12/11/15

Chương 7 – TGBT


Chương 7: Tiểu Băng Sơn



Mấy hôm nay bạn nhỏ Ô Trạch Vũ đều trải qua rất sung sướng.

Mỗi ngày phụ thân đều sẽ đích thân làm đồ ngon cho bé ăn, còn có thể ở bên cạnh bé, tuy rằng không thể chơi đùa với phụ thân như khi ở nhà, thế nhưng chỉ cần có phụ thân ở cùng bé, bé đã rất vui rất vui rồi.

Ô Thuần Nhã đặt Tiểu Bánh Bao lên trên đùi, cúi đầu nhìn bé, “Phụ thân đi về làm đồ ăn cho con đây, Bánh Bao, tự mình chơi đi.” Mỗi ngày cậu đều ở chỗ này cùng Tiểu Bánh Bao, chỉ có thể đình lại công tác đã nhận ở chỗ thầy giáo.

Tiểu Bánh Bao không hài lòng chu chu mỏ, cặp mắt đen nhánh cứ như vậy mà nhìn phụ thân bé.

“Phụ thân, con muốn ăn cháo lá sen.”  Gần đây đều là do bé chọn món ăn, cũng tại Ô Thuần Nhã thấy bé ở bệnh viện ăn không được ngủ không yên, cho nên bé muốn món gì liền làm cho bé món đó.

Nhíu mày nhìn con trai đang chu mỏ, Ô Thuần Nhã cười đến cực kỳ ôn nhu, “Buổi trưa hôm qua con nói muốn ăn cá ngân nhỏ chưng trứng gà, kết quả chỉ ăn hai muỗng liền không ăn nữa, buổi tối đòi ăn mì thịt bò,  ăn hết thịt bò nhưng chỉ ăn có phân nửa mì. Bánh Bao à, ngày mai con đã có thể xuất viện rồi đó nha.” Câu nói sau cùng còn có chút cảm thán.

Tiểu Bánh Bao kinh ngạc, may mà còn chưa có kêu lên, phụ thân bé đây là không hài lòng a! Mấy ngày gần đây bé được nuông chiều đến có chút quên mất phương hướng luôn rồi, xong, nếu như ngày hôm nay còn dám bỏ mứa nữa, chắc chắn sau khi xuất viện phụ thân sẽ tính sổ đầy đủ lại với bé!

Lập tức nịnh nọt như cún con mà vươn đôi tay ngắn củn cỡn tròn ụm ôm lấy cổ của phụ thân mình lắc lư, “Phụ thân ơi, phụ thân à, phụ thân tốt của con, Bánh Bao muốn ăn cháo lá sen nha, tốt nhất là có để thêm một cái đùi gà ở bên trên nữa, đảm bảo con sẽ ăn hết luôn cho. Tuyệt đối không bỏ mứa nữa đâu!”

“… Đồ heo con tham ăn, ăn cho mập ra để chờ xuất chuồng hả!” Cười mắng bé một câu, giơ tay lên vỗ một cái lên mông nhỏ đầy thịt của bé.

“Éc éc!” Nhíu cái mũi nhỏ lại, học theo tiếng heo kêu, dào dạt đắc ý nhìn phụ thân của bé. Bé biết nhất định phụ thân sẽ xuống bếp làm đồ ăn cho bé nha.

Thả bé xuống giường, sau khi dặn dò đôi ba câu cậu về nhà nấu cháo cho bé.

Ô Thuần Nhã mới vừa đi không bao lâu, y tá đẩy một chiếc xe lăn vào, một bé trai mặt không biểu tình ngồi trên chiếc xe đó, khoảng chừng 7, 8 tuổi.

Ô Trạch Vũ Tiểu Bánh Bao tò mò nhìn theo y tá, lại nhìn bé trai kia, sau đó nhìn ra cửa một chút, không có người đi theo.

Bé lễ phép chào hỏi, “Em chào y tá tỷ tỷ, chào tiểu ca ca.”

“Chào bé con, ba em đâu?” Y tá đẩy xe đến giường trống ở bên cạnh, một bên trải giường chiếu một bên hỏi bé.

“Về nhà nấu cháo cho em rồi, một lát tỷ tỷ cũng đến ăn cùng đi nha! Tay nghề của phụ thân em tốt lắm á!” Bé từng xem qua trên TV, cho nên biết trong một gia đình phải có cha mẹ cùng con cái, nhưng nhà bọn họ lại thiếu mẹ, cho nên bé đang giúp phụ thân tìm vợ, tìm mẹ cho mình. Bé thấy y tá này cũng không tệ, tuy rằng lớn lên không đẹp bằng phụ thân bé, nhưng là so với những người khác cũng tốt hơn nhiều lắm.

“Một lát tỷ tỷ có việc rồi, em cứ ăn đi.” Sau khi trải giường xong y tá muốn thả đứa nhỏ lên giường, nhưng bị bé trai kia phất tay ngăn lại.

“Bạn nhỏ Tư Không, chân em không được tiện cho lắm, để tỷ tỷ ôm em cho.” Đứa nhỏ này thật đủ khốc, hơn nữa tuổi còn như như vậy đã có thể nhìn ra bộ dáng bất phàm, nhất định sau này lớn lên sẽ là một soái ca.

“Cảm ơn, không cần, em chỉ bị gãy một chân.” Chỉ với một câu nói liền cường điệu thêm cảm giác lạnh lùng, chống xe đẩy đứng lên, từng chút từng chút kéo chân trái đang bị thương đến bên giường, sau đó cứng ngắc nhấc chân lên giường. Cho dù đau đến sắc mặt trắng bệch cùng với cái trán chảy đầy mồ hôi, cũng không than lên một tiếng.

Tiểu Bánh Bao giương cái miệng nhỏ nhắn sùng bái nhìn ca ca, vỗ bàn tay nhỏ bé bẹp bẹp, hưng phấn nói: “Ca ca thật là lợi hại! Cũng không sợ đau luôn nha!”

Đứa nhỏ kia mà nhìn bé một cái, phát hiện bé trắng trắng tròn tròn rất đáng yêu, liền gật gật đầu nói, “Nam tử hán thà đổ máu chứ không rơi lệ.”

Y tá ở một bên co rút khóe miệng, ngửa mặt lên trời thở dài, là nhà ai nuôi ra được một đứa nhỏ cực phẩm như vậy a! Mới có bây lớn thôi đã thế này rồi, sau này sẽ thành bộ dáng gì nữa đây hả!

“Bé con, một hồi chờ ba ba em đến thì báo cho anh ấy biết một tiếng, bệnh nhân nhỏ này tên là Tư Không Cảnh Hoán, năm nay 8 tuổi, do khu nội trú của khoa chỉnh hình không còn giường trống, cho nên trước tiên sẽ ở chỗ này mấy ngày, làm phiền anh ấy chăm sóc một chút.”  Y tá chậm rãi nói nói, cô biết bé con này có thể nhớ kỹ những lời mình nói, hơn nữa còn là một chữ cũng không lầm. Bất quá cô không thể nói quá nhanh mà thôi.

Tiểu Bánh Bao cười híp mắt gật đầu, “Nhớ rõ, chờ phụ thân đến em liền nói với người, tỷ tỷ yên tâm, em sẽ chăm sóc cho tiểu ca ca.” Bộ dáng nhu thuận không chỉ chiếm được sự vui vẻ của y tá, ngay cả tiểu soái ca mặt không biểu tình ở một bên cũng phải nhìn bé thêm vài lần.

Bất quá tiểu soái ca vẫn mang theo hoài nghi là chủ yếu, dù sao Tiểu Đậu Đinh này thoạt nhìn như một cái bánh bao, lời nói dài như vậy bé có thể nhớ hết sao?

“Thiệt ngoan thiệt ngoan, tỷ tỷ cám ơn em trước nha.” Xoa xoa mái tóc mềm mại của bé, y tá cất đồ vật linh tinh của Tư Không Cảnh Hoán vào bên trong ngăn kéo, sau đó nói: “Bạn nhỏ Tư Không khi nào thì người thân sẽ đến thăm em vậy?” Cô thật bất đắc dĩ, đứa nhỏ này bị tai nạn xe cộ đụng gãy chân, thế mà lại không có người thân nào đến thăm cả.

Lắc đầu biểu thị mình cũng không biết, điện thoại di động của nhóc đã rớt mất vào lúc bị tai nạn, lúc này phỏng chừng hẳn là người nhà đã phát hiện nhóc mất tích nên đang đi tìm nhóc đi. Hiện tại nhóc cũng không có tiện gọi điện thoại, cho nên chỉ có thể lắc đầu.

“… Vậy có cần chị mang cơm trưa đến cho em không?” Đứa nhỏ này thật đáng thương, tiểu y tá liền phát huy bản tính thánh mẫu trong người.

“Không cần đâu tỷ tỷ, phụ thân em sẽ đến ngay lập tức, người có nấu món cháo lá sen đó nha, em và tiểu ca ca sẽ ăn cùng nhau.” Tiểu Bánh Bao ở bên cạnh chen miệng nói, như vậy bé sẽ không sợ phải bỏ mứa cơm nữa rồi.

Tư Không Cảnh Hoán muốn cự tuyệt, nhưng vào lúc chống lại cặp mắt to tròn đầy thân thiện kia thì ma xui quỷ khiến mà gật đầu, hơn nữa còn nói cảm ơn, thế nhưng mặt vẫn là không có biểu tình.

Tiểu Bánh Bao cười híp mắt, chỉ bất quá trong ngực kinh ngạc tới mức liên tiếp gầm rú, đây chính là mặt liệt mà trên TV hay nói tới quá há! Nhất định đúng là nó rồi! Ca ca chính là không thay đổi biểu tình kia kìa!

Tiểu Bánh Bao hóa thân ngụy chân tướng quân, bạn nhỏ Tư Không Cảnh Hoán cũng không phải là trời sinh đã mặt liệt, chỉ là do từ nhỏ luyện ra được mà thôi.

Ai bảo nhóc gặp ngay Tiểu Bánh Bao có tính ham chơi ham nói làm chi nha, gặp người nói tiếng người gặp quỷ nói tiếng quỷ, đối với người nào cũng đều có thể cười híp mắt. Nhóc không thể làm được, cho nên dứt khoát không bày ra biểu tình, cũng là để cho người khác không đoán biết được tâm tình của mình. Theo thời gian dài cũng dần hình thành thói quen mặt liệt, dù sao cũng không ai quan tâm.

Sau khi tiểu y tá rời khỏi Tiểu Bánh Bao vểnh mông nhỏ lên bò xuống giường, sau đó đi tới bên giường của Tư Không Cảnh Hoán, ôm một hộp sắt thật to, thoạt nhìn khối lượng không nhẹ, ít ra thì đối với Tiểu Bánh Bao mà nói là ôm rất cực khổ.

Tư Không Cảnh Hoán lại một lần nữa làm ra hành động mà mình không hề nghĩ tới, nhóc thò người ra ôm Bánh Bao đang cực khổ bò lên giường đến bên cạnh mình, sau đó nhíu mày lại. Ý tứ muốn hỏi em đang làm gì?

Thế nhưng lúc này Tiểu Bánh Bao lại mỹ (đắc ý), ôm hộp sắt giống như hiến vật quý mà thả vào giữa hai người, dùng tiểu móng vuốt tròn tròn mở nắp hộp ra, bên trong tràn ngập màu sắc rực rỡ, tất cả đều là đồ ăn vặt.

Socola, khô bò, marshmallow, bánh xốp, bánh custas, bắp bò, socola viên, thạch trái cây, snack tôm, thật nhiều bọc nhỏ toàn bộ đều được đặt trong hộp sắt, trách không được lại nặng như vậy, thì ra  đều là đồ ăn a!

Lúc này rốt cuộc Tư Không Cảnh Hoán cũng có biểu tình rồi, nhóc hơi kinh ngạc mở miệng ra, sau đó nhìn một chút Tiểu Bánh Bao đang mỹ tư tư, lại nhìn một chút cái hộp trước mặt, nói: “Trách không được em mập thế này, thì ra là do có nhiều đồ ăn như vậy a!”

… Trước tiên Tiểu Bánh Báo mở bọc đồ ăn ra, sau đó quay đầu nhe răng hô: “Em đây mới không phải là mập! Em đây là tròn trịa thôi! Tròn trịa đó anh có hiểu hay không!”

Tư Không Cảnh Hoán nhìn bé một chút, chậm rãi gật đầu, “Đã hiểu… Thì ra em là bé bự…” (o)

“…” Tiểu Bánh Bao ngốc ra, bé bị cười nhạo! (_)#

Lúc Ô Thuần Nhã mang theo hộp giữ ấm trở lại chỉ thấy con trai nhà mình tức giận chu cái miệng nhỏ nhắn ngồi trên một cái giường khác, trên giường trống lúc đầu có một tiểu soái ca đang ngồi.

Khẽ cười với đứa nhỏ kia, đi tới nhéo nhéo hai má của Bánh Bao đang giận dỗi, “Làm sao vậy? Sinh khí với tiểu ca ca?” Thấy bé đang cầm hộp thức ăn vặt bảo bối mà mỗi ngày bé đều lấy ra nhìn, Ô Thuần Nhã nở nụ cười.

“Bị ca ca cười rằng ăn đồ ăn vặt nên không thể lớn?”

Tư Không Cảnh Hoán trợn tròn mắt tò mò nhìn nam nhân cười đến ôn nhu kia, cảm giác rất thân thiết, cho tới nay nhóc chưa từng gặp qua người như vậy. Tuy rằng ở nhà nhóc có thật nhiều cười với các kiểu khác nhau, nhưng căn bản là hoàn toàn bất đồng với nam nhân này. Bộ dạng tươi cười của nam nhân này sẽ không khiến người khác phản cảm.

“Anh ấy nói con là bé bự!” (^)

“Con đã nói là mình tròn trịa?”  Đầu óc loạn chuyển, buồn cười nhìn con trai cáu kỉnh, lần trước Mạc Tuấn Nghị nói bé mập, bé liền nói là mình tròn trịa, kết quả khiến cho Mạc Tuấn Nghị không thể phản đối, lần này cư nhiên không thành công? Đứa nhỏ này thật lợi hại mà.

“Được rồi, phụ thân có nấu cháo cho con, còn có chân gà nướng,có muốn ăn hay không nha?”  Ô Thuần Nhã nghiêng đầu nhìn bé, đặt hộp giữ ấm lên bàn cơm di động, sau đó đặt ở giữa hai bé con.

“Có mấy cái đùi gà dạ? Phụ thân cũng ăn cùng luôn chứ?” Mắt to chớp chớp, mong đợi nhìn phụ thân bé.

“Hai cái, một lát Mạc thúc thúc của con sẽ đến, phụ thân sẽ cùng thúc ấy đến căn tin ăn, hai con mau ăn đi.” Cầm chén cơm cùng muỗng nhỏ ở một bên để lên bàn, sau đó lấy ra cái chén cùng muỗng kèm theo hộp giữ ấm đưa cho Tư Không Cảnh Hoán dùng, cậu cười nói.

“Cho tiểu ca ca một cái đùi gà nè.” Cáu kỉnh tới nhanh nhưng đi cũng nhanh, hơn nữa Tiểu Bánh Bao cũng chưa bao giờ mang thù, sai, là chưa bao giờ mang thù với người mình thích. Tuy rằng tiểu ca ca chê cười mình là bé bự, thế nhưng lúc đầu cũng là do mình nói sai khiến ca ca hiểu lầm, cho nên bé quyết định không so đo với ca ca đâu.

Tư Không Cảnh Hoán ngơ ngác nhìn hai cha con đang bận rộn trước mặt, đột nhiên trong ngực cảm thấy ấm áp, còn có chút ê ẩm. Rũ mắt không nhìn tới bọn họ, nhóc rất hâm mộ.

Bỏ đùi gà vào túi ny lon để tiện cho hai bé con cầm lên ăn, sau đó lại múc cháo ở một bên lên thổi nguội, Ô Thuần Nhã nhìn về phía con trai hai mắt đã đỏ ngầu. Khẽ thở dài. Lúc cậu tới vừa vặn gặp được tiểu y tá kia, đã biết được đại khái tình huống của đứa nhỏ này, còn nhỏ như vậy lại không có người thân chăm sóc, nhất định sẽ khổ sở đi.

“Bánh Bao, không được kén ăn!” Mắt thấy con trai muốn vớt bỏ cà rốt trong cháo ra, Ô Thuần Nhã trừng mắt.

Bẹp bẹp cái miệng nhỏ nhắn không tình nguyện ăn cà rốt, khuôn mặt nhỏ nhắn khốn khổ của Tiểu Bánh Bao giả bộ u oán.

Tư Không Cảnh Hoán vùi đầu vào ăn cháo, nghiêng mắt nhìn thấy Tiểu Bánh Bao sắp khóc tới nơi, thừa dịp Ô Thuần Nhã quay đầu lại đưa muỗng vào chén của Bánh Bao, chíp chíp vài cái, mắt thường liền có thể thấy được đã không còn cà rốt trên cháo.

Tiểu Bánh Bao giương cái miệng nhỏ nhắn mở to cặp mắt, nhìn tiểu ca ca diện vô biểu tình, lại nhìn một chút cà rốt vừa nãy còn ở trong chén cháo, chớp chớp mắt to, cúi đầu cầm muỗng nhỏ khuấy khuấy chén cháo, múc lên những miếng cà rốt còn sót dưới đáy chén, lập tức ngẩng đầu mong đợi nhìn về phía Tư Không Cảnh Hoán.

Tư Không Cảnh Hoán bị bé nhìn có chút ngượng ngùng, lại vẫn là kéo căng khuôn mặt nhỏ nhắn diện vô biểu tình, liếc trộm Ô Thuần Nhã một cái thấy cậu đang xem sách cũng không có chú ý tới bọn họ, một lần nữa vớt toàn bộ cà rốt bỏ qua chén của mình.

Tiểu Bánh Bao mừng rỡ híp đôi mắt to lại thành một đường kẻ, ai nha! Người này thật tốt á! Sau này anh chính là tiểu ca ca của mình, ai nói gì cũng đều vô ích! Chỉ cần nghĩ tới chuyện ca ca ăn cà rốt mà mình ghét nhất giùm mình, bé đã định ca ca của mình phải là người này rồi!

Tư Không Cảnh Hoán bị nụ cười sáng lạn của bé lây nhiễm, khóe miệng không tự chủ được hơi nâng lên một chút, cả khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đẹp trai đến bạo!

“Tiểu ca ca hẳn là nên cười nhiều một chút, thiệt là đẹp trai nha!” Nuốt nuốt nước miếng, Tiểu Bánh Bao nói thầm.

Tư Không Cảnh Hoán không đáp lại, nhóc chỉ nhìn bé một cái sau đó cúi đầu tiếp tục ăn.

Ô Thuần Nhã đã sớm nhìn thấu hành động của hai bé con kia, bất quá cậu cũng không thèm quản, dù sao vẫn còn là con nít, kén ăn là chuyện rất bình thường, chính là cậu không nghĩ tới cư nhiên đứa nhỏ lạnh lùng kia sẽ suy nghĩ vì con của mình. Tuy rằng việc làm này bị quy thành đồng phạm, thế nhưng quên đi, ít nhất đó là vì Bánh Bao nhà mình.

Không hổ là con của cậu, thật biết chọc người thích, ngay cả Tiểu Băng Sơn đều có thể thích bé được, thật đủ lợi hại!
 972060Barres_etoiles__42_.gif

No comments:

Post a Comment

Sky Blue Bobblehead Bunny