12/24/15

Chương 5 – HTTS


5. Bí ẩn thân thế (Thượng)



“Phụ thân, người nói nói đi, có phải người có chuyện gì gạt tụi con hay không.” Kỳ Thiên Hữu cùng hai đứa con trai vừa vào tới cửa nhà, còn chưa kịp ngồi nóng đít đã bị hai đứa con trai xấu xa dùng ánh mắt thẩm vấn, không sai, chính là cái loại ánh mắt đó đó đó!

“Ờm, nhi tử à, chuyện này, kỳ thực nói ra rất dài dòng a.” Kỳ Thiên Hữu cũng không biết nên bắt đầu giải thích từ đâu. Mười mấy năm trước, Liễu Mộ Ngôn mang theo Tiểu Liễu Nhi với thân thể đặc thù về, với mục đích chính là muốn chờ y lớn lên, gả cho nam thanh niên trong tộc, vì bộ tộc Kỳ Lân khai chi tán nghiệp.

Ba đứa nhỏ cùng nhau lớn lên, cảm tình tốt, hắn cùng Liễu Mộ Ngôn đều vui ra mặt, bởi vì Kỳ Lân chọn bạn đời đều dựa theo nguyên tắc tự do, cha mẹ cũng không thể nào can thiệp được. Hiện tại tình cảm giữa hai huynh đệ và Tiểu Liễu Nhi càng thêm tốt, tương lai một người trong đó càng có khả năng thành thân với Tiểu Liễu Nhi, những cái này đều nằm trong kế hoạch của hắn và Liễu Mộ Ngôn.

Đối với giới tính của Tiểu Liễu Nhi, họ vẫn lén gạt bọn nhỏ, chủ yếu là sợ Tiểu Liễu Nhi biết mình không giống với những người khác sẽ thầm cảm thấy tự ti. Liễu Mộ Ngôn vẫn muốn bồi dưỡng Liễu Nghi Sinh thành người nối nghiệp của mình, làm tế tự thừa kế của bộ tộc Kỳ Lân, sao lại có thể để y thấy thiếu tự tin về bản thân mình, cảm giác mình là một quái vật cho được?

Chỉ có thể chờ đến sau này khi y lớn lên, các phương diện đều trở nên thành thục, biết gánh vác sứ mệnh của mình, đến lúc đó sẽ nói thẳng ra chuyện thân thế của y, như vậy hài tử cũng có thể càng thêm lý trí mà tiếp thu chuyện này.

Đối với huynh đệ Kỳ Thạc và Kỳ Canh, ở trong mắt của Kỳ Thiên Hữu, hai thiếu niên này vẫn chỉ là hài tử. Thời gian để Kỳ Lân trưởng thành sẽ dài hơn so với nhân loại, phải hơn hai mươi tuổi mới tới thời kỳ động dục, hiện tại vẫn còn quá sớm để nói cho bọn nhỏ biết những chuyện này, không chỉ tạo thành bất lợi rất lớn với bọn nhỏ, còn có thể khiến cho thiếu niên đang ở thời kỳ phản nghịch hiểu lầm rằng chuyện hôn nhân đại sự của mình đã bị sắp đặt sẵn, như vậy cũng chẳng tốt lành gì cho cam.

Huống chi, Liễu Mộ Ngôn và Kỳ Thiên Hữu cũng không thể đảm bảo rằng hai huynh đệ sẽ có khả năng tiếp thu Tiểu Liễu Nhi với thân thể của một người song tính. Ở Kỳ Lân Thôn, tình huống nam nam kết nghĩa vợ chồng cũng là chuyện thường gặp, đột nhiên lại nhảy ra một cái giới tính mà hai người không hề biết tới, ai cũng không chắc có thể sẽ ảnh hưởng tới tình cảm đơn thuần giữa ba đứa nhỏ hay không.

Nhưng hôm nay lại bị bắt gặp ngoài ý muốn, khiến cho hắn phải vắt hết óc làm sao giải thích với các con về giới tính của Tiểu Liễu Nhi

“Vậy người cứ nói ngắn gọn là được. Tại sao lại muốn lừa bọn con rằng Tiểu Liễu Nhi cũng là nam hài như tụi con chứ?” Kỳ Canh không có kiên trì được như Kỳ Thạc, nhìn thấy bộ dáng phụ thân muốn nói lại thôi, hắn vỗ bàn một cái biểu thị rất nóng nảy.

“Ầy chuyện này vốn định để sau khi các con trưởng thành mới nói, hiện tại các con buộc phụ thân nói thì ta cũng không có biện pháp, bất quá các con phải hứa với phụ thân, tất cả những chuyện ngày hôm nay phụ thân nói ra, đều không thể để Tiểu Liễu Nhi biết được, bằng không phụ thân tình nguyện bị các con đánh cũng sẽ không nói ra đâu.” Kỳ Thiên Hữu cứng cổ nói khiến hai đứa con trai không biết nên khóc hay nên cười. Hắn đã bị tế tự đại nhân đánh đến ngu đầu luôn rồi, hễ cứ động một chút là muốn bị đánh.

Có bí mật gì sao, có thể nói cho bọn họ nhưng lại không thể để Tiểu Liễu Nhi biết? Hai huynh đệ càng thêm hiếu kỳ với chuyện của Tiểu Liễu Nhi, trịnh trọng gật đầu đáp ứng với Kỳ Thiên Hữu khẳng định rằng sẽ không để lộ ra ngoài, lúc này Kỳ Thiên Hữu mới uống chút nước trà thấm giọng, bắt đầu kể ra chân tướng.

“Các con cũng biết đó, vốn dĩ bộ tộc Kỳ Lân của chúng ta là thần thú thượng cổ, bởi vì đại chiến với Ma Thần nên thần lực bị hao tổn, thế là ở nhân gian nghỉ ngơi dưỡng sức, dần dần liền tạo thành thói quen sinh hoạt giống như nhân loại.”

“Phụ thân người nói lời ít mà ý nhiều đi, người cần gì mà phải nhắc tới cái chuyện thượng cổ gì gì đó…” Kỳ Canh không kiên nhẫn sau khi nghe được câu đầu tiên liền trợn trắng mắt.

“Bình tĩnh bình tĩnh đừng nóng, phụ thân nói như thế tự nhiên là có nguyên nhân của người.” Vẫn là Kỳ Thạc tri kỷ, hắn trấn an đệ đệ xong ý bảo Kỳ Thiên Hữu nói tiếp.

“Ta cũng không phải là muốn kể lại chuyện thời thượng cổ, chính là muốn nói cho các con biết bộ tộc của chúng ta bởi vì thần lực bị tổn thương, năng lực sinh dục bị giảm xuống trên diện rộng, mười mấy giống đực mới có thể sinh ra một giống cái, khi đến thế hệ của ta, ngay cả một nữ hài cũng không có. Cho nên hầu như toàn bộ thôn xóm đều là nam tử cùng nam tử sống chung một chỗ tạo thành gia đình.”

“Không phải giống cái đều là lão nãi nãi mặt đầy nếp nhăn sao. . .” Ở trong ấn tượng của hai huynh đệ, không phải giống cái nào cũng giống như lão nãi nãi hả, bởi vì thế hệ này của Kỳ Thiên Hữu đã không còn giống cái, trách không được cho tới giờ hai hài tử đều chưa từng nhìn thấy một giống cái trưởng thành xinh đẹp nào cả.

“Nói lời vô ích! Trước đây khi lão nãi nãi còn trẻ tuổi vẫn rất xinh đẹp đó thôi!” Kỳ Thiên Hữu gõ lên đầu mỗi tiểu nhi tử một cái, quả nhiên các con đối với giống cái ngay cả một điểm nhận thức cũng chưa có, không biết có thể tiếp thu được thân thể của Tiểu Liễu Nhi hay không đây.

“Như vậy có phải Tiểu Liễu Nhi là giống cái không? Tại sao lại có thứ đó giống bọn con chứ? Hay là do thân thể của nhân loại khác với tộc nhân Kỳ Lân?” Kỳ Thạc nhớ tới khí quan xinh xắn, còn chưa phát dục hoàn toàn vừa nhìn thấy bên dưới cánh mông trắng nõn, liền cảm thấy vô cùng hiếu kỳ.

Nam hài luôn luôn có bản năng hướng tới vấn đề giới tính, bọn họ cũng đã từng xem lén qua tranh ảnh, biết được hạ thể của giống cái như một đóa hoa nhỏ, cái này không sai biệt lắm với chỗ đó của Tiểu Liễu Nhi, phấn phấn nộn nộn thập phần đáng yêu xinh xắn, so với hạ thể mọc đầy mao của mình hoàn toàn khác nhau một trời một vực.

“Đây chính là điều ta muốn nói.” Kỳ Thiên Hữu lại nâng chung trà lên, phát hiện trong chén trà đã trống không, Kỳ Canh lập tức hiểu chuyện rót thêm trà cho phụ thân, miễn cho lão nhân gia khô họng lại không chịu nói tiếp.

Uống xong trà nóng, Kỳ Thiên Hữu hài lòng nói tiếp: “Mới nãy vừa nói đến chuyện nam tử sống cùng nam tử, loại kết hợp này lại không có cách nào sinh ra đời sau, Mộ Ngôn sợ nếu cứ tiếp tục như vậy bộ tộc của chúng ta thật sẽ không còn người kế thừa, buộc nam tử trong tộc phải ra khỏi thôn đi tìm nữ tử nhân loại kết hợp, thế nhưng những nữ tử này lại không thể nào thụ thai được.”

“Vậy làm sao mà có được chúng con? Là ấp từ trứng ra sao?” Kỳ Canh dù bận nhưng vẫn ung dung ngồi nghe chuyện xưa, chợt phát hiện, dựa vào cách nói này của phụ thân, hắn và Kỳ Thạc là được nhặt về sao, hay là đi ra từ trứng, không thôi cũng không còn cách nào khác để giải thích chuyện trong tộc không có giống cái, nam tử lại không thể sinh dục, nữ tử nhân loại cũng không có thể sinh con.

“Hai thằng nhóc này a! Nếu cứ nhảy vào họng nữa là ta sẽ không nói tiếp đâu!” Tâm tình của Kỳ Thiên Hữu vừa mới tốt lên đã bị thằng con phá hỏng, chuyện xưa rẽ sang một hướng mà hắn không muốn nhắc tới nhất, đơn giản đây chính là đau đớn hắn khắc cốt ghi tâm suốt cuộc đời này, đồng thời thời gian có hiệu lực là vô hạn, lực phá hoại đến bây giờ vẫn còn kéo dài.

“Bọn con không ngắt lời nữa, phụ thân người tiếp tục đi.” Kỳ Thạc liếc mắt một cái nhìn Kỳ Canh, cười cười bưng trà lên giúp Kỳ Thiên Hữu vuốt lông.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 4 – HTTS


4. Cái mông gặp nạn



Tiên sinh bị thương nên vô pháp đi dạy, các học sinh đang trong lớp đều bị đuổi về nhà. Liễu Mộ Ngôn sử dụng dược tốt nhất cho Mã tiên sinh, ông được bầu bạn là một trưỡng lão đức cao vọng trọng trong tộc dìu về nhà.

“Chó con không hiểu chuyện khiến Mã tiên sinh bị thương, mong rằng Mã tiên sinh đại nhân đại lượng, khi ta về nhà sẽ hảo hảo giáo dục lại nó.” Ngay cả lúc xin lỗi Liễu Mộ Ngôn đều mang đến cảm giác không kém người khác một bậc, nhưng trưởng lão cùng Mã tiên sinh đều biết rõ tế tự đại nhân có thể lên tiếng nói ra lời nhận lỗi này thế nhưng chính là lần đầu tiên, trưởng lão vội đáp: “Không sao, không sao, hài tử nghịch ngợm rất chi là thường tình nha.” Nói rồi đỡ lấy Mã tiên sinh đi ra ngoài.

Trong phòng học rộng lớn chỉ còn lại hai cha con Liễu Mộ Ngôn cùng Liễu Nghi Sinh. Liễu Nghi Sinh cúi đầu không dám nhìn sắc mặt của phụ thân, cũng không cần phụ thân nói, bước tiểu bước chân theo đuôi Liễu Mộ Ngôn về nhà, dọc theo đường đi nắm lấy tay áo thì thào, chỉ mong Kỳ Thạc Kỳ Canh nhanh chóng mang Kỳ bá bá tới cứu mình, không thôi y cũng không dám chắc cái mông của mình sẽ không phải gặp nạn đâu!

Liễu Mộ Ngôn mang theo sắc mặt tái nhợt vào phòng, ngồi xuống ghế thái sư y (ghế bành), không nói được một lời mà nhìn vào Liễu Nghi Sinh đang cúi đầu. Vốn dĩ y cho là hài tử này chỉ do được chiều chuộng quá mức nên mới sinh hư, cho nên tính cách không tốt, không nghĩ tới nó lại có thể không hiểu chuyện như thế, ngay cả chuyện thương tổn đến tộc nhân đều có thể làm ra được. Trong lòng y vô cùng tức giận, trái lại nét mặt chính là gió êm sóng lặng.

Chỉ là loại ánh mắt này khiến cho Liễu Nghi Sinh cảm thấy áp lực thực lớn, y biết lần này mình làm có chút quá phận, nhưng không nghĩ tới phụ thân sẽ tức giận như vậy, tức giận đến đều lười mắng mình, y sợ hãi cắn môi, lại không dám giương mắt, trong lòng không ngừng suy nghĩ đến chuyện sẽ bị phụ trừng phạt như thế nào, đối với hành vi xúc động nhất thời khi dễ lão sư của mình cũng hối hận không ngớt.

Mặc dù y tùy hứng nghịch ngợm, nhưng cũng không phải là người không hiểu chuyện. Mới vừa rồi bởi vì hoảng sợ chiếm đầy nội tâm, không có kiêng dè cân nhắc kỹ lưỡng về hậu quả của chuyện mình làm, hiện tại nhớ lại, bộ dáng lão tiên sinh đã cao tuổi như vậy bởi vì bị y khi dễ đau đến độ đầu đầy mồ hôi, chính mình cũng cảm thấy bản thân thập phần xấu xa, với lại cho dù lão sư có phê bình y, cũng chưa từng để y phải chịu đau như vậy, đã biết vậy mà chính mình còn đi trêu chọc ông, sợ là sau này cũng không còn mặt mũi nào mà đi gặp lão sư nữa rồi.

