1/5/16

Chương 111 – TVTTB


111. Khổ sở cùng ủy khuất



Đạn?! Lâm Văn Tịch mở to hai mắt, không thể tin mà nhìn nam nhân, rốt cuộc y đã gặp phải chuyện gì vậy chứ?!

“Vết thương nghiêm trọng như vậy mà người còn ở bên ngoài dầm mưa?! Bộ người không muốn sống nữa sao? Nếu như bị nhiễm trùng thì biết phải làm thế nào? Sao lại có thể không biết thương tiếc thân thể của mình như thế chứ…” Lâm Văn Tịch đã quên mất thân phận giữa mình và nam nhân, nhịn không được mà trách cứ anh, trong thanh âm mang theo tiếng khóc nức nở.

“Thực sự không sao mà.” Nam nhân cười cười với cậu. Thấy Lâm Văn Tịch lo lắng cho mình như thế Lê Diễm thực sự cảm thấy chút thương tích ấy không tính là gì cả, tình cảm ấm áp trong lồng ngực đã đánh bại sự đau đớn, từ một khắc anh nhìn thấy Lâm Văn Tịch mở cửa đi ra ngoài, gọi tên mình trong mưa kia, tất cả đau đớn và lãnh ý đều tan thành mây khói.

Lâm Văn Tịch rất muốn hỏi tại sao y lại bị thương, thế nhưng hiện tại giúp nam nhân băng bó lại mới là quan trọng nhất, cho nên cậu vội vã chạy vào phòng lục tung đồ đạc lên, cậu biết trong nhà mình còn cồn, thế nhưng lại không biết có thể tìm được băng gạc hay không. Lê Diễm nhìn bé con gấp gáp đến sốt ruột, trong lòng rất là cảm động, nhớ tới bộ dáng ban nãy khi em ấy dầm mưa khóc gọi tên mình, vốn cho rằng em ấy sẽ không dễ dàng tha thứ cho mình nhưng không ngờ tới khi em ấy thấy mình bị thương lại sốt ruột và lo lắng như thế, nghĩ đến mình đã từng “phụ” em ấy, Lê Diễm cảm thấy rất muốn mắng bản thân khốn nạn. Trải qua khoảng thời gian lâu như thế, kỳ thực anh cực kỳ nhớ thương cậu, nhưng lại không dám đến thăm cậu, nghĩ đến chuyện bỏ lại bé con sống một mình ở bên ngoài như thế, anh liền cảm thấy phi thường lo lắng, mỗi ngày làm nhiều phần công việc như vậy, lại còn bị đói đến ngất xỉu, đưa tiền thì em ấy lại không chịu xài, toàn bộ tiền trong tài khoản vẫn còn y nguyên, đã từng có lúc phi thường nhớ em ấy mà gọi điện thoại tới, nhưng vĩnh viễn chỉ nghe thấy trạng thái tắt nguồn, dù vậy Lê Diễm vẫn cứ nạp tiền điện thoại đều đặn cho cậu, hi vọng vào ngày nào đó sau khi bé con mở máy lên sẽ không đến nỗi vì không nạp tiền mà không gọi được, kỳ thực đã biết rất rõ rằng không thể liên hệ với em ấy, có đôi khi vẫn sẽ nhịn không được, vốn dĩ còn muốn nói gì đó với em, trên danh nghĩa là hỏi thăm này nọ, nhưng mỗi lần đều không có cách nào liên lạc được, phần lo lắng đó cũng hoàn toàn không cần thiết nữa.

Rõ ràng là rất thích, nhưng trước đây bởi vì bất đắc dĩ mà không thể không đuổi em ấy ra khỏi Lê gia để đảm bảo an toàn, hiện tại tốt lắm, mình đã thành một người “nhẹ gánh vô lo”, nhưng không biết bé con có chịu tha thứ cho mình hay không đây. Không biết gần đây em ấy sống thế nào… Bởi vì không muốn để cho Lê Tông Sinh hoặc người của Uông gia nhìn ra điểm khả nghi, thậm chí đến cả cơ sở ngầm Lê Diễm cũng không có sắp xếp để người ở lại bên cạnh Lâm Văn Tịch, bất quá cũng bởi vì quá bận rộn, anh không có cách nào bận tâm đến quá nhiều chuyện được. Trong vòng mấy tháng ngắn ngủi phải đưa người của cơ sở ngầm vào trong bang, phải nắm giữ các loại tư liệu, quan trọng nhất là, nhất định phải lấy an toàn của Lâm Văn Tịch làm tiền đề, cho nên lần này anh quyết định đánh cược một lần.

Lâm Văn Tịch đi ra liền nhìn thấy Lê Diễm đang ngồi trên chiếc ghế sô pha cũ của Trương lão, nam nhân trước giờ vẫn luôn ngồi trên ghế sô pha làm bằng da cao cấp dường như không quá quen với thứ này, thỉnh thoảng lại động một cái, hình như là do không quá thoải mái. Nhưng cũng không có biểu hiện ra bộ dáng chán ghét, chẳng qua khi thấy trong phòng khách chỉ có một cái bàn dùng để ăn cơm và hai cái ghế thì lại nhíu mày. Lâm Văn Tịch cũng biết trong nhà mình chỉ có bốn bức tường, cậu đỏ mặt do cảm thấy có chút ngượng ngùng.

“Ừm… Ở đây cái gì cũng không có… Có thể người sẽ…” Lâm Văn Tịch nhỏ giọng mở miệng, nhất định là nam nhân sẽ không quen ở lại loại địa phương này đi, sau khi tới một lần rồi thì phỏng chừng rất nhanh sẽ muốn trở về, nơi này hoàn toàn không có cách nào so sánh được với khu nhà cấp cao của Lê gia. Lâm Văn Tịch cảm thấy trong lòng dâng lên một trận mất mát.

Không ngờ rằng nam nhân lại cười cười với cậu, “Sẽ không, ở đây rất sạch sẽ a. Hơn nữa, có em là được.”

Chỉ với một câu nói của nam nhân, liền khiến cho mặt của Lâm Văn Tịch đỏ bừng lên, tim cũng đập nhanh hơn bình thường. Không biết tại sao nam nhân lại đột nhiên nói như vậy, cậu đỏ mặt cầm lấy rượu thuốc và băng gạc trong tay đi tới trước mặt của Lê Diễm, sau đó lại bưng một chậu nước ra, đầu tiên là giúp nam nhân rửa sạch vết thương, tiếp theo mới bôi thuốc.

Nhìn bé con đang cúi đầu bận rộn, Lê Diễm liền nhớ tới bộ dáng lần trước em ấy bôi thuốc giúp mình, cứ như chỉ mới xảy ra vào ngày hôm qua thôi. Nhưng bọn họ đã tách khỏi nhau được vài tháng rồi.

“Tại sao lại dẫn tôi về.” Đột nhiên nam nhân cất tiếng nói, bởi vì ngay từ đầu hiển nhiên là Lâm Văn Tịch không muốn gặp anh, trực tiếp chạy vào trong nhà khóa cửa lại, anh còn cho rằng mình phải dầm mưa cả đêm ở bên ngoài nha.

“Người đều đã bị thương thành như vậy rồi, chẳng lẽ còn để người ở bên ngoài tiếp tục dầm mưa nữa được sao?” Lâm Văn Tịch nói đến đương nhiên.

“Chỉ bởi vì bị thương thôi sao? Vào thời điểm chưa biết tôi bị thương, tại sao lại đi mở cửa?”

Nam nhân dùng ánh mắt thâm thúy nhìn mình, khiến Lâm Văn Tịch phải nghiêng đầu sang chỗ khác không dám nhìn anh, “Con… Chỉ là ngủ không được…”

“Tại sao lại ngủ không được?”

Nam nhân từng bước ép sát, giống như là nếu không nghe được cậu nói ra câu “vì con lo lắng cho người” liền không cam lòng vậy.

“Sao người lại bị thương.” Lâm Văn Tịch nói sang chuyện khác.

“Chuyện này nói ra rất dài dòng, sau này sẽ nói cho em biết.”

Sau này? Lâm Văn Tịch có chút kỳ quái, cậu cùng nam nhân còn có thể có sau này sao… Đôi mắt không khỏi ảm đạm đi vài phần, “Sao người lại đi tới đây…”

“Tôi nhớ em.”

Một câu nói của nam nhân, liền khiến cho Lâm Văn Tịch giật mình sững sờ tại chỗ, tại sao hôm nay nam nhân cứ luôn nói mấy chuyện mà bản thân mình không có cách nào giải thích được vậy chứ… Khiến cho tim mình vừa chua xót vừa trướng đau… Vừa nãy lúc ở trong mưa y còn hôn mình, có phải là y vẫn thích mình hay không? Ngày hôm nay y đến tìm mình, thì ra là thật sự không phải muốn bảo mình rời đi hả? Qua một hồi lâu Lâm Văn Tịch mới chú ý tới không biết từ khi nào thì mình đã rơi nước mắt rồi, bàn tay đang cầm bông băng khử trùng cũng không ngừng run rẩy, “Người gạt con… Rõ ràng cách mấy ngày trước người còn… Còn… Còn bảo con rời đi…”

Lê Diễm nghe xong, nhưng lại không giải thích gì cả, chỉ nhàn nhạt nói, “Xin lỗi.”

“Rõ ràng người đã kết hôn rồi, tại sao còn muốn đến chứ… Con có thể không đi quấy rối người… Con đã hứa rồi… Tại sao còn muốn đuổi con đi…”

“Đừng khóc.” Thấy Lâm Văn Tịch rơi nước mắt, trong lòng Lê Diễm cũng rất khó chịu, điều anh không muốn nhất chính là nhìn thấy bé con khóc thành như vậy, thế nhưng không biết bản thân đã tạo nghiệt gì, hầu như mỗi lần ở cùng một chỗ với Lâm Văn Tịch đều sẽ khiến cho em ấy phát khóc, “Em cũng biết là tôi không thích cô ấy mà.”

“Thế nhưng… Người đã đuổi con ra ngoài… Rõ ràng người nghĩ con là vì tiền nên mới tiếp cận người… Còn có… Chúng ta vốn là không nên cùng một chỗ…” Lâm Văn Tịch cũng không biết tại sao mình lại cảm thấy ủy khuất nữa, cho nên mới nói ra mấy lời có chút ý tứ làm nũng như vậy, biết rất rõ rằng nam nhân trước mắt đã không còn là chủ nhân trước kia của mình nữa rồi, nhưng cậu vẫn là nhịn không được mà lật “sổ sách” trước kia ra tính nợ.

Lúc này Lê Diễm cũng im lặng đi, anh biết đích thật là mấy lời anh nói trước đây đã thương tổn Lâm Văn Tịch, anh cũng không quên cảm giác khiếp sợ và nói không nên lời khi bản thân biết em ấy là cháu trai của mình, thế nhưng sau khi xảy ra mọi chuyện anh đã hối hận muốn chết, chỉ là bé con cái gì cũng không biết, bao gồm cả lúc này đây, mình cũng đang đánh cược một lần.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 110 – TVTTB


110. Nụ hôn nóng bỏng trong mưa



Lâm Văn Tịch mày không cần suy nghĩ nữa! Đột nhiên Lâm Văn Tịch âm thầm tự cảnh tỉnh bản thân. Thời điểm nam nhân đánh đuổi mình đi rõ ràng là đã tuyệt tình như vậy, còn sai người đến kêu mình rời khỏi thành phố này, tại sao hiện tại lại phải ngồi ở chỗ này lo lắng đến chuyện nam nhân có bị dầm mưa hay không chứ. Nghĩ tới đây, Lâm Văn Tịch lại buông tha cho dự định mở cửa, cậu ngồi ở trong phòng đờ đẫn ra. Đột nhiên cảm thấy trong bụng dâng lên một trận đau nhức, Lâm Văn Tịch cau mày lấy tay chậm rãi vỗ về, mấy ngày nay đều là như thế này, trời vừa tối sẽ cảm thấy cục cưng đang đá mình, Lâm Văn Tịch nghĩ có lẽ đây chính là máy thai đi. Lúc đầu chỉ có một chút, hiện tại ngày càng kịch liệt hơn, trước đây nghe người ta nói nếu đá liên tục là bé trai, còn ngắt quãng thì là bé gái, không biết là thật hay giả, đứa bé này cứ luôn thích đá mình, tuy rằng rất đau, thế nhưng mỗi lần cục cưng động Lâm Văn Tịch vẫn cứ thích vén quần áo lên đặt tay lên trên đó, cảm nhận được cục cưng đang đá mình, thậm chí có đôi khi cậu sẽ cảm thấy hạnh phúc, ít nhất là trong phòng nhỏ an tĩnh này còn có thể nghe thấy tiếng hô hấp của mình có thể cảm nhận được một sinh mạng đang tồn tại, có thể cảm giác hiện tại không chỉ có một mình cậu.

Đợi đến khi nhóc con chịu an phận lại, đã qua mất một tiếng đồng hồ. Lâm Văn Tịch cảm thấy có chút khó chịu nằm xuống trên giường thở hổn hển vài cái, thả quần áo xuống, kỳ thực hiện tại cũng không phải là bụng đã trở nên lớn lắm, thời tiết bây giờ mặc 2-3 bộ quần áo cũng hoàn toàn có thể che đậy lại. Không biết từ khi nào thì cơn buồn ngủ cũng dần dần kéo tới.

Nửa đêm giật mình tỉnh giấc từ trong mộng, chậm rãi ngồi dậy khỏi giường, Lâm Văn Tịch đổ một thân mồ hôi lạnh, không biết tại sao, lần này cậu không còn nhịn được nữa, chạy ra ngoài mở cửa ra. Tuy rằng bên ngoài rất tối, nhưng bởi vì có ánh sáng từ trong phòng dội ra, cho nên Lâm Văn Tịch vừa mở cửa liền thấy được một ít đất đỏ dưới đất, chắc là do lúc cậu lên núi đã dính vào, thế nhưng rõ ràng còn có một vũng máu, chung quanh có vết máu nhàn nhạt do được nước mưa cọ rửa, Lâm Văn Tịch bị dọa sợ hết hồn, cậu dám khẳng định đây không phải là của mình, vậy chỉ có… Không biết tại sao đột nhiên cậu lại cuống cuồng hết cả lên, Lâm Văn Tịch vội vã quay đầu nhìn chung quanh, trong bóng tối nào còn bóng dáng của nam nhân nữa?! Đã đi thật rồi sao? Sao y lại chảy máu chứ? Lo lắng vượt lên trên tất cả, Lâm Văn Tịch đi ra khỏi khu nhà, bởi vì mái hiên rất ngắn, vừa mới đi ra một chút đã bị cơn mưa to tạt ướt, vội vã chạy vào nhà cầm theo một cây dù, cậu phát hiện bên cạnh cũng không thiếu dịch thể màu đỏ khả nghi, bởi vì mưa rất lớn nên cũng đã được cọ rửa không sai biệt lắm. Nghĩ đến nhiều máu như vậy thật sự đã chảy xuống từ trên người nam nhân, Lâm Văn Tịch sợ đến mức thiếu chút nữa liền khóc lên. Hô vài tiếng Lê Diễm nhưng không có ai đáp lại. Trời đổ mưa lớn như thế, đêm cũng đã khuya, mọi nhà đều đã đi vào giấc ngủ, trên đường không có một ai, một nơi nhàm chán như vậy, thậm chí ngay cả đèn đường cũng không có. Một trận gió lạnh thổi qua, Lâm Văn Tịch cảm thấy lạnh run, cậu vội vã kéo chặt quần áo trên người lại. Nam nhân đã về rồi sao? Rốt cuộc có phải máu này là của nam nhân hay không? Đầu óc của Lâm Văn Tịch đã trở nên trống rỗng.

“Lê Diễm?” Lâm Văn Tịch khẽ gọi vài tiếng trước, không ai đáp trả, dần dần lại tăng âm lượng lên, không biết tại sao cảm giác lo lắng trong ngực càng ngày càng trầm trọng, cậu có một loại dự cảm không tốt.

“Lê Diễm, rốt cuộc người ở đâu? Người không cần phải dọa con sợ có được hay không!” Lâm Văn Tịch gào khóc, cũng chỉ có tiếng vang của chính cậu. Chiếc dù nho nhỏ căn bản là đã không có cách nào che chắn được cho toàn thân cậu, rất nhanh cậu liền bị nước mưa thấm ướt cả thân, Lâm Văn Tịch xoay người lại thấy được nam nhân kia đang đứng trong mưa, trên người tràn đầy nước mưa, trong bóng tối Lâm Văn Tịch không thấy rõ vẻ mặt của y. Chỉ nghe được một tiếng rất khẽ:

“Đứa ngốc.”

“Sao người lại đứng ở đó! Người có biết thiếu chút nữa người đã hù chết con rồi không!” Lâm Văn Tịch cũng không nhịn được nữa, toàn bộ nước mắt đều trào lên. Thiếu chút nữa cậu liền cho rằng, nam nhân đã xảy ra chuyện rồi…

“Cũng tại một đứa nhóc nào đó không cho tôi vào, tôi lại sợ quấy rầy đến em đang nghỉ ngơi cho nên vẫn đứng ở bên ngoài, thế nhưng cơn mưa chết tiệt này càng rơi càng lớn, vừa nãy chỉ định đi tìm một nơi nào đó để trú tạm thôi. Nào ngờ vừa rời đi không bao lâu, chợt nghe thấy một đứa ngốc vừa khóc vừa kêu tên của tôi.”

“Đều do người… Tại sao lại muốn làm con sợ như vậy, tại sao không chịu gõ cửa chứ, rõ ràng đứng ở bên ngoài lại không kêu… Con… Con nghĩ người đã đi mất rồi…” Lâm Văn Tịch khóc không thành tiếng, đột nhiên cậu nhớ lại cái gì đó, khẩn trương ngẩng đầu lên, “Còn có, tại sao ở đây lại có máu? Có phải người đã bị thương rồi không?!” Do quá sốt ruột nên Lâm Văn Tịch cũng không kịp oán hận nam nhân trước mắt nữa, cậu vội vã chạy tới.

Trong bóng tối thân hình đơn bạc lung lay sắp đổ cầm một cây dù cũ nát đứng trong mưa gió, đứa ngốc này, quả nhiên là rời khỏi mình rồi liền không chịu ăn cơm cho đàng hoàng mà! Lê Diễm nhìn thấy mà trong lòng căng thẳng, đột nhiên cảm thấy cực kỳ khó chịu, hiện tại thầm nghĩ muốn ôm em ấy vào lòng thương tiếc. Cho nên khi Lâm Văn Tịch vừa đến gần, cuối cùng nam nhân cũng không còn cách nào lo nghĩ nhiều như vậy nữa, anh kéo lấy cậu qua ôm vào lòng sau đó lập tức hôn lên.

“Ưm… ưm…” Không biết từ khi nào thì cây dù đã rơi xuống đất, trong chớp mắt cả người của Lâm Văn Tịch liền ướt đẫm, thế nhưng hai người ai cũng không còn sức đâu để mà bận tậm đến chuyện này, trong hơi thở đều là hương vị của đối phương, nam nhân đưa đầu lưỡi vào thăm dò, ôm lấy cậu, hôn rất dùng sức, nước bọt trào ra dọc theo khóe miệng hòa cùng nước mưa, ai cũng không quan tâm tới, quên mất trên người nam nhân còn đang bị thương, chỉ chăm chú hưởng thụ khoái cảm trước mặt. Đầu óc của Lâm Văn Tịch trở nên trống rỗng, cậu chỉ biết loại cảm giác quen thuộc này khiến cả người mình run rẩy, tại sao lại quay lại, tại sao lại hôn cậu, thế nhưng cậu không muốn quan tâm đến bất kỳ thứ gì nữa, Lâm Văn Tịch vươn lưỡi ra, bắt đầu đáp lại nam nhân, hiển nhiên so với vừa rồi thì Lê Diễm còn muốn kích động hơn, chế trụ cái đầu nhỏ của cậu hôn đến càng sâu. Một tay khác cũng siết chặt lấy thắt lưng của Lâm Văn Tịch, trong bóng đêm, không có người nào nhìn thấy đang có một đôi tình nhân hôn nhau dưới màn mưa.

Ngay khi Lâm Văn Tịch không tự chủ được quàng tay qua vai của nam nhân như mọi ngày, đột nhiên cậu nghe thấy một tiếng hút khí thật khẽ của nam nhân, mùi máu tươi hoàn toàn kích thích đến Lâm Văn Tịch đang mơ mơ màng màng, lúc này cậu mới nhớ tới, trên người của nam nhân còn đang bị thương!

Vào phòng, Lâm Văn Tịch vội vã cầm khăn lông khô tới, bảo Lê Diễm cởi hết toàn bộ quần áo ra. Bởi vì tạm thời không tìm thấy quần áo vừa người của nam nhân, cho nên chỉ có thể đưa anh quấn tạm.

“Hẳn là em mới phải nhanh đi tắm nước nóng, dù sao thì thân thể của tôi cũng tốt hơn em nhiều, không sao đâu.”

“Thế nhưng trên người của người còn đang bị thương a, người nhanh cởi xuống để con xem.”

“Em thay quần áo trước rồi tôi sẽ cởi.” Sợ cậu cảm mạo nên Lê Diễm vẫn cứ kiên trì như trước, Lâm Văn Tịch bất đắc dĩ chỉ có thể nhanh chóng vào phòng thay quần áo ướt ra, mặc dù hiện tại bụng không quá lớn, Lâm Văn Tịch vẫn cẩn thận không để cho nam nhân thấy được bụng của mình. Sợ y thấy sẽ nghi ngờ. Sau khi cậu thay xong Lê Diễm cũng đã cởi quần áo ra. Lúc này Lâm Văn Tịch không có lòng dạ nào để thưởng thức vóc người tinh tráng của nam nhân, cậu nhìn chằm chằm vào vết thương trên vai, bên trên có thể nói là huyết nhục mơ hồ, nhưng bởi vì vừa mới dầm mưa, có nhiều chỗ đã sạch hơn, thế nhưng máu tươi vẫn không ngừng chảy ra, có thể tưởng tượng được bị như vậy có bao nhiêu đau đớn, so với khi bị Lê Tông Sinh đánh còn muốn kinh khủng hơn, dưới ánh đèn cậu mới phát hiện trên đùi của nam nhân cũng có vết máu, thảo nào vừa nãy cảm thấy tư thế bước đi của nam nhân có chút kỳ quái, nhưng bởi vì quá tối nên cậu không thấy được rõ ràng. Nói như vậy không phải chân của y cũng bị thương sao? Sự lo lắng trong lòng Lâm Văn Tịch vượt qua tất cả, nhìn vết thương kinh khủng trước mặt, nước mắt thiếu chút nữa lại rớt xuống.

“Không sao, tôi đã tự lấy đạn ra rồi.” Nam nhân nói như không có gì xảy ra, giống như là anh không đau đớn gì cả, hơn nữa anh còn cười ôn nhu với Lâm Văn Tịch.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 109 – TVTTB


109. Gặp nhau trong mưa



“Cho nên khi đó con biết con không thể ích kỷ như vậy… Con tự nhủ rằng mình phải kiên cường hơn…”

“Sau này con không còn đơn độc nữa rồi, có cục cưng ở bên con, hẳn là con sẽ rất vui vẻ… Cho dù bé thật sự là một đứa trẻ dị dạng hay một đứa ngốc con cũng sẽ thương bé… Cho dù thân thể của bé có giống với con… Con cũng sẽ nói cho bé biết, kỳ thực như vậy cũng không sao cả, chỉ cần bé sống như một nam sinh, cần gì phải lưu ý đến chuyện này…”

Đúng vậy, sống giống như một nam sinh thì cần gì phải lưu ý đến chuyện này, câu nói rất đỗi quen thuộc, là bởi vì nam nhân kia đã từng nói với cậu như thế. Nhớ tới thời điểm ban đầu bọn họ làm tình, nam nhân vẫn luôn rất săn sóc mà tiến vào từ phía sau của cậu, là tự cậu dẫn dụ y, giao phía trước của mình cho y. Lâm Văn Tịch khó chịu che mặt lại, nước mắt bắt đầu rơi xuống, cứ như vậy mà hòa vào trong cơn mưa.

“Mẹ ơi… Con cảm thấy mình quá không biết xấu hổ… Sao lại có thể…”

“Con tuyệt không hận y, con vẫn rất yêu y, thế nhưng y đã không cần con nữa rồi… Con rất hy vọng trong tương lai cục cưng sẽ có thể lớn lên giống y, ít nhất là có thể để cho con cảm thấy rằng y đã từng thật sự xuất hiện trong sinh mệnh của mình…”

“Mẹ ơi… Cuối cùng hiện tại con cũng đã hiểu được trước đây mẹ đã phải trải qua như thế nào… Có phải là khi còn bé con đã rất không ngoan không… Cứ luôn hỏi mẹ ba đang ở đâu, hỏi đến mức khiến mẹ nóng nảy luôn, mẹ cứ vừa khóc vừa đánh con, nói rằng ba không muốn chúng ta nữa, nói con không có ba, không cần lại hỏi ba đã đi đâu, sau này khi trưởng thành, con đã không còn dám hỏi nữa, bởi vì con biết, thì ra là do con thật sự không có ba … Mẹ, con xin lỗi, trước đây con không biết hỏi ra một vấn đề như vậy sẽ khiến mẹ thương tâm đến mức nào, nếu như sau này cục cưng cũng hỏi con như thế, con biết phải trả lời làm sao đây… Con thực sự rất sợ…” Lâm Văn Tịch che mặt thấp giọng thút thít, “Bé không có mẹ, cũng không có ba, nếu như ngày nào đó bé biết được bé là do con sinh ra, có khi nào sẽ cảm thấy con là một quái vật hay không…”

Nghĩ đến tương lai đứa bé sẽ gọi mình như thế nào, Lâm Văn Tịch liền cảm thấy có chút khó chịu. Cậu chỉ ngồi đây nói chuyện một mình, chung quanh không hề có thanh âm đáp lại, chỉ có tiếng mưa rơi không ngừng truyền đến. Lâm Văn Tịch đứng dậy, lau khô nước mắt trên mặt, lúc này mưa đã rơi xuống càng ngày càng lớn, cậu biết trong bụng mình có một cục cưng, nếu như để bị cảm thì sẽ rất phiền phức, cho nên bản thân không thể tùy hứng được, thế là Lâm Văn Tịch nói tạm biệt với mẹ của mình, vội vã xuống núi.

Trên đường trở về mưa lại rơi càng thêm nặng hạt, thỉnh thoảng còn xuất hiện vài trận sấm sét, tiếng sấm ầm ầm, Lâm Văn Tịch sợ đến mức phải tăng nhanh cước bộ, trời đã trở nên có hơi tối, đường dưới chân rất trơn, Lâm Văn Tịch phải cẩn thận lắm mới có thể khiến cho bản thân không bị té ngã. Cứ như thế mà chật vật về đến nhà, tóc và thân thể đều đã ướt đẫm, thời điểm vừa mới lấy chìa khóa ra chuẩn bị mở cửa, cậu mơ hồ thấy được một bóng người trong hành lang u ám.

Thời gian phảng phất như dừng lại. Lâm Văn Tịch chỉ biết ngây ngốc nhìn người kia, thậm chí còn không thể tin được mà đưa tay lên dụi dụi mắt. Là do mình quá nhớ y sao? Thế nào lại sinh ra ảo giác như vậy chứ!

“Tiểu Tịch.” Thẳng đến khi truyền đến thanh âm dễ nghe của nam nhân kia, Lâm Văn Tịch mới tựa như tỉnh dậy từ trong mộng, tự nhéo mình một cái, mới phát hiện thì ra là không phải mình đang nằm mơ!

Đã từng ảo tưởng qua vô số cảnh tượng có thể gặp lại nam nhân kia, nhưng làm thế nào thì cậu cũng không ngờ được bọn họ lại gặp nhau dưới một tình huống chật vật như vậy.

“Ầm ầm ───” Lại vang lên một tiếng sấm khác, Lâm Văn Tịch sợ đến mức cả người chấn động, cậu không tiếp tục nhìn Lê Diễm nữa, trực tiếp mở cửa vọt vào trong, sau đó khóa trái cửa nhà lại. Để lại một người đứng ở bên ngoài cười khổ. Đúng vậy, ban đầu là mình đuổi em ấy đi, chẳng lẽ còn trông cậy vào chuyện em ấy sẽ để ý đến mình nữa hay sao? Lê Diễm vừa cảm thấy tự trách lại khó có thể ức chế cảm giác khó chịu trong lòng, cục diện của ngày hôm nay đều do chính mình tạo nên, còn có thể trách ai đây, nghĩ như vậy dường như vết thương lại càng đau hơn rồi. Trong bóng tối, Lê Diễm nhìn bùn đất dưới chân, không khỏi nhíu nhíu mày, bé con = vừa mới chạy từ chỗ nào về vậy? Cả người đều ướt đẫm, lỡ đâu bị cảm thì biết phải làm sao?!

Lâm Văn Tịch ngơ ngơ ngác ngác dựa vào cửa, đến cả một thân quần áo ướt sũng cũng không thèm thay, để nước mưa tùy ý chậm rãi nhỏ xuống chung quanh đọng lại thành một vũng nước. Sao y lại tới nơi này?? Hơn nữa nếu như cậu không nhìn lầm, toàn thân nam nhân cũng bị thấm nước, xe của y đâu rồi? Cậu nhớ rõ khi cậu đi vào rõ rõ ràng ràng là không có nhìn thấy xe của y mà, tại sao lại không mang dù theo chứ? Bị mưa tạt thành như vậy chẳng lẽ không sợ cảm mạo hay sao? Cứ mãi lo lắng cho Lê Diễm nên Lâm Văn Tịch không hề phát hiện ra toàn thân mình cũng đã ướt đẫm, còn hơn cả nam nhân, điều cậu nên làm bây giờ hẳn là phải lo lắng cho bản thân mình mới đúng đi.

Nam nhân chỉ là nhất thời cao hứng muốn tới xem mình một chút thôi ha? Có lẽ là đến sáng mai, sẽ không còn thấy tăm hơi của y nữa rồi. Hoặc là không cần đến sáng sớm, mình không có để cho y tiến vào liền trực tiếp khóa trái cửa, có thể hiện tại y đã đi rồi đi? Nghĩ tới đây, trong ngực Lâm Văn Tịch dâng lên một trận mất mát, nhưng cậu vẫn cố chịu đựng không có đi mở cửa ra, cậu sợ phải nhìn thấy nam nhân, cậu sẽ nhịn không được mà khóc lên, cậu sợ khi nhìn thấy y rồi cậu liền không muốn phải rời khỏi y nữa… Tại sao lại tới đây chứ… Là muốn tự mình bảo cậu cút khỏi thành phố này sao? Là bởi vì lần trước mình không chịu rời đi nên y nổi giận sao? Thế nhưng vừa nãy… Rõ ràng y mới gọi mình là Tiểu Tịch… Lâm Văn Tịch cảm thấy viền mắt của mình đã bắt đầu trở nên chua xót rồi.

Đứng hồi lâu cũng không nghe thấy tiếng đập cửa, đáy lòng Lâm Văn Tịch dâng lên một trận khó chịu, thẳng đến khi cảm giác lạnh lẽo kéo tới, cậu mới giật mình nhận ra nếu như cậu không lập tức đi tắm nước nóng thì sẽ thật sự bị cảm mất, cậu liền vội chạy vào phòng tắm tắm rửa thay quần áo sạch sẽ, sau khi đi ra thì ngốc lăng ngồi xuống chiếc giường lạnh lẽo, nam nhân đã đi chưa vậy kìa? Không có gõ cửa thì chắc là đi rồi đi? Có phải là y không có dù không? Trời đổ mưa lớn như thế, lại còn có cả tiếng sấm nữa, toàn thân y ướt thành như vậy, nếu như y thực sự chưa rời đi, để bị cảm thì biết phải làm sao? Sẽ có người tới đón y chứ? Lâm Văn Tịch nghĩ rồi lại nghĩ, từ trước đến nay nam nhân kia đều là một bộ hô phong hoán vũ, bản thân không cần lái xe chỉ cần gọi một cú điện thoại sẽ lập tức có người chạy tới, hơn nữa y cũng không cần thiết phải đứng chờ ở ngoài cửa nhà của mình đâu ha? Đột nhiên Lâm Văn Tịch cảm thấy sự lo lắng của mình là dư thừa. Sao y lại muốn tới nơi này nha? Thẳng đến khi nam nhân không có khả năng đến xem mình nữa, là bởi vì y đã kết hôn rồi… Vậy chỉ có thể là đến để bảo mình rời đi, thế nhưng tại sao lại chọn loại thời tiết như vậy để đến chứ? Hơn nữa còn không chịu lái xe tới? Lâm Văn Tịch càng nghĩ càng loạn, dứt khoát dùng chăn che đầu lại, để cho mình không thể tiếp tục suy nghĩ nữa.

Một bên vuốt ve bụng của mình, Lâm Văn Tịch đi hâm nóng một ly sữa lên để uống, bên ngoài trời vẫn chưa hết mưa, lại còn vang lên tiếng sấm liên tục, hiện tại đã là cuối thu đầu đông rồi, đột nhiên Lâm Văn Tịch nghĩ đến một câu nói dân gian “Một lát mưa thu một lát lạnh”, hẳn là sau khi tạnh mưa rồi sẽ rất lạnh đi, nhiệt độ cứ không ngừng hạ xuống, nam nhân vẫn còn đang ở bên ngoài sao? Lâm Văn Tịch cảm thấy rất khẩn trương, thế nhưng mỗi lần đi tới cạnh cửa lại không có dũng khí để mở ra. Nếu như y vẫn còn ở đó, sẽ kêu mình chứ? Bên ngoài an tĩnh như thế, có khả năng y đã sớm rời đi rồi. Lâm Văn Tịch cúi đầu có chút khổ sở. Thế nhưng… Nếu như y không đi thì sao… Bên ngoài đã lạnh thành như vầy rồi…
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 108 – TVTTB


108. Hi vọng cậu rời đi (1)



Thậm chí Trần Mặc còn có thể cảm nhận được hô hấp của nam nhân, nhất thời gương mặt có chút ửng đỏ, mất tự nhiên đẩy anh một cái, “Nếu như anh đã thắt xong rồi thì đừng có dựa vào gần như vậy nữa.”

Nam nhân dùng ánh mắt có chút phức tạp nhìn y một cái, đột nhiên nở nụ cười, “Chuyện gần hơn đều đã làm rồi còn xấu hổ cái gì.”

Bỏ lại một câu như thế, nam nhân dựng thẳng người ngồi về vị trí lái xe, sau đó khởi động xe, cứ như là chưa từng phát sinh chuyện gì cả.

Để lại một mình Trần Mặc đỏ mặt nhìn anh, thân thể trở nên cứng còng, không biết tại sao tim lại loạn nhịp.


Ngày đó Lâm Văn Tịch về đến nhà mới phát hiện trước cửa có một vị khách không mời mà tới đang đứng ở đó, không ngờ người của Lê gia sẽ đến, lại nhớ tới tấm chi phiếu lần trước, người này đến cũng tốt, mình không cần lại phải âm thầm xoắn xuýt xem có nên đi tìm nam nhân kia trả lại đồ cho y hay không, có thể trực tiếp kêu người nọ đưa tấm chi phiếu kia về là được rồi.

“Xin hỏi có chuyện gì sao?” Lâm Văn Tịch mở cửa, để cho nam nhân đi vào, sau đó mở miệng hỏi.

“Là như vầy, thiếu gia bảo tôi đến một chuyến.” Nam nhân nói xong, lại lấy một tấm chi phiếu từ trong lòng ngực ra, “Không biết lần trước ngài có hài lòng với giá trị trên đó hay không, tấm này là cho ngài.”

Thiếu gia? Lê Diễm? Y bảo người này đến tìm mình? Lâm Văn Tịch nhìn thoáng qua tấm chi phiếu có nhiều số 0 còn hơn lần trước, thiếu chút nữa liền trợn tròn mắt, những người có tiền kia đều ăn ở không thích đi quẳng tiền hay sao vậy? Đang yên đang lành tự nhiên lại đưa chi phiếu ra làm gì. Hơn nữa tại sao y còn muốn đưa tiền cho mình chứ?

“Không cần, hi vọng ông có thể cầm tấm đợt trước về, tôi thực sự không cần.”

Lâm Văn Tịch nói rồi trực tiếp đi vào trong phòng, lấy cả tấm chi phiếu và điện thoại di động ra.

“Đây…” Thấy Lâm Văn Tịch lấy ra 2 thứ khác, nhất thời người đến có hơi khó xử, nhưng vẫn nói ra những lời chủ nhân đã phân phó cho mình, “Cậu đừng vội trả lại cho tôi, lần này thiếu gia bảo tôi tới đưa cho cậu cái này là có điều kiện, không phải là cho không tiền, chính là hi vọng sau khi cậu nhận số tiền này rồi có thể rời khỏi cái thành phố này.”

Lâm Văn Tịch sửng sốt, rời khỏi? Có ý gì chứ? Lê Diễm bảo mình rời khỏi nơi này?

“Ngài cũng biết, thiếu gia vừa mới kết hôn…”

“Tôi biết, ông nói với người, nhắn người có thể yên tâm rằng tôi sẽ không đến quấy rối người đâu.” Đột nhiên Lâm Văn Tịch có chút buồn bực, đương nhiên cậu biết sau khi y kết hôn, mình là một sự tồn tại thừa thải, nhưng đột nhiên Lâm Văn Tịch nghe thấy như vậy thì trong lòng lại cảm thấy chua xót, rất khó chịu, mình đã rời xa y rồi còn chưa đủ, nhất định phải đuổi mình ra khỏi cái thành phố này mới cam tâm sao? Sao nam nhân kia lại có thể như vậy chứ… Lâm Văn Tịch cũng không biết mình lấy dũng khí ở đâu ra để mở miệng nói, “Bọn họ đã muốn tôi đi, đương nhiên tôi cũng sẽ không đi tìm người nữa. Các người không cần cho tôi tiền làm gì, các người không hề thiếu tôi bất kỳ thứ gì cả. Tôi sẽ không rời khỏi đây, nhưng ông có thể yên tâm, tôi sẽ không đi tìm người đâu…”

“Giúp tôi trả lại mấy thứ này cho người đó đi…” Nói rồi Lâm Văn Tịch đưa vật đang cầm trong tay cho quản gia.


Lê Diễm ném hai tấm chi phiếu tới trước mặt Lê Tông Sinh, sắc mặt cũng không quá dễ nhìn, “Ba kêu người đi tìm Lâm Văn Tịch?”

Người ở đằng sau chỉ là uống trà rồi nhàn nhạt nhìn anh, “Có gì sao.”

“Là ba bảo em ấy rời đi?”

“Sao vậy? Ba làm vậy cũng chỉ là muốn tốt cho hai đứa các con thôi. Lần trước đã có người đến trước mặt Uông Kiếm Quốc nói ra chuyện của đứa nhỏ kia, chắc là lần đó cũng không đơn giản như vậy đâu.”

Đột nhiên sắc mặt của Lê Diễm trở nên rất khó coi, “Kẻ nào dám?”
108. Mục đích thực sự (2)


“Kẻ nào không dám?!” Lê Tông Sinh buông tách trà trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn qua người làm ở chung quanh, sau đó bảo toàn bộ bọn họ rút lui, đến cả người mình vẫn luôn tín nhiệm nhất cũng bị kêu ra ngoài, “Bây giờ thế lực của con ở phạm vi đông khu càng lúc càng lớn, Uông Kiếm Quốc càng ngày càng hài lòng về con, không biết có bao nhiêu người đang mơ ước vị trí hiện tại của con đâu, không bảo nó rời khỏi nơi này chẳng lẽ con còn muốn đợi đến khi tất cả mọi chuyện bị lộ ra ngoài con mới hài lòng hay sao? Con muốn đợi đến khi mấy người bên đó cầm súng chỉa vào đầu con con mới hài lòng hay sao? Nếu để cho bọn họ phát hiện ra sự tồn tại của Lâm Văn Tịch, con cho rằng những người có ý đồ bắt lấy nhược điểm của con sẽ dễ dàng buông tha hay sao? Con cho rằng con còn có thể bò lên trên cái vị trí kia được sao?!” 

Lê Diễm cũng có hơi tức giận, “Con đã nói ai cũng không thể động đến em ấy, ba muốn con đám cưới con cũng đã cưới rồi, ba từng bước một muốn con ngồi lên cái vị trí kia rốt cuộc là vì lí do gì chứ? Lúc đầu nghĩ đến ba chỉ là muốn để con kết hôn với nữ nhân, thế nhưng sau đó con mới phát hiện căn bản là chuyện này không chỉ đơn giản như con đã nghĩ đi?”

Ánh mắt của Lê Diễm nhìn Lê Tông Sinh đã trở nên có chút kinh khủng, cho tới bây giờ còn chưa bị con trai mình nhìn qua như thế đột nhiên làm cho nam nhân cảm thấy có chút chột dạ, tuy rằng không biết làm sao mà con trai của mình biết được, nhưng sau khi Lê Tông Sinh đờ ra, rất nhanh liền khôi phục về vẻ mặt bình thường.

“Con đã muốn biết đến tột cùng là vì sao, hiện tại ba liền nói rõ cho con biết, ba rất muốn để con bò lên trên vị trí bang chủ của Thiên Hà bang, đạp Uông Kiếm Quốc xuống… Bởi vì đây là ông ta thiếu Lê gia chúng ta, ba nhất định phải phải báo thù cho Tiểu Khâm.”

“Ca ca?”

“Màn tai nạn xe cộ 5 năm trước, kỳ thực không hề liên quan đến nữ nhân kia, mà là do người của Thiên Hà bang chế tạo ra.”


Hiện tại cách khoảng thời gian Trần Mặc về nhà đã được 1 tuần, y vẫn chưa trở về, Lâm Văn Tịch cũng không liên lạc được với anh ấy, không biết hiện tại anh ấy như thế nào, không biết ba anh ấy có bị sao không, còn có ca ca của anh ấy nữa… Luôn cảm thấy nhìn qua có chút kinh khủng… Không biết có khi nào sẽ khi dễ anh ấy hay không…

Đương nhiên Lâm Văn Tịch không biết, đích thật là Trần Mặc đã bị khi dễ, chỉ là phương pháp khi dễ lại không giống…

“A…ha… Anh đừng động nữa mà… A… Quá sâu…”

“Ai bảo em có quan hệ tốt với tiểu nhân viên kia như vậy?”

“Liên quan gì… Đến anh… A a… Đau… Nhẹ chút… A…”

“Đêm nay sẽ để em biết chuyện đó có liên quan đến anh hay không.”

“A… Đồ khốn… Anh nhẹ chút đi… A… Đỉnh tới…”


6h chiều, Lâm Văn Tịch thấy cơ bản là trong tiệm không còn ai nữa, liền đóng cửa chuẩn bị đi về. Gần đây cứ luôn thấy hơi mệt, bụng cũng có chút trướng trướng, liền không dám ăn quá nhiều, sợ là bản thân mình tiêu hóa không tốt. Gần đây cục cưng lại không an phận, cứ thích dằn vặt cậu đủ kiểu. Lúc Lâm Văn Tịch về đến nhà không có trực tiếp vào nhà, mà lại đi vòng qua một đường nhỏ ở phía sau, thông đến sau núi. Bởi vì thời điểm mẹ qua đời không có tiền mua mộ địa, trước khi người chết đã dặn cậu rằng cứ chôn tro cốt của mẹ dưới cây tùng lớn ở sau núi là được, thế là Lâm Văn Tịch liền làm theo, hiện tại mẹ đã mất gần 2 năm, trước đây lúc cậu ở chỗ Lê Diễm vẫn không có cơ hội trở về gặp mẹ, hiện tại tương đối rảnh nên sẽ thường đến thăm, Lâm Văn Tịch vẫn luôn cảm thấy có chút áy náy, sau khi mẹ mất đến cả mộ phần cũng không có, tuy rằng cậu cảm thấy không khí và hoàn cảnh ở chỗ này phi thường tốt, sau này lúc mình chết đi được xây đắp mộ địa bằng xi măng rồi chôn xuống đất cũng không bằng ở trong núi rừng như vầy đi.

“Mẹ ơi, con tới rồi.”

Lâm Văn Tịch theo thói quen mà ngồi xuống bên gốc cây, bắt đầu nhớ đến một ít chuyện xưa, nhớ lại vài ngày trước đó, Lê Diễm kêu người đến bảo mình rời khỏi nơi này, khiến cậu cảm thấy phi thường khổ sở.

“Mẹ… Quả nhiên là y vẫn không thích chúng ta sao… Hẳn là con nên nghe lời mẹ nói… Không nên đi trêu chọc y…”

“Đây là sự trừng phạt của con… Vì đã không có ngoan ngoãn nghe lời đi…” Lâm Văn Tịch nhìn cái cây to, trong lòng bị đè nén cực kỳ khó chịu.

“Thế nhưng đoạn thời gian kia thực sự rất tốt đẹp… Mẹ ơi… Con thực sự rất thích y… Con phải làm sao đây…”

Lâm Văn Tịch chống tay vào bên cạnh, đụng tới một vật cứng rắn trong túi, mới nhận ra không biết từ khi nào thì mình đã mang theo chiếc điện thoại của nam nhân ở trên người. Kỳ thực có nhiều lần cậu đã định cầm ra ngoài trực tiếp tìm một chỗ vứt đi, thế nhưng mỗi lần lấy ra rồi lại luyến tiếc, một thứ đắt tiền như thế khiến cho người vẫn luôn tiết kiệm như Lâm Văn Tịch không biết nên làm như thế nào cho phải, hơn nữa vật kia còn là của nam nhân đã từng tặng cho mình. Nam nhân chính là chắc chắn rằng mình sẽ không vứt bỏ, cho nên mới kiên trì muốn cho mình đi?

Lần trước cậu trả đồ vật lại cho quản gia, ông ấy chỉ nhận chi phiếu, ông ấy nói điện thoại là của thiếu gia muốn tặng cho cậu, bởi vì đã tặng cho cậu rồi nên không thể lấy về. Lâm Văn Tịch vuốt ve phần vỏ màu trắng kia, không khỏi nghĩ tới kiểu dáng mà nam nhân đã chọn cho mình, thực sự là rất đẹp, thế nhưng cậu lại không biết sử dụng bao nhiêu cả. Hiện tại cậu đến cả điện thoại còn chưa từng dùng qua, cũng không biết cái sim bên trong có bị quá thời hạn hay không nữa.

“Rõ ràng đã chia tay… Tại sao còn muốn đuổi mình ra khỏi thành phố chứ… Có phải y thật sự không hy vọng có sự tồn tại của con trên thế giới này hay không… Con tiếp cận với y không phải vì tiền… Thế nhưng y cái gì cũng không hiểu…”

“Tại sao y lại là ba của con chứ…” Lâm Văn Tịch nỉ non dưới tàng cây, thẳng đến khi một giọt lệ rơi xuống điện thoại vỡ tan ra cậu mới bừng tỉnh không biết bản thân mình đã khóc từ bao giờ.

“Tại sao tình yêu của con lại thống khổ như vậy chứ… Tại sao lại muốn để con mang đứa nhỏ của y… Nếu như ngay từ đầu vòng cổ không có bị kẻ khác đoạt đi, nếu như ngay từ đầu liền trả đồ lại cho y, có phải tất cả mọi chuyện cũng sẽ không phát triển thành như vậy hay không…”

Hai mắt đẫm lệ không có cách nào khống chế mà càng rơi càng nhiều, cũng không biết mấy ngày nay trong ngực cậu xảy ra chuyện gì, cứ luôn buồn bực luống cuống, dường như có chuyện gì đó rất khó chịu sắp xảy ra, cho nên chiều nào sau khi tan tầm cậu đều sẽ ra sau núi trò chuyện với mẹ, tuy rằng trong lòng rất áy náy rất không yên nhưng vẫn kể hết từng chút từng chút chuyện về Lê Diễm cho mẹ nghe.

“Mẹ ơi… Con thực sự rất khổ sở… Có đôi khi bụng sẽ phát đau, còn luôn buồn nôn nữa… Con cứ suy nghĩ, nếu như cứ vậy mà chết đi thì tốt biết bao nhiêu, nếu như con chết rồi không biết y có biết đến hay không há…”

“Con cho rằng sau khi mẹ rời khỏi thế giới này thì cuối cùng cũng còn có một người có thể đối xử rất tốt với con, kết quả lại phát hiện ra một kích này khó chịu đến cỡ nào… Tại sao y lại là ba của con chứ…”

Lâm Văn Tịch nói năng có chút lộn xộn, chính cậu cũng không biết mình bị gì nữa, hôm nay cứ khóc lóc cứ buồn bực như vậy, đến cả khi mưa rơi xuống cậu cũng không quản, “Mẹ ơi… Con rất nhớ người… Mỗi buổi tối ngủ trên chiếc giường lạnh như băng con đều nghĩ, nếu như con nhắm mắt lại liền có thể đi tìm người thì tốt biết bao nhiêu… Nhưng thời điểm tay con chạm đến bụng mình lại cảm nhận được một sinh mệnh đang tồn tại…”
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 107 – TVTTB


107. Về nhà là một chuyện hạnh phúc



Lại trôi qua một tháng, bụng của Lâm Văn Tịch đã trở nên lớn hơn một chút, nhưng vẫn còn chưa có kinh khủng như phụ nữ khi mang thai, theo đạo lý thì chắc thời điểm mang thai đến trung kỳ là thoải mái nhất, thế nhưng có đôi khi Lâm Văn Tịch vẫn sẽ buồn nôn, chỉ là khẩu vị đã khá hơn trước đây đôi chút, Trần Mặc chăm sóc cho cậu rất cẩn thận, bình thường đưa cậu về nhà xong rồi còn mua cho rất nhiều thuốc bổ. Cuối cùng cũng không còn để cho Lâm Văn Tịch lâm vào tình trạng dinh dưỡng không đầy đủ nữa, tuy rằng nhìn qua Lâm Văn Tịch vẫn còn có chút gầy.

Gần đây cũng không có tin tức gì về Lê Diễm, vẫn tưởng rằng sau khi y kết hôn xong hẳn là còn có thể có tin tức gì đó oanh động nữa, thế nhưng đến cả một cọng lông cũng không có, nếu như nói đoạn thời gian trước là do bản thân mình cố ý không quan tâm nghe ngóng, thì trong khoảng thời gian này nam nhân lại cứ như là chân chính mai danh ẩn tích, cậu mới phát hiện ra cho dù có muốn tự mình đi hỏi, cũng sẽ không có bất cứ tin tức gì mới về y cả. Lâm Văn Tịch không thể nào hiểu nổi tại sao đoạn thời gian trước vẫn còn tin tức tuyên dương trắng trợn mà hiện tại lại ngửi không ra một chút tiếng gió nào cả. Cậu hoàn toàn không biết được đây là một hồi yên lặng trước cơn bão. Cậu chỉ biết rõ ràng bản thân đã nói muốn quên người nam nhân kia đi, nhưng cuối cùng vẫn là âm thầm chú ý như có như không, không dám nghe đến tin tức gần đây của y, không dám tưởng tượng ra gần đây y trải qua cuộc sống có bao nhiêu thỏa mãn cùng hạnh phúc, thế nhưng vào thời điểm thật sự không có tin tức về y, lại bi ai phát hiện ra trong lòng mình đang trào dâng một cảm giác mất mát mãnh liệt.

Lâm Văn Tịch ngồi ở trước quầy thu ngân, len lén đặt tay lên trên bụng của mình, không biết có khi nào cục cưng sẽ cảm thấy cậu rất vô dụng hay không, bị nam nhân đuổi ra ngoài còn không có cách nào bỏ y xuống được. Nghĩ đến nam nhân bị buộc kết hôn, có thể nào sau này cũng bị ép sinh con hay không nha? Đột nhiên nghĩ đến mình cũng là con của y khiến cho trong lòng Lâm Văn Tịch cảm thấy là lạ, cũng là bởi vì không thể tiếp thu được chuyện này nên y mới đuổi mình ra ngoài, nếu như còn biết được mình đang mang thai con của y, sẽ không cảm thấy mình là một đứa biến thái chứ? Bất quá nói thật thì, mình lớn lên một chút cũng không giống với y, cái loại khí chất của nam nhân, còn có ngũ quan và đường nét, thậm chí bao gồm cả chiều cao, nếu mình có thể có được nửa phần tương tự cũng sẽ không không có khí khái nam tử như thế này đâu, bất quá ngược lại cậu lại rất giống mẹ, trước đây bà Vương cũng từng nói như thế, bất quá cũng có thể là do liên quan đến thân thể, khiến lông của cậu tương đối thưa thớt, khung xương cũng có chút tương tự với phái nữ, không có được nam nhân vị giống như Lê Diễm. Vậy thì cục cưng của mình với y, có thể sẽ giống ai hơn đây nha? Hiện tại điều Lâm Văn Tịch hy vọng nhất chính là đứa trẻ này có thể khỏe mạnh, cậu rất lo lắng khi sinh con của mình với y ra có thể nào sẽ không giống với những đứa trẻ bình thường hay không. Nếu như là con trai, trong lòng vẫn rất hi vọng cục cưng có thể lớn lên giống như Lê Diễm, cao lớn đẹp trai, nếu như là con gái, chỉ mong sao có thể nhu thuận một chút, nghe nói con gái sẽ có phúc khí của ba, cho nên cậu vẫn hi vọng cục cưng lớn lên giống Lê Diễm. Bất quá nếu gọi Lê Diễm là ba của cục cưng, vậy chẳng khác nào thừa nhận mình là mẹ, đột nhiên Lâm Văn Tịch có chút đỏ mặt. Cậu hi vọng cục cưng có thể coi mình là ba.

Sợ cục cưng phát dục không tốt, cho dù bản thân có ăn không vô thì Lâm Văn Tịch cũng sẽ cố gắng ăn nhiều thêm một chút, tuy rằng không làm phẫu thuật không đến nỗi khiến cậu thiếu Trần Mặc quá nhiều tiền, thế nhưng gom góp từng chút lại thì cũng không ít, lúc mình cầm tiền lương trả lại anh ấy không chịu nhận, khiến cho Lâm Văn Tịch cảm thấy rất áy náy, thế là Trần Mặc liền nhận lấy một chút để tượng trưng. Điều này khiến Lâm Văn Tịch càng thêm ngại ngùng, thế nhưng lại không còn cách nào khác. Thời gian cứ thế mà trôi qua từng ngày. Đối với nơi ở của Lâm Văn Tịch, Trần Mặc biểu thị không được hài lòng cho lắm, muốn để cậu dọn ra ngoài, thế nhưng Lâm Văn Tịch vẫn cứ cự tuyệt, dù sao nơi này là ngôi nhà cậu đã lớn lên từ nhỏ, hơn nữa cậu cũng không có tiền để dọn ra ngoài.

Lần thứ hai Lâm Văn Tịch gặp lại ca ca của Trần Mặc là vào một tuần trước, ngày đó sau khi tan tầm Trần Mặc kêu mình đến nhà anh ấy ăn cơm, kết quả vừa mới đến cửa nhà liền thấy nam nhân đang đứng ở bên ngoài, thấy hai người bọn họ cùng đi tới, trầm mặt, nói: “Tình huống của ba đã chuyển xấu rồi, ông rất muốn gặp em.”

Lâm Văn Tịch bị dọa sợ hết hồn, sau đó mới phát hiện Trần Mặc vẫn còn đang kinh ngạc đứng ngốc ra tại chỗ, thế là đụng vào anh một cái, tuy rằng cậu không biết quá khứ của Trần Mặc, cũng không biết ân ân oán oán trong gia tộc bọn họ, thế nhưng cứ luôn cảm giác kỳ thực Trần Mặc vẫn rất quan tâm đến ba của anh ấy, đúng vậy, có người nào mà không quan tâm đến người thân của mình chứ, nhìn qua phản ứng của anh ấy liền biết kỳ thực anh ấy rất lo lắng cho ba của mình, tại sao lại không trở về nha, tại sao lại muốn ở bên ngoài một mình chứ, nhìn dáng vẻ của ảnh, Lâm Văn Tịch cảm thấy hẳn anh ấy là một thiếu gia nhà giàu có, chỉ là không biết tại sao lại muốn ra ngoài mở một tiệm sách không lớn để tự nuôi sống bản thân, tự mình thuê nhà trọ ở, ca ca anh ấy đã tìm đến nhiều lần như vậy, chắc là người nhà của anh ấy rất quan tâm đến anh đi. Nghĩ đến nếu như mình có một gia đình, còn có người gọi mình về nhà, đó thật sự là một việc rất hạnh phúc ha. Lâm Văn Tịch chậm rãi dời đường nhìn lên trên người một nam nhân khác đang đứng ở trước mặt, nhớ tới lần trước lúc nhắc đến anh ta dường như sắc mặt của Trần Mặc không được tốt cho lắm, giống như là không quá thích nói về chuyện của ca ca anh ấy, vậy là do nam nhân này, Trần Mặc mới phải dọn ra ngoài sao? Lâm Văn Tịch suy đoán không bến bờ, có đôi khi cậu cũng cảm thấy ảo não vì cái tính bát quái của mình, khi nào thì mình bắt đầu giống với mấy tiểu nữ sinh trung học vậy kìa. Lâm Văn Tịch âm thầm cảnh tỉnh mình, không biết tại sao, đột nhiên nhớ tới Lê Diễm, hình như chuyện gì cũng có thể khiến cậu nhớ đến nam nhân kia.

“Quay về đi. Có thể trở về nhà là một rất chuyện hạnh phúc nha, đừng để cho bản thân phải hối hận.” Lâm Văn Tịch mỉm cười, nói với Trần Mặc.

Nam nhân sửng sốt một chút, hiện tại mới nhìn tới Lâm Văn Tịch, phát hiện trong ánh mắt của bé con này tràn đầy nghiêm túc, không biết tại sao tim cũng dần dần bị hòa tan, cười nói “Ừm. Vậy để anh trở về một chuyến.”

Lâm Văn Tịch nở nụ cười, “Dạ.”

Hẳn là đã lâu rồi anh ấy chưa về nhà đi? Lâm Văn Tịch nhớ rõ lần trước ca ca anh ấy đến đây, cũng là để kêu ảnh về nhà. Kỳ thực có thể trở về nhà thật tốt, tại sao lại không về nha, nhớ tới bản thân còn chưa có một ngôi nhà thuộc sở hữu của mình và nam nhân, cậu đã bị đuổi ra ngoài mất rồi.

“Em phải tự chăm sóc mình cho thật tốt, đừng để bản thân quá mệt mỏi, chú ý thân thể.”

“Chẳng lẽ cậu ta là con trai em sao? Đã lớn như vậy rồi còn nhọc công em ở nơi này dài dòng.” Dường như là cuối cùng cũng không chịu nổi hai người bọn họ “ân ân ái ái”, một thanh âm bất mãn vang lên, lúc này ca ca Trần Mặc đang dùng vẻ mặt không quá tốt để nhìn hai người, không biết tại sao đột nhiên Lâm Văn Tịch lại thấy có chút xấu hổ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng lên. Còn Trần Mặc thì lại trừng mắt liếc anh ta.

“Em biết rồi, em sẽ tự chăm sóc bản thân thật tốt, anh nhanh trở về thăm ba của mình đi, lát nữa tan tầm em sẽ tự đón xe về.” Lâm Văn Tịch vội mở miệng.

“Để anh giúp em đón xe trước đã.” Trần Mặc nói xong, không đợi Lâm Văn Tịch phản đối liền giúp cậu bắt một chiếc taxi, nhét cậu vào trong, nói địa chỉ, còn đưa tiền cho cậu, rồi mới yên tâm nhìn xe lăng bánh, sau đó ngồi vào trong xe của nam nhân.


Trong xe, nam nhân nhìn Trần Mặc tiến vào, gương mặt vẫn đen như trước, nhưng lại rất săn sóc mà giúp y thắt chặt dây an toàn.

Cảm giác được nam nhân tới gần, thân thể của Trần Mặc trở nên cứng đờ, truyền đến cái loại mùi vị quen thuộc khiến cậu có chút thất thần.

“Đứa nhỏ kia là ai.”

“Nhân viên trong tiệm bọn em.”

“Quan hệ giữa em với nhân viên đều tốt như vậy sao? Còn đưa về tận nhà?” Ánh mắt nam nhân chợt lóe, xuyên qua kính mắt là khí tức nguy hiểm. Kỳ thực trong tiệm của Trần Mặc chỉ có một mình Lâm Văn Tịch là nhân viên, không khác gì một tiểu đệ đệ, quan hệ có chút tốt cũng là chuyện bình thường.

“Tình huống của em ấy không giống.” Trần Mặc ngẩng đầu lên liền phát hiện nam nhân đang dựa sát vào y, khoảng cách của hai người còn chưa tới 5cm…
 972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny