2/16/16

Chương 57 - HTTS


57. Nghĩ cũng đừng nghĩ



"Bảo bối nói thử xem, đã nghĩ ra biện pháp gì chưa? Đã khóc lâu như vậy rồi cũng đừng để lãng phí chứ?" Vén vén mấy sợi tóc trên mặt y, Kỳ Thạc nói tiếp, hắn hỏi có chút nghiêm túc. Dùng chân nghĩ cũng biết khẳng định vật nhỏ này vừa thông suốt một trận suy nghĩ lung tung, hơn nữa lại còn nghĩ theo hướng hỏng bét nữa chứ.

"Ta... Đầu óc rất loạn... Nói không rõ." Mặt Liễu Nghi Sinh trắng bệch, vốn dĩ kế hoạch đã được tính toán xong xuôi khẳng định sẽ bị ngâm nước nóng, lại không khống chế được mà để lộ tâm tình ra ngoài, cực kỳ ảo não.

"Ngươi nói không rõ, ca tới phân tích phân tích cho ngươi một chút." Kỳ Thạc thở dài, ôm chặt lấy y, thanh âm trầm thấp say lòng người: "Đầu tiên nha, hẳn là ngươi đã hiểu rõ, liên quan đến thân thế của ngươi, ngươi có phải là con ruột của tế tự đại nhân hay không, nguyên nhân tại sao lại được ôm về đây, thân thể không giống với những người bình thường khác, đối với ta và Kỳ Canh không có nửa điểm ảnh hưởng nào cả. Ngược lại, bọn ta cảm thấy bản thân mình thập phần may mắn, nếu ngươi là một nam hài tử bình bình thường thường, trưởng thành giữa xã hội của nhân loại, vậy thì cả đời này chúng ta đều không có cơ hội nhận biết nhau, cũng vô pháp trải qua những năm tháng tốt đẹp như vậy, vô pháp hiểu nhau yêu nhau, càng không thể nào có Tiểu Hi và Tiểu Vọng. Bọn ta cảm kích ông trời đã để cho tế tự đại nhân tìm thấy ngươi, đưa ngươi đến với thế giới của bọn ta. Thế nhưng những chuyện đó cùng với việc ngươi có thể sinh hài tử hay không cũng không có bất kỳ quan hệ nào cả, cho dù ngươi không thể sinh con, bọn ta vẫn sẽ yêu ngươi như vậy, ngươi có hiểu hay không?"

Liễu Nghi Sinh chớp đôi mắt đen bóng hữu thần, tim đều bị cách nói nửa thổ lổ nửa trấn an này hòa tan ra, y nằm ở trong lòng Kỳ Thạc gật đầu, còn cố ý chôn vùi đôi mắt sưng đỏ vào càng sâu hơn một chút.

"Ngươi không hiểu lầm bọn ta đối với ngươi có ý đồ khác, điểm nhận thức này đã rất tốt rồi." Kỳ Thạc vuốt ve đầu của y nở nụ cười, nói tiếp: "Thứ hai, chuyện tế tự đại nhân nói, vô luận có bao nhiêu quan hệ đến chuyện sống chết, muốn để bọn ta hi sinh ngươi, tuyệt đối là bọn ta không có khả năng đáp ứng được. Ngươi khác cảm thấy bọn ta ích kỷ cũng được, không có trách nhiệm cũng tốt, thế gian này có quá nhiều người đều vì đại nhân đại nghĩa, trái lại đã khiến cho người thân cận nhất của mình phải chịu tội, nhưng bọn ta lại làm không được."

"Hơn nữa, Tiểu Liễu Nhi ở trên giường phong tình có bao nhiêu xinh đẹp mê người, sao bọn ta có thể để cho giống đực khác có cơ hội nhìn thấy được chứ?" Lời nói này đã bắt đầu có chút không đứng đắn, mới vừa rồi Liễu Nghi Sinh còn cảm động rần rần, đột nhiên bị hắn trêu đùa như vậy, buồn bực vùng ra khỏi ngực hắn, đập cho hắn một cái.

Tiếp đó lại bị Kỳ Canh ôm vào trong lòng: "Sẽ không, ngươi chính là tâm can tỳ phế của ta và Kỳ Thạc, mọi thứ đều là của ngươi, chỉ cần ngươi bị giày vò một cái cả người bọn ta liền đau đớn, ngươi vui vẻ một chút ngũ tạng của bọn ta cũng thoải mái theo, tay chân gãy đi còn có thể hồi phục, có bao giờ nghe qua có ai sẽ đưa tâm can tỳ phế của mình cho người khác mượn dùng hay không chứ? Nếu không có ngươi, bọn ta sẽ không sống nổi nữa, người khác sống thế nào cũng chẳng liên quan gì đến bọn ta, bọn ta chỉ muốn ngươi và các cục cưng có thể sống thật tốt, bọn ta đây liền cám tạ trời đất lắm rồi."

Người thành thật nói ra lời tâm tình sẽ lấy mạng của người khác cũng không phải là nói quá, Liễu Nghi Sinh dán tại lồng ngực cường tráng, cảm nhận được tiếng tim đập phập phồng cùng với nhiệt độ ấm áp trong lồng ngực, tim mình cũng mềm mềm ấm áp theo, đồng thời còn có loại cảm giác ngượng ngùng của lão phu lão thê khi nói lời ân ái, so với những lời lúc nói trên giường còn khiến cho người ta không kiềm lòng được hơn.

"Lúc trước, ta còn định bỏ trốn." Y chỉ vừa mới nói một câu đã bị Kỳ Canh nắm lấy vai lại, kích động rống y: "Ngươi đùa cái trò gì vậy hả? Trốn? Trốn đi đâu?" Đến cả sắc mặt của Kỳ Thạc cũng thay đổi, kéo tay của Kỳ Canh ra, cau mày nói: "Đừng nóng, từ từ nói."

Đột nhiên Liễu Nghi Sinh cảm thấy áp lực rất lớn, sau khi hai người nói rõ cõi lòng của họ ra rồi, hình như lại nói ra suy nghĩ lung tung là rất có lỗi với bọn họ vậy, khiến cho y không dám nhìn vào ánh mắt của hai người mà nói chuyện. Nhưng y vẫn muốn nói cho hết, cũng không còn gì để bối rối cả, thế là y dùng tay siết chặt góc áo, lấy dũng khí mở miệng nói: "Đương nhiên ta biết các ngươi sẽ không đáp ứng loại chuyện này, nhưng chúng ta đều hiểu rất rõ phụ thân của ta, trước đây người đã có thể khiến cho ba người chúng ta ở cùng nhau... Cho nên ta sợ... Sợ người lại dùng dược gì đó, mới sốt ruột muốn bỏ trốn."

Thấy sắc mặt của hai huynh đệ ngày càng đen, y cũng càng nói càng xấu hổ, góc áo đều bị xoắn lại với nhau hệt như dây thừng, vội vã bổ sung: "Không phải ta không tin các ngươi có thể bảo vệ ta thật tốt, chỉ sợ... Hơn nữa không phải là ta đây luyến tiếc các ngươi, không đi nữa rồi sao."

"Nếu như ngươi thực sự sợ, bọn ta có thể dẫn ngươi cùng đi, chúng ta một nhà năm người rời khỏi chỗ này có gì không tốt chứ?" Rốt cuộc vẫn là Kỳ Thạc đau lòng y, sờ sờ lên lưng của Liễu Nghi Sinh, dùng thanh âm nhu hòa nói.

"Không được, nếu các ngươi đi theo ta, với sức lực của một mình phụ thân không có cách nào tu bổ nổi kết giới, đến lúc đó nếu trong tộc vẫn bình yên vô sự thì không sao, lỡ đâu thực sự xảy ra sinh linh đồ thán, hai người các ngươi thật có thể an tâm theo ta đi ra ngoài sinh sống, rồi chẳng thèm quan tâm đến những chuyện ở đây, một chút cũng không thấy áy náy tự trách hay sao?" Nói đến đây, Liễu Nghi Sinh giống như là có thêm động lực, y ưỡn ngực nói tiếp: "Các ngươi có bao nhiêu quan tâm ta, ta cũng liền quan tâm các ngươi bấy nhiêu đó, các ngươi có thể vì ta mà buông tha cho toàn bộ nơi này, ta lại không thể khiến cho các ngươi lưng đeo hổ thẹn mà sống hết một đời, ta luyến tiếc. Kỳ Lân thôn là nhà của ta, người trong tộc đều là thân nhân của ta, nơi này sở hữu toàn bộ hồi ức tốt đẹp từ nhỏ đến lớn của ta, ta cũng vô pháp ngồi xem nơi này gặp chuyện không may, huống chi con của chúng ta cũng là kỳ lân, tương lai sẽ biến thân, rời khỏi đây rồi, lẽ nào sau khi bọn nhỏ trưởng thành phải dùng hình thú để sinh hoạt sao?"

Y suy tính vấn đề thành thục chu toàn như vậy, cũng khiến cho Kỳ Thạc Kỳ Canh thấy giật mình. Quan tâm quá sẽ bị loạn, trước đây bọn họ chỉ nghĩ cùng lắm thì sẽ dẫn theo vợ con rời khỏi chốn thị phi này, cao chạy xa bay, làm gì còn đầu óc để nghĩ đến chuyện của hai mươi năm sau, càng không lo lắng đến chuyện mình có thể nào thản nhiên đối mặt với tộc nhân vì lựa chọn của mình mà đã khiến cho bọn họ phải sống trong cảnh thống khổ hay không, sau khi bị Liễu Nghi Sinh vạch ra chân tướng rõ ràng, nhất thời bọn họ cũng không biết nên nói tiếp như thế nào nữa.

"Ta tính đi mà không nói, đúng là lỗi của ta. Nhưng đây cũng không phải là chuyện có thể tránh khỏi, các ngươi không cần phải giận ta, bởi vì ta nghĩ đến phải rời khỏi các ngươi và cục cưng, cũng không dễ chịu hơn các ngươi là bao đâu a." Y nói chuyện cẩn cẩn thận thận, lại có chút cảm giác ủy khuất, Kỳ Canh cúi đầu hôn một cái lên trán y, cũng không nhẫn tâm trách y chuyện y dự định trốn đi, chỉ nói: "Không được đi, sẽ có biện pháp thôi, bọn ta sẽ sống không nổi nếu thiếu ngươi, Tiểu Hi Tiểu Vọng cũng không có cách nào sống thiếu ngươi được."

"Ta cảm thấy không phải lời Tiểu Liễu Nhi nói không có lý." Kỳ Thạc suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng mới mở miệng.

"Kỳ Thạc ngươi nói cái gì đó? Để Tiểu Liễu Nhi rời khỏi chúng ta? Ngươi điên rồi sao!"

"Ngươi bình tĩnh một chút, khoan hãy nóng." Kỳ Thạc bình thãn phất phất tay, chỉnh đốn lại ý nghĩ xong mới nói: "Quả thực biện pháp của Tiểu Liễu Nhi chu toàn hơn chúng ta nhiều, đúng vậy, chúng ta ở đây, có thật là ngày phòng đêm phòng sẽ có thể đề phòng được tế tự đại nhân sao, Kỳ Canh ngươi có hoàn toàn nắm chắc không?"

"Này..." Kỳ Canh cũng nghẹn lời, cũng không phải hắn chưa từng nếm qua, sao lại không biết thủ đoạn của tế tự đại nhân chứ?

"Ta cũng không nắm chắc." Kỳ Thạc cười khổ một tiếng, "Bây giờ nghĩ lại, nói rời đi cũng chỉ là uy hiếp khi nổi nóng mà thôi, bên phía Kỳ Lân động chỉ với một mình phụ thân khẳng định là không được, thiếu khuyết hai người khác, chúng ta vô pháp tu bổ hoàn toàn kết giới, nhưng không để cho lỗ thủng mở rộng ra cũng là có khả năng. Chúng ta có thể cống hiến sức lực cho cả tộc, nhưng Tiểu Liễu Nhi là điểm mấu chốt của chúng ta, không có khả năng để y đi hi sinh."

Kỳ Canh muốn phản bác, nhưng lại không tìm được lý do thích hợp, cứng họng, không nói nữa.

"Cho nên, Tiểu Liễu Nhi không thể lại ngây ngốc ở nơi này, chỉ cần không ở dưới tầm mắt của tế tự đại nhân, người muốn làm gì cũng sẽ không dễ dàng thực hiện được." Kỳ Thạc ôm lấy Liễu Nghi Sinh vào lòng hỏi: "Bảo bối, nếu như một mình ngươi sống ở bên ngoài, có đúng là sẽ có thể chăm sóc tốt cho bản thân mình được không?"

Chương 56 - HTTS


56. Miên man suy nghĩ



Phụ thân của y chuyên dùng các loại dược vật, xuống tay tuyệt không nhân từ nương tay, vô luận là đối với Kỳ bá bá vẫn luôn phủng người trong lòng bàn tay, hay là đối với "nhi tử" được người nhận nuôi, vẫn ở chung sớm chiều mười mấy năm với người đây. Nếu như người muốn để cho y làm giống cái của A Thổ, vì có thể khiến cho A Thổ biến thân, có thể cống hiến năng lượng cho Kỳ Lân thôn, mặc kệ Kỳ Thạc Kỳ Canh có trông chừng y như thế nào đi chăng nữa, nhất định người cũng có thể tìm ra phương pháp buộc Kỳ Thạc và Kỳ Canh rời đi, đến chừng đó tạo ra một màn gạo nấu thành cơm ván đã đóng thuyền rồi, người thỏa hiệp chỉ có thể là chính y cùng với hai huynh đệ yêu y tha thiết kia mà thôi.

Nghĩ đến chuyện có thể thân thể của mình sẽ bị những người khác xâm phạm, hơn nữa còn mang thai sinh con, Liễu Nghi Sinh không ngừng run rẩy, cả đời này của y còn chưa từng có thời khắc sợ hãi như vậy. Nỗi sợ không ngừng phóng đại, hậu quả đáng sợ trong tưởng tượng càng không ngừng khuếch tán trong đầu y, nếu như ngày đó thực sự đến, Kỳ Thạc Kỳ Canh sẽ ra sao? Có thể nào sẽ cảm thấy thống khổ bất kham bởi vì không có bảo vệ mình được cẩn thận? Y phải làm sao mới có thể đối mặt với hai người toàn tâm toàn ý yêu thương y kia được đây? Chờ đến khi hài tử trưởng thành y nên giải thích như thế nào với bọn nhỏ, nói rằng mình có một thân thể dâm tiện "ai cũng có thể làm chồng" hay sao?

Nghĩ đến hai hài tử vẫn còn đang quấn tã, trong lòng Liễu Nghi Sinh chua xót, làm thế nào cũng không kiềm được nước mắt. Y muốn rời khỏi chỗ này, không muốn đối mặt với chân tướng tàn khốc này, nó đã phá hủy toàn bộ thế giới của y, y muốn cùng hai ái nhân dẫn theo hai nhi tử rời xa nơi đây, quên đi việc phụ thân muốn y làm ra chuyện bất kham này, ở một địa phương khác, một nhà năm người vẫn chung sống với nhau như trước, trải qua cuộc sống vui sướng hạnh phúc, tâm vô tạp niệm.

Thế nhưng y không thể làm vậy được. Làm người yêu của y, phụ thân của hài tử, bọn họ có trách nhiệm bảo vệ y, nhưng đồng thời hai người cũng là lực lượng quan trọng nhất trong tộc. Phụ thân đại nhân đã từng ân cần dạy bảo, so với ai khác y càng hiểu được hiện tại trong tộc đang gặp phải cái dạng nguy cơ gì, cũng biết với sức mạnh của ba người bọn họ, tuy thiếu mất hai kỳ lân nguyên tố khác, nhưng ít ra cũng có thể giúp cho tình huống không trở nên tồi tệ hơn nữa. Điều phụ thân tâm tâm niệm niệm, bất quá là sợ kết giới bị phá vỡ, cuộc sống bình thản của Kỳ Lân thôn trong hàng ngàn năm nay sẽ bị phá hủy, nếu lại có Ma tộc tùy thời đánh vào như ngàn năm trước đây, có thể toàn bộ thôn làng sẽ bị sinh linh đồ thán, máu chảy thành sông.

Đại bá Lý gia vẫn luôn tặng mứt quả cho y, Mã tiên sinh cứ bắt y học bài lúc nhỏ, còn có Tiểu Trương thúc kể rất nhiều rất nhiều chuyện xưa cho y nghe, hết sức kỳ quái là vào giờ khắc này, thật nhiều người đối xử với y có bao nhiêu tốt, dành cho y bao nhiêu tình thương yêu và bảo vệ từ nhỏ đến lớn đều lần lượt hiện ra trước mắt y.

Cái địa phương mà y chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày nào đó sẽ phải từ bỏ thì hiện tại nó lại xinh đẹp tựa như ảo mộng, bất khả tư nghị hơn bất cứ khi nào hết. Y nhìn sang chung quanh, hoa sen đang nở rộ trong ao, cả đầm sen đều bị vây quanh bởi hoa sen nở rộ tựa như thiếu nữ thời trưởng thành, dưới ánh mặt trời chiếu rọi toát ra vẻ kiều mị ôn nhu.

Y nhớ tới bãi cỏ lớn mà ba người đã từng thích đến nhất, hiện tại chỉ cần hít sâu một hơi, dường như đều có thể ngửi được hương thơm của cỏ xanh mọc đầy đất, thấm vào tận ruột gan; y nhớ tới bên dòng suối nhỏ, trước đây y từng tùy hứng vô độ muốn ăn cá lúc nửa đêm, hai huynh đệ liền ngốc hề hề đi lội xuống sông bắt cá, tuy vậy món canh cá được làm ra vẫn rất ngon miệng, mùi vị đó cứ như vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi của y, đến bây giờ lại hiện ra một cách rõ ràng, dù làm thế nào cũng không phai nhạt được.

Sao y có thể thật sự bảo bọn họ dẫn y rời đi được đây, sau đó không để ý đến một địa phương xinh đẹp như vậy, cùng với những tộc nhân hiền lành chất phát nơi này? Thật sự là y không có cách nào làm được.

Nhưng nếu ở lại nơi này, bất kỳ lúc nào y cũng có thể bị phụ thân kê đơn, đưa lên trên giường của người khác, làm ra chuyện mà bản thân mình không mong muốn, loại cảm giác sợ hãi này giống như có một lưỡi dao sắc bén đang treo trên đầu mình, khiến y ngẫm lại liền sợ đến run rẩy.

Nếu như hai huynh đệ không thể đi, y lại không thể ở, phương pháp duy nhất chính là chỉ có mình y rời đi? Tìm một nơi cách xa phụ thân, rời xa loại địa phương đầy rẫy âm mưu này, một mình lẳng lặng sinh sống, chờ đến một ngày tình huống trong tộc được cải thiện, chờ đến khi phụ thân bỏ đi loại ý niệm muốn y làm chuyện đó, y lại có thể trở về, sống cùng một chỗ với bọn họ.

Đúng, y phải đi, hơn nữa phải đi càng nhanh càng tốt, trước khi y nhìn thấy Kỳ Thạc và Kỳ Canh, nhìn thấy hai nhi tử của mình, nhẹ dạ không nỡ rời xa bọn họ,trước khi y còn có dũng khí tự mình đối mặt với cuộc sống mới, mà không phải là nhu nhược tìm kiếm sự bảo hộ của người khác, đặt vận mệnh của mình trong cảnh giới không có cách nào tự nắm giữ, y phải đi!

Chưa từng rời xa nhau, trong lúc bất chợt phải rời khỏi nơi này, không biết đến ngày tháng năm nào mới thể gặp lại. Không chỉ có như vậy, đến cả bọn nhỏ do bản thân mình ngậm đắng nuốt cay sinh ra cũng không thể mang đi, bởi vì y biết mình không có năng lực chăm sóc bọn chúng, ít ra thì ở trong thôn, bọn nhỏ còn có hai phụ thân thương yêu chúng, có Kỳ Thiên Hữu, dù gì đi nữa, phụ thân của mình cũng sẽ ra tay chiếu cố, người còn ôn nhu Tiểu Hi và Tiểu Vọng với hơn mình nữa mà. Còn một khi y ra đi, thì chính là cô độc, hai bàn tay trắng.

Nước mắt không ngừng tuôn rơi, chảy xuống đầm đìa, vừa lấy tay lau xong trong chớp mắt lại rơi lệ đầy mặt, sự phiền muộn trong lòng đã rút sạch toàn bộ khí lực của y, y ngồi yên không nhúc nhích, khóc cũng đã khóc mệt rồi, nhưng lại không biết nên đi đâu. Muốn về nhà thì sợ đụng phải hai huynh đệ, cũng chưa chắc có thời gian để thu thập quần áo, thế nhưng không trở về nhà mà cứ đi như vậy, lý trí cho phép, thân thể lại không ngừng lưu luyến nơi đây, dù làm thế nào cũng không muốn động đậy.

Sau khi Kỳ Thạc Kỳ Canh cãi nhau với Liễu Mộ Ngôn xong, tâm tư trở về làm việc tiếp cũng bay đi mất, đầy đầu đều là suy nghĩ muốn về nhà ôm lấy bảo bối của bọn họ, hảo hảo trông chừng y không để cho y có khả năng rời khỏi tầm mắt của hai người.

Nào ngờ khi về đến nhà người lớn không ở, đến cả bọn nhỏ cũng không có, nhất thời trong lòng hốt hoảng dân lên dự cảm bất hảo. Thông thường giờ này đều là Tiểu Liễu Nhi ôm bọn nhỏ ngủ trưa mà, hiện tại người đã đi đâu mất rồi?

Trương thúc nhà cách vách thấy bọn họ trở về, ôm hài tử đến gõ cửa, bọn họ hỏi thăm, mới biết được Tiểu Liễu Nhi đã đi tìm tế tự đại nhân rồi.

Trong chớp mắt hai người lạnh từ đầu đến lòng bàn chân, nhịp tim đều đập mất tiết tấu, ôm hài tử đến chỗ của Liễu Mộ Ngôn cũng không tìm được người, lại đi tìm kiếm lung tung ở chung quanh một lần, cuối cùng mới phát hiện y đang ngủ dưới bóng cây cạnh phòng của Liễu Mộ Ngôn, mí mắt đều sưng đỏ lên, trên gương mặt đáng thương đều là vệt nước mắt, trông không khác gì một con mèo, khiến bọn họ đau lòng tới mức sắp vỡ tung.

Nghĩ đến nhất định là bảo bối ngốc đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa bọn họ và tế tự đại nhân, liền bị kích thích cực lớn, nếu không thì tại sao không có chuyện gì lại khóc thành như vậy chứ? Bất quá cũng thực khiến người khác bội phục là, khóc xong cũng không đi về nhà, trái lại còn nằm ngủ ngay tại chỗ, thật không biết nên làm thế nào với y mới tốt đây.

Thế là một người ôm hài tử, một người ôm người lớn, chờ đến khi Liễu Nghi Sinh tỉnh lại, đã nằm ở trên giường lớn mềm mại, hai huynh đệ đang chơi cùng hài tử, cả nhà đều là một mảnh hoà thuận vui vẻ, không khác gì mỗi ngày trước đây, tựa như chưa từng phát sinh chuyện gì, y cũng không biết bất kỳ sự thật nào cả.

Nhưng hiện tại y đã biết, hơn nữa y còn thiên tân vạn khổ mà đưa ra quyết định, nếu như không rời đi, hơn nữa lại còn rơi vào sự ôn nhu của bọn họ khiến cho bản thân vô pháp tự kiềm chế thì biết phải làm sao? Không được, nếu cứ như vậy nhất định sẽ không đi được, đau lòng đến trong chớp mắt nhưng tiếp đó cũng sẽ phai nhạt thôi, nghĩ đến viễn cảnh không có bọn họ, không có hài tử thì bản thân mình nên sống như thế nào, mũi liền chua xót đồng thời nước mắt lại muốn rơi xuống.
Sky Blue Bobblehead Bunny