14/01/2016

Chương 130 - TVTTB


130. Điềm báo trước khi sinh non - 2



   Vào ban đêm vắng vẻ, đột nhiên cậu khóc đến rối tinh rối mù. Nhớ tới mấy ngày hôm trước ở trong tiệm sách đã từng đọc qua một câu, nếu như tình yêu đi được đủ xa, vậy sẽ có thể gặp hạnh phúc. Đúng vậy, tình yêu của bọn họ, đã có thể đi thật xa, đến khi nào thì, bọn họ mới có thể gặp được hạnh phúc của mình đây.

   Hôm sau lúc tỉnh dậy, hình như tình huống của nam nhân đã khá hơn một chút, ít nhất cũng thoát khỏi trạng thái hôn mê rồi, thấy nam nhân tỉnh lại viền mắt của Lâm Văn Tịch đều nóng lên, ôm lấy anh ấy liền nói đến bệnh viện khám thử xem. Nhưng nam nhân vẫn cự tuyệt, dù sao nếu để người khác phát hiện ra anh ở cùng một chỗ với Lâm Văn Tịch, sẽ tạo thành rất nhiều phiền toái cho Lâm Văn Tịch. Hơn nữa nếu để người chung quanh đây thấy mình đi ra cùng một nam nhân có khí chất hoàn toàn bất đồng với nơi này, khó tránh khỏi sẽ bị bàn tán này nọ, cho nên Lâm Văn Tịch chỉ có thể bất đắc dĩ mà buông tha cho. Vốn còn muốn ở nhà để chăm sóc cho nam nhân, lại đột nhiên nhớ tới chiều hôm qua là ngày Trần Mặc quay về, bởi vì bận rộn mà mình đã hoàn toàn quên mất, một loại cảm giác áy náy dâng lên trong lòng. Bởi vì mình không có điện thoại nên căn bản là không có cách nào liên lạc được với đối phương, ngày hôm qua lại không đi làm, không biết anh ấy có lo lắng không nữa, cho nên vẫn quyết định đi đến tiệm xem thử, sẵn tiện mua thêm chút thuốc về cho nam nhân luôn.

   Nói với nam nhân là mình muốn đi làm, hình như nam nhân không quá cam tâm tình nguyện, nói sắc mặt của cậu không tốt muốn cậu nghỉ ngơi, thế nhưng hôm qua đã nghỉ một ngày rồi, Lâm Văn Tịch cảm thấy làm vậy không được tốt cho lắm, hơn nữa đi đến chào hỏi Trần Mặc để anh ấy biết mình không bị làm sao cũng tốt, cho nên cậu vẫn kiên trì muốn đi. Nam nhân nhìn cậu một cái, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ dặn cậu phải chú ý thân thể. Lâm Văn Tịch sợ anh không vui, còn chủ động dán tới hôn anh, tình huống của nam nhân vẫn còn chưa tốt lắm, hai người chỉ hôn một chút rồi dừng, lúc đi lại còn căn dặn nam nhân đừng đi lung tung, chờ cậu trở về, nam nhân cười cười, nói "Anh cũng không phải trẻ con", lúc tách ra mới phát hiện bởi vì không có điện thoại nên căn bản là hai người không có phương tiện liên hệ, nam nhân dặn cậu chừng nào về thì mua cho anh một chiếc điện thoại second hand cỡ khoảng 100 là được, không nghĩ tới yêu cầu của nam nhân lại thấp như thế, Lâm Văn Tịch đau lòng một trận, cũng cảm thấy xấu hổ vì mình không có năng lực. Lâm Văn Tịch muốn đưa nam nhân cái điện thoại anh đã mua cho mình trước đây, mình dùng hàng second hand là được rồi, cậu cũng không ngại. Lúc Lâm Văn Tịch ra cửa, đột nhiên nam nhân kéo cậu lại, nói "bảo bối, kêu ông xã rồi hãy đi", thế là Lâm Văn Tịch đỏ mặt kêu một tiếng ông xã. Sau đó ra khỏi cửa. Cảm giác cứ như hai người là vợ chồng son vậy, trong lòng Lâm Văn Tịch dâng lên một trận ngọt ngào.

   Lúc làm việc Lâm Văn Tịch mới dần dần cảm nhận được thân thể của mình vẫn cứ không khỏe, kỳ thực sáng hôm qua cậu đã cảm thấy khó chịu rồi, nhưng bởi vì sau đó xảy ra chuyện dời đi sự chú ý của mình, hiện tại lực chú ý đã quay trở về, mới phát hiện bụng của mình cứ hơi đau đau, hình như là càng ngày càng đau dữ dội hơn nữa.

   "Tiểu Tịch, hay là đi khám thử đi. Mặt của em tái quá." Trần Mặc thấy bộ dáng khó chịu của Lâm Văn Tịch, cũng không hỏi ý kiến của cậu nữa, định kéo cậu đến bệnh viện luôn.

   "Em thực sự không sao mà..." Lâm Văn Tịch nói, bản thân cũng cảm thấy có chút chột dạ, thế nhưng cậu sợ nếu như đi bệnh viện kiểm tra không chừng phải tới khuya mới về được, cậu còn phải đi về nấu cơm chăm sóc cho nam nhân nữa...

   "Nhưng mà bộ dáng của em lại không giống như không sao, Tiểu Tịch à mấy ngày nay em bị gì vậy? Sao lại mệt mỏi đến mức này? Còn có sao hôm qua lại không đi làm?"

   "Em... Ngày hôm qua thật xin lỗi... Bởi vì em có chút việc..."

   "Anh biết, không phải anh trách em, chỉ mong là em đừng để bản thân mình mệt mỏi quá thôi. Hiện tại thân thể của em không giống với trước đây, nhất định phải cực kỳ cẩn thận mới được."

   "Em biết rồi, không sao đâu mà." Lâm Văn Tịch biết anh ấy đang quan tâm mình, liền cười cười với y.

   "Còn cười được nữa hả, em đó, rõ ràng bản thân vẫn còn con nít lắm." Trần Mặc yêu thương sờ sờ đầu cậu, thật không biết là tên nào nhẫn tâm như vậy, nỡ để cho một bé con nhỏ như thế mang thai, thế mà lại còn không chịu xuất hiện chăm sóc cho em ấy nữa, thực sự là rất đáng giận, bộ dáng của Lâm Văn Tịch lại cứ như là không trách nam nhân kia không ở bên cạnh mình vậy, khiến cho một người ngoài như y cũng không tiện phát tác, chỉ có thể ở một bên đau lòng cho bé con này, cũng bởi vì lo lắng, trong khoảng thời gian về nhà này y cứ lo sợ bé con sẽ không chăm sóc bản thân mình đàng hoàng, lúc ở nhà Trần Mặc sẽ thường hay rầu rĩ, đưa đến kết quả chính là bị người nào đó... Nghĩ tới đây trên gương mặt xinh đẹp của Trần Mặc xinh đỏ ửng lên. Đúng lúc này đột nhiên Lâm Văn Tịch đang tựa vào quầy tính tiền ngồi xổm xuống, lông mi thống khổ nhíu lại, dùng tay ôm chặt lấy bụng.

   "Tiểu Tịch, em bị sao vậy?!" Trần Mặc bị bộ dáng của Lâm Văn Tịch dọa sợ hết hồn.

   "Đau... A... Ưm a..."

   "Đau? Đau chỗ nào? Ở ngay bụng sao?"

   "Ưm... A... Cục cưng đừng..." Lâm Văn Tịch khó chịu ngồi bệt xuống, lúc này Trần Mặc cũng ngồi xổm theo, hiện tại y mới phát hiện giữa hai chân của Lâm Văn Tịch quần bị dính cái gì đó màu đỏ, đột nhiên mi tâm giật giật vài cái, cũng không quản sẽ có người thấy được hay không, cẩn thận ôm lấy cậu. Ngửi thấy mùi gay mũi, nhận ra đó thật sự là máu, thiếu chút nữa Trần Mặc đã bị hù chết rồi.

   "Tiểu Tịch rốt cuộc em bị gì vậy."

   "Đau quá... Không..." Nam nhân ôm lấy cậu, cậu liền cảm thấy bụng quặn đau từng trận, hình như phía dưới có cái gì đó chảy ra, vô cùng khó chịu, "Đau..."

   Trần Mặc cũng bị dọa đến không sai biệt lắm, căn bản không biết bây giờ là cái tình huống gì nữa, sao đang yên lành tự nhiên lại chảy máu chứ, hơn nữa còn là ở chỗ đó... Nhớ tới phim truyền hình... Hình như cái vụ cẩu huyết sinh non chính là như vậy... Không... Sao lại thế này... Tiểu Tịch cũng không có làm gì cả... Sao mà lại...

   "Tiểu Tịch, anh sẽ lập tức đưa em đến bệnh viện." Trần Mặc muốn ẵm cậu lên trên xe, nhưng chỉ mới khẽ động một cái bé con liền kêu đau.

   "A... Không được... Cục cưng... A... Đau..." Lâm Văn Tịch khó chịu ôm bụng, môi bị cắn đến trắng bệch, Trần Mặc thấy nếu cứ tiếp tục như vậy cũng không có biện pháp nào khác, gọi cho 120 xong rồi nhưng vẫn phải chờ một chút mới họ mới lại.

   Lâm Văn Tịch cúi đầu cũng nhìn thấy phía dưới của mình đã nhiễm đỏ thành một mảnh, sợ đến mức chảy nước mắt, "Trần Mặc... Có phải sẽ sẩy thai... Đứa nhỏ... A a đau quá..."

   "Sẽ không sao đâu, Tiểu Tịch đừng sợ, không sao mà, em và cục cưng đều sẽ không có chuyện gì." Trần Mặc cẩn thận ôm lấy cậu, an ủi Lâm Văn Tịch, kỳ thực bây giờ trong lòng y cũng rất loạn, thấy biểu tình khổ sở của bé con liền đau lòng, rốt cuộc cái tên nam nhân vô liêm sỉ kia là ai, tại sao lại hành hạ em ấy thành như vậy chứ.

   "Nhiều máu quá... A... Có phải em sắp chết rồi không..."

   "Đứa ngốc, nói bậy cái gì đó. Chúng ta đi bệnh viện, sẽ đi ngay lập tức nè."

   "Em không muốn mất cục cưng... Không muốn..."

   "Anh biết, ngoan, hiện tại em đừng nghĩ lung tung." Trần Mặc một bên an ủi cậu, một bên suy nghĩ xem phải làm thế nào, muốn trực tiếp ẵm em ấy lên lại sợ em ấy sẽ bị đau, vào lúc Trần Mặc không biết nên làm thế nào, cảm giác được phía sau có một bóng đen đi tới.
972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 129 - TVTTB


129. Điềm báo trước khi sinh non - 1



  

   "Tiểu Tịch, hay là em đến bệnh viện kiểm tra thử đi." Trong tiệm sách, Trần Mặc mang theo vẻ mặt lo lắng nhìn người trước mặt, chiều hôm qua sau khi y trở về phát hiện cửa tiệm đang đóng mà Lâm Văn Tịch cũng không có tới làm, đã cảm thấy có chút kỳ quái rồi, từ trước đến nay đứa bé này vẫn rất chăm chỉ, chưa bao giờ nghỉ làm vô cớ, trừ phi là đã xảy ra gì chuyện, không khỏi khiến y cảm thấy lo lắng, vốn định đi tìm em ấy, kết quả lại bị người nào đó ăn bậy giấm chua cản lại, hại đến giờ phía sau của y vẫn còn hơi đau đây này.

   Lần này quay về này cải thiện lớn nhất, chính là mối quan hệ giữa y và người kia. Bất quá bây giờ không phải là lúc để nghĩ đến mấy chuyện này, đến hôm nay mới phát hiện bộ dáng của Lâm Văn Tịch không được tốt cho lắm, sắc mặt rất khó coi, mặt mày tái nhợt, hỏi em ấy đã xảy ra chuyện gì cũng không chịu nói, Trần Mặc thấy em ấy không có sốt cũng không có cảm, cũng đoán không ra em ấy bị khó chịu ở chỗ nào, bất quá ngồi ở trong tiệm một lát, y liền nhìn ra vấn đề. Tuy rằng Lâm Văn Tịch cứ cố che giấu, nhưng y vẫn nhìn ra được lúc nghỉ ngơi thỉnh thoảng em ấy sẽ lấy tay ôm bụng lại. Nghĩ đến không biết có phải chỗ đó của em ấy đã xảy ra chuyện gì rồi không, Trần Mặc càng thêm lo lắng.

   "Tiểu Tịch, có phải bụng khó chịu hay không?"

   "Không có... Không có sao cả." Lâm Văn Tịch lắc đầu với y, bởi vì chuyện của Lê Diễm nên ngày hôm qua cậu cũng không có đi làm, kỳ thực trong lòng vẫn đang cực kỳ áy náy, Trần Mặc về nhà giao chuyện trong tiệm lại cho mình, mà mình lại nghỉ mất một ngày như vậy. Kỳ thực bởi vì buổi sáng hôm qua rất khó chịu nên thật sự không quá muốn đi làm, nhưng đến cuối cùng bởi vì vết thương của Lê Diễm chuyển xấu, đột nhiên bệnh tình lại trở nên nặng thêm. Cậu nhớ là khi đó mình chỉ đi ra ngoài để lấy thuốc, trở về liền thấy nam nhân đang nằm ở trên giường nhắm mắt, cho rằng bởi vì quá mệt mỏi nên nam nhân đã thiếp đi, muốn gọi anhh dậy uống thuốc rồi lại ngủ tiếp, mới phát hiện dù gọi thế nào thì anh cũng đã bất tỉnh rồi. Lâm Văn Tịch vĩnh viễn nhớ rõ một khắc kia cậu có bao nhiêu khẩn trương, thiếu chút nữa đã cho rằng mình sẽ mất đi người nam nhân này rồi, trái tim cứ như là bị đè mạnh xuống dưới đáy hồ muốn trồi lên mặt nước hô hấp nhưng có giãy dụa cỡ nào cũng không được, thế là bắt đầu hít thở không thông, đầu óc trống rỗng, sợ đến mức cậu không ngừng lắc lư nam nhân, thẳng đến khi nam nhân mơ hồ "ưm" một tiếng rồi tiếp tục thiếp đi, Lâm Văn Tịch mới biết được nam nhân đang hôn mê. Tuy rằng cảm thấy buồn cười vì sự khẩn trương của mình, thế nhưng trái tim cũng dần dần buông lỏng xuống, bất quá vẫn rất lo lắng, dùng tay xoa xoa gương mặt của nam nhân, phát hiện cả gương mặt đều đã nóng hổi, Lâm Văn Tịch liền cảm thấy khổ sở, hận không thể bị bệnh thay anh ấy. Tại sao lại phải cậy mạnh như vậy chứ, rõ ràng đã bệnh nặng đến thế này rồi, còn dám nói là không sao nữa.

   Nhẹ nhàng gỡ băng gạc ra, vết thương nơi đó đã chuyển xấu rồi, mấy chỗ khác cũng còn chảy máu, cậu biết chỉ dựa vào chút thuốc mỡ và băng gạc này căn bản là rất khó để nó hoàn toàn khép lại, nhất định phải đi bệnh viện mua chút thuốc tốt mới được, Lâm Văn Tịch cẩn thận dọn dẹp, một bên kiềm nén nước mắt của mình lại, cậu biết hiện tại chỉ có mình mới có thể chăm sóc cho anh, cho nên cậu cực kỳ cẩn thẩn, không muốn bởi vì mình chăm sóc không chu toàn khiến cho vết thương của nam nhân tiếp tục chuyển biến xấu đi. Sau khi thay băng cho nam nhân xong, sau đó bỏ thuốc hạ sốt vào trong miệng của nam nhân, thế nhưng sau khi cho vào rồi Lâm Văn Tịch lại khó xử, hiện tại nam nhân đang hôn mê, căn bản cũng không thể tự nuốt thuốc vào được, cầm ly nước trong tay chậm rãi rót vào miệng của nam nhân, nhưng bởi vì không thể nuốt được mà nó chảy dọc theo khóe miệng, thấm ướt áo gối. Lâm Văn Tịch chỉ có thể từ bỏ phương pháp này, nhìn một lát cuối cùng nghĩ tới cái gì đó, cậu đỏ mặt lên, nhìn gương mặt đẹp trai của nam nhân một lát, sau đó ngậm một ngụm nước, từ từ cúi người xuống, dán sát vào môi của nam nhân, sợ nước chảy ra, còn ngậm chặt lấy môi của nam nhân, dùng đầu lưỡi cạy đôi môi đang đóng chặt của nam nhân ra, sau đó chậm rãi đẩy nước và thuốc vào bên trong. Dùng phương pháp như vậy, mới có thể giúp cho nam nhân uống thuốc vào được. Nhưng Lâm Văn Tịch lại nhíu mày, bởi vì thuốc quá đắng, khiến cho miệng của cậu rất khó chịu.

   Buổi chiều và tối hôm đó, cơn sốt của Lê Diễm vẫn chưa thuyên giảm, Lâm Văn Tịch vô cùng quýnh quáng, không ngừng thay nước đắp khăn cho nam nhân. Rõ ràng đã ra ngoài tiệm mua thuốc, rõ ràng mình cũng đã đút thuốc cho nam nhân xong, nhưng lại giống như không có bất kỳ tác dụng nào, nam nhân vẫn chưa tỉnh lại, sốt cao không lùi, thậm chí thân thể lại lúc lạnh lúc nóng, sợ đến mức thiếu chút nữa Lâm Văn Tịch liền khóc lên. Dường như nam nhân này còn chưa từng yếu đuối đến vậy, đột nhiên sinh ra một loại cảm giốc sống nương tựa lẫn nhau khiến cho trong lòng Lâm Văn Tịch dâng lên một trận chua xót khổ sở.

   Buổi tối hình như lồng ngực vẫn luôn ấm áp của nam nhân cũng biến thành rất lạnh, lần đầu tiên Lâm Văn Tịch kéo nam nhân vào trong ngực của mình, tuy rằng thân thể nhỏ hơn nam nhân không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn cố gắng vươn tay ra ôm lấy nam nhân, dùng nhiệt độ cơ thể của mình ủ ấm cho anh, cảm nhận nhịp đập trái tim của cả hai.
972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 128 - TVTTB


128. Đừng gọi chủ nhân mà hãy gọi là ông xã đi





   Bị nam nhân quan sát từ trên xuống dưới khiến Lâm Văn Tịch xấu hổ đến mức hận không thể chui xuống giường. Cứ như là muốn nhìn xuyên qua người cậu vậy, hơn nữa lại còn không mặc quần áo vào ban ngày, càng khiến cho cậu cảm thấy xấu hổ hơn.

   "Tiểu Tịch. Anh có thể ở lại sao?" Đột nhiên thanh âm của nam nhân trở nên trầm thấp hơn đôi chút, tựa vào bên tai Lâm Văn Tịch khẽ nỉ non, khiến cho Lâm Văn Tịch cảm thấy cứ như là được truyền từ một nơi xa xôi nào tới vậy. "Có thể chứ? Hửm?" Đầu của nam nhân dời từ bên tai đến trước ngực của cậu, lần đầu tiên khiến Lâm Văn Tịch cảm thấy lúc này nam nhân cao lớn kia cứ như một chú cún đáng yêu, đầu tựa trước ngực mình cọ cọ, khiến Lâm Văn Tịch nghĩ tới một từ làm nũng, lập tức lại cảm thấy buồn cười, nam nhân cao ngạo này, nhiều lắm thì cũng chỉ ôn nhu với mình mà thôi, còn chưa bao giờ làm nũng đâu a.

   Bây giờ ôm nam nhân giống như một chú cún to đùng, Lâm Văn Tịch gật đầu, lại sợ nam nhân nhìn không thấy, thế là "dạ" một tiếng. Nam nhân này là người mình yêu, đổi theo một góc nhìn khác, cũng là người thân của mình, cho nên giữ y ở lại là một chuyện vô cùng bình thường, mà quan trọng nhất, là cậu không sợ nguy hiểm và trắc trở mà nam nhân đã nói, cậu không muốn để nam nhân ở bên ngoài cam chịu một mình, cho dù có nguy hiểm có trắc trở, hai người cũng có thể cùng đối mặt mà.

   "Lời Tiểu Tịch vừa nói, thực sự rất đáng yêu. Em nói xem làm sao mà anh thả em đi cho được đây." Ngữ khí của nam nhân vừa cưng chiều vừa bất đắc dĩ.

   "Chủ nhân..."

   "Đừng gọi anh là chủ nhân nữa, hiện tại anh đã không còn là chủ nhân của em rồi. Hợp đồng của chúng ta đã chấm dứt rồi mà."

   Nghe lời nam nhân nhắc nhở xong Lâm Văn Tịch mới nhớ tới giữa mình và y đã không còn là quan hệ chủ tớ nữa rồi, không biết tại sao lại cảm thấy có chút khổ sở, qua một thời gian dài hai chữ kia ở trong lòng mình đã trở nên tự nhiên và thân thiết như vậy, cứ không tự chủ mà muốn kêu lên hai chữ đó. Đột nhiên xóa đi khiến cậu cứ cảm thấy giống như đã đánh mất thứ gì đó.

   "Bé ngốc, thương tâm cái gì chứ?" Ánh mắt của Lâm Văn Tịch có sự thay đổi, nam nhân liền biết em ấy đang suy nghĩ cái gì, không còn làm người hầu của mình nữa, không phải hẳn là bé con nên vui vẻ sao? Anh không muốn cứ mãi đứng ở vị trí cao xa, để cho bé con vĩnh viễn cảm thấy em ấy không xứng với mình, đối với một đứa nhỏ vốn đã tự ti mà nói cũng không phải là chuyện tốt gì cho cam.

   "Không gọi người là chủ nhân thì phải gọi thế nào..." Bé con mở miệng hỏi, gọi Lê Diễm sao? Cứ cảm thấy cách xưng hô này quá xa lạ, tựa như kéo dài khoảng cách của hai người ra...

   "Anh là người yêu của em, bảo bối, sau này gọi là ông xã đi."

   Ông xã! Lâm Văn Tịch trợn tròn mắt, thoáng chốc gương mặt liền trướng đến hồng hồng nhìn nam nhân, sao có thể kêu là... Ông xã chứ... Cái từ này... Khiến cho người khác xấu hổ quá a...

   "Mặt của Tiểu Tịch đỏ quá vậy. Xấu hổ sao?" Nam nhân đã biết cậu mắc cỡ, vậy mà còn cố ý trêu đùa Lâm Văn Tịch.

   "..."

   "Bà xã ngoan, gọi một lần cho anh nghe đi..."

   "Đừng giỡn mà." Bé con đỏ mặt đánh anh.

   "Không có giỡn a. Nhanh kêu đi nha, không phải tối qua em còn gọi rất HIGH hay sao?"

   Tối qua... Cậu nhớ mang máng tới chuyện tối hôm qua... Thế nhưng căn bản là cậu cũng không biết tối qua mình đã làm gì nha! Sao có thể so với hiện tại được chứ...

   "Mau kêu nha, bảo bối. Hửm?"

   "Nhưng mà..."

   "Ngoan." Nam nhân nói xong trực tiếp hôn cậu, chờ đến khi hôn tới mức bé con sắp hít thở không thông, đầu óc mơ mơ màng màng, Lê Diễm tựa vào bên tai bé con khẽ thổi khí, "Bảo bối, gọi ông xã..."

   "Ông xã..."

   "Ngoan quá."

   A a sao lại kêu rồi nha?! Dần dần đầu óc Lâm Văn Tịch sáng suốt trở lại mới đỏ mặt phát hiện không biết từ khi nào thì mình đã nói ra hai chữ kia rồi, thực sự là mất mặt muốn chết mà. Đầu tựa vào trước ngực của nam nhân, bên tai đỏ đến trong suốt, cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn nam nhân.

   "Anh không có xem em là người hầu, cho nên cái từ chủ nhân kia, không cần kêu nữa." Mặc dù bé con kêu đặc biệt có cảm giác, nhất là lúc...

   "Kỳ thực... Em cũng rất thích gọi chủ nhân..." Thanh âm của Lâm Văn Tịch khe khẽ, nói xong lại cảm thấy rất xấu hổ, hình như mình thực sự đã làm người hầu của anh ấy làm đến nghiện luôn rồi, không biết nam nhân nghe xong có khi nào sẽ cảm thấy mình rất... Lâm Văn Tịch xấu hổ đến mức thiếu chút nữa liền biến thành đà điểu luôn rồi.

   Thấy bé con thẹn thùng, Lâm Văn Tịch không biết lúc này khóe miệng của Lê Diễm đang chứa đầy ý cười.

   Thời gian cứ thế mà trôi qua từng phút từng giây... Lâm Văn Tịch cảm giác được càng ngày vòng tay nam nhân ôm lấy mình càng siết chặt lại, tuy rằng giờ khắc này khiến cậu cảm thấy rất ấm áp, dường như chưa bao giờ cảm nhận được cảm giác an tâm đến độ này, thế nhưng cậu biết thời gian như vậy vẫn luôn rất ngắn ngủi, bọn họ cứ thế này mãi cũng không phải là biện pháp, thế là đành mở miệng nói: "Em đi mặc quần áo trước... Để còn đi ra ngoài lấy rượu thuốc và thuốc hạ sốt cho anh nữa."

   "Ừm." Nam nhân buồn bực hừ một tiếng, sau đó mới buông lỏng vòng tay đang ôm lấy cậu, trực tiếp nằm xuống giường ngủ mất. Lâm Văn Tịch cho là anh đã mệt mỏi, cũng không nói thêm gì nữa, nhanh chóng đứng dậy đi ra ngoài.
972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 127 - TVTTB


   127. Muốn cùng đối mặt mưa gió với người



   Cho nên nam nhân trực tiếp lạnh lùng bác bỏ. Lâm Văn Tịch cũng không có hỏi thêm gì cả, chỉ cho rằng nam nhân không thích đến cái chỗ như bệnh viện mà thôi, dù sao trước đây y cũng có bác sĩ tư nhân, nhớ tới chuyện này đột nhiên Lâm Văn Tịch nghĩ đến cái gì đó.

   "Không đi bệnh viện, vậy thì tìm Quân Dương ca ca đến khám thử cho người đi."

   Nam nhân lại lắc đầu, "Không thể tìm cậu ấy được, hiện tại cậu ấy cũng không biết anh đang ở đâu. Tạm thời đừng tiết lộ hành tung của anh."

   Lâm Văn Tịch có chút kinh ngạc, đến cả Hạ Quân Dương cũng không biết y đang ở đâu? Trong lòng càng thêm lo lắng cho tình huống hiện tại của nam nhân, tuy rằng y vừa mới nói tình huống của y rất không tốt, không muốn liên lụy tới mình, thế nhưng không biết nam nhân đã tới mức này, còn muốn giấu diếm hành tung của mình, bất quá nghĩ đến vết thương trên người y. Cậu cũng biết giấu đi mới là tốt nhất.

   "Thực sự không sao đâu, rất nhanh liền khỏe lại thôi." Nam nhân thấy cậu cau mày, khẽ lấy tay sờ sờ tay cậu, an ủi.

   "Nếu như bị nhiễm trùng thì sao? Hơn nữa người đã phát sốt rồi." Lâm Văn Tịch có chút vội, tăng nhanh tốc độ trên tay, rất nhanh liền mở toàn bộ nút áo ra, sau đó cởi quần áo của anh ra, vẫn là bộ quần áo bị mắc mưa hôm qua, bên trên vẫn còn dính vết máu, tối hôm qua chưa kịp giặt, tuy rằng đã bị mưa thấm ướt làm phai màu không ít, thế nhưng hình như áo sơ mi bên trong đã bị dính vết máu mới. Hôm nay nam nhân đã mặc lại nó, cậu nhớ trước đây Lê Diễm có tính khiết phích rất nghiêm trọng, đồ đã dơ rồi mà y vẫn chịu mặc lại muốn Lâm Văn Tịch không kinh ngạc cũng đều khó khăn. Sau khi Lâm Văn Tịch phát hiện trên băng gạc màu trắng đã rịn ra không ít máu, trong lúc nhất thời vành mắt đỏ bừng lên. Nhẹ tay sờ lên nơi đó của nam nhân, sau đó từ từ tháo băng gạc ra. Lớp gạc bên dưới đã bị thấm ướt máu, sắc mặt của nam nhân cũng đã tái nhợt đến dị thường, hơn nữa lại còn sốt rất cao, nhất định là bởi vì hôm qua bị thương lại mắc mưa, cuối cùng còn cởi quần áo ra làm tình với mình trong phòng khách, không chỉ nhiễm lạnh còn liên lụy đến vết thương, hôm nay mới có thể trở nên nghiêm trọng như thế.

   "Đau không? Biến thành như vậy tại sao không kêu con dậy chứ, tại sao không chịu nói sớm một chút nha." Thanh âm của Lâm Văn Tịch có chút nghẹn ngào. Nghĩ đến trên người y đang bị thương, còn cắt đứt quan hệ với gia đình, trong lòng càng thêm đau đớn, vậy vết thương là do ba y tạo ra sao? Sao có thể nhẫn tâm như vậy, hơn nữa lại còn dùng súng... Dù sao thì y vẫn là con của ông ấy mà!

   "Rốt cuộc vết thương trên người của người là thế nào... Sao lại bị thương..."

   "Đám người bên Thiên Hà bang khó chịu mà thôi." Khẩu khí của nam nhân nhàn nhạt cứ như người bị thương không phải là mình, mà là đang nói chuyện của người khác vậy.

   "Sao lại như vậy?!"

   "Anh rời khỏi bang phái còn không chịu làm bọn họ hài lòng, bọn họ muốn diệt trừ hậu hoạn." Nam nhân bất đắc dĩ cười cười, "Cho nên anh mới không muốn liên lụy đến em, bây giờ em đã biết tình cảnh của anh rồi đó, rất nguy hiểm, còn không biết có bao nhiêu người muốn mạng của anh nữa. Bất quá yên tâm đi, vết thương nhỏ như vậy cũng không làm khó được anh đâu, không cần quá lo lắng, em đừng lo lắng gì cả, đợi lát nữa anh liền rời khỏi đây."

   "Không cho phép người đi!" Lâm Văn Tịch cũng không biết tại sao, nghe nam nhân nói phải đi, đột nhiên cậu liền luống cuống, đến cả thanh âm cũng run rẩy, nói cái gì mà không muốn liên lụy đến mình, nói cái gì mà mình đừng lo lắng, cậu có nói cậu không muốn cùng cùng y đối mặt sao? Cậu có nói nam nhân sẽ liên lụy tới cậu sao? Cái tên ngu ngốc này, tại sao cứ luôn không chịu hỏi ý kiến của người khác, lúc đó mua mình cũng được, trở thành người hầu của y cũng tốt, đánh đuổi mình cũng chẳng sao, cậu không có bất luận quyền lợi nào để phản kháng, tại sao đến cả hiện tại, cũng chỉ có thể nghe sự sắp xếp của nam nhân, cậu cũng là một nam sinh a, có đôi khi cậu cũng muốn suy nghĩ cho nam nhân a, cũng muốn cùng đối mặt mưa gió cùng kề vai chiến đấu với nam nhân a, cho dù cậu không có năng lực gì, thế nhưng lòng tự trọng cũng không cho phép cậu bỏ trốn một mình vào thời điểm nam nhân gặp nạn a. Cậu không muốn sống dưới sự bảo bọc của y. "Con không quan tâm có phải người sẽ liên lụy tới con hay không, con có thể cùng đối mặt với người, đừng bỏ con lại một mình nữa... Con muốn ở cùng với người... Con không sợ gì cả... Nếu người không chê, có thể ở lại đây... Hơn nữa người còn bị thương nặng như vậy, nếu cứ đi loạn sẽ không tốt... Con không muốn..."

   Lâm Văn Tịch vẫn giữ nguyên tư thế quỳ ở trên giường, cúi đầu nói cũng không dám nhìn Lê Diễm, tay còn nắm chặt lấy tấm drap, nhìn ra được cậu đang cố gắng khắc chế tâm tình của mình. Lê Diễm nhìn bé con trước mắt, đột nhiên nở nụ cười ấm áp, trong lòng chưa từng cảm động ê ẩm như thời khắc này, "Bé ngốc, em kêu anh nên nói cái gì mới tốt đây." Nói xong, kéo bé con đến bên người, ôm chặt lấy.

   "Người đừng... Cẩn thận vết thương..." Không nghĩ tới nam nhân sẽ đột nhiên ôm mình, sợ đụng tới anh, bé con không dám tùy tiện thả tay ra, tùy ý nam nhân kéo cậu sát vào người anh, sợ ngã xuống nên chân chỉ có thể kẹp chặt lấy thắt lưng của nam nhân, sợ đụng tới vết thương nên không dám để tay lên vai anh.

   Lê Diễm xoay người một cái rồi ngồi xuống, Lâm Văn Tịch ngồi lên trên người của anh, không biết có phải là ảo giác hay không, Lâm Văn Tịch cứ cảm thấy lúc nam nhân vừa mới ngồi xuống, đã đưa tay sờ sờ lên bụng nhỏ đang phình ra của mình. Ngay khi mình còn chưa kịp cảm nhận có đúng hay không y liền đưa tay ra chỗ khác, khiến Lâm Văn Tịch chỉ có thể nghĩ rằng mình đã suy nghĩ quá nhiều, nam nhân còn chưa biết chuyện, có thể là do vô tình đụng phải mà thôi.

   "Hôm qua có làm em bị thương không?" Sau khi ngồi xuống nam nhân ôn nhu hỏi. Sáng nay tỉnh lại anh mới giúp bé con thanh lý sạch sẽ, phát hiện chỗ đó đã bắt đầu sưng lên, cũng biết tối qua mình làm quá ngoan rồi.

   "Không có..." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Văn Tịch đỏ hồng, sao đột nhiên nam nhân lại hỏi chuyện này chứ... Lúc này Lâm Văn Tịch mới phát hiện mình đang trần như nhộng hơn nữa lại còn lấy một loại tư thế cực kỳ ái muội ngồi trên người nam nhân, đột nhiên cậu cảm thấy có hơi xấu hổ, bèn đẩy anh.

   "Người để con mặc quần áo vào trước cái đã..."

   "Bảo bối, không cần mặc, em như vầy là đẹp nhất." Nam nhân dùng ngữ khí rất tà ác nói, đã rất lâu rồi không được thấy bé con lõa thể, tối qua lại bị cúp điện, đen như mực, đến bây giờ thật vất vả mới có thể nhìn kỹ một lần, đương nhiên là Lê Diễm là sẽ không khách khí rồi.

   "Người... Người đừng nhìn như vậy a..."
972060Barres_etoiles__42_.gif

12/01/2016

Chương 126 - TVTTB

Post được 3 chương rồi, iêm lặn đây. Hẹn gặp lại mọi người vào thứ 5 ♡〜٩( ╹▿╹ )۶〜♡

126. Sẽ không ở lại



            Nghe được Lê Diễm trả lời, bé con lại hiểu lầm. Cho rằng nam nhân tìm đến mình quả nhiên chỉ là vì lời đã từng hứa hẹn mà thôi, trong lòng Lâm Văn Tịch có chút mất mát, lại vẫn không nhịn được mở miệng hỏi một câu "vậy người sẽ ở lại sao?" Rõ ràng là thương tâm, thế nhưng không biết tại sao trong lòng ngoại trừ mất mát ra lại sinh ra vài phần chờ mong mơ hồ, không hy vọng nam nhân đến tìm cậu chỉ vì một lời hứa hẹn, rồi lại muốn nhìn thấy y, mong muốn y có thể ở lại, muốn ở cùng một chỗ với y, mặc dù y đã không còn thương mình nữa rồi. Thế nhưng cậu vẫn còn yêu nam nhân trước mặt này rất sâu.

   Nhìn nam nhân luôn kiêu ngạo trước mắt, cho tới bây giờ Lâm Văn Tịch còn chưa tưởng tượng ra được cảnh sẽ có ngày người này lại trắng tay. Lần trước nam nhân hỏi cậu như thế, chẳng qua là cậu chỉ nghĩ rằng nam nhân tùy tiện nói một chút mà thôi. Bất quá bất luận là nam nhân ra làm sao, ở trong lòng cậu, y vẫn đều là một người cường đại.

   Lâm Văn Tịch không nghĩ tới nam nhân sẽ lắc đầu với cậu, ý tứ chính là... Sẽ không ở lại sao? Lâm Văn Tịch không ý thức được trong thoáng chốc ánh mắt mình ảm đạm xuống đã bị nam nhân nhìn vào trong mắt. Cậu chỉ biết tim mình dâng lên cảm giác khổ sở nồng đậm, bắt đầu buồn phiền, thì ra là do tự mình đa tình sao? Rõ ràng nói đang tìm chỗ ở nhưng lại không định ở đây, hay là căn bản nam nhân không có nghĩ tới muốn ở cùng một chỗ với mình. Qua khoảng thời gian lâu như thế, nam nhân cũng không có tới tìm mình, thậm chí không có gởi cho mình bất kỳ tin tức gì, sớm đã đuổi cậu đi, vậy mà mình vẫn cứ nóng mặt dán lên, hơn nữa, cho dù y thực sự muốn ở lại, mình thật sự có năng lực để nuôi nam nhân sao? Nhìn chung quanh một chút, vách tường bị bong tróc gần như sắp rơi ra, trong phòng chỉ có một cái giường vừa nhỏ vừa cũ, đảo mắt nhìn không xót bất kỳ thứ gì, không có đồ vật dư thừa nào, đơn giản là so ra đều kém một cái phòng tắm của nam nhân, người như y vừa nhìn vào liền biết không thuộc về chỗ này, cảm giác không hài hòa như vậy càng làm cho Lâm Văn Tịch cảm thấy mình hèn mọn hơn.

   Đột nhiên cảm thấy bản thân có chút ngốc, tại sao trước đây lại dám mạnh miệng nói rằng mình sẽ nuôi nam nhân chứ, mình không hề có bất kỳ thứ gì cả, có tư cách gì để nuôi y, còn có tại sao khi đó nam nhân lại muốn lừa mình chứ, biết rất rõ rằng mình nuôi y không nổi nhưng vẫn muốn lừa cậu, nói cái gì mà rất cảm động, còn chân chính muốn nam nhân tiếp thu cuộc sống như thế, căn bản cũng không quá khả thi đi. Cho dù hiện tại nam nhân đã xuống dốc, nhưng vẫn là chàng hoàng tử của trước kia, sao có thể cam chịu một cuộc sống bình dân như vậy, nếu như khi đó nam nhân không gạt cậu, sớm để cậu nhận rõ hiện thực hơn một chút, chính là kể từ khi đó cậu liền bắt đầu nỗ lực, ít nhất, hiện tại cậu cũng sẽ không đến nỗi chật vật như vậy đâu, ít nhất cậu còn có thể có tư cách hơn nói ra cái gì mà sau này đổi thành cậu nuôi y. Suy nghĩ một chút viền mắt của Lâm Văn Tịch dần dần đỏ lên.

   Nhìn bé con vẫn đang cúi đầu, trong lòng Lê Diễm dâng lên một trận yêu thương, cũng nhìn thấu em ấy đang suy nghĩ cái gì, thế là vuốt đầu của cậu mở miệng nói, "Tiểu Tịch, em không biết tình cảnh hiện tại của anh có bao nhiêu nguy hiểm, anh không thể ở tại chỗ này, anh không muốn để em gặp chuyện không may."

   Nam nhân là vì mình sao? Lâm Văn Tịch kinh ngạc ngẩng đầu, suy nghĩ vừa nãy của mình có bao nhiêu loạn thất bát tao, kết quả nam nhân làm như vậy là bởi vì mình hả? Lâm Văn Tịch xấu hổ đỏ mặt, cậu còn tưởng rằng là do nam nhân cảm thấy điều kiện ở nơi này quá kém... Ngẩng đầu muốn nói xin lỗi, lại vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của nam nhân, Lâm Văn Tịch mới nhớ tới chuyện hôm qua y bị thương, ban nãy không nhìn kỹ cũng còn đỡ, hiện tại nhìn qua mới phát hiện thần sắc vẫn luôn tươi tỉnh của nam nhân đã không còn, lúc này là vẻ tái nhợt không bình thường, hơn nữa tuy rằng bàn tay đang sờ đầu mình của nam nhân rất ôn nhu nhưng lại không ngừng run rẩy, không chỉ vậy nhiệt độ lại cao đến dị thường, chẳng lẽ là vết thương đã có chuyển biến xấu rồi? Lâm Văn Tịch lo lắng nghĩ, thấy cái trán của nam nhân đã rịn ra mồ hôi, dưới thời tiết lạnh lẽo như vậy tại sao nam nhân có thể đổ mồ hôi được chứ? Nhất định là bởi vì tối qua... Nhất thời toàn bộ tâm tình phức tạp trong lòng Lâm Văn Tịch đều bị lo lắng thay thế. Cũng không nói tiếp đề tài vừa rồi nữa, gắng gượng thân thể đau nhức trực tiếp đứng dậy bò qua, mở miệng nói: "Để con xem vết thương của người."

   "Đã không sao rồi." Nam nhân không nghĩ tới đột nhiên em ấy lại nói với mình chuyện như vậy, thế là vội vã trả lời cho có lệ. Cũng bởi vì động tác này mà tấm chăn trên người Lâm Văn Tịch trượt xuống, trên thân thể trắng nõn lộ ra đầy vết xanh tím, đương sự lại hồn nhiên chưa phát hiện ra, toàn bộ tâm tư đều đặt ở trên người của nam nhân.

   "Cởi quần áo cho con xem." Bé con không tin lúc này cũng không để ý tới nam nhân đang nói cái gì, cậu đứng dậy cởi quần áo của nam nhân.

   "Bảo bối, không nghĩ tới em nhiệt tình như thế."

   Tay của Lâm Văn Tịch run lên một cái, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nhưng lập tức tiếp tục động tác trên tay.

   "Em mê hoặc anh như vậy anh sẽ nhịn không được."

   Không nghĩ tới nam nhân vẫn không ngừng trêu chọc cậu, bên tai bé con cũng dần dần đỏ lên, cậu cũng cảm thấy mình quỳ gối trước người nam nhân giúp anh cởi quần áo như vậy giống như có chút muốn làm chuyện kia, thế nhưng sự quan tâm nam nhân đã chiến thắng chút cảm giác xấu hổ ấy.

   "Phía dưới vẫn đáng yêu như vậy, đã ngẩng cao rồi này."

   "A..." Lúc tay của nam nhân cầm lấy phía dưới của mình, Lâm Văn Tịch mới phát hiện thì ra nãy giờ mình vẫn còn trần như nhộng. Hơn nữa cúi đầu mới nhìn thấy trong đùi của mình đều là vết bầm xanh tím, nhất thời thân thể đều xấu hổ đến mức biến thành màu hồng nhạt, gương mặt lại đỏ bừng lên càng giống như vừa mới uống rượu.

   "Phản ứng đáng yêu quá, biết làm thế nào đây." Nam nhân trêu ghẹo, liếm lên rái tai của cậu.

   "A... Người đừng..." Lâm Văn Tịch nắm chặt lấy vạt áo đằng trước của nam nhân, nút áo còn bị mở ra phân nửa, hình như là nam nhân cố ý, lại còn ma sát nhè nhẹ vào cái nơi mềm mềm của mình, khiến chỗ đó ngày càng có cảm giác.

   "Đừng như vậy... Con muốn... A...ha... Xem thử vết thương của người..."

   "Đã nói không sao rồi mà."

   Rõ ràng Lâm Văn Tịch thấy trán nam nhân chảy ra ngày càng nhiều mồ hôi, nhưng vẫn cứ muốn cậy mạnh, chỉ có thể cố gắng dời lực chú ý của mình, toàn tâm toàn ý giúp nam nhân cởi nút áo ra. Tay từ từ dời lên, sờ lấy gương mặt của nam nhân, sau đó đến trán...

   "Sao ở đây của người lại nóng như thế!" Nhiệt độ quá cao khiến Lâm Văn Tịch giật mình một cái, bắt được cái tay đang tác quái của nam nhân tại trên người mình, mang theo vẻ mặt lo lắng rồi lại trách cứ nhìn anh.

   "Không sao mà."

   "Còn nói không sao nữa!" Lần đầu tiên Lâm Văn Tịch la anh, thanh âm quá lớn khiến cho Lê Diễm giật nảy mình, không nghĩ tới bé thỏ con nổi giận lên lại đáng yêu hệt như mèo con cào người khác vậy. "Sao lại không chịu nói sớm một chút, có phải người bị sốt rồi không?!" "Chắc là vậy." Nam nhân nhún nhún vai tỏ vẻ không sao cả.

   Chắc là? Thấy nam nhân không quan tâm thân thể của mình như thế, Lâm Văn Tịch giận đến run lên, nếu không phải ban nãy mình phát hiện ra nam nhân có điểm gì đó không đúng, có phải y sẽ tùy ý để mình nhiễm bệnh luôn không? "Nhanh để con xem thử có phải vết thương của người đã bị nhiễm trùng rồi không, có cần phải đi bệnh viện không!"

   "Không đi bệnh viện." Căn bản là tình huống hiện tại của Lê Diễm không có khả năng đến bệnh viện, không thôi còn chưa biết sẽ xảy ra chuyện gì đâu.
972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny