12/5/15

Chương 34 – ĐCKCT


Chương 34



“Vậy sao? Con chắc chứ? Con có từng nghĩ tới, nếu như bác nói chuyện con là đồng tính luyến ái với cấp trên của công ty con, để bảo vệ hình tượng công ty, để bảo vệ danh dự đại chúng, để bảo vệ cổ phiếu công ty không bị trượt giá, bọn họ còn có thể để con thăng chức sao? Đến lúc đó có thể là ngay cả ‘Phong Thành’ đều không trụ nổi nữa, như vậy cũng quan trọng sao?”

Nghe đến mấy câu này, trên khuôn mặt tuấn dật của Trần Nghệ Phong xuất hiện loại biểu tình khác. “Bác trai cho là tôi sẽ vì những thứ danh lợi này mà chia tay Tiểu Sách sao, bởi vì đối với người bình thường mà nói có thể tiến vào cấp cao của ‘Phong Thành’ tuyệt đối chỉ là ước mơ của cả đời người sao, bất quá… xin lỗi! Tôi không có hứng thú đối với những thứ đó, từ đầu tới cuối tôi yêu đều là Lâm Tiểu Sách, cái người chút ngốc, có chút ngây ngô, hơn nữa sẽ không chỉ tiếp cận tôi vì danh lợi!”

Sắc mặt của Hác Bằng trở nên có chút xấu xí, “Con phải suy nghĩ cho kỹ, đừng để xúc động nhất thời khiến cho đầu óc trở nên mụ mị…”

“Cám ơn bác trai đã quan tâm, lời muốn nói Nghệ Phong đều đã nói xong rồi… thật sự xin lỗi Giai Giai, hi vọng sau này chúng ta vẫn là bạn bè!” Một câu cuối cùng là nói với Hác Giai, nhưng ban nãy, Hác Giai đã bị lời nói của Trần Nghệ Phong khiến cho chấn động đến mức không thể phát ra tiếng.

“Trần Nghệ Phong… cậu đừng có mà hối hận… vì hành động hôm nay.” Trần Nghệ Phong nhanh chóng rời khỏi nhưng vẫn còn có thể nghe được thanh âm già nua của Hác Bằng đang gào thét.

Lái xe chạy tới chỗ ở của Hạ Sảng, Trần Nghệ Phong không kịp chờ đợi muốn ôm lấy Tiểu Sách yêu dấu, đế mình cảm nhận được sự ấm áp của em, nghe thấy thanh âm ngọt ngào kêu tên mình, nhớ đến đây, anh không khỏi tăng nhanh tốc độ.

“Tiểu Sách… Tiểu Sách… anh tới đón em… Tiểu Sách… Hạ Sảng… có ai ở nhà không?” Đột nhiên đáy lòng Trần Nghệ Phong hơi kinh ngạc một chút, cuống quít lấy điện thoại ra gọi cho Hạ Sảng, “Hạ Sảng, cậu và Tiểu Sách ở cùng một chỗ chứ?” Ôm lấy khát vọng cực độ, Trần Nghệ Phong mong muốn nhận được câu trả lời khẳng định.

Bất quá tựa như thượng đế cũng không nghe thấy lời cầu nguyện của anh, Hạ Sảng ở phía bên kia nói “Tiểu Sách? Không phải cậu ấy đang ở một mình trong nhà sao? Lẽ nào trong nhà không có ai? Anh đã đến rồi hả?”

Những câu tiếp theo Trần Nghệ Phong đều không nghe lọt vào tai, nhìn về phía cánh cửa đang đóng chặt, anh hi vọng tất cả đều không phải như anh tưởng tượng. Điện thoại vừa mới cúp lại vang lên, “Trần Nghệ Phong, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi, sao anh lại cúp điện thoại, Tiểu Sách đâu?”

“Không thấy, không thấy, tôi cũng không biết em ấy đi nơi nào nữa!” Lẩm bẩm nói vài câu qua điện thoại, Trần Nghệ Phong suy sụp ngồi ở cửa.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

No comments:

Post a Comment

Sky Blue Bobblehead Bunny