1/31/16

Chương 155 - TVTTB


155. Mày chính là dùng thân thể như vậy để câu dẫn nam nhân đi




   "Nó chính là con của Lâm Giác và cái tên dã nam nhân kia sao?"

   "Dạ." Bên cạnh có một thanh âm cung kính đáp lại.

   Lâm Giác là ai? Không đợi Lâm Văn Tịch tự hỏi xong đột nhiên cậu cảm thấy càm của mình bị một nam nhân nắm lấy, đầu cũng bị kéo cao lên, nhưng bởi vì đang bị bịt mắt nên căn bản là nhìn không thấy tướng mạo của người phía trước.

   "Nữ nhân kia cứ thế mà đổi tên rồi lại xóa hết toàn bộ tư liệu của mình để lẩn trốn, hại tao phải tìm nhiều năm như thế, thực muốn nhìn thử đôi mắt của đứa nhỏ này a, không biết có phải sẽ giống hệt như của nữ nhân kia hay không."

   Đổi tên? Mí mắt của Lâm Văn Tịch giật vài cái, liền biết chắc cái tên Lâm Giác kia chính là tên thật của mẹ mình, cậu lớn lên rất giống mẹ, chuyện này chỉ có cậu mới biết. Thế nhưng sao người này lại biết tên thật của mẹ được chứ? Chẳng lẽ gã ta chính là cái người mà chủ nhân đã nói với mình sao...

   "Da cũng không tệ, rất giống với mẹ của mày." Nam nhân bắt đầu sờ gương mặt của Lâm Văn Tịch, lúc ban đầu chỉ chạm nhe qua dần dần biến thành vuốt ve, có chứa vị đạo dâm loạn.

   "Ông đừng đụng vào tôi! Buông ra!" Lâm Văn Tịch bị gã sờ vào chỉ cảm thấy buồn nôn, liều mạng lắc đầu muốn tránh thoát khỏi tay của gã.

   "Ha ha, hiện tại trang cái gì, mày và cái con nữ nhân đê tiện mẹ mày đều giống nhau cả thôi, nên làm sao đây, ông mày không thông đồng được người của Lâm gia, hiện tại đổi thành người nhỏ thì thế nào đây ta?!"

   Lời nam nhân nói khiến Lâm Văn Tịch run lên, "Ông có ý gì?"

   "Ý gì hả? Bộ tưởng quan hệ giữa mày với cái thằng Lê Diễm kia bị rất ít người biết sao? Tao đã biết nó ở chỗ của mày từ lâu rồi, ông già nhà nó cũng mềm lòng quá ha, đuổi nó ra ngoài như thế, bộ bọn họ cho rằng tao không nhìn ra được cái chiêu đó sao? Bên ngoài hung ác ở trong xót ruột? Hửm?"

   "Tôi không biết ông đang nói cái gì." Lâm Văn Tịch nghiêng mặt sang một bên.

   "Nó không có nói cho mày biết sao? Ha ha, đừng cho là tao không biết mấy người Lê gia có chủ ý gì, tao không biết đến tột cùng là đứa nào đã truyền tin ra ngoài, rõ ràng vụ tai nạn xe cộ năm đó đã bị Lê gia tưởng lầm là do Lâm gia tạo thành rồi, thế nhưng mấy năm trước, lão nhân Lê gia kia bắt đầu thúc đẩy hôn sự với Uông Kiếm Quốc, chuyện kết hôn bị tha lâu như vậy đột nhiên được nhắc tới, còn càng đẩy càng nhanh liền khiến tao cảm thấy kỳ quái, quả nhiên không sai, ông ta đã biết chủ mưu của chuyện kia là ai, cho nên khẩn cấp muốn Lê Diễm ngồi lên vị trí của Uông Kiếm Quốc? Hai cha con bọn nó đánh chủ ý gì tao còn không biết sao."

   Lâm Văn Tịch mặc kệ gã, chủ nhân đã nói cho cậu biết mấy chuyện này rồi, lúc này cũng đã dám chắc người trước mắt này chính là cái người đã hại ba mình năm đó, sau đó lại phái người ám sát Lê Diễm. Chủ nhân mới không muốn ngồi lên cái vị trí kia đâu, nếu không phải người này là thuộc hạ dưới trướng Uông Kiếm Quốc, chủ nhân có cần phải làm tới mức đó sao? Chủ nhân mới sẽ không hiếm lạ cái vị trí kia của Uông Kiếm Quốc đâu.

   Nhưng hình như người kia càng nói càng kích động, khí lực tại cái tay đang nắm càm của Lâm Văn Tịch cũng càng lúc càng lớn, Lâm Văn Tịch cảm thấy gần như mình đã có thể nghe tiếng xương vang lên răng rắc.

   "Năm đó là tao và mẹ mày đã ở cùng một chỗ, nếu không phải có ca ca của Lê Diễm, sao mẹ của mày lại vứt bỏ tao được chứ, nói cho cùng thì, còn không phải là chê cái thứ như bọn tao có xuất thân không sạch sẽ, muốn bám vào một kẻ có tiền bên bạch đạo thôi sao! Ha ha, cuối cùng lại không ngờ tới sẽ rơi vào cái nông nỗi này đi, cả người cả tiền đều không có, tao từng nói, vì ả, tao cũng có thể vứt bỏ tất cả những gì tao có, tao cũng có thể đi kinh doanh, thăng quan phát tài, thế nhưng ả lại không chịu nghe, muốn ở chung với cái tên Lê Khâm kia, không phải chỉ vì nhìn trúng vị trí tổng tài Vũ Hoàng của tên đó thôi sao? Không phải chỉ vì muốn làm tổng tài phu nhân thôi chứ gì? Những gì tên Lê Khâm có thể làm tao cũng có thể làm được giống như vậy mà! Thế nhưng ả lại không tin tao, cũng đúng thôi, thứ đã có sẵn ở trước mắt sẽ hấp dẫn hơn biết bao nhiêu lần thứ chưa hề tồn tại."

   "Ông nói bậy! Mẹ tôi mới không phải là người như thế!" Không phải chủ nhân đã nói người này là một tên biến thái cuồng cứ không ngừng theo đuổi mẹ mình sao? Sao mẹ có thể ở cùng một chỗ với người như vậy được chứ. Hơn nữa đã nhiều năm như thế, mẹ cũng chưa từng oán giận ba ở trước mặt mình, càng chưa từng đề cập đến chuyện tiền bạc. Nếu quả như thật là vì tiền tài của Lê gia, mẹ đã sớm đi tìm ba rồi, chứ không phải nguyện ý chờ đợi một mình ở một chỗ như vậy, thẳng đến trước khi qua đời mới tự nói với mình rằng ba cậu là tổng tài của Vũ Hoàng.

   "Sao mày biết ả không phải là người như thế? Hiện tại bảo mày đi câu dẫn Lê Diễm là thế nào?"

   "Tôi không có. Tôi và chủ nhân mới không phải như ông nghĩ đâu!"

   "Là vậy sao?" Đột nhiên nam nhân cười lạnh, đẩy Lâm Văn Tịch ngã xuống đất, mắt nhìn chằm chằm vào bụng của cậu, tuy rằng đã bị bịt mắt chỉ nhìn thấy một mảnh tối om, thế nhưng không biết tại sao, chính là Lâm Văn Tịch cảm thấy gã ta đang nhìn mình vào bụng mình, cậu có chút không được tự nhiên mà lấy tay che lại.

   "Sao vậy? Trốn cái gì? Dám làm lại không dám để người khác biết sao? Hiện tại trang trinh tiết liệt nữ gì chứ, mày chính là dùng thân thể như vậy để đi câu dẫn chú của mày sao? Cảm giác loạn luân thế nào? Sướng chứ hả?" Nam nhân nói xong, trực tiếp kéo áo khoác của Lâm Văn Tịch ra.

  

   Lúc Lê Diễm đang đi trên đường đã sớm gọi vài cuộc điện thoại.

   "Alo, là tôi đây. Hiện tại mọi người lập tức đến Đông Tràng, nhưng mà không được đánh rắn động cỏ, không có hiệu lệnh của tôi cứ âm thầm mai phục, đúng, phải thực hiện kế hoạch sớm. Thông báo cho mấy anh em bọn họ, đúng không sai."

   "Alo, giúp tôi liên hệ bên phía Nam Bàn, mọi người cứ nghe mệnh lệnh trước, chuẩn bị tùy thời hành động. Tôi sẽ mang theo vật kia."

   "Alo, Uông Chỉ Tâm hả, anh là Lê Diễm, cái hộp anh đưa cho em trước khi rời đi kia, hiện tại nhờ em đưa cho ba em, đến lúc đó ông ấy sẽ hiểu hết mọi chuyện, cũng sẽ biết phải làm thế nào. Đừng hỏi anh đang ở đâu, cứ làm như vậy trước đi, cảm ơn."

   Lê Diễm gọi điện thoại xong, lập tức xóa đi toàn bộ lịch sử, sau đó gấp một thứ gì đó rất nhỏ lại, nuốt vào trong miệng.

   Khi Lê Diễm vừa chạy tới Đông Tràng, lập tức có người xông ra. Sau khi xác nhận chỉ có một mình anh, mới dùng vân tay mở mật mã dẫn anh đi vào. Mắt của Lê Diễm bị người che lại, toàn bộ đồ trong túi đều bị lục soát, đến cả điện thoại cũng bị cầm đi. Trong nhà có rất nhiều đường rẽ trái rẽ phải, cũng có rất nhiều phòng, căn bản là vô pháp xông vào, bởi vì không biết đến tột cùng là chỗ nào có ám khí, chỗ nào mới là nơi giam giữ người.

  

   Quần áo của Lâm Văn Tịch đã bị nam nhân cởi đến không sai biệt lắm, mặc dù Lâm Văn Tịch liều mạng giãy dụa nhưng sao mà có khả năng địch nổi với một thân thể nam nhân cường tráng như vậy chứ. Mắt thấy bí mật của mình sắp bị phát hiện, chân của Lâm Văn Tịch vẫn dùng sức muốn đạp gã ra. Nào ngờ chẳng những sau khi người nọ thấy cái bụng đang phình lên của cậu cũng không dậy nổi thiện tâm, ngược lại gã càng thêm hưng phấn hơn. Một thuộc hạ đứng ở bên cạnh lại bị dọa hết hồn, lúc đầu y cũng không biết Lâm Văn Tịch là một người song tính, hơn nữa còn đang có thai, bây giờ thấy cảnh tượng như vậy khó tránh khỏi sẽ cảm thấy trùng kích không nhỏ.

   "Xem ra thông tin đã điều tra là sự thật, mày đúng là người song tính, hơn nữa còn có thể mang thai, ha ha, đây là báo ứng a, Lâm Giác vô cùng muốn bỏ trốn với nam nhân kia, còn kiên trì sinh mày ra, kết quả sinh ra chính là một quái vật. Tới giờ tao còn chưa từng gặp qua người song tính, phía dưới sẽ không thật sự có thứ đó của nữ nhân chứ."

   "Đừng đụng vào tôi! Cút ngay! Hmm..." Rất nhanh miệng của Lâm Văn Tịch liền bị kẻ khác dùng băng keo bịt lại, chỉ có thể phát ra thanh âm hmm hmm. Cảm thấy hạ thân mát lạnh, cậu biết quần của mình đã bị người khác cởi bỏ, thiếu chút nữa nước mắt liền rớt xuống, thân thể của chính mình, ngoại trừ chủ nhân, còn chưa từng bị người khác sờ qua như thế, một loại cảm giác nhục nhã dâng lên, kèm theo là sự áy náy sâu sắc với Lê Diễm.

   Không được, cậu không thể bị người khác chạm vào, không thể để chỗ đó bị người khác nhìn thấy, ngoại trừ chủ nhân ra, ai cũng không thể... 

Chương 154 - TVTTB


154. Biến cố bất ngờ




   Lâm Văn Tịch tựa đầu vào trong chăn, phát ra thanh âm rên rỉ “ưm hmm”, ngón tay của nam nhân đã dính đầy nước bọt, Lâm Văn Tịch chỉ dùng đầu lưỡi quấn chặt lấy ngón tay của mình, chính là không nhẫn tâm cắn.

   Lê Diễm đang suy nghĩ nên làm một cái tường gỗ cách âm mới được, sau này ngày tháng còn dài, nếu cứ như thế cũng không có biện pháp, hơn nữa anh cũng rất muốn nghe Lâm Văn Tịch kêu ra tiếng, đều có thể khiến người khác động tình hơn so với bất cứ loại xuân dược nào.

   Bởi vì hiện tại thai nhi đã ổn định hơn không ít, hai người làm đến cũng tương đối phóng khoáng. Lúc này đây hai người làm tới gần khuya mới dừng lại, Lê Diễm ẵm Lâm Văn Tịch đến phòng tắm tẩy rửa, sau đó mới ôm lấy cậu từ phía sau chìm vào giấc ngủ.

   Đến nửa đêm Lê Diễm bị tiếng rên rỉ rất nhỏ của Lâm Văn Tịch đánh thức, mặc dù đang cực lực nhẫn nại, thế nhưng Lê Diễm vẫn phát hiện em ấy có cái gì không đúng, trên trán cũng đã chảy ra không ít mồ hôi lạnh.

   "Bà xã, em bị sao vậy? Có phải lại bị chuột rút không?"

   "Ưm... Đã đánh thức anh rồi..."Lâm Văn Tịch có chút áy náy mở miệng.

   "Nói cái gì vậy nha." Lê Diễm vội vàng ngồi dậy khỏi giường, vén chăn lên, cầm cái chân có chút run rẩy của Lâm Văn Tịch chuyển thành tư thế thoải mái hơn, sau đó mới dùng sức vừa phải bắt đầu xoa bóp, bởi vì đang mang thai, chân của Lâm Văn Tịch có hơi sưng, mỗi lần Lê Diễm mát xa cậu đều không thể ức chế cảm giác đau lòng, thủ pháp của Lê Diễm rất tốt, đó là bởi vì trước đây đã từng học qua, rất nhanh Lâm Văn Tịch liền cảm thấy thoải mái hơn. Hơn nữa được bàn tay ấm áp của nam nhân ấn xuống, Lâm Văn Tịch chỉ cảm thấy cả người đều thả lỏng, vốn đã bị chơi đùa đến đủ mệt mỏi, dần dần cơn buồn ngủ lại kéo tới.

   "Được rồi... Chủ nhân... Không sao nữa rồi... Ngủ đi..."

   "Bà xã, em ngủ trước đi, anh sẽ mát xa cho em, còn chỗ nào khó chịu nữa không?"

   Nhờ mát xa cho Lâm Văn Tịch lâu ngày nên tay nghề mát xa của nam nhân đã tăng tiến không ít, mấy buổi tối gần đây lúc Lâm Văn Tịch ngủ cứ hay bị chuột rút, may là có nam nhân ở bên cạnh, mỗi tối đều sẽ trấn an mình trước tiên.

   Lâm Văn Tịch cũng không biết từ khi nào thì mình đã thiếp đi mất, nam nhân đã mát xa cho mình bao lâu, chỉ biết là đến cuối cùng cậu đã ngủ rất say. Trải qua một đêm phát tiết, không còn bị tình dục tra tấn đau khổ, chân cũng được nam nhân ấn rất thoải mái, Lâm Văn Tịch chỉ cảm thấy trong khoảng thời gian này đây là lần đầu tiên cậu được thả lỏng như vậy.

   Vốn Lê Diễm đã sắp xếp toàn bộ kế hoạch rất hoàn hảo, chờ đến khi Trần Mặc và ca ca của cậu ta về nhà, bé con sẽ bắt đầu an tâm ở nhà dưỡng thai, anh cũng chậm rãi liên hệ với người bên kia, đến thời gian động thủ thì nên động thủ, dù sao thì sau khi Lâm Văn Tịch sinh đứa nhỏ, anh phải mang đến cho em ấy hoàn cảnh sống tốt nhất. Trong khoảng thời gian này cũng phải cám ơn Trần Diệu Thiên, bởi vì anh ta biết được quan hệ giữa Lê Diễm và Lâm Văn Tịch, cho nên đã đi tìm một bác sĩ tư nhân rất có uy tín kiểm tra thân thể giúp Lâm Văn Tịch, phòng ngừa đứa bé sinh ra sẽ bị dị dạng.

   Thế nhưng Lê Diễm lại không ngờ tới, mọi chuyện cũng không được thuận lợi như dự tính của anh, ngay khi đã chuẩn bị mọi thứ dến không sai biệt lắm, chỉ cần chờ đứa bé chào đời, đã phát sinh một chuyện bất ngờ.

   Lúc Lê Diễm nhận được cuộc điện thoại xa lạ kia thì anh đang ở nhà quét tước, trong khoảng thời gian ở chung với bé con này, vì không để cho em ấy quá mệt mỏi, anh sẽ tự giác gánh mọi chuyện quét dọn trong nhà, tuy rằng lúc mới bắt đầu Lê Diễm không làm được mấy việc này, cũng đã quậy ra không ít chuyện cười, thế nhưng từ từ cố gắng, hiện tại anh đã có thể làm rất khá rồi.

   "Alo? Là Lê Diễm hả?" Người biết số này của Lê Diễm chỉ có Lâm Văn Tịch, hai anh em Trần Mặc, cho nên lúc đó Lê Diễm liền có dự cảm không tốt.

   "Ừ."

   "Hiện tại thằng nhóc kia đang ở trong tay bọn tao, nếu muốn đảm bảo an toàn cho nó, lập tức ra Đông Tràng đi. Còn có, khuyên mày đừng có mà giở trò gì, không thôi thằng nhóc kia... Sẽ xong đời..."

   Đông Tràng? Ngực Lê Diễm giật thót một cái, anh biết nơi đó là cái loại địa bàn gì, nhất thời trong lòng cũng hiểu chuyện lần này là do ai gây ra, quả nhiên tên kia không chịu buông tha cho mình, thế nhưng đối với chuyện bé con bị bắt đi, Lê Diễm chỉ cảm thấy nổi giận một trận, chuyện mình lo sợ vẫn cứ xảy ra, cũng không thèm bận tâm gì nữa, anh trực tiếp xông ra ngoài.

   Lâm Văn Tịch bị người che mắt lại dẫn đi một đường, cũng không biết là đã đến chỗ nào, lúc mới bắt đầu trong lòng còn hoảng loạn một trận, thế nhưng từ từ cậu cũng bình tĩnh lại, nhớ tới nam nhân đã từng nói tình cảnh hiện tại của anh ấy rất nguy hiểm, tùy thời anh ấy đều có thể gặp bất trắc, khi đó Lâm Văn Tịch cũng đã từng hứa hẹn nói mình có thể cùng đối mặt trắc trở với anh ấy, cho nên bây giờ càng không thể sợ hãi được. Trước đây vẫn chưa từng xảy ra chuyện gì, lâu dần Lâm Văn Tịch cũng không phòng bị, nhưng không biết vào lúc này lại xảy ra chuyện như vậy, hơn nữa còn liên lụy đến cả Trần Mặc...

   "Trần Mặc ca ca, em xin lỗi."

   "Xin lỗi cái gì chứ hả, cũng không phải lỗi của em, nói không chừng mục tiêu của bọn họ là anh nha."

   Lâm Văn Tịch biết người bọn họ muốn bắt hẳn không phải là Trần Mặc, hôm nay chỉ trùng hợp là mình đang ở trong tiệm của Trần Mặc, lại chỉ có hai người bọn họ, lúc bị trói đi, bọn họ cũng động thủ với mình trước, đối với Trần Mặc, chắc là sợ anh ấy sẽ đi mật báo cho nên mới trói đi chung luôn thôi, hiện tại Lâm Văn Tịch chỉ sợ Lê Diễm sẽ tới, không biết hiện tại anh ấy ra sao rồi, nếu như bọn chúng dùng mình để áp chế chủ nhân, khẳng định chủ nhân sẽ lập tức chạy tới, như vậy không phải là anh ấy sẽ gặp nguy hiểm sao? Nghĩ đến đây Lâm Văn Tịch càng lo lắng hơn.

   "Trần Mặc ca ca, bọn họ định dẫn chúng ta đi đâu vậy chứ." Hai người bọn họ bị nhét vào ghế sau của một chiếc xe, tay chân bị trói lại, mắt cũng bị bịt kín, căn bản là không nhìn thấy tình huống ở bên ngoài.

   "Đừng sợ, không sao đâu, Tiểu Tịch." Trần Mặc an ủi bé con, kỳ thực trong lòng y cũng không yên ổn bao nhiêu, toàn bộ đồ vật có thể liên lạc với bên ngoài ở trên người đều đã bị bọn chúng tịch thu, không biết Trần Diệu Thiên có biết chuyện này hay không đây.

   "Em không sợ, em chỉ sợ chủ nhân anh ấy sẽ..."

   "Yên tâm, Lê Diễm không phải là một nhân vật đơn giản đâu, anh ta sẽ có biện pháp, chuyện mà chúng ta cần phải làm bây giờ là bình tĩnh sau đó tự bảo vệ bản thân, tốt nhất là có thể chạy trốn, đừng gây thêm phiền phức cho anh ta." Kỳ thực Trần Mặc cũng không nghĩ tới chuyện sẽ xảy đến bất ngờ như thế, vốn hôm nay định xử lý chuyện bên tiệm sách xong liền đi về nhà, ai ngờ đột nhiên lại có mấy người xông vào, sau đó không giải thích liền đánh cho bọn họ hôn mê, tỉnh lại đã thấy như vậy rồi.

   "Dạ." Dưới sự an ủi của Trần Mặc, Lâm Văn Tịch cũng dần tỉnh táo lại.

   Đúng lúc này xe ngừng lại, cửa xe được mở ra, Lâm Văn Tịch và Trần Mặc bị vài tên kéo xuống, trong quá trình bọn chúng hành động Lâm Văn Tịch cẩn thận bảo vệ bụng của mình, không để cho chúng thương tổn đến đứa bé, may là quần áo mùa đông đủ dài rộng, mặc cũng nhiều lớp, không đến nỗi dễ dàng bị thương tổn, hơn nữa nếu như mấy người đó không nhìn kỹ, cũng sẽ không phát hiện ra bí mật của mình.

   Bị bắt đi một đường, Lâm Văn Tịch cũng không biết mình đang ở đâu, mơ hồ cảm thấy hình như là đã đi vào trong một căn phòng. Lúc này hình như hai người áp giải Trần Mặc cũng không đi cùng một hướng với cậu, Lâm Văn Tịch không tự chủ được mà cảm thấy có chút bối rối, giãy dụa vài cái.

   "Mấy người muốn dẫn Trần Mặc ca ca đi đâu?!"

   "Nhóc con mày câm mồm cho tao." Người nọ đè Lâm Văn Tịch lại.

   "Tiểu Tịch, anh không sao đâu, em phải cẩn thận đó." Thanh âm của Trần Mặc truyền đến từ phía bên phải, cố ý nói rất lớn, giống như là đang ám chỉ cái gì đó, Lâm Văn Tịch căn cứ theo thanh âm của Trần Mặc cũng đoán được đại khái anh ấy đã bị dẫn tới chỗ nào.

   Lâm Văn Tịch bị đẩy lảo đảo một cái, phía sau truyền đến tiếng cửa sắt bị kéo xuống.

   "Lão đại, đã mang người đến rồi."

   "Lui xuống đi."

   "Dạ." 

1/29/16

Chương 153 - TVTTB (H)


153. Phải trở về



   "Kỳ thực rất khó nói rõ ràng chuyện của anh và ca ca, nếu như nói chân chính ở cùng một chỗ là lần trước khi anh về nhà, tình cảm giữa bọn anh mới được làm sáng tỏ."

   "À ~" Lúc đầu cậu cũng có hỏi qua Trần Mặc đã có bạn gái chưa, thế nhưng Trần Mặc cứ cho mình câu trả lời phủ định, nói là chưa có thích ai, anh ấy còn đang suy nghĩ đến bao giờ thì anh ấy mới có thể gặp người anh ấy yêu nữa kìa, không nghĩ tới nhanh như thế a... Bất quá thời gian hai anh em ở chung cũng không ít đâu ha? Không biết có phải là ca ca của Trần Mặc đã thích anh ấy trước hay không, cũng có thể từ rất sớm Trần Mặc đã thích ca ca của anh ấy rồi, chỉ là không có tự nhận ra mà thôi...

   "Tiểu Tịch."

   "Dạ?"

   "Còn có một chuyện muốn nói với em."

   "?"

   "Chính là, có thể không lâu sau anh sẽ trở về cùng ca ca."

   "Trở về?"

   "Ừm, về nhà, cái tiệm sách kia, anh định đóng cửa. Hiện tại thân thể của em cũng không tiện để đi làm, có thể nghỉ ngơi cũng tốt hơn, nếu như thật sự có gì khó khăn về mặt kinh tế, có thể trực tiếp nói với anh, anh không biết đến khi nào mới có thể quay trở lại, em cứ cầm tạm số tiền này trước đi, không thể tặng quà, dùng cái này thay thế cho quà anh tặng cục cưng sau này vậy."

   Lâm Văn Tịch đơ ra lắng nghe toàn bộ. Bọn họ phải về gia tộc rồi sao? Hơn nữa Trần Mặc ca ca muốn đóng cửa tiệm đó? Mấu chốt nhất là, không biết đến khi nào mới có thể trở về?! Ở chung đã lâu như vậy rồi, tình cảm giữa Lâm Văn Tịch và Trần Mặc không thể nói rõ ràng chỉ trong một hai câu, cậu đã coi Trần Mặc là người thân của mình rồi, đối với cái tiệm sách kia cũng giống như vậy, đã xem nó như nhà của mình, vô luận có cực khổ cỡ nào cũng sẽ chịu đựng nổi, khách hàng và hoàn cảnh quen thuộc, nói vứt bỏ liền có thể vứt bỏ sao?

   "Em không muốn tiền của anh, tại sao lại phải trở về? Em có thể trông tiệm a, em có thể chờ anh trở về."

   Lúc này là do Trần Diệu Thiên tiếp lời, "Mặc Mặc ở bên ngoài đã vài chục năm rồi, kỳ thực cũng là do bất đắc dĩ nên ba mới ném em ấy ra bên ngoài một mình, lần trước trở lại, thân thể của ba đã không chịu đựng nổi, tiếc nuối lớn nhất của ông ấy chính là không có chăm sóc được cho Mặc Mặc, cho nên cứ kêu em ấy quay về mãi, muốn dùng những ngày cuối cùng để bù đắp cho sự tiếc nuối bao năm nay."

   Tuy rằng không biết chuyện của Trần gia, thế nhưng Lâm Văn Tịch biết trên người Trần Mặc cũng mang theo gánh nặng không nhẹ.

   "Còn nữa nè Tiểu Tịch, không phải không thể để em trông tiệm, mà là hiện tại em cũng cần được chăm sóc, phải nghỉ ngơi cho thật tốt, anh không có ở đây, Lê Diễm cũng không có khả năng đi làm cùng em, em nói coi sao bọn anh yên tâm cho được đây."

   "Nhưng sau khi thăm ba anh xong, anh còn có thể quay về mà."

   "Lúc này đây ba sẽ không lại để cho em ấy rời đi nữa." Trần Diệu Thiên nói, "Ở bên ngoài nhiều năm như thế đã khiến ông ấy áy náy đầy mình, nếu như cuối cùng còn để cho em ấy rời khỏi Trần gia, chắc là lão nhân sẽ không chịu đựng nổi nữa đâu."

   Lẽ nào bọn họ sẽ không còn cơ hội gặp lại nhau nữa sao? Lâm Văn Tịch khổ sở cúi đầu, Trần Mặc nhìn thấy cũng không đành lòng, nhưng chỉ có thể bất đắc dĩ sờ sờ đầu của cậu.

   "Kỳ thực cũng không có nghiêm trọng như ca nói vậy đâu, nếu có cơ hội anh sẽ trở về thăm em và Lê Diễm. Còn có, em phải chú ý thân thể nhiều hơn một chút, không thể nhìn tiểu bảo bảo sinh ra thực sự là đáng tiếc, anh còn muốn nhận bé làm con nuôi đó nha."

   Lâm Văn Tịch ngẩng đầu lên nhìn y, mắt có chút hồng hồng, "Ừm... Chờ đến khi bé ra đời, liền cho anh làm cha nuôi."

   "Được." Trần Mặc vui vẻ cười cười, không biết tại sao viền mắt cũng chua xót.

   Lê Diễm và Trần Diệu Thiên ở một bên thật sự là nhìn không nổi nữa, "Được rồi được rồi, cũng không phải sinh ly tử biệt, hai người các em thương cảm như thế để làm cái gì. Giống như Mặc Mặc đã nói, dù sao thì nếu có cơ hội vẫn có thể trở về, Tiểu Tịch em cứ yên tâm sinh cục cưng thì tốt rồi."

   "Đúng vậy, bảo bối, đừng khóc, không tốt cho cục cưng đâu nha. Trong khoảng thời gian này em cứ coi như là một đợt nghỉ phép, ở nhà nghỉ ngơi cho thật tốt vào."

   "Dạ." Bé con gật đầu, "Trần Mặc ca ca khi nào thì hai anh đi?"

   "Tuần sau sẽ đi, còn phải xử lý chuyện của tiệm sách một chút."

   "Dạ. Vậy em cũng chỉ đi làm tiếp một tuần này nữa thôi."

   "Ừm, có thể đi làm, nhưng vẫn phải chăm sóc thân thể kỹ càng vào."

   "Em biết mà, Diệu Thiên ca ca cũng về cùng với anh sao?"

   Trần Mặc gật đầu.

   "Vậy anh cũng phải chăm sóc Trần Mặc ca ca kỹ càng đó a." Lâm Văn Tịch quay sang nói với Trần Diệu Thiên.

   "Tôi biết rồi. Tôi hiểu rõ bà xã tôi nhất." Trần Diệu Thiên cười bĩ bĩ, tay cũng vòng lên eo của Trần Mặc.

   "Đừng có táy máy." Trần Mặc đỏ mặt đẩy anh.

   "Khụ." Lê Diễm nhìn không nổi nữa, dứt khoát ôm chầm lấy bà xã nhà mình.

   Bốn người trải qua một bữa cơm tối trong bầu không khí ấm áp.

   Lúc xế chiều Trần Diệu Thiên dẫn Trần Mặc về nhà mình, lúc đi Trần Mặc vẫn cứng rắn để số tiền đó lại cho Lâm Văn Tịch, nói là phí quà tặng cho con nuôi của y, nào có chuyện còn chưa sinh ra mà đã được trả phí rồi, Lâm Văn Tịch vẫn cực lực không nhận, Lê Diễm cũng biểu thị mình không có yếu đuối như vậy, Lâm Văn Tịch không đi làm thì anh không thể nuôi sống em ấy được, Trần Diệu Thiên cũng cười cười, xem ra hai đứa nhỏ đơn thuần này đều xem thường Lê Diễm rồi, chỉ có anh mới biết cái tình trạng nghèo rớt mồng tơi hiện tại của tên kia đều là mây bay, chẳng qua chỉ muốn hưởng thụ cảm giác Lâm Văn Tịch nuôi anh ta một chút mà thôi. Cuối cùng Trần Mặc nhận lại khoản tiển kia, đồng thời cũng hứa với Lâm Văn Tịch rằng tới lúc cậu sinh con nhất định y sẽ trở lại.

   Sau khi bọn họ đi rồi, Lâm Văn Tịch cũng dọn dẹp nhà cửa một chút, quét tước sạch sẽ. Lúc trời trở tối hai người đã tắm rửa xong từ sớm sau đó trèo lên giường ngủ.

   Vừa mới nằm xuống tay của Lê Diễm liền bắt đầu sờ soạng, môi lưỡi đã sớm dây dưa cùng một chỗ. Bắt đầu kế hoạch..."khuếch trương" vĩ đại của hai người...

   Chẳng biết từ lúc nào quần áo đã bị cởi sạch, vào lúc hai người đều ý loạn tình mê Lâm Văn Tịch đẩy anh một cái, "Chủ nhân..."

   "Làm sao vậy?"

   "Ở đây cách âm rất kém. Sẽ bị bên ngoài nghe thấy."

   Lâm Văn Tịch nói khiến cho Lê Diễm bật cười, bất quá đây đúng là một vấn đề, "Bà xã, vậy làm sao bây giờ? Nếu không em kêu nhỏ lại thôi? Hoặc là cắn vào tay anh đi."

   Lê Diễm bỏ ngón tay vào trong miệng Lâm Văn Tịch, Lâm Văn Tịch quỳ ở trên giường, tư thế này sẽ không dễ dàng thương tổn đến đứa bé, tuy rằng bụng hướng xuống dưới khiến Lâm Văn Tịch cảm thấy nặng chình trịch, thế nhưng kỳ thực so với mấy cái tư thế khác thì đã dễ chịu hơn rất nhiều rồi. Lâm Văn Tịch chỉ liếm ngón tay của nam nhân chứ cũng không cắn.

   "Chủ nhân, vẫn là để cho em cắn chăn thì hơn, anh làm đi." Vẫn là không xuống miệng được, đến cả cắn tay của nam nhân Lâm Văn Tịch đều thấy luyến tiếc.

   "Cứ cắn ngón tay của anh đi, dù sao thì cũng không thể để em tự cắn mình được, không thôi anh sẽ đau lòng đó "

   "Có thể, chủ nhân mau vào đi." Trong lòng Lâm Văn Tịch dâng lên một trận tình cảm ấm áp vì lời nam nhân vừa nói.

   "Lại quên phải kêu là gì rồi sao?"

   "Diễm... Ông xã... Nhanh tiến vào... Thao em..." Lâm Văn Tịch vừa nói xong nam nhân liền nắm lấy eo của cậu cắm cái thứ thô to nóng hổi của mình vào.

   "A...ha... Hmm..." Bởi vì nam nhân tiến vào mà gương mặt Lâm Văn Tịch hiện lên một mảnh đỏ ửng, chỉ có thể dùng miệng ngậm lấy ngón tay của nam nhân, hành động kia không khác gì khẩu giao, tận lực không để răng của mình cắn vào ngón tay.

   Mặc dù là đang làm yêu, nhưng hình như đúng là nam nhân cũng không có quên cái chuyện "khuếch trương", thỉnh thoảng chuyển động cái vật thô to của mình ở bên trong, kỳ thực bị cái cây lớn như thế của Lê Diễm căng ra, Lâm Văn Tịch đã cảm thấy phía dưới của mình bị trướng đầy rồi, không cần động tác dư thừa của nam nhân, chỗ đó của mình không tự chủ đã bị căng ra rồi.

   "A...ha... Hmm..." Ngón tay của nam nhân quấy đảo trong miệng Lâm Văn Tịch, nước bọt chảy xuống dọc theo ngón tay thon dài của nam nhân.

   "Bà xã. Khó chịu sao? Hay là cắn anh đi."

   "A... Không sao." 

Chương 152 - TVTTB

Đáng ra là tối hôm qua định post thêm vài chương nữa cơ mà tự dưng lại bị cúp điện, xui dễ sợ =.=

152. Quan hệ của hai ai đó bị vạch trần




   Lê Diễm hiểu rõ gật đầu, anh cũng không muốn kéo bé con nhà anh vào, cho nên anh hiểu được tâm tình của Trần Diệu Thiên.

   Lúc đầu anh cũng không biết quan hệ của Trần Diệu Thiên và Trần Mặc, thậm chí còn cho rằng Trần Mặc là tình địch, ở chung không bao lâu anh liền nhìn ra quan hệ giữa Trần Diệu Thiên và đệ đệ của anh ta không bình thường, mặc dù có chút kinh ngạc thế nhưng rất nhanh anh cũng hiểu ra, không khỏi cười có chút mờ ám, sao lúc đầu mình lại nhìn không hai anh em này không bình thường vậy kìa, còn ngu ngốc cho rằng Trần Mặc thích bé con nhà mình nữa. Bất quá bé ngốc Lâm Văn Tịch kia vẫn chưa có thấy được, nếu em ấy không nhìn ra, Lê Diễm cũng không nói làm gì, một là không muốn hù bé con, hai là muốn nhìn thử xem hai người kia phải làm tới mức độ nào thì đứa nhỏ đơn thuần này mới có thể giác ngộ được.

   Đã nhiều lần nhìn thấy cái tướng đi khác thường của Trần Mặc, Lê Diễm liền có thể tưởng tượng ra hai anh em kia "đại chiến" có bao nhiêu kịch liệt, mỗi lúc như vậy Lâm Văn Tịch đều là một bộ dáng không hiểu, Lê Diễm thì ở một bên cười như không cười, khiến cho Trần Mặc đỏ mặt một trận.

   Nghe hai người nói chuyện, chỉ có Lâm Văn Tịch mang theo vẻ mặt mê man nhìn quanh, không biết từ khi nào thì quan hệ của bọn họ đã trở nên tốt như vậy, còn nói đến cả chuyện mà mình không biết luôn rồi hả? Không muốn kéo Trần Mặc ca ca vào? Là có chuyện gì vậy?

   "Em đi xem Trần Mặc ca ca làm cơm đến đâu rồi." Lâm Văn Tịch thấy hình như bọn họ đang định nói ra suy nghĩ của mình, thế là dutwsa khoát mượn cớ chừa không gian lại cho hai người.

   "Thơm quá à." Lâm Văn Tịch nhìn Trần Mặc kho cá, màu sắc rất bắt mắt, bên trên được rắc không ít gừng hòa với mùi cá tỏa ra mê người, Lâm Văn Tịch nhìn mà không ngừng nuốt nước miếng. Kỳ thực mọi người rất ít tụ lại ăn chung với nhau, bình thường đều là Lâm Văn Tịch giành làm cơm, không nghĩ tới tay nghề của Trần Mặc cũng tốt như thế.

   "Tiểu Tịch rửa giùm anh cái này đi."

   "Dạ." Lâm Văn Tịch vui vẻ nhận lấy rau trong tay Trần Mặc.

   "Nồi canh kia đã được chưa?"

   "Để em xem thử."

   Hai người bận rộn trong phòng bếp đến quên cả trời đất. Hai người bên ngoài cũng đang thương lượng gì đí, biểu tình giống như có chút trầm trọng, mặc dù trong lòng Lâm Văn Tịch có hơi nghi vấn, nhưng vẫn không có đi hỏi nam nhân, hiện tại gần như là cậu đã tin tưởng Lê Diễm vô điều kiện, cậu biết nam nhân sẽ xử lý tốt tất cả mọi chuyện, vô luận là gặp phải trắc trở gì đi nữa, cậu đều có thể cùng đối mặt với anh vô điều kiện.

   Trong căn phòng nhỏ bay đầy mùi thức ăn thơm ngát, vờn quanh khắp cả căn nhà, giờ khắc này trong lòng bốn người đều bắt đầu chớm nở chút tình cảm vi diệu, nhất là Trần Mặc đã sống ở bên ngoài một mình từ nhỏ. Lê Diễm nhìn Lâm Văn Tịch vác cái bụng to tướng loay hoay chung với Trần Mặc, biểu tình trên mặt cũng tràn đầy hạnh phúc. Đột nhiên Trần Diệu Thiên có chút ước ao, kỳ thực anh đã biết quan hệ cấm kỵ của Lê Diễm và Lâm Văn Tịch, cũng biết chuyện Lâm Văn Tịch bị Lê Diễm mua làm người giúp việc, chỉ là không nghĩ tới bọn họ lại có thể đi tới bước này, còn dũng cảm tiến tới như thế nữa, đem ra so sáng thì kỳ thực anh và Trần Mặc lại không dũng cảm được như bọn họ.

   "Mọi người ngồi xuống trước đi, em đi kêu bà sang." Lâm Văn Tịch vui vẻ khoác thêm một cái áo sau đó ra khỏi cửa. Qua một lát sau chỉ có một mình cậu trở về.

   "Sao vậy?"

   "Bà nói nếu bên này đang tụ họp, chỉ có một mình bà là người lớn tuổi thì bà không qua đâu. Tới đây cũng chỉ chật chỗ mà thôi, bà kêu chúng ta cứ ăn đi." Lâm Văn Tịch cũng không lay chuyển được bà, cho nên không thể làm gì khác hơn là bỏ qua.

   Căn nhà này rất nhỏ, bàn cũng không lớn, bốn người ngồi vào cũng đã có hơi chật rồi, không có rượu đỏ, cũng không có sơn hào hải vị, chỉ vài món đơn giản, một bát canh bắp sườn non, món ăn rất đơn giản, nhưng lại chứa đầy hương vị gia đình.

   "Tiểu Tịch, ăn cái này đi." Lê Diễm cẩn thận gỡ cá ra bỏ vào chén của cậu. Trần Mặc và Trần Diệu Thiên thấy bọn họ thân mật như thế một bên cũng vui lây lại một bên không chịu thua kém, Trần Diệu Thiên cũng gắp thức ăn vào trong chén của Trần Mặc.

   Lâm Văn Tịch phát hiện từ mấy tháng trước sau khi Trần Mặc trở về nhà một chuyến rồi quay lại, tình cảm giữa anh ấy và ca ca liền có sự thay đổi, hơn nữa Trần Diệu Thiên cũng không phải hờ hững như lần đầu mình gặp, quan trọng là lúc đầu cậu còn cho rằng tình cảm giữa hai anh em bọn họ cũng không được tốt cho lắm, thế nhưng sau này mới phát hiện Trần Diệu Thiên đối với Trần Mặc rất tốt, không thua gì Lê Diễm quan tâm mình. Nghĩ đến ví dụ như vậy, chính Lâm Văn Tịch cũng thấy không quá phù hợp, quan hệ của bọn họ là anh em, sao có thể so sánh với mình và Lê Diễm được chứ...

   "Tiểu Tịch, canh ngon không?"

   "Dạ, hầm vừa đủ, rất thanh, cũng rất thơm." Trong canh có bắp! Ngòn ngọt, lại có mùi thơm của sườn non, thực sự rất ngon, trong khoảng thời gian này Lâm Văn Tịch ăn được rất nhiều, hiện tại khẩu vị càng tốt hơn nữa.

   "Bà xã, tay nghề của em rất tốt."

   "Phụt..." Lâm Văn Tịch liền phun ra không hề có hình tượng... Lê Diễm nhanh chóng lấy khăn giấy qua lau cho cậu, "Anh... Anh vừa mới... Kêu Trần Mặc ca ca là gì?"

   "Em còn chưa biết quan hệ của bọn tôi?" Vẻ mặt Trần Diệu Thiên hắc tuyến, đến cả Lê Diễm cũng biết rồi, vậy mà đứa nhóc đã ở chung với bọn họ lâu như vậy vẫn không hay biết gì sao? Ngược lại Trần Mặc thì đỏ bừng mặt, đích thật là y chưa từng nói qua chuyện này với Lâm Văn Tịch, dù sao cũng là với ca ca của mình... Loại quan hệ này cứ khiến y khó có thể mở miệng, ngay lúc đó Trần Mặc cũng không biết quan hệ của Lê Diễm và bé con so với y và Trần Diệu Thiên còn muốn... Đáng sợ hơn nữa kìa...

   "Ừm, là do em chưa có nói với Tiểu Tịch..."

   Lâm Văn Tịch đã hóa đá ngay tại chỗ, hôm nay là cái ngày gì... Vậy mà cậu lại nghe được tin, Trần Mặc không chỉ cũng thích nam nhân, hơn nữa còn thích ca ca của anh ấy...

   "Tiểu Tịch, ừm, vốn định tối nay sẽ nói với em, hơn nữa Lê Diễm cũng đã biết, anh cho rằng anh ta sẽ nói mấp mé với em trước rồi..."

   Lê Diễm cũng biết? Bé con dời đường nhìn sang nam nhân ngồi ở bên cạnh đang tỏ vẻ chuyện này không liên quan tới mình, "Thì ra mọi người đều đã biết hết rồi?"

   "Tại sao mọi người lại..." Ở đây ngoại trừ Trần Mặc và Trần Diệu Thiên là đương sự, chỉ còn lại Lâm Văn Tịch với Lê Diễm là "người ngoài", hiện tại Lê Diễm cũng đã biết rồi, không phải chỉ có Lâm Văn Tịch bị cho ra rìa hay sao.

   "Anh vậy mà lại không chịu nói cho em biết."

   "Bà xã, anh nghĩ sớm muộn gì em cũng sẽ nhìn ra..."

   Chẳng qua là cậu chỉ thấy quan hệ của hai anh em bọn họ đặc biệt tốt, cảm thấy đây là chuyện tốt, thế nhưng có ai sẽ nghĩ tới phương diện kia chứ a... Tuy rằng Lâm Văn Tịch thích nam nhân, thế nhưng cậu cũng không phải là đồng tính luyến ái thuần túy a, nếu như người nọ không phải Lê Diễm mà đổi lại là nam nhân khác, phỏng chừng cậu cũng sẽ không thích đâu... Bất quá suy nghĩ kỹ một chút, ngay từ đầu Lê Diễm cũng không thật sự là đồng tính luyến ái đi? Vậy chỉ có thể đổ lỗi cho năng lực quan sát của anh ấy mạnh hơn mình thôi...

   Lâm Văn Tịch có chút oán niệm nhìn anh một cái.

   "Thế nhưng Trần Mặc ca ca anh cũng có thể nói cho em biết a..."

   "Tiểu Tịch, xin lỗi nha. Loại chuyện này anh cũng không dễ mở miệng... Cho nên..."

   "Được rồi không sao đâu, kỳ thực hai người ở cùng một chỗ em cũng thấy rất vui vẻ. Bất quá hai người bắt đầu từ khi nào vậy..." 
____________________________________________
  1. Cá kho
  2. Canh bắp sườn non


Sky Blue Bobblehead Bunny