3/12/16

Chương 87 - HTTS (H)


87. Có lỗi liền phạt – 3



   "Được... Hmm Thạc ca liếm tao huyệt của Tiểu Liễu Nhi, Canh ca ngậm côn thịt của Tiểu Liễu Nhi... A..." Y không biết xấu hổ đưa ra loại yêu cầu này, nhuyễn ra không khác gì một vũng xuân thủy, hai huynh đệ nào còn nhịn được, Kỳ Canh ngậm lấy vật nhỏ đáng yêu vào trong miệng, lúc này Kỳ Thạc đã có thể độc hưởng tao huyệt thơm ngọt, trong ngực thoải mái đến run lên, xuất ra đủ loại kỹ xảo dùng đầu lưỡi của hắn liếm qua từng tấc bên trong tiểu huyệt, hận không thể hút khô toàn bộ dịch ngọt ở bên trong, để cho y không thể dùng cái chỗ đó đi mê hoặc người khác được nữa.

Chương 86 - HTTS (H)


86. Có lỗi liền phạt – 2



   Liễu Nghi Sinh cảm thấy cái nơi đáng xấu hổ kia đã bắt đầu phát nhiệt, trong lúc giãy dụa, ngón giữa của Kỳ Canh đã đặt vào giữa hoa thần của y, mà vị trí đầu ngón tay chạm vào lại chính là con đường mà hoa lộ phân bố ra ngoài, y có thể cảm nhận được cảm giác ma sát mỏng manh giữa ngón giữa của Kỳ Canh với hạ thể của mình, càng ngày nơi đó càng trơn trượt, chỉ nghĩ thôi cũng biết mình đã không chịu nổi khiêu khích, phân bố ra dâm thủy đáng ghét rồi, bên trong đã bắt đầu ngứa ngáy, đến cả thắt lưng đều nhuyễn xuống.

Chương 85 - HTTS (H)


85. Có lỗi liền phạt – 1



   Trời đông lạnh lẽo, chỉ với cửa sổ căn bản là không chống nổi khí lạnh ùa vào từ bên ngoài, y chịu không nổi phải co rút thân thể lại nhưng vẫn cảm thấy lạnh từ ngoài vào tim, hòn đá nặng mang tên báo thù trong mấy ngày nay thiếu chút nữa đã nghiền nát mình ra, nhưng chân chính áp đảo y chính là sự không thấu hiểu và thất vọng của hai huynh đệ.

Chương 84 - HTTS


84. Quyết không nhận sai



   Cứ trôi qua mấy ngày như vậy, vào một đêm khuya lúc Lưu viên ngoại đang ngủ mơ mơ màng màng là lúc chợt ngửi thấy mùi gì đó, khó nhịn giãy dụa thân thể mập mạp của hắn, mở mắt ra kinh hãi ngồi dậy cứ như gặp ma.

   Có một nam nhân trẻ tuổi đang ngồi trong phòng của hắn nhàn nhã uống trà, cực giống với năm đó hắn cưỡng đoạt tiểu thư của Đổng gia.

   "Ngươi... Ngươi là người hay ma..." Lưu viên ngoại run rẩy, tưởng là Đổng tiểu thư tới lấy mạng, sợ đến mức nói không ra lời.

   "Đối với người sắp chết đến nơi, biết ta là người hay ma lại có ý nghĩa gì." Tối nay Liễu Nghi Sinh cố ý mặc một bộ y sam màu trắng, sắc mặt hơi lộ ra vẻ tái nhợt, dưới ánh trăng mông lung quả thật có chút dọa người.

   "Xin... Tha mạng... Tha cho ta đi..." Lưu viên ngoại lảo đảo lăn xuống sàng, sợ đến vỡ mật, không ngừng dập đầu: "Lúc còn trẻ ta đã gây ra nhiều lỗi lầm, hiện tại đã thay đổi triệt để làm người lại một lần nữa, cầu đại tiên tha cho ta một cái mạng chó, nhất định ta sẽ thắp hương tích đức, không bao giờ làm chuyện xấu nữa!"

   Liễu Nghi Sinh nheo mắt phượng lại nhìn cái người đã làm nhiều việc ác này, thực sự không biết gã dùng mặt mũi nào để mà sống trên đời này nữa, nội tâm không có một chút đồng tình nào, y đã bị chuyện báo thù che mờ mắt, chỉ muốn nhanh chóng thiên đao vạn quả cái kẻ nhìn không khác gì chó trước mặt này.

   Trong lồng ngực y đang cuộn trào hàng vạn hàng nghìn cảm xúc mãnh liệt, ngữ khí lại hết sức lãnh tĩnh bình thản: "Nếu như trong cuộc sống này những người đã làm sai chuyện chỉ cần nói mình đã thay đổi triệt để liền có thể coi như chưa từng phát sinh chuyện gì, như vậy cái chức danh người xấu này cũng quá dễ làm rồi đó. Ta không kịp đợi ông trời thu thập ngươi, cho nên ngươi cầu tình với ta không bằng tiết kiệm chút khí lực đi."

   Y mở bàn tay ra, hai viên thuốc lóng lánh như bạch ngọc đang nằm nghiêm chỉnh ở bên trong: "Bất quá dù sao ta cũng không phải người ác độc được đến độ đó, hiện tại trên tay ta có hai viên thuốc, một viên nếu ngươi ăn vào sẽ lập tức mất mạng, còn một viên khác, ngươi sẽ liên tục thống khổ suốt ba ngày, nếu như chịu đựng qua được liền coi như mạng ngươi lớn, cũng miễn cho hai tay ta nhiễm máu tươi. Ngươi nói đi, một người đã làm nhiều chuyện ác như ngươi vậy, ông trời có thể cho ngươi một con đường sống hay không?"

   Y nói chuyện hung ác, từ lâu Lưu viên ngoại đã run rẩy đến phát khiếp, hoảng sợ nhìn viên thuốc nhỏ có thể lấy mạng của hắn kia, tròng mắt trừng to ra, đột nhiên cả người đều cứng ngắc, chờ đến khi Liễu Nghi Sinh kịp phản ứng lại, thì ra là đã bị dọa sợ đến vỡ mật tắt thở rồi.

   Liễu Nghi Sinh phun một cái vào thi thể đang quỳ rạp dưới đất của hắn, giấu viên thuốc trở lại trong túi, rời khỏi phủ đệ của Lưu viên ngoại.

   Vào lúc canh ba, ngoài đường đến cả một bóng ma cũng không có, Liễu Nghi Sinh bước đi một mình, mới nhận ra phổi của mình gần như thở không nổi nữa. Mối hận bị đè nén trong lòng nhiều ngày nay đã được xử lý xong xuôi, y không biết nên đối mặt thế nào với nội tâm trống rỗng của mình nữa.

   Hành động tối nay, y đã chuẩn bị sẵn từ mấy ngày trước rồi, bao gồm cả chuyện điều chế độc dược, cùng với mê dược khiến cho hai huynh đệ Kỳ Thạc Kỳ Canh lâm vào ngủ sâu đến mức không hay biết chuyện y ra ngoài lúc nửa đêm .

   Đây là lần đầu tiên y nhìn thấy sinh mệnh của một người chết đi ở trước mặt mình, cho dù trừng phạt đúng tội người nọ, nhưng y còn chưa bao giờ chạm vào máu tươi, làm sao có thể không rung động cho được? Chỉ là ban nãy loại cảm giác sợ hãi đã bị thù hận che lấp, hiện tại bước đi một mình trên con đường trống rỗng, cái loại sợ hãi đến tận xương tủy này mới chậm rãi bộc phát.

   Y không ngờ tới Lưu viên ngoại lại là người ngoài mạnh trong yếu như vậy, chỉ mới dọa gã vài câu đã chết tươi rồi, sự tình thuận lợi vượt ra ngoài dự đoán, nhưng y lại không dám về nhà đối mặt với hai người kia, cũng không dám đối mặt với chính mình.

   Dạo quanh đến gần sáng sớm y mới giựt mình nhớ lại dược tính của hai người kia đã sắp hết, các nhi tử cũng sắp rời giường tìm phụ thân, y chợt thức tỉnh lại, vội bước nhanh về nhà.

   Tay chân vụng về đẩy cửa ra, thoáng cái Liễu Nghi Sinh ngây ngẩn cả người, Kỳ Thạc và Kỳ Canh đang ngồi trên ghế chủ vị trong phòng khách, hai người dùng ánh mắt cực kỳ nghiêm túc nhìn y, tựa như đã biết toàn bộ hành vi phạm tội khó có thể mở miệng của y rồi.

   "Đã về rồi hả? Biến người nọ thành cái dạng gì rồi? Chết hay là tàn phế?" Ở mặt ngoài Kỳ Thạc nói đến lãnh tĩnh, kỳ thực đã giận dữ đến mức ngay cả mắng y đánh y cũng không có cách nào giải tỏa được cơn tức, lần đầu tiên hắn dùng khẩu khí lạnh lùng như thế để nói chuyện với Liễu Nghi Sinh, thấy thân thể y đã run rẩy còn miễn cưỡng chống đỡ, trong lòng vừa đau vừa đắng không nói nên lời.

   Dù sao Liễu Nghi Sinh cũng chưa có kinh nghiệm, bởi vì thấy hôm nay y không thích hợp cho nên hai huynh đệ đã có sự đề phòng, vào lúc Liễu Nghi Sinh hạ dược vào nước trà, kỳ thực bọn họ cũng không có uống vào, chỉ tương kế tựu kế, nhìn xem đến tột cùng y muốn làm cái gì mà thôi.

   Một đường đi theo y, để ngừa y gặp phải bất trắc gì, không ngờ lại thấy y gạt mình đi báo thù, bước đi một mình trên con đường trống rỗng không dám về nhà, hai huynh đệ cảm thấy như nghẹn ở cổ họng, khó chịu không nói thành lời.

   Kỳ Canh muốn ôm lấy y lại bị Kỳ Thạc ngăn cản, hắn lắc đầu nói: "Chúng ta về nhà trước, nếu hiện tại ngươi đến ôm hắn, hắn sẽ không biết mình đã làm sai chuyện gì rồi đâu."

   Ở trong mắt bọn họ, lần này Liễu Nghi Sinh đã làm sai hoàn toàn rồi. Bọn họ là người y tín nhiệm nhất, đã biểu thị vô số lần rằng vô luận có xảy ra chuyện gì đều sẽ đứng ở bên cạnh y, cùng y đối mặt tất cả. Nhưng khi xảy ra chuyện, y vẫn lựa chọn tự mình đi tiếp xúc với máu tanh, không chịu tiếp nhận sự bảo hộ của bọn họ, thậm chí còn không thèm nói cho bọn họ biết, bảo sao hai người vẫn luôn đặt y ở trong lòng nuốt trôi cho được?

   Kỳ Thạc lạnh lùng nhìn y, Kỳ Canh khoanh hai tay ở trước ngực, dứt khoát xoay đầu sang chỗ khác không thèm nhìn đến y.

   Liễu Nghi Sinh giả bộ bày ra vẻ kiên cường đã bị sự giễu cợt lạnh lùng của Kỳ Thạc hoàn toàn đánh tan, y dựng thẳng thắt lưng, vận chân khí nói: "Đúng vậy, ta đã giết gã, trước khi đi còn chuốc thuốc mê hai ngươi, chắc các ngươi sẽ nghĩ ta không phải là Tiểu Liễu Nhi các ngươi đã biết, mà là một tay giết người bẩn thỉu đi?"

   Y khó chịu đến mức lồng ngực quặn đau, dứt khoát thừa nhận.

   "Tiểu Liễu Nhi, đây là cái thái độ gì vậy hả? Chẳng lẽ ngươi còn cảm thấy việc làm của mình là đúng, bọn ta đang trách oan cho ngươi hay sao?" Kỳ Canh nhịn không được phải nói ra lời trách cứ, kỳ thực điều khiến hắn lo lắng hơn chính là bảo bối của hắn bị lương tâm mình dằn vặt, hai tay của huynh đệ bọn họ có thể thấm đầy máu tươi, nhưng Tiểu Liễu Nhi lại không thể như vậy, bọn họ dùng cả tính mạng để bảo hộ y, làm sao nỡ để y nhiễm một tia ô uế nào được chứ?

   Loại ánh mắt thất vọng này cứ như một mũi kiếm nhọn cắm vào trong tim Liễu Nghi Sinh. Y vốn cho rằng vô luận mình có làm bất kỳ chuyện gì, cho dù có gây ra lỗi lầm to lớn đến cỡ nào, chỉ cần là hợp tình hợp lý, toàn bộ thế giới đều ruồng bỏ mình thì hai huynh đệ cũng sẽ đứng ở cùng một chiến tuyến với mình.

   Dù sao bọn họ đều hiểu rõ lẫn nhau, có mối quan hệ thân mật do đã cùng nhau lớn lên từ nhỏ đến lớn.

   Nhưng bây giờ y mới biết được mình đã hiểu lầm rồi, tình yêu của hai người, họ chỉ yêu một Liễu Nghi Sinh khôn ngoan nhu thuận, hoặc là một Liễu Nghi Sinh tùy hứng làm nũng với bọn họ, không bao gồm một Liễu Nghi Sinh làm việc quyết tuyệt, không có thiện ý, đuổi tận giết tuyệt như hiện tại.

   Cũng đúng thôi, đến cả chính y đều cảm thấy mình ác độc nhẫn tâm như vậy, sao có thể hy vọng xa vời rằng hai người sẽ đối đãi với y như trước đây được nữa chứ?

   Tự chán ghét bản thân, hai người nọ thất vọng, hiện tại Liễu Nghi Sinh cảm thấy nếu cứ tiếp tục sống dưới tầm mắt của hai người nữa nhất định mình sẽ bị xé thành vô số mảnh nhỏ. Y bước nhanh vào phòng cứ như muốn chạy trốn, nhốt mình ở bên trong, tựa lưng vào cửa trượt dần xuống đất.

Chương 83 - HTTS


83. Mối thù giết cha



   Liễu Nghi Sinh thấy trong lời nói của hai người đều là ý tứ khuyên y bỏ ý niệm trong đầu đi thế nên càng thêm xác định hai người đang gạt y chuyện gì đó.

   Y cười lạnh một tiếng nói: "Vốn dĩ ta cũng không dám chắc người thân của mình còn sống ở trên đời hay không, nhưng nhìn thái độ của các ngươi như vậy khiến ta phải hoài nghi có phải phụ mẫu mình là những người tội ác tày trời, nam đạo nữ xướng (nam thì trộm cắp gái thì làm kỹ nữ), cho nên các ngươi mới quyết định bảo ta không nên tìm nữa, tìm được cũng chỉ khiến mình thêm không thoải mái mà thôi."

   "Tiểu Liễu Nhi! Ngươi nói đi đâu vậy chứ, phụ mẫu ngươi đều là người đàng hoàng trong sạch, làm sao lại dơ bẩn như vậy được." Kỳ Canh nghe y nói mình như thế, sốt ruột đến mức nói không lựa lời, nói xong mới biết mình đã gây ra họa, vội ngậm miệng lại.

   Liễu Nghi Sinh nghe ra được điểm then chốt, y chợt đứng dậy, chân mày xinh đẹp cau lại, y không nói gì, chỉ bình tĩnh nhìn bọn họ.

   Kỳ Canh nhìn về phía Kỳ Thạc xin giúp đỡ, Kỳ Thạc liếc mắt, trong lòng tức giận thầm mắng đệ đệ ngu xuẩn thực đúng là bùn nhão không trét nổi tường.

   Ánh mắt của Liễu Nghi Sinh quá có tính áp bức, hai người giằng co thật lâu, cuối cùng thua trận, Kỳ Thạc chọn ba lấy bốn, nuốt mất một đoạn chịu không nổi nhất, chỉ nói cho y biết lúc mẫu thân y mang thai, sợ sau này bị người khác phát hiện ra hài tử không phải con ruột của tướng công nàng, vì vậy đành nhịn đau đưa y cho tế tự đại nhân.

   Khóe miệng Liễu Nghi Sinh nhếch lên tạo thành một độ cong giễu cợt, đẩy cái tay đang định ôm lấy y của Kỳ Thạc ra nói: "Có phải hai người các ngươi khi ta là đồ ngốc hay không? Mới vừa rồi còn nói phụ mẫu của ta là người trong sạch, tại sao người trong sạch lại mang thai ta rồi mà còn đi gả cho người khác? Còn có, nếu quả thật đúng như lời các ngươi nói, lại có cái gì cần phải nói dối ta chứ?"

   Kỳ Thạc và Kỳ Canh không ngờ tới y sẽ phản ứng mạnh như thế, trong lúc nhất thời cảm thấy Tiểu Liễu Nhi của bọn họ có chút xa lạ, luống cuống hết cả lên, chẳng biết nên đáp lại như thế nào.

   Kỳ thực bọn họ không biết là, một năm sống xa nhau này, bất tri bất giác ở một nơi mà bọn họ không ngờ tới, quả thực Liễu Nghi Sinh đã thay đổi rất nhiều rồi.

   Sống tại Kỳ Lân thôn Liễu Nghi Sinh không biết lòng người hiểm ác đáng sợ, mà Liễu Nghi Sinh sống trong Tây Môn gia lại trải qua chuyện gặp được Tây Môn Tình, cho nên đã nhìn thấu mưu kế ngươi lừa ta gạt ghê tởm của nhân loại.

   Đến cả huyết thống chí thân đều có thể dùng trăm phương ngàn kế hãm hại nhau, không khỏi khiến y phải hoài nghi, có phải là người thân nhất cũng đã vứt bỏ y bởi vì thân thể song tính này hay không. Y đã chuẩn bị tâm lý xong cả rồi, tiếp thu sự thật khó coi kinh khủng này rồi, hai huynh đệ lại muốn nói lại thôi, sao y có thể không nghĩ theo hướng càng tệ hơn cho được?

   Hai huynh đệ lộ vẻ mặt xấu hổ, Kỳ Canh tằng hắng một cái nói với Kỳ Thạc: "Kỳ Thạc vẫn là ngươi nên nói cho Tiểu Liễu Nhi biết đi, năm đó hai ta hết sức tò mò đối với thân thế của mình, cũng đã oán hận phụ thân lừa gạt hai ta, ta không muốn Tiểu Liễu Nhi mất hứng nhưng cũng không muốn để y oán chúng ta."

   Kỳ Thạc dở khóc dở cười, phất phất tay nói: "Rõ ràng là hai ta đã thương lượng xong, hiện tại ngược lại chỉ có ta làm người xấu." Hắn không để ý đến Liễu Nghi Sinh đang né tránh, kiên quyết kéo người vào trong lòng, ôm lấy y nói: "Được rồi, ngươi muốn biết ca liền nói rõ đầu đuôi cho ngươi biết, một chữ cũng không lừa ngươi, chỉ là sau khi ngươi biết rồi, có gì không vui cứ nói với các ca ca, không thể đè nén ở trong lòng, đã biết chưa hả?"

   Liễu Nghi Sinh sốt ruột muốn nghe chân tướng, cũng để mặc cho hắn ôm, lúc này sắc mặt đã có hơi bớt giận, gật đầu, chăm chú nhìn Kỳ Thạc đợi hắn nói.

   Sau khi nghe xong toàn bộ chuyện xưa Liễu Nghi Sinh rất khó hình dung tâm tình của mình. Nếu xét về mặt lý tính, y chưa từng gặp mặt phụ mẫu thân sinh, cũng vô pháp cảm nhận cái loại liên hệ trực tiếp đầy chấn động này, thế này cứ như đang nghe kể về chuyện xưa của người khác, cách mình thập phần xa xôi.

   Thế nhưng về mặt tình cảm, chỉ cần y vừa mới nghĩ tới sinh mẫu của mình còn chưa kịp nhìn mình một cái đã phải đưa y đi, mà toàn bộ chuyện này đều bắt nguồn từ một tên ác bá ỷ thế hiếp người, khiến cho một gia đình vốn vô cùng hoàn mỹ phải biến thành cửa nát nhà tan, nghĩ tới đó y liền vô pháp ức chế hận y đang trỗi dậy.

   Y vốn cho rằng, mấy người của Tây Môn gia đó đã coi như là người xấu xa không có tim gan nhất trên đời này rồi, nhưng khi so sánh với cái tên Lưu viên ngoại đều thua cả mấy con phố, không khác gì gặp sư phụ.

   Bởi vì gã, mình còn chưa sinh ra mà phụ thân đã lìa đời khỏi nhân gian, mẫu thân nhẫn nhục sống sót, vừa sinh y ra còn phải nhịn đau đưa y cho người khác, từ nay về sau thiên nhân vĩnh viễn cách xa nhau, đã vô duyên gặp lại y nữa rồi.

   Kỳ Thạc ôm y, cảm giác được y đang run rẩy, vội vã vỗ vỗ lưng y trấn an: "Tiểu Liễu Nhi, nếu muốn khóc cứ khóc đi, năm đó ta và Kỳ Canh nghe nói mình bị sinh mẫu vứt bỏ, trong lòng cũng không thoải mái hồi lâu. Ngươi có phản ứng thế nào cũng không quá phận đâu."

   Kỳ Canh cũng đau lòng muốn chết, bắt đầu tự mắng cái miệng ngốc này của mình, nếu không phải tại hắn nhanh mồm nhanh miệng, Tiểu Liễu Nhi vẫn vô tâm vô phế của bọn họ nào phải lộ ra loại biểu tình trống rỗng này chứ?

   Miệng hắn ngốc, không biết làm sao để an ủi người khác, chỉ có thể vỗ về mái tóc dài của y, hôn nhẹ lên trán y.

   Rất nhanh Liễu Nghi Sinh đã bình tĩnh trở lại, y ngồi xuống ghế, đôi mắt trầm xuống, ngẩng đầu hỏi: " Lưu viên ngoại thì sao? Gia cảnh hiện tại thế nào rồi?"

   "Làm nhiều chuyện xấu như vậy có thể sống qua được ngày lành nào chứ? Hiện tại biết mình gặp phải báo ứng, lo sợ không thể chịu nổi dù chỉ một ngày."

   Liễu Nghi Sinh cúi đầu thầm nghĩ, hại người khác nhà tan cửa nát cũng chỉ lo sợ không thể chịu nổi dù chỉ một ngày, làm người xấu thế này cũng quá tiện nghi rồi, trên mặt y không có bất kỳ gợn sóng nào, chỉ bình tĩnh nói: "Ta muốn yên tĩnh một mình."

   Kỳ Thạc thở dài, biết trong lòng y không thoải mái, có ép buộc y nói cái gì cũng không có ý nghĩa, thế là đành gật đầu, lại cùng Kỳ Canh hôn y vài cái an ủi, sau đó rời khỏi phòng để y lại một mình, còn hai người thì đi chiếu cố nhi tử.

   Sau khi bọn họ rời đi, Liễu Nghi Sinh mới dám trực tiếp nhìn thẳng vào cảm giác xúc động đang sục sôi trong lòng.

   Hai mắt y đỏ lên, vô pháp ức chế suy nghĩ muốn báo thù cho phụ mẫu của mình. Cho dù chưa từng gặp mặt, nhưng sức mạnh của huyết thống lại tràn ngập khắp tim y, y không có cách nào tiếp thu chuyện phụ mẫu đã phải chết thảm nhưng đến cả một cái công đạo cũng không có, còn cái tên khốn hung thủ lại nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, chỉ cần tự ăn năn một chút đã có thể sống tiếp quãng đời còn lại mà không cần phải trả bất kỳ đại giới nào cả.

   Vì tư dục của bản thân mà nhân loại có thể đẩy người khác vào nông nỗi khủng khiếp thế này, Liễu Nghi Sinh không tin ông trời sẽ thu thập gã, cũng không tin cái gì mà nhân quả báo ứng, nếu như y muốn báo thù, tất nhiên là phải tự mình động thủ, không chừa lại bất kỳ đường sống nào rồi.

   Kỳ Thạc Kỳ Canh cảm thấy gần đây Tiểu Liễu Nhi của bọn họ rất ít cười, người cũng có chút u sầu, không khỏi lo lắng có khi nào đã tạo thành ảnh hưởng thập phần không tốt cho thân thể của y hay không, hai người vừa trấn an y, vừa dẫn y đi chung quanh tìm niềm vui giải sầu, còn tập trung huấn luyện Tiểu Hi và Tiểu Vọng kêu phụ thân chọc y vui.

   Hai nhi tử rất thông minh, học nói cũng khá nhanh, khó khăn lắm mới phát ra vài tiếng phụ thân mềm mại chọc cho Liễu Nghi Sinh cười vang, nhưng không biết sau đó nhớ tới chuyện gì mà y lại xụ mặt xuống, dáng vẻ tâm sự nặng nề.

   Hai huynh đệ cũng không biết đến tột cùng là phải làm thế nào mới có thể an ủi y, chỉ có thể nghĩ là theo thời gian trôi qua, cuối cùng y cũng có thể buông bỏ mà thôi, dù sao đó cũng là ân oán của thế hệ trước, không có bao nhiêu liên quan đến cuộc sống hiện tại của bọn họ cả.
Sky Blue Bobblehead Bunny