05/03/2016

Chương 77 - HTTS


77. Đưa lên tới cửa



   Chỉ là không biết tại sao, khi y nhớ đến ánh mắt tức giận ngày đó của Kỳ Thiên Hữu nhìn y, còn có ngữ khí lạnh như băng kia, không hiểu thế nào liền cảm thấy đau lòng.

   Một năm nay y chưa từng có đêm nào được ngủ ngon. Mỗi ngày nằm mơ đều sẽ nghe thấy lời Thiên Hữu nói ra câu “không còn bất kỳ liên quan gì nữa” mà không mang theo chút tình cảm nào. Ha ha, y nỗ lực dùng 20 mươi năm để không còn liên quan gì với hắn, cuối cùng khi đã thực hiện được rồi thì tại sao trong miệng lại chua chát và tim lại quặn đau thế này đây?

   Liễu Mộ Ngôn lắc đầu, dời cảm giác đau khổ ở trong lòng mình sang một bên, bây giờ không phải là lúc để y hối hận, nếu trong thôn đã không còn chuyện gì nữa, y muốn tìm Tiểu Liễu Nhi và huynh đệ Kỳ gia trở về, còn có hai tôn tử bảo bối của y nữa, có trời mới biết y đã nhớ hai bảo bối đó đến mức sắp chịu không nổi rồi.

Chỉ có thể đi cầu xin Kỳ Thiên Hữu mà thôi, hi vọng rằng hắn sẽ lấy đại cục làm trọng, nói cho y biết nơi ở của bọn nhỏ, tốt nhất là có thể đi năn nỉ bọn nhỏ về cùng với y, nếu như hắn đồng ý, muốn mình làm gì để bồi thường hắn đều có thể cả…

Kỳ Thiên Hữu thấy Liễu Mộ Ngôn tìm đến mình còn ngẩn ra một lúc, sau đó liền lạnh mặt nói: “Tế tự đại nhân có chuyện gì sao?”

“Ta…” Liễu Mộ Ngôn ngẩn đầu nhìn hắn, thấy gương mặt hắn lãnh đạm vậy nhưng vẫn cố lấy dũng khí nói: “Có thể vào nhà rồi nói không? Ta không có chuyện gì lại không thể tới tìm ngươi được sao.”

Đương nhiên nếu không có chuyện ngươi sẽ không tới rồi, hơn nữa có cầu ngươi ngươi còn không tới nữa là. Trong lòng Kỳ Thiên Hữu oán giận một câu, nghiêng người để y đi vào nhà.

Nghe được ý đồ y đến đây, Kỳ Thiên Hữu hừ lạnh một cái: “Ta không có bản lĩnh đi tìm bọn chúng, tế tự đại nhân thần thông quản đại, chuyện gì cũng có thể làm như vậy, không bằng ngươi tự đi tìm thử xem sao, nói không chừng vận khí tốt bọn chúng không chỉ trở về cùng ngươi mà còn có thể xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra nữa kìa.”

Trong giọng nói của hắn mang theo ý tứ châm chọc, Liễu Mộ Ngôn nghe mà cứ như tim bị siết chặt lại, nghẹn ở cổ họng. Nhiều năm như vậy, chỉ có y châm chọc khiêu khích Kỳ Thiên Hữu, làm gì có chuyện Kỳ Thiên Hữu nói năng như vậy với y bao giờ? Trước đây còn không biết, hiện tại nghe thấy mới nhận ra thì ra lúc mình nói chuyện như thế Kỳ Thiên Hữu đã khó chịu đến cỡ nào.

“Thiên Hữu…” Y thả nhẹ giọng nói: “Ta biết chuyện mình làm trước đây đã tổn thương đến bọn nhỏ. Ta cũng không hy vọng xa vời rằng chúng có thể tha thứ cho mình, chỉ hi vọng bọn nhỏ có thể quay trở về, hoàn cảnh bên ngoài sẽ không tốt cho sự phát triển của Tiểu Hi Tiểu Vọng, chúng ta là trưởng bối, không lẽ không hi vọng hài tử có thể sống tốt hay sao?”

“Hả? Khi nào thì ngươi đã biết hi vọng để hài tử được sống tốt rồi. Chứ không phải là sau khi Tiểu Liễu Nhi và A Thổ sinh hài tử xong, ngươi mới có thể hi vọng nó sống tốt được sao.” Kỳ Thiên Hữu cũng không biết tại sao hôm nay nhìn thấy y, lần đầu tiên nghe y dùng khẩu khí mềm nhẹ như vậy để nói chuyện liền muốn nói ra mấy lời ác liệt đả thương người khác, sau đó nhìn y cắn môi không biết làm sao, bờ vai trước nay vẫn cao ngạo ngẩng cao lại vô lực rũ xuống, trong lòng một bên đau xót nhưng lại có chút khoái cảm khó hiểu khi được trả thù.

Lão tử cũng có ngày khiến ngươi không biết phải làm sao rồi…

“Chuyện đã qua rồi chúng ta đừng nhắc lại làm gì, cứ coi như ta cầu xin ngươi, nể mặt hai tôn tử, ngươi nói cho ta biết bọn chúng ở đâu có được hay không?”

Kỳ Thiên Hữu lại chìm đắm trong cách ở chung mới mẻ giữa hai người mà hắn chưa bao giờ được trải nghiệm qua, hắn nhắm mắt làm ngơ trước lời y nói.

Không biết là bởi vì tức giận hay lý do nào khác, huyết quản trong người không ngừng trở nên hưng phấn, Kỳ Thiên Hữu đã làm ra một chuyện mà cho dù có đánh chết hắn cũng chưa bao giờ dám làm, hắn đi tới trước mặt Liễu Mộ Ngôn, nâng cằm y lên, nói kiểu giống như trêu đùa: “Muốn ta nói cho ngươi biết cũng được, trước tiên ngươi phải làm cho ta cao hứng cái đã.”

Liễu Mộ Ngôn không giãy dụa, ngược lại y mở to đôi mắt thuần khiết, kiên định nói: “Phải làm thế nào thì ngươi mới cao hứng?”

Làm thế nào mới cao hứng? Đối với Kỳ Thiên Hữu mà nói, đương nhiên lột sạch cái người hắn vừa yêu vừa hận lâu như vậy, hung hăng xỏ xuyên qua y, nghe y khóc xin, làm cho y vừa đau vừa thoải mái, yêu y yêu đến chịu không nổi nữa, để y không bao giờ rời đi nữa hắn mới có thể cao hứng nhất.

Hệt như ký ức của 20 năm trước đây, bởi vì là người nọ, cho nên có làm thế nào cũng khiến người khác cảm thấy vui vẻ.

Tầm mắt hắn đảo quanh, thấy trên bàn được đặt một con rối gỗ mà bọn nhỏ quên cầm theo, phần đầu và phần thân đều tròn vo, ước chừng nhỏ hơn cái vật nam tính kia một chút, bẻ hai cái tay ra liền hoàn toàn có thể dùng được một lát.

Trong đầu đã có tính toán, giọng nói của Kỳ Thiên Hữu lại tràn đầy trìu mến, giống như là muốn khi dễ tế tự băng sơn, hắn mở miệng yêu cầu: “Thấy con rối của Tiểu Hi Tiểu Vọng ở trên bàn sao? Bẻ tay nó ra, bỏ vào chỗ đó của ngươi tự chơi, ngươi chơi cao hứng, ta cũng sẽ cao hứng.”

Liễu Mộ Ngôn cũng không phải xử nữ chưa trải sự đời, đương nhiên y biết bỏ vào chỗ đó chơi là chỉ ở đâu. Thoáng cái mặt y liền đỏ bừng, đã từng nghĩ tới Kỳ Thiên Hữu sẽ làm nhục y, nhưng lại không ngờ rằng hắn sẽ dùng cách này để làm nhục y.

Y nổi nóng muốn bỏ đi, thế nhưng cảm giác áy náy và hổ thẹn trong lòng khiến chân y nặng như rót chì, không dịch chuyển được.

Nếu như hôm nay y bỏ đi, vậy y sẽ thực sự trở thành tội nhân thiên cổ của cả thôn, những chuyện mà y đã làm trước đây đều là uổng công.

“Đã nghĩ xong chưa? Xấu hổ thành như vậy, chẳng lẽ cho tới bây giờ tế tự đại nhân còn chưa bị nam nhân khác chạm qua, không biết làm thế nào để mình vui vẻ hay sao?”

Không ngờ hắn lại dám nói như vậy! Liễu Mộ Ngôn đỏ mặt nghiêng đầu qua một bên không thèm nhìn đến Kỳ Thiên Hữu, rồi lại bị hắn xoay mặt ngược trở về, gần như là môi chạm môi, khí tức của nam nhân vừa anh tuấn vừa thành thục phả vào mặt y: “Hay là ngươi muốn để ta chạm vào ngươi, để ta mang tư vị vui vẻ đến cho ngươi nếm thử?”

Ngựa đực đều là như thế này đây, chỉ cần sắc dục lên não thì nói gì cũng được cả. Sao y lại quên mất Kỳ Thiên Hữu là một con ngựa đực lớn nhất vậy chứ!

“Không cần, để ta tự tới. Ngươi phải giữ lời đó, cùng ta đi tìm bọn nhỏ trở về.” Có lẽ là do tính quật cường phát tác, Liễu Mộ Ngôn nhìn hắn đầy kiên định, không hề có chút sợ hãi nào. Tuy rằng đỏ mặt nhưng không thể nghe ra chút âm run nào trong giọng nói của y cả.

Không phải chỉ là làm loại chuyện đó thôi sao, có cái gì để xấu hổ chứ! Không thèm quan tâm tới, y chỉ cần nhắm mắt lại, thoáng cái liền xong thôi!

Cầm lấy con rối đã bị bẻ tay đi theo Kỳ Thiên Hữu vào phòng ngủ, hắn hất hất đầu, ý bảo Liễu Mộ Ngôn ngồi xuống giường, còn mình thì đứng ở một bên khoanh tay ung dung nhìn y “biểu diễn” để tìm vui.

Tính cách của Liễu Mộ Ngôn lạnh nhạt, đời này còn chưa từng thủ dâm bao giờ. Đương nhiên như vậy cũng không đại biểu cho chuyện y là một người không có dục vọng, thỉnh thoảng dục vọng trỗi dậy y đều sẽ đọc một chút kinh văn, đọc sách, tĩnh tâm lại rồi mọi chuyện cũng qua, ở trong mắt y chỉ có người không tự chủ được mới trở thành tù binh của dục vọng.

Mà hôm nay y lại phải thủ dâm trước tầm mắt của nam nhân này, nói không xấu hổ là giả nhưng trong lòng lại biết không làm cũng không được, nên y liền thu hồi tâm tư không được tự nhiên, bàn tay run rẩy nhẹ nhàng vén vạt áo lên.

“Cởi, cởi ra hết, không thôi ta cũng không nhìn thấy thân thể của ngươi vui sướng.”

“Kỳ Thiên Hữu, ngươi đừng có mà khinh người quá đáng.” Cái tay đang đưa xuống của Liễu Mộ Ngôn khựng lại, còn muốn y cởi hết luôn sao? Sao có thể chứ… Y đều đã lớn tuổi như vậy rồi… Còn có gì đẹp mắt đâu…

“Hiện tại ngươi có thể đứng dậy rời đi, ta cũng không có cản ngươi.”

Chương 76 - HTTS


76. Tế tự sám hối



            Sau khi nhóm thanh niên rời khỏi Kỳ Lân thôn, bầu không khí ngày càng trở nên tiêu điều vắng vẻ hơn.

   Tuy rằng nhờ có A Thổ và Ma Quân cũng đã thêm rót thêm cho Kỳ Lân thôn một ít sinh khí mới, nhưng không có con dâu, nhi tử và tôn tử ở trong thôn khiến cho Kỳ Thiên Hữu cô đơn chịu không nổi.

   Nếu như là bình thường, hắn còn có thể mặt dày mày dạn đi quấy rối Liễu Mộ Ngôn. Hiện tại quan hệ của hai người đã không còn được như trước đây, dùng cách hình dung như giẫm lên lớp băng mỏng cũng không quá đáng, tự nhiên là hắn cũng không có tâm tư để đi tìm y nữa, mỗi ngày ở trong nhà trồng hoa nhổ cỏ, nuôi gà rượt vịt, đã sớm tiến vào trạng thái sinh hoạt của một lão nông, thật muốn ngửa mặt lên trời thở dài một câu mình đã già rồi, cuộc sống không còn thú vị gì hết.

   Ngoại trừ Kỳ Thiên Hữu, những người khác trong thôn đã cũng có chút oán hận tế tự đại nhân trước giờ họ vẫn luôn sùng bái. Bọn họ cũng không biết Tiểu Liễu Nhi sợ Liễu Mộ Ngôn bắt y phải giao phối với A Thổ nên mới chạy trốn khỏi thôn, chỉ biết là ba người Tiểu Liễu Nhi đi không từ giã, còn dẫn theo cả hai bảo bối của cả thôn nữa, suốt ngày thôn trưởng đại nhân cứ than ngắn thở dài, buồn khổ không ngớt, mà Liễu Mộ Ngôn thân là tế tự lại còn là phụ thân của Tiểu Liễu Nhi lại chưa hề nói gì cả, nên làm cái gì thì làm cái đó, cứ như là y chưa từng có một nhi tử là Liễu Nghi Sinh vậy.

   Mọi người đều biết tính cách của tế tự lãnh đạm, chỉ là như vậy cũng hơi bị quá mức rồi đó, thôn dân của Kỳ Lân thôn có chút xót xa.

   Ngày hôm đó tìm đến Liễu Mộ Ngôn, không phải ai khác mà lại chính là ân sư đã bị Tiểu Liễu Nhi ác chỉnh 10 năm trước, trước đó vài ngày còn bị Ma Quân bắt đi, Mã tiên sinh.

   Năm nay Mã tiên sinh đã hơn 70, đầu tóc hoa râm, ông chống quải trượng, thân thể vẫn còn khỏe mạnh, dẫn theo bầu bạn cùng đi đến gõ cửa nhà Liễu Mộ Ngôn.

   Mã tiên sinh là lão tiên sinh đức cao vọng trọng trong thôn, tự nhiên là Liễu Mộ Ngôn cũng phải đối đãi với ông cung kính hữu lễ, mời bọn họ vào trong ngồi, dâng trà lên, Mã tiên sinh ho khan một tiếng, mở miệng nói: "Tế tự đại nhân, rốt cuộc bọn Tiểu Liễu Nhi đã đi đâu rồi? Ta đã lớn tuổi, bản thân lại không có hài tử, lúc bọn Tiểu Liễu Nhi sống ở đây, bên tai còn có thể nghe vài chuyện lý thú của tụi nhỏ, ta cũng thập phần thích Tiểu Hi Tiểu Vọng, định chờ đến khi bọn chúng lớn hơn chút nữa, nếu như cái thân già này còn động đậy nổi sẽ thượng thượng khóa cho bọn chúng, để bọn nhỏ có thể học được chút ít tri thức nha. Nhưng hiện tại nói đi liền đi, tế tự đại nhân có biết chừng nào bọn chúng sẽ trở về không?"

   Tim Liễu Mộ Ngôn nghẹn lại một chút, sắc mặt bình tĩnh đáp: "Đa tạ Mã tiên sinh quan tâm đến Tiểu Liễu Nhi, bọn chúng đã lớn rồi, muốn đi ra ngoài thăm thú cũng không có gì đáng trách cả. Tiểu Liễu Nhi đã lập gia đình, phụ thân như ta đây thực sự không quản được nhiều lắm, bất quá ta nghĩ bọn chúng cũng không thể ở bên ngoài cả đời, sớm muộn gì vẫn phải trở về thôi."

   Kỳ thực y cũng không muốn biện bạch gì cho mình cả, hoặc là giả vờ như lí do hài tử rời đi không phải vì đã biết cái ý niệm kia trong đầu y, chỉ là y không biết nên đối mặt với người khác thế nào, y không có cách nào làm ra chuyện giống như trước đây, đường hoàng dùng cái cớ vì sự tồn vong của thôn mình để giải thích gì cả.

   Tuy rằng không có biểu hiện ra ngoài, nhưng chuyện Tiểu Liễu Nhi, Kỳ Thạc Kỳ Canh rời đi đã mang đến đả kích cho y một chút cũng không kém hơn Kỳ Thiên Hữu.

   "Nói xằng nói bậy!" Mã tiên sinh dùng sức đập quải trượng xuống, nổi nóng: "Cho dù bọn nhỏ có trưởng thành, Kỳ Lân tộc chúng ta cũng không nhất định phải tìm cách giữ hài tử ở lại Kỳ Lân thôn. Nhưng Kỳ Thạc Kỳ Canh là ai chứ hả? Bọn chúng là người được đề cử lên chức vị tộc trưởng mà không ai có thể thay thế được, một trong hai đứa phải thừa kế chức tộc trưởng của Thiên Hữu. Không chỉ bọn chúng, tương lai Tiểu Hi Tiểu Vọng có thể lớn lên tại Kỳ Lân thôn mới là tốt nhất cho bọn nhỏ. Ngươi không chỉ là phụ thân mà còn là tế tự trong tộc, sao đến cả đạo lý như vậy cũng không hiểu được, thăm thú? Bọn chúng nào có phải thôn dân bình thường, muốn tùy tiện đi đâu thì đi chứ hả?"

   Hiếm khi Liễu Mộ Ngôn mới bị mắng, trong lòng xấu hổ muốn chết, nhưng chỉ có thể cắn môi không biết nên trả lời thế nào.

   Mã tiên sinh thở dài nói tiếp: "Cũng không phải là ta muốn mắng ngươi, mấy năm nay ngươi làm bao nhiêu chuyện cho thôn của chúng ta, lại hy sinh bản thân mình bao nhiêu, ta cũng nhìn thấy rõ ràng. Mã tiên sinh không chỉ là người nhìn xem bọn Tiểu Liễu Nhi lớn lên, mà ta cũng là người nhìn ngươi và Thiên Hữu cùng nhau lớn lên, ngươi nhìn xem mấy ngày nay đến cả Thiên Hữu đều nhìn cảnh sinh tình, lại không hề thân cận với ngươi. Thứ khiến ta không buông xuống được, cũng chính là hai nhà các ngươi, Mộ Ngôn, ngươi suy nghĩ cho thật kỹ xem, rốt cuộc tại sao bọn Tiểu Liễu Nhi lại phải rời đi, cho dù là đi thăm thú như ngươi nói, sẽ có lúc nào đó trở về chứ? Nếu như cần thiết, đi ra ngoài tìm người trở về cũng là điều nên làm, đã làm sai chuyện thì cứ nhận lỗi, có đúng hay không?"

   Liễu Mộ Ngôn mất bình tĩnh, mặt lúc đỏ lúc trắng. Y không biết Mã tiên sinh đã biết được bao nhiêu, nhưng theo như lời nói của ông lại không giống như là hoàn toàn không biết gì cả. Ngẫm lại, y phải làm thế nào đây? Lúc trước thôn làng gặp đại nạn trước mắt, y không có tinh lực để quan tâm quá nhiều chuyện, hiện tại họa lớn được giải rồi, không có ngày nào y có thể ngủ yên ổn, không có lúc nào không nhìn nhận lại sai lầm của mình đâu?

   Đúng vậy, y sai rồi, không nên áp đặt Tiểu Liễu Nhi phải sống như y, cả đời này của y dành cho Kỳ Lân thôn, y đã dâng hiến đến mức tự đẩy hạnh phúc đã gần tới tay mình đi ra ngoài, tất cả đều là chuyện của mình y, nhưng Tiểu Liễu Nhi lại không cần phải như vậy, nó có cuộc sống của mình, cũng nên nhận được hạnh phúc thuộc về nó.

   Mình đã áp đặt quan niệm của mình lên đầu nó, nhưng người chịu ảnh hưởng không chỉ có một mình Tiểu Liễu Nhi, gia đình của huynh đệ Kỳ gia cũng có thể bị tan vỡ chỉ vì ý niệm trong đầu mình.

   Chẳng qua là lúc đó, tình huống nguy cấp như vậy, mình nào có thể bận tâm nhiều chuyện thế này đâu?

   "Tế tự đại nhân, ta lớn tuổi nên phải về nghỉ ngơi rồi, nếu như ngươi có thể tìm bọn Tiểu Liễu Nhi trở về, nhớ kêu tụi nó đến thăm Mã tiên sinh, ta rất nhớ bọn chúng đó."

   Liễu Mộ Ngôn đứng dậy tiễn khách, đóng cửa ngồi trở lại trên ghế, mới thở dài một hơi thật sâu.

   Quả thật toàn bộ trách nhiệm của chuyện này đều do y gánh vác. Nếu như lúc đó y thử suy nghĩ ra biện pháp khác, hoặc là nhớ đến tình cảm phụ tử sớm hơn thì Tiểu Liễu Nhi đâu cần không nói một câu đã phải tức tốc rời khỏi thôn suốt cả đêm như vậy.

   Nó rời đi, khiến cho Kỳ Canh Kỳ Thạc cũng mất hồn mất vía, ngày nhớ đêm mong suốt một năm trời, hai nhi tử không được phụ thân chiếu cố, cả ngày khóc nháo đòi phụ thân, chính y thân là một mỗ gia (ông ngoại) lại bị hai huynh đệ cấm tới gần hài tử, sợ y phát điên đánh chủ ý lên cả trên người hai đứa nhỏ.

   Cho dù Liễu Mộ Ngôn có lạnh lùng cỡ nào thì cũng là một người có trái tim, Kỳ Thiên Hữu trách cứ, Kỳ Thạc Kỳ Canh phòng bị, cũng đã khiến cho y thất vọng đau khổ không ngớt. Trách ai được đây? Kỳ Thạc Kỳ Canh nói cũng không sai, nếu như y dám làm vậy với Tiểu Liễu Nhi, dùng từ phát điên cũng không quá đáng.

   Năm đó gài bẫy ba người bọn chúng động phòng còn có thể dùng cớ muốn thành toàn cho ba đứa, sau khi xảy ra chuyện đó Tiểu Liễu Nhi cũng không trách y khiến y cho rằng chuyện như vậy không đáng gì cả. Hiện tại mới ý thức được thiếu chút nữa y đã hủy đi ba hài tử kia, thậm chí có thể sẽ hủy hoại luôn cả tiểu ngoại tôn mà mình thương yêu như châu như bảo.

   Nghiêm trọng hơn chính là, Kỳ Thạc Kỳ Canh vốn cũng không phải là kỳ lân thông thường, bọn họ là nhi tử của tộc trưởng, là người thừa kế cho chức vị tộc trưởng trong thời gian tới, y hoàn toàn không lường trước được chuyện này nên mới khiến cho bọn chúng phải rời đi.

