23/02/2016

Chương 64 - HTTS


64. Biến đổi lớn trong thôn



   Liễu Nghi Sinh đoán ra được vài điểm đúng, Kỳ Lân thôn đã xảy ra chuyện, không những vậy lại còn là chuyện lớn nữa kìa, lớn đến mức Kỳ Thạc và Kỳ Canh không dám tùy tiện rời thôn, nếu không phải quá nhớ mong vật nhỏ, hai người cũng sẽ không phân công nhau, một ở lại canh giữ, một đi thăm người.

   Gần như mỗi ngày bọn họ đều phải hao tổn hết pháp lực, cho dù có đi thăm y, được ôm y vào lòng ngủ một giấc đã là hạnh phúc lớn lao rồi. Một bên tưởng niệm người nọ, muốn gặp y muốn đến chịu không nổi, một bên lại sợ y nhìn ra manh mối, truy hỏi tình huống bên này, mỗi ngày hai huynh đệ đều trôi qua trong cảm giác sốt ruột bồn chồn, có đôi khi đến cả Kỳ Thạc tốt tính cũng sẽ dễ nổi cáu.

   Mà ngọn nguồn của chuyện này, lại bắt đầu từ A Thổ.

   Ba tháng trước, vào một đêm nào đó, Kỳ Lân thôn bị cuồng phong bạo lôi đánh tới, đây cũng không phải là thời tiết tự nhiên, mà lại giống như trời hạ thiên kiếp, tình huống kinh khủng đến cực điểm, dưới sự tấn công của bạo lôi kết giới đã bị tổn hại đến gần như không còn.

   Các thôn dân trong Kỳ Lân thôn đã sớm không còn là thần thú chỉ cần có một giống đực tùy tiện đứng ra liền có thể xông vào Ma Giới chống lại Ma Tộc như trước đây. Trải qua trăm ngàn năm sinh sôi nảy nở đã không còn pháp lực của kỳ lân, họ chỉ cường tráng hơn nhân loại bình thường một chút, sức chiến đấu mạnh hơn một chút mà thôi, còn lại, cũng là nhân loại bình thường được sinh ra và lớn lên trong Kỳ Lân thôn, trong lúc bất chợt cuộc sống yên tĩnh bị đánh phá, tự nhiên trọng trách bảo hộ thôn làng cũng rơi vào trên người ba phụ tử Kỳ Thiên Hữu.

   Bạo lôi vẫn duy trì liên tục suốt một hồi lâu, vào lúc kết giới lung lay sắp đổ, bên cạnh màng nhĩ của mọi người vang lên một giọng nam cao ngạo: "Cẩu đản của các ngươi thật lớn, cũng dám giấu người của bản quân, ma lôi ban nãy chỉ là lời cảnh cáo dành cho các ngươi, quẳng A Thổ ra đây cho ta, nếu vậy bản quân có thể bỏ qua chuyện cũ này."

   Mọi người còn chưa kịp hiểu đã xảy chuyện gì, họ đều quay đầu nhìn về phía A Thổ. Chỉ thấy lúc y vừa nghe đến thanh âm kia, mặt liền xám như tro tàn, thân thể cường tráng không ngừng run rẩy, nhìn qua cực kỳ đáng thương.

   Thanh âm kia lại vang lên, nghe vào giống như là đang ẩn chứa tức giận: "A Thổ, ngươi cho là ngươi trốn ở chỗ này bản quân sẽ không có biện pháp bắt ngươi hay sao? Nực cười, nếu không muốn liên lụy đồng tộc của ngươi, liền ngoan ngoãn quay về với ta, không thôi ta sẽ san bằng chỗ này thành bình địa, nhìn xem ngươi còn có thể trốn đến chỗ nào để làm rùa đen rụt đầu đây."

   "A Thổ, có chuyện gì vậy?" Liễu Mộ Ngôn chau mày, không phải A Thổ nói mình là nô tài chạy trốn khỏi nhà giàu sao? Thế nào mà lại chọc tới loại nhân vật có pháp lực cao cường, vừa nhìn qua liền biết không phải là người thường này rồi?

   "Là hắn, là hắn... Hắn không chịu buông tha cho ta... Nên mới tới tìm ta..." Môi A Thổ run run, cứ như là muốn dùng hết sức rút thân thể của mình lại thành một đoàn, bất đắc dĩ bởi vì thân hình quá lớn, trái lại bộ dáng co co rút rút lại hết sức buồn cười.

   "Đến tột cùng thì hắn là ai?"

   "Ma Quân... Hắn là Ma Quân Thương Kỳ..."

   Nghe được tục danh của Ma Quân, Liễu Mộ Ngôn từ trước đến nay vẫn luôn lạnh nhạt cũng không kiềm chế được mà trắng bệch mặt mày. Hơn vạn năm trước, Kỳ Lân và Ma Giới đại chiến một trận, dẫn tới tổn thương nguyên khí, lúc này mới thoái ẩn vào nhân gian hưu sinh dưỡng tức, còn về Ma Giới, nghe nói vẫn an phận thủ thường, không có tiếp tục khiêu khích tộc nhân của y nữa.

   Ma Quân Thương Kỳ, vừa mới ngồi lên vị trí Ma Quân mấy năm gần đây, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn liền dẫn dắt Ma Tộc thoát khỏi tình thế suy sụp, mơ hồ có tư thế trọng chỉnh hùng phong, có thể phất lên bất kỳ lúc nào.

   Khoan nói tới chuyện có phải càng ngày năng lực của Ma Tộc càng cường đại hơn hay không, chỉ với bản thân của vị Ma Quân này thôi đã là một đại ma vương không thể khiến cho người khác khinh thường rồi, A Thổ lại đi đắc tội với một đại nhân vật khó xử lý như thế, Liễu Mộ Ngôn rất đau đầu.

   "Tế tự đại nhân!" A Thổ quỳ xuống trước mặt của mọi người, vừa khủng hoảng dập đầu vừa nói: "Cầu xin ngài, đừng đánh đuổi ta đi, ta không muốn quay về cái cuộc sống sống không bằng chết kia nữa, ta tình nguyện chết cũng không muốn trở về, cầu xin ngài tế tự đại nhân!"

   Kỳ Thạc Kỳ Canh đều xem đến choáng váng, A Thổ có vẻ ngoài xấu xí này thế mà lại chọc tới người đứng đầu Ma Giới? Nhìn bộ dáng ngây ngốc chất phát của y, nào có nửa phần giống với một nhân vật đã tự chạy thoát ra khỏi Ma Giới, còn tránh thoát được tay mắt của Ma Quân, trốn đi hơn một năm trời nay?

   Liễu Mộ Ngôn mặc y dập đầu, trên trán đã đỏ tươi thành một mảnh, cũng không có mở miệng. Ma Quân là người mà bọn họ không cách nào đắc tội nổi, chí ít là hiện tại không đắc tội nổi, nhưng bảo y cứ như thế liền giao A Thổ cho Ma Quân, y lại rơi vào trạng thái do dự.

   A Thổ là Thổ Kỳ Lân duy nhất trong tộc, tuy rằng bởi vì các loại nguyên nhân vẫn chưa thể biến thân thành công được, nhưng một khi để cho A Thổ rời đi, gần như y đã có thể chắc chắn A Thổ sẽ không còn cơ hội trở về nữa, còn chưa biết đến ngày tháng năm nào mới xuất hiện tiếp một Thổ Kỳ Lân nữa, chuyện kết giới sụp đổ đang vô cùng cấp bách, chỉ cần có A Thổ ở đây, chí ít còn có chút hi vọng.

   Về phương diện khác, tuy không phải A Thổ lớn lên từ nhỏ ở trong thôn, nhưng chung quy A Thổ vẫn là một kỳ lân, y có nghĩa vụ bảo hộ A Thổ, mà không phải đến khi xảy ra chuyện nguy hiểm liền chắp tay giao A Thổ cho người khác, đừng nói chi y, toàn bộ mặt mũi của kỳ lân tộc trong tam giới đều mất mặt về nhà, y có thể không để ý đến mặt mũi của mình, nhưng lại không thể không để ý tới vinh dự của tộc nhân.

    A Thổ vẫn đang dập đầu, một bên rơi lệ một bên run rẩy đáng thương, tựa như nếu Liễu Mộ Ngôn để y rời đi, không khác gì bắt y đi chết vậy.

   Tình huống rơi vào thế giằng co, Ma Quân không kiên nhẫn nói: "A Thổ, ngươi cáu kỉnh náo loạn một năm cũng đã đủ rồi. Đừng ngây thơ cho rằng cái đám tiểu mã nhi này có thể bảo hộ cho ngươi, để phá tan kết giới này căn bản là ta cũng không phải tốn chút công phu nào cả, điểm ấy đám tiểu mã nhi này đều hiểu được. Sự kiên nhẫn của ta không nhiều lắm, ngươi còn chưa chịu đi ra sao? Sau khi kết giới bị phá vỡ sẽ không còn đường sống nữa đâu."

   A Thổ hoảng sợ quỳ trên mặt đất rơi lệ, rất giống một con voi ăn cỏ bị giáo nhọn đâm xuyên qua ngực, Liễu Mộ Ngôn cắn răng một cái, cao giọng trả lời: "Kỳ Lân thôn của ta thật vinh hạnh, có thể tiếp đón Ma Quân đại giá quang lâm, chỉ là lễ chào hỏi này có hơi quá tay, thứ cho bọn ta không có phúc hưởng thụ."

   "Đương nhiên là các ngươi không có phúc hưởng rồi, đừng nói lời vô ích nữa, giao A Thổ ra đây."

   "A Thổ là tộc nhân của bọn ta, chắc Ma Quân cũng biết, trên dưới tam giới này, làm gì có chuyện có người tới nhà người khác đòi bắt người bao giờ, lại nào có ai dùng cường quyền cưỡng bức, buộc người khác phải chắp tay giao tộc nhân của mình ra bao giờ, xin Ma Quân thứ lỗi, A Thổ là do bọn ta che chở, trừ phi chính A Thổ nguyện ý đi theo ngươi, không thôi cho dù có phải liều cả tính mạng, bọn ta cũng sẽ không để cho ngươi thực hiện được mục đích của mình đâu."

   Liễu Mộ Ngôn nói lời kiên định hữu lực, thanh âm tràn ngập khí phách, A Thổ cảm động đến mức không ngừng rơi lệ, trong lòng chợt sinh ra dũng khí, y sống lâu như vậy rồi đây lần đầu tiên cảm nhận được bản thân có người nhà che chở, đi tới Kỳ Lân thôn đã hơn một năm, tất cả mọi người đều đối đãi với y vô cùng tốt, tuy rằng cũng rất bất ngờ khi được biết không ngờ mình lại là tộc nhân của bọn họ, chỉ do mình chưa thể biến thân được mà thôi, nhưng y không nghĩ tới dù có phải lấy số phận của toàn tộc ra để đánh cược, tế tự đại nhân cũng muốn bảo hộ cho y, trong lòng kích động khó nhịn, nhưng cũng sợ mình sẽ làm liên lụy đến tộc nhân, một tráng hán như thế lại khóc đến mức không còn hình dạng.

   "Ha ha, khẩu khí thật lớn." Ma Quân cười nhạt, không đồng ý với cách nói của Liễu Mộ Ngôn, dùng thanh âm đã lạnh đi vài phần nói với A Thổ: "A Thổ, ta sẽ cho ngươi một cơ hội cuối cùng, ngươi có theo ta quay về hay không? Xem ra trước đây ta đã quá dung túng quá tốt với ngươi rồi, ngươi chẳng qua chỉ là một tiện nô, bản quân bận trăm công nghìn việc còn phải tự đi đón ngươi trở về, khuyên ngươi đừng cứ không biết tốt xấu, khiêu chiến điểm mấu chốt của bản quân nữa."

   A Thổ nghe xong lời này liền tức sôi gan, ủy khuất, ai oán, phẫn nộ, tất cả đều hóa thành cơn giận, y đứng lên, bờ vai run rẩy ngưởng mặt lên trời hô: "Ngươi... Ngươi tốt với ta cái rắm! Ngươi nói chỉ thích một mình ta, lại không ngừng cưới một đám mỹ thiếp vào nhà, cho tới bây giờ ngươi vẫn luôn khinh thường ta, nói ta là tiện nô, ta là tiện nô không xứng với ngươi, vậy tại sao ngươi lại phải dây dưa không chịu buông tha cho ta, đám mỹ thiếp đó còn chưa đủ cho ngươi ngủ sao? Một nam nhân thô lỗ như ta đây có cái gì tốt chứ? Ngươi đâu cần phải quấn lấy ta không buông, còn uy hiếp tộc nhân buộc họ phải vứt bỏ ta, thật vất vả ta mới có nhà, biết bản thân không còn đơn độc một mình nữa, đến những người nhà cuối cùng của ta mà ngươi cũng muốn cướp đi, muốn hủy thôn của bọn ta, đây là cái thứ mà ngươi gọi là rất tốt với ta hay sao? Thương Kỳ rốt cuộc ngươi có trái tim hay không, hay là tim đã bị chó ăn mất rồi? A Thổ ta thân phận ti tiện, tốt xấu gì cũng đã ở bên cạnh ngươi nhiều năm như vậy, chẳng lẽ ngươi không thể chừa cho ta một đường sống nào hay sao?"

   Y càng nói càng động dung, lau nước mắt, lồng ngực không ngừng phập phồng: "Ta nói cho ngươi biết, hôm nay ta sẽ không rời đi, nếu như ngươi dám khi dễ tộc nhân của ta, hiện tại ta liền cắt cổ cho ngươi xem, nếu ngươi muốn thì có thể mang xác của ta trở về, ta đánh không lại ngươi, chẳng lẽ còn không thể tự sát sao?"

   Thì ra A Thổ và Ma Quân thực sự có quan hệ như vậy, qua thật lâu trên không trung cũng không có tiếng vọng lại, mọi người hai mặt nhìn nhau một hồi lâu, cuối cùng nghe được câu trả lời của Ma Quân: "Được, A Thổ ngươi giỏi lắm, cũng đã dám uy hiếp bản quân rồi đúng không, ngươi cho là ngươi dùng cái chết uy hiếp bản quân bản quân sẽ không có biện pháp xử lý ngươi hay sao? Ha, chúng ta cứ chờ xem, hiện tại bọn họ mạnh miệng như vậy, ngươi hãy mở mắt to ra mà coi bản quân có bản lĩnh buộc bọ họ giao ngươi ra cho bản quân hay không."

Chương 63 - HTTS


63. Qua loa có lệ



   Cách nói của Liễu Nghi Sinh vô cùng hài hước, Tây Môn Tình nín khóc mỉm cười, nhào vào trong ngực ôm lấy y. Liễu Nghi Sinh vỗ về lưng Tây Môn Tình, thầm nghĩ, nếu như Tây Môn Tình là hài tử của Tây Môn gia, bởi vì các loại nguyên nhân mà không được Tây Môn gia thừa nhận, như vậy hài tử mà năm đó bọn họ tuyên bố với bên ngoài là đã vứt bỏ đi không phải chính là Tây Môn Tình hay sao?

   Như vậy Tây Môn gia liền không cần đăng ký hộ tịch cho Tây Môn Tình, mà Tây Môn Tình không được cho phép ra khỏi cửa cũng không có khả năng bị người ngoài phát hiện ra. Trên thực tế trừ mình cùng với nữ đầu bếp đưa cơm, đến cả người của Tây Môn gia đều rất ít khi đến thăm y.

   Có thể là hướng đi của y bị nhầm lẫn rồi, bất quá Liễu Nghi Sinh không cảm thấy bản thân mình đang lãng phí thời gian, được quen biết với Tây Môn Tình khiến y thấy rất vui vẻ, hai người kia không thể ở bên cạnh mình quá nhiều, trong lòng lại luôn nhớ mong con nhỏ, ít nhiều gì cũng nhờ Tây Môn Tình y mới có thể phân chút tâm đi ra ngoài.

   Nếu như nhầm lẫn, cũng không cần lãng phí thời gian nữa, nên đi tìm kiếm phụ mẫu thân sinh của mình ngay lập tức, kỳ quái là Liễu Nghi Sinh lại cực kỳ luyến tiếc Tây Môn Tình, y chỉ mới 15 tuổi, mới có người đầu tiên chân chính đối tốt với y, nếu mình cứ rời đi như vậy, đừng nói đến chuyện khẳng định là sẽ không học được võ công, còn có thể xảy ra khả năng lại rơi vào cái loại cảm giác u tối đó một lần nữa, tự oán tự trách vận số của mình không tốt, không xứng đáng được người khác đối xử tốt với mình.

   Liễu Nghi Sinh ngẫm lại liền cảm thấy đau lòng, mà thôi, cứ coi như là mình có duyên với hài tử này đi, ít nhất cũng phải khiến cho hài tử này có thể tự tin đối mặt với cuộc sống, như vậy y mới có thể ra đi được.

   "Tình Nhi học tốt khinh công rồi, ngoại trừ cái này ra, còn muốn học cái nào khác nữa không? Thông thạo một môn, sau này có thể rời khỏi Tây Môn gia, sống một cuộc đời mà mình mong muốn, sẽ không còn ai khi dễ con nữa."

   "Học cái khác?" Tây Môn Tình cực kỳ hoang mang, y được học võ công đã cám ơn trời đất rất nhiều rồi, nào dám hy vọng xa vời có thể học được cái khác, sau này trải qua một cuộc sống độc lập không bị ai khi dễ nữa.

   "Không giấu gì Tình Nhi, sư phụ cũng coi như là nửa đại phu, biết được chút ít y thuật, kể từ ngày mai, chúng ta nửa ngày học võ công, nửa ngày học y thuật, có thể sẽ hơi mệt một chút, Tình Nhi có thể kiên trì hay không?"

   Tây Môn Tình lúng ta lúng túng gật đầu, trong lòng chắc chắn sư phụ sẽ không lừa gạt hoặc làm ra chuyện gì không tốt với y, sợ mệt sợ khổ cái gì, vì sư phụ nhất định y phải cố gắng học tập cho tốt.

   ****

   "Sư phụ?" Gần đây Tây Môn Tình nhận ra sư phụ của y vẫn luôn không yên lòng, tâm trạng có chút bồn chồn, hiện tại y vừa mới học xong dược lý sư phụ đã dạy, còn đang chờ sư phụ đánh giá nha, nhưng đôi mắt của sư phụ lại trống rỗng, ngay cả khi y nói xong rồi người cũng không có ý thức được.

   "Hả?" Liễu Nghi Sinh hồi thần, thấy trong đôi mắt trong trẻo của đồ đệ tràn đầy lo lắng, có chút ngượng ngùng cười cười nói: "Không có gì đâu, gần đây sư phụ ngủ không ngon, cho nên ban nãy mới ngẩn người ra."

   "Sư phụ trở vào phòng của con ngủ một lát đi." Tây Môn Tình vừa mới đề nghị, dường như nhớ tới cái gì liền cúi đầu nói: "Nếu như sư phụ không ngại phòng của Tình Nhi đơn sơ."

   Liễu Nghi Sinh sờ sờ đầu y thở dài, hài tử này đã quen hạ thấp bản thân mình, cứ cảm thấy toàn bộ mọi thứ của mình đều không tốt, không đáng để người khác yêu thích.

   "Sao sư phụ có thể ghét bỏ được chứ, sư phụ đi nghỉ ngơi một chút, Tình Nhi tự học bài được không?"

   Tây Môn Tình nhu thuận gật đầu, cười thập phần ngại ngùng đáng yêu.

   Liễu Nghi Sinh nằm trên chiếc giường cứng còng của đồ đệ, thầm nghĩ cái này mà gọi là đơn sơ sao, đơn giản là tồi tàn mới phải, có thể còn không bằng cả chỗ hạ nhân ở nữa là. Giường được ghép từ mấy mảnh gỗ lại, chăn đệm rất mỏng, thời tiết chỉ vừa mới vào thu đã đắp không đủ ấm rồi, bên trên bị vá lỗ chỗ, cứ như được ráp từ mấy mảnh vải vụn lại với nhau để làm thành một cái chăn vậy. Căn bản là toàn bộ căn phòng cũng không có cái gì có thể nhìn vừa mắt cả, nếu không phải vì Tây Môn gia muốn cô lập Tây Môn Tình, có thể là đã không thèm cấp cho y cả một gian nhà, mà sẽ trực tiếp bắt y vào nhà chứa củi ngủ luôn rồi.

   Hầy, giữa người với người, sao lại có thể khác xa như vậy chứ? Liễu Nghi Sinh không nghĩ ra Tây Môn Tình thân là trưởng nam của Tây Môn gia, cho dù không phải con của vợ lớn, cũng không có đạo lý lưu lạc thành như vậy chứ hả. Cũng không phải Tây Môn gia nuôi không nổi một nhi tử như thế, nhìn bốn người muội muội như hoa như ngọc, người nào mà không cẩm y ngọc thực? Sao đến phiên nam hài này, lại phải trải qua những ngày như vậy?

   Khả năng duy nhất, chỉ sợ là vợ chính của Tây Môn gia nhìn không vừa mắt hài tử này, cả đời của bà không đẻ ra nổi một đứa con trai, đương nhiên khi nhìn đến con của nữ nhân khác sinh ra đều là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt, còn cổ vũ cho mấy đứa con gái của bà khi dễ người ca ca đáng thương này, thậm chí Liễu Nghi Sinh còn nghĩ nếu không phải y gặp được mình, có thể cả đời này đều phải uất ức trong căn phòng nhỏ lụi bại này đến chết mất.

   Cuộc sống không được ai thương yêu, sống tiếp cũng còn ý nghĩa gì nữa đâu?

   Liễu Nghi Sinh cảm thấy mình thực sự rất tốt số, có hai người thương yêu y, chỉ là gần đây tần suất hai người kia đến thăm y càng ngày càng không thường xuyên, ngay từ đầu là mỗi buổi tối đều sẽ tới, sau đó đó là ba ngày, năm ngày, đến bây giờ, lại là một người đi một người ở, vẻ mặt còn uể oải, ôm y xong liền ngủ mất, cũng không hề có tâm tư làm loại chuyện đó nữa.

   Nếu như y nói nhớ nhi tử, muốn gặp bọn chúng, vẻ mặt của hai người liền khó xử, ấp úng nói không tiện.

   Y muốn gặp nhi tử mình sinh ra có gì mà không tiện chứ hả? Vậy trên đời này có cái gì là tiện đây? Liễu Nghi Sinh thấy bọn họ có việc gạt y lại không chịu giải thích rõ ràng, y nổi giận, đương nhiên sẽ không cho bọn họ sắc mặt tốt gì rồi.

   Nếu như là trước đây, mặt y vừa mới xụ xuống, hai người sẽ làm như trời sắp sập xuống đến nơi vậy, dỗ y bằng mọi cách, nhưng bây giờ, bọn họ chỉ mang theo vẻ mặt bất đắc dĩ kêu y hiểu chuyện một chút, đừng làm rộn.

   Như thế này là có bao nhiêu qua loa chứ hả! Liễu Nghi Sinh không thể không nghĩ ngợi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến hai huynh đệ cứ như biến thành người khác vậy! Không gặp được người, không thấy được hài tử, mỗi ngày y đều cảm thấy lo lắng, lúc này đến cả Tây Môn Tình đều có thể nhận ra y đang bồn chồn.

   Ngẫm lại y rời khỏi Kỳ Lân thôn cũng sắp được 1 năm rồi, có khi nào Kỳ Lân thôn đã xảy ra chuyện gì rồi không? Hay là việc tu bổ kết giới không được thuận lợi? Hoặc là có ai đó bị bệnh? Liễu Nghi Sinh không khống chế được suy nghĩ miên man, thậm chí đến cuối cùng còn nghĩ tới, có khi nào bọn họ đã thích người khác rồi, mới có thể lãnh đạm, đánh mất tính thú với y như vậy không nha?

   Lắc lắc đầu, y cười nhạo bản thân mình đã biến thành một người lo được lo mất, nghĩ lung tung đến ba cái loại chuyện kỳ kỳ quái quái này. Nghĩ cũng biết không có khả năng xảy ra chuyện đó được, cái giống ngựa đực như kỳ lân này cực kỳ trung thành với bạn đời, suốt đời cũng sẽ không di tình biệt luyến.

   Mở chiếc quạt không rời khỏi người ra, mùa này đã không cần xài đến quạt nữa, khi y dịch dung thành một nam tử có tướng mạo thông thường, vào mùa dần xuất hiện gió thu này mà lúc nào cũng cầm quạt theo, y đã bị không ít người cười mỉa nói y học đòi văn vẻ. Như vậy thì có gì là học đòi văn vẻ chứ, mỗi lần nhìn thấy chiếc quạt này, nhìn thấy thi họa được hai người đó vẽ viết ở bên trên, còn có câu thơ bao gồm cả tục danh của mình, tràn đầy trong đó đều là tình yêu thắm thiết của bọn bọ, chỉ cần nhìn thấy nó, trong lòng y liền tràn đầy cảm giác ấm áp, chỉ hi vọng những ngày tiếp theo trôi qua nhanh một chút, chuyện của Kỳ Lân thôn có thể có tiến triển, như vậy bọn họ không cần bị ngăn cách, mỗi ngày phải gặm nhấm cảm giác tương tư này nữa.

Chương 62 - HTTS


62. Thất bại trong gang tấc



   Đây thật đúng là một thiếu niên đáng thương. Kể từ sau khi Liễu Nghi Sinh trở thành sư phụ của Tây Môn Tình liền có thể tùy ý ra vào Tây Môn gia. Mục đích ban đầu của y là mượn cơ hội tìm hiểu chuyện 18 năm trước Tây Môn gia vứt bỏ hài tử, hiện tại cũng bắt đầu tò mò về chuyện của Tây Môn Tình, thuận tiện liền cùng nghe ngóng luôn.

   Tây Môn gia không có nhi tử, chỉ có bốn thiên kim tiểu thư, độ tuổi trong khoảng 10 tuổi, nhưng mà mỗi người đều trổ mã duyên dáng yêu kiều, có thể đoán được đến khi lớn lên sẽ lọt vào bảng mỹ nhân trên giang hồ.

   Tất cả thuộc về công của Tây Môn lão gia, lúc còn trẻ ông cũng là một mỹ nam tử cực kỳ tuấn tú, tuy rằng hiện tại đã bị năm tháng mài mòn, nhưng vẫn còn khí khái hiệp nghĩa đường đường, thế nên đẹp hơn nam tử trung niên không ít lần.

   Tây Môn phu nhân lại là một mỹ nhân, nghe nói trước khi lấy chồng, chính là đại mỹ nhân đệ nhất của võ lâm. Sau khi được gả cho Tây Môn lão gia, vẫn không thể sinh được nam hài, chỉ cho ra đời ba nữ hài, cho dù có là như vậy, bà cũng không đánh mất sủng ái của Tây Môn lão gia, thậm chí Tây Môn lão gia còn không lập vợ nhỏ nối dõi tông đường, có thể thấy được tình cảm của phu thê hai người có bao nhiêu tốt đẹp, có bao nhiêu khiến cho người khác phải hâm mộ.

   Những chuyện này đều do Tây Môn Tình nghe được từ mấy cuộc nói chuyện giữa đầu bếp và nha hoàn. Quanh năm các nàng phải làm việc vừa khổ vừa mệt, chỉ có thể bàn tán chút chuyện của chủ nhân để đỡ buồn mà thôi.

   Nhưng lại có vấn đề phát sinh, nếu như dựa theo cách nói của Lưu Tam mắt lé, 20 năm trước Tây Môn gia đã vứt bỏ hài tử, tại sao hạ nhân đều nói Tây Môn phu nhân chưa bao giờ sinh con trai? Chẳng lẽ hài tử bị vứt bỏ kia không phải là con vợ cả mà là do thiếp sinh ra sao?

   Liễu Nghi Sinh đã từng gặp Tây Môn lão gia và Tây Môn phu nhân, đương nhiên không phải là cái kiểu gặp mặt đối mặt, mà là Tây Môn lão gia dẫn phu nhân ra ngoài, y đã nhìn thoáng qua đoàn người đang vội vã đó. Y thừa nhận là tuy hai người đã vào tuổi trung niên nhưng vẫn có thể xem như là một đôi bích nhân, nhưng y hoàn toàn không có cách nào tưởng tượng được phụ mẫu của mình là như vậy, một chút cảm giác thân cận cũng không có.

   Tuy rằng chuyện của mình không hề có tiến triển, nhưng lại có chút thành tựu trong việc dạy dỗ Tây Môn Tình. Hài tử này cực kỳ thông minh, cho nên tiến bộ rất nhanh, gần như dạy cái gì liền nhớ được cái đó, càng hiếm thấy hơn chính là còn chăm học khổ luyện, chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi đã nắm giữ được không ít kiến thức cơ bản về khinh công.

   Từ từ, Tây Môn Tình cũng thân thiết với Liễu Nghi Sinh hơn, không còn câu nệ như lúc vừa mới gặp mặt nữa. Tây Môn Tình cứ như một tiểu động vật không hề có sức uy hiếp, hoặc như mèo không có móng vuốt hay chó không có răng, ngay từ đầu cứ không ngừng cẩn thận sợ chỉ cần nhúc nhích đầu một cái liền bị người khác khi dễ, sau khi người ta thực sự đối tốt với y, y lại không chút đề phòng bày ra cái bụng mềm yếu nhất của mình lấy lòng đối phương, lại rất sợ bị đối đãi ác liệt.

   Liễu Nghi Sinh yêu mến y, lại thưởng thức sự thông minh của y, biết y có địa vị thấp ở Tây Môn gia, thậm chí không có bất kỳ người nào đến nói chuyện với y, ăn mặc không khác gì hạ nhân, nhưng hiển nhiên y cũng không phải hạ nhân, cũng sẽ không có ai mời riêng sư phụ đến dạy võ công cho một hạ nhân cả. Liễu Nghi Sinh nhìn vóc dáng nhỏ bé của y mà tâm không đành lòng, cứ hay kêu Kỳ Thạc làm đồ ngon, hôm sau lấy cớ tập võ, tăng thêm phần ăn cho y.

   Tây Môn Tình nào có được ăn các loại điểm tâm như xoa thiêu bao, bánh hoa quế bao giờ đâu, đây đều là mấy món mà bọn muội muội mới có thể ăn được, y có thể ăn cơm trắng màn thầu lấp đầy bụng đã là tạ ơn trời đất lắm rồi, hiện tại sư phụ đối với mình tốt như vậy, mỗi ngày còn mang theo món ăn cực ngon đến tăng phần ăn cho y, mỗi lần trở về y đều vừa ăn vừa khóc.

   Liễu Nghi Sinh bất đắc dĩ, nhăn mặt nói: "Còn khóc nữa lần tới sẽ không có ăn."

   Tây Môn Tình hít hít mũi, cuối cùng cũng không dám khóc nữa.

   Trừ ăn ra, Liễu Nghi Sinh còn đưa Tây Môn Tình một chiếc roi mềm cực xinh đẹp được mang theo lúc rời khỏi Kỳ Lân thôn. Tây Môn Tình kinh hỉ đến không biết nói gì, quả thực chính là yêu thích không buông tay.

   "Tình Nhi, thực sự là con rất có thiên phú với võ học, tại sao để trễ thế này mới đi học? Nếu như bắt đầu học chút kiến thức cơ bản từ lúc 4 – 5 tuổi, có thể hiện tại đã có tu vi tốt rồi." Chờ sau khi Tây Môn Tình thưởng thức đồ ăn xong, Liễu Nghi Sinh nhìn mặt trời thấy không sai biệt lắm, chứng lười biếng bắt đầu phát tác, vừa ngồi ở trong viện phơi nắng, vừa nói chuyện phiếm với đồ đệ còn đang chưa thỏa mãn.

   Mấy ngày nay được y chăm sóc, thân thể Tây Môn Tình đã không còn nhỏ gầy, sắc mặt vàng vọt như lần đầu hai người gặp mặt nữa, mà thân thể bắt đầu cao lên, cả người đẫy đà có thịt hơn, sắc mặt cũng tươi tỉnh lên không ít. Nhìn qua như vậy, không ngờ tiểu đồ đệ của y lại lớn lên cực đẹp mắt, thậm chí không hề thua kém mấy tiểu thư của Tây Môn gia, đặc biệt là bộ dáng chân tay luống cuống đứng ở một bên, gương mặt đỏ bừng, đến cả y đều nghĩ sau khi lớn lên, còn không biết sẽ khiến cho công tử hoặc là tiểu thư nhà nào thất hồn lạc phách đây.

   "Con cũng không biết nữa, chưa từng có ai hỏi con có muốn học võ công hay không, bỗng nhiên sư phụ liền từ trên trời giáng xuống. Đây nhất định là ông trời thấy con quá đáng thương, cho nên mới thưởng cho con nha." Y nói đến tình chân ý thiết, y sống tới lớn như vậy, nhưng cũng chỉ có mình Liễu Nghi Sinh là người chân chính đối xử tốt với y mà thôi.

   "Đứa ngốc, phụ mẫu con đâu? Cũng là người của Tây Môn gia hả? Sao không có ai lo cho con hết vậy?"

   Tây Môn Tình lắc lắc đầu nói: "Mẫu thân thấy con liền đánh con, con đã không gặp người nhiều năm rồi. Còn về phụ thân... Bọn họ không cho con nói."

   "Tại sao không thể nói? Bộ phụ thân con nhìn không ra người sao?" Liễu Nghi Sinh cảm thấy buồn cười.

   Tây Môn Tình do dự một chút, nếu như là người khác hỏi y, nhất định y sẽ không dám nói, nhưng hiện tại người hỏi y chính là sư phụ vẫn luôn đối tốt với mình, y không muốn lừa dối người, thế là y nhỏ giọng cẩn thận nói: "Sư phụ chúng ta ngoéo tay đi, nếu người không nói ra ngoài, con mới có thể nói cho người biết."

   Liễu Nghi Sinh nghĩ y vẫn còn trẻ con, cũng không cảm thấy bí mật có bao nhiêu to lớn, thế là vươn tay ngoéo tay với y.

   "Phụ thân của con, kỳ thực chính là Tây Môn lão gia, chỉ là phụ thân không cho con nói với người khác, nếu như người khác biết được quan hệ của con với Tây Môn gia, sẽ trục xuất con khỏi Tây Môn gia, cho nên con chưa từng ra khỏi cửa, rất sợ bị người khác nhìn ra được."

   "Buồn cười!" Liễu Nghi Sinh nghe thấy vậy làm sao có thể ngồi yên cho được, y vỗ bàn một cái nói: "Đều là do phụ mẫu sinh ra, còn có đạo lý đã sinh ra mà không tiếp nhận được sao? Con trẻ vô tội, nhẫn tâm nhốt một mình con ở một nơi hoang vắng như thế, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, không người hỏi thăm, còn không thể ra ngoài, đây là chuyện mà phụ mẫu phải cầm thú đến mức nào mới có thể làm ra được chứ?!"

   Y thật sự phẫn nộ đến cực điểm, phẫn nộ đến mức lồng ngực không ngừng phập phồng, muốn đi đánh cho Tây Môn lão gia một trận, hỏi coi tại sao ông ta lại đối xử với nhi tử thân sinh của mình thế này.

   "Sư phụ..." Tây Môn Tình thấy sư phụ như vậy, sợ đến sắp bật khóc, y liên tục lắc đầu nói: "Đây... Đây cũng không phải là lỗi của phụ thân con, đều là do số của Tình Nhi không tốt, cho nên không thể trách người khác được... Hôm nay có thể gặp được sư phụ, đã là nhờ ông trời phù hộ rồi, những thứ khác không còn quan trọng nữa."

   Rốt cuộc Liễu Nghi Sinh bị năng lực tự nhận xui xẻo cực mạnh của Tây Môn Tình dọa sợ rồi, trong lúc nhất thời còn chưa bình tĩnh lại được. Y lớn tới chừng này rồi, tuy rằng không thể nói là còn chưa từng ăn khổ một ngày, nhưng lúc ở chung với người khác còn chưa từng ăn qua nửa phần mệt. Ân oán tình thù, từ nhỏ đến lớn y vẫn tuân theo nguyên tắc có thù tất báo không cần nghĩ nhiều.

   Ngày xưa lúc còn trẻ, có tinh thần trọng nghĩa, sẽ có lúc rất dễ xúc động, đa số thời gian không cần y phải làm gì cả, hai vị kia nhà y đã xung phong ra trận giải quyết trước cho y rồi.

   Khi còn bé y không biết thân thể của mình có gì không giống với người bình thường, thậm chí còn không biết mình khác tộc với cả Kỳ Thạc Kỳ Canh, cho dù có như vậy cũng chưa từng bị đối xử không công bằng bao giờ, không có ai khi dễ, chướng mắt y chỉ bởi vì y là người ngoại tộc, nếu như thật sự có người nào dám làm như thế, cũng không cần đến y động thủ, hai huynh đệ đã sớm xé nát người nọ ra rồi.

   Gần đây y mới biết được thì ra ở trong mắt người thường thân thể của mình khó coi tới mức đó, đến cả nuôi cũng không muốn, là một tồn tại cần phải vứt bỏ, thế nhưng như vậy thì đã làm sao? Người y yêu nhất còn không chê y, đương nhiên y cũng không cần phải tự ghét bỏ bản thân mình làm chi, thân thể là của ông trời cho, nếu như đến cả mình còn tự chướng mắt bản thân, vậy thì còn trông chờ gì ai đến trân trọng đây?

   Cho nên Tây Môn Tình cứ dùng cách nói, cái gọi là số mệnh không tốt, như vậy là đáng đời, khiến cho Liễu Nghi Sinh cực kỳ không thích, y cau mày sờ sờ đầu đồ đệ nói: "Tại sao con lại cảm thấy vận mệnh của mình là phải như vậy nha? Rõ ràng Tình Nhi vừa thông minh vừa nhu thuận, nếu như con đều đáng kiếp không được phụ thân thừa nhận, bị mẫu thân đánh đập, vậy chẳng phải là một hài tử xấu xa như ta đã sớm bị sói tha đi từ nhỏ, ăn hết vào bụng luôn rồi sao?"
_________________________________
Xoa thiêu bao


Sky Blue Bobblehead Bunny