“Phụ thân con sai rồi, người mắng con đánh con đi.” Ánh mắt của Liễu Mộ Ngôn chính là có thể đông đá nam tử bình thường lại thành băng, Liễu Nghi Sinh mới chỉ là thiếu niên cho nên đương nhiên sẽ chịu không nổi, hốc mắt y rưng rưng, phịch một tiếng quỳ xuống đất, xin phụ thân trừng phạt y.

“Ta đánh con để làm cái gì, con không thích đến trường, trêu cợt lão sư, không bằng sau này không cần đi học nữa, con cũng đừng ngây ngốc tại Kỳ Lân Thôn làm chi, thích đi chỗ nào thì đi, không ai quản con, con thích làm xằng bậy như thế nào đều có thể.” Ngữ khí của Liễu Mộ Ngôn lãnh đạm không giống như đang nói chuyện với nhi tử của mình, mà trái lại giống như đang nói với một người qua đường xa lạ nào đó.

Câu nói này khiến Liễu Nghi Sinh thực sự sợ hãi. Cho dù phụ thân có đối với y lãnh đạm như thế nào đi chăng nữa, người cũng chưa từng có ý tứ sẽ không quan tâm tới mình, dường như y cảm giác được mình bị phụ thân vứt bỏ, người không đánh cũng không mắng mình, nhưng lại muốn đuổi mình đi.

Thế nhưng y có thể đi tới nơi nào đây, từ nhỏ y đã lớn lên ngay tại Kỳ Lân Thôn, hoàn toàn không biết chút gì về thế giới bên ngoài cả, mặc dù đã từng nghe người ta nói qua, thế giới này rất rộng lớn, trừ thôn xóm của bọn họ ra, còn có các thành trấn khác, nhưng rời đi nơi này là chuyện y hoàn toàn không có cách nào tưởng tượng được. Y tình nguyện sau này ngoan ngoãn đi học học thuộc bài chép gia quy, không bao giờ làm ra những chuyện xằng bậy để không khiến cho phụ thân muốn đuổi mình ra ngoài nữa, như vậy nhất định y sẽ sống không nổi, cũng sẽ không có khả năng nhìn thấy hai huynh đệ Kỳ Thạc Kỳ Canh, còn có hoa hoa cỏ cỏ cùng những tiểu trùng tử y nuôi, đều sẽ không còn cơ hội được gặp lại.

Liễu Nghi Sinh oa oa khóc lớn, chưa từng ủy khuất đến mức khóc như thế, lúc này chỉ cần Liễu Mộ Ngôn thu hồi lời nói lãnh khốc vô tình vừa rồi, muốn y làm cái gì cũng đều có thể.

Thiếu niên xinh đẹp khóc đến lê hoa đái vũ, cho dù là người có ý chí sắt đá tới đâu cũng sẽ bị cảm động, nhưng Liễu Mộ Ngôn đâu chỉ có ý chí sắt đá, cho dù có nói tim của y được làm từ băng tuyết cũng không quá đáng. Y lặng lẽ nhìn Liễu Nghi Sinh khóc nháo, không khuyên can cũng không thèm nói tới, một chút ý tứ thu hồi lời vừa nói cũng không có.

Liễu Nghi Sinh khóc ngất, cảm thấy bản thân khóc như vậy có tác dụng gì đâu, hẳn là mình nên biểu thị ra một chút quyết tâm biết sai. Y xoa xoa nước mắt, còn đang nức nở, liền lột quần vểnh cái mông nhỏ trắng noãn kebe, ghé vào trên bàn thấp nói: “Phụ. . . Phụ thân. . . Con biết sai rồi, người đánh con. . . Hức hức. . . Đánh con đi.”

“Phụ thân người đi nhanh chút, sắp đến rồi.” Lúc này, hai huynh đệ Kỳ Thạc Kỳ Canh đơn giản là vừa lôi vừa kéo Kỳ Thiên Hữu tới, ba người thở hồng hộc vừa định vào cửa, ai ngờ vừa tới liền thấy cửa đang rộng mở, chỉ thấy vẻ mặt khóc thảm thiết của Liễu Nghi cùng với hạ thân quang lỏa, nằm chờ tế tự đại nhân đến đánh, nhưng tế tự đại nhân chỉ là nhìn y, vẫn chưa có hành động gì cả.

Điều khiến phụ tử ba người không thể tiếp túc đặt chân bước vào không phải là hành động đối đãi thô bạo với Liễu Nghi Sinh trong tưởng tượng, mà chính là lần đầu tiên Kỳ Thạc và Kỳ Canh thấy Liễu Nghi Sinh không mặc quần, hơn nữa liếc mắt liền phát hiện nam hài này cũng không quá giống với mình, không phải đơn thuần chỉ có bộ phận sinh dục của giống đực, mà còn có nhiều hơn bọn họ một bộ phận, cho tới bây giờ hai người cũng chưa từng được thấy qua, đó là một vật phấn nộn, kỳ quái gì đó.

Tại sao Tiểu Liễu Nhi thân là nam hài lại không giống với bọn họ? Không phải y cũng là nam hài sao? Chẳng lẽ y chính là giống cái trong truyền thuyết? Thế hệ này của Kỳ Lân Thôn đã không còn giống cái, cho nên đối với việc giống cái lớn lên thành bộ dạng gì bọn họ đều không biết, chỉ là thông qua hình ảnh coi được mang máng mà có chút khái niệm mơ hồ thôi. Nhưng nếu nói Tiểu Liễu Nhi là giống cái lại không hẳn vậy, bởi vì y cũng có bộ phận sinh dục giống như giống đực bọn họ, hai huynh đệ triệt để hoang mang không hiểu.

Kỳ Thạc Kỳ Canh vẫn là thiếu niên chưa trải sự đời, bị cảnh tượng trước mắt khiến cho chấn kinh, Kỳ Thiên Hữu cùng Mộ Ngôn lại không thể nào giống tiểu hài tử được. Kỳ Thiên Hữu hét lớn một tiếng, túm lấy hai huynh đệ không để cho bọn họ nhìn chằm chằm vào cái mông của Tiểu Liễu Nhi, Liễu Mộ Ngôn cũng lanh tay lẹ mắt mà xông tới nắm lấy quần Liễu Nghi Sinh kéo lên.

“Không được tiến vào, cút ra ngoài cài cửa lại.” Cho dù là đối với tộc trưởng, Liễu Mộ Ngôn nói chuyện cũng không mang theo một tia khách khí.

“Vâng vâng, chúng ta lập tức cút ngay đây.” Kỳ Thiên Hữu biết khẳng định hai hài tử sẽ có một bụng nghi vấn, bọn họ vẫn cho rằng Liễu Nghi Sinh cũng giống như Liễu Mộ Ngôn, mặc dù là thân thể của nhân loại, nhưng cũng là nam tính giống như bọn họ, hôm nay trong lúc vô ý bọn họ thấy được hạ thể của đứa nhỏ kia, nhất định sẽ muốn hắn giải thích, hắn có thể làm bộ không biết chuyện này có được không a?

Cửa được đóng lại, Liễu Nghi Sinh bị hành vi không đánh mà còn kéo quần lên giúp y của phụ thân khiến cho khó hiểu, rốt cuộc thở dài một hơi vì đã qua được một kiếp. Chí ít phụ thân đã chấp nhận chạm vào y mà không phải là bộ dáng muốn cự tuyệt cách xa y ngàn dặm. Quả nhiên bọn người Kỳ bá bá quá vô dụng, ngay cả cửa bọn họ đều chưa kịp vào đã bị phụ thân đuổi đi rồi.

“Phụ thân, người đừng đuổi Tiểu Liễu Nhi có được hay không?” Y được Liễu Mộ Ngôn ôm vào trong lòng, đặt ra câu hỏi nhút nhát lại cẩn thận, thỉnh thoảng còn giương mắt lên nhìn lén Liễu Mộ Ngôn.

“Không đánh, Tiểu Liễu Nhi đã trưởng thành, sau này không thể tùy tiện cởi quần cho người khác xem có biết chưa?” Liễu Mộ Ngôn bị tình huống ngoài ý muốn vừa nãy triệt để dập tắt lửa giận. Nguyên bản y đã thương lượng thỏa đáng với Kỳ Thiên Hữu, sau khi Tiểu Liễu Nhi thành niên, mới nói cho hai huynh đệ Kỳ gia biết chân tướng thân thế của Tiểu Liễu Nhi, đến lúc đó vô luận là ai trong hai huynh đệ đã bồi dưỡng nên cảm tình với Tiểu Liễu Nhi, vô luận thân thể của Tiểu Liễu Nhi có ra sao, đều có thể tiếp thu nó, hiện tại đột nhiên chân tướng bị phá vỡ, không biết hai huynh đệ sẽ bị tác động đến mức nào, hi vọng đừng ảnh hưởng đến toàn bộ kế hoạch của y, bằng không hết thảy những chuyện y làm đều đổ sông đổ biển.

“Không cởi không cởi, con đều nghe lời phụ thân, chỉ cần phụ thân đừng đuổi con ra ngoài là được.” Liễu Nghi Sinh gật đầu như giã tỏi, không cởi quần là có thể tha thứ cho mình, như vậy đây chính là chuyện đơn giản nhất trên đời, y chớp chớp mắt hỏi: “Như vậy sau này con còn có thể đi học lại sao?”

“Sau này nếu còn tiếp tục nghịch ngợm nữa phụ thân sẽ thật sự không cần con, cho nên phải cố gắng học tập.” Nhìn hài tử từ nhỏ đã không rời khỏi bên người mình, hao tốn vô số tâm huyết nuôi dưỡng đến lớn khôn, nói không có cảm tình như vậy khẳng định là gạt người. Thân thể mềm nhuyễn phấn nộn của hài tử làm nũng ở trong lòng mình, trong chớp mắt tâm của Liễu Mộ Ngôn cũng có chút nóng lên. Y dùng ngón tay giúp Liễu Nghi Sinh lau khô nước mắt, chọc vào cái mũi nhỏ nói: “Ngày mai đi cùng phụ thân đến xin lỗi Mã tiên sinh, đêm nay không được ngủ, phải suy nghĩ thật kỹ làm sao mới có thể xin lỗi thành khẩn nhất.”

Liễu Nghi Sinh nín khóc mỉm cười, nằm trong lòng phụ thân cũng rất ấm áp nha, tuy rằng y còn chưa nghĩ ra vì sao bỗng nhiên hôm nay Liễu Mộ Ngôn lại không trách phạt cùng đánh đòn mình, nhưng chỉ cần phụ thân không đuổi y đi, hết thảy đều không còn trọng yếu nữa rồi. Lần này thực sự là Liễu Nghi Sinh tiểu bằng hữu bị giật mình rồi, y âm thầm suy nghĩ, sau này mình không dám khi dễ lão sư cùng tộc nhân của y, không bao giờ gây ra chuyện rắc rối chọc cho phụ thân mất hứng nữa.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 3 – HTTS


3. Tự làm tự chịu



Hài tử ở Kỳ Lân Thôn cũng không nhiều lắm, đại khái toàn bộ nhân khẩu trong thôn xóm khoảng chừng một trăm người, trong đó đa số là thanh niên giống đực, chỉ có bốn năm giống cái, hơn nữa còn đều cùng thuộc thế hệ lớn tuổi. Bởi vì thiếu thốn giống cái, phần lớn giống đực đều có thể chọn kết hợp với giống đực làm bạn lữ để có thể chiếu cố lẫn nhau, đây là chuyện rất thường gặp ở Kỳ Lân Thôn. Nhưng mà, hai giống đực kỳ lân sống cùng nhau thì không cách nào sinh con được, cho nên vào thế hệ này số lượng hài tử rất thưa thớt, thiếu niên ở tuổi đi học lại càng ít, tính luôn cả Liễu Nghi Sinh và huynh đệ Kỳ gia, bất quá cũng chỉ mới có bảy tám người mà thôi.

Dạy học là lão tiên sinh họ Mã, là một bầu bạn giống đực của Lý trưởng lão trong tộc. Ông râu tóc bạc phơ, tổng thích dùng tay vuốt chòm râu giảng bài, cũng không biết đã bao nhiêu tuổi, chỉ biết là hắn đọc bài rất chậm, cái gì mà chi hồ giả dã (trợ từ dùng trong văn ngôn, để diễn tả bài văn hoặc lời nói không rõ ràng) các thiếu niên đều không thích nghe.

Cái nhóm thiếu niên không thích nghe đương nhiên là do Liễu Nghi Sinh cầm đầu. Tuổi so với các học sinh khác đều nhỏ hơn một chút, lực chú ý luôn luôn khó có thể tập trung, hơn nữa tiên sinh dạy gì đó đối với y mà nói vừa tối nghĩa vừa khó hiểu, không hề hiểu học được những thứ này có ích lợi gì, cho nên vô luận thường ngày buổi tối ngủ có bao nhiêu ngon, chỉ cần nghe được giọng của Mã tiên sinh, lập tức liền buồn ngủ trở lại. Y cũng không quản tiên sinh thấy được sẽ quở trách mình, mí mắt khẽ nhắm, gục xuống bàn liền đi gặp Chu Công. Vừa mơ thấy cùng huynh đệ Kỳ gia đi ra ngoài chơi đùa, đã bị Kỳ Thạc ngồi bên người đẩy vài cái.

“Đừng quấy rầy, còn chưa tỉnh ngủ mà!” Tiểu thiếu gia tính tình không tốt, bực bội cái người đã phá hỏng giấc ngủ của mình, mở mắt ra lại thấy Mã tiên sinh thổi râu bạc căm tức nhìn y.

“Liễu Nghi Sinh, ngươi nhanh đọc cho ta nghe bài học hôm qua, đọc được rồi ngủ tiếp cũng không muộn.”

Liễu Nghi Sinh ngủ mơ mơ màng màng, trong óc loạn thành một đoàn tương hồ, lúc này đừng nói là muốn y trả bài, khả năng nhận thức cũng không được vài người. Đầu óc của y vừa chuyển, không chuyển ra được một kết quả, căn bản không nhớ ra hôm qua đã học cái gì.

Tiên sinh nhìn chằm chằm theo dõi y, phỏng chừng là không nghe y đọc xong thì sẽ không bỏ qua, Kỳ Thạc ở bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở: “Nữ Oa vá trời.”

Nữ Oa vá trời: Theo căn cứ lịch sử Tam Hoàng Bổn Ký ghi chép, Ở trên thiên cung, thủy thần Cộng Công làm phản đem quân thiên ma đánh thiên giới. Hỏa thần Chúc Dung bèn đem quân ra đánh, cuối cùng đã dẹp được loạn tặc. Cộng Công đã bị Chúc Dung đánh bại, Cộng Công đụng vào vách Bất Chu Sơn ở phía tây. Núi này vốn là một cây trụ chống trời, đã bị Cộng Công húc làm gãy. Trụ trời bị gãy sụp, nước của thiên hà rơi xuống trần gian. Nhìn thấy cảnh nước sôi lửa bỏng, Nữ Oa thương tâm không nỡ nhìn nhân dân lâm vào cảnh cực khổ, bà bèn quyết tâm vá lại bầu trời. Nữ Oa đã bay lên khắp nơi thiên, tìm đá ngũ sắc để vá trời. Sau khi đã tìm đủ viên đá ngũ sắc, bà đã lấy đá ngũ sắc vá lại bầu trời. Từ lúc đó nước trên thiên cung không còn chảy xuống trần gian gây họa dân chúng.

Nữ Oa? Nữ Oa là cái gì? Ông không chịu nhắc cho xong, càng nhắc khiến Liễu Nghi Sinh càng hồ đồ, nhưng lại nghĩ không ra biện pháp ứng phó, há mồm nói: “Nữ Oa.”

“Nữ Oa làm sao?” Mã tiên sinh truy vấn.

“Nữ Oa. . . Ta lớn như vậy, còn chưa từng thấy Nữ Oa, sao ta biết được Nữ Oa sẽ làm cái gì?” Lời này của Liễu Nghi Sinh vừa nói ra, trong lớp liền cười lăn cười lộn. Ngay cả Kỳ Thạc đều nhịn không được mà bật cười, phản ứng của mọi người khiến mặt của Liễu Nghi Sinh đỏ rần, vốn dĩ y chính là không có học vấn, cổ văn trúc trắc như vậy trong mười câu đã có chín câu rưỡi y đọc không hiểu, Mã tiên sinh còn thích chĩa vào y để châm chọc.

“Nói lời vô ích!” Mã tiên sinh tức giận đến râu mép đều thổi lên, cầm thước nhỏ lên gõ một cái lên đầu Liễu Nghi Sinh: “Nữ Oa nương nương từ lúc vạn năm trước vá trời xong đã an nghỉ, chuyện xưa ta đã dạy của nàng hôm qua cho các người, xem ra ngươi là một chút cũng không nghe vào đi!”

“Ui đau.” Liễu Nghi Sinh ôm đầu, bị đánh đến cực kỳ ủy khuất, Kỳ Thạc cũng thật là, Nữ Oa Nữ Oa gì mà lại không chịu nói cho rõ, hại y bị tiên sinh đánh.

“Tiểu nhi không biết trời cao đất rộng! Còn biết đau hả? Biết đau sao lại không chịu học tập cho giỏi đi! Tuy rằng tuổi ngươi còn nhỏ, nhưng thiên tư không ngu ngốc, chỉ cần dụng tâm làm gì có đạo lý không học được, hiện tại mỗi ngày đi học chỉ lo ngủ, bàn có thoải mái được như giường nhà ngươi sao? Nếu lần tới còn không thuộc bài, ta cần phải nói với tế tự đại nhân, để y hảo hảo quản giáo ngươi!”

Mã tiên sinh giáo huấn đến khi sảng khoái, mới để cho y ngồi xuống, trong lớp lại vang lên tiếng đọc chầm chậm.” Vãng cổ chi thì, tứ cực phế, cửu châu liệt, thiên bất kiêm phục, bất chu tái”. (Vào thời xa xưa, bốn phía hoang vu, chín châu tách ra, ngày dài gấp đôi, lại không tuần hoàn)

Liễu Nghi Sinh bị mắng, đương nhiên rầu rĩ không vui, Kỳ Thạc sờ sờ đầu nhỏ bị thước đánh vào của y, thấp giọng nói: “Không phải hôm qua đã nhắc ngươi ôn bài rồi sao, sao ngay cả tiên sinh dạy cái gì cũng không nhớ vậy?”

Liễu Nghi Sinh không nói chuyện, y chu cái miệng nhỏ nhắn ở trong lòng tràn đầy không phục, trong bụng đang cân nhắc làm sao mà đòi lại mặt mũi từ Mã tiên sinh. Từ nhỏ y đã quen được nuông chiều, ngoại trừ Liễu Mộ Ngôn cũng không có bị bất luận kẻ nào đánh qua mắng qua, ngay cả tộc trưởng bá bá đều là đối với y yêu thương có thừa, bây giờ bị cười nhạo chửi mắng rước mặt mọi người, còn bị đánh đầu, tiểu tiểu tâm linh bị tổn thương trầm trọng.

Lại nói tiếp, Tiểu Liễu Nghi Sinh cái khác không có, chứ ý xấu thì không thiếu. Buổi trưa sau khi tan học, y về nhà lấy một thứ thần bí, cũng không nói cho Kỳ Thạc và Kỳ Canh là cái gì, chỉ để cho bọn họ chờ xem kịch vui.

Sau khi Mã tiên sinh vào lớp, vừa ngồi lên ghế của mình, liền lập tức ai ai kêu to nhảy dựng lên, làm khó cho ông tuổi đã có một bó nhưng lại phải có động tác cấp tốc như vậy, như là trên đệm có mấy trăm con sâu cắn vào người ông, nhảy nhảy, liền té xuống đất, đỡ lưng già la lên thảm thiết, hình như là bị trật rồi.

Liễu Nghi Sinh ngồi ở bên cạnh ôm bụng cười to, con sâu này là sủng vật gần đây của y, chỉ cần bị cắn một ngụm liền giống như bị cắn mấy trăm cái mà khắp nơi nổi mẩn, vừa ngứa vừa đau, tư vị rất tiêu hồn.

“Tiểu Liễu Nhi, ngươi thảm.” Huynh đệ Kỳ gia đều biết là vật nhỏ không biết trời cao đất rộng này giở trò quỷ rồi, Kỳ Canh càng thẳng thắn hơn mà nói: “Tế tự đại nhân sẽ biến cái mông của ngươi thành nở hoa luôn.”

“Ha ha, tại sao chứ, phụ thân lại không biết là ta làm.”

“Hiện tại đã biết.” Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của Liễu Mộ Ngôn không biết từ nơi nào đột nhiên vang lên, nghĩ đến là có người thấy lão tiên sinh ngã xuống, nhanh chóng đi mời đại phu duy nhất trong tộc là Liễu Mộ Ngôn.

Thật là trùng hợp, lần đầu tiên Liễu Mộ Ngôn nghe được Liễu Nghi Sinh chưa đánh đã khai. Hiện tại y không có thời gian xử lý cái đứa nhỏ trong vòng ba ngày không quậy hư nhà sập ngói kia, bôi thuốc giúp Mã tiên sinh mới là chuyện chính cần phải làm.

Hiện tại Liễu Nghi Sinh như là chuột nhìn thấy mèo, bắp chân liền run lên, nếu không phải có huynh đệ Kỳ gia đỡ y, đã có thể run lên cầm cập. Y biết lúc này phụ thân thật sự tức giận, hơn nữa không phải chỉ có phạt đứng, chép gia quy, không ăn cơm chiều liền có thể giải quyết được.

Mấy năm nay y gây ra không ít chuyện rắc rối, hiểu rất rõ sự tức giận của Liễu Mộ Ngôn nên rất có kinh nghiệm. Nếu như Liễu Mộ Ngôn mắng y ngay tại chỗ, như vậy nói rõ cơn tức không phải quá nghiêm trọng, làm nũng, lại nhận thêm chút cảnh cáo liền qua cửa. Nếu như Liễu Mộ Ngôn đánh y ngay tại chỗ, đó cũng coi như là nhẹ rồi, sau khi đánh xong cơn tức liền bay mất. Nhưng nếu như là ở mặt ngoài dường như không có việc gì, một chút cũng không nhìn ra được cảm giác tức giận, như vậy đơn giản chính là sự yên lặng trước cơn bão, an toàn trước đợt long trời lở đất.

“Sao. . . Sao bây giờ. . .” Dù sao Liễu Nghi Sinh vẫn chỉ là thiếu niên, có bản năng e ngại đối với phụ thân lãnh nhược băng sương nên cũng chẳng có gì là lạ. Đôi môi phấn nộn của y run rẩy, trong hốc mắt càng sợ đến chứa đầy nước mắt.

“Ai bảo ngươi…” Vốn dĩ Kỳ Canh còn muốn cười trên nỗi đau của người khác thêm vài câu, thấy y thật muốn rơi lệ, trong lòng liền nhuyễn, nhất thời dừng lại không nói nữa, đổi đề tài đề nghị nói:

“Tiểu Liễu Nhi đừng khóc, trái lại một lát cứ về nhà với tế tự đại nhân, ta về nhà tìm phụ thân tới cứu ngươi.”

“Hức hức, Kỳ bá bá đến có tác dụng gì, không phải cũng sẽ bị phụ thân ta đánh thôi sao.” Lúc này Liễu Nghi Sinh là thật sự cảm giác tương lai của mình quá u ám, y đã lớn như vậy rồi, thế mà lại sắp sửa bị phụ thân đánh đòn, nghĩ tới da đầu liền tê dại, không tự chủ nắm lấy quần áo của hai huynh đệ, giống như là nắm lấy cọng rơm cứu mệnh.

“Tế tự đại nhân đánh phụ thân của ta, sẽ không có thời gian đánh ngươi a Tiểu Liễu Nhi ngu ngốc, khi về nhà ngươi đi chậm một chút, tận lực kéo dài đến khi phụ thân ta tới, bây giờ chúng ta phải đi gọi người.” Vẫn là Kỳ Thạc nói mới có chút đáng tin, Liễu Nghi Sinh nín khóc, ngẫm lại cũng không còn biện pháp khác, cứ coi như là có còn hơn không đi.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 2 – HTTS


2. Hoan hỉ oan gia



Buổi chiều do được ăn điểm tâm nên vẻ mặt Liễu Nghi Sinh rất thỏa mãn, y lau lau miệng, cầm lấy bản gia quy được Kỳ Canh chép hai mươi lần lên, làm bộ lật xem một chút, thấy chữ xấu xấu quả nhiên không sai biệt so với chính mình lắm, hài lòng gật đầu khích lệ nói: “Coi như ngươi chép không tồi, ta phải về nhà dùng bữa tối đây, ngày mai lại tìm các ngươi chơi tiếp.”

“Trừ bỏ ăn chính là chơi, ngươi là tiểu trư sao?” Cánh tay trái của Kỳ Canh do chép quá nhiều nên có chút run rẩy, nói móc một chút. So với Kỳ Thạc, hắn càng thích khi dễ chế giễu Liễu Nghi Sinh, cũng không biết tại sao mỗi lần y tức giận nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn lại đến mắng hắn, trong lòng sẽ cảm thấy rất vui vẻ, bị y đánh một trận càng làm cho cả người thoải mái không chịu được.

“Hừ ta là tiểu trư vậy ngươi có cái gì để mà đắc ý? Có bản lĩnh ngươi đừng chơi với tiểu trư đi, không thôi ngươi chính là trư bằng cẩu hữu!” Đương nhiên Liễu Nghi Sinh sẽ không chịu thua mà đáp trả lại. Cái câu trư bằng cẩu hữu này chính là một thành ngữ mới mà y vừa học được, hiện tại dùng để hình dung Kỳ Canh xấu xa thực sự là thích hợp nhất.

“Ta mới không phải trư cẩu, ta thế nhưng lại là. . .” Hắn vừa muốn thốt ra, đã bị Kỳ Thạc trừng mắt một cái nghẹn trở về. Phụ thân ngàn dặn vạn dặn không thể để thân phận bại lộ trước mặt Tiểu Liễu Nhi, thế nhưng đường đường là thần thú kỳ lân lại bị đánh đồng với trư cẩu, cho dù là ai cũng sẽ khó chịu, càng đừng nói chi đến Kỳ Canh ngay thẳng.

“Được rồi không được ầm ĩ nữa, cứ tiếp tục như vậy tế tự đại nhân sẽ đánh đòn ngươi đó.” Kỳ Thạc xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn cười nói, quả thực là hắn chịu không nổi với đôi hoan hỉ oan gia này, hai người ngoài miệng cũng không chịu thua người còn lại, ầm ĩ một hồi rốt cuộc cũng không ai chiếm được tiện nghi, thường thường sẽ mắng đối phương xong rồi cũng tự hạ thấp mình.

“Ngày mai không thể chơi, còn phải đi học đấy, đêm nay về hảo hảo xin lỗi tế tự đại nhân, nhớ kỹ phải ôn bài, không thôi sẽ lại bị tiên sinh đánh đòn bằng roi.” Vẫn là Kỳ Thạc ca ca ôn nhu thành thục, Liễu Nghi Sinh được sờ sờ đầu vài cái liền thuận khí, trừng mắt nhìn Kỳ Canh, vẫy tay một cái với Kỳ Thạc, sau đó trở về nhà.

“Phụ thân, con đã chép xong rồi, hai mươi lần không dư không thiếu đây, người đến đếm thử xem.” Liễu Nghi Sinh cẩn thận đưa tập lên để nam nhân đang uống trà đọc sách xem, nơm nớp lo sợ thỉnh thoảng giương mắt quan sát thần sắc của nam nhân, hi vọng người đừng nhìn ra là do người khác viết thay mình.

Nam nhân để sách xuống, tiện tay lật vài cái, chỉ khẽ hừ một tiếng ý bảo y có thể đi dùng bữa tối.

Liễu Nghi Sinh thở ra một hơi thở, hoàn hảo không có bị phụ thân phát hiện, không thôi hôm nay thật sự sẽ phải dựa vào mấy khối bánh hoa quế để sống sót qua cả đêm, có thể y sẽ chết đói cũng không chừng.

Liễu Mộ Ngôn âm thầm lắc đầu, nhìn dưỡng tử đang ăn đến lang thôn hổ yết có chút bất đắc dĩ, Liễu Nghi Sinh đang trong thời kỳ tăng trưởng, mỗi ngày sức ăn cũng rất nhiều, thân không ngừng cao lên, bộ dáng cũng là trổ mã đến càng ngày càng thanh tú, đã bớt đi vài phần tướng mạo tương tự như nữ hài khi còn bé, vùng chân mày đã dần dần sinh ra một ít anh khí của nam hài, càng ngày càng phát ra khí tức kiên cường hoạt bát.

Mười hai năm trước lúc ôm nó trở về, Liễu Mộ Ngôn không nghĩ tới hài tử này sẽ thông minh lanh lợi như vậy, bất luận là tri thức về dược lý hay dược vật, chỉ cần dạy nó một lần, nó đều có thể ghi nhớ không quên, trừ cái đó ra, thiên phú võ học của Liễu Nghi Sinh cũng không tồi, mới hơn mười tuổi cũng đã học được tuyệt đỉnh khinh công của y đến bảy tám phần.

Người thông minh đương nhiên là chuyện tốt, nhưng tính cách nghịch ngợm quái đản lại không được cho lắm. Y vốn cho là sau khi trải qua sự dạy dỗ của mình, hài tử này sẽ nhã nhặn, cũng có thể biết lễ phép phép tắc hơn được đôi chút. Nhưng thực sự là nó đã bị hai tiểu tử của Kỳ gia sủng đến vô pháp vô thiên, trừ chính mình ra, trên đời này cũng không có người thứ hai khống chế được nó.

“Phụ thân người đã ăn rồi sao? Đùi gà này thật là thơm a.” Chỉ thấy Liễu Nghi Sinh tay trái ôm một cái đùi gà, tay phải ôm một cái màn thầu, ăn đến đầy mặt đều là vẻ thỏa mãn, vừa ăn vừa bớt thời giờ quay đầu lại quan tâm phụ thân nhà mình.

“Có phải đã quên ăn không nói ngủ không nói rồi hay không? Ăn xong đi ôn bài, Kỳ Canh có thể chép gia quy cho con nhưng có thể giúp con học thuộc bài để trả cho tiên sinh sao?” Y cũng không thèm ngẩng đầu nói, nhàn nhạt vạch trần lời nói dối của hài tử, trái lại Liễu Nghi Sinh lè lưỡi tiếp tục ăn, bởi vì cũng không có dũng khí để nhiều lời nữa.

***

Kỳ Thạc và Kỳ Canh vừa về đến nhà, phụ thân của bọn họ Kỳ Thiên Hữu cũng đã tự mình chuẩn bị xong bữa tối chờ nhi tử quay về dùng cơm, nhìn thấy phía sau không dẫn theo bé con xinh đẹp, không khỏi có chút thất vọng nói: “Sao Tiểu Liễu Nhi lại không về cùng? Không phải các con đã khi dễ người ta nên thằng bé mới không chịu đến đây ăn cơm chứ hả?”

“Phụ thân, một tháng ba mươi ngày Tiểu Liễu Nhi đã ăn cơm ở nhà của chúng ta hết hai mươi lăm ngày, thỉnh thoảng quay về nhà mình ăn cơm cũng là chuyện quá bình thường đi.” Kỳ Canh không còn gì để nói nữa.

“Y để bọ cánh cứng của tế tự đại nhân chạy mất, bị tế tự đại nhân phạt rồi, còn chưa chép phạt xong liền không cho ăn cơm tối.” Kỳ Thạc hảo tâm giải thích cho phụ thân mình.

“Cái gì! Lại dám dùng cách xử phạt thể xác với trẻ con như vậy! Không phải chỉ là một cặp trùng thôi sao, ta lại bồi y đi bắt là được! Nếu Tiểu Liễu Nhi đáng thương của ta không được ăn cơm là sẽ bị đói bụng đó, không được không được, ta phải nói với Mộ Ngôn một chút.” Kỳ Thiên Hữu ra vẻ muốn đứng dậy, nhưng bị đứa con lớn kéo lại.

“Phụ thân người lại muốn tìm đánh sao? Lần trước bị tế tự đại nhân đánh đến mặt mũi bầm dập còn chưa chịu nhớ hả?”

Kỳ Thiên Hữu xấu hổ đỏ mặt, cảm thấy mất mặt mũi trước hai nhi tử, sống chết mạnh miệng nói: “Đó là ta muốn nhường y, ta da dày thịt béo đã quen bị đánh, Mộ Ngôn tay chân tinh tế, ta chạm vào một chút không phải liền sẽ vỡ nát sao? Cho nên phụ thân các con mới không có động thủ.”

“Vâng, cho nên người cứ kiên nhẫn để tế tự đại đánh đi, chỉ vì vấn đề dạy dỗ Tiểu Liễu Nhi mà người đã bị tế tự đại nhân đánh mười mấy lần, còn có mấy lần là bởi vì tế tự đại nhân không chịu ăn bánh hoa quế của người, tế tự đại nhân đều đánh người đánh đến chán luôn đi?” Kỳ Canh nhịn không được muốn cười nhạo phụ thân ngốc nghếch của mình, hắn ái mộ tế tự đại nhân là chuyện ngay cả con chó trong thôn cũng đều nhìn ra, thế nhưng hết lần này tới lần khác cũng không chịu thừa nhận, tổng sẽ tìm các loại mượn cớ để đến nói chuyện với tế tự đại nhân, mỗi lần tìm lý do lại còn ngốc như vậy, thời điểm tâm tình của tế tự đại nhân tốt thì chỉ trào phúng hắn vài câu, thời điểm tâm tình không tốt, trực tiếp đánh hắn một trận cho hả giận mới thôi.

“Ha ha, nhi tử ăn đi ăn đi, các con cần phải nỗ lực chút, chờ khi Tiểu Liễu Nhi trưởng thành, ta sẽ cưới thằng bé về nhà chúng ta, để nó có thể hảo hảo cảm nhận sự ấm áp của gia đình, như vậy Mộ Ngôn liền không có cơ hội khi dễ nó nữa.”

Kỳ thực hắn càng hy vọng sẽ cưới luôn phụ thân của Tiểu Liễu Nhi vào cửa, để y cũng có thể cảm nhận một chút sự ấm áp của gia đình, có thể hòa tan trái tim băng giá kia của y!

Dùng cơm tối xong, Kỳ Thiên Hữu rửa chén dọn nhà, nhìn hai thiếu niên trổ mã cao ngất nhu thuận cầm sách lên ôn tập, nghiêm trang tìm cái cớ nói mình đi ra ngoài dạo một chút, dưới vẻ mặt khinh bỉ của hai đứa con trai mà ra khỏi cửa, tới tới lui lui một hồi, liền đi tới trước cửa Liễu gia.

Hôm nay nghe nhi tử kể hai con bọ cánh cứng đợt trước Mộ Ngôn thiên tân vạn khổ mới bắt được đã bị xổng mất, hắn nghĩ thầm bề ngoại Mộ Ngôn sẽ không biểu hiện ra cái gì, thế nhưng khẳng định trong lòng rất mất hứng, hắn phải đi an ủi người nọ một chút, một con trùng thì đã tính là cái gì, đường đường là một thần thú như hắn ra trận, đừng nói chỉ một con trùng, cho dù Mộ Ngôn muốn mười con, trăm con, đây còn không phải chỉ cần động động tay liền có. Trong lòng hắn tràn ngập quan tâm cùng ái mộ Mộ Ngôn, nhưng đứng ở trước cửa sổ nhỏ của phòng ngủ, liền chùn chân mà không dám tiến tới gõ cửa.

Tính tình của Liễu Mộ Ngôn hắn rõ ràng nhất, mấy mươi năm trước người nọ nói cuộc đời này không muốn có mối quan hệ nào khác giữa tộc trưởng cùng tế tự với hắn, tất nhiên nói được thì làm được, mấy mươi năm qua quả nhiên là không có nửa phần quan hệ cá nhân với hắn. Hắn mặt dày không ngừng tạo ra các cơ hội tiếp xúc với người nọ, không phải là bị người nó nói lời lạnh nhạt trào phúng, im lặng không lên tiếng phớt lờ, hoặc là dứt khoát quyền đấm cước đá. Hắn thân là tộc trưởng, thực sự là ở trước mặt người nọ không hề có mặt mũi cùng tôn nghiêm.

Nhưng những cái này hắn một chút cũng không thèm quan tâm, tựa hồ như được người trong lòng lạnh lùng liếc mắt một cái đối với hắn đã là hạnh phúc lớn lao rồi…

“Liễu bá bá! Sao người lại ở đây?” Liễu Nghi Sinh thấy ngoài cửa sổ có thân người đang khòm xuống, nhưng bởi vì cơ thể quá cường tráng, nên làm sao cũng đều không giấu được, trái lại xem ra có chút buồn cười, y sinh lòng hiếu kỳ ló đầu ra ngoài cửa sổ nhìn, thế mà lại là tộc trưởng Kỳ bá bá.

“Khụ, Tiểu Liễu Nhi hả, Kỳ bá bá nghe nói con bị phụ thân phạt, còn không cho ăn tối, sợ con sẽ đói bụng, tới hỏi thăm con có sao không nha.” Kỳ Thiên Hữu ẩn thân thất bại, bị Liễu Nghi Sinh thấy được, lại không thể nói là mình tới thử vận khí để xem tế tự đại nhân có xuất môn hay không để cho mình có thể liếc nhìn vài cái, hắn chỉ có thể đem tiểu oa nhi ra làm cái cớ.

“Con ăn xong rồi, phụ thân con tuy mạnh miệng nhưng cũng mềm lòng luyến tiếc con đói bụng đi.” Liễu Nghi Sinh thản nhiên cười nói, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đáng yêu khiến người khác muốn hung hăng véo cho một cái. Trong lòng Kỳ Thiên Hữu nóng lên, thiếu chút nữa lão lệ tung hoành, tại sao phụ thân Tiểu Liễu Nhi không thể học nhi tử của mình mà đáng yêu thêm một chút, như vậy sẽ không đến nỗi mỗi ngày ăn xong bữa tối hắn đều phải đến ngồi chồm hổm bên góc tường Liễu gia, một lần ngồi chồm hổm chính là vài chục năm rồi!

“Bá bá mang chút kẹo đậu phộng cho con, buổi tối có đói bụng thì cứ ăn cho đỡ thèm.” Hắn móc ra kẹo mang theo tùy thân đưa cho Tiểu Liễu Nhi, liền thấy hai mắt của hài tử này lập tức tỏa sáng, nhận lấy kẹo sau đó liền hung hăng hôn một cái lên mặt Kỳ Thiên Hữu, vui vẻ nói: “Kỳ bá bá tốt nhất! Nếu như Kỳ bá bá là phụ thân của con, nhất định con sẽ hạnh phúc đến chết!”

“Vậy còn không phải quá dễ sao, hai đứa con trai nhà bá bá tùy con chọn, tùy tiện cưới đứa nào cũng được, con sẽ chính thức trở thành nhi tử của bá bá rồi.” Hắn bị thiếu niên hôn đến tâm sinh nhộn nhạo, bắt đầu nói bậy, còn chưa nói được hai câu chợt nghe đến một thanh âm lạnh lùng phảng phất như ngày tuyết tháng chạp: “Là cơn gió nào đã thổi tộc trưởng tới trước cửa nhà ta vậy, hơn nữa còn ghé vào bệ cửa sổ nói những lời không đứng đắn với con của ta, tộc trưởng có dụng ý gì đây?”

“Ha ha, ha ha, Mộ Ngôn à, ta chính là vội tới đưa mấy khối kẹo cho Tiểu Liễu Nhi.” Kỳ Thiên Hữu gãi đầu cười ngây ngô, mỗi lần tế tự đại nhân liếc mắt đều xinh đẹp đến mức khiến cho người khác không thể dời tầm mắt, da thịt trắng hơn tuyết, mắt phượng hẹp dài, khí chất băng sơn, hắn đều đã nhìn đến mấy mươi năm rồi, thế nhưng mỗi khi nhìn đến tim vẫn cứ đập thình thịch.

“Đưa xong rồi thì mời quay về, tộc trưởng đại nhân bận trăm công nghìn việc, ta cảm thấy so với tản bộ thì còn rất nhiều chuyện trọng yếu hơn cần phải xử lý.” Liễu Mộ Ngôn xoay người vào nhà, ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm cho Kỳ Thiên Hữu. Kỳ Thiên Hữu nhìn tấm lưng tinh tế tuyết trắng của người nọ, dưới ánh trăng sáng ngời người nọ hệt như một tiên tử xuất trần mê hoặc lòng người, không khỏi trở nên ngây dại.

“Kỳ bá bá! Lau nước miếng đi kìa!” Liễu Nghi Sinh tri kỷ đưa khăn tay của mình dâng lên cho Kỳ bá bá mà y thích nhất, hơn nữa còn săn sóc giúp người lau nước miếng. Thật là, Kỳ bá bá đã lớn như vậy rồi sao còn giống hệt trẻ con vậy chứ, đúng là chơi vui thiệt nha, nhất định ngày mai phải kể cho Kỳ Thạc Kỳ Canh mới được.

“Ừm, vậy, Tiểu Liễu Nhi nè, Kỳ bá bá về đây, ngày mai sau khi tan học đến nhà Kỳ bá bá ăn cơm đi, bá bá sẽ làm món ngon cho con ăn.”

“Dạ dạ, Kỳ bá bá hẹn gặp lại.” Biết có đồ ăn ngon, thiếu niên cười tươi như hoa, phất phất tay với Kỳ Thiên Hữu, đã bắt đầu chờ mong coi tối mai sẽ được ăn cái gì. Liễu Nghi Sinh với tâm tính của thiếu niên, người lại đơn thuần, quả thật là đúng như Kỳ Canh nói, cả ngày chỉ biết ăn rồi chơi, bài kiểm tra ngày mai của tiên sinh một chữ cũng chưa từng xem qua.

——————————————————

Đùi gà

Màn thầu

Kẹo đậu phộng
 
 972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny