3/1/16

Chương 71 - HTTS


71. Lòng người hiểm ác (Thượng)



   "Tốt thôi, ta liền không xen mồm vào làm gì." Liễu Nghi Sinh nở nụ cười, khóe môi nhếch lên thành một độ cong quái dị, khiến cho quản gia thấy sởn da gà.

   Y xoay người rời đi nhưng cũng không có về nhà, mà là chờ đến khi quản gia xoay người đóng cửa, quay trở lại không tiếng động, nhanh chóng bịt thuốc mê vào mũi của quản gia, đỡ quản gia đã mơ mơ màng màng vào Tây Môn gia.

   Ông trời phù hộ, không biết Tây Môn gia đã xảy ra chuyện gì, vốn Liễu Nghi Sinh còn đang sợ trên đường đỡ quản gia đi tìm địa phương ẩn thân nhất định sẽ gặp phải người khác, đến lúc đó cũng không biết giải thích như thế nào, nhưng hôm nay lại rất kỳ quái, trên hành lang không nhìn thấy bất kỳ ai cả, Liễu Nghi Sinh thuận thuận lợi lợi nhét quản gia vào sơn động giả trong hoa viên, ngoái đầu nhìn lại nở nụ cười, quản gia ngươi cứ hảo hảo ngủ đi, loại thuốc mà y mới vừa dùng có tên là thiên tiên túy, đừng nói là ngươi, cho dù có là thần tiên trên trời cũng phải ngủ mười hai canh giờ mới tỉnh dậy được.

   Kế tiếp đương nhiên là phải đi tìm đồ nhi ngoan của y rồi, tiến vào tiểu viện hẻo lánh hoang vắng kia, lại phát hiện nơi đó nào có nửa điểm hoang vắng đâu, gần như toàn bộ mọi người trong Tây Môn gia đều tập trung ở chỗ đó, có chút cảm giác giống như "rồng đến nhà tôm" vậy.

   Liễu Nghi Sinh biết mình không tiện cứng rắn xông vào, hay là nhìn thử xem đã xảy ra chuyện gì trước cái đã. Nhất định là chuyện này có điểm kỳ quái, y mới sẽ không tin vì Tây Môn Tình ngã bệnh nên mới có nhiều người đến thăm, người của Tây Môn gia không hề quan tâm tới Tây Môn Tình, đừng nói chi ngã bệnh, cho dù có đi không nổi cũng chưa chắc sẽ có người thực sự quan tâm tới Tây Môn Tình nữa là.

   Y dùng khinh công nhảy lên mái nhà, như vậy mới nhìn rõ được trong phòng đang xảy ra chuyện gì.

   Chỉ thấy bên trong phòng, Tây Môn Tình đang quỳ dưới đất, đến cả đầu cũng không dám nâng lên, bộ dáng giống như đang không ngừng nức nở.

   Mà cái người mặc một thân hồng y, mày liễu dựng thẳng, đang đứng vênh mặt hất hàm, khí thế mười phần chỉ vào Tây Môn Tình kia, không phải muội muội Tây Môn Doanh nhỏ nhất của nhà họ thì còn ai khác nữa đâu.

   Nàng ngồi đối diện trên ghế thái sư lên án với Tây Môn phu nhân, thanh âm của nữ hài tử bén nhọn, tràn đầy ác ý: "Nương, nhất định hôm nay người phải hung hăng trừng phạt tiểu tiện nhân này, nó thế mà lại dám trộm đi nhị khúc côn Doanh Nhi thích nhất mà phụ thân đã tặng cho Doanh Nhi, hại nữ nhi phải tìm kiếm cực khổ."

   "Đúng vậy, nương, hôm nay nó ăn gan hùm mật gấu mới dám trộm côn của Doanh muội muội, nói không chừng đến ngày mai liền dám dùng côn đánh bọn con, con đã nói với phụ thân không được cho nó học võ rồi, phụ thân lại không nghe lời con, hiện tại nhìn đi, mới học chưa được bao lâu mà đã biết trộm cắp thế này đây."

   Ở một bên phụ họa chính là đại muội muội Tây Môn Tuyết chỉ nhỏ hơn Tây Môn Tình một tuổi, nàng rất giống Tây Môn phu nhân, cũng là một mỹ nhân duyên dáng, thế nhưng cách ăn nói một chút cũng không khiến cho người khác yêu thích, cứ như là nếu không đưa ca ca của nàng đi chết nàng liền không thoả mãn vậy.

   Nghe bọn họ nói ra mấy lời ác độc, lông mày Liễu Nghi Sinh vểnh lên, vừa định xuống dưới đỡ Tây Môn Tình không để cho y phải chịu ủy khuất tiếp nữa, chợt nghe Tây Môn phu nhân lên tiếng, Liễu Nghi Sinh nghĩ dù sao bà cũng là nữ chủ nhân của một nhà, ít nhất thì cũng sẽ đối đãi với mấy hài tử công bằng một chút, thế là Liễu Nghi Sinh thu động tác, định nghe xem bà sẽ nói như thế nào rồi mới quyết định làm gì tiếp theo.

   Tây Môn phu nhân thảnh thơi uống trà nóng do người hầu dâng lên, nhẹ nhàng khảy khảy nắp tách trà, thanh âm ổn trọng lại lạnh lùng: "Tình Nhi, ngược lại ngươi đến nói thử xem, ngươi ở trong Tây Môn gia lâu như vậy, Tây Môn gia đã từng bạc đãi ngươi bao giờ chưa? Ngẩng đầu lên nói."

   Tây Môn Tình đã khóc đầy mặt nước mắt, thế nhưng bị đại mụ ra lệnh, đương nhiên là không thể không nghe. Y yếu ớt ngẩng đầu lên, lắc đầu, giọng nói nhỏ như tiếng mũi kêu: "Chưa từng bạc đãi Tình Nhi..."

   "Lớn tiếng một chút, Tây Môn gia không có cho ngươi ăn cơm hay sao?" Tây Môn Doanh ở bên cạnh quát lớn, dọa Tây Môn Tình đáng thương sợ đến run rẩy.

   "Tất cả mọi người đều đối với Tình Nhi vô cùng tốt, chưa từng bạc đãi bao giờ." Tây Môn Tình không có biện pháp, chỉ có thể miễn cưỡng cất cao giọng.

   "Được, ngươi cũng biết Tây Môn gia đối tốt với ngươi, tại sao còn muốn lấy oán báo ân, làm ra cái việc trộm cắp như vậy, đến cả đồ vật yêu thích của muội muội cũng muốn đánh cắp, chẳng lẽ là ngươi bất mãn với muội muội, muốn khiến cho nàng khổ sở hay sao?" Ánh mắt Tây Môn phu nhân nhìn Tây Môn Tình không khác gì đang nhìn một tên ăn mày mà không phải là một người thân trong gia đình.

   Tây Môn Tình ủy ủy khuất khuất lắc đầu nói: "Không... Không phải do con trộm. Con cũng chẳng biết tại sao lại tìm thấy côn của Doanh Nhi ở dưới giường mình, con thực sự chưa bao giờ mơ ước gì tới đồ vật của muội muội cả."

   "Còn dám nói láo! Phát hiện ở dưới giường của ngươi còn dám nói không phải ngươi trộm chẳng lẽ là do chó tha vào hay sao? Hay là nói bọn ta đang vu oan cho ngươi!" Thanh âm của Tây Môn Doanh bén nhọn đến cực điểm.

   Tây Môn Tình không biết phải cãi lại như thế nào, chỉ có thể rưng rưng hai mắt cuối đầu xuống càng thấp hơn.

   "Nương, con thấy không đánh nó còn không biết sợ, không để cho nó ăn chút khổ nó còn chưa biết hối cải đâu." Tây Môn Tuyết lại tích cực bày mưu hiến kế.

   "Tình Nhi, một đại nương như ta cũng không muốn thiên vị cho nữ nhi của mình, ngươi làm sai chuyện, vốn dĩ chỉ cần nghiêm phạt một chút là được rồi, thế nhưng ngươi cứ sống chết mạnh miệng, đã có bằng chứng rõ ràng còn dám thế thốt phủ nhận, nếu ta không trừng trị ngươi một chút, cũng không còn tư cách nào làm chủ mẫu của cái nhà này nữa rồi." Bà dừng một chút, nhếch miệng nói: "Nếu như ngươi dám trộm côn, vậy liền thưởng thức thử xem tư vị của côn như thế nào đi. Doanh Nhi, dùng nhị khúc côn của ngươi đánh hai mươi cái, đừng quá cố sức, chỉ cần mang ý cảnh cáo là được."

   Tây Môn Tình liều mạng run rẩy, Liễu Nghi Sinh cũng giận run lên. Một phòng lớn nhỏ đều là mỹ nữ, nhưng lòng dạ lại không khác gì rắn rết! Lão bà kia, ngoài miệng cứ như công bằng liêm chính, còn bảo nữ nhi không cần hành hình quá nặng, giống như là tràn ngập lòng yêu người, kì thực rõ ràng chính là đổi trắng thay đen không phân biệt được tốt xấu, còn không cho Tây Môn Tình một cơ hội giải thích đã nhận định là y trộm côn, rồi liền kêu nữ nhi mình đánh y.

   Người nào ở trong Tây Môn gia mà không biết, tuy tuổi của Tây Môn Doanh còn nhỏ, nhưng từ trước tới nay chưa bao giờ nương tay khi khi dễ ca ca của nàng, đừng nói chi 20 côn, cho dù là 5, 10 côn cũng chưa chắc chịu nổi nữa.

   Còn có bốn muội muội của Tây Môn Tình, không có bất kỳ người nào đứng ra cầu xin cho ca ca của mình, mỗi người đều không ngừng bỏ đá xuống giếng, lúc Tây Môn phu nhân bảo Tây Môn doanh đánh Tây Môn Tình, các nàng đều vui vẻ ra mặt, cứ như là không phải đang đánh ca ca của mấy nàng ta, mà giống như đang đánh người nào có thâm cừu đại hận vậy.

   Đến tột cùng thì đây là cái loại người nhà gì vậy hả?! Y lớn lên tại Kỳ Lân thôn, thật không biết có phải trong xã hội loài người, người với người đều sống chung với nhau như vậy hay không, không có nửa điểm nhân từ và khoan dung với người nhà, có chăng chỉ là trăm phương ngàn kế muốn dồn đối phương đến chỗ chết, đơn giản chỉ vì nhìn Tây Môn Tình không thuận mắt thôi sao?

   Đúng rồi, lấy hiểu biết của y về tính tình của Tây Môn Tình, sao y có thể trộm côn cho được, tám chín phần mười là do cái vị Tây Môn tiểu thư kia, gần đây không có gì chơi, tùy tiện tìm đại một lý do để hãm hại ca ca của nàng, dù sao thì khi nhìn đến Tây Môn Tình bị khi dễ, các nàng liền thỏa mãn, đồng thời các nàng có thể tự tay khi dễ mới là tốt nhất.

   Sao lại có cái kiểu gia đình và thân tình quái dị như vậy chứ, Liễu Nghi Sinh cảm thấy đau lòng không thôi, lúc một côn của Tây Môn Doanh rơi xuống, y nhảy vào trong phòng, đưa tay ra đón, nhất thời cánh tay liền đau rần lên, rướm đầy máu.

   "Sư phụ?" Tây Môn Tình đang mang theo cặp mắt đẫm lệ mông lung chờ đợi hình phạt bỗng nhiên trong mắt liền dấy lên hi vọng.

   "Liễu sư phụ? Bọn ta đang xử lý chuyện nhà, ngươi tới làm cái gì?" Gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của Tây Môn phu nhân căng thẳng, nhìn Liễu Nghi Sinh đầy sắc bén, mang đầy ý tứ đã không còn trò hay để xem nên trong lòng rất không thoải mái.

   "Tây Môn phu nhân bình tĩnh đừng nóng vội, dạy dỗ không nghiêm là do thầy biến nhác, nếu như hôm nay Tình Nhi làm sai chuyện gì, đương nhiên sư phụ như ta cũng có lỗi, sao có thể là người ngoài không liên quan được?" Y kéo lấy côn của Tây Môn Doanh sang, quan sát cẩn thận, cười nói: "Tình Nhi, bọn họ nói con trộm cái côn này, là thật sao?"

   "Sư phụ con không có..." Tây Môn Tình cho rằng đến cả sư phụ đều không tín nhiệm y, vội vã lắc đầu.

Chương 70 - HTTS


70. Chuẩn bị đoàn tụ



   Hai huynh đệ trao đổi ánh mắt, không do dự nữa, nói quyết định của mình ra cho Kỳ Thiên Hữu biết, không ngờ lại nhận lấy sự phản đối kịch liệt của Kỳ Thiên Hữu.

   "Không thể! Phụ thân tuyệt đối không đồng ý!" Kỳ Thiên Hữu không cần suy nghĩ liền lớn tiếng cự tuyệt, "Các ngươi hai cái tiểu tử thối này thối bắt cóc bảo bối Tiểu Liễu Nhi của ta còn chưa tính, hiện tại còn định đưa hai tâm can tôn tử của ta đi luôn, để cho lão đầu tử ta đây cô đơn lẻ loi một mình ở trong thôn hay sao, thực sự, thực sự còn nhẫn tâm hơn cả Mộ Ngôn nữa đó!"

   "Phụ thân." Kỳ Thạc bất đắc dĩ lắc đầu, rót cho Kỳ Thiên Hữu một ly trà. Hắn liền biết phụ thân của mình sẽ không dễ dàng đồng ý như vậy mà, chỉ có thể mong người hiểu được đại nghĩa, "Phụ thân nếu người không cho bọn con đi, chẳng lẽ người nỡ nhẫn tâm khiến cho Tiểu Liễu Nhi không được gặp hài tử, phải chịu nỗi khổ tương tư bọn con lâu dài hay sao?"

   "Dĩ nhiên là không phải rồi! Hiện tại họa lớn đã được giải quyết, Mộ Ngôn cũng sẽ không có loại suy nghĩ này nữa, hiện tại hai con cứ đón Tiểu Liễu Nhi trở về, lại tiếp tục sống những ngày tựa như trước đây, như vậy có gì không tốt chứ?" Kỳ Thiên Hữu đã gấp đến độ đứng ngồi không yên, hắn đứng dậy bước tới bước lui.

   "Hừ, phụ thân người có dám chắc mình thập phần lý giải tế tự đại nhân hay không, có thể bảo đảm từ nay về sau nhất định tế tự đại nhân sẽ không lại đánh chủ ý lên Tiểu Liễu Nhi nữa không?" Kỳ Canh chen miệng nói, thấy cổ họng Kỳ Thiên Hữu động đậy, há mồm nhưng lại không có cách nào nói thành lời, hắn hừ lạnh một cái nói: "Lần này nhờ vận khí chúng ta tốt, A Thổ là người của Ma Quân, đương nhiên tế tự đại nhân không có khả năng lại để cho Tiểu Liễu Nhi và A Thổ xảy ra chuyện gì được, nhưng khó đảm bảo về sau sẽ không xuất hiện A Thổ thứ hai, thứ ba. Dù sao thì cách xử lý của ngài ấy chính là thương tổn đến Tiểu Liễu Nhi, con không yên tâm khi để cho Tiểu Liễu Nhi lại tiếp tục sống dưới mí mắt của tế tự đại nhân nữa."

   "Cái này..." Kỳ Thiên Hữu còn muốn nói thêm chút gì đó giúp cho Liễu Mộ Ngôn, nhưng lại bị Kỳ Thạc chặt đứt: "Phụ thân người suy nghĩ thử đi, kể từ khi người cắt đứt quan hệ, nói nặng với tế tự đại nhân, mấy ngày nay ngài ấy đã từng biểu hiện ra ý tứ biết vậy đã không làm bao giờ chưa? Thậm chí ngài ấy còn chưa từng quan tâm tới chuyện Tiểu Liễu Nhi có sống tốt hay không, người muốn bọn con phải làm sao để có thể tin tưởng là ngài ấy đã thay đổi triệt để, sau này sẽ không có suy nghĩ như vậy nữa đây?"

   "..."

   "Còn có, cho dù lời nói của phụ thân là thật, chỉ vì sốt ruột cho nên tế tự đại nhân mới nảy ra suy nghĩ như vậy, nhưng hành vi của ngài ấy đã tạo thành thương tổn chân chân thực thực cho Tiểu Liễu Nhi, cho dù bọn con nể mặt phụ thân, dỗ y quay trở về, nhưng liệu y có nguyện ý trở về hay không? Lúc đó y đều nảy ra ý nghĩ bỏ cả bọn con và hài tử lại, chỉ rời đi có một mình, nếu không phải thực sự thương tâm, làm sao mà y có thể nỡ làm ra chuyện như vậy được chứ?”

   Kỳ Thạc nói có lý có tình, đương nhiên Kỳ Thiên Hữu cũng biết tính tình của Tiểu Liễu Nhi. Đối với người ngoài, nó là người có thù tất báo, ai dám khi dễ đến nó nó sẽ không bao giờ buông tha. Nhưng đối với phụ thân của chính mình, cho dù trong lòng nó có oán hận đến cỡ nào, cũng sẽ không thật sự trách móc nặng nề gì cả. Chỉ là nếu như bảo nó trở về, trước khi khúc mắc của hai người được giải quyết xong, hai phụ tử sẽ khó tránh khỏi cảm giác xấu hổ.

   Thở dài, Kỳ Thiên Hữu không tình nguyện nói: "Vậy một nhà 5 người các con cũng không thể sống tiêu dao khoái hoạt, quẳng một lão nhân đáng thương như ta đi đâu đây, hiếu tâm đều bị sói ăn hết rồi sao?"

   Kỳ Thạc Kỳ Canh thấy phụ thân của bọn họ đã bắt đầu khóc lóc om sòm ăn vạ làm trò, biết mình đã nói gần xong chuyện rồi, thế là đều thở dài một hơi.

   Kỳ Thạc tiếp tục dụ dỗ: "Sao bọn con có thể để người lẻ loi hiu quạnh ở lại trong thôn được nha, nếu như người muốn đi theo chúng con, vậy bọn con cũng không có ý kiến gì cả, người đi chứ hả?"

   Nói lời vô ích, đương nhiên là hắn không thể đi rồi, không chỉ bởi vì hắn là tộc trưởng, phải thời thời khắc khắc ở cùng tộc nhân, mà còn bởi vì...

   Được rồi, nói tiếp nữa thì cũng chỉ mất mặt mà thôi, tuy rằng biển hiện ra ngoài là quyết liệt với Liễu Mộ Ngôn, nhưng nếu bảo hắn thực sự quên y đi, thậm chí phải rời xa y chuyển đến nơi cách xa vạn dặm sinh sống, hắn không có cách nào làm được rồi.

   Trông chừng ở bên cạnh y, hệt như sứ mệnh kể từ khi mình được sinh ra đời đã là như vậy, kể cả khi y đối xử với mình tệ bạc lạnh lùng còn chưa rời đi, hiện tại cũng sẽ không rời đi, vô luận lời nói lúc đó có bao nhiêu ngoan độc đi chăng nữa.

   "Được rồi phụ thân, lần này bọn con đi ra ngoài, ngoại trừ đoàn tụ với con dâu của người ra, còn định giúp đỡ Tiểu Liễu Nhi tìm kiếm phụ mẫu thân sinh của y, vừa lúc, người có biết tế tự đại nhân đã ôm Tiểu Liễu Nhi từ đâu về không?" Kỳ Canh phất phất tay, hắn một lòng muốn đi gặp Tiểu Liễu Nhi, lười nói nhảm với Kỳ Thiên Hữu.

   "Phụ mẫu thân sinh?" Kỳ Thiên Hữu nhíu cặp mày rậm anh khí, suy nghĩ một chút rồi nói, "Lúc Mộ Ngôn ôm Tiểu Liễu Nhi trở về cũng không có nói bao nhiêu chuyện về thân thế của Tiểu Liễu Nhi, chỉ nói là hài tử này bị người nhà từ bỏ nên mới đưa cho y, bởi vì thân thể của nó không được bình thường. Nghe qua, phải là một nhà giàu có, còn cụ thể là nhà nào thì chưa từng đề cập tới."

   Hắn đi vài bước, đột nhiên vỗ ót một cái nói: "Ta nhớ ra rồi, khi ấy mẫu thân của Tiểu Liễu Nhi là đệ nhất mỹ nhân của Khâm Châu, Mộ Ngôn còn từng cảm khái là hồng nhan bạc mệnh, rất có thể là sinh mẫu của Tiểu Liễu Nhi gặp phải chuyện bất hạnh gì đó, nên mới phải giao phó Tiểu Liễu Nhi cho y. Bất quá các con nhìn xem Tiểu Liễu Nhi lớn lên xinh đẹp như vậy, khẳng định phụ mẫu cũng sẽ không kém..."

   "Thật tốt quá, biết được người của Khâm Châu là sẽ dễ tìm hơn rồi. Tiểu Liễu Nhi còn đang bận rộn ở bên Du Châu kìa." Kỳ Canh quơ quơ nắm tay, cảm thấy cực kỳ vui vẻ vì đã nghe được đầu mối hữu dụng.

   "Ừm, phụ thân, Tiểu Liễu Nhi cũng không phải ý chí sắt đá, chắc là sau khi giúp y tìm được phụ mẫu thân sinh giải quyết xong tiếc nuối bấy lâu rồi, y cũng sẽ muốn quay về thôn thôi. Đến lúc đó bọn con lại nói gần nói xa dỗ dành y, nhìn xem y có đồng ý trở về hay không. Chuyện trong thôn liền phiền phức phụ thân người chiếu cố rồi." Kỳ Thạc giải quyết dứt khoát, nháy mắt với Kỳ Canh, nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc lên đường.

   Kỳ Thiên Hữu biết mình đã hết hy vọng, chắc chắn là không thể giữ được nhi tử và tôn tử rồi, hắn chỉ có thể ôm hai tôn tử ngoan hôn mãnh liệt, lắp bắp nói: "Nhất định tiểu bảo bối phải thường xuyên trở về thăm gia gia a, không thôi nhất định gia gia sẽ nhớ các con đến ăn không ngon, ngủ không yên, mọc cả tóc bạc ra luôn đó."

   Hai tiểu hài tử bị gia gia chọc cho cười hì hì, ông cháu ba người thân mật không ngớt.

   "Nhi tử a, các con định thật sự không từ biệt với Mộ Ngôn sao? Cho dù y có làm sai đến cỡ nào nhưng vẫn rất tốt với hai nhi tử của bọn con mà, hai con cứ đi mà không từ biệt như vậy, có phải là có chút... Quá phận hay không?" Kỳ Thiên Hữu cẩn cẩn thận thận dùng tôn tử ra dụ dỗ.

   Kỳ Thạc không có tiếp lời, Kỳ Canh đang vội vàng dọn đồ chỉ liếc mắt nói: "Phụ thân người giả khờ hay là khờ thật vậy? Nếu như tế tự đại nhân biết bọn con muốn đưa hài tử đi còn không ăn tươi tụi con luôn mới là lạ đó?"

   Kỳ Thiên Hữu bất đắc dĩ thở dài, thầm nghĩ nếu mấy đứa đi rồi y thật sự không có cách nào ăn tươi mấy đứa, thế nhưng đối với ta...

   Hầy thôi kệ đi, dù sao quan hệ của hai người đã rớt xuống tận đáy cốc, cũng không có biện pháp nào kém hơn được nữa đâu.

    Ở bên kia, Liễu Nghi Sinh đang hồn nhiên không hay biết chuyện mình sắp được đoàn tụ với người yêu và các con. Cuộc sống của y giản đơn mà phong phú, mỗi ngày dốc lòng dạy dỗ Tây Môn Tình, gần như là đã truyền thụ sở học cả đời của mình cho đồ đệ. Tây Môn Tình một chút cũng không cô phụ sự kỳ vọng của y, quan hệ thầy trò của hai người cũng càng ngày càng mật thiết, ở trong lòng của Liễu Nghi Sinh, Tây Môn Tình đã không chỉ là đồ đệ của y, mà còn là đệ đệ của y nữa, chỉ hy vọng mình có năng lực có thể bảo hộ hài tử nhu nhược này, không đến nỗi để Tây Môn Tình bị bọn muội muội như lang như hổ kia khi dễ nữa mà thôi.

   Một ngày kia, Liễu Nghi Sinh vẫn đến Tây Môn gia tìm Tây Môn Tình như thường ngày, mới vừa vào cửa liền được quản gia thông báo, hôm nay Liễu sư phụ không cần đến dạy học, thân thể của A Tình không khỏe, vô pháp xuống giường, chờ đến khi thân thể y khỏe lại, sẽ thông báo lại cho Liễu sư phụ sau, đến lúc đó phiền toái Liễu sư phụ tới đây nữa.

   Vừa nghe Tây Môn Tình bị bệnh, cặp chân mày xinh đẹp của Liễu Nghi Sinh liền nhíu lại, trong lòng thấy hơi lo lắng. Y biết thân thể của Tây Môn Tình vốn không quá tốt, thế nhưng hôm qua gặp nhau vẫn còn rất khỏe mạnh, khí sắc hồng nhuận, không thấy có gì khác thường cả, làm sao mà chỉ mới trải qua một đêm liền bộc phát bệnh nặng đến mức không xuống giường nổi luôn rồi?

   Y lo lắng cho ái đồ, nói với quản gia: "Tình Nhi không khỏe, không bằng để sự phụ của nó đến chăm sóc, nghĩ đến chắc người của Tây Môn gia đều bận rộn, còn phải chừa người ra chăm sóc cho một bệnh nhân nữa cũng hơi bị khó, cho nên cứ để ta đến sẽ tương đối thuận tiện hơn."

   Lời này không khác gì Tây Môn gia bạc đãi Tây Môn Tình vậy. Sắc mặt quản gia trầm xuống, không nhịn được đáp: "Đa tạ Liễu sư phụ quan tâm. Bất quá dù sao đây cũng là chuyện của Tây Môn gia, Liễu sư phụ đừng xen vào việc của người khác sẽ tương đối tốt hơn."

Chương 69 - HTTS


69. Họa lớn được giải



   Kỳ Canh ăn uống no nê, trời vừa sáng liền lưu luyến không rời hết hôn lại hôn bảo bối của mình, sau đó vẫn cắn răng chạy về làng. Hiện tại đang là lúc mọi người nghĩ không ra bước tiếp theo của Ma Quân là gì, chỉ có thể canh phòng nghiêm ngặt tử thủ, không thể để cho bất kỳ thôn dân nào biến mất vô tung, sinh tử chưa biết nữa mà thôi.

   Chờ đến khi Kỳ Canh trở lại làng, trời vừa mới rạng sáng, không biết có phải là do tác dụng tâm lý hay không, xuyên qua màn sương mù của buổi sáng sớm hắn nhìn thấy Kỳ Lân thôn đã không còn sự bình thản yên tĩnh của ngày xưa, trái lại không khí có chút xơ xác tiêu điều và khẩn trương.

   Tất cả mọi người đều dậy thật sớm, tập hợp đến bãi đất trống chuyên để họp mặt của thôn, giữa bãi đất trống có một cây cột gỗ to lớn được dựng đứng sừng sững, mà cái người đang bị trói gô trên cây cột kia, ngoài A Thổ ra còn có thể là ai nữa?

   Bên dưới cột được đặt không ít củi lửa, số lượng củi lửa nhiều như thế, chỉ cần một ngọn lửa mồi vào sẽ có thể bốc cháy ngay lập tức, tuy nguyên hình của A Thổ là kỳ lân nhưng còn chưa từng biến thân, tự nhiên là sẽ không có năng lực giữ được một cái mạng dưới sự thiêu đốt của hỏa hoạn rồi.

   Nhìn vào vẻ mặt của y, làm gì có nửa tia lo sợ nào, không giống như là y sắp sửa phải đi chịu chết mà không khác gì đang làm một chuyện trang trọng, vĩ đại vậy.

   Kỳ Canh cào cào tóc nghĩ không ra, đây là làm sao vậy hả? Chỉ mới qua một đêm, tại sao thái độ của mọi người đối với A Thổ lại hoàn toàn thay đổi rồi, còn muốn hành quyết y luôn nữa là sao? Đây gần như là chuyện không thể nào xảy ra.

   Dựa theo tính tình ngày xưa của Kỳ Canh, nhất định hắn sẽ cứu người ra trước rồi hỏi cho rõ ràng. Nhưng dù sao hắn cũng đã không còn là thanh niên không đầu không óc, hữu dũng vô mưu của ngày xưa nữa, đồng thời còn có phụ thân của hắn, Kỳ Thạc, và tế tự đại nhân đều ở đây, đâu đến phiên hắn nói gì nữa chứ.

   Kỳ Thạc thấy đệ đệ trở về, liếc mắt nhìn hắn, khẽ lắc lắc đầu, Kỳ Canh nhíu mày nhưng cũng không nói chuyện, chậm rãi đợi xem hướng phát triển của chuyện này.

   "A Thổ, bởi vì sự xuất hiện của ngươi đã mang đến quá nhiều bất hạnh cho tộc nhân của ta, ngươi không muốn bọn ta giao ngươi ra, tình nguyện lấy cái chết tạ tội, vậy bọn ta cũng chỉ có thể thành toàn cho ngươi mà thôi. Hiện tại ngươi còn lời gì muốn nói nữa không?" Thanh âm lạnh lẽo của Liễu Mộ Ngôn vang lên.

   A Thổ cười cười, cái người hán tử thô lỗ kia, dưới ánh hào quang của buổi sáng sớm, thấy chết không sờn, nở nụ cười tựa như đã nhìn thấu mọi việc, bộ dáng như thế lại có chút mị hoặc. Y nhắm mắt lại, cất cao giọng nói: "A Thổ là một đứa mệnh tiện, từ nhỏ đã không cha không mẹ, không biết mình là ai, cũng không biết trên đời này có còn người thân có huyết thống thân cận với ta hay không. Nhân duyên cho chúng ta gặp được nhau, trước khi chết ta lại có duyên được biết, ta không chỉ là một nô bộc sống trong phủ đệ của người khác, sinh ra đã kém người khác một bậc, ta có tộc nhân của ta, chảy cùng chung dòng máu với ta, hơn nữa lại còn là đồng loại với thượng cổ thần thú, có thể biết được ta cũng không phải là một người ngoại tộc cô đơn, cả đời này của ta đã đủ thỏa mãn rồi. Hôm nay bởi vì ta mà đã khiến cho tộc nhân phải gánh chịu nhiều thương tổn như vậy, tội của A Thổ khó tránh khỏi cái chết, chỉ cầu khi lửa này được châm lên, đốt ta thành một đóng tro tàn, người nọ cũng không còn lý do gì để làm khó dễ các ngươi nữa, hi vọng của ta bất quá là vĩnh viễn không gặp lại hắn nữa mà thôi, châm lửa đi."

   Liễu Mộ Ngôn khẽ thở dài một tiếng, cầm lấy cây đuốt đang cháy hừng hực ở bên cạnh lên, châm vào trên đống củi kia.

   Trong chớp mắt hỏa diễm liền truyền từ đống củi lên cây cột của A Thổ, nhưng giữa lúc điện quang thạch hỏa, cây cột bị nhổ tận gốc, kèm theo đó là một trận cuồng phong, A Thổ liền được ôm lấy, hoàn toàn thoát ra khỏi đóng lửa.

   Người tới chính là Ma Quân đại nhân tuấn mỹ vô song, hình như hắn đang phải chịu đựng cơn tức cực lớn, nặng nề đáp xuống đất lại không để cho A Thổ bị ngã.

   "Ai cho phép ngươi chết? Là ai cho phép các ngươi to gan lớn mật dám động vào y?" Thanh âm của Ma Quân đại nhân bình tĩnh không gợn sóng, nhưng ẩn chứa bên dưới lại là sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt, tựa như nếu ai trả lời cho hắn một đáp án không vừa lòng, cơn giận của hắn sẽ lập tức thiêu đốt toàn bộ Kỳ Lân thôn đến gần như không còn. Đáng thương thay cho Ma Quân, nếu như dưới tình huống lý trí còn thanh tỉnh, nhất định hắn có thể biết được đây chỉ là một tuồng kịch mà người của Kỳ Lân thôn đã chuyên môn biểu diễn cho hắn xem, không thôi nếu như thật sự định để cho A Thổ chết đi, cần gì phải gióng trống khua chiêng như vậy chứ? Thế nhưng hắn đã bị cái cảnh nguy hiểm ban nãy của A Thổ dọa sợ, sự lãnh tĩnh thường ngày đã mất tích chẳng thấy tăm hơi.

   Toàn bộ hành động của hắn đều nằm trong dự đoán của Liễu Mộ Ngôn và A Thổ, Liễu Mộ Ngôn một chút cũng không bị hắn dọa sợ, mở miệng nói: "A Thổ tự nguyện chịu chết, đừng nói là Ma Quân ngươi, kể cả khi Đại La Thần Tiên xuống đây đều không có tư cách không cho phép y vứt bỏ tính mạng của mình. Nếu như y đã quyết tâm tự sát, hôm nay Ma Quân có năng lực cứu y một lần, chẳng lẽ còn có thể trông chừng cả ngày lẫn đêm để phòng ngừa y coi thường mạng sống của mình hay sao?"

   "Ngươi hận ta như vậy sao, hận ta hận đến tình nguyện chết đi cũng không muốn quay về cùng ta?" Căn bản là Ma Quân không để ý đến lời Liễu Mộ Ngôn nói, chỉ trừng mắt nhìn A Thổ đang nằm trong lòng, ánh mắt lạnh như băng sương, cứ như muốn đâm thủng một lỗ trên người người ta vậy.

   Lúc này A Thổ mới mở mắt, nhìn cái người có sự tồn tại không khác gì thiên thần ở trong lòng y ở ngay trước mắt đang mang theo khuôn mặt xám như tro tàn nói: "Thương Kỳ, trước thì ngươi phụ ta, sau đó lại khi dễ tộc nhân của ta, ngươi hỏi ta có hận ngươi không, ta cũng muốn hỏi ngươi một câu, có phải ngươi cũng hận ta hận đến mức phải dằn vặt ta suốt cả cuộc đời này, đến cả quyền sống chết của ta đều phải cướp đoạt luôn hay sao?"

   "Chết?" Thương Kỳ không giận mà cười ngược lại, trên gương mặt tà mị yêu mỹ kia càng mang thêm vẻ tà khí bức người, "Vậy bản quân sẽ nói cho ngươi biết, ngươi sinh là người của bản quân, chết là hồn của bản quân, vô luận là hôm nay ngươi bị lửa thiêu chết, hay là ngày mai nghĩ ra phương thức tự sát nào khác, ta nhất định phải tìm được hồn phách của ngươi để ngươi chỉ có thể ở bên cạnh ta vĩnh viễn."

   Sắc mặt của A Thổ cũng không có tái đi khi nghe cái loại tuyên ngôn không giảng đạo lý lại bá đạo vô song này của hắn, trái lại còn đỏ bừng vì tức giận, y cười cười, cắn lưỡi muốn tự sát, biểu thị mình không quan tâm đến lời uy hiếp của hắn.

   Ánh mắt Thương Kỳ biến đổi, nhanh tay lẹ mắt cạy miệng của y ra, bên môi phun ra một ít máu, cũng may nhờ hắn phát hiện sớm, còn chưa tới mức cắn đứt cả lưỡi. Nhưng tim của hắn lại đau đớn hệt như chính mình bị cắn, hơn nữa lại còn là cắn đến nơi yếu ớt nhất, máu chảy như trút nước.

   "Không thể! Bản quân không muốn ngươi chết, ta muốn ngươi sống, không cho phép ngươi đi tìm chết! Nghe chưa!" Mới vừa nãy còn tràn đầy tự tin, khí thế uy vũ độc tôn trên trời dưới đất lại ầm ầm đổ sụp xuống trước hành động liều mạng của A Thổ, biến mất hầu như không còn, nào còn khí phách của Ma Quân, hắn chỉ là một nam nhân đáng thương chỉ có thể dùng cách gào thét bốc đồng nhằm níu kéo người yêu dứt tình đoạn nghĩa.

   Chẳng biết từ khi nào lại có vài giọt nước mặt nóng hổi rơi xuống ngực của A Thổ, tim A Thổ nóng lên, không tự chủ được vươn tay vuốt ve gương mặt đẹp đến không thể tả của hắn. Tiểu công tử của y chưa bao giờ khóc, lại càng chưa từng khóc vì y bao giờ.

   "Ngươi muốn làm thế nào, chỉ cần ngươi đừng chết, dù có muốn thế nào cũng đều có thể, bảo ta giải tán toàn bộ hậu cung cũng có thể, không muốn ở cùng một chỗ với ta cũng có thể, chỉ cần ngươi đừng nói cắn lưỡi liền cắn lưỡi, ta muốn nhìn thấy ngươi còn sống, chỉ cần ngươi mạnh khỏe, ta sẽ không dằn vặt ngươi, cũng sẽ không làm khó tộc nhân của ngươi nữa, đừng tự sát có được không?"

   "Lời ngươi vừa nói, có thể giữ lời sao?" Trong mắt A Thổ chợt lóe tinh quang, nhưng Ma Quân đang lâm vào tâm tình bi thiết một chút cũng không phát hiện ra mình đã bị gài bẫy.

   "Nếu như ta còn dám phụ ngươi, còn khiến cho ngươi thất vọng một lần nữa, liền phạt ta vĩnh viễn cũng không thể ở cùng một chỗ với ngươi, đã thề độc như vậy rồi, ngươi còn có thể không tin ta nữa sao?" Thương Kỳ nắm lấy tay của A Thổ, cọ cọ vào mặt mình, chỉ vừa nghĩ đến loại khả năng này, tim của hắn cứ như bị dao cắt.

   "Nếu như ta muốn sống tại Kỳ Lân thôn, muốn ở cùng với tộc nhân của ta, ngươi có thể giúp ta cởi bỏ phong ấn để ta biến thân sao?"

   "Có thể."

   "Dùng sức mạnh của ngươi tu bổ kết giới cho Kỳ Lân thôn cũng có thể sao?"

   "Có thể."

   "Mấy người ngươi bắt đi lúc trước, đều thả họ ra."

   "Có thể."

   "Giải tán hậu cung của ngươi?"

   "Có thể."

   Cuối cùng A Thổ cũng nở nụ cười.

   Chỉ trong vòng một nén nhang ngắn ngủi, bởi vì Ma Quân đại nhân bị dọa thành đầu óc trống rỗng, cứ như vậy thiên đại khốn cảnh của Kỳ Lân thôn liền được giải quyết, A Thổ nở nụ cười giữa hàm hậu lại mang theo chút giảo hoạt với Liễu Mộ Ngôn: "Tế tự đại nhân, thỉnh chuẩn bị đi, ta nghĩ đã có sức mạnh của bốn kỳ lân bọn ta, hơn còn có lực lượng của Ma Quân, chuyện tu bổ hoàn toàn kết giới, chắc là sẽ không thành vấn đề đâu."

   Thương Kỳ nhìn mọi người bày ra biểu tình cứ như trút được gánh nặng, mơ hồ mới phản ứng lại được một chút, có thể là mình đã bị gài bẫy rồi. Hôm nay hứa cũng đã hứa, thề độc cũng đã thề, căn bản là hắn không có cách nào đổi ý. Thế nhưng không ngờ người trong ngực lại vừa mới cười, nụ cười này xuất hiện trên gương mặt tràn ngập vẻ dương cương, có bao nhiêu hồn nhiên đôn hậu cơ chứ. Cứ như lại trở cái thời y xem hắn là toàn bộ thế giới, khiến cho mình cảm thấy thật an tâm.

   Ma Quân cắn răng, dưới tư thế nhấc tay mời đi của Liễu Mộ Ngôn, hắn đi theo cái đám kỳ lân đáng giận này tiến vào Kỳ Lân động.

   Mà thôi, A Thổ không muốn trở về thì cứ không muốn trở về đi, y không chịu về, chẳng lẽ mình còn không tới đây được sao? Dù sao thì mình cũng là Ma Quân đại nhân đã mang đến đại ân cho cái đám tiểu kỳ lân này, chắc là bọn họ cũng không dám không cho hắn vào thôn đâu, đúng chứ hả?

   Quá trình tu bổ được tiến hành suốt cả một ngày, năng lượng của A Thổ đã bị phong tỏa quá lâu, hiện tại được phóng thích ra ngoài, chạy tán loạn khắp cả người. Đợi đến khi y học xong cách khống chế năng lượng của mình, y mới cùng mọi người đồng tâm hiệp lực tu bổ kết giới, kết quả là hao hết khí lực, té xỉu vào trong lòng Thương Kỳ.

   "Tiểu kỳ lân, chuẩn bị một gian phòng hảo hạng cho bản quân, A Thổ phải nghỉ ngơi." Ma Quân cũng đã tiêu hao không ít chân khí, nhưng chí ít so với A Thổ thì vẫn còn có thể đứng vững, ôm lấy y. Hắn ra lệnh cho Kỳ Thiên Hữu cứ như là đang ở nhà của mình.

   "Đã an bài xong từ lâu, cảm tạ sự tương trợ to lớn của Ma Quân, mời đi bên này." Liễu Mộ Ngôn đứng dậy sau một ngày không ngủ, dùng tay làm ra động tác mời đi.

   Tảng đá lớn trong lòng đã có thể buông xuống, y lại không hề cảm thấy thoải mái chút nào, thậm chí có loại đi mà như nhũn ra, đánh mất khí lực tự chống đỡ bản thân. Liễu Mộ Ngôn xoa xoa mi tâm, đi ở phía trước dẫn đường, mà thôi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.

   Ba phụ tử Kỳ gia ngủ đến hôn thiên địa ám, việc làm đầu tiên sau khi tỉnh lại chính là hảo hảo thương yêu hai nhi tử một cái. Suốt mấy ngày qua, Tiểu Hi và Tiểu Vọng đều nhờ tộc nhân thay phiên nhau trông chừng, rõ ràng là có phụ thân nhưng lại không khác gì không có phụ thân, đáng thương hề hề ăn cơm hàng xóm. Tiểu hài tử tính hay quên, thỉnh thoảng sẽ khóc đòi phụ thân, nhưng đến khi khóc mệt ngủ qua một giấc liền không nhớ rõ gì nữa.

   "Vật nhỏ đáng thương của bọn ta, cuộc sống khốn khổ đã kết thúc rồi, sau này mỗi ngày gia gia đều sẽ ôm các con chơi đùa." Kỳ Thiên Hữu đều sắp lão lệ tung hoành, mấy tháng nay, hài tử đều đã cao đến đầu gối rồi, đứng nghiêng trái ngã phải rồi còn có thể bước đi, chỉ là đi vẫn chưa được ổn lắm, cứ hay ngã nhào, bị ngã cũng không khóc, trực tiếp lật người qua bò đến ôm chân của phụ thân.

   "Phụ thân người đừng vội khóc, bọn con còn có chuyện muốn thương lượng với người đây." Kỳ Thạc Kỳ Canh mỗi người ôm lấy một bảo bối, cẩn thận hôn một cái. Làm sao mà bọn họ có thể không cảm thấy áy náy với hài tử, áy náy với tức phụ nhi được chứ?
Sky Blue Bobblehead Bunny