2/23/16

Chương 63 - HTTS


63. Qua loa có lệ



   Cách nói của Liễu Nghi Sinh vô cùng hài hước, Tây Môn Tình nín khóc mỉm cười, nhào vào trong ngực ôm lấy y. Liễu Nghi Sinh vỗ về lưng Tây Môn Tình, thầm nghĩ, nếu như Tây Môn Tình là hài tử của Tây Môn gia, bởi vì các loại nguyên nhân mà không được Tây Môn gia thừa nhận, như vậy hài tử mà năm đó bọn họ tuyên bố với bên ngoài là đã vứt bỏ đi không phải chính là Tây Môn Tình hay sao?

   Như vậy Tây Môn gia liền không cần đăng ký hộ tịch cho Tây Môn Tình, mà Tây Môn Tình không được cho phép ra khỏi cửa cũng không có khả năng bị người ngoài phát hiện ra. Trên thực tế trừ mình cùng với nữ đầu bếp đưa cơm, đến cả người của Tây Môn gia đều rất ít khi đến thăm y.

   Có thể là hướng đi của y bị nhầm lẫn rồi, bất quá Liễu Nghi Sinh không cảm thấy bản thân mình đang lãng phí thời gian, được quen biết với Tây Môn Tình khiến y thấy rất vui vẻ, hai người kia không thể ở bên cạnh mình quá nhiều, trong lòng lại luôn nhớ mong con nhỏ, ít nhiều gì cũng nhờ Tây Môn Tình y mới có thể phân chút tâm đi ra ngoài.

   Nếu như nhầm lẫn, cũng không cần lãng phí thời gian nữa, nên đi tìm kiếm phụ mẫu thân sinh của mình ngay lập tức, kỳ quái là Liễu Nghi Sinh lại cực kỳ luyến tiếc Tây Môn Tình, y chỉ mới 15 tuổi, mới có người đầu tiên chân chính đối tốt với y, nếu mình cứ rời đi như vậy, đừng nói đến chuyện khẳng định là sẽ không học được võ công, còn có thể xảy ra khả năng lại rơi vào cái loại cảm giác u tối đó một lần nữa, tự oán tự trách vận số của mình không tốt, không xứng đáng được người khác đối xử tốt với mình.

   Liễu Nghi Sinh ngẫm lại liền cảm thấy đau lòng, mà thôi, cứ coi như là mình có duyên với hài tử này đi, ít nhất cũng phải khiến cho hài tử này có thể tự tin đối mặt với cuộc sống, như vậy y mới có thể ra đi được.

   "Tình Nhi học tốt khinh công rồi, ngoại trừ cái này ra, còn muốn học cái nào khác nữa không? Thông thạo một môn, sau này có thể rời khỏi Tây Môn gia, sống một cuộc đời mà mình mong muốn, sẽ không còn ai khi dễ con nữa."

   "Học cái khác?" Tây Môn Tình cực kỳ hoang mang, y được học võ công đã cám ơn trời đất rất nhiều rồi, nào dám hy vọng xa vời có thể học được cái khác, sau này trải qua một cuộc sống độc lập không bị ai khi dễ nữa.

   "Không giấu gì Tình Nhi, sư phụ cũng coi như là nửa đại phu, biết được chút ít y thuật, kể từ ngày mai, chúng ta nửa ngày học võ công, nửa ngày học y thuật, có thể sẽ hơi mệt một chút, Tình Nhi có thể kiên trì hay không?"

   Tây Môn Tình lúng ta lúng túng gật đầu, trong lòng chắc chắn sư phụ sẽ không lừa gạt hoặc làm ra chuyện gì không tốt với y, sợ mệt sợ khổ cái gì, vì sư phụ nhất định y phải cố gắng học tập cho tốt.

   ****

   "Sư phụ?" Gần đây Tây Môn Tình nhận ra sư phụ của y vẫn luôn không yên lòng, tâm trạng có chút bồn chồn, hiện tại y vừa mới học xong dược lý sư phụ đã dạy, còn đang chờ sư phụ đánh giá nha, nhưng đôi mắt của sư phụ lại trống rỗng, ngay cả khi y nói xong rồi người cũng không có ý thức được.

   "Hả?" Liễu Nghi Sinh hồi thần, thấy trong đôi mắt trong trẻo của đồ đệ tràn đầy lo lắng, có chút ngượng ngùng cười cười nói: "Không có gì đâu, gần đây sư phụ ngủ không ngon, cho nên ban nãy mới ngẩn người ra."

   "Sư phụ trở vào phòng của con ngủ một lát đi." Tây Môn Tình vừa mới đề nghị, dường như nhớ tới cái gì liền cúi đầu nói: "Nếu như sư phụ không ngại phòng của Tình Nhi đơn sơ."

   Liễu Nghi Sinh sờ sờ đầu y thở dài, hài tử này đã quen hạ thấp bản thân mình, cứ cảm thấy toàn bộ mọi thứ của mình đều không tốt, không đáng để người khác yêu thích.

   "Sao sư phụ có thể ghét bỏ được chứ, sư phụ đi nghỉ ngơi một chút, Tình Nhi tự học bài được không?"

   Tây Môn Tình nhu thuận gật đầu, cười thập phần ngại ngùng đáng yêu.

   Liễu Nghi Sinh nằm trên chiếc giường cứng còng của đồ đệ, thầm nghĩ cái này mà gọi là đơn sơ sao, đơn giản là tồi tàn mới phải, có thể còn không bằng cả chỗ hạ nhân ở nữa là. Giường được ghép từ mấy mảnh gỗ lại, chăn đệm rất mỏng, thời tiết chỉ vừa mới vào thu đã đắp không đủ ấm rồi, bên trên bị vá lỗ chỗ, cứ như được ráp từ mấy mảnh vải vụn lại với nhau để làm thành một cái chăn vậy. Căn bản là toàn bộ căn phòng cũng không có cái gì có thể nhìn vừa mắt cả, nếu không phải vì Tây Môn gia muốn cô lập Tây Môn Tình, có thể là đã không thèm cấp cho y cả một gian nhà, mà sẽ trực tiếp bắt y vào nhà chứa củi ngủ luôn rồi.

   Hầy, giữa người với người, sao lại có thể khác xa như vậy chứ? Liễu Nghi Sinh không nghĩ ra Tây Môn Tình thân là trưởng nam của Tây Môn gia, cho dù không phải con của vợ lớn, cũng không có đạo lý lưu lạc thành như vậy chứ hả. Cũng không phải Tây Môn gia nuôi không nổi một nhi tử như thế, nhìn bốn người muội muội như hoa như ngọc, người nào mà không cẩm y ngọc thực? Sao đến phiên nam hài này, lại phải trải qua những ngày như vậy?

   Khả năng duy nhất, chỉ sợ là vợ chính của Tây Môn gia nhìn không vừa mắt hài tử này, cả đời của bà không đẻ ra nổi một đứa con trai, đương nhiên khi nhìn đến con của nữ nhân khác sinh ra đều là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt, còn cổ vũ cho mấy đứa con gái của bà khi dễ người ca ca đáng thương này, thậm chí Liễu Nghi Sinh còn nghĩ nếu không phải y gặp được mình, có thể cả đời này đều phải uất ức trong căn phòng nhỏ lụi bại này đến chết mất.

   Cuộc sống không được ai thương yêu, sống tiếp cũng còn ý nghĩa gì nữa đâu?

   Liễu Nghi Sinh cảm thấy mình thực sự rất tốt số, có hai người thương yêu y, chỉ là gần đây tần suất hai người kia đến thăm y càng ngày càng không thường xuyên, ngay từ đầu là mỗi buổi tối đều sẽ tới, sau đó đó là ba ngày, năm ngày, đến bây giờ, lại là một người đi một người ở, vẻ mặt còn uể oải, ôm y xong liền ngủ mất, cũng không hề có tâm tư làm loại chuyện đó nữa.

   Nếu như y nói nhớ nhi tử, muốn gặp bọn chúng, vẻ mặt của hai người liền khó xử, ấp úng nói không tiện.

   Y muốn gặp nhi tử mình sinh ra có gì mà không tiện chứ hả? Vậy trên đời này có cái gì là tiện đây? Liễu Nghi Sinh thấy bọn họ có việc gạt y lại không chịu giải thích rõ ràng, y nổi giận, đương nhiên sẽ không cho bọn họ sắc mặt tốt gì rồi.

   Nếu như là trước đây, mặt y vừa mới xụ xuống, hai người sẽ làm như trời sắp sập xuống đến nơi vậy, dỗ y bằng mọi cách, nhưng bây giờ, bọn họ chỉ mang theo vẻ mặt bất đắc dĩ kêu y hiểu chuyện một chút, đừng làm rộn.

   Như thế này là có bao nhiêu qua loa chứ hả! Liễu Nghi Sinh không thể không nghĩ ngợi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến hai huynh đệ cứ như biến thành người khác vậy! Không gặp được người, không thấy được hài tử, mỗi ngày y đều cảm thấy lo lắng, lúc này đến cả Tây Môn Tình đều có thể nhận ra y đang bồn chồn.

   Ngẫm lại y rời khỏi Kỳ Lân thôn cũng sắp được 1 năm rồi, có khi nào Kỳ Lân thôn đã xảy ra chuyện gì rồi không? Hay là việc tu bổ kết giới không được thuận lợi? Hoặc là có ai đó bị bệnh? Liễu Nghi Sinh không khống chế được suy nghĩ miên man, thậm chí đến cuối cùng còn nghĩ tới, có khi nào bọn họ đã thích người khác rồi, mới có thể lãnh đạm, đánh mất tính thú với y như vậy không nha?

   Lắc lắc đầu, y cười nhạo bản thân mình đã biến thành một người lo được lo mất, nghĩ lung tung đến ba cái loại chuyện kỳ kỳ quái quái này. Nghĩ cũng biết không có khả năng xảy ra chuyện đó được, cái giống ngựa đực như kỳ lân này cực kỳ trung thành với bạn đời, suốt đời cũng sẽ không di tình biệt luyến.

   Mở chiếc quạt không rời khỏi người ra, mùa này đã không cần xài đến quạt nữa, khi y dịch dung thành một nam tử có tướng mạo thông thường, vào mùa dần xuất hiện gió thu này mà lúc nào cũng cầm quạt theo, y đã bị không ít người cười mỉa nói y học đòi văn vẻ. Như vậy thì có gì là học đòi văn vẻ chứ, mỗi lần nhìn thấy chiếc quạt này, nhìn thấy thi họa được hai người đó vẽ viết ở bên trên, còn có câu thơ bao gồm cả tục danh của mình, tràn đầy trong đó đều là tình yêu thắm thiết của bọn bọ, chỉ cần nhìn thấy nó, trong lòng y liền tràn đầy cảm giác ấm áp, chỉ hi vọng những ngày tiếp theo trôi qua nhanh một chút, chuyện của Kỳ Lân thôn có thể có tiến triển, như vậy bọn họ không cần bị ngăn cách, mỗi ngày phải gặm nhấm cảm giác tương tư này nữa.

Chương 62 - HTTS


62. Thất bại trong gang tấc



   Đây thật đúng là một thiếu niên đáng thương. Kể từ sau khi Liễu Nghi Sinh trở thành sư phụ của Tây Môn Tình liền có thể tùy ý ra vào Tây Môn gia. Mục đích ban đầu của y là mượn cơ hội tìm hiểu chuyện 18 năm trước Tây Môn gia vứt bỏ hài tử, hiện tại cũng bắt đầu tò mò về chuyện của Tây Môn Tình, thuận tiện liền cùng nghe ngóng luôn.

   Tây Môn gia không có nhi tử, chỉ có bốn thiên kim tiểu thư, độ tuổi trong khoảng 10 tuổi, nhưng mà mỗi người đều trổ mã duyên dáng yêu kiều, có thể đoán được đến khi lớn lên sẽ lọt vào bảng mỹ nhân trên giang hồ.

   Tất cả thuộc về công của Tây Môn lão gia, lúc còn trẻ ông cũng là một mỹ nam tử cực kỳ tuấn tú, tuy rằng hiện tại đã bị năm tháng mài mòn, nhưng vẫn còn khí khái hiệp nghĩa đường đường, thế nên đẹp hơn nam tử trung niên không ít lần.

   Tây Môn phu nhân lại là một mỹ nhân, nghe nói trước khi lấy chồng, chính là đại mỹ nhân đệ nhất của võ lâm. Sau khi được gả cho Tây Môn lão gia, vẫn không thể sinh được nam hài, chỉ cho ra đời ba nữ hài, cho dù có là như vậy, bà cũng không đánh mất sủng ái của Tây Môn lão gia, thậm chí Tây Môn lão gia còn không lập vợ nhỏ nối dõi tông đường, có thể thấy được tình cảm của phu thê hai người có bao nhiêu tốt đẹp, có bao nhiêu khiến cho người khác phải hâm mộ.

   Những chuyện này đều do Tây Môn Tình nghe được từ mấy cuộc nói chuyện giữa đầu bếp và nha hoàn. Quanh năm các nàng phải làm việc vừa khổ vừa mệt, chỉ có thể bàn tán chút chuyện của chủ nhân để đỡ buồn mà thôi.

   Nhưng lại có vấn đề phát sinh, nếu như dựa theo cách nói của Lưu Tam mắt lé, 20 năm trước Tây Môn gia đã vứt bỏ hài tử, tại sao hạ nhân đều nói Tây Môn phu nhân chưa bao giờ sinh con trai? Chẳng lẽ hài tử bị vứt bỏ kia không phải là con vợ cả mà là do thiếp sinh ra sao?

   Liễu Nghi Sinh đã từng gặp Tây Môn lão gia và Tây Môn phu nhân, đương nhiên không phải là cái kiểu gặp mặt đối mặt, mà là Tây Môn lão gia dẫn phu nhân ra ngoài, y đã nhìn thoáng qua đoàn người đang vội vã đó. Y thừa nhận là tuy hai người đã vào tuổi trung niên nhưng vẫn có thể xem như là một đôi bích nhân, nhưng y hoàn toàn không có cách nào tưởng tượng được phụ mẫu của mình là như vậy, một chút cảm giác thân cận cũng không có.

   Tuy rằng chuyện của mình không hề có tiến triển, nhưng lại có chút thành tựu trong việc dạy dỗ Tây Môn Tình. Hài tử này cực kỳ thông minh, cho nên tiến bộ rất nhanh, gần như dạy cái gì liền nhớ được cái đó, càng hiếm thấy hơn chính là còn chăm học khổ luyện, chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi đã nắm giữ được không ít kiến thức cơ bản về khinh công.

   Từ từ, Tây Môn Tình cũng thân thiết với Liễu Nghi Sinh hơn, không còn câu nệ như lúc vừa mới gặp mặt nữa. Tây Môn Tình cứ như một tiểu động vật không hề có sức uy hiếp, hoặc như mèo không có móng vuốt hay chó không có răng, ngay từ đầu cứ không ngừng cẩn thận sợ chỉ cần nhúc nhích đầu một cái liền bị người khác khi dễ, sau khi người ta thực sự đối tốt với y, y lại không chút đề phòng bày ra cái bụng mềm yếu nhất của mình lấy lòng đối phương, lại rất sợ bị đối đãi ác liệt.

   Liễu Nghi Sinh yêu mến y, lại thưởng thức sự thông minh của y, biết y có địa vị thấp ở Tây Môn gia, thậm chí không có bất kỳ người nào đến nói chuyện với y, ăn mặc không khác gì hạ nhân, nhưng hiển nhiên y cũng không phải hạ nhân, cũng sẽ không có ai mời riêng sư phụ đến dạy võ công cho một hạ nhân cả. Liễu Nghi Sinh nhìn vóc dáng nhỏ bé của y mà tâm không đành lòng, cứ hay kêu Kỳ Thạc làm đồ ngon, hôm sau lấy cớ tập võ, tăng thêm phần ăn cho y.

   Tây Môn Tình nào có được ăn các loại điểm tâm như xoa thiêu bao, bánh hoa quế bao giờ đâu, đây đều là mấy món mà bọn muội muội mới có thể ăn được, y có thể ăn cơm trắng màn thầu lấp đầy bụng đã là tạ ơn trời đất lắm rồi, hiện tại sư phụ đối với mình tốt như vậy, mỗi ngày còn mang theo món ăn cực ngon đến tăng phần ăn cho y, mỗi lần trở về y đều vừa ăn vừa khóc.

   Liễu Nghi Sinh bất đắc dĩ, nhăn mặt nói: "Còn khóc nữa lần tới sẽ không có ăn."

   Tây Môn Tình hít hít mũi, cuối cùng cũng không dám khóc nữa.

   Trừ ăn ra, Liễu Nghi Sinh còn đưa Tây Môn Tình một chiếc roi mềm cực xinh đẹp được mang theo lúc rời khỏi Kỳ Lân thôn. Tây Môn Tình kinh hỉ đến không biết nói gì, quả thực chính là yêu thích không buông tay.

   "Tình Nhi, thực sự là con rất có thiên phú với võ học, tại sao để trễ thế này mới đi học? Nếu như bắt đầu học chút kiến thức cơ bản từ lúc 4 – 5 tuổi, có thể hiện tại đã có tu vi tốt rồi." Chờ sau khi Tây Môn Tình thưởng thức đồ ăn xong, Liễu Nghi Sinh nhìn mặt trời thấy không sai biệt lắm, chứng lười biếng bắt đầu phát tác, vừa ngồi ở trong viện phơi nắng, vừa nói chuyện phiếm với đồ đệ còn đang chưa thỏa mãn.

   Mấy ngày nay được y chăm sóc, thân thể Tây Môn Tình đã không còn nhỏ gầy, sắc mặt vàng vọt như lần đầu hai người gặp mặt nữa, mà thân thể bắt đầu cao lên, cả người đẫy đà có thịt hơn, sắc mặt cũng tươi tỉnh lên không ít. Nhìn qua như vậy, không ngờ tiểu đồ đệ của y lại lớn lên cực đẹp mắt, thậm chí không hề thua kém mấy tiểu thư của Tây Môn gia, đặc biệt là bộ dáng chân tay luống cuống đứng ở một bên, gương mặt đỏ bừng, đến cả y đều nghĩ sau khi lớn lên, còn không biết sẽ khiến cho công tử hoặc là tiểu thư nhà nào thất hồn lạc phách đây.

   "Con cũng không biết nữa, chưa từng có ai hỏi con có muốn học võ công hay không, bỗng nhiên sư phụ liền từ trên trời giáng xuống. Đây nhất định là ông trời thấy con quá đáng thương, cho nên mới thưởng cho con nha." Y nói đến tình chân ý thiết, y sống tới lớn như vậy, nhưng cũng chỉ có mình Liễu Nghi Sinh là người chân chính đối xử tốt với y mà thôi.

   "Đứa ngốc, phụ mẫu con đâu? Cũng là người của Tây Môn gia hả? Sao không có ai lo cho con hết vậy?"

   Tây Môn Tình lắc lắc đầu nói: "Mẫu thân thấy con liền đánh con, con đã không gặp người nhiều năm rồi. Còn về phụ thân... Bọn họ không cho con nói."

   "Tại sao không thể nói? Bộ phụ thân con nhìn không ra người sao?" Liễu Nghi Sinh cảm thấy buồn cười.

   Tây Môn Tình do dự một chút, nếu như là người khác hỏi y, nhất định y sẽ không dám nói, nhưng hiện tại người hỏi y chính là sư phụ vẫn luôn đối tốt với mình, y không muốn lừa dối người, thế là y nhỏ giọng cẩn thận nói: "Sư phụ chúng ta ngoéo tay đi, nếu người không nói ra ngoài, con mới có thể nói cho người biết."

   Liễu Nghi Sinh nghĩ y vẫn còn trẻ con, cũng không cảm thấy bí mật có bao nhiêu to lớn, thế là vươn tay ngoéo tay với y.

   "Phụ thân của con, kỳ thực chính là Tây Môn lão gia, chỉ là phụ thân không cho con nói với người khác, nếu như người khác biết được quan hệ của con với Tây Môn gia, sẽ trục xuất con khỏi Tây Môn gia, cho nên con chưa từng ra khỏi cửa, rất sợ bị người khác nhìn ra được."

   "Buồn cười!" Liễu Nghi Sinh nghe thấy vậy làm sao có thể ngồi yên cho được, y vỗ bàn một cái nói: "Đều là do phụ mẫu sinh ra, còn có đạo lý đã sinh ra mà không tiếp nhận được sao? Con trẻ vô tội, nhẫn tâm nhốt một mình con ở một nơi hoang vắng như thế, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, không người hỏi thăm, còn không thể ra ngoài, đây là chuyện mà phụ mẫu phải cầm thú đến mức nào mới có thể làm ra được chứ?!"

   Y thật sự phẫn nộ đến cực điểm, phẫn nộ đến mức lồng ngực không ngừng phập phồng, muốn đi đánh cho Tây Môn lão gia một trận, hỏi coi tại sao ông ta lại đối xử với nhi tử thân sinh của mình thế này.

   "Sư phụ..." Tây Môn Tình thấy sư phụ như vậy, sợ đến sắp bật khóc, y liên tục lắc đầu nói: "Đây... Đây cũng không phải là lỗi của phụ thân con, đều là do số của Tình Nhi không tốt, cho nên không thể trách người khác được... Hôm nay có thể gặp được sư phụ, đã là nhờ ông trời phù hộ rồi, những thứ khác không còn quan trọng nữa."

   Rốt cuộc Liễu Nghi Sinh bị năng lực tự nhận xui xẻo cực mạnh của Tây Môn Tình dọa sợ rồi, trong lúc nhất thời còn chưa bình tĩnh lại được. Y lớn tới chừng này rồi, tuy rằng không thể nói là còn chưa từng ăn khổ một ngày, nhưng lúc ở chung với người khác còn chưa từng ăn qua nửa phần mệt. Ân oán tình thù, từ nhỏ đến lớn y vẫn tuân theo nguyên tắc có thù tất báo không cần nghĩ nhiều.

   Ngày xưa lúc còn trẻ, có tinh thần trọng nghĩa, sẽ có lúc rất dễ xúc động, đa số thời gian không cần y phải làm gì cả, hai vị kia nhà y đã xung phong ra trận giải quyết trước cho y rồi.

   Khi còn bé y không biết thân thể của mình có gì không giống với người bình thường, thậm chí còn không biết mình khác tộc với cả Kỳ Thạc Kỳ Canh, cho dù có như vậy cũng chưa từng bị đối xử không công bằng bao giờ, không có ai khi dễ, chướng mắt y chỉ bởi vì y là người ngoại tộc, nếu như thật sự có người nào dám làm như thế, cũng không cần đến y động thủ, hai huynh đệ đã sớm xé nát người nọ ra rồi.

   Gần đây y mới biết được thì ra ở trong mắt người thường thân thể của mình khó coi tới mức đó, đến cả nuôi cũng không muốn, là một tồn tại cần phải vứt bỏ, thế nhưng như vậy thì đã làm sao? Người y yêu nhất còn không chê y, đương nhiên y cũng không cần phải tự ghét bỏ bản thân mình làm chi, thân thể là của ông trời cho, nếu như đến cả mình còn tự chướng mắt bản thân, vậy thì còn trông chờ gì ai đến trân trọng đây?

   Cho nên Tây Môn Tình cứ dùng cách nói, cái gọi là số mệnh không tốt, như vậy là đáng đời, khiến cho Liễu Nghi Sinh cực kỳ không thích, y cau mày sờ sờ đầu đồ đệ nói: "Tại sao con lại cảm thấy vận mệnh của mình là phải như vậy nha? Rõ ràng Tình Nhi vừa thông minh vừa nhu thuận, nếu như con đều đáng kiếp không được phụ thân thừa nhận, bị mẫu thân đánh đập, vậy chẳng phải là một hài tử xấu xa như ta đã sớm bị sói tha đi từ nhỏ, ăn hết vào bụng luôn rồi sao?"
_________________________________
Xoa thiêu bao


2/20/16

Chương 61 - HTTS


61. Thu hoạch ngoài ý muốn



   Y biết đến Tây Môn gia mới có thể tìm được manh mối ra đời của mình, Liễu Nghi Sinh cũng không có ôm hi vọng quá lớn, đây là lần đầu tiên y đi tìm người nhà, không cần tốn quá nhiều sức liền để cho y tìm trúng, vận khí có hơi quá tốt một chút rồi đó. Tuy rằng như vậy, y vẫn muốn tìm một cơ hội đến chỗ của Tây Môn gia nhìn thử xem, nói không chừng sẽ thật sự là mèo mù gặp chuột chết, bị y tìm đúng rồi sao?

   Tây Môn gia là danh môn vọng tộc, dĩ nhiên không phải nơi y muốn vào liền vào được, đảo quanh trước cửa Tây Môn gia vài ngày, ngoại trừ thấy quản gia và vài nha hoàn tiểu tư ra ngoài mua đồ, nhưng còn chưa được gặp mặt qua bất kỳ vị chủ nhân nào cả.

   Dù sao vẫn mang theo một tia hy vọng, Liễu Nghi Sinh khó tránh khỏi cảm giác nản lòng.

   Vào lúc y đang suy nghĩ xem có nên hạ chút dược gì đó vào trong giếng của Tây Môn gia, như vậy mình có thể thừa cơ khám bệnh để trà trộn vào nhà bọn họ hay không, không nghĩ tới cơ hội lại bất ngờ xuất hiện mà không cần phí chút công sức nào.

   Thì ra Tây Môn gia có ý định mời một sư phụ dạy võ công ngoài giang hồ về, dạy một hài tử chi thứ trong nhà bọn họ chút thuật phòng thân.

   Nhắc tới cũng lạ, bản thân Tây Môn gia chính là một gia tộc nổi danh trong chốn giang hồ, kiếm pháp gia truyền của họ danh chấn thiên hạ, có hài tử muốn học võ công, người nào cũng có thể đứng ra dạy được, cần gì cần phải mời một sư phụ dạy võ bình thường ở bên ngoài về làm chi?

   Đây là chuyện nhà người ta, Liễu Nghi Sinh nghĩ không ra, cũng lười suy nghĩ.

   Sau khi Liễu Nghi Sinh dịch dung, nhìn qua cứ như một người đã qua ba mươi đang bước vào độ tuổi ổn trọng, vóc người y cao gầy, dáng người cân xứng, nhưng cũng không nhu nhược, rất có phong thái của thiếu hiệp trên giang hồ, hơn nữa y còn cố ý biến đổi dung mạo của mình thành thông thường nhưng lại không mất vẻ dương cương, là một vẻ ngoài không chút nào đặc biệt, nhưng lại rất chất phát, võ công quyền cước không tính là khoa chân múa tay, nhưng cũng không có chỗ nào tốt hơn mấy vị sư phụ khác, không ngờ đó lại chính là điều Tây Môn gia mong muốn, quản gia nhìn y đánh một bộ quyền xong, sau khi hỏi rõ trong nhà y có còn người thân nào khác không, quê quán ở nơi nào và vài vấn đề khác, liền gật đầu nói chọn y, bảo y chuẩn bị một chút, sau đó sẽ dẫn y đến gặp hài tử nhà bọn họ.

   Thực đúng là đạt thành nguyện vọng mà không cần tốn công sức.

   Tây Môn gia rất lớn, Liễu Nghi Sinh biết không thể bày ra bộ dáng chưa trải sự đời hết nhìn đông rồi nhìn tây được, suốt đoạn đường đi y vẫn luôn cúi đầu theo sau quản gia, trải qua bảy cong tám quẹo thì tới một biệt viện hẻo lánh, nhỏ hẹp, hoàn cảnh cũng không quá tốt, chợt nghe quản gia kêu lên: "Tình Nhi, không phải lão gia đã dặn dò là ngươi muốn tìm một sư phụ dạy võ công hay sao? Hiện tại đã tìm được rồi, ngươi còn không ra đây gặp mặt."

   Một thiếu niên 13 – 14 tuổi rụt rè thò đầu ra khỏi cửa, chớp chớp cặp mắt đen láy thuần khiết như nai con, cái tay đang vịn vào thành cửa có vẻ thập phần khẩn trương.

   Liễu Nghi Sinh giật mình, cảm thấy khi nhìn vào ánh mắt nhút nhát của hài tử kia, không khỏi đã gõ một cái vào tim y, tuy rằng chỉ vừa mới gặp mặt, liền có chút đồng tình với hài tử nọ.

   "Liễu sư phụ, đây chính là hài tử mà ta nói, tên là Tây Môn Tình, sau này liền nhờ ngươi trông chừng hắn." Sau khi quản gia phân phó xong liền đi ra ngoài.

   "Xin chào, ta là Liễu Nghi Sinh, kể từ bây giờ sẽ trở thành sư phụ của con. Con có muốn cũng tự giới thiệu bản thân một chút không?" Liễu Nghi Sinh nỗ lực nở nụ cười thân thiết nhất từ trước tới nay để nói chuyện với Tây Môn Tình, nhưng y quên mất chuyện mình đã dịch dung, bề ngoài chính là một hán tử thô lỗ, cho dù có cười như mộc xuân phong, thì cũng chỉ là một hán tử thô lỗ cười như mộc xuân phong mà thôi, không cách nào để cho Tây Môn Tình có bản năng sợ người lạ thả lỏng cảnh giác được.

   "Nếu không muốn tự giới thiệu, ít nhất cũng phải kêu một tiếng sư phụ chứ hả? Đến đây, để sư phụ nhìn con xem." Người này nói chuyện với mình, không có hô đến quát đi, thanh âm lại còn rất êm tai nữa, cho tới bây giờ Tây Môn Tình vẫn luôn là một hài tử người khác nói cái gì y liền nghe cái đó, bảo làm cái gì liền làm cái đó, không có chủ kiến của riêng mình, cho nên liền cúi đầu chần chừ bước tới.

   Liễu Nghi Sinh nhìn thiếu niên không dám gần người này, nhìn gần mới phát hiện, vóc người của y thập phần nhỏ gầy, đến cả gương mặt cũng chỉ lớn bằng một bàn tay, sắc mặt không tốt, không khác gì không được bổ sung đầy đủ dinh dưỡng trường kỳ, cứ như là cho đến lúc phát triển thân thể cũng chưa từng được ăn no vậy. Không những vậy, lại được điểm tô thêm một đôi mắt vừa lớn vừa động lòng người.

   "Con tên là Tây Môn Tình, vậy sau này sư phụ sẽ gọi con là Tình Nhi được chứ? Năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?" Liễu Nghi Sinh sờ sờ đầu y.

   Tây Môn Tình sửng sốt, cảm nhận độ ấm truyền xuống từ đỉnh đầu, đây là cách tiếp xúc rất xa lạ giữa y với người khác. Dừng một chút, y mở miệng đáp bằng một thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Năm nay 15."

   15? Liễu Nghi Sinh nhíu mày. Nhìn qua Tây Môn Tình cùng lắm thì chỉ mới 12 – 13 tuổi thôi, không ngờ đã 15 rồi, nói vậy sang năm đã đến tuổi trưởng thành rồi. Người của Tây Môn gia làm gì vậy chứ, 15 tuổi sớm đã vượt qua thời kì tốt nhất để luyện võ, thân thể đã trở nên cứng cáp, gân cốt không thể trọng tố lại nữa. Tây Môn gia cũng là thế gia võ học, lẽ nào đến cả chút đạo lý này cũng không hiểu được? Hơn nữa để cho hài tử ở một nơi hoang vắng như thế, cho dù có là hài tử bà con xa, cũng không nên đối đãi như vậy.

   Nếu so sánh với thiếu niên mắt to thu hút trước mặt, y đã có một tuổi thơ hạnh phúc hơn nhiều lắm, không phải những ngày ấy đều có người chơi cùng mình những trò ấu trĩ hay sao? Cho dù vậy vẫn phải luyện võ công đều đều, đối với việc luyện công và học vấn của y, phụ thân vẫn luôn vô cùng nghiêm khắc.

   "Tình Nhi muốn học loại võ công nào?"

   Ánh mắt của thiếu niên sáng lên một cái, nhưng sau đó lại ảm đạm xuống, lắc đầu không dám nói lời nào.

   "Đừng sợ, con muốn học cái gì, chỉ cần sư phụ biết, đều sẽ dạy cho con. Không tin chúng ta ngoéo tay đi."

   "Ngoéo tay là cái gì?" Tây Môn Tình chớp cặp mắt to, đôi mắt đẹp đảo quanh, có thể nhìn ra được sau này sẽ trở thành một mỹ nhân bại hoại, chỉ là hiện tại quá gầy, sắc mặt quá kém, y phục cũng quá cũ nát.

   Có thể nói thật sự là giữa người với người có duyên phận với nhau, cũng không biết tại sao Liễu Nghi Sinh lại cảm thấy rất hợp ý với hài tử này, trong lòng rất muốn đối xử với y thật tốt, vừa kéo lấy ngón út của y móc qua ngón út của mình vừa cười nói: "Ngoéo tay là một loại hứa hẹn, nếu người nói không thực hiện được, vậy sẽ biến thành tiểu cẩu. Hiện tại sư phụ đã ngoéo tay với con rồi, con phải nói cho sư phụ biết, con muốn học cái gì?"

   "Thực sự có thể nói sao?" Tây Môn Tình nâng cặp mắt xinh đẹp lên, do dự nửa ngày rồi mới nói: "Con muốn học loại võ công có thể bay qua bay lại mà mấy muội muội trong nhà đang học. Các nàng cứ hay bay qua bay lại đạp lên vai của con, đạp lên đầu của con, mỗi lần như vậy con đều cảm thấy rất đau. Nếu như con học được võ công biết bay, liền có thể né khỏi mấy nàng ấy."

   Liễu Nghi Sinh híp mắt lại, đây là cái gia đình gì vậy, đang êm đẹp lại khi dễ một nam hài tử thành như vậy, đến cả khinh công cũng không chịu dạy cho y còn để y bị nữ quyến khi dễ? Không sao cả, không phải thứ mình am hiểu nhất chính là khinh công hay sao, y sờ sờ đầu Tây Môn Tình nói: "Sư phụ sẽ dạy khinh công cho con, dạy con có thể bay còn cao hơn cả các nàng ta, đạp đến trên vai của các nàng có được không?"

   Tây Môn Tình lại lắc đầu cứ như trống bỏi: "Không thể, nếu như làm cho các nàng ấy mất hứng, đi tìm đại nương của bọn họ cáo trạng, con sẽ bị đánh chết."
__________________________________
Note: Tây Môn Tình là nhân vật trong truyện <<Ái nhĩ tựu ngoạn phôi nhĩ>> cùng tác giả với bộ này. Lúc đầu ta cũng định edit cơ mà thấy bé Tình bị ngược khiếp quá nên thôi :v

Chương 60 - HTTS


60. Triệt để tan vỡ



   Liễu Nghi Sinh chưa đủ kinh nghiệm hành tẩu trên giang hồ, chuyện này thuận lợi như vậy đã vượt ra khỏi sức tưởng tượng của y. Y nào biết rằng trí nhớ của Lưu Tam cũng không hoàn toàn rõ ràng, nói bừa cho qua chuyện, dù có đánh đến 8 gậy Tây Môn gia cũng không có chút quan hệ nào với y, y chỉ nghĩ là chờ đến tối nay khi hai huynh đệ tới đây, muốn thương lượng kỹ càng với bọn họ một chút rồi mới tính tiếp.

   Y không biết là, y chỉ vừa mới rời đi, đơn giản là Kỳ Lân thôn đã ầm ĩ đến ngất trời.

   Đối tượng ầm ĩ ngất trời là công công của y, tộc trưởng Kỳ Thiên Hữu. Trực giác của Kỳ Thiên Hữu cảm thấy hai nhi tử không thích hợp, nói thân thể của Tiểu Liễu Nhi khó chịu, muốn ở trong nhà chăm sóc cho nó. Tu bổ kết giới đã tiến vào bình cảnh, hắn nghĩ nếu giữ hai đứa nó ở lại chưa chắc là sẽ có đột phá, liền để bọn chúng trở về chăm sóc vợ, Tiểu Liễu Nhi cũng là tâm can bảo bối của hắn, là phụ thân của hai cháu ngoan của hắn, sao có thể để cho nó đau đầu nhức óc, xảy ra chuyện không hay được?

   Mà đến khi hắn phục hồi tinh thần lại, trong nhà đã người đi lầu trống, mặt hai nhi tử bình tĩnh, mỗi đứa bế một hài tử, nói cho hắn biết Tiểu Liễu Nhi đã đi rồi, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không trở về.

   Đi? Đi đâu chứ? Không cần nhà sao? Cũng không cần hài tử luôn sao? Người đều đã đi rồi mà sao hai tiểu tử thúi này còn có thể bình tĩnh thong dong như vậy?

   Sau khi nghe Kỳ Thạc kể ngọn nguồn mọi chuyện, không chỉ Kỳ Thiên Hữu không có bình tĩnh lại, trái lại hắn càng tức giận hơn, nhưng mà hiện tại đối tượng để hắn tức giận đã thay đổi, đổi thành cái người hắn yêu mến nhất, cũng là cái người lại thương tổn hắn thêm một lần nữa.

   So với ai khác hắn đều có thể hiểu được suy nghĩ của Liễu Mộ Ngôn. Vì trong tộc, vì cái mà y gọi là trách nhiệm, vì làm cho Kỳ Lân tộc có thể tiếp tục sinh sôi nảy nở, năm đó y không tiếc kê đơn với mình, rõ ràng hai người đã xảy ra loại chuyện đó, y đều có thể nói trở mặt liền trở mặt, để cho mình giao phối với đối tượng không có chút tình cảm nào, sinh ra Kỳ Thạc và Kỳ Canh.

   Sau đó, để giữ Kỳ Canh lại, một lần nữa y lại dùng tới cái loại dược vật đáng sợ đó trong hôn lễ của Tiểu Liễu Nhi và Kỳ Thạc, khiến Tiểu Liễu Nhi phải tiếp thu chuyện kết hôn cùng với hai huynh đệ. Tuy rằng kết quả khiến hắn vui mừng ngoài ý muốn, hiện tại ba đứa nhỏ cũng ân ân ái ái, không có gì không tốt cả, suy cho cùng thì chuyện này cũng thập phần quá phận, nếu không phải hắn bảo Kỳ Thạc Kỳ Canh gánh tội thay y, cũng không biết Tiểu Liễu Nhi sẽ bị thương tâm thành cái dạng gì đâu, làm gì còn có thể an an tâm tâm sinh hai nhi tử ra được.

   Mà bây giờ, tệ hại hơn là vì có thể khiến cho A Thổ biến thân, y còn muốn bắt Tiểu Liễu Nhi phải giao phối với A Thổ! Là con dâu của hắn, là phụ thân của cháu trai hắn, đây không thể nghi ngờ là đang chia rẽ ba đứa nhỏ, phá hỏng cuộc sống hạnh phúc của bọn chúng, cho dù hắn biết mục đích của Liễu Mộ Ngôn chỉ là vì bảo vệ cho Kỳ Lân thôn, cái loại chuyện đại nghĩa hy sinh cả hạnh phúc của Tiểu Liễu Nhi và hai nhi tử này hắn hoàn toàn không có cách nào tiếp thu được!

   Giận đùng đùng chạy đến tìm Liễu Mộ Ngôn, lúc này hắn không khóc, cũng không có nhát gan nữa, gặp được người, căn bản là hắn cũng không định câu thông với cái người không có chút biện pháp câu thông nào này, cái người đến cả chút tâm tư của người bình thường còn không có thì định câu thông bằng cái gì chứ, căn bản bọn họ cũng không phải là người của cùng một thế giới, sao hắn có thể ngu ngốc nghĩ rằng chỉ cần mình quấn quít lấy y hơn hai mươi năm cuối cùng cũng sẽ có cách hòa tan băng sơn, đá cứng cũng gật đầu.

   Hắn nâng tay lên muốn đánh y, Liễu Mộ Ngôn lại dùng một cặp mắt trong trong sạch sạch nhìn lại hắn, lạnh tanh không mang theo chút tình cảm nào, y khẽ mở đôi môi hỏi: "Sao vậy, muốn đánh ta?"

   Hắn run tay, đối với người mình đã yêu nhiều năm như vậy, thực sự là hắn không xuống tay được. Nhưng cảm giác căm giận ở trong lòng, không làm chút gì đó sẽ không có cách nào nuốt xuống cơn tức kia được.

   "Có bản lĩnh ngươi liền đánh đi."

   Cuối cùng hắn lại buông tay xuống, làm thế nào cũng không ra tay được. Cơn giận chưa được phát tiết ra chuyển hóa thành ngôn ngữ bén nhọn: "Cứ coi như trước đây ta có mắt như mù, cuộc đời này của Kỳ Thiên Hữu ta sẽ không có bất kỳ suy nghĩ không an phận gì với Liễu Mộ Ngôn ngươi nữa, chúng ta cầu về cầu đường về đường, chỉ là tộc trưởng và tế tự, không còn bất kỳ quan hệ gì nữa."

   Cầu về cầu, đường về đường, chỉ là tộc trưởng và tế tự, không còn bất kỳ quan hệ gì nữa.

   Lời nói thế này, 20 năm trước đây hắn đã từng được nghe qua, chính là lời mà Liễu Mộ Ngôn đã nói, giọng nói dứt khoát, không chút lưu tình nào.

   Buồn cười là, sau 20 năm hắn lại đáp trả lại toàn bộ những lời này, gương mặt của người nọ trở nên trắng bệch, cắn môi đến độ sắp rách da, nhưng lãnh ý trong mắt lại không chút thuyên giảm.

   "Đi thong thả, không tiễn."

   Khép chiếc quạt lại, hiểu rõ là một đoạn nghiệt duyên, từ nay về sau, không còn liên quan.

   "Cái gì? Phụ thân cãi nhau với phụ thân của ta? Chuyện này sao có khả năng chứ?" Liễu Nghi Sinh nghe xong nhìn Kỳ Thạc Kỳ Canh đang báo cáo với y, không khỏi thổn thức. Ở trong mắt y, tình cảm của công công dành cho phụ thân, không khác gì Kỳ Thạc Kỳ Canh đối với y, y không có cách nào tưởng tượng ra được một ngày kia Kỳ Thạc Kỳ Canh sẽ cắt đứt với y, nếu chuyện đó xảy ra nhất định là y sẽ sống không bằng chết.

   "Đúng là lần này tế tự đại nhân thực sự quá phận rồi." Kỳ Thạc thở dài, hôn lên  gò má của y nói, "Mấy năm nay phụ thân ngốc của chúng ta cũng không có được bao nhiêu ngày lành, buông tay cũng tốt, cả hai không còn lưu luyến, nói không chừng trong lòng không còn ai, còn có thể trải qua cuộc sống an nhàn tự tại hơn."

   "Vậy còn phụ thân của ta thì sao đây? Vẫn ổn chứ hả?" Trong lòng y vẫn nghĩ cho Liễu Mộ Ngôn, tuy rằng ghi hận cái cách người sắp đặt mình, nhưng cũng không muốn người sống không được yên ổn.

   "Y thì có gì mà không ổn chứ? Nếu như toàn thế giới chỉ còn lại một mình y, y đều có thể tự sống rất tốt, căn bản thì y chỉ là một cái núi băng, làm gì hiểu được tình cảm giữa người với người." Lời Kỳ Canh nói có chút không tốt, trong lòng Liễu Nghi Sinh khó chịu, đánh hắn vài cái: "Không được nói phụ thân ta như thế."

   Kỳ Canh được y đánh thoải mái, vội chụp lấy quả đấm của y lại, cười đến tiện hề hề: "Bảo bối đừng nói chuyện của bọn họ nữa, ngươi nói thử xem, chuyện tìm người thế nào rồi?"

   Liễu Nghi Sinh bị dời đi lực chú ý, đảo ngược đậu trong ống trúc (tương tự như đồng hồ cát bị lật ngược), một năm một mười kể lại toàn bộ tin tức mình thăm dò được cho bọn họ nghe.

   "Lão tiểu tử kia cũng dám coi ngươi là người đi bán thân sao? Ta phải đánh gã!" Kỳ Canh đứng dậy muốn đi tìm người, từ trên xuống dưới của tâm can bảo bối nhà mình nào có điểm gì với dạng người phong trần phải đi bán thân chứ?

   "Đừng xúc động, bộ ngươi nghĩ ở đây cũng là Kỳ Lân thôn hay sao?" Kỳ Thạc ngăn cản hắn, lơ đễnh nói: "Hơn nữa không phải Tiểu Liễu Nhi đã tặng cho gã thứ gì đó rồi sao? Là dược gì vậy a tiểu bại hoại?"

   Liễu Nghi Sinh cười tặc tặc, mắt phượng nheo lại, thập phần đáng yêu: "Không phải gã nhìn ta bằng ánh mắt dâm tà sao, ta liền hạ cho gã chút dược khiến gã sau này vô pháp dâm tà được."

   "Ngươi cũng quá xấu xa rồi, không thể làm chuyện đó? Cái đó có khác gì tịnh thân đâu?" Kỳ Thạc sủng ái nhéo nhéo mũi y, "Không thể hạ dược này quá nhiều được, không thôi sau này nếu ngươi đắc tội với người khác nhiều lần, người ta liền biết là do ngươi gây ra, không an toàn. Đã biết chưa hả?"

   Kỳ Canh chỉ cảm thấy thân thể run lên, nhất thời cũng không nhớ rõ chuyện muốn đi đánh người nữa, trái lại phía sau lạnh sưu sưu: "Bảo bối, nếu như bọn ta làm sai việc gì đó, ngươi sẽ không hạ dược này trên người hai ta chứ hả?"

   Liễu Nghi Sinh cười đến càng ngọt ngào hơn: "Các ngươi nghĩ xem làm sai chuyện gì sẽ khiến cho ta hạ loại dược này với hai ngươi? Hửm?"

   "Đương nhiên không dám rồi, toàn thân cao thấp của bọn ta đều thuộc về ngươi, đặc biệt là huynh đệ của bọn ta, ngươi không tin cứ tự đến kiểm tra thử đi!"

   Ba người cười rần lên, sau đó lại ầm ĩ thành một đoàn, thẳng đến khi Liễu Nghi Sinh thở hồng hộc giúp bọn "kiểm tra" đàng hoàng xong, đảm bảo huynh đệ của hai huynh đệ vẫn sinh long hoạt hổ, nhiệt tình với y như mọi khi, chính mình cũng đã mệt mỏi đến mức dựa vào trong lòng bọn họ không nhúc nhích được, sau đó mới bình ổn cảm xúc lại, hôn hôn lẫn nhau, bắt đầu tâm tình.

   "Có chuyện này, Tiểu Liễu Nhi phải chú ý." Kỳ Thạc vuốt ve tấm lưng nhẵn bóng của y, nhẹ nhàng trêu chọc nói: "Là sơ sót của bọn ta, ở đây cũng không giống như Kỳ Lân thôn, sẽ có rất nhiều đăng đồ tử mơ ước mỹ mạo của ngươi, ngươi cũng không thể hạ dược với tất cả mấy tên đó được, không bằng về sau sau khi ra ngoài, ngươi hãy dịch dung đi, tránh được chuyện chọc phải phiền toái, bọn ta cũng có thể yên tâm hơn, dù sao thì lòng người khó lường, có vài người rất khó lòng phòng bị."

   Liễu Nghi Sinh cảm thấy đề nghị này không tồi, gật đầu, y chui vào trong lòng hai huynh đệ, thoải mái thiếp đi.

Chương 59 - HTTS


59. Tìm hiểu thân thế



   "Hơn 20 năm trước? Đúng là có hơi lâu một chút, không biết cụ thể là công tử muốn hỏi thăm chuyện gì? Nói không chừng ta có thể giúp đỡ đôi chút đó."

   Liễu Nghi Sinh thấy hắn nhiệt tình như thế, chần chừ một chút, liền nói ra lí do thoái thác mà Kỳ Thạc đã dạy cho y: "Ta đang tìm một gia đình, 18 năm trước trong gia đình kia có một phụ nhân sinh con, nhưng hài tử kia vừa được sinh ra liền chết non, hoặc là đã bị vứt bỏ rồi, ngươi có biết có thể hỏi chuyện đó ở đâu được không?"

   Con ngươi của lão bản chuyển chuyển một chút, đáp lời: "Nếu như là chết non, vậy liền khó tìm rồi, bởi vì hài tử kia còn chưa kịp nhập tịch (làm khai sinh), đến cả quan phủ cũng không có ghi vào hồ sơ, có thể là chỉ có người thân trong nhà mới biết được. Thế nhưng nếu như là vứt bỏ, đã bị người môi giới nào đó ẵm đi, bán cho gia đình muốn hài tử, hoặc là thấy hài tử đẹp mắt, bọn họ liền nuôi nuôi đến 7 – 8 tuổi rồi bán cho kỹ viện hay quan quán, cũng không biết tình huống mà người công tử tìm là dạng nào đây."

   Liễu Nghi Sinh âm thầm mắng: Tiểu gia ta vẫn còn bình an đứng ở đây này, chưa có bị bán cho kỹ viện cũng chưa bị bán cho quan quán bao giờ đâu. Đương nhiên là y không thể nói như thế rồi, y chỉ cảm ơn lão bản, sau đó trả tiền xem như thù lao việc hắn cung cấp tin tức cho y, trong lòng đã có chủ ý.

   Y không có bị bán đi, thế nhưng mấy cái người môi giới đó, nhất định sẽ là người quan tâm với chuyện hài tử sinh ra hay mất đi nhất, đây chính là nguồn gốc phát tài của bọn họ, sao có thể không chú ý cho được?

   "Nếu như ta muốn tìm một người môi giới có kinh nghiệm, thì phải đi nơi nào tìm đây?" Liễu Nghi Sinh thanh toán bạc hỏi lão bản.

   "Chuyện này còn không dễ dàng sao, chính là Lưu Tam mắt lé, đã bán người cho kỹ viện quan quán được hơn 20 năm. Quanh năm ăn ở Mị Cúc lâu, sống tại Mị Cúc lâu, chuyên tìm kiếm và điều giáo hài tử cho bọn họ đấy." Lão bản được nhận tiền cao hứng trả lời.

   Mị Cúc lâu? Không phải chính là cái chỗ lần trước suýt chút nữa mình đã bị người khi dễ hay sao? Liễu Nghi Sinh thu quạt về, bắt đầu cân nhắc nên đi tìm cái người Lưu Tam mắt lé kia như thế nào.

   Lưu Tam mắt lé là ai? Chính là người môi giới nổi tiếng nhất thành Du Châu này. Ở triều đại này, việc mua bán người, chỉ cần không phải cưỡng ép hoặc lừa gạt phụ nữ trẻ con, mấy gia đình nghèo khó không nuôi nổi hài tử, dù có bán con đi bất quá cũng chỉ là chuyện bình thường, tuy rằng phụ mẫu bán hài tử cũng biết nếu đứa nhỏ không bị bán vào nhà giàu làm người hầu, thì cũng sẽ bị đưa vào thanh lâu hoặc quan quán. Nhưng dù gì, cũng sẽ tốt hơn nhiều so với bị đói chết chứ nhỉ? Chỉ hi vọng đứa nhỏ tốt số một chút, có thể được người khác đối xử tử tế.

   Có người bán, tự nhiên cũng sẽ có người mua, chuyện làm ăn của Lưu Tam mắt lé cứ như thế liền bắt đầu. Đa số hài tử được đưa đến trong tay gã đều là con của những nhà nghèo khổ, không có bao nhiêu đứa có được tướng mạo xuất chúng cả, thỉnh thoảng sẽ có vài đứa tươi ngon mọng nước, như vậy đó chính là bảo bối, nếu như trong tương lai được bồi dưỡng tốt, thì chính là một cây rụng tiền sống. Thứ gã thích nhất, chính là công tử của mấy nhà giàu đã sa sút, cái khí chất đó, tướng mạo đó đều là người trong nhà thường dân đều không thể so sánh được, chỉ là cơ hội như vậy quá ít, có thể nhặt được một đứa đã vui tới mức cười rụng răng luôn rồi. Thế là gã đặc biệt quan tâm tới mấy nhà giàu có trong thành, nhà ai sinh con, nhà ai kết hôn, tin tức của gã đều linh mẫn hơn bất kỳ kẻ nào khác, cuối cùng là mong mỏi chờ nhà người ta phá sản bán con, đầu óc vừa hèn mọn vừa hiểm ác đáng sợ.

   Ngày ấy gã điều giáo tiểu quan không hiểu chuyện suốt cả một đêm, vừa định đi ngủ, chợt nghe quy công nói có một công tử tuấn mỹ muốn gặp gã.

   Công tử tuấn mỹ? Gặp gã? Chẳng lẽ là muốn bán mình sao? Lưu Tam mắt lé hoàn toàn không còn buồn ngủ nữa, quy công ở trong Mị Cúc lâu đã gặp qua vô số mỹ nhân, nếu người nọ đã nói là mỹ nhân, nếu vậy thì sẽ không kém chỗ nào được đi.

   Dù vậy, đến khi gã thấy Liễu Nghi Sinh được mời vào trong phòng, vẫn bị bộ dáng của y khiến cho rung động. Tư thái này, dung mạo này của vị công tử nọ, nếu như đưa vào trong lâu, chắc chắn rằng không chạy đâu cho khỏi hoa khôi hồng bài a, tuy rằng tuổi tác đã không còn được mềm mại như độ 13 – 14 tuổi, có thể sẽ có người yêu cái loại trưởng thành này, đủ phong tình, sẽ càng tao hơn mà.

Nhưng hình như vị công tử này có chút mất tự nhiên, ngẫm lại cũng phải thôi, dù là ai đến loại địa phương này để bán mình đều sẽ không có cách nào thản nhiên cho được đi. Bất quá nhìn xem trang phục y đang mặc, vật đang đeo trên tay, cũng không giống với người đang khốn cùng túng quẫn, có chỗ nào mà cần phải bán thân cơ chứ? Nếu như không bán thân thì sao lại phải tìm Lưu Tam mắt lé hắn đây? Lưu Tam hoang  mang.

   "Ngươi chính là Lưu Tam mắt lé?" Liễu Nghi Sinh nhìn Lưu Tam mắt lé, trong lòng liền ngăn không được cảm giác chán ghét. Người cũng như tên, mắt gã lé sang một bên, ánh mắt bất chính, lúc nhìn thấy y, dâm tà cứ như muốn liếm từ đầu tới chân y qua một lần, y đâu còn là thiếu niên không am hiểu sự đời như trước đây nữa, sao có thể nhìn không ra dục vọng trong mắt người khác được. Nếu không phải do y muốn dò la tin tức, đã sớm tát cho gã vài trăm cái bạt tay rồi.

   "Đi không đổi họ, ngồi không đổi tên, chính là ta Lưu Tam mắt lé." Lưu Tam cười dâm đãng nói: "Chắc công tử cũng là nghe danh mà đến, loại chuyện này tìm đến Lưu Tam ta là đúng rồi, ngươi cứ đi ra ngoài hỏi thăm thử là biết, ở cái thành Du Châu này có ai bỏ tiền ra càng hợp lý, càng phóng khoáng hơn ta chứ? Có rất nhiều công tử rơi vào cảnh khốn cùng túng quẫn đều thích tới tìm ta. Chẳng hay công tử là muốn bán ngắn hạn, hay là dài hạn?"

   "Có ý gì? Cái gì gọi là ngắn hạn dài hạn?" Liễu Nghi Sinh nghe xong toàn bộ nhưng vẫn không biết Lưu Tam vừa mới nói cái gì.

   Lưu Tam sờ sờ cằm cười: "Ngắn hạn a, chính là không ký tử khế (bán đứt, không có cách chuộc lại), mà sẽ ký hoạt khế (dạng như giấy cầm đồ), buôn bán ở chỗ này, sau khi kiếm đủ tiền rồi có thể rời đi bất cứ khi nào, đương nhiên sẽ phải chia hoa hồng cho Mị Cúc lâu tương đối nhiều, ngươi 4 ta 6. Còn về tử khế, chính là ban đầu sẽ đưa cho ngươi một khoản tiền, sau đó ngươi sẽ trở thành người của Mị Cúc lâu. Chẳng hay công tử lựa chọn loại nào?"

   Hiện tại coi như là Liễu Nghi Sinh đã nghe rõ rồi, thì ra người ta tự động tự phát coi y thành kẻ lâm vào cảnh khốn cùng nha! Còn có cả chuyện bán thân ngắn hạn dài hạn nữa chứ! Thoáng cái y liền nổi giận, lồng ngực phập phồng, đến cả khuôn mặt đều giận đến mức đỏ bừng lên, vung tay lên tát vào mặt Lưu Tam mắt lé hai cái, gã ta thế mà lại dám nghĩ như vậy, y có chỗ nào nhìn giống tiểu quan muốn bán thân chứ hả!

   "Này này này, sao ngươi lại đánh ta. Người đâu..." Lưu Tam mắt lé có vóc người thấp bé, căn bản không phải là đối thủ của Liễu Nghi Sinh, Liễu Nghi Sinh đánh người xong, vừa nhớ đến chuyện mình còn có việc nhờ người nọ, liền che miệng gã lại nói: "Ngậm cái miệng thối của ngươi lại! Không phải ta tới tìm ngươi để bán thân, chỉ là có việc muốn hỏi ngươi, nếu ngươi trả lời khiến ta vừa lòng sẽ được đền đáp xứng đáng, nếu ngươi còn dám hồ ngôn loạn ngữ nữa, chuyện sẽ không kết thúc chỉ với hai cái bạt tay đơn giản vậy đâu! Nghe hiểu liền gật đầu!"

   Lưu Tam mắt lé bị đánh đến mắt nổ đom đóm, vị công tử nhìn qua tuấn mỹ, sao tính tình lại hung hãn như vậy chứ, cho dù là gã hiểu lầm thì cũng không cần đánh gã chứ, tốt xấu gì gã cũng lớn tuổi hơn y mà, có biết kính già là thế nào không hả!

   Loại người ở trong chốn yên hoa lâu ngày này, giỏi nhất chính là gió chiều nào theo chiều ấy. Gã nghe Liễu Nghi Sinh nói sẽ được đền đáp xứng đáng, liền vội giãy dụa, liều mạng gật đầu.

   Liễu Nghi Sinh buông gã ra, mang theo cặp mắt đầy lạnh lẽo nói: "Tốt nhất là ngươi đừng có giở trò, ta cũng không muốn mạng chó của ngươi đâu, nghe hiểu không?"

   Lưu Tam vừa thở gấp, vừa đáp: "Mới vừa rồi tiểu nhân có mắt như mù, công tử có vấn đề gì cứ hỏi, tiểu nhân đảm bảo đã biết thì sẽ nói, mà đã nói là sẽ đủ."

   Phải chi nói sớm như vậy đã tốt hơn rồi không? Cái đồ ăn mềm sợ cứng này! Liễu Nghi Sinh hừ lạnh một tiếng, mở miệng nói: "Ngươi có biết 18 trước, có nam hài nhà ai ở thành Du Châu này đã bị vứt bỏ hoặc chết rồi không? Tốt nhất là ngươi nên suy nghĩ cẩn thận một chút, nếu như dám qua loa với ta, thì ngươi cứ chờ mà coi."

   "18 trước hả..." Lưu Tam cười khổ, chưa chắc gã có thể nhớ rõ chuyện 18 ngày trước nữa kìa, huống chi đến tận 18 năm? Nhưng vị công tử trước mắt này quá hung hãn, bộ dáng cứ như nếu gã không chịu nhớ ra sẽ đánh gã tới chết luôn vậy, Lưu Tam vắt hết óc dùng sức suy nghĩ, linh quang chợt lóe: "Quả thật có một vụ! Ta nhớ lúc 18 năm trước, thành Du Châu có một nhà giàu vứt bỏ hài tử, nhưng kỳ quái chính là nhà bọn họ lại không để lộ ra chuyện này, vẫn là bà đỡ kể lại cho ta nghe, bà ta kể một hài tử rất dễ nhìn nhưng họ nói vứt liền vứt, nếu giao cho ta khẳng định đã có thể điều giáo thành một hồng bài của Mị Cúc lâu rồi... A công tử ngươi lại đánh người."

   "Đánh ngươi là còn may đó, vừa mới nhắc tới nam hài liền nổi lên tâm tư dơ bẩn muốn chà đạp bọn nhỏ, ta đây là thay trời hành đạo." Liễu Nghi Sinh đánh đến đau tay, vẫy vẫy tay vài cái, lấy ra một thỏi bạc từ trong ngực lắc lắc trước mặt Lưu Tam: "Nhà ai?"

   "Tây Môn, Tây Môn gia! Danh môn vọng tộc, ngươi cứ hỏi thăm thử đi, trong thành Du Châu này không ai không biết nhà bọn họ."

   Nghe được tin tức mình muốn rồi, Liễu Nghi Sinh cũng không muốn lá mặt lá trái  với một tên cặn bã như vậy, y quẳng thỏi bạc qua, còn thuận tiện tặng cho Lưu Tam mắt lé một viên dược, cứ coi như là cái giá khi gã mắt kém coi mình thành một người đi bán thân vậy!
Sky Blue Bobblehead Bunny