   Vốn luôn muốn khiến cho thôn làng mình trở nên phồn vinh mà mình đã tâm tâm niệm niệm bấy lâu nay đều là lời nói vô căn cứ, hi vọng tương lai của thôn sẽ không bị hủy hoại trong tay y, nhưng hiện tại cũng không đã kém là bao rồi, ai sẽ nguyện ý thân cận với một người vô tình vô nghĩa dám ra tay với cả hài tử mà mình đã nuôi lớn chứ, Thiên Hữu đoạn tuyệt quan hệ với y cũng không có gì sai cả.

Chương 75 - HTTS


75. Thầy trò chia tay



   Nhưng mà, cho dù y không nỡ bỏ lại Tây Môn Tình, cũng không phải y có thể đi làm chủ chuyện mình có thể tiếp tục ngây ngốc ở Tây Môn gia được nữa hay không. Y không khách khí làm bẻ mặt chủ mẫu và tiểu thư của Tây Môn gia như vậy, người ta có thể chịu đựng chuyện y không coi mình ra gì mà để y tiếp tục đến đây dạy nữa mới là chuyện lạ đó.

   Cho nên y còn chưa vào cửa đã bị quản gia ngăn lại: "Liễu tiên sinh không cần đi tìm A Tình nữa, đi theo ta đến phòng thu chi tính công đi."

   Biết là mình đã bị người ta cho từ công, Liễu Nghi Sinh cũng không nói gì cả, y đi theo quản gia đến phòng thu chi, thầm nghĩ quả thực thần tiên túy của mình cũng không tệ lắm, xem ra quản gia hoàn toàn không biết hôm qua đã xảy ra chuyện gì cả.

   Kết ngân lượng xong, Liễu Nghi Sinh dùng vẻ mặt thành khẩn nói: "Quản gia, dù sao ta với Tình Nhi cũng có một hồi thầy trò, hôm nay các ngươi cho ta từ công ta cũng không có lời nào để nói, nhưng cũng không thể không để cho chúng ta gặp nhau một lần cuối được sao, như vậy cũng có chút không hợp tình người rồi đó."

   Ấn tượng của quản gia đối với Liễu Nghi Sinh cũng không tệ, thấy y nói cũng không phải không có lý, thế là gật đầu dặn dò: "Liễu sư phụ đi nhanh về nhanh, nói lời từ biệt xong liền về đi, cẩn thận đừng để bị người khác bắt gặp được, không thôi chính là hại ta đó."

   "Đương nhiên rồi." Liễu Nghi Sinh gật đầu, trong lòng có chút hổ thẹn, hôm qua mình đối xử với quản gia không lễ phép như vậy, người ta cũng không xấu, ngăn cản mình cũng chỉ là do trách nhiệm mà thôi.

   Liễu Nghi Sinh đi vào tiểu viện tử, Tây Môn Tình đang lau nước mắt, nghĩ đến chắc là đã nghe quản gia nói lại, không cho sư phụ đến dạy y nữa.

   "Khóc cái gì? Nước mắt đều chảy thành sông rồi kìa."

   Tây Môn Tình nhìn thấy Liễu Nghi Sinh liền ngừng khóc, mắt sáng rực lên, nhào vào trong ngực của y.

   "Hức hức, con đã sớm biết bọn họ muốn đuổi sư phụ đi... Hức... Hôm qua con nên chịu đánh... Như vậy bọn họ cũng sẽ không đuổi sư phụ đi..."

   "Đừng khóc đừng khóc, nhìn con này, y phục của sư phụ đều bị con khóc đến ướt đẫm rồi." Liễu Nghi Sinh sờ sờ đầu của Tây Môn Tình, thở dài một tiếng. Lớn lên với dung mạo như vậy, tính tình còn nhu nhược thế này đây, gặp chuyện cũng chỉ biết khóc mà thôi, thật không biết sau khi y rời đi rồi sẽ còn bị người khác khi dễ thành cái dạng gì nữa.

   "Con còn tưởng rằng từ nay về sau sẽ không được gặp lại sư phụ nữa rồi, còn chưa kịp nói cảm ơn với sư phụ, con đang vội muốn chết nên mới có thể khóc lóc vô dụng như vậy..." Tây Môn Tình ngửa đầu nhìn sư phụ của y, siết chặt lấy góc áo của Liễu Nghi Sinh, vẻ mặt đầy không muốn.

   Ánh mắt y sưng đỏ nhìn rất đáng thương, Liễu Nghi Sinh cũng không đành lòng, bật thốt lên: "Sư phụ sẽ dẫn con rời đi Tây Môn gia, từ nay về sau theo sư phụ lưu lạc thiên nhai, Tình Nhi có bằng lòng hay không?"

   "Đi? Đi đâu?" Tây Môn Tình trợn to cặp mắt tựa như nai con, trong đó còn hàm chứa hơi nước, vẻ mặt mờ mịt.

   "Sư phụ cũng không biết, nói chung trời đất bao la, sẽ luôn có chỗ cho ta đặt chân. Chỉ là tránh không được chuyện phải sống nơi đầu đường xó chợ, sư phụ nghĩ là dù thế nào cũng sẽ không kém hơn Tây Môn gia, kém hơn cái viện tử tồi tàn này."

   Tây Môn Tình chớp mắt một cái, như là đang phán đoán xem độ tin tưởng trong lời nói của Liễu Nghi Sinh, y lặng yên một lúc, nước mắt lại chảy ra, đồng thời y lắc đầu nói: "Cho tới bây giờ con còn chưa có rời khỏi nhà, không biết bên ngoài là cái dạng gì, sợ khi con đi theo sư phụ, tương lai sẽ trở thành trói buộc..."

   Tâm Liễu Nghi Sinh trầm xuống, quả nhiên đúng như Kỳ Thạc dự đoán, Tây Môn Tình không muốn đi cùng y. Kỳ thực y cũng đâu biết rằng, Tây Môn Tình đã quen tự ti, từ nhỏ đến lớn sợ nhất chính là bị người khác ghét bỏ và chán ghét.

   Y đã lớn đến chừng này rồi, lại chưa từng làm bất kỳ việc lớn việc nhỏ nào, sống trong Tây Môn gia cũng chỉ có thể ăn uống nhàn rỗi. Đi theo Liễu Nghi Sinh, y cũng không biết mình có thể làm gì cho sư phụ, nếu như chỉ không ngừng gây phiền phức tăng thêm gánh nặng cho cuộc sống đơn giản của sư phụ, còn không bằng ở lại Tây Môn gia, nhiều lắm thì lại biến trở về cuộc sống đơn độc như trước đây, ít nhất cũng sẽ không đã quấy rầy đến cuộc sống của sư phụ.

   Trong lòng y kính yêu cảm kích Liễu Nghi Sinh, mình không thể làm bất luận việc gì cho người, thứ duy nhất y có thể làm chính là không để cho người phải phiền lòng thêm nữa. Mặc dù rời khỏi Tây Môn gia cũng là một mê hoặc to lớn với y.

   "Sư phụ hỏi con, những gì sư phụ đã dạy, con đều đã nhớ kỹ trong lòng hết rồi chứ?"

   "Tình Nhi cũng không dám quên, mỗi ngày đều ôn tập, đều luyện qua y thuật và võ công."

   Hai thầy trò lại tâm sự thêm một lúc, Liễu Nghi Sinh biết cũng đã đến thời gian cần phải rời đi rồi, y ôn nhu nói:

   "Được rồi, vốn dĩ thiên hạ cũng không có bữa tiệc nào không tàn, chờ đến khi Tình Nhi trưởng thành có thể rời khỏi Tây Môn gia rồi, nếu như con vẫn còn nhớ rõ sư phụ liền tới tìm ta đi."

   "Thực sao? Con phải đến chỗ nào tìm sư phụ đây?"

   "Hiện tại sư phụ vẫn còn chưa biết, chờ sau này ổn định lại rồi ta sẽ tới thăm con rồi nói cho con biết được chứ?"

   "Được, Tình Nhi liền chờ sư phụ."

   Thầy trò hai người đều biết, lần này chia tay, gặp lại cũng đã là chuyện của mấy năm sau.

   Duyên phận có lúc chính là như vậy, lúc đến cơ duyên xảo hợp, lúc đi tất cả đều là bất đắc dĩ, chỉ là lúc này đây, hai người ai cũng không biết Tây Môn Tình cũng có duyên phận thuộc về chính mình, có thể có được hạnh phúc của riêng y, sẽ có một người giống như lời sư phụ đã nói, người đó sẽ đặt y vào trong lòng bàn tay mà sủng ái, sinh con dưỡng cái, không bao giờ để y phải chịu nỗi khổ như hiện tại nữa.

   Kỳ Thạc Kỳ Canh thấy Tiểu Liễu Nhi trở về, sắc mặt không quá cao hứng, hỏi thăm mới biết, thì ra là bị người ta cho từ công rồi lại bị tiểu đồ đệ của y cự tuyệt.

   Kỳ Thạc nhéo nhéo mũi y, ôn nhu cười cười: "Nếu ngươi cứ nhớ mãi không quên tiểu đồ đệ của ngươi, bọn ta sẽ ăn giấm đó."

   "Kỳ Thạc, ngược lại ta cảm thấy hẳn là hai ta nên đi nhìn thử, nói không chừng tiểu đồ đệ kia còn đẹp hơn cả Tiểu Liễu Nhi nữa đó." Kỳ Canh cũng trêu y.

   Quả nhiên, Liễu Nghi Sinh vừa nghe hắn nói như thế xong, lập tức dựng thẳng lông mày lên, cũng không còn nhăn mặt mà không ngừng đấm vào hắn: "Còn dám đánh chủ ý lên đồ đệ của ta, ngươi nghĩ đến mỹ!"

   "Ai u, Tiểu Liễu Nhi nhẹ tay chút, nếu như đánh chết ca rồi, đừng nói là tiểu đồ đệ của ngươi, đến cả ca ngươi đều ôm không được luôn đó..."

   Ba người đùa giỡn một trận, bàn bạc ngày mai sẽ đi đến Khâm Châu, hi vọng lần này sẽ không tìm nhầm người nữa, vừa uổng phí công sức lại phải thất vọng một trận.

Chương 74 - HTTS


74. Không cần tẩy rửa



   Vừa mới thắp nến lên, sắc mặt của hai huynh đệ liền thay đổi.

   Mới vừa rồi sắc trời mờ tối, giữa lúc tình cảm mãnh liệt cũng không có nhìn kỹ thân thể của y, hiện tại vừa nhìn đến, trên cánh tay vốn trắng nõn lại hiện ra một vết sẹo đỏ tươi, máu đã kết vảy, dữ tợn đến đáng sợ.

   "Làm sao vậy? Ai đã đánh ngươi?" Tim Kỳ Canh tê rần, đầu nóng lên, hắn vội đứng dậy, đầy mặt giận dữ.

   "..."

Bọn họ không có đề cập tới, Liễu Nghi Sinh đã sắp quên mất chuyện hôm nay mình đỡ thay cho đồ đệ một côn. Lúc đó tình thế cấp bách, toàn bộ mọi người không khác gì sài lang hổ báo cứ muốn đẩy Tây Môn Tình vào chỗ chết, nữ hài tử Tây Môn Doanh kia mới chỉ 10 tuổi mà đã ra tay không thể khinh thường rồi.

   Một côn này đánh vào tay mình chỉ hơi đau một chút, cũng có thể cắn răng nhịn được, nếu như đánh vào thân thể liễu yếu phất phơ trước gió của đồ đệ, có thể sẽ bị đánh đến hôn mê mất.

   "Cái này không nghiêm trọng, ta đã thoa dược rồi, đừng lo lắng." Nam nhân mà, có một hai vết sẹo thì tính cái gì? Liễu Nghi Sinh không quá để tâm, kéo lấy Kỳ Canh đang nóng nảy trở về.

   "Ai nói không nghiêm trọng? Thân thể của ngươi đều là của bọn ta, bằng cái gì có thể để cho người khác đánh chứ?"

   "Thực sự không sao mà, ta vẫn còn chưa mặc đồ nha, tắm rửa xong rồi lại nói tiếp." Liễu Nghi Sinh cảm động khi bọn họ che chở cho mình, nhớ tới Tây Môn Tình, đơn giản là đãi ngộ khác nhau một trời một vực. Y chỉ vừa mới bị thương nhẹ một chút bọn họ liền hết hồn rồi, còn Tây Môn Tình cho dù có bị đánh đến mình đầy thương tích thì trừ Liễu sư phụ của y ra, còn có ai sẽ cho y một chút quan tâm và bảo vệ đâu?

   Kỳ Canh chịu đựng cơn giận, tắm rửa cho Liễu Nghi Sinh thật sạch sẽ, dùng khăn lớn quấn kín lại rồi thả về giường.

   Hài tử đã ngủ, cuối cùng ba người cũng có thời gian riêng, phải hảo hảo tâm tình một chút mới được.

   Liễu Nghi Sinh được hai người ôm vào trong ngực, ấm áp cùng an tâm đã lâu chưa thấy khiến y cực kỳ thả lỏng, kể hết toàn bộ những chuyện phát sinh trong mấy ngày gần đây ở Tây Môn gia cho bọn họ nghe, chỉ vừa mới nói đến phân nửa Kỳ Canh đã nhíu chặt chân mày: "Đó không phải là người một nhà sao? Sao lại có thể đối đãi với hài tử như vậy?"

   "Sợ rằng Tiểu Liễu Nhi còn có chuyện chưa kể cho chúng ta nghe đâu nha, có đúng hay không Tiểu Liễu Nhi?" Kỳ Thạc nghe ra được Liễu Nghi Sinh muốn nói lại thôi, vươn tay sang bên cạnh, chậm rãi sờ soạng vào phần eo láng mịn của y.

   "Đừng táy máy tay chân!" Liễu Nghi Sinh bị sờ đến nhột, cọ sang bên chỗ Kỳ Canh, thoát khỏi ổ sói lại rơi vào hang hổ, Kỳ Canh cũng không phải thứ tốt gì, tay nào chịu nhàn rỗi, nắm lấy đầu vú của y nhưng cũng không phải khiêu khích mà chỉ là trêu đùa mà thôi.

   "Các ngươi mà còn như vậy nữa, ta sẽ không nói đâu!" Liễu Nghi Sinh bị kẹp chặt ở giữa lại không nhúc nhích được, mặt xụ xuống, bộ dáng có chút tức giận.

   Hai huynh đệ liền vội vã thu binh, quy củ ôm lấy Liễu Nghi Sinh nghe y nói tiếp.

   "Tiểu đồ đệ của của ta cũng là người song tính giống như ta, cho nên mới phải chịu nhiều khi dễ như vậy. Ta mới biết được nha, thân thể giống như của ta vầy nè, ở trong xã hội loài người nếu như vừa mới sinh ra phải bóp chết ngay lập tức, khi ấy có thể được phụ thân nhặt trở về, đã coi như là vạn hạnh rồi."

   "Không sao cả a, ta chưa bao giờ thấy hối tiếc cả, ta có các ngươi, người khác có nhìn ta như thế nào cũng không quan trọng." Liễu Nghi Sinh thấy sắc mặt hai huynh đệ đầy khẩn trương, không khỏi cười cười, trấn an bọn họ, "Điều khiến ta lo lắng bây giờ là chuyện của Tình Nhi, y sống trong một gia đình không hề có tình thân, ta cũng không có khả năng ở Tây Môn gia cả đời với y, các ngươi nói xem, chúng ta thu dưỡng y, để y sống cùng một chỗ với chúng ta, có được hay không?"

   Trong đầu y đã có suy nghĩ như vậy từ rất lâu rồi. Trong quan niệm của Liễu Nghi Sinh, chỉ có tình cảm chân thành, người với người quan tâm nhau mới tạo thành gia đình, tình huống của Tây Môn Tình, người nhà của y đối với y còn thua cả tình cảm của một sư phụ từ bên ngoài vào nữa. Ít ra thì mình đối với y rất chân thành, không có mang theo bất kỳ ác ý nào. Nếu như Kỳ Thạc Kỳ Canh không phản đối, cứ dứt khoát dẫn y thoát khỏi Tây Môn gia, có hai người đó, tất nhiên sẽ không xảy ra vấn đề gì rồi.

   "Đưa người ra khỏi nhà người khác nào có dễ dàng như ngươi nghĩ vậy, chính y đã đồng ý rồi sao?" Kỳ Thạc không quá cam tâm tình nguyện, giữa Liễu Nghi Sinh và hài tử kia có tình cảm thầy trò, nhưng đối với bọn họ mà nói Tây Môn Tình chỉ là một người xa lạ mà thôi. Tiểu Liễu Nhi nóng não đồng tình với người ta, hơn nữa còn sinh ra ý niệm đồng mệnh tương liên trong đầu, nhưng không biết tại sao trong nhà mình lại nảy ra một thành viên xa lạ, trong lúc nhất thời sẽ khiến cho người khác cảm thấy có chút kỳ quái.

   "Hẳn là sẽ đồng ý thôi, trên đời này chỉ có ta đối tốt với y nhất." Liễu Nghi Sinh cau mũi một cái, trả lời.

   "Bảo bối, đây chỉ là suy nghĩ của ngươi mà thôi, cho dù ngươi đối tốt với y, nói cho cùng thì đó cũng là thân phụ thân muội của y, hài tử kia đã lớn như vậy rồi còn chưa rời khỏi nhà bao giờ, nếu như thực sự chịu đi theo chúng ta, chuyện y phải đối mặt không chỉ là rời khỏi người nhà của mình, càng nhiều hơn chính là phải đối mặt với một hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ, chưa chắc là y đã có đủ dũng khí đâu." Kỳ Thạc dừng một chút, hôn lên cặp lông mi không ngừng phe phẩy như quạt hương bồ bởi vì đang nhìn chăm chú vào hắn.

   "Huống chi, Tiểu Liễu Nhi, Du Châu không phải là nơi có thể ở lâu, cuộc sống của chúng ta cũng không ổn định, một bên phải giúp ngươi tìm kiếm người nhà, thời gian tới có quay về Kỳ Lân thôn hay không, hay là tìm một địa phương khác để ở lại, hiện tại đều chưa thể nói trước được, để hài tử kia đi lang bạc giang hồ theo chúng ta, có phải là không thích hợp không?"

   "Còn có, ngươi nói thân thể của y giống với ngươi, nếu như chúng ta đưa y về Kỳ Lân thôn, có khi nào tế tự đại nhân sẽ đánh chủ ý lên người y hay không?" Kỳ Canh nghĩ tới điểm mà Kỳ Thạc chưa nghĩ ra.

   Liễu Nghi Sinh trợn to mắt, thầm nghĩ sao mình có thể quên chuyện này được chứ, Kỳ Thạc và Kỳ Canh không có khả năng bầu bạn bên cạnh y phiêu bạc cả đời ở bên ngoài, sớm muộn gì cũng phải quay về Kỳ Lân thôn, đến một ngày nào đó y suy nghĩ thông suốt rồi cũng sẽ trở về cùng họ, đến lúc đó Tây Môn Tình phải làm thế nào quả nhiên vẫn là một thiên đại vấn đề.

   "Cho nên cần phải bàn bạc chuyện này kỹ hơn nữa, cũng không phải bọn ta không đồng tình với y, chỉ là chưa chắc gì đi theo chúng ta là tốt nhất cho y, Tiểu Liễu Nhi cảm thấy thế nào?"

   Liễu Nghi Sinh đành phải gật đầu đồng y, chỉ có một mình y nghĩ rằng giải cứu Tây Môn Tình ra khỏi hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng kia là tốt nhất cho y, lại quên mất có thể tương lai mình cũng sẽ phiêu bạt chung quanh, không có một nơi gọi là nhà.

   "Thôn của chúng ta sao rồi nha? Ta còn chưa có hỏi sao hôm nay các ngươi có thể cùng đến thăm ta, còn ôm cả cục cưng theo nữa?"

   Sau khi nguy cơ của Kỳ Lân thôn được giải quyết xong, Kỳ Thạc và Kỳ Canh mới dám kể lại toàn bộ chuyện đã xảy ra trong những ngày gần đây cho Liễu Nghi Sinh. Liễu Nghi Sinh nghe xong giật mình hết một lúc lâu, vào lúc mình không hề hay biết gì lại xảy ra nhiều chuyện lớn như vậy, thiếu chút nữa thôn quê mà mình lớn lên đã bị tiêu diệt, mình không góp được chút sức lực nào thì thôi, đã thế còn không hay biết gì nữa.

   "Hai cái đồ hỗn đản này! Chuyện quan trọng như vậy mà cũng dám gạt ta! Cho dù ta không thể xuất lực nhưng cũng có thể ở bên cạnh hai ngươi mà!" Liễu Nghi Sinh tức giận đánh cho mỗi người vài quyền, hai hỗn đản giả bộ kêu to đầy thống khổ, y cũng không nỡ đánh tiếp nữa, xụ mặt xuống không thèm nhìn đến hai ngươi họ.

   "Bọn ta là sợ ngươi lo lắng . Hơn nữa hiện tại đã kết thúc rồi, ngươi không cảm thấy toàn bộ mọi chuyện mang đầy sắc thái hư ảo này rất thú vị sao? A Thổ và Ma Quân, chậc chậc, A Thổ tráng như vậy, không ngờ lại là bên bị áp." Kỳ Thạc thành công dời đi lực chú ý của Liễu Nghi Sinh, quả nhiên mắt Liễu Nghi Sinh sáng lên một cái, tiếp theo lại có chút mất mát nói: "Đáng tiếc ta lại không được gặp Ma Quân đẹp không thể tả ở trong miệng các ngươi. Rốt cuộc là có bao nhiêu dễ nhìn a? Còn dễ nhìn hơn cả ta sao hả?"

   Cái đồ tiểu không biết xấu hổ này, chỉ vào khuôn mặt sau khi đã dịch dung xong mà còn dám nói mình đẹp sao. Kỳ Canh oán hận cắn nhẹ vào mũi y nói: "Ngươi của trước đây dễ nhìn hơn hắn nhiều lắm, chỉ là hiện tại... Có muốn lấy gương soi một chút hay không?"

   Liễu Nghi Sinh bỗng nhiên nhớ đến mình vẫn đang mang theo gương mặt của một võ phu nha, le lưỡi một cái, cuối cùng y cũng không được tự nhiên, tẩy trang xong rồi mới quay trở về làm ổ trong lòng hai huynh đệ.

   "Nếu như Tiểu Liễu Nhi có hứng thú, có thể đi trở về nhìn a, A Thổ không muốn đi về với Ma Quân, thỉnh thoảng Ma Quân lại lưu luyến Kỳ Lân thôn, đúng là vợ chồng son không biết xấu hổ, hôm bọn ta rời thôn đi ngang qua dòng suối nhỏ còn thấy bọn họ đang tắm rửa trong suối nha." Khẩu khí của Kỳ Canh có chút chua: "Bọn ta còn chưa từng tắm trong suối với Tiểu Liễu Nhi bao giờ đâu."

   Hình như đây là một chuyện gì đó tiếc nuối dữ dội lắm vậy.

   "Hai ngươi, hi vọng ta quay về sao?" Liễu Nghi Sinh từ từ ngẩng đầu nhỏ ở trong lòng của bọn họ lên, có chút không xác định hỏi.

   "Không cần gấp gáp, bọn ta sẽ không ép ngươi. Dù sao thì kể từ bây giờ, ngươi ở chỗ nào hai ta và hài tử liền ở chỗ đó." Kỳ Thạc ôn nhu cười nói.

   "Trước khi bọn ta ra khỏi cửa còn hỏi Liễu phụ thân về thân thế của ngươi, chờ đến khi chúng ta tìm được người nhà của ngươi rồi, nếu như Tiểu Liễu Nhi nhớ tộc nhân, cũng muốn trở về thì muốn về lúc nào cũng được ha?" Kỳ Canh cười đòi được khen thưởng.

   Liễu Nghi Sinh bất đắc dĩ, hôn mỗi người một cái, trong lòng bắt đầu cân nhắc.

   Rời thôn một năm, nói không nhớ tộc nhân nhất định là gạt người, chỉ là bảo y trở về đối mặt với Liễu Mộ Ngôn, bây giờ y còn chưa làm được. Nhưng dù sao thì xã hội loài người cũng không phải nơi có thể ở lâu dài, hiện tại y rất chán ghét nhân loại, cảm bọn họ đều là đồ vô tình ngu muội, chỉ quan tâm đến lợi ích bản thân, lại bỉ ổi bất kham, ít nhất là phần lớn con người đều như vậy.

   Vốn dĩ ý niệm tìm kiếm song thân trong đầu đã bị phai nhạt, nhưng sau khi có manh mối mới, y lại có chút xúc động muốn đi tìm người. Khâm Châu sao? Cách đây cũng không quá xa, chỉ là nếu như mình đi Khâm Châu, Tình Nhi phải làm thế nào đây?

   "Được rồi bảo bối, thoáng cái đã kể cho ngươi nhiều như vậy rồi, hiện tại cũng không phải thời gian để đưa ra quyết định, dù sao thì bọn ta và hài tử đều sẽ ở bên cạnh ngươi, ngươi không nỡ bỏ đồ đệ rời đi, có thể đến chiếu cố y mỗi ngày, việc tìm kiếm phụ mẫu cũng không cần nóng lòng làm gì."

   Liễu Nghi Sinh thấy cũng đúng, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, thân thể mệt mỏi chịu không nổi, thế là y cũng không nghĩ nhiều nữa, cảm nhận cảm giác ngủ đến thực sâu ở trong lòng hai người đã lâu chưa gặp.

Chương 73 - HTTS


73. Thí luyện tình yêu



            Trong con ngươi trong trẻo chiếu rọi ra dung mạo sau khi y dịch dung, không biết tại sao Liễu Nghi Sinh lại không muốn lừa dối đồ đệ của mình. Bảo Tây Môn Tình chờ một chút, y đứng dậy cầm lấy một chậu nước, nhỏ vài giọt nước dịch dung tự chế vào, tẩy sạch toàn bộ dấu vết hoá trang trên mặt, dung mạo xinh đẹp không thua gì Tây Môn Tình liền lộ ra, Tây Môn Tình trợn to hai mắt, vẻ mặt không dám tin tưởng.

   "Đứa ngốc, đây là dung mạo chân thực của sư phụ, con đã nhớ kỹ rồi chứ?"

   Tây Môn Tình kinh ngạc gật đầu, thì ra sư phụ là một người đẹp như vậy...

   "Hiện tại sư phụ đã biết bí mật của con, con cũng biết bí mật của sư phụ, sư phụ sẽ không nói ra ngoài, con cũng phải giấu kín chuyện này giúp sư phụ đó."

   Bất tri bất giác trọng tâm câu chuyện bị dời đi, Tây Môn Tình không còn trầm ngâm trong mớ tình tự nặng nặng nề nề của mình nữa, y gật đầu mạnh một cái. Mầm móng hi vọng lặng yên gieo vào nội tâm của người trẻ tuổi, có thể đúng như lời sư phụ nói, tương lai y cũng sẽ gặp được một người, thương y bảo vệ y, sẽ không ghét bỏ y chỉ bởi vì thân thể này. Nếu quả thật xuất hiện người như vậy, nhất định y phải dùng tất cả sức lực của mình đến hồi báo hắn, cho hắn hạnh phúc. (vài năm sau muội phu bỉ ổi của con sẽ xuất hiện rồi XDD)

   Sau khi Liễu Nghi Sinh chia tay với Tây Môn Tình, tay cầm quạt giấy, chậm rãi đi bộ về nhà, trong lòng lại suy nghĩ hàng nghìn hàng vạn thứ.

   Bí mật y phát hiện hôm nay đã mang đến trợ giúp không nhỏ cho y. Trước đây chỉ biết mình bị vứt bỏ bởi vì thân thể dị dạng, bây giờ mới biết được, không chỉ vì nguyên nhân thân thể, mà bởi vì người song tính như y và Tình Nhi sẽ mang đến vận rủi cho người khác.

   Này đương nhiên là lời nói vô căn cứ! Y sống trong Kỳ Lân thôn tới chừng này tuổi rồi, đã từng mang đến vận xui cho ai bao giờ đâu? Buồn cười thay cho những nhân loại vô tri tin vào mấy thứ hoang đường này, bởi vì người khác không giống bọn họ, họ liền tìm mọi cách mắng chửi thương tổn, muốn nhanh chóng tiêu diệt những người như vậy. Ấn tượng của Liễu Nghi Sinh đối với nhân loại lại giảm xuống vài phần, thậm chí có chút chần chừ không biết có nên đi tìm phụ mẫu thân sinh tiếp hay không đây.

   Tìm được thì thế nào? Bất quá bọn họ chỉ là những người đã chán ghét rồi vứt bỏ mình đi mà thôi, bọn họ chế tạo ra mình, lại bởi vì sợ mình mang đến điều bất hạnh mà đã vứt bỏ mình đi. Chắc là hiện tại họ đã có những đứa con “bình thường” của riêng mình rồi, mà chính mình cũng đã có người yêu tri kỷ, hài tử đáng yêu, có thể họ cho rằng mình đã không còn sống nữa, mình cần gì phải xuất hiện nhận người thân khiến cho đôi bên đều cảm thấy không thoải mái khi đã biết rất rõ rằng bản thân chỉ là một sản phẩm dư thừa mà thôi.

   Nhân loại ngu xuẩn, bởi vì e ngại trước những thứ mà họ không biết này, họ lại có thể thương tổn tới chính hài tử thân sinh của mình không chút kiêng kỵ nào như vậy, đừng nói đến chuyện so sánh với tộc nhân của y, có thể đến cả cầm thú bọn họ còn không bằng nữa là, hổ dữ còn không ăn thịt con, nhìn xem mặt mũi của đám người Tây Môn gia kia, sao lại có thể hung ác độc địa không khác gì sài lang hổ báo, lục thân không nhận như vậy được chứ?

   Không được, nếu cứ để Tình Nhi ở lại cái loại địa phương đó, hôm nay nhờ y mà Tình Nhi có thể tránh được một kiếp, nhưng chưa chắc gì ngày sau lại có thể may mắn được như vậy. Một hài tử tốt đến thế, sao có thể để cho bọn họ đạp hư từ nhỏ như vậy được? Liễu Nghi Sinh vừa đau lòng vừa buồn bực, bất tri bất giác liền đi tới cửa nhà.

   Về nhà nhìn thấy cửa lớn đang mở, nghĩ đến có thể là hai người đến thăm y, cặp mắt liền sáng lên, toàn bộ cảm giác buồn bực đều được quét sạch đi. Chỉ có hai người này là tốt thôi, vĩnh viễn cũng sẽ không ghét bỏ mình, vô luận mình có như thế nào đi chăng nữa.

   "Cục cưng!" Kinh hỉ này quá lớn, trong phòng hai nam nhân mỗi người đang ôm một hài tử ngồi chờ y nha. Y không thèm để ý tới chuyện phải đi thân thiết với hai nam nhân, thấy hài tử mình mong nhớ ngày đêm liền bước dài đến đoạt lấy ôm vào lòng, mỗi tay ôm một đứa, không ngừng hôn hôn nhằm giải nỗi nhớ nhung.

   Bọn nhỏ đã lâu chưa được gặp phụ thân, cũng nhớ y nhiều lắm, vững vàng dán vào trong ngực y, ngửi lấy mùi hương của y, cực kỳ cao hứng.

   Nếu như là bình thường, hai ngựa đực đã bắt đầu ăn giấm với hài tử rồi, thế nhưng hôm nay...

   Kỳ thực chuyện này cũng không thể trách bọn họ được, đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy bảo bối của mình sau khi dung dịch, nào còn có nửa điểm anh tuấn xinh đẹp, không khác gì một hán tử thô lỗ, còn muốn thô hơn cả bọn họ nữa kìa, đột nhiên phải tiếp thu tức phụ nhi biến dạng lớn như vậy, cho dù bọn họ có là thần thú cũng phải cần một chút thời gian mới được.

   "Các ngươi làm sao vậy? Vẻ mặt không khác gì uống lộn thuốc..." Sau khi Liễu Nghi Sinh thân thiết với các nhi tử đủ rồi, cuối cùng cũng phát hiện ra phản ứng quái dị của hai người.

   "Ừm... Tiểu Liễu Nhi... Thường ngày ngươi đều dùng bộ dáng này để ra ngoài sao?" Kỳ Canh giật giật khóe miệng hỏi.

   "Đúng vậy... Thế nào, không phải là các ngươi kêu ta dịch dung sẽ tương đối an toàn hơn sao?" Liễu Nghi Sinh liếc nhìn bọn họ, tuy rằng ánh mắt xinh đẹp mị hoặc, thế nhưng đặt ở trên một gương mặt đầy nam tính của một hán tử thô lỗ liền có chút quỷ dị nói không nên lời.

   "Không... Không có gì... Chỉ là không quá quen mà thôi..." Kỳ Thạc sờ mũi một cái, "Ngươi nhanh tẩy rửa đi, về nhà rồi cần gì dịch dung nữa?"

   Liễu Nghi Sinh lại mẫn cảm nhíu mày. Trên đường y trở về còn đang suy nghĩ cho dù có như thế nào hai người này cũng sẽ không ghét bỏ y, hiện tại tốt lắm, y đã nhận được đáp án rồi, y chỉ vừa mới dịch dung một cái hai người liền có phản ứng như thế, đơn giản là không khác gì tát mạnh vào mặt y một cái, còn nói không ngại, không ngại mà đến cả chạm vào y cũng không muốn chạm, cách xa y tám thước là thế nào?

   "Hôm nay ta sẽ để mặt như vậy ngủ luôn, nếu các ngươi không muốn nhìn đến, vậy thì cứ ngủ ở dưới đất đi!" Liễu Nghi Sinh nổi giận, căn bản là không nguyện ý hợp tác, "Ta còn tưởng rằng hai người các ngươi là thứ gì tốt, kỳ thực cũng trông mặt mà bắt hình dong, có phải nếu ta lớn lên với vẻ ngoài như vậy, các ngươi sẽ không thích ta, không muốn sống cùng với ta nữa hay không?"

   Đây quả thực là hồ ngôn loạn ngữ cả vú lấp miệng em! Nhưng hai huynh đệ lại không biết hôm nay y đã phải chịu kích thích gì, Kỳ Canh vò đầu bứt tai giải thích: "Bảo bối a, giả thiết này không thành lập, ngươi lại không lớn lên như vậy..."

   Hắn vừa mới nói như thế, lửa giận của Liễu Nghi Sinh lại cháy càng lớn hơn: "Ghét bỏ ta liền nói thẳng, không chỉ hôm nay, sau này mỗi ngày ta đều sẽ sống với gương mặt này, nhìn không được thì cũng đừng ở lại bên cạnh ta làm gì, để nhi tử lại rồi cút nhanh lên!"

   Đầu Kỳ Thạc Kỳ Canh đều phình ra, chỉ vì một giả thiết không tồn tại mà lại có thể nói nặng lời với bọn họ như vậy, đây là đang muốn chọc cho bọn họ tức chết đi?

   Hai người nhìn nhau, làm sao bây giờ? Đừng nói chi là một khuôn mặt hán tử thô lỗ, cho dù có là một cái mặt rỗ thì cũng là tức phụ nhi của bọn họ, là phụ thân của hài tử, ngoại trừ dỗ ra còn có thể làm gì nữa đây?

   Ôm hài tử từ trong tay y sang, thả hài tử vào giường trẻ con của chính bọn nó, Liễu Nghi Sinh vẫn còn đang nháo không được tự nhiên đã bị kéo vào trong lòng của hai người.

   Ừm, tuy rằng mặt có hơi kỳ quái một chút, nhưng cảm giác ôm thân thể vào trong ngực, mùi hương trên người vẫn chính là tâm can bảo bối của bọn họ.

   "Cút ngay, không phải là không nguyện ý chạm vào ta hay sao?" Liễu Nghi Sinh muốn giãy dụa, lại bị bọn họ siết chặt lại.

   "Nào có không muốn chạm vào ngươi bao giờ, chỉ là chưa quen mà thôi. Hiện tại quen rồi, hảo hảo chạm chạm vào ngươi, đã bao lâu rồi ca chưa được gặp ngươi hả? Vật nhỏ không có lương tâm một chút cũng không nhớ tới ca." Kỳ Thạc cắn lỗ tai của y nhẹ nhàng thổi khí, Liễu Nghi Sinh run lên một cái, cả người đều mềm nhũn ra.

   "Đúng vậy nha, chỉ cần là Tiểu Liễu Nhi, sao bọn ta có khả năng không thích cho được." Kỳ Canh ngậm lấy một vành tai phấn nộn liếm mạnh một cái, ừm, vị đạo vẫn là mỹ vị như vậy.

   "Các ngươi đừng... Này... Đừng mới vừa gặp mặt đã như vậy..."

   Đương nhiên, tiếng chống cự rồi sẽ biến thành thanh âm rên rỉ dễ nghe, Kỳ Thạc đã cấm dục hồi lâu nên lần này đặc biệt dùng sức, rất nhanh liền khiến cho cả người Liễu Nghi Sinh run rẩy, ngồi trên cự vật của hắn không ngừng phập phồng.

   Tình sự tiêu hồn bị gián đoạn giữa tiếng khóc ầm ĩ khi hài tử la hét đói bụng đòi ăn cơm đòi được phụ thân ẵm. Khi đó Liễu Nghi Sinh đã bị làm cho đổ mồ hôi nhễ nhại, bắn tinh 3 – 4 lần, phía dưới ướt dầm dề, đến cả thắt lưng đều không nhúc nhích nổi. Hai huynh đệ được ăn no tự nhiên là thần thanh khí sảng, thỏa mãn tràn trề. Một người đi đút hài tử ăn, một người tắm rửa cho Liễu Nghi Sinh.
Sky Blue Bobblehead Bunny