08/03/2016

Chương 80 - HTTS (H)

Chúc một nửa thế giới 8/3 vui vẻ nha 
Warning: Có cảnh thú x người, những trái t(r)ym mong manh yếu đuối đừng lầm đường lạc lối vào đây

80. Biến thân giao phối



   Liễu Mộ Ngôn vội vã thu tay về cứ như là bị bỏng, nhưng khí lực của nam nhân lại quá lớn, y có làm cách nào cũng không giãy ra được, đột nhiên Kỳ Thiên Hữu chuyển động cự vật tới tới lui lui, một vào một ra ở trong cái nơi tư mật nhất của y, tiến sâu vào rồi rút ra cực nhanh, y có thể cảm giác được mỗi lần rút ra cắm vào dịch thể cũng theo đó mà trào ra, dính đầy vào cái tay đang để ở bên trên của y, vuốt ve khối cầu nóng bỏng của hắn, lại không có cách nào quên được cảm giác càng ngày càng thoải mái ở bên trong, Liễu Mộ Ngôn xấu hổ muốn gần chết.

   "Mộ Ngôn, cuối cùng ta lại có được ngươi, ngươi có biết ta đã chờ đợi ngày này bao lâu rồi không?" Kỳ Thiên Hữu điên cuồng chuyển động thắt lưng, không ngừng âu yếm, dùng sức chăm sóc cho tiểu huyệt không chỉ đã hoàn toàn thích ứng mà còn chủ động co rút xoa bóp cho côn thịt của hắn, cố gắng cọ sát qua mỗi một tấc thịt non của y, để cho chúng có thể thoải mái, thực tủy biết vị, sẽ không còn dám ghét bỏ, cự tuyệt hắn nữa.

   "Ô ô... Hmm..." Cuối cùng Liễu Mộ Ngôn cũng nhịn không được phải chảy cả nước mắt, y không chấp nhận được chuyện mình đã bị Kỳ Thiên Hữu khi dễ mà còn có thể cảm thấy vui sướng, ngón tay có bị cắn đau cũng không so sánh nổi với cảm giác xấu hổ tê tê dại dại, vừa ngọt ngào vừa nóng cháy ở bên trong.

   Thân thể y giữ gìn hơn 20 năm nay chưa từng bị bất luận kẻ nào chạm qua, ngay cả chính y cũng không có chạm vào lần nào cả. Mà hôm nay người này muốn làm liền làm, hơn nữa còn dùng phương pháp hạ lưu trực tiếp như vậy nữa, nhưng mình lại không tránh cũng không mắng được, chỉ có thể nâng cái chân đã tê rần lên để mặc cho đối phương khai thác nơi đó của mình.

   Giữa ban ngày ban mặt, đất trời sáng sủa, hai người lại giao cấu mà không thèm quan tâm đến lễ nghĩa liêm sĩ, tiếng ra vào hậu huyệt bành bạch bành bạch, ở chỗ kết hợp đã ướt át thành một mảnh, miệng huyệt bị ma sát đến sưng đỏ cùng với huyệt tâm đã bị khi dễ đến sưng phồng lên, mỗi một thứ đều làm cho người khác hưng phấn đến mức huyết mạch nghịch lưu, vô pháp tự kiềm chế.

   "Tha hmm... Tha cho ta đi Thiên Hữu..." Liễu Mộ Ngôn đã không có cách nào chấp nhận được chuyện mình lại đạt được cực lạc trí mạng ở dưới thân Kỳ Thiên Hữu không khác gì nữ nhân thêm một lần nữa, Kỳ Thiên Hữu dùng đầu lưỡi liếm đi nước mắt của y, bên dưới dùng sức chuyển động càng thêm chuyên cần hơn.

   Ma sát sinh ra nhiệt độ, vốn dĩ độ cứng của cái cây đó đã dằn vặt y đến sắp hỏng mất, vào lúc y cho rằng Kỳ Thiên Hữu đã đến cực hạn sắp sửa xuất tinh thì đột nhiên môi lại bị nam nhân ngậm vào, mơ hồ nói với y: "Mộ Ngôn, ta biến thân thao ngươi có được không? Ta muốn giao phối với ngươi."

   Huyết sắc của Liễu Mộ Ngôn hoàn toàn biến mất, cuống quít muốn đẩy hắn ra. Đương nhiên là sẽ không được rồi! Hình thú của kỳ lân giống đực lớn tới chừng nào y đều biết đến nhất thanh nhị sở, lúc còn hình người miễn cưỡng dùng hậu huyệt hầu hạ đã thống khổ thành như vậy rồi, căn bản là y không có cách nào tưởng tượng ra được sau khi Kỳ Thiên Hữu biến thành hình thú sẽ uy vũ hùng tráng đến cỡ nào nữa đây.

   Kỳ Thiên Hữu giữ chặt lấy thắt lưng đang chuyển động loạn xạ của y, giữ nguyên tư thế cắm vào này rồi xoay cả người của y qua, hắn vuốt ve cặp mông trắng nõn vểnh cao của Liễu Mộ Ngôn, ghé vào tai y nói: "Mộ Ngôn đừng sợ, ta sẽ không tổn thương ngươi..."

   "A a không muốn... A..." Kỳ Thiên Hữu biến thân với thế sét đánh không kịp bưng tai, suốt toàn bộ quá trình vẫn duy trì tư thế cắm ở bên trong cơ thể y, đột nhiên sức nặng trên người y lớn hơn gấp bội, hậu huyệt bị trướng lớn đến mức sắp nổ tung, Liễu Mộ Ngôn thét thảm một tiếng, cuối cùng bị làm đến mức khóc ra.

   Đầu lưỡi của thần thú còn thô ráp bất kham hơn cả hình người, hắn chuyển động chầm chậm, đồng thời ghé vào trên lưng của Liễu Mộ Ngôn, dùng đầu lưỡi trấn an người trong lòng đang khó chịu đến phát run, cảm giác được y chậm rãi bình tĩnh lại, xoay cổ của y qua, Kỳ Thiên Hữu ngậm lấy hầu kết nhạy cảm của Liễu Mộ Ngôn, lúc này mới bắt đầu chân chính giao phối theo kiểu của giống đực.

   Chỗ đó vừa lớn vừa nóng, tiểu huyệt bị chống đỡ ra gần như không còn bất kỳ kẽ hở nào, y đã bị cái con ngựa đực này xâm chiếm triệt triệt để để, nam nhân luật động vừa nhanh vừa mạnh, vì để cho y thoải mái mà mỗi một cú va vào hắn đều đỉnh đến huyệt tâm, Liễu Mộ Ngôn không thể động đậy, chôn mặt vào gối không ngừng kêu rên, dần dần cảm giác đau đớn cũng biến mất, tiểu huyệt tiếp nhận một vật lớn như vậy cũng bắt đầu cảm nhận được khoái cảm tê dại.

   Cự căn rất có kỹ xão, nghe được trong tiếng rên của y chứa đựng lãng y, đầu điểu cực lớn của ngựa đực liền bắt đầu thực tủy biết vị đâm vào mị thịt đang bao bọc chặt lấy mình, tìm huyệt tâm của bảo bối hắn hung hăng xoay tròn, cọ vài cái rồi sáp mạnh vài cái, chỉ chốc lát sau tiểu huyệt không ngừng chảy ra lãng thủy, xuân ý dạt dào, thập phần thuận tiện cho việc hoan nghênh hắn quất mạnh vào.

   Liễu Mộ Ngôn càng rên càng mị, rõ ràng đã là lão nam nhân hơn 30 tuổi, da thịt mềm mại đỏ hồng lại không khác nào có thể véo ra nước. Ngựa đực ở bên trên bị y mê hoặc đến đầu choáng mắt hoa, buộc y xoay đầu lại, dùng lưỡi thú liếm mở đôi môi mỏng của y, càn quét tới tới lui lui buộc miệng y phải chảy ra nước bọt thơm ngon, phía dưới cũng không quên ngoan thao, không hề có chút khắc chế nào đáng nói.

   "Hmm hmm hmm..." Hiện tại đến cả kêu Liễu Mộ Ngôn đều không có cách nào kêu ra được, đầu lưỡi thô to của giống đực càng quét qua mỗi một tấc trong miệng y, đầu lưỡi của mình muốn kháng cự lại, cố gắng đuổi hắn ra bên ngoài chỉ toàn là phí công, phía dưới bị sáp đến mức sắp bốc cháy, càng ngày huyệt tâm càng chua xót, đột nhiên thân thể co giật một trận, trái tim ngọt ngào như sắp nhũn ra, có một dòng nước ấm áp chảy dọc theo máu truyền đến tứ chi bách hài, nộn hành phấn hồng bị ma sát vào giường cứ thế mà bắn ra dương tinh.

   Đầu óc của Liễu Mộ Ngôn đã hoàn toàn choáng váng, không biết cảnh tượng trước mắt là hư hay là thực, bạch trọc phía trước không ngừng trào ra ngoài, hùng căn trong huyệt lại càng nóng càng trướng lớn hơn, Kỳ Thiên Hữu bị tiểu huyệt đang trong đợt cao trào của y kẹp đến mức mất tự chủ, đỉnh vào huyệt tâm đang nóng lên, cọ xát vài cái, phóng túng bản thân để mình xuất ra hùng tinh của kỳ lân, càng làm cho người dưới thân nóng đến mức hai mắt đẫm lệ mê ly, tứ chi vô lực ngất đi mất.

   Kỳ Thiên Hữu nhìn cái bụng đã hơi nhô lên chỉ vì ăn hùng tinh của mình, trong lòng thầm nghĩ, nếu như Mộ Ngôn cũng là người song tính giống như Tiểu Liễu Nhi mà lại phải thừa nhận hùng tinh đã tồn đọng lâu năm như vậy, nhất định là bây giờ đã thụ thai, sau nửa năm nữa sẽ sinh thêm cho hắn một bảo bối, là một tiểu kỳ lân chỉ thuộc về riêng hai người bọn họ mà thôi. Thế nhưng Mộ Ngôn cũng không phải là người song tính, như vậy cũng chẳng sao cả, chỉ cần y nguyện ý ở cùng một chỗ với mình, đời này của bọn họ đã có cả tôn tử rồi, tại sao còn phải chấp nhất mấy cái chuyện râu ria đó làm chi nha?

   Sau khi biến thân trở về, Kỳ Thiên Hữu thỏa mãn ôm người vào trong lòng mình, ôn nhu hôn lên từng tấc từng tấc một, chậm rãi thưởng thức Liễu Mộ Ngôn. Hắn không khác gì một lữ nhân hành đói khát, dù có làm thế nào cũng cảm thấy không thưởng thức đủ vị thơm ngọt trên người Liễu Mộ Ngôn.

   Một năm này hắn dằn vặt Liễu Mộ Ngôn, không thèm để ý tới y, vắng vẻ y, kỳ thực trong lòng của hắn cũng không dễ chịu là bao. Hôm nay lại có thể ôm y một lần nữa, nếu như còn buông tay để cho hai người càng lúc càng xa nhau thì mình chính là một thằng ngu đáng chém ngàn đao, phải sống cô độc suốt quãng đời còn lại cũng là đáng đời.

   Người này có bao nhiêu điểm xấu, toàn bộ đều không sao cả, hiện tại biết sai là tốt rồi, bọn họ cùng đón hài tử trở về, sau này chính là người một nhà hòa hòa mỹ mỹ, để y có thể đi xuống thần đàn, sống một cuộc đời của người bình thường, rốt cuộc cũng giải quyết xong tâm nguyện cả đời của y đã không còn gì tốt đẹp hơn được nữa rồi.

Chương 79 - HTTS (H)

Chúc một nửa thế giới 8/3 vui vẻ nha 

79. Kết hợp lần nữa



   Ánh mắt của Kỳ Thiên Hữu tối sầm lại, thấy cái nơi đó đang chảy nước ra đầy cả tay mình, nào còn bộ dáng rụt rè tự kiềm chế lúc ban đầu, rút ngón tay của hai người ra, hắn cầm lấy con rối ở bên trên đưa cho y lạnh lùng nói: "Có thể bỏ vào rồi."

   Giữa hai chân mày của Liễu Mộ Ngôn đã có chút ý tứ cầu xin, Kỳ Thiên Hữu vờ như không nhìn thấy, mắt điếc tai ngơ, cường thế kéo tay của y xuống, ý tứ rất rõ ràng, hắn tuyệt đối sẽ không mềm lòng.

   Đương nhiên hắn sẽ không nhẹ dạ rồi, nếu hôm nay không để cho cái người đã hành hạ mình suốt hai mươi năm bị dằn vặt ngược lại, chức tộc trưởng này của hắn cũng quá lãng phí rồi!

   "Được, ta làm, ngươi nói cái gì ta đều làm." Liễu Mộ Ngôn gần như đã tuyệt vọng, y nhịn không được phản ứng dâm đãng của thân thể, nhịn không được cảm giác chờ mong với Kỳ Thiên Hữu, y hận mình yêu không triệt để cũng hận không triệt để, nếu người này có thể nhẫn tâm đối với mình như vậy, mình còn có cái gì để mà không thể nhẫn tâm tự hành hạ mình được chứ?

   Cái đầu tròn vo xinh xắn của con rồi bị một đẩy mạnh một cái chui tọt vào miệng huyệt, cảm giác lạnh buốt khiến cho người khác kinh sợ, Liễu Mộ Ngôn cứ như là ngại mình còn chưa đủ đau, thoáng dừng lại một chút, cũng không quan tâm đến khuôn mặt đã chảy xuống mồ hôi lớn chừng hạt đậu, y nhét toàn bộ con rối lớn gần bằng một nắm tay của nam tử trưởng thành vào hậu huyệt, nhìn từ bên ngoài miệng huyệt chỉ còn lại một cái chân màu gỗ, có thể thấy được đã nhét được bao nhiêu sâu, đồng thời cũng có bao nhiêu đau.

   Mặt Kỳ Thiên Hữu đổi đổi sắc, hắn không nghĩ tới Liễu Mộ Ngôn sẽ nhẫn tâm với bản thân mình như vậy, nhất thời giật nảy mình.

   "Đã... Đã đủ chưa..." Phía sau của Liễu Mộ Ngôn trướng đau đến mức răng đều run lên, nhưng vẫn mang theo vẻ mặt quật cường nhìn Kỳ Thiên Hữu, giọng điệu giống như đang đánh cuộc với hắn.

   Dù sao cũng là người mà mình yêu cả đời, hắn đâu nỡ nhìn y phải chịu khổ như vậy, cho nên lập tức vươn tay tới muốn rút cái đó ra ngoài.

   "Kỳ Thiên Hữu, ngươi còn muốn nhục nhã ta đến mức độ nào nữa đây?" Cúc huyệt siết chặt lại cho nên dù có kéo nhẹ ra cũng vô dụng, nhưng hắn lại không dám dùng sức quá mạnh, nhất thời Kỳ Thiên Hữu không biết nên làm thế nào, vạn phần đau lòng nhìn vào cặp mắt trong sáng mà tràn đầy thống khổ của y, dần cảm thấy hối hận.

   "Thứ này không thể tiến vào sâu như vậy được, ngươi sẽ bị thương mất. Ta chỉ muốn rút nó ra mà thôi. Mộ Ngôn ngươi thả lỏng chút..." Kỳ Thiên Hữu đã gấp đến mức đầy đầu mồ hôi, còn đang không dám xuống tay thì giữa lúc đó cái khó ló cái khôn, cuối cùng hắn cúi đầu, dùng miệng của mình ngậm lấy u huyệt bên dưới của Liễu Mộ Ngôn, đầu lưỡi linh hoạt liếm mở huyệt bích đang kẹp chặt lấy con rối, sau đó dùng răng cắn vào chân nó, chậm rãi kéo nó ra khỏi hậu huyệt chặt khít.

   "Hmm..." Liễu Mộ Ngôn hung hăng cắn vào tay của mình, nhưng vẫn nhịn không được mà khẽ rên rỉ thành tiếng. Bởi vì con rối bị kéo ra cái nơi đang đau đớn kia cũng không có khó chịu như trong tưởng tượng, mà lại trướng trướng tê tê, còn có chút ngứa ngáy nữa.

   Kỳ Thiên Hữu phụt một tiếng nhả con rối ra, quay đầu lại nhìn miệng huyệt bị hành hạ biến thành màu đỏ sẫm, mấp máy một cách đáng thương, đến cả thịt huyệt non hồng ở bên trong cũng không giấu được mà như ẩn như hiện, một lòng chỉ muốn hảo hảo an ủi nơi này một phen, hắn cúi đầu tinh tế ngậm lấy nó. Đầu lưỡi linh động rất thuận tiện cho việc thăm dò vào chỗ sâu bên trong, tràng bích vừa mới bị dằn vặt tựa như biết được có người đến an ủi mình, thả lỏng ra để cho đầu lưỡi liếm lộng, tùy theo hành động ra ra vào vào của hắn, bắt chước với nhịp điệu khi hắn ra vào cúc huyệt, dần dần y trở nên càng thêm phóng đãng, có loại khoái cảm phiêu phiêu dục tiên.

   Liễu Mộ Ngôn cảm thấy mình sắp không xong rồi, vốn chỉ là một trận trừng phạt thể xác mà thôi, hiện tại lại mất đi khống chế, để cả vật tượng trưng cho dục vọng hạ lưu đều ngẩng đầu lên bởi vì hậu huyệt được đầu lưỡi liếm lộng.

   "Không... Đừng..." Không thể tiếp tục như vậy được, y tình nguyện bị hắn đối đãi thô bạo với mình cũng đừng có ôn nhu lộng chỗ đó như vậy, thân thể của y còn mẫn cảm dâm đãng hơn cả trong tưởng tượng, nếu cứ tiếp tục như vậy nữa nhất định y sẽ chịu không nổi.

   Kỳ Thiên Hữu lại không dừng được, bởi vì ban nãy đã dùng ngón tay khai thác qua, năng lực thích ứng của tiểu huyệt cực kỳ tốt, không có bị thương do con rối tiến vào, trái lại nhờ mình liếm lộng đã phân bố ra càng nhiều tao thủy hơn, thứ chất lỏng này vừa ngọt vừa thơm, mỹ vị ngon miệng không khác nào quỳnh tương ngọc dịch, vốn dĩ hắn chỉ định an ủi tiểu huyệt đáng thương vừa mới bị dằn vặt xong, nhưng chỉ liếm liếm một cái liền mất khống chế, không ngừng muốn ngậm mút lấy bên trong.

   Liễu Mộ Ngôn lắc lư mông muốn chạy trốn khỏi hành động đùa bỡn của hắn, bất đắc dĩ là eo và mông không còn chút sức lực nào cả, bị đầu lưỡi thô ráp của Kỳ Thiên Hữu liếm đến xuân thủy dạt dào, mềm nhũn đến không còn hình dạng, thắt lưng hạ xuống, không tự chủ được đã dâng tặng miệng huyệt vào miệng hắn càng sâu hơn mà thôi.

   Đầu lưỡi cẩn thận ôn nhu âu yếm lấy cửa vào non hồng, chậm rãi liếm lộng khuếch trương, trong lúc mút liếm lại mô phỏng theo động tác giao cấu, vừa vào vừa ra, cực kỳ vui sướng.

   "Hmm đừng... Thiên Hữu cầu ngươi... Đừng như vậy..." Gần như đã buông xuống tất cả ngạo khí và tôn nghiêm để cầu xin nam nhân đừng đùa bỡn mình như vậy, Liễu Mộ Ngôn cảm thấy bản thân đã hoàn toàn luân hãm vào sự ôn nhu và cường thế của hắn, chỉ có thể thống khổ cắn chặt lấy ngón tay, mở rộng bắp đùi, lưng bụng đều mềm nhũn ra, đừng nói chi tiểu huyệt đã run rẩy đến mức không khác gì nụ hoa trong gió cùng với ngọc hành đang ngẩng cao đầu lắc lư ở phía trước.

   Sao Kỳ Thiên Hữu có thể bỏ qua cho bữa tiệc lớn không dễ gì có được này, ăn được đồ ngon còn không quên dùng tay nhu lộng hai viên ngọc tinh xảo động lòng người bởi vì không được sử dụng bao nhiêu cho nên có màu sắc không khác gì nam tử chưa từng trải qua sự đời.

   "A..." Đầu lưỡi bá đạo đã khai thác phần lớn cửa vào, không nghĩ tới lại chạm đến chốt mở hưng phấn của y, thắt lưng Liễu Mộ Ngôn run lên, khoái cảm từ cái nơi được đầu lưỡi liếm lộng truyền thẳng đến xương cùng, sau đó chạy dọc khắp toàn thân, cả người trở nên khô nóng, ánh mắt cũng tan rã theo.

   Trong lòng Kỳ Thiên Hữu biết đã tìm đúng chỗ, đầu lưỡi không nhanh không chậm tinh tế liếm lên nơi đó, chậm rãi khai thác, cảm giác được dù cho người dưới thân đã cắn ngón tay nhưng vẫn không có cách nào kiềm chế được thanh âm vui sướng tràn ra bên ngoài, mỹ huyệt đã sớm ướt lênh láng, nào còn có chỗ không thoải mái, hoàn toàn là một bộ dáng mặc người ngắt hái, mê hoặc đến mức huyết khí của người khác phải dâng trào nhưng lại không biết nên làm thế nào cho phải.

   Kỳ Thiên Hữu nhanh chóng cởi y phục ra, ngồi vào bên cạnh Liễu Mộ Ngôn còn chưa phản ứng kịp, nâng cao chân của y lên, tính khí thô to cọ xát vài cái vào miệng huyệt, nhìn tiểu huyệt hoàn toàn khác với chủ nhân của nó, bộ dáng nhiệt tình muốn nuốt toàn bộ cự căn của hắn tiến vào, trái tim nóng lên, không thèm để ý tới chuyện phải đùa bỡn lâu thêm chút nữa, hắn liền sáp vào cái nơi mà mình đã ngày nhớ đêm mong kia không để lại một kẽ hở nào.

   "Hmm ưm..." Con rối dùng để thủ dâm ban nãy làm thế nào có thể so sánh được với thứ đó của nam nhân, trong chớp mắt Liễu Mộ Ngôn cảm giác cứ như mình đã bị căng phồng ra, trong huyệt vừa nóng vừa trướng, cảm giác đã lâu không được người khác chiếm lấy thoáng cái vọt từ nơi hai người kết hợp chạy thẳng vào trong tim y, y cảm thấy cực kỳ xấu hổ, nghĩ không còn mặt mũi gặp người khác nữa, nhắm mắt lại siết chặt cái tay đang nắm lấy đệm giường, thầm nghĩ cho dù mình cứ như thế này mà chết đi cũng không sao.

   "Mộ Ngôn thân thể của ngươi vẫn không khác gì 20 năm trước đây cả, đừng xấu hổ, nhìn xem ta lại được cắm vào bên trong ngươi rồi này." Kỳ Thiên Hữu cũng không động đậy mà chỉ kéo một tay của Liễu Mộ Ngôn sang, để y chạm vào nơi hai người kết hợp chặt chẽ, không chừa ra một kẽ hở nào kia.

Chương 78 - HTTS (H)

Chúc một nửa thế giới 8/3 vui vẻ nha 

78. Tự ngươi chơi đi



   Dưới ánh mắt đầy hứng thú của hắn, Liễu Mộ Ngôn đã xấu hổ gần chết nhưng lại không chịu nhận thua cầu xin, y dứt khoát nhắm mắt lại, tay khẽ run dời đến chỗ nút thắt, cắn răng một cái mở nút thắt ra, trường sam tuột xuống, lộ ra thân thể có chút tái nhợt bởi vì không có phơi nắng bao nhiêu, xương cốt mảnh khảnh, nhưng nếu so với thiếu niên lại tăng thêm vài phần thành thục, hai đầu vú chưa được người đụng chạm qua bao nhiêu đang khẩn trương đến mức cương cứng lên, bộ dáng nho nhỏ hồng hồng không biết làm sao khiến cho ánh mắt của Kỳ Thiên Hữu mang theo lửa.

   Cảm giác được cái người áo mũ chỉnh tề này đang dùng ánh mắt hạ lưu xâm phạm thân thể trần như nhộng của mình, Liễu Mộ Ngôn xoay đầu sang chỗ khác, có cảm giác như đứng đống lửa, như ngồi đống than, nhất thời nổi đầy da gà.

   "Nhớ đến cái chỗ tiêu hồn đã cô đơn trong suốt mấy năm nay của tế tự đại nhân, nhất định là không có vật lớn như vậy tiến vào rồi đi, không bằng ngươi tự sờ mình trước, làm ướt mình một chút, hay là tế tự đại nhân hi vọng ta đến giúp ngươi một tay?"

   Lời này thực sự là đủ hạ lưu, đơn giản là đang vũ nhục lỗ tai của y, tai Liễu Mộ Ngôn nóng lên, hung hăng trừng mắt nhìn Kỳ Thiên Hữu. Đương nhiên y sẽ không cho phép Kỳ Thiên Hữu chạm vào mình, cái loại chuyện như thủ dâm này, tuy rằng y không có làm qua nhưng cũng không có nghĩa là không biết làm, không phải là vuốt ve cái chỗ nam tính, tiến hành kích thích lên địa phương nhạy cảm là được rồi sao? Này thì có gì khó khăn chứ.

   Vừa mới lấy đủ dũng khí nâng tay đặt lên chỗ đó của mình xong, người nọ lại nảy ra chủ ý xấu: "Không được sờ phía trước, lộng cái huyệt ở phía sau của ngươi kìa. Ngươi cũng không phải nữ nhân, phía trước làm gì có động để bỏ đồ vật vào chứ."

   Liễu Mộ Ngôn chưa bao giờ biết Kỳ Thiên Hữu lại có thể nói chuyện kiểu này với mình, đến cả nằm mơ y đều không nghĩ tới nữa. Hiện tại dưới một trường hợp lúng túng như vậy, hắn nói ra lời hạ lưu mà cả đời này mình còn chưa từng nghe qua, trong lòng khó chịu muốn chết nhưng vẫn phải nghe lời hắn, làm ra mấy chuyện mà bản thân mình không muốn làm.

   "Cọ xát cái gì, không phải ngươi muốn chuộc tội sao? Còn cách nào có thành ý hơn khi dùng thân thể của mình để chuộc tội được chứ?"

   Ha ha, dùng thân thể chuộc tội, đúng vậy, hắn cũng không coi mình như con người, cũng không quan tâm thân thể của mình thế nào mà lại đối đãi mình như vậy, so với dùng roi quất mình, dùng hình phạt nặng nhất đến trừng phạt mình đều như nhau cả mà thôi.

   Tuy nhiên, chịu khổ chịu tội y thì không sợ, nhưng căn bản là y không biết nên làm thế nào mới có thể... Tự làm ướt mình.

   "Giống như trước đây ta làm với ngươi vậy, ta cũng không tin ngươi có thể quên cảm giác vui sướng lúc mình được khai bao."

   Ngôn ngữ của nam nhân vừa ác liệt vừa trực tiếp, trong đầu chậm rãi nhớ lại hình ảnh lần đầu tiên kể từ lúc chào đời tới nay mình được cái người đang đùa bỡn mình này chăm sóc đến dục tiên dục tử, đổ mồ hôi nhễ nhại. Khi đó, hắn cũng chạm vào chỗ này của mình, ra vào nhiều lần, thẳng đến khi toàn bộ bên trong đều là ái dịch ướt át của hai người hòa trộn vào nhau, nóng bỏng lại dính dấp, theo sự ra vào của nam nhân, chỗ đó vui sướng không ngừng nóng lên, đạt được khoái cảm chưa từng có từ trước tới nay.

   Ngón tay thon dài trắng nõn lướt qua phân thân tinh xảo, chạm đến miệng huyệt chỉ được một mình hắn chạm qua kia, vừa mới đụng đến chỗ đó, miệng huyệt liền không tự chủ được mà co rút lại.

   Phản ứng của y đều rơi vào mắt của Kỳ Thiên Hữu, nam nhân cười xấu xa nói: "Rất mẫn cảm sao? Ta còn tưởng rằng tế tự đại nhân không có thất tình lục dục, không nghĩ tới cái miệng nhỏ nhắn ở phía dưới lại biết thức thời như vậy, còn chưa có bị cái gì cắm vào mà đã tự động đậy rồi?"

   Trong lòng Kỳ Thiên Hữu cũng rất mâu thuẫn, nếu như đổi thành trước đây, hắn xót y thương y còn không kịp, bây giờ lại không có cách nào tự chủ mà không ngừng dùng ngôn ngữ quá phận thương tổn y, nhìn bộ dáng y chịu không nổi nhưng lại phải cố nhẫn nhịn, mất hết ngạo khí, cảm thấy thỏa mãn không giải thích được khi hắn lấy lại khí khái giống đực trước mặt nam nhân chưa từng giữ lại mặt mũi này cho hắn.

   Cho nên hắn không dừng lại được, dùng tất cả lời nói thô tục từ khi sinh ra đến nay làm cho y mặt đỏ, khiến y cảm thấy xấu hổ, khiến cho thân thể y càng thêm mẫn cảm, bày ra động tác mà đến chính bản thân y cũng không chấp nhận được.

   Quả nhiên mặt Liễu Mộ Ngôn liền đỏ lên, y cũng không ngờ bản thân mình lại mẫn cảm như vậy, cứ như trải nghiệm sau lần say rượu kia đã bị thân thể nhớ rõ ràng, ngón tay chỉ mới khẽ đặt lên nếp uốn ở ngay lối vào, tiểu huyệt đã bắt đầu động đậy, giống như là muốn kéo lấy ngón tay vào trong vậy.

   Đã lâu chưa được ai chạm qua nên khi ngón tay tiến vào sẽ phải chịu đau, hoặc là hơi tê rát khiến y có thể tỉnh táo lại, vô luận như thế nào thì cũng tốt hơn phản ứng thập phần dâm đãng như hiện tại này. Liễu Mộ Ngôn dứt khoát cắm ngón giữa thon dài vào mặt sau, dũng đạo khô khốc đột nhiên có ngoại vật tiến vào, sao có thể chịu cho nổi, siết chặt lấy ngón tay, có hơi đau một chút, chỉ khẽ chuyển động thôi mà đã rất khó khăn rồi, phân thân chỉ vừa mới hơi dâng trào cũng đã trở nên mềm nhũn xuống.

   Thấy y vẫn không nhúc nhích, ngón tay còn đang cắm trong cái nơi tiêu hồn kia, Kỳ Thiên Hữu thầm mắng một tiếng, khi nhìn y làm ra động tác dâm mỹ như vậy căn bản là mình không có cách nào tự chủ ngăn bản thân không phản ứng được.

   Liễu Mộ Ngôn vẫn đang nhắm mắt đột nhiên cảm giác được Kỳ Thiên Hữu tới gần càng làm y hoảng sợ hơn, nhưng khiến cho y sắp hỏng mất chính là không ngờ Kỳ Thiên Hữu lại cầm lấy tay y, mang theo ngón tay của y trừu động ở trong chỗ đó.

   "Đừng... Đau..." Y nhịn không được nhẹ giọng cầu xin, người nọ lại không thèm quan tâm tới, ngón tay bị tràng đạo có độ ấm cực cao chậm rãi vây quanh, cố ý khai thác nội bích chặt khít, không ngoài dự đoán của Kỳ Thiên Hữu, cái chỗ khô khốc lúc đầu đang chậm rãi có dấu hiệu nhiệt tình, tuy rằng không đến nỗi ướt không còn hình dạng nhưng ít ra đã có thể ra vào thuận lợi, không còn bị đau như lúc ban đầu nữa.

   "Tế tự đại nhân, kỳ thực ngươi cũng đủ tao đó, biểu hiện ra ngoài rất đứng đắn, trên thực tế chỉ mới bị nam nhân sờ vài cái liền chịu không nổi, không tin ta sẽ thử một chút cho ngươi xem." Nam nhân nói mà gần như là dán sát vào lỗ tai của y, nhưng căn bản cũng không phải muốn đợi y đồng ý, y còn chưa kịp phản ứng, Kỳ Thiên Hữu đã dùng ngón tay lớn hơn vài lần ngón tay của y cắm vào nơi đó.

   Đột nhiên miệng huyệt bị căng lớn ra có chút miễn cưỡng, tuy nhiên cũng không đau lắm, thắt lưng đang dựng thẳng của Liễu Mộ Ngôn đột nhiên thả lỏng xuống, bất đắc dĩ ngã vào lồng ngực của hắn.

   Ngón tay của nam nhân vừa thô vừa dày, không thèm để ý tới ngón tay không dám động ở bên trong của y, tự nhiên ngao du ở bên trong. Ngón tay đảo quanh mỗi một tấc ở phía gần bên ngoài tràng bích, không nhẹ không nặng, thỉnh thoảng còn khiến cho y cảm thấy có chút ngứa ngáy nhột nhạt, một lát xoay tròn mở rộng miệng huyệt, một lát lại gập ngón tay lại đánh lên nội bích trơn trượt.

   Liễu Mộ Ngôn cắn chặt môi không để cho mình phải kêu ra tiếng, lúc ban đầu vẫn còn nhịn xuống được, cũng không biết Kỳ Thiên Hữu đã chạm vào chỗ nào, trong chớp mắt thân thể liền tê rần lên, nhịn không được mà phải rên rỉ ra thành tiếng.

   "Như thế này mà đã sắp đến rồi sao? Chỉ vừa mới bắt đầu thôi nha."
Sky Blue Bobblehead Bunny