớ mà… đừng ép tớ nữa… nha nha nha…” Kỳ thực nội tâm vẫn rất thống khổ thế nhưng Tiểu Sách lại liều mạng lắc đầu nói.

“Được rồi, được rồi, Tiểu Sách, tớ không ép cậu đâu, cậu đừng loạn lên, bình tĩnh lại đi.” Khẽ vỗ về đầu của Tiểu Sách, giúp Tiểu Sách đang rối loạn yên tĩnh lại.

Đúng lúc này, điện thoại vang lên, Hạ Sảng có chút tức giận nhìn điện thoại quấy rầy đến Tiểu Sách, “Alo, là anh hả! Tôi đã biết, ừm, được rồi.” Ngữ khí khó nghe cúp điện thoại, vừa lúc chống lại cặp mắt đen như mực của Tiểu Sách, “Tiểu Sách, tớ phải ra ngoài một chuyến, trái lại cậu cứ ngây ngốc ở nhà đi, không được ra khỏi cửa, không được mở cửa cho người lạ, không cho người lạ vào nhà, nhớ kỹ đó!” Lưu loát tuôn ra một tràng, cuối cùng Hạ Sảng bị Lâm Tiểu Sách đẩy ra cửa.

“Tớ mới không phải con nít đâu, còn cần cậu nói những cái này sao?” Tiểu Sách bĩu môi đóng cửa lại, chỉ có một mình nên cậu dự định lục lại mấy bộ GV đã bị bỏ phế bấy lâu nay.

Giữa lúc Tiểu Sách đang chảy nước miếng vì kích thước của diễn viên trong hình thì bên ngoài vang lên tiếng đập cửa.”Đến đây, đến đây.” Luống cuống tay chân cho rằng Sảng Sảng đã về, Tiểu Sách rút đĩa phim ra tùy ý nhét vào khe hở của ghế salon.

“Đến rồi đây ~” Chạy chậm tới cửa, hoàn toàn đã quên lời Hạ Sảng dặn dò trước khi đi.

“Đến đây ~” Cửa chợt mở, có một nam nhân hoàn toàn xa lạ đang đứng bên ngoài. “Hửm, ông tìm ai?” Tiểu Sách ngốc lăng lăng hỏi.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 30 – ĐCKCT


Chương 30



Hác Giai tiến vào khiến cho Lâm Tiểu Sách sợ đến mức vội vã đứng dậy khỏi người Trần Nghệ Phong, đứng qua một bên, “Hác tiểu thư…”

Hác Giai liếc Lâm Tiểu Sách một cái, đi thẳng tới Trần Nghệ Phong để Lâm Tiểu Sách đứng ở phía sau, thân thiết kéo lấy cánh tay của Trần Nghệ Phong, “Nghệ Phong, đã lâu rồi anh chưa đến nhà của em, ba em rất nhớ anh đó ~”

Trần Nghệ Phong nhìn Tiểu Sách không nói gì mà lùi qua một bên, đau lòng muốn kéo tay cậu lại, thế nhưng nghĩ đến còn chuyện chưa xử lý xong, anh chỉ yên lặng nghe Hác Giai tự nói chuyện một mình.

“Được rồi, Giai Giai, anh đã biết, ngày mai anh sẽ đến, thế nhưng hiện tại anh phải ký hết văn kiện, cho nên không thể tiễn em, tự em về được chứ?” Trần Nghệ Phong tận lực nói bằng một giọng bình tĩnh.

Hác Giai vốn còn muốn tiếp tục nhưng khi nhìn thấy biểu tình muốn đuổi khách của Trần Nghệ Phong, ả chỉ có thể căm hận liếc mắt nhìn Lâm Tiểu Sách, xoay người ra về.

“Tiểu Sách, em còn chưa muốn nói cái người đã thương tổn em kia là ai sao?” Đột nhiên hỏi tới vấn đề này, khiến Tiểu Sách sửng sốt một chút, lập tức cúi đầu không đáp lời.

“Anh đã biết! Anh đã nói sẽ không ép em! Chỉ cần em vui vẻ là được rồi!” Vươn tay kéo Tiểu Sách đang cúi đầu vào lòng, để đầu cậu dựa vào tim mình nghe nhịp đập của nó, “Tiểu Sách, chỉ cần là chuyện em không muốn, anh sẽ không để em làm, anh sẽ làm cho cả đời em đều được hạnh phúc như vậy!”

Dịch thể ướt át từ từ lan rộng ra trong lồng ngực của Trần Nghệ Phong, Trần Nghệ Phong chỉ là ôm lấy thiên hạ trước người thật chặt, để cậu có thể nghe tiếng tim đập của anh.

“Phong, em muốn trở về một chuyến, đã lâu rồi không có về nhà, muốn thăm Sảng Sảng một chút, có được không?” Qua thật lâu sau, Lâm Tiểu Sách nâng lên vành mắt hồng hồng nhìn Trần Nghệ Phong.

Cúi đầu hôn lên mắt của Tiểu Sách, Trần Nghệ Phong yêu thương xoa xoa đầu cậu: “Được rồi, trở về một chuyến đi, bên anh cũng có chút chuyện cần phải xử lý một chút, đến lúc đó anh sẽ đến đón em về!”

“Dạ, cám ơn anh.”

“Bé ngốc, đối với anh mà còn nói cảm ơn cái gì chứ.”

“Sảng Sảng ~ Sảng Sảng ~ Sảng Sảng ~ Sảng Sảng ~” Tiểu Sách vừa mới vào của liền dùng âm thanh lớn không tả xiết kêu lên.

“Lâm Tiểu Sách, nếu như cậu còn dám dùng loại ngữ điệu này kêu tên của tớ nữa, tớ sẽ quăng cậu vào trong nồi hầm luôn đấy.”

“Sảng Sảng, Sảng Sảng, tớ rất nhớ cậu, thật sự rất nhớ rất nhớ cậu.” Lâm Tiểu Sách vừa nhìn thấy Hạ Sảng cả người liền sáp qua.

“Cách tớ xa một chút, tớ cũng không muốn là người đầu tiên bị ném vào trong nồi đâu!” Hạ Sảng tựa ở cạnh cửa lành lạnh nhìn sang Trần Nghệ Phong đứng phía sau Tiểu Sách nói.

“Ừm, Hạ Sảng, tôi có chút chuyện cần phải xử lý, trước hết sẽ để Tiểu Sách ở lại đây.” Trần Nghệ Phong trước sau vẫn không nhìn thấu được cái người bạn thân này của Lâm Tiểu Sách, cứ luôn cảm thấy người này không bình thường giống như bề ngoài.

“Phía tôi không thành vấn đề, nhưng thật ra là anh đó, nhất định phải xử lý mọi chuyện cho tốt!” Hạ Sảng cưng chiều vỗ vỗ đầu Tiểu Sách.

“Ừm!” Trần Nghệ Phong cúi đầu hôn một cái lên trán Tiểu Sách sau đó xoay người rời khỏi.

“Sảng Sảng, chúng ta lại có thể ở cùng một chỗ rồi.” Tiểu Sách cao hứng nhìn Hạ Sảng nói, lại bỏ lỡ một tia thương cảm chợt lóe lên trong mắt Hạ Sảng.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 29 – ĐCKCT



Chương 29



Lâm Tiểu Sách tỉnh dậy, không thấy bóng dáng của người yêu ở bên cạnh, chỉ thấy mình đang mặc một chiếc áo ngủ nhẹ nhàng thoải mái còn có thân thể rõ ràng đã được tẩy sạch qua, cậu xấu hổ cúi đầu. Ánh mắt lại liếc tới tờ giấy nhỏ trên tủ đầu giường.

“Tiểu Sách, anh đến công ty trước đây, hôm nay em cũng không cần đến làm, thân thể là quan trọng hơn. Còn có, nghìn vạn lần đừng giặt drap giường nữa!” Tiểu Sách đang cầm cháo người yêu nấu trên tay ngây ngốc nở nụ cười, “Hì hì, lần trước giặt drap giường vẫn bị anh ấy phát hiện.”

Ngay lúc Tiểu Sách còn đang ngơ ngác ngồi ở nhà nhìn vào tấm drap giường, Trần Nghệ Phong ở bên kia đã tìm được chút manh mối. “Lăng, cậu tra được gì rồi?”

“Yên tâm, tiếp qua không lâu sau, bên phía Sảng Sảng sẽ gửi tin về, tuy rằng nhất định là ả làm, thế nhưng cậu cũng biết chỉ bằng chút chuyện nhỏ này cũng không đủ để buộc người đó ra tay.”

“Ừm, tớ đã biết, thế nhưng tớ không hy vọng Tiểu Sách sẽ gặp phải loại chuyện này nữa!” Trần Nghệ Phong trầm mặt nói.

“Đương nhiên, Tiểu Sách là người thân duy nhất của tôi, mới không cần đến anh nói đâu!” Hạ Sảng mới vừa vào cửa bình tĩnh nói, hoàn toàn không nhìn đến biểu tình cô đơn của Vĩ Lăng.

Trần Nghệ Phong nghe vậy liền gật đầu, cầm điện thoại lên nhấn vào dãy số quen thuộc, “Tiểu Sách, thân thể đã khá hơn chút nào chưa, đừng, ừm, vậy được rồi, anh chờ em.”

Dùng ánh mắt ý bảo hai người kia không nên làm kỳ đà cản mũi, ngón tay Trần Nghệ Phong khách khí chỉ ra cửa.

“Cái gì!! Cái thằng không biết xấu hổ kia dám mặt dày mày dạn tiến vào nhà của Nghệ Phong sao?” Một giọng nữ cao ở trong phòng yên tĩnh có vẻ đặc biệt khác thường.

“Như con mà cũng không giành nổi Trần Nghệ Phong!” Một giọng nam già dặn lên tiếng, lại thành công khiến Hác Giai ngậm miệng lại.

“Ba ơi! Làm sao đây, con thích anh ấy, nhất định phải cướp anh ấy về cho bằng được! Hơn nữa ba cũng đã nói anh ấy là đảm bảo tốt nhất có thể giúp chúng ta phát triển ‘Phong Thành’ mà.”

“Sao con có thể ngu xuẩn như vậy được chứ hả!” Lão nhân liếc ả một cái, “Loại thời điểm này cần phải dùng não, cái kiểu đi kêu người đánh thằng nhóc ấy của con, căn bản là vô dụng! Ngày mai con đi mời Trần Nghệ Phong tới dùng cơm, coi như không biết chuyện của nó và thằng nhóc kia, đến lúc đó ba sẽ có cách.” Hác Bằng nói.

“Vậy tất cả đều nhờ vào ba, nhất định con phải chiếm được Nghệ Phong!” Hác Giai nũng nịu dựa vào bên người lão nhân nói, Hác Bằng không mở miệng, thế nhưng trong cặp mắt khôn khéo cũng không chỉ đơn giản là giúp con gái chiếm được nam nhân kia.

“Phong, em tới rồi.” Tiểu Sách lộ đầu ra từ trong khe cửa, vẻ mặt xấu hổ nhìn Trần Nghệ Phong.

“Phong, em tới rồi.” Tiểu Sách nhìn nam nhân hoàn toàn không có phản ứng, nhịn không được đi tới trước mặt anh. “Phong, em… a… ” Trong nháy mắt, Lâm Tiểu Sách đã bị ôm vào một cái lồng ngực ấm áp, cảm giác quen thuộc khiến khóe miệng Tiểu Sách hơi hơi nhếch lên.

“Tiểu Sách, đang cười cái gì đó.” Trần Nghệ Phong yêu thương hôn lên khóe môi cậu.

“Ha ha, không có, không có gì cả.” Lâm Tiểu Sách xấu hổ né tránh cái hôn của người yêu, lắc lư trên thân thể của anh.

“Nhất định là Tiểu Sách đang cảm thấy rất hạnh phúc đi, còn đang cười trộm nữa kìa!” Trần Nghệ Phong cười hôn lên môi của cậu, “Hở, sao anh lại biết, sao lại biết được vậy.” Tiểu Sách giật mình nhìn anh, ngơ ngác tùy ý để đầu lưỡi linh hoạt xông vào miệng của mình.

Đầu lưỡi như một con rắn chơi đùa trong miệng Tiểu Sách, nhẹ nhàng tiếp xúc với đầu lưỡi e lệ của cậu, triền miên trao đổi nước bọt. “Ưm… Phong…” Tiểu Sách tránh thoát Trần Nghệ Phong còn chưa thỏa mãn, “Đừng mà… đây là phòng làm việc đó…”

“Đây đều là lỗi của Tiểu Sách, ai bảo em dụ dỗ anh làm chi?” Trần Nghệ Phong ra vẻ hợp lý nói, “Em? Nào có?” Tiểu Sách vươn đầu ngón tay chỉ vào mình, hoàn toàn không hiểu.

“Vậy chỗ này là sao đây?” Trần Nghệ Phong chỉ vào chỗ Tiểu Sách đang ngồi lên xuất hiện một vật thật to đội lên.

“Này… này… này… này… Phong…” Tiểu Sách ngây ngốc nhìn thẳng vào một điểm, căn bản là đã bị dọa sợ đến mức nói không ra lời.

Trần Nghệ Phong đang chuẩn bị tha Tiểu Sách vào phòng chơi trò dập lửa, lại đúng vào lúc này cửa bị mở ra.

“Nghệ Phong ~ ngày mai anh có rảnh không? Ba em mời anh đến nhà của em ăn cơm đó ~”
972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 28 – ĐCKCT (H)


Chương 28



Thả chậm lại lực đạo và tốc độ khiến Lâm Tiểu Sách thoải mái thở dài, từ từ hạ thắt lưng xuống giường, thế nhưng hai bàn tay to của Trần Nghệ Phong vẫn vững vàng dán ở phía trên, cố định để mỗi một lần nam căn thâm nhập đều không thể lùi ra sau.

“Ưm… Phong… ưm… Phong… nhanh… chút… nhanh… chút nữa…”Tuy rằng luật động nhu hòa như vậy khiến Tiểu Sách rất thoải mái, thế nhưng muốn giải phóng triệt để dục vọng trong cơ thể không những chưa được kiềm hãm lại mà còn bùng nổ hơn rất nhiều.

“Muốn sao?” Trần Nghệ Phong thưởng thức ngọc bổng phía trước của Tiểu Sách đã ướt đẫm thành một mảnh, nhè nhẹ ma sát lên đó, “Để cho chỗ này bẩn thành như vậy, không phải là muốn anh trừng phạt đó chứ.”

Đỉnh ngọc bổng nhạy cảm bị ngón tay thô ráp của Trần Nghệ Phong đùa bỡn, phun ra càng nhiều dịch thể, Tiểu Sách rưng rưng hai mắt nói: “Phong… cầu anh… đừng… nhanh… nhanh…” Bộ dáng Tiểu Sách không đạt được giải phóng thoạt nhìn mê người không gì sánh được.

“Ha ha, nhanh lên một chút sao.” Trần Nghệ Phong dùng ngón tay bún một cái lên nam căn nhếch lên đã lâu, hài lòng nghe được thanh âm rên rỉ của Tiểu Sách. “Muốn, liền cho em.”

Trần Nghệ Phong cúi người đem nam căn đang cương cứng thối lui đến miệng huyệt sau đó thoáng cái sáp đến chỗ sâu nhất, vang lên một tiếng “bẹp”, dâm dịch thấm ướt giúp cho nam căn không trở ngại chút nào trượt đi vào, “A… a… quá… quá… quá dài… Phong… vào… vào thật sâu… a…”

Phảng phất như bị chạm vào nội tạng, Lâm Tiểu Sách bắt đầu lớn tiếng rên rỉ, Trần Nghệ Phong nghe thấy lãng thanh của Tiểu Sách, càng tăng thêm lực đạo cắm vào, mỗi một lần cắm vào dường như muốn chen cả phần tinh hoàn đi vào luôn.

“Tiểu Sách… thật chặt… tiểu huyệt của em… thật chặt… sắp kẹp đứt rồi…” Trần Nghệ Phong ra sức đâm vào điểm G khiến Tiểu Sách điên cuồng, xúc động muốn bắn tinh khiến động tác của anh càng thêm kịch liệt.

“Phong… Phong… chậm… chậm lại… đừng… chậm… chút…” Bị đâm đến mức thanh âm của Tiểu Sách phải phá thành mảnh nhỏ khiến cho người khác nghe vào càng giống như là muốn bị lăng nhục, “Phong… quá sâu… quá…”

Nam căn ra sức di chuyển ở trong tiểu huyệt, trước sau đều đâm trúng vào cái điểm kia, “A… Phong… thật là thoải mái… thật… thoải mái…” Trên gương mặt đỏ ửng che kín biểu tình sắp đạt cao trào, ánh mắt rời rạc nhìn nam nhân đang chạy nước rút trên người mình.

“Thoải mái đi… Tiểu Sách… lần này… chúng ta… cùng nhau…” Nhắm ngay điểm kia, Trần Nghệ Phong bắt đầu mãnh liệt vận động trừu sáp, mỗi lần đều nhấc Tiểu Sách lên khỏi giường, “A… Phong… muốn chết… nhanh… muốn chết… Phong… a… a…”

Trong nháy mắt, ngọc bổng tinh xảo phấn hồng của Tiểu Sách đang nhếch cao liền bắn ra tinh dịch cao trào, theo cao trào mà trở nên hư thoát, Tiểu Sách buộc chặt hậu huyệt kẹp lại một cái, “Hmm… Ưm… Tiểu Sách…” Cuối cùng Trần Nghệ Phong cũng thất thủ tinh quan, đưa dịch thể đậm đặc nóng hổi vào tiểu huyệt.

“Ưm…” Tiểu Sách khởi động thân thể xụi lơ tự đưa đôi môi đỏ tươi của mình đến bên môi Trần Nghệ Phong, “Phong…” Chính xác hôn lên khóe miệng Tiểu Sách, Trần Nghệ Phong chậm rãi ôn tồn chơi đùa với đầu lưỡi đinh hương đáng yêu.

“Thật… thoải mái…” Vào lúc Tiểu Sách buông ra môi của Trần Nghệ Phong đồng thời tràn ra một tiếng rên rỉ, liền lâm vào trạng thái ngủ mê man.

“Tiểu Sách… anh yêu em… yêu rất nhiều… nhiều đến mức em không thể nào biết được đâu…” Trần Nghệ Phong nhìn gương mặt đang ngủ say của Tiểu Sách thâm tình nói, hồi tưởng lại lần dụ dỗ từ ban đầu đến bây giờ đã lưỡng tình tương duyệt, ngay cả anh cũng không biết được rằng bản thân mình sẽ đi yêu một nam nhân khác, ngược lại càng là yêu nhiều như thế.

“Anh sẽ không buông tay… cho dù có trở ngại lớn hơn nữa… cũng không thể nào…” Ngón tay chuyển động trên gương mặt ướt đẫm mồ hôi của Tiểu Sách.

“Ngủ đi, đến khi tỉnh dậy thì được rồi.”
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 27 – ĐCKCT (H)


Chương 27



“Tiểu Sách, nhổ ra đi.” Trần Nghệ Phong lo lắng nhìn khóe miệng còn chảy tinh dịch của Tiểu Sách nói.

“Không cần, đó là của Phong, không muốn!” Tiểu Sách yêu mị nhìn Trần Nghệ Phong hơn nữa còn vươn đầu lưỡi phấn hồng liếm toàn bộ tinh dịch dính bên khóe môi vào trong miệng.

“Tiểu Sách, em…” Tư thái hoàn toàn bất đồng với dĩ vãng khiến cho nam căn của Trần Nghệ Phong vừa mới bắn xong lại run rẩy đứng lên, “Phong, anh xem nó kìa, một chút cũng không thành thật, nhanh như thế đã… đứng lên nữa rồi…”

Lâm Tiểu Sách đặt ngón tay lên khe mông của mình chuyển động, “Không phải là muốn vào đó chứ, Phong…” Vươn một ngón tay nhẹ nhàng cắm vào tiểu huyệt đã mở miệng từ lâu, “Ưm… ưm… Phong… thật thoải… mái…. ưm… thoải mái…” Trần Nghệ Phong nhìn ngón tay đang ra vào trong tiểu huyệt ở trước mắt hận không thể liền chạy ào vào trong nó, khó khăn nuốt nước bọt “Tiểu Sách… anh… để anh… đến… được chứ…”

“Không… muốn…” Tiểu Sách nghịch ngợm câu dẫn Trần Nghệ Phong, bởi vì cậu tin tưởng chỉ cần mình không đồng ý, tuyệt đối Phong sẽ không thương tổn mình.

Chậm rãi rút ngón tay ra, đặt ở trước mắt Trần Nghệ Phong đung đưa, lại duỗi một ngón tay ra thành hình chữ V sau đó đưa tới trước mặt anh lắc lắc. “Phong, em muốn thử cảm giác hai ngón tay nha…”

Từ từ đưa một ngón tay vào trong, tiến hành khuếch trương, tiếng thở gấp trong miệng Tiểu Sách càng lúc càng lớn, sau khi tiểu huyệt được khuếch trương xong, Tiểu Sách lại bỏ ngón tay kia vào. “A… Phong… a… thật… thật… thoải mái… Phong… a… ”

Lúc này dục vọng đã hoàn toàn đứng thẳng của Trần Nghệ Phong nhìn động tác của Tiểu Sách ở trước mặt càng thêm kích động mà xuất ra nhiều dịch thể hơn, “Tiểu Sách… cho anh… cho… anh… ” Một tay cầm lấy nam căn của mình, một tay khẽ xoa lên đầu vú nho nhỏ ở trước ngực của Tiểu Sách, đầu lưỡi cũng hướng về phía bên kia mà liếm.

“A… hmm… ưm… Phong… nhẹ chút… đừng cắn… a… a… ” Cảm nhận được hàm răng của Trần Nghệ Phong, cả người Tiểu Sách run rẩy thỉnh cầu, ngón tay cũng tuột ra khỏi hậu huyệt.

“Ha ha, như vậy Tiểu Sách nguyện ý để cho anh vào sao. ” Thoáng cái quyền chủ động đã chuyển sang người khác, Trần Nghệ Phong nhìn chằm chằm vào Tiểu Sách đang run rẩy tà ác hỏi.

“Phong… anh… anh đáng ghét…” Thật vất vả mới có được quyền chủ động thoáng cái liền biến mất, Tiểu Sách không nghe theo mà nhẹ đấm vào lồng ngực dày rộng của Trần Nghệ Phong.

“Như vậy là Tiểu Sách không muốn sao. ” Chẳng biết ngón tay từ lúc nào đã vói vào tiểu huyệt thoáng cái chen vào miệng huyệt đang khép kín, “A… a… Phong… anh… anh… ”

“Nếu Tiểu Sách không muốn… anh cũng không có biện pháp…” Lời nói ngoài miệng nói hoàn toàn bất đồng cùng động tác trong tay, Trần Nghệ Phong cố tình làm ra dáng vẻ khổ não, ngón tay cũng không ngừng kích thích nội bích mẫn cảm ở bên trong.

“A… Phong… xin anh… xin anh… đến ăn em đi… ” Đã không thể chịu đựng thêm được loại thái độ lúc nóng lúc lạnh này của người yêu, Lâm Tiểu Sách dùng đầu lưỡi liếm liếm lên khóe môi khô khốc nói.

Mang theo ý tứ khiêu khích rõ ràng để cho Trần Nghệ Phong thấy được liền cúi đầu hung hăng hôn lên, nhanh chóng rút ngón tay ra, động thân đem nam căn đã sớm dựng đứng đi vào.

“A… a… nhẹ… chút… a… Phong… ” Toàn bộ thân mình của Tiểu Sách bị va chạm đến đập xuống giường, thắt lưng bị nắm lấy treo lên cao, với tư thế như vậy, Trần Nghệ Phong chuyển động trước sau, mỗi một lần nam căn rời khỏi, cũng làm cho hậu huyệt của Tiểu Sách sinh ra lực hút cực lớn, giống như là muốn ngậm lấy một món ăn mỹ vị nào đó lại thật chặt.

“Hmm… Tiểu Sách… thật… giỏi… tiểu huyệt của em… thật là giỏi…  bị mút… thật thoải mái…” Trần Nghệ Phong thở gấp dùng sức thật lớn rời khỏi, sau đó lại nặng nề tiến vào.

“Buông ra… Phong… buông ra… tay… của anh… thắt lưng… muốn gãy rồi… nhanh… a… a… ” Hoàn toàn dựa vào hai tay đang chống đỡ thắt lưng của Trần Nghệ Phong đang thô lỗ đánh xuống, run run lay động, phảng phất tùy thời sẽ lập tức đứt lìa, Lâm Tiểu Sách chỉ có thể dựa vào chút lực ở hông của mình chống chọi lại, đồng thời dùng thắt lưng mình, không tự chủ mà siết chặt hậu huyệt lại.

“Tiểu Sách… thả lỏng… một chút… tiểu huyệt…của em… chặt… quá chặt… sắp cắn đứt rồi…” Bởi vì hậu huyệt đột nhiên thắt chặt lại, thiếu chút nữa đã ép nam căn của Trần Nghệ Phong bắn ra, anh vội vã khống chế tốt tiết tấu, luật động chín nông một sâu.
 972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny