20/02/2016

Chương 61 - HTTS


61. Thu hoạch ngoài ý muốn



   Y biết đến Tây Môn gia mới có thể tìm được manh mối ra đời của mình, Liễu Nghi Sinh cũng không có ôm hi vọng quá lớn, đây là lần đầu tiên y đi tìm người nhà, không cần tốn quá nhiều sức liền để cho y tìm trúng, vận khí có hơi quá tốt một chút rồi đó. Tuy rằng như vậy, y vẫn muốn tìm một cơ hội đến chỗ của Tây Môn gia nhìn thử xem, nói không chừng sẽ thật sự là mèo mù gặp chuột chết, bị y tìm đúng rồi sao?

   Tây Môn gia là danh môn vọng tộc, dĩ nhiên không phải nơi y muốn vào liền vào được, đảo quanh trước cửa Tây Môn gia vài ngày, ngoại trừ thấy quản gia và vài nha hoàn tiểu tư ra ngoài mua đồ, nhưng còn chưa được gặp mặt qua bất kỳ vị chủ nhân nào cả.

   Dù sao vẫn mang theo một tia hy vọng, Liễu Nghi Sinh khó tránh khỏi cảm giác nản lòng.

   Vào lúc y đang suy nghĩ xem có nên hạ chút dược gì đó vào trong giếng của Tây Môn gia, như vậy mình có thể thừa cơ khám bệnh để trà trộn vào nhà bọn họ hay không, không nghĩ tới cơ hội lại bất ngờ xuất hiện mà không cần phí chút công sức nào.

   Thì ra Tây Môn gia có ý định mời một sư phụ dạy võ công ngoài giang hồ về, dạy một hài tử chi thứ trong nhà bọn họ chút thuật phòng thân.

   Nhắc tới cũng lạ, bản thân Tây Môn gia chính là một gia tộc nổi danh trong chốn giang hồ, kiếm pháp gia truyền của họ danh chấn thiên hạ, có hài tử muốn học võ công, người nào cũng có thể đứng ra dạy được, cần gì cần phải mời một sư phụ dạy võ bình thường ở bên ngoài về làm chi?

   Đây là chuyện nhà người ta, Liễu Nghi Sinh nghĩ không ra, cũng lười suy nghĩ.

   Sau khi Liễu Nghi Sinh dịch dung, nhìn qua cứ như một người đã qua ba mươi đang bước vào độ tuổi ổn trọng, vóc người y cao gầy, dáng người cân xứng, nhưng cũng không nhu nhược, rất có phong thái của thiếu hiệp trên giang hồ, hơn nữa y còn cố ý biến đổi dung mạo của mình thành thông thường nhưng lại không mất vẻ dương cương, là một vẻ ngoài không chút nào đặc biệt, nhưng lại rất chất phát, võ công quyền cước không tính là khoa chân múa tay, nhưng cũng không có chỗ nào tốt hơn mấy vị sư phụ khác, không ngờ đó lại chính là điều Tây Môn gia mong muốn, quản gia nhìn y đánh một bộ quyền xong, sau khi hỏi rõ trong nhà y có còn người thân nào khác không, quê quán ở nơi nào và vài vấn đề khác, liền gật đầu nói chọn y, bảo y chuẩn bị một chút, sau đó sẽ dẫn y đến gặp hài tử nhà bọn họ.

   Thực đúng là đạt thành nguyện vọng mà không cần tốn công sức.

   Tây Môn gia rất lớn, Liễu Nghi Sinh biết không thể bày ra bộ dáng chưa trải sự đời hết nhìn đông rồi nhìn tây được, suốt đoạn đường đi y vẫn luôn cúi đầu theo sau quản gia, trải qua bảy cong tám quẹo thì tới một biệt viện hẻo lánh, nhỏ hẹp, hoàn cảnh cũng không quá tốt, chợt nghe quản gia kêu lên: "Tình Nhi, không phải lão gia đã dặn dò là ngươi muốn tìm một sư phụ dạy võ công hay sao? Hiện tại đã tìm được rồi, ngươi còn không ra đây gặp mặt."

   Một thiếu niên 13 – 14 tuổi rụt rè thò đầu ra khỏi cửa, chớp chớp cặp mắt đen láy thuần khiết như nai con, cái tay đang vịn vào thành cửa có vẻ thập phần khẩn trương.

   Liễu Nghi Sinh giật mình, cảm thấy khi nhìn vào ánh mắt nhút nhát của hài tử kia, không khỏi đã gõ một cái vào tim y, tuy rằng chỉ vừa mới gặp mặt, liền có chút đồng tình với hài tử nọ.

   "Liễu sư phụ, đây chính là hài tử mà ta nói, tên là Tây Môn Tình, sau này liền nhờ ngươi trông chừng hắn." Sau khi quản gia phân phó xong liền đi ra ngoài.

   "Xin chào, ta là Liễu Nghi Sinh, kể từ bây giờ sẽ trở thành sư phụ của con. Con có muốn cũng tự giới thiệu bản thân một chút không?" Liễu Nghi Sinh nỗ lực nở nụ cười thân thiết nhất từ trước tới nay để nói chuyện với Tây Môn Tình, nhưng y quên mất chuyện mình đã dịch dung, bề ngoài chính là một hán tử thô lỗ, cho dù có cười như mộc xuân phong, thì cũng chỉ là một hán tử thô lỗ cười như mộc xuân phong mà thôi, không cách nào để cho Tây Môn Tình có bản năng sợ người lạ thả lỏng cảnh giác được.

   "Nếu không muốn tự giới thiệu, ít nhất cũng phải kêu một tiếng sư phụ chứ hả? Đến đây, để sư phụ nhìn con xem." Người này nói chuyện với mình, không có hô đến quát đi, thanh âm lại còn rất êm tai nữa, cho tới bây giờ Tây Môn Tình vẫn luôn là một hài tử người khác nói cái gì y liền nghe cái đó, bảo làm cái gì liền làm cái đó, không có chủ kiến của riêng mình, cho nên liền cúi đầu chần chừ bước tới.

   Liễu Nghi Sinh nhìn thiếu niên không dám gần người này, nhìn gần mới phát hiện, vóc người của y thập phần nhỏ gầy, đến cả gương mặt cũng chỉ lớn bằng một bàn tay, sắc mặt không tốt, không khác gì không được bổ sung đầy đủ dinh dưỡng trường kỳ, cứ như là cho đến lúc phát triển thân thể cũng chưa từng được ăn no vậy. Không những vậy, lại được điểm tô thêm một đôi mắt vừa lớn vừa động lòng người.

   "Con tên là Tây Môn Tình, vậy sau này sư phụ sẽ gọi con là Tình Nhi được chứ? Năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?" Liễu Nghi Sinh sờ sờ đầu y.

   Tây Môn Tình sửng sốt, cảm nhận độ ấm truyền xuống từ đỉnh đầu, đây là cách tiếp xúc rất xa lạ giữa y với người khác. Dừng một chút, y mở miệng đáp bằng một thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Năm nay 15."

   15? Liễu Nghi Sinh nhíu mày. Nhìn qua Tây Môn Tình cùng lắm thì chỉ mới 12 – 13 tuổi thôi, không ngờ đã 15 rồi, nói vậy sang năm đã đến tuổi trưởng thành rồi. Người của Tây Môn gia làm gì vậy chứ, 15 tuổi sớm đã vượt qua thời kì tốt nhất để luyện võ, thân thể đã trở nên cứng cáp, gân cốt không thể trọng tố lại nữa. Tây Môn gia cũng là thế gia võ học, lẽ nào đến cả chút đạo lý này cũng không hiểu được? Hơn nữa để cho hài tử ở một nơi hoang vắng như thế, cho dù có là hài tử bà con xa, cũng không nên đối đãi như vậy.

   Nếu so sánh với thiếu niên mắt to thu hút trước mặt, y đã có một tuổi thơ hạnh phúc hơn nhiều lắm, không phải những ngày ấy đều có người chơi cùng mình những trò ấu trĩ hay sao? Cho dù vậy vẫn phải luyện võ công đều đều, đối với việc luyện công và học vấn của y, phụ thân vẫn luôn vô cùng nghiêm khắc.

   "Tình Nhi muốn học loại võ công nào?"

   Ánh mắt của thiếu niên sáng lên một cái, nhưng sau đó lại ảm đạm xuống, lắc đầu không dám nói lời nào.

   "Đừng sợ, con muốn học cái gì, chỉ cần sư phụ biết, đều sẽ dạy cho con. Không tin chúng ta ngoéo tay đi."

   "Ngoéo tay là cái gì?" Tây Môn Tình chớp cặp mắt to, đôi mắt đẹp đảo quanh, có thể nhìn ra được sau này sẽ trở thành một mỹ nhân bại hoại, chỉ là hiện tại quá gầy, sắc mặt quá kém, y phục cũng quá cũ nát.

   Có thể nói thật sự là giữa người với người có duyên phận với nhau, cũng không biết tại sao Liễu Nghi Sinh lại cảm thấy rất hợp ý với hài tử này, trong lòng rất muốn đối xử với y thật tốt, vừa kéo lấy ngón út của y móc qua ngón út của mình vừa cười nói: "Ngoéo tay là một loại hứa hẹn, nếu người nói không thực hiện được, vậy sẽ biến thành tiểu cẩu. Hiện tại sư phụ đã ngoéo tay với con rồi, con phải nói cho sư phụ biết, con muốn học cái gì?"

   "Thực sự có thể nói sao?" Tây Môn Tình nâng cặp mắt xinh đẹp lên, do dự nửa ngày rồi mới nói: "Con muốn học loại võ công có thể bay qua bay lại mà mấy muội muội trong nhà đang học. Các nàng cứ hay bay qua bay lại đạp lên vai của con, đạp lên đầu của con, mỗi lần như vậy con đều cảm thấy rất đau. Nếu như con học được võ công biết bay, liền có thể né khỏi mấy nàng ấy."

   Liễu Nghi Sinh híp mắt lại, đây là cái gia đình gì vậy, đang êm đẹp lại khi dễ một nam hài tử thành như vậy, đến cả khinh công cũng không chịu dạy cho y còn để y bị nữ quyến khi dễ? Không sao cả, không phải thứ mình am hiểu nhất chính là khinh công hay sao, y sờ sờ đầu Tây Môn Tình nói: "Sư phụ sẽ dạy khinh công cho con, dạy con có thể bay còn cao hơn cả các nàng ta, đạp đến trên vai của các nàng có được không?"

   Tây Môn Tình lại lắc đầu cứ như trống bỏi: "Không thể, nếu như làm cho các nàng ấy mất hứng, đi tìm đại nương của bọn họ cáo trạng, con sẽ bị đánh chết."
__________________________________
Note: Tây Môn Tình là nhân vật trong truyện <<Ái nhĩ tựu ngoạn phôi nhĩ>> cùng tác giả với bộ này. Lúc đầu ta cũng định edit cơ mà thấy bé Tình bị ngược khiếp quá nên thôi :v

Chương 60 - HTTS


60. Triệt để tan vỡ



   Liễu Nghi Sinh chưa đủ kinh nghiệm hành tẩu trên giang hồ, chuyện này thuận lợi như vậy đã vượt ra khỏi sức tưởng tượng của y. Y nào biết rằng trí nhớ của Lưu Tam cũng không hoàn toàn rõ ràng, nói bừa cho qua chuyện, dù có đánh đến 8 gậy Tây Môn gia cũng không có chút quan hệ nào với y, y chỉ nghĩ là chờ đến tối nay khi hai huynh đệ tới đây, muốn thương lượng kỹ càng với bọn họ một chút rồi mới tính tiếp.

   Y không biết là, y chỉ vừa mới rời đi, đơn giản là Kỳ Lân thôn đã ầm ĩ đến ngất trời.

   Đối tượng ầm ĩ ngất trời là công công của y, tộc trưởng Kỳ Thiên Hữu. Trực giác của Kỳ Thiên Hữu cảm thấy hai nhi tử không thích hợp, nói thân thể của Tiểu Liễu Nhi khó chịu, muốn ở trong nhà chăm sóc cho nó. Tu bổ kết giới đã tiến vào bình cảnh, hắn nghĩ nếu giữ hai đứa nó ở lại chưa chắc là sẽ có đột phá, liền để bọn chúng trở về chăm sóc vợ, Tiểu Liễu Nhi cũng là tâm can bảo bối của hắn, là phụ thân của hai cháu ngoan của hắn, sao có thể để cho nó đau đầu nhức óc, xảy ra chuyện không hay được?

   Mà đến khi hắn phục hồi tinh thần lại, trong nhà đã người đi lầu trống, mặt hai nhi tử bình tĩnh, mỗi đứa bế một hài tử, nói cho hắn biết Tiểu Liễu Nhi đã đi rồi, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không trở về.

   Đi? Đi đâu chứ? Không cần nhà sao? Cũng không cần hài tử luôn sao? Người đều đã đi rồi mà sao hai tiểu tử thúi này còn có thể bình tĩnh thong dong như vậy?

   Sau khi nghe Kỳ Thạc kể ngọn nguồn mọi chuyện, không chỉ Kỳ Thiên Hữu không có bình tĩnh lại, trái lại hắn càng tức giận hơn, nhưng mà hiện tại đối tượng để hắn tức giận đã thay đổi, đổi thành cái người hắn yêu mến nhất, cũng là cái người lại thương tổn hắn thêm một lần nữa.

   So với ai khác hắn đều có thể hiểu được suy nghĩ của Liễu Mộ Ngôn. Vì trong tộc, vì cái mà y gọi là trách nhiệm, vì làm cho Kỳ Lân tộc có thể tiếp tục sinh sôi nảy nở, năm đó y không tiếc kê đơn với mình, rõ ràng hai người đã xảy ra loại chuyện đó, y đều có thể nói trở mặt liền trở mặt, để cho mình giao phối với đối tượng không có chút tình cảm nào, sinh ra Kỳ Thạc và Kỳ Canh.

   Sau đó, để giữ Kỳ Canh lại, một lần nữa y lại dùng tới cái loại dược vật đáng sợ đó trong hôn lễ của Tiểu Liễu Nhi và Kỳ Thạc, khiến Tiểu Liễu Nhi phải tiếp thu chuyện kết hôn cùng với hai huynh đệ. Tuy rằng kết quả khiến hắn vui mừng ngoài ý muốn, hiện tại ba đứa nhỏ cũng ân ân ái ái, không có gì không tốt cả, suy cho cùng thì chuyện này cũng thập phần quá phận, nếu không phải hắn bảo Kỳ Thạc Kỳ Canh gánh tội thay y, cũng không biết Tiểu Liễu Nhi sẽ bị thương tâm thành cái dạng gì đâu, làm gì còn có thể an an tâm tâm sinh hai nhi tử ra được.

   Mà bây giờ, tệ hại hơn là vì có thể khiến cho A Thổ biến thân, y còn muốn bắt Tiểu Liễu Nhi phải giao phối với A Thổ! Là con dâu của hắn, là phụ thân của cháu trai hắn, đây không thể nghi ngờ là đang chia rẽ ba đứa nhỏ, phá hỏng cuộc sống hạnh phúc của bọn chúng, cho dù hắn biết mục đích của Liễu Mộ Ngôn chỉ là vì bảo vệ cho Kỳ Lân thôn, cái loại chuyện đại nghĩa hy sinh cả hạnh phúc của Tiểu Liễu Nhi và hai nhi tử này hắn hoàn toàn không có cách nào tiếp thu được!

   Giận đùng đùng chạy đến tìm Liễu Mộ Ngôn, lúc này hắn không khóc, cũng không có nhát gan nữa, gặp được người, căn bản là hắn cũng không định câu thông với cái người không có chút biện pháp câu thông nào này, cái người đến cả chút tâm tư của người bình thường còn không có thì định câu thông bằng cái gì chứ, căn bản bọn họ cũng không phải là người của cùng một thế giới, sao hắn có thể ngu ngốc nghĩ rằng chỉ cần mình quấn quít lấy y hơn hai mươi năm cuối cùng cũng sẽ có cách hòa tan băng sơn, đá cứng cũng gật đầu.

   Hắn nâng tay lên muốn đánh y, Liễu Mộ Ngôn lại dùng một cặp mắt trong trong sạch sạch nhìn lại hắn, lạnh tanh không mang theo chút tình cảm nào, y khẽ mở đôi môi hỏi: "Sao vậy, muốn đánh ta?"

   Hắn run tay, đối với người mình đã yêu nhiều năm như vậy, thực sự là hắn không xuống tay được. Nhưng cảm giác căm giận ở trong lòng, không làm chút gì đó sẽ không có cách nào nuốt xuống cơn tức kia được.

   "Có bản lĩnh ngươi liền đánh đi."

   Cuối cùng hắn lại buông tay xuống, làm thế nào cũng không ra tay được. Cơn giận chưa được phát tiết ra chuyển hóa thành ngôn ngữ bén nhọn: "Cứ coi như trước đây ta có mắt như mù, cuộc đời này của Kỳ Thiên Hữu ta sẽ không có bất kỳ suy nghĩ không an phận gì với Liễu Mộ Ngôn ngươi nữa, chúng ta cầu về cầu đường về đường, chỉ là tộc trưởng và tế tự, không còn bất kỳ quan hệ gì nữa."

   Cầu về cầu, đường về đường, chỉ là tộc trưởng và tế tự, không còn bất kỳ quan hệ gì nữa.

   Lời nói thế này, 20 năm trước đây hắn đã từng được nghe qua, chính là lời mà Liễu Mộ Ngôn đã nói, giọng nói dứt khoát, không chút lưu tình nào.

   Buồn cười là, sau 20 năm hắn lại đáp trả lại toàn bộ những lời này, gương mặt của người nọ trở nên trắng bệch, cắn môi đến độ sắp rách da, nhưng lãnh ý trong mắt lại không chút thuyên giảm.

   "Đi thong thả, không tiễn."

   Khép chiếc quạt lại, hiểu rõ là một đoạn nghiệt duyên, từ nay về sau, không còn liên quan.

   "Cái gì? Phụ thân cãi nhau với phụ thân của ta? Chuyện này sao có khả năng chứ?" Liễu Nghi Sinh nghe xong nhìn Kỳ Thạc Kỳ Canh đang báo cáo với y, không khỏi thổn thức. Ở trong mắt y, tình cảm của công công dành cho phụ thân, không khác gì Kỳ Thạc Kỳ Canh đối với y, y không có cách nào tưởng tượng ra được một ngày kia Kỳ Thạc Kỳ Canh sẽ cắt đứt với y, nếu chuyện đó xảy ra nhất định là y sẽ sống không bằng chết.

   "Đúng là lần này tế tự đại nhân thực sự quá phận rồi." Kỳ Thạc thở dài, hôn lên  gò má của y nói, "Mấy năm nay phụ thân ngốc của chúng ta cũng không có được bao nhiêu ngày lành, buông tay cũng tốt, cả hai không còn lưu luyến, nói không chừng trong lòng không còn ai, còn có thể trải qua cuộc sống an nhàn tự tại hơn."

   "Vậy còn phụ thân của ta thì sao đây? Vẫn ổn chứ hả?" Trong lòng y vẫn nghĩ cho Liễu Mộ Ngôn, tuy rằng ghi hận cái cách người sắp đặt mình, nhưng cũng không muốn người sống không được yên ổn.

   "Y thì có gì mà không ổn chứ? Nếu như toàn thế giới chỉ còn lại một mình y, y đều có thể tự sống rất tốt, căn bản thì y chỉ là một cái núi băng, làm gì hiểu được tình cảm giữa người với người." Lời Kỳ Canh nói có chút không tốt, trong lòng Liễu Nghi Sinh khó chịu, đánh hắn vài cái: "Không được nói phụ thân ta như thế."

   Kỳ Canh được y đánh thoải mái, vội chụp lấy quả đấm của y lại, cười đến tiện hề hề: "Bảo bối đừng nói chuyện của bọn họ nữa, ngươi nói thử xem, chuyện tìm người thế nào rồi?"

   Liễu Nghi Sinh bị dời đi lực chú ý, đảo ngược đậu trong ống trúc (tương tự như đồng hồ cát bị lật ngược), một năm một mười kể lại toàn bộ tin tức mình thăm dò được cho bọn họ nghe.

   "Lão tiểu tử kia cũng dám coi ngươi là người đi bán thân sao? Ta phải đánh gã!" Kỳ Canh đứng dậy muốn đi tìm người, từ trên xuống dưới của tâm can bảo bối nhà mình nào có điểm gì với dạng người phong trần phải đi bán thân chứ?

   "Đừng xúc động, bộ ngươi nghĩ ở đây cũng là Kỳ Lân thôn hay sao?" Kỳ Thạc ngăn cản hắn, lơ đễnh nói: "Hơn nữa không phải Tiểu Liễu Nhi đã tặng cho gã thứ gì đó rồi sao? Là dược gì vậy a tiểu bại hoại?"

   Liễu Nghi Sinh cười tặc tặc, mắt phượng nheo lại, thập phần đáng yêu: "Không phải gã nhìn ta bằng ánh mắt dâm tà sao, ta liền hạ cho gã chút dược khiến gã sau này vô pháp dâm tà được."

   "Ngươi cũng quá xấu xa rồi, không thể làm chuyện đó? Cái đó có khác gì tịnh thân đâu?" Kỳ Thạc sủng ái nhéo nhéo mũi y, "Không thể hạ dược này quá nhiều được, không thôi sau này nếu ngươi đắc tội với người khác nhiều lần, người ta liền biết là do ngươi gây ra, không an toàn. Đã biết chưa hả?"

   Kỳ Canh chỉ cảm thấy thân thể run lên, nhất thời cũng không nhớ rõ chuyện muốn đi đánh người nữa, trái lại phía sau lạnh sưu sưu: "Bảo bối, nếu như bọn ta làm sai việc gì đó, ngươi sẽ không hạ dược này trên người hai ta chứ hả?"

   Liễu Nghi Sinh cười đến càng ngọt ngào hơn: "Các ngươi nghĩ xem làm sai chuyện gì sẽ khiến cho ta hạ loại dược này với hai ngươi? Hửm?"

   "Đương nhiên không dám rồi, toàn thân cao thấp của bọn ta đều thuộc về ngươi, đặc biệt là huynh đệ của bọn ta, ngươi không tin cứ tự đến kiểm tra thử đi!"

   Ba người cười rần lên, sau đó lại ầm ĩ thành một đoàn, thẳng đến khi Liễu Nghi Sinh thở hồng hộc giúp bọn "kiểm tra" đàng hoàng xong, đảm bảo huynh đệ của hai huynh đệ vẫn sinh long hoạt hổ, nhiệt tình với y như mọi khi, chính mình cũng đã mệt mỏi đến mức dựa vào trong lòng bọn họ không nhúc nhích được, sau đó mới bình ổn cảm xúc lại, hôn hôn lẫn nhau, bắt đầu tâm tình.

   "Có chuyện này, Tiểu Liễu Nhi phải chú ý." Kỳ Thạc vuốt ve tấm lưng nhẵn bóng của y, nhẹ nhàng trêu chọc nói: "Là sơ sót của bọn ta, ở đây cũng không giống như Kỳ Lân thôn, sẽ có rất nhiều đăng đồ tử mơ ước mỹ mạo của ngươi, ngươi cũng không thể hạ dược với tất cả mấy tên đó được, không bằng về sau sau khi ra ngoài, ngươi hãy dịch dung đi, tránh được chuyện chọc phải phiền toái, bọn ta cũng có thể yên tâm hơn, dù sao thì lòng người khó lường, có vài người rất khó lòng phòng bị."

   Liễu Nghi Sinh cảm thấy đề nghị này không tồi, gật đầu, y chui vào trong lòng hai huynh đệ, thoải mái thiếp đi.

Chương 59 - HTTS


59. Tìm hiểu thân thế



   "Hơn 20 năm trước? Đúng là có hơi lâu một chút, không biết cụ thể là công tử muốn hỏi thăm chuyện gì? Nói không chừng ta có thể giúp đỡ đôi chút đó."

   Liễu Nghi Sinh thấy hắn nhiệt tình như thế, chần chừ một chút, liền nói ra lí do thoái thác mà Kỳ Thạc đã dạy cho y: "Ta đang tìm một gia đình, 18 năm trước trong gia đình kia có một phụ nhân sinh con, nhưng hài tử kia vừa được sinh ra liền chết non, hoặc là đã bị vứt bỏ rồi, ngươi có biết có thể hỏi chuyện đó ở đâu được không?"

   Con ngươi của lão bản chuyển chuyển một chút, đáp lời: "Nếu như là chết non, vậy liền khó tìm rồi, bởi vì hài tử kia còn chưa kịp nhập tịch (làm khai sinh), đến cả quan phủ cũng không có ghi vào hồ sơ, có thể là chỉ có người thân trong nhà mới biết được. Thế nhưng nếu như là vứt bỏ, đã bị người môi giới nào đó ẵm đi, bán cho gia đình muốn hài tử, hoặc là thấy hài tử đẹp mắt, bọn họ liền nuôi nuôi đến 7 – 8 tuổi rồi bán cho kỹ viện hay quan quán, cũng không biết tình huống mà người công tử tìm là dạng nào đây."

   Liễu Nghi Sinh âm thầm mắng: Tiểu gia ta vẫn còn bình an đứng ở đây này, chưa có bị bán cho kỹ viện cũng chưa bị bán cho quan quán bao giờ đâu. Đương nhiên là y không thể nói như thế rồi, y chỉ cảm ơn lão bản, sau đó trả tiền xem như thù lao việc hắn cung cấp tin tức cho y, trong lòng đã có chủ ý.

   Y không có bị bán đi, thế nhưng mấy cái người môi giới đó, nhất định sẽ là người quan tâm với chuyện hài tử sinh ra hay mất đi nhất, đây chính là nguồn gốc phát tài của bọn họ, sao có thể không chú ý cho được?

   "Nếu như ta muốn tìm một người môi giới có kinh nghiệm, thì phải đi nơi nào tìm đây?" Liễu Nghi Sinh thanh toán bạc hỏi lão bản.

   "Chuyện này còn không dễ dàng sao, chính là Lưu Tam mắt lé, đã bán người cho kỹ viện quan quán được hơn 20 năm. Quanh năm ăn ở Mị Cúc lâu, sống tại Mị Cúc lâu, chuyên tìm kiếm và điều giáo hài tử cho bọn họ đấy." Lão bản được nhận tiền cao hứng trả lời.

   Mị Cúc lâu? Không phải chính là cái chỗ lần trước suýt chút nữa mình đã bị người khi dễ hay sao? Liễu Nghi Sinh thu quạt về, bắt đầu cân nhắc nên đi tìm cái người Lưu Tam mắt lé kia như thế nào.

   Lưu Tam mắt lé là ai? Chính là người môi giới nổi tiếng nhất thành Du Châu này. Ở triều đại này, việc mua bán người, chỉ cần không phải cưỡng ép hoặc lừa gạt phụ nữ trẻ con, mấy gia đình nghèo khó không nuôi nổi hài tử, dù có bán con đi bất quá cũng chỉ là chuyện bình thường, tuy rằng phụ mẫu bán hài tử cũng biết nếu đứa nhỏ không bị bán vào nhà giàu làm người hầu, thì cũng sẽ bị đưa vào thanh lâu hoặc quan quán. Nhưng dù gì, cũng sẽ tốt hơn nhiều so với bị đói chết chứ nhỉ? Chỉ hi vọng đứa nhỏ tốt số một chút, có thể được người khác đối xử tử tế.

   Có người bán, tự nhiên cũng sẽ có người mua, chuyện làm ăn của Lưu Tam mắt lé cứ như thế liền bắt đầu. Đa số hài tử được đưa đến trong tay gã đều là con của những nhà nghèo khổ, không có bao nhiêu đứa có được tướng mạo xuất chúng cả, thỉnh thoảng sẽ có vài đứa tươi ngon mọng nước, như vậy đó chính là bảo bối, nếu như trong tương lai được bồi dưỡng tốt, thì chính là một cây rụng tiền sống. Thứ gã thích nhất, chính là công tử của mấy nhà giàu đã sa sút, cái khí chất đó, tướng mạo đó đều là người trong nhà thường dân đều không thể so sánh được, chỉ là cơ hội như vậy quá ít, có thể nhặt được một đứa đã vui tới mức cười rụng răng luôn rồi. Thế là gã đặc biệt quan tâm tới mấy nhà giàu có trong thành, nhà ai sinh con, nhà ai kết hôn, tin tức của gã đều linh mẫn hơn bất kỳ kẻ nào khác, cuối cùng là mong mỏi chờ nhà người ta phá sản bán con, đầu óc vừa hèn mọn vừa hiểm ác đáng sợ.

   Ngày ấy gã điều giáo tiểu quan không hiểu chuyện suốt cả một đêm, vừa định đi ngủ, chợt nghe quy công nói có một công tử tuấn mỹ muốn gặp gã.

   Công tử tuấn mỹ? Gặp gã? Chẳng lẽ là muốn bán mình sao? Lưu Tam mắt lé hoàn toàn không còn buồn ngủ nữa, quy công ở trong Mị Cúc lâu đã gặp qua vô số mỹ nhân, nếu người nọ đã nói là mỹ nhân, nếu vậy thì sẽ không kém chỗ nào được đi.

   Dù vậy, đến khi gã thấy Liễu Nghi Sinh được mời vào trong phòng, vẫn bị bộ dáng của y khiến cho rung động. Tư thái này, dung mạo này của vị công tử nọ, nếu như đưa vào trong lâu, chắc chắn rằng không chạy đâu cho khỏi hoa khôi hồng bài a, tuy rằng tuổi tác đã không còn được mềm mại như độ 13 – 14 tuổi, có thể sẽ có người yêu cái loại trưởng thành này, đủ phong tình, sẽ càng tao hơn mà.

Nhưng hình như vị công tử này có chút mất tự nhiên, ngẫm lại cũng phải thôi, dù là ai đến loại địa phương này để bán mình đều sẽ không có cách nào thản nhiên cho được đi. Bất quá nhìn xem trang phục y đang mặc, vật đang đeo trên tay, cũng không giống với người đang khốn cùng túng quẫn, có chỗ nào mà cần phải bán thân cơ chứ? Nếu như không bán thân thì sao lại phải tìm Lưu Tam mắt lé hắn đây? Lưu Tam hoang  mang.

   "Ngươi chính là Lưu Tam mắt lé?" Liễu Nghi Sinh nhìn Lưu Tam mắt lé, trong lòng liền ngăn không được cảm giác chán ghét. Người cũng như tên, mắt gã lé sang một bên, ánh mắt bất chính, lúc nhìn thấy y, dâm tà cứ như muốn liếm từ đầu tới chân y qua một lần, y đâu còn là thiếu niên không am hiểu sự đời như trước đây nữa, sao có thể nhìn không ra dục vọng trong mắt người khác được. Nếu không phải do y muốn dò la tin tức, đã sớm tát cho gã vài trăm cái bạt tay rồi.

   "Đi không đổi họ, ngồi không đổi tên, chính là ta Lưu Tam mắt lé." Lưu Tam cười dâm đãng nói: "Chắc công tử cũng là nghe danh mà đến, loại chuyện này tìm đến Lưu Tam ta là đúng rồi, ngươi cứ đi ra ngoài hỏi thăm thử là biết, ở cái thành Du Châu này có ai bỏ tiền ra càng hợp lý, càng phóng khoáng hơn ta chứ? Có rất nhiều công tử rơi vào cảnh khốn cùng túng quẫn đều thích tới tìm ta. Chẳng hay công tử là muốn bán ngắn hạn, hay là dài hạn?"

   "Có ý gì? Cái gì gọi là ngắn hạn dài hạn?" Liễu Nghi Sinh nghe xong toàn bộ nhưng vẫn không biết Lưu Tam vừa mới nói cái gì.

   Lưu Tam sờ sờ cằm cười: "Ngắn hạn a, chính là không ký tử khế (bán đứt, không có cách chuộc lại), mà sẽ ký hoạt khế (dạng như giấy cầm đồ), buôn bán ở chỗ này, sau khi kiếm đủ tiền rồi có thể rời đi bất cứ khi nào, đương nhiên sẽ phải chia hoa hồng cho Mị Cúc lâu tương đối nhiều, ngươi 4 ta 6. Còn về tử khế, chính là ban đầu sẽ đưa cho ngươi một khoản tiền, sau đó ngươi sẽ trở thành người của Mị Cúc lâu. Chẳng hay công tử lựa chọn loại nào?"

   Hiện tại coi như là Liễu Nghi Sinh đã nghe rõ rồi, thì ra người ta tự động tự phát coi y thành kẻ lâm vào cảnh khốn cùng nha! Còn có cả chuyện bán thân ngắn hạn dài hạn nữa chứ! Thoáng cái y liền nổi giận, lồng ngực phập phồng, đến cả khuôn mặt đều giận đến mức đỏ bừng lên, vung tay lên tát vào mặt Lưu Tam mắt lé hai cái, gã ta thế mà lại dám nghĩ như vậy, y có chỗ nào nhìn giống tiểu quan muốn bán thân chứ hả!

   "Này này này, sao ngươi lại đánh ta. Người đâu..." Lưu Tam mắt lé có vóc người thấp bé, căn bản không phải là đối thủ của Liễu Nghi Sinh, Liễu Nghi Sinh đánh người xong, vừa nhớ đến chuyện mình còn có việc nhờ người nọ, liền che miệng gã lại nói: "Ngậm cái miệng thối của ngươi lại! Không phải ta tới tìm ngươi để bán thân, chỉ là có việc muốn hỏi ngươi, nếu ngươi trả lời khiến ta vừa lòng sẽ được đền đáp xứng đáng, nếu ngươi còn dám hồ ngôn loạn ngữ nữa, chuyện sẽ không kết thúc chỉ với hai cái bạt tay đơn giản vậy đâu! Nghe hiểu liền gật đầu!"

   Lưu Tam mắt lé bị đánh đến mắt nổ đom đóm, vị công tử nhìn qua tuấn mỹ, sao tính tình lại hung hãn như vậy chứ, cho dù là gã hiểu lầm thì cũng không cần đánh gã chứ, tốt xấu gì gã cũng lớn tuổi hơn y mà, có biết kính già là thế nào không hả!

   Loại người ở trong chốn yên hoa lâu ngày này, giỏi nhất chính là gió chiều nào theo chiều ấy. Gã nghe Liễu Nghi Sinh nói sẽ được đền đáp xứng đáng, liền vội giãy dụa, liều mạng gật đầu.

   Liễu Nghi Sinh buông gã ra, mang theo cặp mắt đầy lạnh lẽo nói: "Tốt nhất là ngươi đừng có giở trò, ta cũng không muốn mạng chó của ngươi đâu, nghe hiểu không?"

   Lưu Tam vừa thở gấp, vừa đáp: "Mới vừa rồi tiểu nhân có mắt như mù, công tử có vấn đề gì cứ hỏi, tiểu nhân đảm bảo đã biết thì sẽ nói, mà đã nói là sẽ đủ."

   Phải chi nói sớm như vậy đã tốt hơn rồi không? Cái đồ ăn mềm sợ cứng này! Liễu Nghi Sinh hừ lạnh một tiếng, mở miệng nói: "Ngươi có biết 18 trước, có nam hài nhà ai ở thành Du Châu này đã bị vứt bỏ hoặc chết rồi không? Tốt nhất là ngươi nên suy nghĩ cẩn thận một chút, nếu như dám qua loa với ta, thì ngươi cứ chờ mà coi."

   "18 trước hả..." Lưu Tam cười khổ, chưa chắc gã có thể nhớ rõ chuyện 18 ngày trước nữa kìa, huống chi đến tận 18 năm? Nhưng vị công tử trước mắt này quá hung hãn, bộ dáng cứ như nếu gã không chịu nhớ ra sẽ đánh gã tới chết luôn vậy, Lưu Tam vắt hết óc dùng sức suy nghĩ, linh quang chợt lóe: "Quả thật có một vụ! Ta nhớ lúc 18 năm trước, thành Du Châu có một nhà giàu vứt bỏ hài tử, nhưng kỳ quái chính là nhà bọn họ lại không để lộ ra chuyện này, vẫn là bà đỡ kể lại cho ta nghe, bà ta kể một hài tử rất dễ nhìn nhưng họ nói vứt liền vứt, nếu giao cho ta khẳng định đã có thể điều giáo thành một hồng bài của Mị Cúc lâu rồi... A công tử ngươi lại đánh người."

   "Đánh ngươi là còn may đó, vừa mới nhắc tới nam hài liền nổi lên tâm tư dơ bẩn muốn chà đạp bọn nhỏ, ta đây là thay trời hành đạo." Liễu Nghi Sinh đánh đến đau tay, vẫy vẫy tay vài cái, lấy ra một thỏi bạc từ trong ngực lắc lắc trước mặt Lưu Tam: "Nhà ai?"

   "Tây Môn, Tây Môn gia! Danh môn vọng tộc, ngươi cứ hỏi thăm thử đi, trong thành Du Châu này không ai không biết nhà bọn họ."

   Nghe được tin tức mình muốn rồi, Liễu Nghi Sinh cũng không muốn lá mặt lá trái  với một tên cặn bã như vậy, y quẳng thỏi bạc qua, còn thuận tiện tặng cho Lưu Tam mắt lé một viên dược, cứ coi như là cái giá khi gã mắt kém coi mình thành một người đi bán thân vậy!

Chương 58 - HTTS


58. Hốt hoảng rời thôn



   Liễu Nghi Sinh gật đầu một cách nhẹ nhàng nhưng cũng đầy kiên định. Y đều đã là phụ thân của hai nhi tử, cũng không phải trẻ con 3 tuổi, lúc không có bọn họ ở bên cạnh, chẳng những y có thể tự chăm sóc cho bản thân mình thật tốt, đồng thời cũng có thể chiếu cố cho các con rất tốt nữa kìa. Ngoại trừ sự tưởng niệm không có cách nào hình dung được, chắc là trên phương diện sinh hoạt sẽ không có vấn đề gì lớn đâu. Hơn nữa...

   "Sở dĩ ta nảy ra ý tưởng này, còn có một nguyên nhân khác nữa. Ta muốn thử đi tìm phụ mẫu thân sinh của mình, tuy rằng bọn họ đã vứt bỏ ta bởi vì thân thể ta không trọn vẹn, nhưng ta vẫn luôn muốn đi xem thử bọn họ suy nghĩ thế nào, có phải là rất ngốc hay không?"

   "Ngốc cái gì chứ, bây giờ chúng ta cũng đã là phụ thân của người ta, dù có làm thế nào thì cũng không thể xóa sạch cốt nhục tình thân được." Kỳ Thạc cười sờ sờ đầu của y, trong lòng đã có quyết định.

   "Ngươi không thể đưa hài tử đi cùng được, ít nhất ở đây cũng có nhiều người trông chừng giùm, ra khỏi thôn rồi ngươi cũng chỉ có thể tự lực cánh sinh, bọn ta không yên lòng. Bất quá bọn ta sẽ đặt mua một ngôi nhà cho ngươi, ừm, ở Du Châu đi, cách thôn không xa cũng tiện cho việc buổi tối bọn ta đến thăm ngươi hơn, nghe phụ thân của chúng ta từng nói qua thì hình như ngươi được sinh ra trong một ngôi làng cách thành không xa, ta đoán có khả năng rất lớn là Du Châu, ở lại đó cũng thuận tiện cho ngươi hỏi thăm tin tức."

   "Thật sự phải đi sao a..." Đến khi bọn họ đồng ý rồi, Liễu Nghi Sinh lại do dự. Y cắn môi, mắt lấp lánh nước.

   "Nè sao chỉ mới nói hai ba câu như vậy mà hai người đã quyết định rồi?" Kỳ Canh buồn bực chịu không nổi, đứng dậy tiện chân đá xuống bàn một cái, chân bàn đáng thương liền gãy đôi, hắn buồn bực đi qua đi lại, Kỳ Canh cũng biết không còn cách giải quyết nào khác, rầu rĩ nói: "Buổi tối bọn ta sẽ đến thăm ngươi, sau khi biến thân, cũng không tốn bao nhiêu thời gian chạy đi."

   "Ừm, nên hành động sớm đừng để chậm trễ, trước khi bị tế tự đại nhân phát hiện phải mua nhà cho xong. Hiện tại đã tối rồi, ngày mai ta sẽ đến Du Châu chuẩn bị, Kỳ Canh và Tiểu Liễu Nhi ở lại thu thập, bên phía Kỳ Lân động cứ để cho phụ thân cầm cự trước cái đã. Ai bảo mọi chuyện đều là do người yêu của người gây ra chứ."

   Mọi chuyện cứ như thế mà được quyết định xong xuôi, cho dù Liễu Nghi Sinh có luyến tiếc rời đi, nhưng cuối cùng vẫn phải cất bước. Còn nhớ rõ lần đầu tiên mình rời khỏi thôn, mình vẫn là một thiếu niên không hiểu chuyện, muốn được đi ra ngoài trải nghiệm, hưng phấn đến mức thức trắng cả đêm. Đều là phải rời đi, nhưng hiện tại tâm tình của mình đã không còn vui sướng đến mức không thể kiềm chế được, nhìn Kỳ Canh hỏi y có muốn đem theo cái này không, còn cái kia thì đợi đến khi vào thành rồi đặt mua cũng chưa muộn cứ như một bà mẹ già, y ủy khuất chu môi cáu kỉnh.

   "Còn có cây quạt hai ngươi đã vẽ cho ta nữa. Nếu như ta thực sự nhớ các ngươi liền nhìn vật nhớ người."

   Kỳ Canh bất đắc dĩ thả đồ trong tay xuống, ngồi vào bên cạnh sờ sờ mặt y nói: "Tiểu Liễu Nhi, thật vất vả ca mới có thể thuyết phục bản thân thả ngươi đi, nếu như sau này mỗi ngày ngươi cứ mặt ủ mày chau như vậy, ca sẽ hối hận đó, ha?"

   Liễu Nghi Sinh thuận theo dựa vào trong ngực hắn, ủy ủy khuất khuất gật đầu.

   "Đi thăm con chút đi, một lát nữa là phải khởi hành rồi." Dứt khoát cắn chặt răng, Kỳ Canh mới có thể để cho tâm can bảo bối từ nhỏ tới lớn còn chưa từng rời khỏi tầm mắt của hắn đi như thế, nhưng đây là biện pháp giải quyết tốt nhất mà bọn họ có thể nghĩ ra được, không thôi ai lại nguyện ý tự làm mình chịu tội như vậy chứ?

   Hai vật nhỏ không có chút cảm giác thương cảm nào khi phải rời khỏi phụ thân của mình, ngủ trưa đến vô cùng bình thản, Liễu Nghi Sinh bình ổn trái tim lại, hài tử đã có tộc nhân chiếu cố nên y rất yên tâm, hơn nữa bọn họ có nói buổi tối sẽ tới thăm y, đến lúc đó cùng ẵm con tới cũng được chứ hả?

   Kỳ Thạc tìm một tiểu viện tử thanh u tao nhã tại thành tây của Du Châu, tuy rằng không lớn, nhưng chỉ có Liễu Nghi Sinh sống ở đó vẫn khá dư dả, tiểu viện được dọn  dẹp thập phần sạch sẽ, trong hậu viện trồng đầy hoa cỏ, đúng là một môi trường sống thoải mái.

   Dặn dò về quần áo, tiền bạc, còn có các điểm phải chú ý khi giao tiếp với người khác hết lần này đến lần khác, ba người vẫn nắm chặt tay không nỡ buông ra.

   "Thôi nào, một mình phụ thân đã sắp chịu không nổi rồi, chờ đến khi phụ thân trở về từ Kỳ Lân động phát hiện không gặp con dâu đâu, chúng ta còn phải hảo hảo dàn xếp với người nữa nha. Cũng không phải sẽ không gặp nhau nữa, Tiểu Liễu Nhi phải nhớ kỹ lời bọn ta nói, ngoan ngoãn đừng để cho bọn ta lo lắng, ha?" Kỳ Thạc hôn một cái lên gò má của y, ôn nhu nói.

   "Đêm mai bọn ta sẽ tới thăm ngươi mà." Kỳ Canh hôn lên một bên còn lại.

   Trước sau gì thì cũng phải chia tay, Liễu Nghi Sinh nhìn bóng lưng của bọn họ càng chạy càng xa, khóe mắt không có tiền đồ lại đỏ lên. Thật là, dù có cố thế nào cũng không thể làm như không có chuyện gì xảy ra được, y là tâm can tỳ phế của bọn họ, thì chẳng lẽ bọn họ sẽ không phải là xương máu của y hay sao? Y không muốn rời khỏi bọn họ, chỉ nghĩ thôi cũng đã không chịu nổi rồi.

   Cuộc sống ổn định lại, chuyện cần làm kế tiếp, đó là điều tra về thân thế của mình. Nói thật thì, mặc dù phụ mẫu đã từ bỏ mình, nhưng Liễu Nghi Sinh lại không oán hận gì cả, giống như lời hai huynh đệ từng nói, nếu không vì mình bị vứt bỏ, chưa chắc y đã được ông trời chiếu cố, có thể gặp gỡ hai người bọn họ. Sở dĩ muốn tìm kiếm phụ mẫu thân sinh, càng nhiều hơn chính là do hiếu kỳ, muốn nhìn thử xem bọn họ là người thế nào, muốn biết được hiện tại bọn họ sống ra làm sao? Mình có còn huynh đệ tỷ muội khác, có khi nào trên đời này vẫn còn người có huyết mạch tương liên mà y không biết hay không.

   Tuy rằng không có bao nhiêu kinh nghiệm giang hồ, nhưng hiện tại Liễu Nghi Sinh đã thông minh hơn không ít, y có mang theo rất nhiều dược vật có thể dùng để phòng thân bên người, đi vào nơi náo nhiệt trong thành, mục đích chỉ có một: Tìm hiểu tin tức.

   Hiện tại đang là thời điểm náo nhiệt nhất của Du Châu, bày hàng quán, ảo thuật diễn xiếc, thầy bói bày sạp nhỏ xem bát tự, dòng người đông đúc, nối liền không dứt. Liễu Nghi Sinh dừng bước trước tiệm quạt đã khắc sâu ấn tượng với mình khi xưa, không phải chủ tiệm vẫn là cái người đã bị mình khi dễ trước đây hay sao?

   Lão bản mắt tinh, tuy rằng đã gần một năm trôi qua, nhưng với tướng mạo của Liễu Nghi Sinh, muốn không để người khác khắc sâu ấn tượng cũng là một chuyện khó. Hắn nhìn thấy Liễu Nghi Sinh, vội hớn hở nịnh hót: "Công tử đã lâu không gặp, trổ mã càng thêm tuấn mỹ bức người, cứ như thiên tiên hạ phàm a, khiến cho tiểu nhân không dám nhìn thẳng luôn rồi."

   "Ừm, cái bảng hiệu hiện tại của ngươi, đúng thật là đã khiêm tốn hơn không ít." Liễu Nghi Sinh mở cây quạt năm đó mình mua ở đây ra, mặt giãn ra cười khẽ.

   "Đương nhiên đương nhiên, huynh đệ của công tử đều là những người tài giỏi, tiểu nhân được giáo huấn, sao dám múa rìu qua mắt thợ nữa, nào dám xưng cái gì mà đệ nhất thiên hạ chứ." Lão bản vò đầu, đúng thật là hắn không ngờ tới khí chất của vị công tử này còn hơn cả dịp trước không biết bao nhiêu lần nữa, bản thân người nọ đã tướng mạo bất phàm, hình như hiện tại lại sinh ra thêm chút khí tức thành thục ổn trọng, nghiễm nhiên đã hoàn toàn trưởng thành từ một thiếu niên xinh đẹp thành thanh niên tuấn tú, nếu không phải hắn không thích nam phong, sợ rằng đã phải chảy nước miếng rồi.

   "Ngươi biết là tốt rồi. Được rồi, vừa lúc có chuyện này muốn hỏi ngươi, ngươi bán ở đây đã được một thời gian dài rồi hả?"

   "Không dài không ngắn, có hơn 5 năm."

   "Mới 5 năm thôi sao." Đôi mắt Liễu Nghi Sinh ảm đạm xuống, cảm giác thất vọng nói không nên lời. 5 năm thực sự quá ngắn, y phải hỏi những người đã ngây người trong thành này ít nhất 18 năm mới được, có thể gặp được một người hay dò la tin tức là tốt nhất.

   "Đúng vậy, tiểu nhân là người ở bên ngoài chuyển đến đây. Công tử có chuyện gì cần tìm hiểu sao?"

   "Đúng là như vậy, ngươi có biết, có thể đến nơi nào hỏi về những chuyện đã xảy ra khoảng 20 năm trước đây hay không?"
Sky Blue Bobblehead Bunny