Hiển thị các bài đăng có nhãn f11223385. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn f11223385. Hiển thị tất cả bài đăng

06/12/2015

Phiên ngoại – ĐCKCT (H)



Đôi ba chuyện trong cuộc sống hằng ngày của hai người



Chuyện thứ nhất… GV…

“A… sáp chết em… a… chồng… đừng… sẽ sáp hỏng mất… a… sắp hỏng rồi… sáp… a… thật lớn… thật dài… đừng… cứu em… cầu anh… a… ” Tiểu nam sinh trong phim thống khổ rên rỉ, bên kia lại truyền đến thanh âm “xì” “xì” kỳ quái, nhìn kỹ lại, thì ra là Tiểu Sách đang xem GV trong máy tính xách tay, trong tay còn không quên cầm một cây xúc xích lớn để ăn đâu.

“Ừm… thì ra… còn có loại tư thế này nữa nha… a… thật lâu… có thể cùng Phong so một lần…” Nước bọt của Tiểu Sách đều phải chảy ra khi nhìn siêu cấp kim thương trước mắt, hai mắt phóng tim nhớ tới cái cây kia của Phong.

“Rốt cuộc là của ai dài hơn nha… ”

“Ừm… nói thật ra thì… người này có chút dài hơn…” Không có chú ý tới nam nhân phía sau bởi vì bị so sánh kém hơn mà sắc mặt đột nhiên thay đổi, Tiểu Sách tiếp tục nói, “Thế nhưng, của Phong có chút to hơn, hơn nữa… nhan sắc cũng đẹp hơn… quan trọng nhất là… nhất định Phong chỉ có thể làm với mình… hì hì…” Mắt sống chết nhìn chằm chằm vào nam căn thô to không ngừng ra vào tiểu huyệt, Tiểu Sách vươn đầu lưỡi liếm xúc xích trong tay, sau đó chậm rãi đưa đến trong miệng nhẹ nhàng cắn một cái.

“Đúng rồi… hơn nữa hậu huyệt của Tiểu Sách so với cậu bé kia mà nói thì tiên diễm hơn rất nhiều nha…” Trần Nghệ Phong thấy Lâm Tiểu Sách ăn xúc xích tình dục như vậy, chỉ cảm thấy côn thịt giữa hai đùi cũng đã sưng phồng lên, hận không thể quăng cây xúc xích kia đổi thành dục vọng của mình lấp vào.

Hí hí… cảm ơn…a… a!!! Phong… anh… anh…” Tiểu Sách giật mình quay đầu lại thấy được người yêu sớm đã đứng yên thật lâu phía sau lưng mình, chỉ có thể cười ngây ngô, “Ờm… cái này… em buồn chán… mới dùng máy tính của anh xem… em không thường coi đâu… thực sự… không có thường xuyên mà… cái này cũng không hay ho gì… đừng nghĩ em là loại người chuyên xem những thứ phim như vậy nha… ha ha…” Tiểu Sách giấu đầu hở đuôi không ngừng giải thích, không tự chủ được vừa nói vừa ngậm cây xúc xích khiến Trần Nghệ Phong sắp phát điên kia.

“A… anh muốn sáp hỏng tiểu huyệt của em… a… thả lỏng một chút… ừm… đúng… đừng cắn… rất thoải mái… thoải mái… đúng…” Bốn phía an tĩnh chợt nghe đến thanh âm dâm mỹ truyền ra từ GV.

Ừm… em tắt đây… ha ha… quá ồn nha…” Tiểu Sách ngậm xúc xích chừa trống hai tay chuẩn bị đi tắt máy tính, đột nhiên lại bị Trần Nghệ Phong ở phía sau ôm ngang lên. “A… Phong… làm gì vậy… a…” Tiểu Sách bị dọa đến mức đánh rơi xúc xích lên mt bàn, “Đừng xem cái kia… trước tiên để em tắt cái đã…” Trần Nghệ Phong dùng sức hướng hạ thân của mình về phía Tiểu Sách, côn thịt lửa nóng đã nhếch lên thật cao đặt tại phía sau của Tiểu Sách.

Ưm… Phong… nó… nó… ” Tiểu Sách muốn xoay người nhưng lại bị khống chế giữ ở trước người của Trần Nghệ Phong, trèo lên giường, Trần Nghệ Phong liền giữ nguyên tư thế như vậy một lần lại một lần đánh lên người Tiểu Sách, “Phong… đừng… mà… đừng như vậy… nha… ” Lực đạo ở phía sau khiến Tiểu Sách không ngừng nhích về phía trước, ma sát như vậy khiến dục vọng của Tiểu Sách cũng nổi lên động tĩnh.

“Phong… anh… sao vậy…” Tiểu Sách vẫn không biết rõ, người yêu luôn luôn ôn nhu sao lại đột nhiên kịch liệt đến vậy chứ, “Anh còn chưa đủ to sao? Tiểu Sách… hay là nói… em muốn cái người lớn hơn anh kia…” Tự tôn của nam nhân không cho phép mình bị nói là nhỏ hơn người khác, điểm này có thể thấy rõ từ trên người của Trần Nghệ Phong.

“Phong… em… không phải nói anh nhỏ mà… chỉ là… ” Lời giải thích còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, Tiểu Sách liền cảm thấy hạ thân mát lạnh, quay đầu nhìn lại, áo ngủ đáng yêu của mình đã rời khỏi thân thể rơi tự do xuống mặt đất. “Phong… đừng… ở… ở đây mà… ” Cái mông trần trụi khiến Tiểu Sách rùng cả mình, thế nhưng nam nhân phía sau lại không buông lỏng mà đưa tay ra cầm lấy phân thân của cậu.

Rõ ràng anh đã nghe thấy… còn muốn nói dối…” Bàn tay chợt siết chặt, khiến người dưới thân run rẩy một trận, cách một lớp vải thô ráp ma sát lên cánh mông trắng nõn, dần dần nhuộm cánh mông trơn bóng trắng nõn thành đỏ tươi.

“Phong… cầu anh… buông tha… em… người ta… chỉ… người ta…” Phân thân đáng thương của Tiểu Sách bị Trần Nghệ Phong nắm lấy đã bắt đầu thấm ra chất lỏng trong suốt, sau đó lại bị đối đãi thô lỗ như vậy, cặp mắt to long lanh hàm chứa nước mắt.

“Tiểu Sách… a… ngoan… đừng khóc … đến… Tiểu Sách…” Trần Nghệ Phong kinh hoảng khi nhìn đến nước mắt của Tiểu Sách, thoáng cái hôn lên, Tiểu Sách tức giận muốn quay đầu tránh né cái hôn kia, nhưng vẫn bị đầu lưỡi linh hoạt như rắn của Trần Nghệ Phong quấn lấy, mút đầu lưỡi đinh hương của mình không chịu buông lỏng.

“Tiểu Sách… gin hả… chỉ là anh muốn biết… Tiểu Sách sẽ làm sao mà… đối mặt với anh đây… kết quả…” Trần Nghệ Phong rời khỏi miệng Tiểu Sách nói, “Hmmhmm… anh khi dễ em… khi dễ… em…” Tiểu Sách không thèm nghe muốn xoay người đối mặt với Trần Nghệ Phong đấm vài cái lên người anh, lại bị ngăn lại, Trần Nghệ Phong kéo cậu lại cố định trước bàn, chậm rãi di chuyển đầu lưỡi từ tấm lưng trơn bóng xuống phía dưới, chạm tới cánh mông tròn trịa trần trụi.

“Phong… em muốn… a… đừng…” Cánh mông trắng nõn khi nãy bị ma sát để lại dấu ấn đỏ tươi, xúc cảm nóng rực khiến Tiểu Sách không khỏi thấp giọng rên rỉ ra, đầu lưỡi linh hoạt đang không ngừng hoạt động, không ngờ tới nơi không mẫn cảm nhất khi bị khiêu khích lại có thể thoải mái như vậy, giữa lúc Tiểu Sách đang hưởng thụ khoái cảm, thoáng cái đầu lưỡi của Trần Nghệ Phong lẻn đến khe mông được ẩn giấu bên trong.

Nhẹ nhàng liếm dọc theo khe mông, Trần Nghệ Phong thử đưa đầu lưỡi vào huyệt khẩu khiêu khích, không ngờ cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu khi gặp khách cứ như vậy mà nhẹ nhàng mở cửa ra, thấy được khiến hạ thân Trần Nghệ Phong căng thẳng, đầu lưỡi cứ như vậy liền trượt đi vào.

“Ưm! Phong… đừng… dơ… đừng… mà!!” Từ hậu huyệt truyền tới cảm giác ngứa ngáy khiến Tiểu Sách run rẩy muốn chạy trốn, bắt đầu cúi đầu sụt sịt khóc muốn để người yêu dừng lại. “Tiểu Sách… chỉ cần là Tiểu Sách của anh… sẽ không dơ đâu… chỗ nào cũng không dơ…” Nói xong, Trần Nghệ Phong dùng ngón tay nhẹ nhàng tiến vào tiểu huyệt đã được bôi trơn bằng nước bọt của mình.

Tư thế từ sau lưng khiến ngón tay dễ dàng trượt vào hơn, hai tay Tiểu Sách chống ở trên bàn, hưng phấn ngẩng đầu lên “Phong… Phong… thật… giỏi… Phong… ách…” Theo động tác của ngón tay, dĩ nhiên Tiểu Sách cũng chuyển động thân thể ra trước sau, khiến cho phân thân tinh xảo ma sát với mép bàn.

Nhìn bộ dáng Tiểu Sách động tình, Trần Nghệ Phong nhanh chóng cởi quần mình ra, côn thịt cứ như thế mà trực tiếp nhảy ra ngoài, đánh lên mông của Tiểu Sách, rước lấy một trận thở gấp.

“Tiểu Sách… thoải mái sao…” Nhẹ nhàng nâng côn thịt ma sát qua lại trên cánh mông, Trần Nghệ Phong cầm lấy cây xúc xích bị Tiểu Sách ăn được một nửa ở trên bàn tới. Để nó trước huyệt khẩu sau đó liền cắm vào.

Ở trong thân thể xuất hiện dị vật không giống với nam căn thông thường, điều này khiến cho Tiểu Sách hoảng sợ, “Phong!! Là cái gì… là cái gì… Bởi vì đã được ngón tay mở rộng nên xúc xích thuận lợi tiến vào. “Tiểu Sách… ngoan… thả lỏng một chút… đừng ngậm chặt vậy… sẽ kẹp đứt nó đó! Như vậy rất phiền toái…” Trần Nghệ Phong không ngừng vuốt ve dục vọng trước người Tiểu Sách, nhẹ giọng an ủi.

“Phong… đừng… em muốn Phong… đừng… Phong…” Tiểu Sách quay đầu nhìn về Trần Nghệ Phong đang ở phía sau, vươn tay ra xoa lấy côn thịt cương cứng của người yêu, “Ưm… Tiểu Sách…” Phân thân bị cầm lấy khiến Trần Nghệ Phong không khỏi giật mình. “Tiểu Sách, muốn sao…”

“Ưm… cho em… Phong… cho em… của anh…” Tiểu Sách đung đưa cặp mông trắng nõn rên rỉ, Trần Nghệ Phong nhanh chóng rút ngón tay cùng xúc xích ở bên trong ra, đổi thành côn thịt đang trướng đau của mình dùng sức tiến vào.

“A… a… ưm… nhẹ chút… Phong… a… ” Thình lình bị tập kích khiến Tiểu Sách thoáng cái liền đến đỉnh cao trào, bạch trọc đậm đặc bắn đầy mặt bàn, “Tiểu Sách… không nghe lời nha… đi trước nhanh như thế… còn làm dơ nữa…”

Cả người run rẩy nhìn dịch thể màu trắng, thân thể Tiểu Sách không khỏi co rút nhanh một trận, “Ưm… Tiểu Sách… đừng dùng lực… nhẹ chút…” Vẫn còn đang ma sát nội bích đột nhiên Trần Nghệ Phong bị kẹp lại một cái, thiếu chút nữa tinh quan thất thủ, anh bắt đầu chậm rãi thối lui đến huyệt khẩu, khống chế được tiết tấu, từ từ chuyển động ở huyệt khẩu, câu dẫn ra khoái cảm của Tiểu Sách.

Vừa mới bắn tinh xong thân thể trở nên rất mẫn cảm làm thế nào mà chịu nổi tốc độ ma sát như vậy, thân thể Tiểu Sách vô lực nằm úp sấp trên bàn vẫn là nhẹ nhàng lắc lư, muốn hút côn thịt của Trần Nghệ Phong không cho ly khai.

Cảm nhận được Tiểu Sách một lần nữa đạt được khoái cảm, côn thịt Trần Nghệ Phong mới vừa rồi còn ma sát ở miệng huyệt liền dùng lực mạnh mẽ đâm vào. “A!! A… Phong… xuyên rồi… nhẹ chút… sẽ sáp hỏng… nhẹ chút… ” Lực đạo hoàn toàn kéo thân thể Tiểu Sách khỏi mặt bàn, rồi lại bị Trần Nghệ Phong ôm vào lòng mình, dùng tư thế đứng không ngừng ra vào.

“Thật là giỏi… chỗ này của Tiểu Sách… thật là giỏi… so với trong TV… giỏi hơn nhiều… ưm… thoải mái…” Trần Nghệ Phong không ngừng tăng thêm lực mạnh mẽ ra vào trong tiểu huyệt, vừa nói lời tâm tình, Tiểu Sách chỉ có thể vô lực tựa vào trước người của anh, tùy ý người nọ gặm cắn mình giống như mãnh thú.

“Phong… em lại muốn… nhanh… buông ra… đi… không khí lực…” Tiểu Sách lần thứ hai đạt được cao trào chỉ có thể bị động nhận lấy mỗi một lần ra vào của nam nhân, Trần Nghệ Phong nhìn hình ảnh mị thịt bị côn thịt mình mang ra rồi lại đẩy trở vào, nhất thời dục vọng lại phồng lớn thêm không ít, “Tiểu Sách… cùng nhau… cùng nhau… bắn đi… ” Ôm chặt thắt lưng của người yêu, Trần Nghệ Phong tăng mạnh tốc độ trùng kích của mấy mươi lần cuối cùng, gào thét bắn dích thể nóng rực vào.

Đồng thời vào lúc này, Tiểu Sách bị chạm đến đến một điểm, cũng một lần nữa bắn ra ái dịch, thở hổn hển chỉ có thể để mặc cho người yêu đặt mình lên bàn, chỉnh trang lại cho mình.

“Thao chết em… đại ca… dùng cái kia của anh thao chết em đi…” Bên tai truyền đến tiếng kêu giường trong GV, Tiểu Sách xấu hổ nhìn Trần Nghệ Phong đang buồn cười nhìn mình. “Ưm… đừng xem mà… vì nó mà làm hại người ta biến thành như vậy… ”

“Ha ha… Tiểu Sách… nhưng thật ra anh rất hi vọng khi em ở nhà không có việc gì làm thì tốt nhất cứ xem cái này đi… như vậy cuộc sống của chúng ta cũng có thể thêm nhiều tình thú hơn nha… chẳng hạn như tại trên bàn này, lần sau… nếu không chúng ta liền đổi thành trên ghế salon đi…”

“Đùng mà… người ta cũng không xem nữa đâu…”

“Hảo ca ca… dùng thịt heo bổng sáp chết em đi… nhanh… dùng sức nha…” Hai mắt Tiểu Sách sáng lên nhìn kích thước kinh người kia mà chảy nước bọt, sớm đã quên mấy lời mình nói khi nãy.

“Tiểu Sách… hấp dẫn không… lần này chúng ta cũng cũng học theo cái tư thế đó đến trên salon đi…”

PHIÊN NGOẠI HOÀN

Chương 41 – ĐCKCT


Chương 41



Lâm Tiểu Sách tỉnh lại trong lồng ngực ấm áp, hé mắt ra liền thấy gương mặt đẹp trai của Trần Nghệ Phong, không khỏi nhẹ nhàng dùng ngón tay phác thảo theo đường nét khuôn mặt anh, “Phong… em rất yêu anh nha… rất yêu rất yêu anh á… thế nhưng tại sao anh lại muốn khiến em thương tâm… hay là để em buông tay đây…”

Một bàn tay không tiếng động bao lấy bàn tay nghịch ngợm nhỏ bé kia, “Tiểu Sách… anh cũng yêu em… rất yêu rất yêu… so với em nghĩ còn muốn yêu nhiều hơn…” Mỗi lần nói tiếng yêu, Trần Nghệ Phong lại hôn lên một ngón tay của Tiểu Sách mà mình đang nắm lấy, chọc cho khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Sách ửng đỏ.

“Được rồi… Phong, bây giờ muốn giải quyết thế nào đây?” Tiểu Sách mang theo vẻ mặt lo lắng hỏi nam nhân đang tự chơi đùa với ngón tay của mình đến mức vui vẻ không ngớt.

“Xử lý cái gì?” Nhẹ nhàng liếm lên ngón tay của Tiểu Sách, Trần Nghệ Phong không thèm để ý hỏi.

“Phong! Anh nghe kỹ lời em nói này, có được hay không?” Lâm Tiểu Sách tức giận, rút ngón tay của mình ra khỏi miệng đối phương.

Được được được, Tiểu Sách em nói đi!” Trần Nghệ Phong mặt ngoài đồng ý gật đầu, sau đó lại không dấu vết kéo ngón tay đáng yêu trở lại.

“Phong… lần này anh làm ra chuyện lớn như thế, công ty đã ra quyết định, hiện tại anh tính xử lý thế nào đây? Có cần đi năn nỉ công ty một chút, chứng tỏ năng lực của anh, nếu muốn trở về một lần nữa, khẳng định là không thành vấn đề đi…” Cũng không quan tâm tới chuyện ngón tay của mình bị ngậm vào khiêu khích, Tiểu Sách thầm nghĩ cách đi tranh thủ sự đồng cảm cho người yêu.

“Tiểu Sách, em nói chúng ta nên làm sao đây?” Một tay đã phủ ở bên hông Tiểu Sách, Trần Nghệ Phong thấp giọng hỏi.

Ừm… nếu không… Phong, chúng ta tạm thời xa nhau đi… a!” Ngón tay vốn đang bị liếm nay lại bị cắn cho một cái, Tiểu Sách chịu đau nhìn Trần Nghệ Phong.

“Lâm Tiểu Sách! Em coi tình cảm của chúng ta là cái gì… Lẽ nào cứ dễ dàng buông tay như thế sao?” Lạnh giọng nói, trong mắt Trần Nghệ Phong mang theo thương tâm khiến Tiểu Sách cảm thấy một trận đau lòng.

“Phong! Em không có… em không định buông tay, em chỉ tạm rời xa anh thôi… em không muốn… em không muốn… trở thành gánh nặng của anh!” Tiểu Sách vội muốn chứng minh, trong mắt liền thấm đẫm nước mắt.

Yêu thương nhìn Tiểu Sách cũng bị dằn vặt giống mình, trong lòng Trần Nghệ Phong cũng là một trận thống khổ, “Tiểu Sách… đừng khóc… không phải anh cố ý nói như thế, anh chỉ sợ em muốn buông tay!” Lời kế tiếp, toàn bộ bị chặn lại bởi Tiểu Sách tự động đưa môi lên.

Sau khi kết thúc nụ hôn, Tiểu Sách hỏi người yêu, “Chúng ta nên làm sao đây?” Chớp cặp mắt to đáng yêu, Tiểu Sách nhìn về phía Trần Nghệ Phong.

“Tiểu Sách, em cho rằng bây giờ là cái tình trạng gì?”Trần Nghệ Phong hôn nhẹ lên cặp mắt to đáng yêu nói.

Ừm, thông qua báo chí biết được anh khiến công ty tổn thất thật lớn, kết quả công ty chuẩn bị cho anh tạm rời cương vị công tác, đúng không?” Lo lắng nhìn vẻ mặt không thay đổi của người yêu nói.

“Nếu quả thật là như vậy, Tiểu Sách nguyện ý bồi ở bên cạnh anh cả đời sao?” Trong hai mắt nhuốm đầy tình yêu, không khỏi khiến Tiểu Sách chôn sâu đầu mình vào lòng Trần Nghệ Phong, “Phong, em nguyện ý, mặc kệ anh làm cái gì, cả đời em cũng sẽ ở bên cạnh anh, không bao giờ xa rời!”

“Anh nói cho em biết, em đừng tức giận nha!” Lúc này Trần Nghệ Phong thay đổi thành bộ dáng cẩn cẩn thận thận, Tiểu Sách mang theo cặp mắt to chứa đầy nghi hoặc nhìn anh, “Anh nói nha...

Ừmthì là, anh không có từ chức, cũng không có bị giáng chức… cho nên… ” Lo lắng nhìn sắc mặt có chút khẽ biến của Tiểu Sách, Trần Nghệ Phong không dám lại nói tiếp.

“Cho nên nha…” Tiểu Sách âm trầm nói.

“Cho nên… anh không chỉ không có bị sa thải, nhưng lại được thăng chức, hiện tại anh chiếm được cổ phần của công ty…”

“Cho nên… nơi này bừa bộn như vậy chỉ là bởi vì anh phải đổi phòng làm việc, mà không phải thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi?”

Àừm… trên lý thuyết… mà nói thì… chính là như vậy!” Chưa bao giờ thấy qua Tổng giám đốc của ‘Phong Thành’ với dáng vẻ chật vật như vậy, bây giờ Trần Nghệ Phong bất quá chỉ là một nam nhân cúi đầu trước người yêu mình mà thôi.

“Tốt!” Lâm Tiểu Sách giãy ra khỏi lòng của Trần Nghệ Phong, muốn xoay người rời đi, thoáng cái lại bị anh kéo vào trong lòng.

“Tiểu Sách… em không thể… rời khỏi anh!”

“Không thể? Tại sao lại không thể? Anh có nghĩ tới em đã khổ sở sao, vì anh, em lo lắng sắp chết, kết quả đâu… anh lại đang gạt em!”

“Tiểu Sách, anh thừa nhận lừa em là lỗi của anh! Thế nhưng… nếu như anh không lừa em… em sẽ quay về sao?!” Đáy mắt Trần Nghệ Phong mang theo thâm tình và thống khổ khiến Tiểu Sách dừng động tác lại.

“Tiểu Sách… vậy em có nghĩ tới không, khi em không nói lời nào liền rời đi, anh sẽ thế nào, anh lo lắng đến trình độ gì, anh sợ cứ như vậy liền mất đi em, nếu để cho anh lừa em mới có thể kéo em về, anh không hối hận!” Nam nhân ôm lấy Lâm Tiểu Sách, run rẩy nói.

Cảm nhận được dụng tâm của nam nhân, tâm tình của Tiểu Sách dần dần bình phục lại, đúng như lời Trần Nghệ Phong nói, bản thân mình toàn có thể lý giải, tâm tình giống vậy cũng đã xuất hiện trong lòng mình rất nhiều lần.

Tiểu Sách yên lặng xoay người, đặt cái trán tại lồng ngực của người yêu, “Hứa với em, sau này đừng gạt em nữa… từ bỏ… được không?”

Được, anh hứa với em, anh, Trần Nghệ Phong, vĩnh viễn sẽ không nói dối, với em, Lâm Tiểu Sách!” Ngón tay đan vào nhau cũng giống như trái tim của họ lúc này, chặt chẽ quấn quít lấy nhau.

Phòng làm việc bừa bộn vì sự xuất hiện của người yêu mà được sưởi ấm, mất đi cảm giác bừa bộn mà lại sinh ra vài phần ấm áp. Tàn dư hoàng hôn xuyên qua cửa chiếu vào hai người đang ôm nhau, giống như là hình ảnh đẹp nhất thế gian.

Lâm Tiểu Sách ngẩng đầu nhìn nam nhân đang ôm mình vào ngực, tựa như đã trôi qua rất nhiều năm, hình ảnh hai người dắt tay nhau đi ở dưới trời chiều tản bộ, khóe miệng nở rộ lên một nụ cười thật tươi.

TOÀN VĂN HOÀN

Chương 40 – ĐCKCT (H)



Chương 40



Ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập dục vọng của Tiểu Sách, Trần Nghệ Phong chỉ cảm thấy dục vọng bị nắm chặt có xúc động muốn giải phóng, ngón tay trong tiểu huyệt lại bắt đầu di động. “A… Phong… đừng nhúc nhích ! Đừng…” Dường như ban nãy đã quên mất dị vật trong cơ thể thoáng cái Lâm Tiểu Sách thở gấp nằm ở trên vai Trần Nghệ Phong.

Mặc kệ dục vọng của hai người đụng chạm vào nhau từng chút một, một ngón tay tham nhập vào tiểu huyệt ở phía sau chuyển động trước sau.

“Phong… chậm một chút… ưm… chậm một chút… a… ” Lại thêm vào một ngón, hậu huyệt của Tiểu Sách vốn nhạy cảm đã không kịp chờ muốn tiếp nhận vật lửa nóng kia, thế nhưng Trần Nghệ Phong lại xấu xa chỉ tăng nhanh tốc độ, không để ý tới nhu cầu của Tiểu Sách.

“Chậm một chút sao… chậm lại… vậy đúng chứ…” Trần Nghệ Phong tà khí nói với Tiểu Sách, động tác trong tay cũng chậm lại, “Ừm… tiến vào… Phong… đừng… nhanh…” Bị đùa bỡn đến cực thẹn Tiểu Sách không có khả năng biểu đạt ra ý tứ của mình, chỉ có thể vươn tay lôi kéo không tha cho Trần Nghệ Phong.

“Tiểu Sách không phải là muốn một vật càng to càng lớn hơn… đi vào nơi này nha… nói ra… anh liền cho em…” Ác ý đưa ngón tay ra hướng sâu vào tiểu huyệt, sau đó lại rút ra.

“Muốn… em muốn… Phong, cho em! Cho em… đi…” Tiểu Sách bị cái loại cảm giác sắp lên đến đỉnh rồi lại bị kéo xuống khiến cho cậu muốn khóc, lớn tiếng kêu lên.

“Muốn… liền tự mình tới…” Trần Nghệ Phong chậm rãi rút ngón tay ra, trong cơ thể trống rỗng không khỏi khiến cho Tiểu Sách thở dài, tiểu huyệt còn không ngừng mút lấy ngón tay không chịu cho nó rời khỏi.

Nghe được yêu cầu của Trần Nghệ Phong, Tiểu Sách cúi đầu nhìn côn thịt đang đỉnh ở khe mông của mình, nhịn không được nuốt nước miếng, “Quá lớn đi… ” Nhỏ giọng lầm bầm. “Sao vậy… không muốn sao?” Trần Nghệ Phong vươn tay đè xuống ngọc trụ của Tiểu Sách tiếp tục chơi đùa.

“Muốn… muốn… ưm… muốn…” Dục vọng trước người bị đùa bỡn đến thoải mái, mà tiểu huyệt phía sau cũng mấp máy muốn được âu yếm, Tiểu Sách chậm rãi nâng thân thể lên, đưa tay đặt tại hai cánh mông, nhẹ nhàng mở rộng tiểu huyệt ra, nhắm ngay cự thú thèm khát đã lâu mà ngồi xuống.

“A… a… quá sâu…” Loại tư thế ngồi như vậy khiến bộ vị của hai người kết hợp đến không còn khoảng trống, ngậm toàn bộ nam tính vào. “Ưm… Tiểu Sách… giỏi quá… bên trong tiểu huyệt… nóng quá… thật là nóng…” Thoáng cái cả cây đều vào hết gần như khiến cho Trần Nghệ Phong bay tới thiên đường, không khống chế được thở gấp nói.

“Phong… cầu anh… đừng nhúc nhích… ưm… thật là khó chịu… đừng nhúc nhích… a… ” Ngăn Trần Nghệ Phong chuyển động, Tiểu Sách không ngừng hô lên cảm giác khiến người khác khó tiếp thụ này, vừa cắm vào, thiếu chút nữa đã đụng vào thành ruột của mình, Tiểu Sách ôm Trần Nghệ Phong mãnh liệt hô hấp.

Trần Nghệ Phong vốn định cứ như vậy bắt đầu chạy nước rút nhưng khi nhìn thấy bộ dáng khó chịu của người yêu, cũng đau lòng không thôi, kích thước thô to vượt qua người thường của mình khẳng định đã mang đến thống khổ không nhỏ cho Tiểu Sách, Trần Nghệ Phong cẩn thận vươn tay tới miệng huyệt phía sau từ từ xoa bóp nhằm giúp cậu có thể thích ứng được. Tay kia thì xoa lên phân thân đã hơi gục đầu.

Nhẹ nhàng chèn ép ở bộ vị hai người kết hợp, dùng ngón tay xoa xoa cánh hoa bị mình chống đỡ đến tràn đầy, cùng đợi Tiểu Sách có thể thích ứng được. Quả nhiên, ngọc trụ tinh xảo tại dưới nhiều loại động tác khiêu khích, chậm rãi đứng thẳng lên.

Hmm… Phong! Có thể… động một cái đi… hmmưm…” Tiểu Sách dần dần bị loại tốc độ ma sát thong thả này kích thích, hai tay dán tại ngực của Trần Nghệ Phong, từ từ chuyển động cái mông, nhẹ nhàng nâng tiểu huyệt lên, sau đó lại chậm rãi hạ xuống.

Phập…” Thanh âm côn thịt tiến vào tiểu huyệt khiến nhất thời côn thịt của Trần Nghệ Phong lại phồng lớn không ít, “Phong… nó! Nó… quá lớn…” Có chút khó chịu Tiểu Sách hơi nhả côn thịt ra một chút, thật không dám dùng sức ngồi mạnh xuống.

Sao có khả năng Trần Nghệ Phong để loại chuyện tốt này đình chỉ cho được, nhẹ nhàng xoa mái tóc ướt át của Tiểu Sách an ủi, “Ngoan… Tiểu Sách, em làm được mà… em xem không phải nó gần tiến vào hết rồi sao?” Ngón tay khẽ trêu chọc ở miệng huyệt.

Lâm Tiểu Sách bị xúc cảm của ngón tay khiến cho lại sắp cao trào, chỉ có thể nghe theo lời của người yêu chậm rãi ngậm lấy nam căn sưng phồng cực lớn kia vào, “Ưmưm… Phong… thật lớn… đâm vào thật sâu! Phong…” Phảng phất như đã tìm được tiết tấu, Tiểu Sách bắt đầu có ý thức tự đâm vào điểm nhạy cảm của mình.

Cả người cậu vô lực nằm úp sấp trên người Trần Nghệ trước sau chuyển động cánh mông, cảm nhận được động tác thong thả của người yêu không đủ thỏa mãn mình, Trần Nghệ Phong bắt đầu nâng hông của Tiểu Sách lên, trên dưới chuyển động, để nam căn của mình nhanh chóng ra vào thiên đường ấm áp mê người kia.

“A… phong! Chậm một chút… Phong…” Do tác dụng của trọng lực, hơn nữa lại bị Trần Nghệ Phong đè xuống, phân thân của Tiểu Sách đã sưng đến bầm tím, muốn bắn ra dịch thể, lại không biết khi nào thì bị tay của người yêu bịt lấy, vô pháp phát tiết.

“Phong… cầu anh…” Liều mạng muốn phát tiết dục vọng mãnh liệt khiến Tiểu Sách không chịu được mà ghé vào trên thân thể Trần Nghệ Phong giãy dụa, dẫn tới bên trong tiểu huyệt cũng chuyển động theo, “Tiểu… Sách… đừng cử động, em khiến anh… hmm…” Côn thịt đang không ngừng chuyển động lại gặp phải Tiểu Sách khẽ động nên rõ ràng đã đâm đến nơi sâu nhất, điều này nghiễm nhiên làm cho Trần Nghệ Phong tiến nhập vào một cái thiên đường, cố nén muốn vượt qua ải dục vọng, làm sao cũng không muốn cứ như thế liền kết thúc cuộc hành trình đến thiên đường.

Mà Lâm Tiểu Sách đang bị dục vọng trói buộc đương nhiên cũng không muốn cứ bị động như thế, tăng mạnh tốc độ giãy dụa, lấy thân mình dán chặt vào lòng Trần Nghệ Phong, để nụ hoa đỏ tươi của mình cứ như vậy mà ma sát lên lồng ngực rộng lớn của người yêu. Dưới thân lại dùng khí lực co rút lại, kẹp chặt lấy côn thịt của Trần Nghệ Phong.

“Tiểu Sách! Em! Em… cái yêu tinh này…” Dưới sự kích thích mãnh liệt này, Trần Nghệ Phong vẫn là không nhịn được nữa, mãnh liệt động thân đâm côn thịt của mình vào càng sâu, bắn ra tinh dịch nóng hổi, đồng thời cũng buông bàn tay đang nắm lấy dục vọng của Tiểu Sách ra.

Được thả tự do vào giây tiếp theo Tiểu Sách cũng phun bắn ra ái dịch, nhìn ái dịch của mình cứ như vậy lưu tại chỗ hai người tiếp xúc nhau, Tiểu Sách cũng đã vô lực, đầu óc choáng váng, ngã vào trong lòng Trần Nghệ Phong.

Sau khi Trần Nghệ Phong tưới toàn bộ tinh dịch vào trong cơ thể của Tiểu Sách, anh mới phát hiện tiểu tình nhân của mình đã trầm trầm ngủ mất rồi, khóe miệng kéo ra một nụ cười bế cậu vào phòng nghỉ ở bên trong phòng làm việc, bồi cậu nằm ở bên giường, “Tiểu Sách, ngủ một giấc đi, khi tỉnh còn có việc chờ em đấy!”
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 39 – ĐCKCT (H)


Chương 39



Theo sự chuyển động của tay Trần Nghệ Phong, Tiểu Sách thét lên tiết ra dục vọng, nhìn Lâm Tiểu Sách đang ngồi ở trên đùi mình, nửa người trên còn dựa cả lên người mình, Trần Nghệ Phong chậm rãi dời ngón tay đến phân thân tinh xảo vừa mới trải qua cao trào, chậm rãi chà sát chất lỏng còn lưu lại ở bên trên.

Ưm… ” Phân thân vừa mới bắn tinh cực kỳ nhạy cảm cảm nhận được sự xoa nắn của người khác, lại một lần nữa run rẩy lay động. “Đừng mà … Phong … mệt mỏi quá … từ bỏ!” Thật lâu chưa trải qua cao trào như vậy Tiểu Sách đã mệt mỏi ngồi phịch lên người của Trần Nghệ Phong, chỉ có thể mặc cho đôi tay ma quái kia thi triển pháp thuật trên người mình.

“Đừng sao? Tiểu Sách lại không thành thực rồi, nhìn xem ở đây không có nói như vậy đâu nha…” Đưa ngón tay ra búng một cái lên vật nhỏ đáng yêu đang cương cứng, “A…” Tiểu Sách run rẩy muốn chạy thoát, nhưng lại không có lực chống đỡ thân người, lại đảo trở về trong lòng Trần Nghệ Phong.

Yêu thương ôm cái lưng nhạy cảm vào lòng mình, bàn tay to của Trần Nghệ Phong không ngừng chuyển động trên ngọc bổng tinh xảo của Tiểu Sách, bôi toàn bộ chất lỏng ở phía trên xuống, chậm rãi đưa ngón tay về phía hậu đình đang ma sát lấy nam căn của mình.

Ưm… Phong… tay… của anh … đừng… ưm … đừng … mà…” Hạ thân trống trơn mơ hồ cảm nhận được ngón tay thon dài chần chừ quanh miệng huyệt của mình, chọc cho Tiểu Sách nhẹ nhàng di động thắt lưng, muốn trốn tránh khoái cảm khiến cho người khác điên cuồng.

“Cái miệng nhỏ nhắn phía trên lại không thành thực rồi … ở đây không nói như vậy đâu nha…” Trần Nghệ Phong cười cười đem ngón tay dính đầy tinh dịch của Tiểu Sách thoáng cái trượt vào huyệt khẩu đã mấp máy từ lâu, “A…” Ngón tay thuận lợi được tiểu huyệt ngậm vào toàn bộ, Tiểu Sách không tự chủ được thoáng nâng hạ thân lên, vừa lúc có thể ngăn ngón tay thon dài của Trần Nghệ Phong đi vào hoàn toàn.

“Có phải Tiểu Sách lại muốn bị trừng phạt không?” Trần Nghệ Phong một bên dùng ngón tay nhẹ nhàng ma sát nội bích, một bên dùng côn thịt đã sưng lên từ lâu của mình khẽ chạm vào mị huyệt đang ngậm một ngón tay.

“Đừng … đừng trừng phạt… không muốn … Phong …” Tiểu huyệt đang liều mạng cắn ngón tay đến khi nghe hai chữ trừng phạt này, không ngờ lại co rút lại một lần nữa. “Hmm… Tiểu… Sách…” Đầu ngón tay truyền tới trừng trận chèn ép, khiến lửa nóng ở bụng dưới của Trần Nghệ Phong càng phồng lớn lên một vòng, anh kéo tay của Tiểu Sách xuống ý bảo cậu giúp phân thân mình giải phóng.

Trong tay truyền tới độ nóng kinh người khiến khuôn mặt nhỏ nhắn vốn ửng đỏ của Lâm Tiểu Sách càng thêm vài phần nhan sắc, cậu khẽ hít vào một hơi, cách quần tìm được cự vật khiến mình vừa yêu vừa hận kia, vuốt ve lên xuống.

“Đúng, chính là như vậy… ưm… Tiểu Sách… đúng… lại nắm chặt… một chút… hmm…” Tuy rằng cách một lớp quần khiến Trần Nghệ Phong cảm thấy còn chưa đủ, thế nhưng cái loại an ủi đến từ người yêu này vẫn khiến cho khoái cảm của Trần Nghệ Phong tăng vọt, chuyển động hạ thân, để Tiểu Sách đang ngồi trên người anh cũng không kiềm chế được mà đi ma sát hậu huyệt nhạy cảm.

Trần Nghệ Phong nhẹ nhàng chuyển động ngón tay đang cắm trong tiểu huyệt, hài lòng nghe được tiếng rên rỉ của Tiểu Sách, nhịn không được khẽ bật cười. Nghe thấy tiếng cười của người yêu, Tiểu Sách kiều mị liếc anh một cái, bắt lấy cự vật không an phận, nắm chặt ở trong tay, “Ưm… Tiểu Sách… ha… nhẹ … chút…” Đột nhiên chỗ đó bị nắm chặt, khiến Trần Nghệ Phong không dám lại cười ra tiếng, chỉ có thể cúi đầu xin Tiểu Sách giơ cao đánh khẽ.

Tiểu Sách cười quyến rũ nhìn côn thịt nóng rực dưới thân Trần Nghệ Phong đang nằm trong tay mình, vươn tay cởi khóa kéo quần ra, đại gia khỏa vừa mới được tiếp xúc với không khí, tựa như đang thị uy, thẳng tắp đứng ở trước bụng Tiểu Sách.

Nam căn to lớn cứ như vậy đứng ở trước bụng Tiểu Sách, khiến cho ngọc trụ đang ngẩng đầu của Tiểu Sách nhẹ nhàng đụng phải nó, “A…” Tiếp xúc trong nháy mắt khiến hai người đồng thời thoải mái kêu ra. Tiểu Sách vươn tay cầm lấy lửa nóng của hai người vào trong lòng bàn tay, lửa nóng bất đồng lại có hoàn cảnh giống nhau, trong lòng bàn tay truyền tới cảm giác khiến phân thân hai người thình thịch trướng lớn lên không ít.

“Phong… thoải mái sao… ưm… ” Tiểu Sách bắt đầu vỗ về chơi đùa chỗ hai người chạm vào nhau, mềm mại rồi lại cứng rắn chăm sóc nam căn trong bàn tay nhỏ bé, chúng như tự có ý thức, tự chủ đi tiếp cận, ma sát vào nhau. “A … Phong … rất thoải mái nha … ” Tiểu Sách không tự chủ được ngưỡng cao đầu kêu.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 38 – ĐCKCT (H)


Chương 38



“Tiểu Sách không muốn chứng minh cho anh xem sao…” Trần Nghệ Phong đưa ngón tay ra chạm lên ngọc trụ khéo léo đang dục cự còn nghênh của Tiểu Sách, nhìn nó dần dần ngẩng cao đầu trong tay mình, vừa cười vừa nói.

Ưm… muốn… thế nhưng… tại sao cần phải cởi… mới có thể chứng minh… ưm…” Côn thịt bị đầu ngón tay khiều đến hưng phấn dị thường run rẩy ngẩng đầu về phía trước, “A… ưm… tại sao…” Tuy rằng được sờ rất thoải mái, thế nhưng cuối cùng vẫn chưa chưa rõ ràng không khỏi khiến cho Tiểu Sách muốn hỏi tiếp.

“Bởi vì… cái miệng nhỏ nhắn ở phía trên của Tiểu Sách không thành thực, cho nên anh không tin nó. Cái miệng nhỏ nhắn ở phía dưới lại chưa từng nói dối, vậy nên anh muốn để nó chứng minh.” Ngón trỏ nhẹ nhàng nắm lấy đỉnh đầu của ngọc bổng, dùng một ngón tay ma sát trước sau giống như đang vuốt ve động vật.

Ưm… Phong… ưm… mạnh… mạnh chút… ưm… dùng… lực… thêm… chút… nữa…” Loại xúc cảm như có như không này khiến Lâm Tiểu Sách không tự chủ được mà nâng thắt lưng hướng về phía tay của Trần Nghệ Phong. “Phong… cầu anh… cầu anh…”

“Cầu anh cái gì. Em muốn gì nha.” Trần Nghệ Phong chuyển thành hai ngón tay đồng thời kẹp lấy phía trước của ngọc bổng, chuyển động trái phải, phần thân mềm mại sẽ tùy theo động tác của anh mà không ngừng loạn chuyển.

“A… Phong… Phong… dùng sức… sờ… nó… cầu anh… dùng sức… a… ưm… Phong… a…” Chuyển động theo động tác của ngón tay, dục vọng không được thỏa mãn Tiểu Sách chỉ có thể cầu khẩn lực đạo trong tay Trần Nghệ Phong.

“Dùng sức sao… là thế này phải không…” Đổi thành toàn bộ năm ngón cầm lấy ngọc bổng phấn hồng, “A… a… thật… thoải mái… a…” Bàn tay rộng lớn của Trần Nghệ Phong bao quanh lấy côn thịt nóng rực.

Lâm Tiểu Sách chỉ cảm thấy hạ thân căng thẳng, đột nhiên cảm giác bắn tinh ập tới, “Không cho phép bắn trước nha… Tiểu Sách… em không thành thực… phải bị trừng phạt…” Cảm giác được nhịp đập của côn thịt, Trần Nghệ Phong dùng ngón tay ngăn linh khẩu lại trước một bước.

“A… nha… buông… tay! Phong… cầu anh… buông ra… a… ưm… cầu anh…” Bị ép buộc áp chế bắn tinh làm cho Tiểu Sách nhịn không được muốn khóc lên. Mắt to long lanh nhìn Trần Nghệ Phong, tràn đầy cầu xin.

“Tiểu Sách… không ngoan nha… phải bị trừng phạt…” Trần Nghệ Phong cố ý dùng ngón tay ma sát ở linh khẩu, làm cho nước mắt trong suốt của Tiểu Sách sắp rơi xuống.

“Ngoan, Tiểu Sách, đừng khóc. Sau này không cho phép rời khỏi anh, được không? Anh rất đau lòng, tìm không thấy em, tim của anh thật đau thật đau, chỉ sợ tim đã rơi xuống địa ngục luôn rồi, đau lắm.” Mỗi một câu nói, Trần Nghệ Phong liền hạ một nụ hôn lên mặt Tiểu Sách, lời nói nhẹ nhàng nhưng cũng bao hàm thâm tình khiến nước mắt vẫn ở lại trong hốc mắt của Tiểu Sách cuối cùng rơi xuống.

Hmm… Phong… hmm… đau lòng … em cũng rất đau lòng… nghĩ đến sẽ không nhìn thấy anh nữa … cũng sẽ … không chạm vào anh được nữa … lòng khó chịu tựa như bị nhéo lại… nếu thật sự rời khỏi anh… em cũng không biết… em không biết… còn có thể… tiếp tục sống tiếp hay không … Phong …” Lâm Tiểu Sách thầm khóc đang từ trên mặt bàn thoáng cái nhào tới trong lòng Trần Nghệ Phong, dùng sức giống như là muốn đem mình hòa tan vào trong thân thể của anh.

“Tiểu Sách… Tiểu Sách của anh… Tiểu Sách anh yêu nhất…” Ngón tay xoa lên tấm lưng trơn bóng của Lâm Tiểu Sách, Trần Nghệ Phong nâng lên gương mặt đầy nước mắt của Tiểu Sách, nhẹ nhàng hôn lên, liếm khô tất cả nước mắt.

“Phong… hôn em… hôn em…” Tiểu Sách vươn đầu lưỡi dẫn đầu lưỡi của Trần Nghệ Phong đang trượt trên mặt mình, mê hoặc như vậy làm sao mà Trần Nghệ Phong bỏ qua được. Hé miệng mút lấy đầu lưỡi đinh hương liên tục câu dẫn mình, “Ưmhmmưm… ” Đầu lưỡi bị mút vào chỉ có thể phát sinh tiếng rên rỉ vô ý thức.

Toàn bộ khoang miệng Tiểu Sách tràn đầy hương vị của Trần Nghệ Phong, đầu lưỡi linh hoạt của Trần Nghệ Phong dẫn theo Tiểu Sách thám hiểm địa phương ướt át, lục lọi, thỉnh thoảng khẽ chạm vào điểm nhạy cảm, chọc cho Tiểu Sách run rẩy một trận.

Cảm nhận được Tiểu Sách thở hổn hển, Trần Nghệ Phong mới chậm rãi thối lui ra khỏi miệng của Tiểu Sách, nước bọt không kịp nuốt cứ như vậy chảy xuống cơ thể trần trụi của Tiểu Sách, trượt qua vật nhỏ đang cương cứng.

Trần Nghệ Phong bị hình ảnh kia khiêu gợi mê hoặc, vươn đầu lưỡi trượt theo dấu vết nước bọt để lại, cơ thể mẫn cảm bị đầu lưỡi ấm áp kích thích, lại một lần nữa khiến cho Tiểu Sách cảm nhận được khoái cảm mãnh liệt.

Lúc này đây, Trần Nghệ Phong không có ngăn cản Tiểu Sách, trái lại trên dưới ma sát côn thịt của cậu, phần trụ bị thấm ướt dâm dịch càng thuận tiện cho sự chuyển động, dưới sự gia tốc của bàn tay to của Trần Nghệ Phong, Lâm Tiểu Sách thét lên bắn ra dịch thể bạch trọc tích trữ đã lâu.
972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny