1/4/16

Chương 101 – TVTTB (H)


101. Sáng sớm tịch mịch cùng trống rỗng



Bên dưới dính ướt thành một mảnh. Phía trước bắn ra tinh dịch cùng hai tiểu huyệt phía sau chảy ra dâm thủy làm dơ chăn đệm vừa mới được giặt sạch, không biết tối qua cậu đã bắn bao nhiêu lần, trong tiểu huyệt cũng là như vậy, không ngừng co giật và cao trào.

Trong mộng cậu được an ủi rất thỏa mãn, hiện tại lại trống rỗng đến thế này đây, hai địa phương đều kêu gào muốn được nam nhân lắp đầy. Lâm Văn Tịch sờ xuống bên dưới, rõ ràng trong lòng đã tự bài xích và phỉ nhổ bản thân của mình như vậy, nhưng cậu vẫn nhịn không được mà duỗi ngón tay đưa vào trong, tư tưởng đã hoàn toàn không bị khống chế, thực sự rất muốn…

“A…ha… Nhanh đến thao em đi… A…” Hai ngón tay ra vào hoa huyệt, Lâm Văn Tịch vươn cái tay còn lại ra, cũng đưa hai ngón tay cắm vào tiểu huyệt phía sau của mình. Nghiêng mặt sang một bên, bên cạnh chính là ảnh chụp của nam nhân.

“A… Chủ nhân… Đều tiến vào hai cái đi… Ưm a…”

“Nha a… Còn muốn… Chưa đủ… Ưm… Chưa đủ… Muốn chủ nhân…” Thanh âm của Lâm Văn Tịch có hơi khàn, hai tay không ngừng cắm vào phía dưới của mình, nhưng làm sao cũng thấy không đủ. Thân thể đã bị nam nhân hung hăng điều giáo qua sao có thể thỏa mãn khi chỉ dựa vào hai ngón tay của mình cho được chứ.

Khi tăng đến ba ngón tay, cậu cố gắng đẩy vào càng sâu, thế nhưng vĩnh viễn cũng không với tới được chiều sâu của dương vật của nam nhân, không đâm được đến nơi khiến cho mình thấy thoải mái nhất, khiến bé con nhịn không được mà khóc lên.

“Hức hức… Chủ nhân… Em nghĩ muốn… A…ha… Thật là khó chịu…”

“Thật sự rất muốn… Cho em có được hay không… Em muốn thịt heo bổng của chủ nhân…”

Không có dương vật của nam nhân, dùng cách nào cũng không thể thỏa mãn được, Lâm Văn Tịch rơi nước mắt rút ngón tay ra, nắm lấy dương vật đang cương của mình, nhanh chóng bộ lộng. Muốn bắn, nhưng dù có làm cách nào vẫn cứ thấy còn thiếu chút nữa. Bởi vì trước đây đều là bị nam nhân thao cúc huyệt một chút liền bắn ra, hiện tại dù làm sao cũng không bắn được. Cố gắng nhớ đến giấc mộng tối qua, tưởng tượng ra cảnh nam nhân thao nơi đó của mình, dùng sức bộ lộng, ngón tay cũng cắm vào đến tận cùng, nhưng vẫn cứ không tìm được điểm đó.

“Hức hức … Chủ nhân… Hoa tâm của em rất ngứa… Nhanh thao em có được hay không… Ưm a… A…”

“Chủ nhân… Em muốn thịt heo bổng của chủ nhân thao đến khi em bắn ra…” Lâm Văn Tịch nằm ở trên giường, toàn thân trần truồng, không ngừng lắc lư đầu, nước mắt rơi xuống ướt gối nằm, bên cạnh là quyển tạp chí có hình nam nhân kia. Lâm Văn Tịch nhìn người ở bên trên, thì thầm gì đó đến cả chính cậu cũng không biết mình đang nói cái gì, cố gắng tự an ủi bản thân. Cuối cùng dưới sự kích thích không ngừng, Lâm Văn Tịch nhìn vào mặt nam nhân sau đó liền bắn ra. Nhưng lại không có được sự thoải mái bằng 1/10 khi nam nhân thao mình. Đồng thời hoa huyệt cũng không đạt đến cao trào.

Qua một lát sau, Lâm Văn Tịch mới rút khăn giấy ở một bên, đỏ mặt lau sạch tinh dịch mình vừa mới bắn ra, dịch thể do bên dưới chảy ra cũng được lau khô, trong lòng lại cảm thấy bi ai vì bản thân mình, trước đây có thể sẽ nghĩ đến sự vỗ về của nam nhân mà nảy sinh phản ứng, nhưng chưa từng không khống chế được bản thân mà tự an ủi như vầy đâu. Hiện tại Lâm Văn Tịch cũng đã ý thức được tính nghiêm trọng của chuyện này. Bắt đầu từ thời điểm nào, thân thể của cậu đã không thể tách rời khỏi nam nhân như vậy rồi. Mơ hồ nhớ tới trong mộng thậm chí cậu còn có ý định để nam nhân thao đến chết đi, suy nghĩ xấu hổ như vậy khiến Lâm Văn Tịch không dám ngẩng đầu lên gặp người. Xem ra chẳng những là thân thể của mình bị bệnh, đến cả tư tưởng cũng đều nhiễm bệnh luôn rồi. Hôm nay đã đọc qua tạp chí, biết được hướng đi của cuộc đời nam nhân sẽ không còn cùng xuất hiện với mình nữa, rốt cuộc trong lòng còn kỳ vọng hay là chờ mong cái gì nữa đây nha? Nếu đã định trước sau này nhân sinh của bản thân chỉ còn lại một mình mình, tại sao không thể mạnh mẽ lên được chứ. Lâm Văn Tịch, đừng quên mày là một nam sinh đó.

Ném toàn bộ khăn giấy vào thùng rác, nhìn tờ hợp đồng bán thân dưới gối nằm của mình, mặt trên viết 7 năm nhưng vào năm thứ nhất đã dừng lại mất rồi. Kỳ thực nam nhân từng nói không cần trả tiền lại cho y rồi, nhưng trong lòng Lâm Văn Tịch vẫn còn khúc mắc, nếu không thể cùng xuất hiện, nam nhân không còn là gì của mình nữa, vậy mình cũng không muốn thiếu người ấy nhiều như vậy. Là bồi thường cuối cùng ba dành cho con trai hay sao? Vậy cậu càng không cần, cậu cùng mẹ đã sống nhiều năm như thế, nếu như quan tâm chút tiền này của Lê gia, mẹ và cậu đã sớm đi tìm bọn họ rồi, sẽ không kéo dài mọi chuyện thành ra như vậy, để đến trước khi chết mẹ mới chịu nói với mình, tổng tài của Vũ Hoàng là ba cậu.

Lâm Văn Tịch lau khô nước mắt trên mặt, nhìn lại hạ thể của mình, nếu như không tiến hành phẫu thuật, có lẽ thân thể của cậu sẽ biến thành càng thêm kì quái hơn, cho nên cậu đã đưa ra quyết định. Mặc quần áo tử tế rời giường, cậu phải bình tĩnh lại trước cái đã.

Tháo toàn bộ drap giường ra chuẩn bị đi giặt, nếu đã trở về nơi này, nên trưởng thành hơn, cho tới bây giờ cậu vẫn chưa quên mục tiêu của mình, nỗ lực kiếm tiền, phẫu thuật để bản thân có thể trở thành một người bình thường. Thời điểm sống ở nhà của nam nhân, cũng bởi vì nghe được cậu nói muốn làm phẫu thuật mà y đã từng hung hăng trừng phạt cậu, thế nhưng hiện tại cậu đã rời khỏi nam nhân kia, sẽ không còn người nào thích mình như vậy nữa, cũng sẽ không có người nào lại nói với mình rằng kỳ thực thân thể của mình rất đẹp. Chung quy thì cậu vẫn phải đối mặt với hiện thực, cậu là một người dị dạng, dù cậu có muốn làm phẫu thuật cũng sẽ không còn ai mắng cậu nữa, cũng sẽ không cần dùng phương thức như vậy để trừng phạt cậu. Nhớ tới bản thân mình vào thời điểm này rồi còn mơ thấy mấy giấc mộng chẳng biết xấu hổ như vậy, thậm chí vừa nãy còn làm ra hành động ngượng ngùng đến thế, khiến cho Lâm Văn Tịch cảm thấy bi ai và chua xót. Cậu cần phải cố gắng tiết kiệm tiền, cậu phải tiếp tục trưởng thành hơn, trước đây cũng là vì nam nhân kia mà bỏ qua chuyện phẫu thuật, nhưng bây giờ, đã không còn ai ràng buộc cậu nữa, cậu cũng không cần vì bất luận người nào mà phải tiếp tục làm một người song tính, nếu như không phải chỗ đó bị nam nhân nhìn thấy, dù cho thế nào cậu cũng không nghĩ tới sẽ có một ngày để người khác nhìn đến nó, còn lần lượt giao mình ra cho y, cuối cùng lại biến thành như vầy đây. Một thân thể dâm đãng như thế vốn dĩ không nên thuộc về mình, hiện tại, cậu đã quay về với cuộc sống cũ, những ngày tháng đó cứ hệt như một giấc mơ, một giấc mơ vừa dài vừa ngắn, một giấc mơ vừa ngọt ngào vừa chua xót, một giấc mơ cậu vừa muốn lãng quên vừa khắc cốt ghi tâm. Nhưng chung quy chỉ có thể là mơ mà thôi, hiện tại, tỉnh mộng, chính là phải đối mặt với tất cả mọi chuyện rồi.

Nhìn ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ, lúc này Lâm Văn Tịch đã hoàn toàn quyết định, cố gắng tiết kiệm, sau khi làm xong cuộc phẫu thuật liền lãng quên nam nhân kia, chân chính trưởng thành, một lần nữa bắt đầu lại cuộc sống mới thôi.

Sau khi quyết định như vậy xong, dường như Lâm Văn Tịch đã một lần nữa tìm về động lực sống, không hề mơ mơ màng màng như trước đây, làm chuyện gì cũng không có tinh thần, không còn sinh hoạt giữa cảm giác chết lặng cùng bi thương nữa, bởi vì tối thiểu thì hiện tại cậu có mục tiêu của chính mình, việc cậu cần phải làm là quên nam nhân kia đi, trước đây lúc không có y mình cũng có thể sống rất tốt, tại sao hiện tại lại không được cơ chứ. Có đôi khi gặp phải một người, thì ra thực sự có thể phá vỡ cả cuộc đời của mình sao?

Sau khi dọn dẹp căn phòng xong, Lâm Văn Tịch mới nhận ra thân thể rất mệt mỏi, dường như tối qua sau khi mơ thấy giấc mộng kia xong cậu liền thấy đau lưng, sáng hôm nay cậu làm như vậy xong, hình như có hơi mệt mỏi rồi. Dường như so với trước đây thì thực sự là thân thể đã kém xa hơn rất nhiều. Không có nam nhân dưỡng, cho dù không cần cậu giảm béo, thể trọng cũng thẳng tắp giảm xuống. Lâm Văn Tịch không biết là mình nên hài lòng hay khổ sở đây.

Trần Mặc phát hiện sau ngày đó Lâm Văn Tịch cũng không có chán chường giống như mình từng lo lắng, hôm đó lúc Lâm Văn Tịch đi về y nhìn theo bóng lưng của cậu thấy rất lo lắng, thế nhưng sang hôm sau lại giống như không có chuyện gì xảy ra, thậm chí trạng thái so với trước đây còn tốt hơn một chút. Bất quá có chút không đúng, Lâm Văn Tịch làm việc cũng càng ngày càng liều mạng hơn, người cũng càng ngày càng gầy đi, tình huống như vậy càng khiến cho Trần Mặc thấy lo lắng, căn bản là y không biết đến tột cùng Lâm Văn Tịch đã xảy ra chuyện gì, nhưng y cũng không tiện hỏi thăm. Nhưng nếu cứ tiếp tục nhìn Lâm Văn Tịch như thế cũng không phải là biện pháp…

“Tiểu Tịch, em rất thiếu tiền sao?” Lại qua một đoạn thời gian, cuối cùng Trần Mặc cũng nhịn không được mà hỏi ra, bởi vì mấy ngày hôm trước y mới phát hiện thì ra Lâm Văn Tịch không chỉ làm thêm cho mình, buổi tối còn đến nơi khác để công tác, thảo nào gần đây càng ngày sắc mặt của em ấy càng không tốt, thì ra căn bản là do quá mệt nhọc, người cũng càng ngày càng gầy đi.

Nghe Trần Mặc hỏi như thế, Lâm Văn Tịch có hơi sửng sốt một chút, cậu không biết tại sao Trần Mặc lại biết được chuyện này.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 100 – TVTTB (H)


100. Âu yếm trong mơ – 2



“A… Muốn… Chủ nhân… Tiến vào…” An ủi quen thuộc của nam nhân khiến Lâm Văn Tịch vẫn cảm thấy khó chịu, nửa ngón tay xen vào rồi lại rút ra, bên trong cũng không tự chủ được mà vội co rút lại, sinh ra cảm giác ngứa ngáy, muốn nam nhân dùng nơi càng to càng nóng hơn tiến vào, muốn ngừng cái loại cảm giác ngứa ngáy hư không kinh khủng này lại.

“Ở đây đỏ rồi nha. Tiểu người hầu muốn chủ nhân tiến vào sao? Vậy phải nói thế nào đây?”

“Ngứa quá… Muốn thịt heo bổng của chủ nhân tiến vào thao em…” Từ rất lâu trước đây nam nhân đã từng dạy mình nói câu này, Lâm Văn Tịch vẫn luôn nhớ rõ, lần này liền không do dự mà nói ra. Nam nhân vẫn cứ luôn làm không biết mệt mà muốn cậu nói như vậy.

Lê Diễm cũng không tiếp tục ôn nhu nữa, tách chân Lâm Văn Tịch ra xa nhau, trực tiếp cắm cự vật bành trướng vào mặt trước của cậu.

“A a… Chủ nhân… Tiến vào… A…”

“Lại dùng lực chút nữa… Ưm… Còn muốn… Đau… A… Thật là thoải mái…” Lâm Văn Tịch giãy dụa, để cho nam nhân đi vào càng sâu, côn thịt to lớn cứ như một cây chày sắt mà đóng vào trong cơ thể cậu, khiến cho Lâm Văn Tịch trở nên điên cuồng, muốn bị nam nhân xỏ xuyên qua cùng đối đãi càng thêm thô bạo hơn.

“Tiểu Tịch rất muốn tìm bất mãn nha.” Biểu tình của nam nhân vẫn tà mị như trước, động tác dưới thân có hơi dừng lại một chút, nhìn Lâm Văn Tịch vẫn cứ kêu mình dùng sức, “Vậy chủ nhân cần phải, dùng sức, thao chết em rồi.” Nói xong, Lê Diễm rút dương vật ra một chút, dùng sức đâm vào một cái, sau đó bắt đầu điên cuồng trừu sáp.

“A…ha… Chủ nhân… Thật nhanh… A… Nhanh hơn chút nữa… Ưm a…”

“Tao hóa, kỳ thực em vẫn luôn rất muốn bị nam nhân thao đi?” Rất ít khi nam nhân gọi cậu là tao hóa… Lâm Văn Tịch hưng phấn đến mức cả đầu vú cũng trở nên cứng rắn.

“Muốn bị chủ nhân… Thao… A…ha… Nhanh thao chết em đi… A… Đâm tới rồi… Sâu quá…”

“Phía dưới chảy thật nhiều nước rồi, quả nhiên tiểu người hầu rất dâm đãng a.”

“A…ha… Chủ nhân… Không cần rời khỏi em… Nhanh thao chết em… Ưm…” Lâm Văn Tịch chưa từng có ý nghĩ điên cuồng như thế, muốn bị nam nhân hung hăng thao làm, muốn trực tiếp bị nam nhân làm đến chết, cứ muốn vẫn luôn như vậy, có lẽ cậu thật sự là một tao hóa đi.

“A… Thật là thoải mái… Đại điểu của chủ nhân… Thoải mái quá…” Trong hiện thực chưa bao giờ có can đảm để nói, nhưng khi vào trong mộng rồi lại biến thành lớn mật như vậy, nếu không thể ở cùng một chỗ với nam nhân, tại sao lúc đó mình lại không chịu nói những lời y muốn vậy nha, hiện tại lại thấy hối hận, kỳ thực những lời này cũng không có bao nhiêu khó nói, chỉ cần nam nhân thích, muốn cậu làm như thế nào đều được.

“Hôm nay Tiểu Tịch thật nhiệt tình, bên dưới ngậm rất chặt.”

“Ưm… Chủ nhân… Em còn muốn… A…ha… Đừng chỉ sáp phía trước… Phía sau cũng ướt… A “

“Tao hóa, phía sau thực sự ướt rồi nha.” Lê Diễm vừa nói xong, một bên sờ vào cúc huyệt của Lâm Văn Tịch, quả nhiên đã ướt đến rối tinh rối mù, ngón tay của mình vừa mới tiến vào liền bị mút lấy, tựa như là đang bất mãn với việc nam nhân chỉ thỏa mãn tao huyệt phía trên mà không chịu quan tâm đến nó.

“Bảo bối thích chủ nhân thao phía trước hay là phía sau của em?” Lê Diễm nói xong, tách hai chân của Lâm Văn Tịch ra xa, để cho côn thịt của mình có thể tiến vào sâu hơn.

“A…ha… Bụng muốn bị đè lên rồi… A…”

“Nơi nào thích hơn? Hửm?”

“Hai cái… Hai cái đều thích… A… Thịt heo bổng của chủ nhân thật là lợi hại… A…ha… Phía sau cũng rất ngứa… Chủ nhân mau cắm đại điểu vào đi… Ưm a…”

“Hôm nay Tiểu Tịch thật ngoan nha.”

“Ưm a… Tiểu Tịch vẫn luôn rất ngoan… Chủ nhân không cần rời khỏi… Em… A a…” Nam nhân nhanh chóng cắm vào cúc huyệt của cậu, hơn nữa quy đầu hùng vĩ còn đâm thẳng đến tao điểm. Khiến cho Lâm Văn Tịch có một loại cảm giác bản thân mình bị đâm đến mức muốn bay lên trời.

“Đêm nay chủ nhân liền thao chết em, không bao giờ rời khỏi em nữa.” Nam nhân nói rất tà ác nhưng không hiểu sao lại khiến Lâm Văn Tịch cảm thấy an tâm.

“Không cần lại đuổi em đi… Có được hay không…” Thanh âm của Lâm Văn Tịch nghẹn ngào, mang theo ủy khuất nói với nam nhân.

Biểu tình của nam nhân tựa như tràn đầy áy náy, hôn từ mi tâm của cậu rồi từ mắt mũi đến môi, “Sẽ không… Bảo bối… Xin lỗi…”

Lâm Văn Tịch lắc đầu, cánh tay lại ôm lấy nam nhân càng thêm chặt hơn, “Em chỉ muốn một mình chủ nhân thôi. Em sẽ ngoan ngoãn.”

Chủ nhân muốn mình làm gì thì làm cái đó, gói đạo cụ của nam nhân, cho dù y muốn dùng trên người mình, cậu cũng sẽ không phản kháng nữa, chỉ cần có thể ở cùng một chỗ với y là được.

“Tôi biết mà.” Lê Diễm vỗ về lưng của cậu, dùng côn thịt to nóng cọ lên điểm nhạy cảm trong cúc huyệt của Lâm Văn Tịch.

“A…ha… Chủ nhân… Em rất thích anh… Rất thích…”

“Bảo bối, đừng kích thích tôi nữa.” Nam nhân kéo chân của cậu lên, cặp mắt trở nên có chút điên cuồng, lực đạo cũng trở nên càng thêm mãnh liệt, thao làm cúc huyệt của Lâm Văn Tịch, nhất thời trong phòng chỉ còn lại tiếng giao hợp bành bạch, nam nhân cứ như đang muốn cố sức nhét hai khỏa cao hoàn ở bên cạnh đi vào luôn vậy, Lâm Văn Tịch cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều sắp bị đỉnh nát, trầm luân trong khoái cảm tuyệt đỉnh.

Cậu bị nam nhân làm hết một lần lại một lần…

Cả đêm xuân tình, đến khi Lâm Văn Tịch tỉnh lại mới phát hiện thì ra đó thật sự là một giấc mơ. Trong mơ cái loại xúc cảm chân thật này khiến cho Lâm Văn Tịch cảm thấy thân thể của mình càng thêm lạnh lẽo, cứ như độ ấm của nam nhân vẫn còn đang lưu lại trên người mình, đến cả cái câu “vĩnh viễn không rời khỏi em” cũng không phải như nằm mơ, mà là y thật sự đã nói với mình. Thế nhưng cảnh trong mơ lại rất chân thực, lồng ngực Lâm Văn Tịch lại càng thêm chua xót khổ sở. Phía dưới ướt át thành một mảnh. Phía trước bắn ra tinh dịch cùng dâm thủy do hai tiểu huyệt phía sau chảy ra khiến cho chăn đệm vừa mới được giặt sạch lại bị dính bẩn.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 99 – TVTTB (H)


99. Âu yếm trong mơ – 1



“Không sao đâu. Tiểu Tịch, nếu như không thoải mái liền trở về sớm một chút đi.”

 “Thế nhưng còn chưa tới lúc tan tầm mà.”

 Trần Mặc cười cười, “Anh là ông chủ, chừng nào tan tầm là do anh quyết định, em vẫn nên về sớm một chút thì hơn, huống chi với cái tình trạng này bộ em định khiến cho tiệm của chúng ta lỗ vốn hay sao?”

 “A… Xin lỗi…”

 “Đừng xin lỗi, về sớm nghỉ ngơi một chút đi.”

 “Cảm ơn.” Lâm Văn Tịch cảm kích gật đầu, nhưng ngay lúc trở về, cậu lại dừng bước trước quầy tạp chí.

 “Có chuyện gì?”

 “Ừm…” Hình như Lâm Văn Tịch có chuyện gì đó khó mở miệng, biểu tình trên mặt cũng có chút nhăn nhó, qua một hồi lâu mới nói được câu, “Em muốn mua quyển tạp chí này về…”

 “Muốn gì cứ việc chọn đi. Không cần đưa tiền.” Trần Mặc ôn nhu cười đáp.

 “Cảm ơn.” Lâm Văn Tịch cảm kích nhìn ông chủ trước mặt, rút quyển tạp chí có ảnh bìa là Lê Diễm ra, cậu không dám nhìn đến biểu tình của Trần Mặc, vội vã rời khỏi tiệm sách.

 Nam nhân ở phía sau vẫn đứng đó mỉm cười.

 Lâm Văn Tịch về đến nhà, nằm ở trên giường lăn lộn một chút, nhưng lại không có dũng khí mở quyển tạp chí kia ra, cậu cũng không biết mình bị làm sao nữa, rõ ràng cũng không dám đọc mấy tin kia, cuối cùng vẫn là nhịn không được mà muốn mua một quyển trở về. Qua hai cái cuối tuần, cậu vẫn không có bất kỳ tin tức gì về nam nhân kia, ngoài chuyện lần trước mạc danh kỳ diệu xuất hiện trong nhà cậu ra, cũng không có thêm tin tức gì về nam nhân nữa, hai người cũng triệt để mất liên lạc từ đó, lúc này cậu mới nhớ tới tấm chi phiếu kia, xốc chăn lên nhìn thử thì nhận ra rằng nó vẫn còn ở đó, thở dài một hơi, xem ra vẫn nên trả lại cho nam nhân sớm một chút mới tốt, nếu như ngày nào đó không còn nữa thì rắc rối rồi. Nhưng người nọ đã sắp phải kết hôn, Lâm Văn Tịch càng thêm không muốn đi tìm y. Không biết phải đối mặt với nhau như thế nào đây, không biết khi nam nhân thấy mình xuất hiện ở trước mặt y có thể nào sẽ chọc y tức giận hay không.

 Hôm nay khi nhìn thấy tin tức trên quyển tạp chí kia cậu đã hoàn toàn ngây ngốc, nhớ tới trước đây nam nhân còn nói cậu rằng y sẽ không kết hôn, y muốn dẫn mình đi, khi đó mình còn cảm thấy rất hạnh phúc nữa kìa… Vô luận nam nhân nói thật hay giả, cho dù nam nhân có kết hôn, cậu cũng có thể không ngại, thế nhưng hiện tại, tại sao trong lòng lại khó chịu như vậy chứ. Giống như chính mình sẽ triệt để mất đi nam nhân kia, trong lòng bị đè nén đến khó chịu, cho dù hiện tại người kia đã không phải là của cậu nữa, thế nhưng loại cảm giác hoàn toàn nhận rõ thực tế này cũng khiến cho cậu khó có thể hô hấp.

 Lâm Văn Tịch lại nhịn không được mà rơi nước mắt, tâm tình lập tức trở nên khổ sở, hình như cảm giác thân thể không khỏe lại càng thêm mãnh liệt, chỉ chốc lát sau lại muốn nôn ra, nhớ tới hôm nay mình còn chưa có ăn cơm chiều, nhưng một chút khẩu vị cũng không có, từ sớm đã nói với bà rằng mình mệt mỏi sau đó liền trở về nhà ngủ, thế nhưng vẫn cứ nằm như vậy cũng không biết đã nằm bao lâu rồi, trong căn phòng vắng vẻ chỉ có thanh âm hô hấp của mình cùng với bình ắc quy lần trước mới trang bị vang lên tiếng lạch cạch lạch cạch.

 Sau khi nôn ra một trận, hình như đã thấy thoải mái hơn, cầm lấy một trái sơn tra bỏ vào trong miệng. Tiếp theo mới lật quyển tạp chí kia ra.

 Đã lâu không nhìn thấy gương mặt của nam nhân, tay không tự chủ được mà vuốt ve tấm ảnh trong tạp chí, chờ đến khi thấy hình ảnh trở nên càng ngày càng mơ hồ mới phát hiện mình vừa mới khóc, nước mắt rơi xuống gương mặt anh tuấn của người nọ, nhất thời Lâm Văn Tịch cũng quên mất chuyện phải lau đi, tùy ý để nó làm ướt gương mặt mê người của nam nhân. Mấy ngày nay không biết tại sao tâm tình luôn có chút khó chịu, mỗi lần nhớ tới nam nhân đều sẽ muốn khóc. Lâm Văn Tịch cứ cảm thấy mình như vậy là quá yếu đuối, cậu muốn trở nên kiên cường hơn.

 Sau khi bình tĩnh lại, Lâm Văn Tịch bắt đầu xem quyển sách kia, cẩn thận lật qua nội dung bên trong, ngay cả mỗi kẽ hở cũng không bỏ sót, muốn biết gần đây nam nhân sống như thế nào, muốn biết được một ít gì đó mà mình vẫn chưa biết. Tin tức vẫn là rất cặn kẽ, ngay cả một số chuyện Lê Diễm từng trải qua cũng bị đào lên, chẳng hạn như thì ra ca ca của anh đã mất vào năm năm trước rồi, là bởi vì tai nạn xe cộ, nguyên nhân bên trong cũng không có báo nào nói chi tiết. Bên cạnh lại có thêm ảnh chụp của ca ca Lê Diễm, lớn lên rất giống với y, cười rộ lên so với nam nhân càng thêm ôn nhu hơn, nam nhân thì thường hay mím môi, hiện tại đã có thể cười nhiều hơn chút rồi. Lại xem tiếp thì là một ít tình sử của Lê Diễm, bất quá gần như tất cả đều là trống không, cuối cùng biên tập tổng kết một câu là “Bởi vậy có thể thấy được Lê tổng tài là một người phi thường chuyên tình.” Kế tiếp là gia thế của Uông Chỉ Tâm, thì ra thực sự là khổng lồ như trước đây Lê Diễm đã từng nói, ba của cô là đầu lĩnh của bang hội hắc bang lớn nhất, hơn nữa… Người nối nghiệp tiếp theo sẽ là Lê Diễm? Mặc dù chỉ là suy đoán của người ngoài nhưng Lâm Văn Tịch đã thực sự bị hù dọa rồi.

 Lâm Văn Tịch lật qua lật lại mấy trang đó, đầy đầu đều nghĩ đến nam nhân kia, nhớ tới lần đầu tiên khi nhìn thấy bộ dáng lạnh như băng của y, lúc ở trên giường thì biểu tình như ác ma, động tác khi hôn cậu lại ôn nhu còn có toàn bộ toàn bộ… Nam nhân trên ảnh bìa vẫn đẹp trai như vậy, ôm lấy Uông Chỉ Tâm ở bên cạnh, bọn họ thực sự rất xứng đôi nha, nếu không phải biết rằng từ lâu trong lòng Uông Chỉ Tâm đã có người thương, thiếu chút nữa ngay cả Lâm Văn Tịch đều tin tưởng mấy lời nói của tạp chí này. Sức mạnh của scandal rất cường đại, thanh mai trúc mã, trai tài gái sắc, kim đồng ngọc nữ, những từ này không ngừng xuất hiện trong tạp chí đồng thời cũng liên tục quẩn quanh trong đầu cậu. Hai tay dần dần vòng lấy hai chân của mình, Lâm Văn Tịch vùi đầu vào đầu gối. Chủ nhân… Em rất nhớ người… Không phải người nói muốn trùng phạt em hay sao? Không phải người nói muốn xem em mặc trang phục con thỏ hay sao? Tại sao những chuyện này còn chưa được thực hiện thì người đã không cần em nữa rồi… Có phải là do Tiểu Tịch chưa đủ ngoan… Cho nên người mới muốn đi kết hôn với người khác không… Có phải sau này… Thực sự sẽ phải trở thành người dưng… Thực sự không bao giờ có thể ở cùng một chỗ nữa hay không… Chủ nhân… Nếu có kiếp sau… Nhất định em sẽ không muốn làm người thân của người nữa… Em chỉ làm tiểu người hầu của người… Có thể ở bên cạnh người cả đời, như vậy cũng đã đủ lắm rồi…

 Khổ sở suy nghĩ, tùy ý để cho nước mắt rơi xuống. Chính Lâm Văn Tịch cũng không biết khi nào thì mình đã ngủ quên mất. Quyển tạp chí trên tay từ từ trượt xuống, thân thể cũng chậm rãi ngã ra.

 Trong mơ, lại cảm nhận được lồng ngực ấm áp cùng tiếng tim đập mạnh mẽ hữu lực của nam nhân. Nam nhân dùng bàn tay ấm áp vuốt ve khuôn mặt mình, dần dần đến cổ, đến ngực, thắt lưng, bụng dưới. Môi bị nam nhân ngậm lấy, so với dĩ vãng còn muốn ôn nhu hơn.

 Lúc này, Lâm Văn Tịch lại rơi nước mắt.

 “Sao lại khóc?” Nam nhân hỏi cậu, một bên hôn lên giọt lệ nơi khóe mắt.

 “Chủ nhân… Người thực sự đã trở về rồi sao?”

 “Ừm, đã trở về.” Lê Diễm ôn nhu nhìn Lâm Văn Tịch, nói. Nhưng ánh mắt này lại khiến cho nước mắt của Lâm Văn Tịch rơi càng thêm dữ tợn hơn, hai tay cũng nhịn không được mà ôm sát lấy nam nhân.

 “Chủ nhân… Đừng đi nữa được không… Đừng rời khỏi em…”

 “Bé ngốc, sẽ không rời khỏi em nữa.” Nam nhân ôn nhu hôn cậu, đồng thời hôn lên giọt nước mắt mằn mặn đang rơi xuống.” Không phải đã nói không được khóc nữa hay sao? Tôi sẽ đau lòng.”

 “Chủ nhân, có thể… Không cần đối xử với em ôn nhu như thế được hay không… Không muốn…” Nam nhân càng đối xử ôn nhu với cậu càng khiến cậu thấy sợ hãi, tựa như là ảo tưởng, cậu sợ vào một giây kế tiếp gương mặt của nam nhân sẽ biến thành lạnh như băng, sau đó bảo mình cút đi, nói không muốn gặp lại cậu nữa.

 Dường như nam nhân đang nở nụ cười, nói với cậu một câu “bé ngốc”, sau đó cởi luôn chiếc quần lót còn sót lại của cậu. Lộ ra cái chỗ bất đồng với người thường kia. Ngón tay của y sờ lên nơi đó.

 “Ở đây của Tiểu Tịch vẫn là đẹp như vậy a.”

 Nam nhân cười như thế. Nơi riêng tư bại lộ trong không khí lạnh lẽo kia bởi vì được nam nhân xoa nắn mà dần dần nóng lên, cũng chảy ra ngày càng nhiều dịch thể trong suốt hơn.

 “A…ha… Đừng có sờ mà… Chủ nhân…”

 “Tiểu Tịch muốn sao? Đã lâu rồi chưa có âu yếm em nha.”
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 98 – TVTTB


98. Chua xót khó hiểu cùng tin tức của nam nhân



Trải qua một tuần, cuộc sống của Lâm Văn Tịch dần dần trở về với quỹ đạo, cơ bản mỗi ngày cậu sẽ đi làm rất là quy luật, thế nhưng thân thể càng ngày càng gầy, tình trạng nôn mửa sau khi uống thuốc xong cũng không được cải thiện, trái lại càng thêm nghiêm trọng hơn. Thậm chí Lâm Văn Tịch còn cảm thấy da của mình cũng bắt đầu trở nên kém đi, sắc mặt cứ luôn không được tốt. Bà Vương xem vào mắt lo trong lòng, sợ Lâm Văn Tịch mắc phải bệnh gì đó, nhiều lần bảo cậu đi bệnh viện nhưng bé con lại không chịu. Trước đây lúc ăn cơm thấy thứ gì đó béo ngậy liền sẽ buồn nôn, mà càng về sau, chỉ ngồi trong tiệm sách cũng sẽ cảm thấy khó chịu muốn nôn. Trần Mặc tinh tế rất nhanh liền phát hiện ra điểm này, cũng nói với cậu nếu như thân thể khó chịu thì cứ đi khám bệnh trước, không cần miễn cưỡng tới làm đâu. Lâm Văn Tịch lại cứ luôn nói rằng cậu không sao, chỉ là gần đây dạ dày có chút lạnh nên khó chịu thôi. Kết quả chính là Trần Mặc đưa cho cậu không ít thuốc dạ dày.

Khi về nhà vừa vặn thấy một sạp trái cây bán hoa quả, không biết tại sao đột nhiên Lâm Văn Tịch lại đặc biệt nghĩ muốn ăn sơn tra, liền mua một ít. Về đến nhà vẫn cứ ngậm suốt phát hiện cảm giác cũng khá, Lâm Văn Tịch cảm thấy hay là mình nên mua nhiều hoa quả một chút để ăn mới tốt. Nhất là khi trời đã vào thu, ăn nhiều hoa quả chua đối với thân thể mới là tốt nhất. Ngày cũng được coi là trôi qua trong bình an vô sự như thế, thẳng đến khi qua một tuần nữa.

Lâm Văn Tịch vẫn đi đến tiệm sách làm như thường ngày, vừa mới vào cửa liền phát hiện hôm nay cái góc tạp chí bên ngoài tiệm sách được thật nhiều người vây quanh, mà Trần Mặc đang đứng ở quầy hàng mỉm cười với cậu.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Vừa nhận về một số tạp chí mới.”

“À.” Lâm Văn Tịch không rõ tại sao mấy nữ sinh kia cứ luôn thích tạp chí bát quái này như vậy, hôm nay cực kỳ điên cuồng, là do có tin tức gì rất hấp dẫn sao? Bất quá Lâm Văn Tịch cũng không có bao nhiêu cảm giác với mấy chuyện thế này.

“Wow, thực sự là rất đẹp trai a, thật muốn gặp được người thật của anh ấy một lần.” Lâm Văn Tịch nghe được một thanh âm của nữ sinh truyền đến.

“Người ta sắp kết hôn rồi, thím đừng có mê trai nữa đi.”

“Anh ấy nhìn qua quá lạnh lùng, nhất là ánh mắt, không được rồi nếu như thấy người thật nhất định sẽ bị giết chết trong chớp mắt đó.”

“Đừng có mơ hảo đi, người ở khu A mới sẽ không đến khu C của chúng ta đâu nha, huống chi còn là một đại nhân vật như vậy nữa.”

“Bất quá nói thật, tui không nghĩ tới anh ấy thực sự có quan hệ với hắc đạo đâu.”

“Trước đây tui cũng nghe được scandal, nhưng là hiện tại người ta đều đã thực sự tuyên bố kết hôn rồi kìa.”

“Người ta cần gì phải tạo scandal chứ, cũng không phải là minh tinh để tâm tới mấy chuyện nổi tiếng nha.”

“Đúng vậy. Thím nhìn cô gái này xem, trước không nói đến khuôn mặt, ngực này mông này chậc chậc, khó trách anh ấy sẽ coi trọng cô ta mà.”

“Nghe nói là đính hôn từ nhỏ? Thím nhanh lật xem phía sau có phỏng vấn.”

“Trước đây anh ấy rất ít khi tiếp nhận cái loại của phỏng vấn của tạp chí bát quái này đó, lần này thật sự là cất giấu đến thật kỹ a.”

“Đúng vậy đúng vậy còn có rất nhiều trang nha, phải mua về từ từ xem mới được.”

Dường như mấy nữ sinh vô cùng hưng phấn, mồm năm miệng mười bàn luận, trong tay đều cầm theo quyển tạp chí mới ra ngày hôm nay đến trước quầy tính tiền.

Lâm Văn Tịch nhìn những nữ sinh kia, còn đang mặc đồng phục học sinh đâu, ở trong lòng Lâm Văn Tịch âm thầm cười cười, quả nhiên các nữ sinh đều thích xem mấy thứ này nha. Thời điểm tính tiền thuận tiện liếc nhìn qua mặt bìa của quyển tạp chí đang bán chạy kia, nhưng cũng bởi vì cái nhìn này, trong chớp mắt Lâm Văn Tịch liền hóa đá ngay tại chỗ, tay cũng bắt đầu run lên, hai khuôn mặt bên trên cậu đều quen thuộc, mà trên mặt bìa màu vàng chanh in một hàng chữ rõ to “Thanh mai trúc mã lâu năm, Tổng tài Vũ Hoàng và Thiên kim Uông gia hỉ kết lương duyên.” Phía trên còn có ảnh chụp Uông Chỉ Tâm đang nắm tay Lê Diễm, hai người thoạt nhìn dường như là rất thân mật. Vội vã thanh toán xong, Lâm Văn Tịch đi tới phía trước quầy tạp chí, quả nhiên, hầu như các tạp chí bát quái đều đang đưa tin về chuyện này, cái gì mà “Cường cường liên thủ, hôn ước 10 năm thành chánh quả” “Hắc bạch lưỡng đạo chẳng phân biệt được nhà ai, mối quan hệ thông gia đứng đầu cả thành phố này” “Vén lên bí mật độc nhất về tình sử của Lê Diễm Tổng tài Tập đoàn Vũ Hoàng cùng thiên kim Uông gia” … Thậm chí còn có tạp chí tài chính và kinh tế chuyên đưa tin về Lê Diễm, Lâm Văn Tịch nhìn đủ mọi tạp chí với các loại mặt bìa khác nhau, nam nhân vẫn cứ đẹp trai như vậy, nhưng là hiện tại trong phút chốc đó tim của cậu liền đau nhói, mặc dù Lâm Văn Tịch đã từng chuẩn bị tâm lý, cũng không nghĩ tới sau khi mình rời đi nhanh như vậy bọn họ liền thực sự phải kết hôn rồi, còn bị truyền thông đưa tin sôi sục như vậy nữa chứ. Tùy tiện mở ra một quyển, quả nhiên, đều là tin tức nam nhân cùng Uông Chỉ Tâm sắp kết hôn, cũng không thiếu quan điểm của công ty bọn họ về hướng đi lần này, nhưng không thể nghi ngờ rằng toàn bộ đều là tán thành. Trước kia Lâm Văn Tịch chưa từng xem tạp chí, cậu không biết thì ra nam nhân lợi hại và được truyền thông chú ý tới như thế. Cậu chỉ cho rằng so với người bình thường thì nam nhân có nhiều tiền hơn một chút mà thôi. Lần đầu tiên cậu phát hiện ra kỳ thực căn bản là mình một chút cũng không hiểu biết gì về nam nhân này cả. Mà người như vậy, thậm chí còn là ba của cậu…

“Tiểu Tịch, em biết người này sao?” Thấy Lâm Văn Tịch ngây ngốc đứng ở trước kệ sách, một bộ biểu tình bi thương cực kỳ tuyệt vọng, muốn để Trần Mặc không lo lắng cũng đều khó khăn. Đồng thời Trần Mặc cũng tinh tế chú ý tới ánh mắt khi cậu nhìn người trên ảnh bìa cũng không quá thích hợp.

Nghe được thanh âm của Trần Mặc Lâm Văn Tịch mới hồi phục tinh thần lại, nhìn nam nhân kia, lắc đầu theo quán tính. Cho dù cậu có muốn nói cậu biết nam nhân kia, thì nam nhân kia cũng sẽ không muốn thừa nhận rằng y biết cậu đâu, mình tiếp cận với y do có “tâm kế” như vậy mà…

“Không biết? Anh ta rất lợi hại nha. Hơn 20 tuổi đã ngồi lên vị trí tổng tài của Tập đoàn Vũ Hoàng rồi đó. Nghe kể là trước đây từng nói không chịu kế thừa công ty của gia tộc, sau đó bởi vì một trận biến đổi lớn trong Lê gia nên mới phải tiếp nhận.”

Lâm Văn Tịch không biết tại sao đột nhiên Trần Mặc lại nói mấy chuyện này với mình, thân thể càng thêm cứng ngắc, đồng thời cũng thấy rất kinh ngạc vì lời nói của Trần Mặc. Thì ra ngay cả một người bình thường đều lý giải nam nhân nhiều hơn mình sao?

“Anh… Sao anh biết được…”

“Dù sao thì trong thành phố của chúng ta nhà bọn họ cũng là danh gia a, người biết chuyện này cũng không chỉ có mình anh thôi đâu, các chi nhánh của công ty Vũ Hoàng cũng được phân bố rộng khắp, bất quá cái người Lê Diễm này lại rất khiêm tốn nha. Cho tới bây giờ Tiểu Tịch cũng không có xem tạp chí hay TV sao?”

Mặt của Lâm Văn Tịch trở nên đỏ bừng, “Em… Nhà của em không có TV…”

Trần Mặc sửng sốt một chút, có hơi áy náy mà sờ sờ cậu, “Kỳ thực anh cũng không có chú ý đến mấy chuyện này đâu, bất quá bởi vì mở tiệm sách nè, nên mấy cái tin bát quái kiểu này biết được rất nhanh.”

Lâm Văn Tịch gật đầu. Thì ra nam nhân kia là một danh nhân a? Nếu như để người khác biết một nam nhân được mọi người chú ý như vậy có một đứa con trai đã lớn thế này đây, cho dù là ai cũng đều sẽ không bỏ qua cơ hội tạo scandal đâu ha? Đến lúc đó Lê gia sẽ phải rơi vào cục diện lúng túng đi? Thảo nào muốn đoạn tuyệt quan hệ với mình, giờ khắc này Lâm Văn Tịch phát hiện mình đã triệt để hiểu rõ nam nhân kia rồi, nếu để cậu lựa chọn thêm lần nữa, cậu cũng sẽ chọn cách rời khỏi cái người không thuộc về cùng một thế giới với mình kia mà thôi. Thật sự đúng là một lựa chọn tốt cho cả đôi bên, tình cảm của bọn họ nếu đặt trước mấy thứ này, căn bản cũng sẽ không chịu nổi một kích.

Trần Mặc nhìn cậu nhưng cũng không nói gì tiếp, bởi vì ánh mắt của Lâm Văn Tịch nó cho y biết tuyệt đối em ấy sẽ không không biết người này, sau vài ngày ở chung với Lâm Văn Tịch, Trần Mặc luôn cảm thấy em ấy là một người có chuyện xưa, mà sự thực chứng minh đúng là như thế, chỉ là không biết đến khi nào có thể mở rộng lòng mình để nói cho người khác biết chuyện xưa của mình đây. Đứa bé này, thực sự là khiến cho người khác đau lòng mà.

Trong suốt ngày hôm đó Lâm Văn Tịch luôn làm việc trong tâm trạng rất hoảng hốt, tựa như đang cực lực nhẫn nại một điều gì đó, trạng thái tinh thần cũng vẫn không được tốt, thu lầm tiền khá nhiều lần, thế nhưng Trần Mặc lại không nói gì cả, chỉ là vào lúc Lâm Văn Tịch tính nhầm tiền sẽ đưa cậu con số chính xác mà thôi.

“Xin lỗi, thiếu chút nữa lại tính lộn rồi.” Lâm Văn Tịch áy náy nhìn nam nhân đẹp mắt trước mặt.
972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny