10/31/15

Chương 16 – LĐTALALE


Chương 16


“Anh sẽ không lại chê em phiền nữa đó chứ?”

“Làm sao có thể! Không phải anh đã nói rồi sao, căn bản là anh không có chán ghét em, anh chỉ tự chán ghét bản thân mình mà thôi, bởi vì đã nảy sinh ra loại tình cảm không nên có, mới chỉ có thể giả vờ bất hòa với em.”

Nghe y nói như vậy, cuối cùng trong lòng Diệp Thần cũng đã vui vẻ hơn được một ít, nhất thời liền làm nũng giống như trẻ con, “Vậy sau này anh phải làm thiệt nhiều thiệt nhiều bánh ngọt cho em ăn đó.”

Quý Vũ Khâm cười bóp bóp mũi cậu, “Tiểu quỷ tham ăn, anh cam đoan, sau này mỗi ngày không chỉ làm rất nhiều bánh ngọt cho em ăn, hơn nữa còn chỉ làm cho riêng mình em mà thôi.”

Nhất thời hai mắt Diệp Thần mở to lên, “Chỉ làm riêng cho em?”

“Đúng vậy, sau này anh sẽ không ra ngoài làm bánh ngọt cho những người khác ăn nữa, chỉ ở nhà làm cho một mình bé sâu tham ăn nhà anh ăn mà thôi.”

Diệp Thần nghe y nói như vậy, trong lòng vừa thấy ngọt ngào lại vừa cảm động, không nghĩ tới Quý ca ca sẽ vì mình mà làm được đến trình độ như vậy, cậu nghĩ đến một nam nhân ưu tú như anh thế mà sau này chỉ làm bánh ngọt cho mình cậu ăn, Diệp Thần liền cảm thấy từ trước tới nay cậu chưa bao giờ hạnh phúc như thời điểm hiện tại.

“Thật sự có thể chứ… Anh là một đầu bếp làm bánh ngọt, sau này thật sự chỉ làm cho mình em ăn được sao.”

“Đương nhiên là không thành vấn đề rồi. Em đã quên cái thương hiệu chocolate kia của anh rồi hay sao? Sau này chúng ta còn có thể tạo ra một thương hiệu đồ ngọt của riêng hai ta, chỉ cần truyền công thức và bí quyết ra ngoài, liền không cần anh tự mình động thủ nữa, còn những thứ anh làm ra, sau này chỉ có em mới có tư cách thưởng thức chúng nó. Hơn nữa anh biết, Tiểu Thần chỉ thích ăn bánh ngọt do anh làm ra thôi, có đúng hay không?”

Quý Vũ Khâm thế mà lại biết được suy nghĩ của chính mình, Diệp Thần có chút xấu hổ không dám nhìn y, sau đó mới gật đầu, “Nhất định khi còn bé lúc anh làm bánh cho em ăn đã bỏ thêm thuốc mê rồi, cho nên chỉ khi ăn bánh ngọt anh làm ra em mới có thể cảm thấy vui vẻ. Hơn nữa bánh anh làm ra ngon như vậy, dưỡng ra miệng của em cực kỳ kén ăn rồi lại vứt bỏ em. Hại em cho tới bây giờ mỗi khi ăn bánh ngọt do người khác làm ra đều thấy thua anh làm, bọn họ cũng sẽ không làm ra được hương vị của anh… Lúc đó em mới biết được, kỳ thực cũng không phải là do em rất thích ăn bánh ngọt, chỉ là thích bánh ngọt của anh làm ra mà thôi.”

Nghe cậu nói xong, đột nhiên Quý Vũ Khâm cảm thấy bản thân cực kỳ vinh hạnh, không có điều gì so với sự khen ngợi của người yêu khiến mình cảm thấy vui sướng hơn, “Tiểu Thần, em có biết vì sao những món anh đưa cho em, sẽ có hương vị bất đồng hay không? Là bởi vì những cái bánh mà anh làm cho em, đều sẽ nghĩ đến em, đều là làm vì em, mỗi một món, đều ký gởi tình cảm của mình vào trong chúng, kỳ thực những cái bánh mà anh nói mình làm hỏng kia cũng không phải thật sự hỏng, chỉ là vì muốn kiếm cớ đưa em ăn luôn mà thôi. Mỗi lần làm bánh, trong đầu óc của anh, đều là hình bóng của em.”

Nhất thời viền mắt của Diệp Thần nóng lên, cậu thật không ngờ, mỗi lần nhìn qua đều là Quý Vũ Khâm lơ đãng làm bánh ngọt, thì ra toàn bộ đều là cố ý làm cho mình, bởi vì bên trong có chứa tâm ý của anh, cho nên mình mới có thể nếm được hương vị bất đồng sao?

“Còn có loại chocolate kia cũng vậy, kỳ thực cái thương hiệu này, cũng là thiết kế riêng cho em. Bên trong mỗi loại hương vị, đều là mỗi loại cảm giác anh dành cho em, chỉ có thời điểm nghĩ đến em, anh mới có thể làm ra một món bánh ngọt hoàn mỹ đến thế.”

Không khí trong phòng càng ngày càng ngọt ngào, cho tới bây giờ Diệp Thần chưa từng thấy qua ánh mắt Quý Vũ Khâm ôn nhu đến vậy, nhất thời cảm thấy cả người mình đều nhũn ra, hoảng hoảng hốt hốt.

“Anh yêu em.” Đúng lúc này, Quý Vũ Khâm thâm tình thổ lộ, không đợi Diệp Thần kịp tiêu hóa, đối phương đã chậm rãi hôn lên đôi môi hồng nhạt của cậu.

Lần đầu tiên hôn người khác, Diệp Thần xấu hổ đến chịu không nổi, đầu óc trống rỗng, cũng không biết bản thân nên làm cái gì, cứ đứng cứng ngắc tại chỗ, cảm nhận được hai cánh môi mềm mại chạm vào đôi môi của mình, nghĩ đến Quý Vũ Khâm đang hôn mình, tim đập càng lúc càng nhanh, chỉ chốc lát sau, đầu lưỡi của Quý Vũ Khâm cũng đã tiến vào thăm dò, mặt Diệp Thần đỏ lên không biết nên đáp lại như thế nào, chỉ có thể để mặc cho Quý Vũ Khâm tàn sát bừa bãi trong miệng. Thời điểm đầu lưỡi của đối phương nhẹ nhàng lướt qua lưỡi của mình, Diệp Thần chỉ cảm thấy cả người run lên, dường như thắt lưng đã có chút nhũn ra. Cảm giác của thân thể cũng càng lúc càng mãnh liệt.

“Ưm a…” Trong miệng vô thức để lộ thanh âm rên rỉ, thoáng cái càng khiến Quý Vũ Khâm kích động hơn, Diệp Thần chỉ có cảm giác mình bị siết đến độ không thở được, đại não cũng thiếu dưỡng khí không thôi. Nhớ tới đoạn phim ngày đó mình xem được. Thân thể của cậu càng thêm mẫn cảm và kích động.

Mặc dù hai người hôn đến khó chia lìa, cuối cùng Quý Vũ Khâm vẫn buông cậu ra. Nhìn nam hài bị mình hôn đến độ đôi môi trở nên đỏ tươi đồng thời trong mắt cũng tràn đầy hơi nước, trong lòng càng thêm yêu thương tha thiết.

“Chán ghét sao?”

Cho tới bây giờ Diệp Thần chưa từng được nghe qua Quý Vũ Khâm dùng một thanh âm khêu gợi như thế để nói chuyện, giữa trầm thấp có thêm vài phần khàn khàn, thoáng cái mặt cậu lại càng nóng hơn. Chỉ có thể xấu hổ lắc lắc đầu.

“Tiểu Thần, thực sự là anh thấy rất vui, cảm giác giống như là đang nằm mơ vậy.” Quý Vũ Khâm thận trọng ôm lấy cậu, như là đang ôm một tác phẩm nghệ thuật trân quý, sợ không cẩn thận sẽ làm hỏng cậu. Thanh âm cũng là ôn nhu trước nay chưa từng có, mặc dù dục vọng đã sắp bùng cháy, nhưng Quý Vũ Khâm vẫn không muốn thương tổn cậu. Thì ra y đã thực sự đánh giá thấp tình cảm của mình rồi, Quý Vũ Khâm cho rằng nhất định mình sẽ không nhịn được, nhưng đến khi xảy ra thật rồi y mới phát hiện, thì ra mình luyến tiếc em ấy đến như vậy. Đến cả hôn môi, đều có thể khắc chế đến trình độ này.

“Sau này anh sẽ không thương tổn em nữa, cũng không cho phép bất luận kẻ nào thương tổn đến em đâu.”

“Dạ.” Diệp Thần chôn đầu vào trong ngực của Quý Vũ Khâm, nghe thấy tiếng tim đập nhanh không khác gì mình, “Em cũng thích anh, Quý ca ca.”
972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 15 – LĐTALALE


Chương 15


Quý Vũ Khâm buồn cười đóng cửa lại, rốt cục cũng đã tìm lại được thế giới hai người của y và Diệp Thần, vừa nãy khi mới nghe em ấy thổ lộ, Quý Vũ Khâm liền kích động không thôi, bây giờ thấy hai bên tai người kia đã đỏ bừng mà lại còn không dám nhìn mình, nhất thời y liền cảm thấy tâm tình rất tốt.

Đặt bánh ngọt đang cầm trên tay xuống bàn, một bên mỉm cười một bên chậm rãi đến gần người kia, Diệp Thần nhìn người đang tiến về phía mình, tuy rằng y đang cười, thế nhưng không biết vì sao đột nhiên cậu lại có một dự cảm xấu, chỉ có thể liều mạng lùi ra phía sau.

Cậu chỉ lo né Quý Vũ Khâm đang tiến lại gần mình, cho nên hiện tại Diệp Thần đã lùi đến sát cửa sổ, căn bản là không còn chỗ để lùi nữa, chỉ có thể giả bộ bày ra vẻ mặt đáng thương nhìn người trước mặt, “Cậu… Cậu muốn làm gì…”

“Sao lại sợ anh thành như vậy? Vừa mới nãy còn nói thích anh, nguyện ý để anh ăn luôn mà? Hửm?”

“Tớ… Tớ không có.” Diệp Thần đỏ mặt phản bác không hề có sức thuyết phục. Hiện tại cậu thầm muốn tự đập chết mình cho rồi, sao vừa nãy lại đi nói ra mấy lời như vậy cơ chứ. Rõ ràng đã biết người trước mặt chính là một tên “biến thái” a!

“Hả? Không phải sao?” Quý Vũ Khâm cười cười thổi một hơi vào tai Diệp Thần, xong rồi còn vươn lưỡi ra liếm lên vành tai của Diệp Thần.

“A!” Không biết Diệp Thần bởi vì tức giận hay là vì ngượng ngùng mà thoáng cái mặt đã đỏ thành trái cà chua, hai tay liều mạng đẩy Quý Vũ Khâm đang dán trên người mình ra, hiện tại thầm nghĩ muốn nhanh chóng thoát khỏi cái người nguy hiểm này, “Cậu… Cậu cái đồ đại biến thái, buông ra! Tớ muốn đi ăn bánh Macaron của bác gái làm.”

“Còn dám nói anh là đại biến thái a? Vừa nãy là ai tự dâng mình tới cửa hả. Anh còn chưa ăn mà em đã muốn ăn rồi? Vừa nãy lúc anh thả em đi thì lại không chịu đi, bây giờ muốn đi, đã không có khả năng đi được nữa rồi.” Quý Vũ Khâm vươn tay ra thoáng cái đã chống tại bên cạnh đầu của Diệp Thần, bao bọc lấy cả người cậu, lúc này đây thực sự là cho dù muốn trốn cũng trốn không xong luôn rồi.

“Tớ… Tớ muốn đi nói cho bác gái biết, cậu khi dễ tớ.”

“Đi nha, sau này Quý ca ca sẽ không làm đồ ngon cho em ăn nữa đâu. Dù sao thì mẹ anh cũng đã bị em thu phục, có bà làm cho em ăn là đủ rồi ha.”

Nhất thời Diệp Thần tràn ngập bất mãn trừng mắt nhìn Quý Vũ Khâm, tên khốn này, vốn biết rõ mình thích ăn đồ do anh làm, còn cố ý nói như vậy nữa chứ. Thế nhưng Quý Vũ Khâm lại hoàn toàn không thấy có gì sai cả, nhìn thoáng qua bánh ngọt tinh xảo trên bàn, nói tiếp, “So với anh thì mẹ anh càng thích em hơn, mỗi ngày ở nhà đều nhắc tới chuyện sao em lại không sang đây chơi. Bà vừa mới nghiên cứu ra món mới, thế nhưng đến ngay cả anh cũng chưa được nếm thử đâu. Em nói xem, em bắt cóc anh rồi thì cũng thôi đi, ngay cả mẹ anh cũng chiếm luôn, nên bồi thường cho anh thế nào đây.”

“Ai… Ai muốn bồi thường cho cậu chứ! Rõ ràng là cậu! Nếu như không phải cậu nói trước… Nói cái đó trước… Làm sao mà tớ lại…”

“Anh nói cái gì trước?” Nhìn thấy bộ dáng xấu hổ của người trong ngực, Quý Vũ Khâm càng muốn khi dễ cậu.

“Nói thích em trước…” Diệp Thần cúi đầu nhỏ giọng nói, chỉ chốc lát sau cậu lại ngẩng đầu lên, mang theo vẻ mặt không cam lòng, “Anh cái tên khốn này! Rõ ràng là do anh làm như vậy với em trước! Hiện tại còn nói là lỗi của em, nếu như không phải anh đột nhiên biến mất, em đi khắp nơi nhưng chẳng tìm thấy anh đâu, sao lại có thể lo lắng đến mức độ, mỗi ngày đều không có tâm tình đi học, không có tâm tình làm cái gì cả… Em… Em thực sự rất nhớ anh…”

Diệp Thần nói rồi, một bên ôm chặt lấy người trước mặt, không ngờ tới đối phương sẽ đột nhiên nói ra những lời cảm động như thế, nhất thời nụ cười trên mặt Quý Vũ Khâm cũng biến mất, hai tay vòng về ôm ngược lại người nọ.

“Xin lỗi. Tiểu Thần, không phải do anh cố ý đâu. Thực sự là anh không hề nghĩ tới, em sẽ nhớ anh, sẽ để ý đến anh, anh vốn cho rằng, căn bản là em sẽ không muốn nhìn thấy anh nữa.”

Lần đầu tiên nghe y nói lời xin lỗi, trong nháy mắt Diệp Thần cảm thấy toàn bộ sự ủy khuất đều bị kích phát ra, đầu tựa vào cổ của y, dùng thanh âm nghẹn ngào đáp, “Hiện tại giải thích với em, đâu biết chừng sau này sẽ tiếp tục đẩy em ra nữa. Cái gì cũng đều tự chủ trương, cho tới bây giờ không hề cân nhắc đến cảm giác của em, ngay cả chuyện dọn ra ngoài cũng vậy, không kịp chờ em nói câu nào, đã bỏ lại em đi mất rồi. Anh đây là không phải thích em! Mà anh chính là thích khi dễ em thôi!”

Diệp Thần vừa nói vừa trực tiếp cắn một cái lên cổ Quý Vũ Khâm, giống như là muốn phát tiết toàn bộ tưởng niệm, dằn vặt, ủy khuất, thương tâm trong khoảng thời gian này ra ngoài vậy. Quý Vũ Khâm không đẩy cậu ra, trái lại còn ôm cậu vào càng chặt hơn, để cậu tùy ý cắn mình.

“Xin lỗi, bởi vì anh sợ nếu như anh không rời đi sớm một chút, anh sẽ hối hận. Anh không muốn nhìn thấy ánh mắt chán ghét của em, em có biết những lời ngày đó em nói lúc ở trên nóc nhà kia, mỗi một chữ đều như kim đâm vào trong lòng anh. Không phải là anh cố ý muốn tổn thương em, chỉ là mỗi lần nhìn thấy em, anh sẽ nảy sinh ra những phản ứng không nên có, anh sợ sẽ bị em phát hiện, sợ bị em chán ghét, cho nên trước đây mới có thể đối xử với em như vậy.”

Chờ đến khi cảm thấy đã cắn đủ, cũng đã phát tiết xong, Diệp Thần mới chậm rãi buông y ra, lúc này cậu chợt phát hiện dưới dấu răng in đậm kia đã bắt đầu rịn ra chút máu tươi, nhưng đến ngay cả một câu nam nhân cũng không nói.

“Đồ ngốc, sao không chịu đẩy ra.”

“Không đau, trước đây thương tổn em như vậy, hiện tại bị em cắn một cái thì có đáng gì.” Nam nhân nở nụ cười, hôn một cái lên đôi mắt đỏ hồng của Diệp Thần, kỳ thực trong lòng đã sớm vì sự quan tâm khi nãy của Diệp Thần mà hóa thành mật ngọt, “Xin lỗi, Tiểu Thần, sau này anh sẽ không bao giờ làm ra chuyện gì khiến em phải chịu thương tổn nữa đâu. Kỳ thực anh đã rất hối hận, nhưng lại không biết nên vãn hồi như thế nào, cho nên chỉ có thể buông tay.”

“Vậy sau này anh có còn bỏ em lại một mình nữa hay không.”

“Sẽ không! Tuyệt đối sẽ không đâu!” Người yêu dấu của mình dễ thương như vậy, vì mình mà đã làm đến mức này luôn rồi, sao y còn có thể nhẫn tâm buông tay cho được đây.
972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 14 – LĐTALALE


Chương 14


Đột nhiên trong đầu nảy ra cái suy nghĩ này, ngay cả bản thân Diệp Thần cũng không kịp ngẫm nghĩ nhiều hơn, trực tiếp nói những lời mình vẫn luôn muốn nói ra, “Tớ không biết! Quý Vũ Khâm, tớ cũng không biết đến tột cùng tình cảm của tớ dành cho cậu là dạng gì nữa, tớ chỉ biết là, mỗi lần cậu muốn đẩy tớ ra, tớ sẽ rất khổ sở, năm ấy cậu nói với tớ, nói là tớ sẽ gây trở ngại trong việc cậu tìm bạn gái, cậu có biết lúc đó trong lòng tớ có bao nhiêu đau đớn hay không, tớ không muốn để cậu cứ đẩy tớ ra mãi, tớ muốn được sống cùng một chỗ với cậu. Thế nhưng tớ lại sợ sẽ bị cậu chán ghét, cho nên thời điểm cậu nói cậu chán ghét tớ, trong lòng tớ cảm thấy rất khó chịu, mới có thể ép buộc mình tách khỏi cậu, chính là không muốn để cậu càng thêm chán ghét tớ mà thôi.”

“Diệp Thần, những cảm giác đó của em, chỉ là tâm tình ỷ lại lúc còn nhỏ thôi, bởi vì ba mẹ em cứ bận rộn đi làm, bình thường chỉ có hai chúng ta, cho nên em chỉ có thể chơi cùng với tôi, qua một thời gian dài sẽ tạo thành thói quen, mới có thể như vậy, không phải thời điểm trung học em vẫn rất ổn hay sao? Không có tôi, em cũng sẽ tập thành thói quen, sau đó trải qua một cách bình thường mà thôi. Em cần phải học cách trưởng thành, quên tôi đi, Diệp Thần, chúng ta thực sự không nên gặp lại nhau nữa.”

Không biết vì sao, nghe thấy Quý Vũ Khâm nói như vậy, Diệp Thần ủy khuất đến mức thoáng cái liền rơi nước mắt xuống, chỉ có thể liều mạng lắc đầu, “Không phải! Không phải như thế! Không phải là do thói quen! Ba năm trung học, tớ một chút cũng không thấy vui vẻ! Mỗi ngày tớ đều sẽ nhớ tới cậu, muốn biết cậu sống ra sao, muốn ăn bánh cậu làm, muốn cậu nói chuyện với tớ, muốn cùng cậu về nhà. Cậu đã đẩy tớ ra một lần, tại sao lại còn muốn đẩy tớ ra lần thứ hai. Tớ mặc kệ, tớ chỉ muốn cùng một chỗ với cậu mà thôi.”

“Đứa ngốc.” Nghe thấy lời cậu nói, thanh âm của Quý Vũ Khâm đã có chút nghẹn ngào, y biết mình quá tàn nhẫn với Diệp Thần, thế nhưng y làm sao cũng không được, thậm chí so với trong lòng cậu thì chính y càng khó chịu hơn, “Tôi đã nói. Nếu em cứ ở bên cạnh tôi, tôi sẽ không khắc chế được bản thân mình, tôi sợ, ngày nào đó sẽ nói những lời không nên nói với em, ngày nào đó liền nhịn không được ăn luôn em đó.”

“Vậy thì ăn luôn đi!”

Đột nhiên Diệp Thần hét lên một câu, khiến Quý Vũ Khâm đứng chết trân tại chỗ, đại não trống rỗng mất một lúc lâu sau còn chưa khôi phục nổi, y cho là mình đã nghe lầm rồi.

“Em nói cái gì?”

“Tớ nói, vậy… Thì ăn tớ luôn đi…” Lúc này đây, mặt của Diệp Thần đã nhịn không được mà đỏ bừng lên, thanh âm cũng dần nhỏ xuống. Cúi đầu nhìn xuống đất mà không dám nhìn Quý Vũ Khâm ở trước mặt.

Thế nhưng lúc này đây Quý Vũ Khâm đã nghe được rất rõ ràng những lời Diệp Thần nói. Nhất thời tâm tình cứ như là đang lơ lửng trên mây, thoáng cái từ đáy cốc bay lên đến tận trời, sau đó không ngừng lượn lên lượn xuống, choáng choáng váng váng. Thế nhưng cuối cùng Quý Vũ Khâm vẫn nỗ lực tìm về lý trí.

“Diệp Thần, em không cần như vậy, em không cần phải hy sinh lớn đến mức này đâu, tôi… Không muốn nhận sự bố thí của em…”

“Mới không phải là bố thí mà! Quý Vũ Khâm em thích anh!”

Trong mắt Diệp Thần vẫn còn chứa nước mắt, nghe thấy y nói như vậy liền rống lên. Trong vòng một ngày đây là lần thứ hai Quý Vũ Khâm bị khiến cho chấn kinh. Cứ như vậy mà ngốc lăng lăng nhìn Diệp Thần thậm chí ngay cả nói cũng đều quên nói.

“Cộc cộc.” Đúng lúc này, đột nhiên vang lên tiếng đập cửa. Nhờ đó mà cũng thức tỉnh hai người trong phòng. Thoáng cái Diệp Thần thanh tỉnh lại, ý thức được chính mình vừa mới nói cái gì xong, trong nháy mắt mặt liền trướng đến đỏ bừng hệt như một quả cà chua.

“Tiểu Thần, bánh ngọt làm xong rồi này, mở cửa đi, để bác gái mang vào cho con.”

Hiện tại Diệp Thần làm gì còn tâm tình ăn bánh ngọt này nọ, đầy đầu cậu đều là chuyện bản thân mình vừa mới thổ lộ với y, tại sao lại muốn thổ lộ với y cơ chứ, thế nào mà lại đi thổ lộ với y cơ chứ, làm sao bây giờ, mất mặt quá a, hơn nữa hiện tại Quý Vũ Khâm không nói gì cả, cậu cũng biết, trước đây y nói thích mình không phải là giỡn với mình, nếu như thật sự là như thế thì không phải bản thân mình đã làm ra chuyện xấu hổ muốn chết rồi hay sao. Diệp Thần xấu hổ và giận dữ đến độ sắp khóc lên, chỉ có thể vội vã xoay người, “Ừm, tớ về trước đây!” Sau đó chuẩn bị mở cửa vọt ra.

Thế nhưng Quý Vũ Khâm cũng không cho cậu kịp có cơ hội này, bởi vì y đã túm lấy cậu từ phía sao.

“Thế nào, vừa mới nói thích anh xong, hiện tại lại muốn chạy trốn sao?”

“Tớ… Tớ không có! Là cậu nghe lầm rồi!”

“A? Thế sao? Vậy em nói hai lần ‘Vậy thì ăn luôn đi’ cũng là do anh nghe lầm?” Hiện tại Quý Vũ Khâm đã hoàn toàn thanh tỉnh, nụ cười trên mặt càng ngày càng rõ, trong lòng cũng kích động đến sắp phát điên, trong nháy mắt liền bật lên chế độ đại hôi lang, vào một giây đồng hồ tiếp theo liền giành lại quyền chủ đạo của mình.

“Tiểu Khâm Thần Thần, các con có ở bên trong không đó, nhanh mở cửa ra đi.” Ngay khi Quý Vũ Khâm kích động không biết nên ôm người trước mặt vào lòng hôn điên cuồng đến mức nào thì bên ngoài lại vang lên một trận đập cửa vang dội quấy rầy người khác. Nhất thời Quý Vũ Khâm thầm nghĩ muốn đỡ trán.

Quý Vũ Khâm chỉ hé cửa ra một chút, sau đó trực tiếp nhận lấy chiếc khay trong tay mẹ Quý, nói, “Mẹ, con có rất nhiều lời muốn nói với Tiểu Thần, đêm nay mẹ không cần quá tới quấy rầy đâu.”

“Đã biết.” Mẹ Quý nhìn vào phòng của Quý Vũ Khâm, thế nhưng lại không thấy được thân ảnh của Diệp Thần, “Con đừng có mà khi dễ Tiểu Thần a.”

Quý Vũ Khâm buồn cười đáp, “Con khi nào thì khi dễ em ấy chứ.”

Mẹ Quý nhìn y một cái đầy quái dị, đừng tưởng rằng bà không biết, khi còn bé con trai của bà luôn thích bắt nạt Thần Thần, để thằng bé không bám theo nó nữa, thế nhưng dù sao thì bà cũng là mẹ đẻ của nó, sao mà mẹ Quý không nhìn ra, kỳ thực con trai của mình chính là khẩu thị tâm phi, rõ ràng vô cùng vô cùng thích người ta, mà lại đi giả bộ ra ngoài là rất chán ghét nữa chứ. Nếu không phải vì đứa con trai này, làm sao mà ba năm nay bà không có cách nào gặp được Thần Thần?!

“Thần Thần, nếu như thằng nhóc Tiểu Khâm dám khi dễ con, nhất định con phải nói cho bác gái biết a. Bác gái sẽ đánh nó thay con.”
972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 13 – LĐTALALE


Chương 13


“Không sao không sao. Bọn nhỏ các con có chuyện thì cứ nói với nhau đi, không cần phải quan tâm đến hai bác làm gì. Ừm Tiểu Thần à, con chỉ ăn có chút xíu như thế, thực sự đã no chưa đó? Nếu không thì để lát nữa bác gái làm vài món bánh ngọt cho con có được hay không? Matcha cheesecake thì thế nào? Hay là bánh plan vị oải hương? Được rồi, gần đây bác vừa mới nghiên cứu ra một loại Macaron mới nha! Ngon cực luôn! Các con cứ trò chuyện trước đi, bác gái sẽ lập tức đi làm cho con ăn!”

“Thật vậy sao? Tuyệt vời!” Nghe nhắc tới món bánh ngọt đã lâu chưa được ăn, Diệp Thần vui vẻ cười rộ lên, “Cám ơn bác gái!”

“Không có chi. Tiểu Thần thích ăn món do bác gái làm, bác cao hứng còn không kịp nữa là. Các con cứ vào phòng trước đi, lát nữa để bác gái mang vào cho con là được rồi.” Mẹ Quý cưng chiều nhìn cậu, bà vẫn luôn vô cùng yêu thương đứa nhỏ Diệp Thần này, vừa ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, đâu giống như con trai nhà mình, cả ngày chỉ biết trưng ra cái mặt lạnh lùng. Hơn nữa bởi vì bản thân Quý Vũ Khâm làm bánh ngọt cũng rất ngon, căn bản là trong nhà này sẽ không có ai hảo hảo thưởng thức “tác phẩm” của bà, vẫn là Tiểu Thần tốt nhất, nghĩ tới đây mẹ Quý liền vui vẻ đi vào phòng bếp.

Bởi vì mẹ mình đã lên tiếng, Quý Vũ Khâm cũng không có khả năng cự tuyệt, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt làm lơ để Diệp Thần đi theo vào phòng của mình.

“Cậu có chuyện gì, mau nói đi.”

Quý Vũ Khâm tùy ý ngồi lên giường, ngẩng đầu nhìn về phía người đang tiến vào.

Kỳ thực hiện tại tâm tình của y rất phức tạp, đột nhiên người này xuất hiện trong nhà mình, bây giờ còn ở trong phòng của y, cũng không biết là em ấy đến tìm y có chuyện gì nữa.

Nghe thấy lời đối phương nói, Diệp Thần mới kịp phản ứng lại, á, mình tìm y để làm gì nha? Ngay cả chính cậu cũng không biết mình tìm Quý Vũ Khâm để làm chi nữa. Cứ mờ mờ màng màng đến tìm y như vậy, cậu chỉ biết nhất định mình phải tìm được y, muốn gặp y, thế nhưng sau khi tìm được rồi thì làm gì đây? Muốn nói cái gì? Diệp Thần hoàn toàn không có chuẩn bị tâm lý sẵn từ trước.

Thấy đối phương trầm mặc một hồi lâu cũng không trả lời, tim của Quý Vũ Khâm cũng dần dần lạnh xuống, “Nếu như cậu tìm tôi cũng không có việc gì quan trọng, chỉ là muốn ăn bánh ngọt mà thôi, vậy chờ sau khi ăn xong cậu có thể về rồi.”

Nghe y nói như vậy, đột nhiên Diệp Thần cảm thấy có chút tức giận, “Cậu xem tớ là cái gì? Chỉ là một tên tiểu quỷ tham ăn thôi hay sao? Cậu không nói một tiếng đã biến mất không thấy tăm hơi. Cậu có biết tớ có bao nhiêu lo lắng hay không? Tớ đã đi khắp nơi nhưng đều không tìm thấy cậu, cũng không biết cậu đang ở nơi nào, chỉ có thể tới đây tìm người mà thôi. Cậu lại nghĩ là do tớ muốn kiếm ăn nên mới tới đây sao! Rốt cuộc cậu có còn lương tâm hay không a?”

“Cậu lo lắng cho tôi? Cậu biết bản thân mình đang nói cái gì sao Diệp Thần? Xin cậu đừng nói ra những lời buồn cười như thế nữa có được hay không, ngày đó tôi đã nói rất rõ ràng rồi! Chúng ta đã không còn là bạn bè nữa! Nếu như cậu chỉ muốn tìm về một người ‘bạn’ là tôi đây, vậy cậu nên đi về thì tốt hơn, tôi đã nói, suốt cuộc đời này, tôi không có khả năng coi cậu như đệ đệ hay bạn bè gì cả.”

“Ngày đó… Là lỗi của tớ, tớ không nên nói như vậy với cậu… Xin lỗi…”

Nghe thấy cậu nói xin lỗi, ánh mắt Quý Vũ Khâm tối sầm lại, y chỉ cảm thấy mình sắp điên đến nơi, “Cậu mạc danh kỳ diệu đến đây nói cái quái gì vậy?! Cậu thật sự không hiểu hay là cố tình không hiểu hả? Tôi đã kêu cậu đừng có đến gần tôi nữa mà! Ngày đó cậu nói không sai, tôi đúng là một tên biến thái! Không phải cậu đã rất sợ hay sao? Không phải hiện tại cậu rất ghê tởm tôi hay sao? Vậy mà cậu còn dám ở bên cạnh tôi nữa hả?! Nhân lúc tôi còn chưa làm ra chuyện gì biến thái hơn, cậu vẫn nên nhanh chóng trở về đi. Cũng đừng có tới tìm tôi làm gì nữa.”

“Không phải… Tớ đến… Không phải để nói những lời như thế với cậu. Tớ biết phản ứng lúc trước của mình có hơi quá khích, thế nhưng… Tất cả đều là phản ứng theo bản năng của tớ vào thời điểm đó, không phải do tớ cố ý muốn thương tổn cậu đâu.” Nghe thấy lời y nói, Diệp Thần có chút nóng nảy.

“Vậy đống chocolate kia thì sao? Cậu đã quăng hết toàn bộ chúng nó? Cũng là do phản ứng theo bản năng sao?”

“Cậu… Thấy rồi?” Diệp Thần có chút kinh ngạc nhìn y, “Xin lỗi xin lỗi, khi đó tớ chỉ là không biết nên làm cái gì mà thôi, nhìn thấy những thanh chocolate đó, tớ sẽ lập tức nhớ đến lời cậu nói, tớ…”

“Được rồi, đừng giải thích nữa. Tôi đã hiểu. Diệp Thần, em có biết không, từ lúc bắt đầu vào cấp 2, tôi vẫn luôn thích em, không đúng, có lẽ là sớm hơn nữa kìa, chỉ là khi đó còn chưa có phát hiện ra mà thôi. Bất quá từ năm cấp 2, tôi mới bắt đầu ôm ấp loại tình cảm này với em, mỗi lần thấy bộ dáng vui vẻ của em khi ăn bánh do tôi làm ra, trái tim tôi liền cảm thấy ấm áp, thế nhưng tôi biết tình cảm này không bình thường, tôi không muốn biến em trở thành người như vậy, cho nên mới luôn muốn đẩy em ra xa tôi. Thế nhưng em hết lần này tới lần khác cứ luôn dính lấy tôi, tôi rất bất đắc dĩ, cho nên bình thường sẽ nói mấy lời khó nghe với em, kỳ thực so với em trong lòng tôi còn khó chịu hơn nữa kìa. Thực sự là tôi không định nói phần tình cảm này ra cho em biết, tôi dự định sẽ để nó trở thành bí mật cả đời này của tôi, thế nhưng khi đối mặt với em, lại luôn nhịn không được cảm thấy muốn chiếm lấy em nhiều hơn, nhịn không được muốn giấu em đi, không cho bất luận kẻ nào thấy em khi dễ em, tưởng tượng đến cảnh sau này có thể em sẽ quen bạn gái, tôi liền cảm thấy ghen tỵ đến sắp phát điên, tôi không thể để cho em thấy tôi như vậy, cho nên tôi chỉ có thể chọn cách rời đi. Diệp Thần, thừa dịp hiện tại tôi còn chưa đổi y, em nên đi nhanh đi, những lời tôi đã nói trước đây cứ coi như là em chưa từng nghe thấy, sau này tôi đảm bảo tuyệt đối sẽ không quấy rầy đến cuộc sống của em nữa đâu, hãy tận hưởng cuộc sống của mình một cách thật khoái hoạt đi, tội nhân, chỉ cần một mình tôi chịu, là đủ rồi.”

Diệp Thần chỉ cảm thấy hai mắt của mình đã ướt đẫm, cho tới bây giờ còn chưa từng nghe qua Quý Vũ Khâm nói những lời thâm tình như vậy, thì ra từ trước tới nay, y vẫn đều thích mình nhiều như thế… Như vậy mình thì sao, từ nhỏ đến lớn, vẫn luôn thích dán lấy y, thật sự chỉ đơn thuần là muốn làm bạn thôi sao? Hay là kỳ thực trong lúc vô tình, chính mình, cũng đã thích người nọ mất rồi…
___________________________________________________
     1, Matcha cheesecake
       2, Macaron

972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 12 – LĐTALALE (H)


Chương 12


Cực lực áp chế bản thân rên rỉ thành tiếng, rất sợ hơn nữa lại không nghĩ qua sẽ để bạn cùng phòng nghe được. Lúc này nam hài trên màn hình đã bị thao đến chảy cả nước mắt nước bọt, thế nhưng nam nhân phía sau lại không có buông người nọ ra, mà là đổi thêm vài tư thế tiếp tục thao làm nam hài.

Tiếng rên rỉ của hai người càng ngày dồn dập, tốc độ trên tay Diệp Thần cũng càng lúc càng nhanh. Phía dưới đã chảy rất nhiều nước, nên việc trừu sáp trở nên cực kỳ thông thuận, cũng càng thêm thoải mái. Phía trước sớm đã đứng thẳng tắp, chỉ là tự sáp vào phía sau, Diệp Thần đã cảm thấy hình như chỗ đó của mình cũng sắp đạt cao trào rồi. Cho tới bây giờ chưa thử qua cách bắn tinh thế này bao giờ, Diệp Thần chỉ cảm thấy bản thân giống như là đang bay lên mây vậy.

“A a a… Không được… Muốn bắn… Ông xã… Bắn cho em… A… ha…”

“Cùng nhau”, nam nhân làm đến càng ngày càng mãnh, rốt cuộc lúc hai người trên màn hình bắn ra, Diệp Thần cũng đã bắn tinh.

Nhìn nam nhân trên màn hình rút dương vật của mình ra, chỉ chốc lát sau dịch thể màu trắng liền chảy ra từ trong tiểu huyệt của nam hài, lần thứ hai Diệp Thần lại xấu hổ đến đỏ mặt. Mà cái tiểu huyệt ở phía sau của mình kia, có hơi khát vọng mà rụt vào một cái.


Diệp Thần không nghĩ tới, thời điểm hôm sau lúc cậu dự định gọi điện thoại cho Quý Vũ Khâm, y đã trở về.

Thế nhưng y về chính là để thu dọn đồ đạc của mình.

“Cậu… Muốn đi đâu?”

Biến mất 7 ngày, Diệp Thần cũng không có tìm y, kỳ thực trong lòng Quý Vũ Khâm có chút mất mát và khổ sở, thế nhưng y biết thế này là tốt nhất, như vậy chính mình đã có thể hoàn toàn buông tay.

“Tôi đã tìm được một căn phòng khá tốt ở bên ngoài, tôi vẫn nên dọn ra ngoài ở thì hơn.” Như vậy đỡ phải để em nhìn thấy mình, nhớ tới phản ứng vào ngày đó của em, Quý Vũ Khâm vẫn cảm thấy khó mà quên được.

Nghe thấy y nói muốn dọn ra ngoài, Diệp Thần có chút ngây dại, “Ưm… Ở đây tốt lắm… Sao lại muốn dọn ra ngoài…”

Quý Vũ Khâm cảm thấy có chút kỳ quái nhìn thoáng qua cậu, sau đó liền dời tầm mắt sang nơi khác, “Tôi còn tưởng rằng cậu sẽ không muốn nhìn thấy tôi nữa chứ.”

Diệp Thần há miệng, nhưng lại không biết phải nói cái gì, nhớ tới những chuyện tối qua mình đã làm, xoát cái cậu liền đỏ mặt.

“Được rồi. Đã dọn xong. Tôi đi đây.” Vừa mới khai giảng, kỳ thực Quý Vũ Khâm cũng không có bao nhiêu đồ đạc, rất nhanh đã thu dọn hoàn tất.

Diệp Thần còn muốn nói thêm chút gì đó với y, thế nhưng đối phương đã sớm kéo vali ra khỏi cửa. Căn bản là không cho cậu bất luận cơ hội nào để nói chuyện, không biết tại sao, nhìn thấy thân ảnh y rời đi như vậy, đột nhiên Diệp Thần cảm thấy dường như tim mình đã bị thứ gì đó đâm cho một nhát.

Kỳ thực rõ ràng mình là người đã nói ra lời thương tổn y, đúng là biểu hiện lần trước của mình có hơi quá khích, kỳ thực trong lòng Diệp Thần đã sớm hối hận, mặc kệ có như thế nào đi chăng nữa, mình cũng không thể dùng cách đó để thương tổn y, hơn nữa đã trải qua chuyện tối qua, cậu càng cảm thấy mình không có tư cách đối với y như vậy, bởi vì mình cũng… Nhưng là hiện tại Quý Vũ Khâm cũng không cho mình cơ hội giải thích và xin lỗi, cứ như vậy mà dọn sạch đồ đạc rời đi, không biết vì sao, vào giờ khắc này Diệp Thần cảm thấy mình lại bị vứt bỏ. Tựa như mỗi lần khi còn bé, y luôn bỏ lại một mình mình. Hơn nữa lúc này đây, Diệp Thần có một loại dự cảm, chính là y sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.

Diệp Thần trực tiếp gọi điện thoại cho bác gái, thế mới phát hiện ngay cả bác gái cũng không biết chuyện y dọn ra ngoài ở, hiện tại đã biết rồi, liền không ngừng mắng Quý Vũ Khâm.

“Bác với bác trai con cũng vừa mới về nước thôi, cuối tuần này nhất định phải túm thằng nhóc đó về tra khảo rõ ràng mới được.”

“Dạ…” Diệp Thần nhỏ giọng đáp, nhưng trong lòng lại có chút mất mát, sau đó vài ngày cậu đi vòng trường học tìm y, nhưng đến cả cái bóng của Quý Vũ Khâm cũng không thấy, mà cố vấn học tập cũng nói là y đã xin nghỉ từ mấy ngày trước rồi. Ngay cả khi đến tiết cũng không thèm vào học. Không còn biện pháp nào nữa, Diệp Thần chọn ra một biện pháp cuối cùng, chính là vào cuối tuần này, đi đến Quý gia một chuyến.


“Hả? Tiểu Thần? Con tới rồi!?” Thời điểm mẹ Quý thấy Diệp Thần đứng ở ngoài cửa, nhất thời mừng rỡ không thôi, ba năm nay không biết vì lí do gì, rất hiếm khi Diệp Thần đến nhà bọn họ, tự bà gọi điện rủ thì đứa nhỏ này cũng sẽ nói là bận học, bất quá biết bọn nhỏ sắp phải thi đại học, cũng không nỡ làm chúng phân tâm, cho nên vài năm trôi qua cũng đã lâu mẹ rồi Quý chưa được gặp Diệp Thần. Hiện tại thấy cậu tự sang đây tìm con trai mình thì bà càng thêm kích động hơn.

“Mau vào mau vào! Đã lâu rồi Tiểu Thần cũng không có đến đây chơi nha, bác gái nhớ con muốn chết! Vừa lúc chúng ta định ăn cơm, Tiểu Thần đã ăn chưa? Vào ăn chung đi.”

Nghe nói bọn họ đang dùng cơm, Diệp Thần theo bản năng nhìn thoáng qua bàn cơm, quả nhiên, người kia ở đây.

Hiển nhiên Quý Vũ Khâm không ngờ tới em ấy sẽ đột nhiên chạy đến nhà mình, bàn tay đang cầm đôi đũa thoáng dừng lại. Nhưng trên mặt lại không biểu hiện ra quá nhiều biểu tình.

Mẹ Quý nhiệt tình kéo Diệp Thần đến trước bàn ăn, lấy thêm một bộ chén đũa sạch sẽ ra, “Tiểu Thần thích ăn cái gì thì tự mình gắp nha.”

“Dạ. Cám ơn bác gái.” Diệp Thần ngẩng đầu nhìn thoáng qua người đối diện, lại phát hiện y chỉ đang cúi đầu dùng cơm, không có nhìn đến mình, thế là cậu cũng dứt khoát cúi đầu ăn luôn.

Trên bàn cơm ba Quý mẹ Quý hỏi thăm Diệp Thần không ít vấn đề, đều là những câu quan tâm, thế nhưng ánh mắt của Diệp Thần lại luôn không tự chủ được mà nhìn về phía Quý Vũ Khâm. Tuy rằng từ lúc vào nhà đến giờ hai người cũng không có nói chuyện với nhau, thế nhưng Diệp Thần vẫn là nhịn không được mà cứ nhìn y mãi.

“Con ăn xong rồi.” Đột nhiên Quý Vũ Khâm buông đũa xuống đứng lên. Chuẩn bị rời khỏi bàn ăn.

“Chờ một chút.” Xuất phát từ bản năng thoáng cái Diệp Thần cũng đứng lên theo. Ý thức được mình vừa mới làm cái gì, nhất thời Diệp Thần cảm thấy bầu không khí có chút xấu hổ, mặt cũng hơi nóng lên.

“Ừm… Bác trai bác gái, con có chút chuyện muốn nói với Vũ Khâm, thật ngại quá, hai bác cứ từ từ ăn đi ạ.”
972060Barres_etoiles__42_.gif

Sky Blue Bobblehead Bunny