12/10/15

Chương 5 – TGBT


Chương 5: Bánh Bao bị đánh




Ô Trạch Vũ nhu thuận tùy ý nam nhân ôm bé vào lòng, không có biện pháp a, hôm nay hai chân nhỏ bé của mình đã vận động có chút quá sức, hiện tại còn đang hơi run rẩy nữa, ngay cả đứng cũng đứng không vững, bé lại không muốn phải ngồi trên chiếc ghế cứng ngắt lại lạnh như băng kia đâu, cho nên vào lúc nam nhân bế bé lên mới có thể phối hợp một chút.

Bảo vệ gác cổng là một đại thúc đã hơn năm mươi tuổi, đứa cháu nhỏ nhất nhà mình tuy đã lên tiểu học rồi nhưng cũng không thể nào đáng yêu bằng Tiểu Bánh Bao đang ở trước mặt này, hơn nữa nhìn xem bộ dáng còn rất thông minh đó.

“Bạn nhỏ năm nay bao nhiêu tuổi rồi?” Cười híp mắt đùa với Bánh Bao.

Ngước khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng lên, Bánh Bao dùng thanh âm mềm mại của riêng trẻ con hơn nữa lại đặc biệt êm tai nói ra.”Ba tuổi lẻ bốn tháng.”

Ở trong lòng nam nhân đang ôm Bánh Bao cùng đại thúc gác cổng đều cảm thấy kinh ngạc, nhất là nam nhân kia, y biết đứa nhỏ này đã tự mình đi được một đoạn đường rất xa, vừa rồi y vẫn cho rằng ít nhất đứa nhỏ này cũng sắp 5 tuổi, không nghĩ tới chỉ mới có 3 tuổi mà thôi.

Cúi đầu cẩn thận quan sát bé con lớn lên với bộ dáng trắng trắng tròn tròn, y không khỏi không thừa nhận, người lớn trong nhà đứa nhỏ này là thương bé thương đến tận xương tủy đi, nếu không cũng sẽ không thể nào nuôi thành bộ dáng tròn vo đáng yêu như vậy được.

Đại thúc gác cổng vẫn còn đang cảm thán ở trong lòng, nếu cháu trai nhà mình có thể hiểu chuyện bằng được phân nửa đứa bé kia thì tốt rồi. “Sao con lại đi tìm phụ thân một mình vậy? Mẹ con đâu rồi? Ông vừa mới gọi điện thoại cho phụ thân của con, cậu ấy sẽ lập tức tới đây ngay.” Ông biết nam nhân tinh anh trước mặt này chỉ là hảo tâm đưa bé con tới đây thôi, cho nên ông liền hỏi thăm bé.

Bánh Bao lắc đầu, cánh tay đầy thịt nắm lại cùng một chỗ xoay a xoay, bĩu đôi môi nhỏ nhắn đỏ bừng, dáng dấp rất chi là đáng yêu, “Không có mẹ, chỉ có một mình phụ thân thôi. Nhưng phụ thân lại phải chịu nhiều cực khổ lắm, vừa phải nuôi con vừa phải kiếm học bổng, có món gì ngon đều nhường cho con ăn, cho nên phụ thân rất gầy.” Nói xong rồi lại cảm thấy rất ủy khuất.

Nam nhân vươn bàn tay to xoa xoa đầu tóc mềm mại, trong mắt mang theo ý cười nhìn bộ dáng ủy khuất của bé không khỏi ôm bé thật chặt, “Em đúng là một đứa trẻ hiếm có nha, thật là một cục cưng hiểu chuyện.”

Được khen ngợi! Bánh Bao mang theo một cặp mắt sáng rực nhìn nam nhân, hơi lóe lên một chút lục sắc khiến cho nam nhân sửng sốt, cẩn thận quan sát tướng mạo của Bánh Bao, híp mắt một cái như có điều suy nghĩ.

Lúc này nhìn ra bên ngoài cửa sổ thấy được có một chiếc xe chạy tới, xe vừa mới dừng lại chỉ thấy cánh cửa ngay chỗ phó lái liền bị mở ra, từ bên trong có một nam sinh mặc áo tay lửng màu vàng nhạt chạy ra, sau đó từ chỗ tài xế lại có một vị nam sinh ăn mặc quần áo thông thường, hai người một trước một sau vào phòng nghỉ của bảo vệ.

Ô Thuần Nhã bị nước mưa thấm ướt cả người, nhưng cậu không thể để ý tới nhiều như vậy, chạy ào phòng bảo vệ liền thấy con trai bảo bối nhà mình được một nam nhân xa lạ ôm vào trong ngực, cậu liền trở nên khẩn trương, nhìn con trai một chút lại nhìn khuôn mặt nghiêm túc của nam nhân một chút, cậu muốn mở miệng nhưng không biết nên nói cái gì mới có thể ôm con trai mình về.

Theo cậu vào cửa người đầu tiên Mạc Tuấn Nghị nhìn thấy là nam nhân kia, sửng sốt, là người quen a! Sau đó mới chú ý tới bé con đang được nam nhân ôm trong ngực, đó là một bé con vừa trắng vừa tròn lại rất đáng yêu.

“Vị tiên sinh này… Con của tôi chỉ mới mấy tuổi nên không hiểu chuyện, nếu như bé đụng chạm gì tới ngài thì tôi thay bé xin lỗi, xin ngài trả bé lại cho tôi…” Lúc này thanh âm của Ô Thuần Nhã đã có chút phát run, đôi mắt ôn nhuận liều chết nhìn chằm chằm vào đứa con trai bảo bối của mình.

Khóe miệng nam nhân giật giật, đầu óc của người này như thế nào mà lớn lên được tới hiện tại a!

Tiểu Bánh Bao vẫy vẫy cánh tay béo ú, trong miệng còn gọi, “Phụ thân, phụ thân ôm một cái, phụ thân ơi.”

Nguy rồi, chỉ biết là bé sẽ không để cho phụ thân mình sống yên ổn mà, một câu như thế đánh trúng vào cái đầu đang suy đoán lung tung của phụ thân bé rồi!

Nước mắt của Ô Thuần Nhã đã sắp rơi xuống, đứng ở nơi đó không biết nên nói như thế nào, từ trước tới nay cậu luôn không biết cách biểu đạt, chỉ có thể sốt ruột chờ đợi mà thôi.

Mạc Tuấn Nghị ở một bên nhìn không được, đi tới đoạt lấy Tiểu Bánh Bao bên người nam nhân, xoay người lại giao cho Ô Thuần Nhã đang vươn tay ra đón lấy sau đó liếc mắt trừng nam nhân, mở miệng nói: “Văn Nhân Minh Húc, anh đừng quá mức.”

Văn Nhân Minh Húc cười ha ha, chống lại cặp mắt nghi hoặc của Ô Thuần Nhã, tâm tình không tệ giải thích, “Nhìn thấy nhóc con này ở dưới lầu của một cửa hàng, chính bé nói là muốn đi tìm phụ thân, tôi thấy trời đã sắp mưa nên liền lấy xe chở bé đi, mới vừa rồi chỉ là đùa với cậu thôi, thật ngại a.”

Ô Thuần Nhã cúi đầu nhìn một chút Bánh Bao đang ở trong lòng chớp chớp đôi mắt to, lại ngẩng đầu nhìn một chút nam nhân đang cười đến vui vẻ kia, vốn dĩ tất cả lo lắng cùng bất lực đều hóa thành tức giận, giơ tay lên dùng sức vỗ hai cái lên cặp mông tròn ủm của Bánh Bao. Giọng nói đầy oán giận quát lên: “Có phải con muốn hù chết phụ thân không! Có biết phụ thân có bao nhiêu lo lắng cho con không hả!”

Bánh Bao ngây người ra luôn, bé lớn như vầy rồi cho dù đã từng gây ra họa lớn hơn nữa thế nhưng vẫn chưa có bị đánh qua lần nào đâu, phụ thân bé vẫn luôn ôn nhu, cho tới bây giờ còn chưa rống lớn tiếng với bé như thế. Cặp mắt to tròn bắt đầu chuyển hồng, nước mắt không ngừng tuôn rơi, mím đôi môi nhỏ nhắn ủy khuất nhìn phụ thân nhà mình.

Phụ thân bé cũng rơi nước mắt, hai cha con một người ngồi chồm hổm còn một người bị ôm vào trong ngực nhìn nhau khóc, khiến cho ba người khác á khẩu không nói được gì.

Bánh Bao khóc rất thương tâm, nhưng khi bé nhìn thấy nước mắt của phụ thân rơi xuống còn khó chịu hơn so với chính bản thân của bé bị đánh nữa, vươn đôi tay đầy thịt ra cố sức lau lau nước mắt trên gương mặt phụ thân, bé nghẹn ngào nói: “Phụ thân đừng khóc, Bánh Bao biết sai rồi.”

Ô Thuần Nhã thử hôn bé, gắt gao kéo bé vào trong lòng, “Sau này đừng dọa phụ thân nữa có biết hay không! Nếu mà còn như vậy liền không cần con!”

“Oa! A! Con sẽ không bao giờ dọa phụ thân sợ nữa đâu! Xin lỗi phụ thân, người đừng đánh con!” Thanh âm Bánh Bao khóc càng thêm lớn, hai cánh tay béo ú gắt gao ôm lấy cổ của Ô Thuần Nhã, đầu nhỏ dùng sức dụi vào gáy của cậu.

Vươn tay xoa xoa cặp mông tròn lẳng đầy thịt của bé, nghiêng đầu hôn lên gương mặt bởi vì khóc mà đã phiếm hồng của Tiểu Bánh Bao, trong thanh âm của Ô Thuần Nhã lộ ra một tia khàn khàn, “Có đau không? Bị phụ thân đánh chắc là đau lắm đi!”

Lắc đầu, lau nước mắt, Bánh Bao dẩu môi, “Thịt con nhiều lắm, không sợ đau đâu.”

“Phụt!” Mạc Tuấn Nghị ở một bên bật cười, hai cha con này thật thú vị.

Ô Thuần Nhã ngượng ngùng ngẩng đầu nhìn về phía ba người trước mặt, khuôn mặt đỏ hồng, đứng dậy ôm lấy Bánh Bao, sau đó áy náy cười cười với Văn Nhân Minh Húc, “Xin lỗi, vừa nãy là do tôi quá nóng nảy, đã hiểu lầm ngài rồi. Còn có cảm ơn ngài đã đưa bé tới đây, làm lỡ nhiều thời gian của ngài như vậy thật sự là ngại ngùng mà.”

Văn Nhân Minh Húc xua tay ý nói không sao cả, tiến lên nhéo nhéo hai má tròn ủm của Bánh Bao, “Lần sau đừng để phụ thân con lo lắng như vậy nữa.”

“Em đã biết, cám ơn ca ca.” Nhu thuận gật đầu, cánh tay đang ôm lấy cổ Ô Thuần Nhã vẫn không có buông ra. Bé sợ nhất là phụ thân nhà mình muốn đuổi bé đi.

“Ca ca? Anh ấy so với phụ thân con còn lớn hơn 2 tuổi đó, con nên gọi là thúc thúc.” Mạc Tuấn Nghị đưa tay muốn ôm lấy Bánh Bao, nhưng lại bị Bánh Bao né tránh. “Để Mạc thúc thúc ôm con đi, cho phụ thân con nghỉ ngơi một lát, để tìm được con gần như cậu ấy đã muốn ngất luôn rồi.”

Bánh Bao lập tức buông tay ra để cho Mạc Tuấn Nghị ôm mình, sau đó cặp mắt mở to ra lo lắng nhìn sắc mặt tái nhợt cho thấy bệnh trạng rõ ràng của phụ thân bé, lúc này bé mới nhớ tới thân thể của người không được tốt cho lắm.

“Phụ thân…”

“Ngoan, để phụ thân giúp con thay quần áo, đến khi về nhà Lưu nãi nãi sẽ cho con ăn món sườn xào mà con thích nhất, phụ thân không có việc gì.” Hôn một cái lên gương mặt non nớt của Bánh Bao, Ô Thuần Nhã mở túi sách của Bánh Bao ra, lấy ra một cái quần cùng một cái áo dài tay.

“… Cậu cố ý chuẩn bị sẵn cho bé?”  Nam nhân kinh ngạc hỏi. Người này thật đúng là một người tinh tế.

Tỏ ra ý muốn Mạc Tuấn Nghị đặt Bánh Bao xuống đất, sau đó ngồi chồm hổm cởi chiếc quần yếm của Bánh Bao ra, động tác nhanh nhẹn thay quần cho bé xong sau đó lại cởi ra áo T-shirt của bé, đến lúc hoàn tất giúp bé thay xong quần áo cậu mới gật đầu nói: “Ừm, gần đây thời tiết lúc nắng lúc mưa, hai bộ quần áo không có nặng bao nhiêu, bình thường trong chiếc túi nhỏ của bé chẳng qua cũng chỉ dùng để đựng bánh kem và bánh bích quy các loại đồ ăn vặt này đó thôi, lỡ như gặp phải trời mưa gió tôi sợ bé sẽ bị cảm lạnh, cho nên phải đem quần áo theo để kịp thời thay cho bé.”

Văn Nhân Minh Húc nhìn thấy động tác thuần thục cùng nét mặt cưng chiều con kia của cậu thì trong lòng lại có chút tâm tình khác thường.

“Phụ thân, quần quần khó chịu.”  Uốn éo người, Bánh Bao giơ tay lên kéo lấy quần của Ô Thuần Nhã.

Bỏ quần áo thay thế vào túi sách nhỏ của Bánh Bao, Ô Thuần Nhã quay đầu lại hỏi, “Khó chịu chỗ nào?” Chiếc quần đó là mới mua, có thể vải sẽ có chút thô. Cau mày lại sau đó cậu cởi quần của bé ra, “Để cho Mạc thúc thúc ôm con đi, phụ thân vò vò xong rồi mặc lại cho con a.”

Gật đầu tiến vào trong lòng Mạc Tuấn Nghị, cánh tay nhỏ bé còn cố gắng che lại cái mông để không cho người khác nhìn thấy, chọc cho những người ở bên cạnh đều nở nụ cười.

Trong lúc lơ đãng Văn Nhân Minh Húc thấy ngay thắt lưng Bánh Bao có chút kỳ quái, sít lại gần liếc mắt nhìn vào liền sắc mặt đại biến, Mạc Tuấn Nghị thấy bộ dáng y như vậy không khỏi cũng nghiêng đầu nhìn một chút, sau đó sắc mặt đồng dạng cũng trở nên rất khiếp sợ. Hai người liếc nhìn nhau đều thấy được sự khiếp sợ ở trong mắt đối phương.

Lấy tay vò vò chiếc quần, nhanh chóng mặc cho con trai, sau đó mở miệng nói: “Có khả năng không được thoải mái cho lắm, nhịn một chút a, sau khi về nhà phụ thân giặt nó cho con là tốt rồi.”

“Dạ.” Gật đầu biểu thị đồng ý, Bánh Bao lôi kéo tay của Ô Thuần Nhã làm nũng, “Tối nay phụ thân về nhà đi, con nhớ người lắm.” Ba ngày nay bé đã không được ngủ cùng phụ thân rồi, buổi tối cũng không có ai kể chuyện cổ tích cho mình nghe cả.

“Ừm, phụ thân cùng con về nhà, sau này sẽ không bao giờ để con phải ở nhà một mình nữa.” Nhớ tới Bánh Bao là bởi vì nhớ mình nên mới có thể mạo hiểm đến tìm cậu, Ô Thuần Nhã lại đỏ hoe mắt.

Mạc Tuấn Nghị nhanh chóng mở miệng ngăn cản cậu đang chuẩn bị rơi nước mắt thêm một lần nữa, “Thuần Nhã, thời gian cũng không còn sớm, chúng ta đi về trước thôi.”

“Ừm, được.” Chuyển hướng sang đại thúc gác cổng ở một bên, Ô Thuần Nhã hơi khom lưng, “Cảm ơn đại thúc.”

“Không có việc gì không có việc gì, bé con này thật thông minh, cậu nuôi nhóc đến thật không tồi đi.”  Sờ sờ đầu Bánh Bao, đại thúc cười thoải mái, “Sau này không được làm những chuyện nguy hiểm như vậy nữa, phải ngoan ngoãn đó nha.”

Bánh Bao gật đầu, bé biết mình đã dọa phụ thân sợ hãi rồi, sau này bé sẽ không như vậy nữa đâu.

“Minh Húc tối nay chờ điện thoại của tôi.” Đưa hai cha con Ô Thuần Nhã vào trong xe, Mạc Tuấn Nghị lên xe liền nói với Văn Nhân Minh Húc.

Văn Nhân Minh Húc gật đầu, y biết Mạc Tuấn Nghị muốn nói gì với mình. Phỏng chừng hai người bọn họ đang cùng nghĩ đến một chuyện đi. Nếu như là sự thật, như vậy đây chính là tin tức khiến người khác khiếp đảm rồi.

Văn Nhân Minh Húc nhìn nam sinh ngồi ở vị trí phó lái mang theo một nụ cười ôn nhu ôm lấy con trai mình, trong chớp mắt tâm tình y liền biến chuyển cuồn cuộn, nếu như chuyện này là thật, không biết phỏng chừng sẽ phát triển thành cái dạng gì đâu.

Nhìn chiếc xe rời đi, y xoay người lên xe.

Bánh Bao ở trong xe vẫy tay hẹn gặp lại với Văn Nhân Minh Húc, nam nhân cười phất phất tay với bé.

“Xin lỗi phụ thân, đã để cho người lo lắng rồi.” Tiến vào vòng tay tuy lạnh lẽo nhưng đối với bé mà nói lại dị thường ấm áp, Bánh Bao mệt mỏi từ từ nhắm hai mắt lại lẩm bẩm.

Ánh mắt Ô Thuần Nhã ôn nhu cúi đầu hôn lên đỉnh đầu bé một cái, lúc này nội tâm treo lơ lửng từ nãy tới giờ mới được buông xuống, đây là đứa con trai huyết mạnh tương liên với cậu, là đứa con trai một tay cậu nuôi nấng từ nhỏ đến lớn.

Vỗ nhẹ lưng Bánh Bao, giúp bé điều chỉnh tư thế thoải mái một chút, nhìn bé con đang ngủ say sưa kia, Ô Thuần Nhã quay đầu nhìn về phía người lái xe, “Hôm nay rất cảm ơn cậu.”

Dừng xe tại đèn đỏ, Mạc Tuấn Nghị lắc đầu bật cười, “Cậu có thể đừng cứ khách khí với tớ như vậy hay không? Tốt xấu gì tớ cũng coi như là tiểu thúc của bé đi? Sau này có việc gì gấp cứ nói với tớ, chuyện khác tớ không giúp cậu được, thế nhưng lái xe đi đón bé tới gặp cậu một chút cũng không thành vấn đề gì. Đỡ phải xảy ra chuyện như thế nữa, thật có thể hù chết người mà.” Vươn tay khẽ nhéo nhéo hai má đỏ bừng của đứa nhóc đang ngủ đến ngon lành kia, nhất thời trong lòng Mạc Tuấn Nghị cũng không quyết định được rốt cuộc có nên hỏi ra nghi vấn của mình hay không. Sau đó lại ngồi thẳng người lên lái xe, quên đi, chờ một chút lại nói sau.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

No comments:

Post a Comment

Sky Blue Bobblehead Bunny