2/4/16

Chương 171 - TVTTB (H)


171. Giành sữa với cục cưng



   Quản gia một bên ngượng ngùng vì người trẻ tuổi bây giờ, một bên cũng âm thầm thấy thoải mái, về là tốt rồi, bất kể là với thân phận gì, coi như cũng không làm đại thiếu gia đã qua đời phải thất vọng.

   Sau khi Lâm Văn Tịch trở về, được mấy trăm người hầu từ trên xuống dưới trong nhà phục dịch, khiến cho Lâm Văn Tịch cảm thấy rất ngại, dù sao trước đây mình cũng chỉ là một người hầu, hơn nữa còn có không ít người hầu biết chuyện năm đó Lâm Văn Tịch cũng là người giúp việc, không khỏi chỉ trỏ ở sau lưng, bất quá đều bị Lê Tông Sinh đuổi ra khỏi Lê gia, từ đó mọi người cũng không dám nói gì nữa, dù sao ngoại trừ chuyện bây giờ Lâm Văn Tịch đã là bà xã của Lê Diễm, hơn nữa lại còn là tiểu tiểu thiếu gia, đương nhiên thân phận này khiến cho người làm không có cách nào so sánh nổi, mặc dù ở trước mặt bọn họ Lâm Văn Tịch chưa bao giờ tự cao tự đại,  nhưng mọi người cũng không dám không có quy củ.

   Căn phòng hiện tại mà Lâm Văn Tịch đang ở chính là phòng cũ của Lê Diễm, không phải cái phòng đã ở cùng với Uông Chỉ Tâm, mà là phòng trước đây Lê Diễm đã từng ở qua, hiện tại để Lâm Văn Tịch vào ở cùng với anh.

   "Ba, con muốn tổ chức hôn lễ với Tiểu Tịch." Hôm nay, Lâm Văn Tịch vẫn ngồi ở trên giường giỡn với em bé, Lê Diễm thì ngồi ở bên cạnh nói chuyện với Lê Tông Sinh. Nhất thời Lâm Văn Tịch bị dọa sợ hết hồn.

   "Chủ nhân..." Đã quen với cách xưng hồ này, nhất thời Lâm Văn Tịch cũng không sửa miệng được. Trước đây Lê Diễm đã từng sửa đúng cho cậu, nhưng cậu vẫn không tự chủ được mà gọi là chủ nhân.

   "Kết hôn hả? Trong nước còn chưa hợp pháp hóa cho hôn nhân đồng tính..."

   "Chỉ làm tiệc cưới thôi, còn về hôn thú thì tụi con sẽ ra nước ngoài đăng ký." Anh thầm muốn cho Lâm Văn Tịch một danh phận, để em ấy hoàn toàn thuộc về mình.

   Lê Tông Sinh chỉ nhìn thoáng qua bọn họ, sau đó gật đầu, "Được, nhất định sẽ làm cho hai đứa một tiệc cưới thật hoành tráng, sao có thể xem nhẹ đám cưới của con trai Lê Tông Sinh được chứ."

   Lê Diễm cũng nở nụ cười, "Cảm ơn ba."

   "Đúng rồi, Tiểu Diễm nè, chuyện tiếp quản công ty..."

   "Ba, hiện tại sự nghiệp ở nước ngoài của con đang phát triển rất tốt, cho dù không cần dựa vào trong nhà cũng hoàn toàn không thành vấn đề."

   "Ba biết chuyện này, thế nhưng Vũ Hoàng cũng không thể như rắn mất đầu a, hiện tại con rời đi..."

   Lê Diễm cũng khẽ thở dài một cái, "Đáng tiếc ca ca đã không còn nữa..."

   Vốn dĩ Vũ Hoàng là của ca ca, năm đó mình tiếp nhận cũng bởi vì ca ca đã xảy ra chuyện, định đợi đến khi tìm được người thích hợp mình sẽ thối lui, thế nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa tìm được, hơn nữa dù sao thì cũng là công ty của nhà mình truyền lại, thực sự cũng không đành lòng từ bỏ, tuy rằng Lê Diễm rất muốn tự mình lập nghiệp một phen.

   "Có năng lực này, Vũ Hoàng vẫn nên thuộc về con thì tốt hơn." Lê Tông Sinh cũng biết Lê Diễm đang suy nghĩ gì, thế nhưng Lê Khâm đã mất, mình cũng đã già rồi, đoạn thời gian trước Lê Diễm không có ở đó, công ty đã bắt đầu xuống dốc, nếu như Lê Diễm thật sự không chịu quay về, chỉ có thể nhìn nó từ từ lụn bại rồi bị người khác thu mua mất. Tiền không phải trọng điểm, tình cảm bấy lâu nay mới là quan trọng.

   Lê Diễm nghĩ đến dù sao cũng nhờ cái công ty kia đã để cho anh quen với Lâm Văn Tịch, chính là ở chỗ đó, tài xế nhặt em ấy về nhà, nếu không phải nhờ cái danh hiệu tổng tài của Vũ Hoàng này, sao bé con có thể đánh bậy đánh bạ vào trong lòng của mình được, suy nghĩ một hồi, Lê Diễm ngẩng đầu lên nhìn ba mình.

   "Ba, con sẽ quay về tiếp nhận công ty."

   Lê Tông Sinh lập tức vui vẻ, thậm chí trong mắt còn ngân ngấn nước, "Nghĩ được vậy thì tốt rồi."

   "Con chỉ muốn, bảo tồn một kỷ niệm." Lê Diễm nói xong, dời tầm mắt về phía Lâm Văn Tịch.

   Lê Tông Sinh chỉ cười cười, cũng không quấy rầy bọn họ nữa, ông lặng lẽ đi ra ngoài. Lê Diễm lập tức sáp lại, kéo cái miệng nhỏ nhắn Lâm Văn Tịch qua hôn lên.

   "Hmm... Ưm... Chủ nhân..."

   "Đã dặn là phải kêu anh thế nào..."

   "Diễm... A..."

   "Nếu lần sau kêu sai một lần, anh liền làm em một lần."

   Lâm Văn Tịch đỏ mặt, vỗ nhẹ lên lưng anh, "Tình Tình còn ở đây đó."

   "Nhóc con thì biết cái gì." Lê Diễm buông Lâm Văn Tịch ra, quả nhiên thấy cục cưng nằm ở bên cạnh đang mở to hai mắt nhìn bọn họ. Cặp mắt kia, thực sự là cực kỳ giống với Lâm Văn Tịch.

   "Tiểu Tịch, có muốn gả cho anh không?"

   Nhìn vào đôi mắt của Lê Diễm, Lâm Văn Tịch chỉ cảm thấy tim đập thình thịch, cậu đỏ mặt gật đầu. Lê Diễm lại bao phủ lấy đôi môi của cậu.

   "Bà xã, rất là muốn em." Từ sau khi Lâm Văn Tịch sinh con xong, đã gần một tháng nay hai người còn chưa từng hoan ái lần nào.

   "Không được...... Không biết vết thương chỗ đó đã lành chưa nữa..."

   "Vậy anh sẽ dùng phía sau." Chẳng biết từ khi nào thì Lê Diễm đã trèo lên giường, hai chân chen vào giữa chân Lâm Văn Tịch, vuốt ve hạ thân của cậu.

   "Anh... Đừng... A..." Đã lâu chưa làm tình nên Lâm Văn Tịch cũng thập phần mẫn cảm, bị anh khiêu khích một cái liền cảm thấy khó chịu.

   "Bà xã, anh muốn." Lê Diễm dùng ngữ khí trầm thấp dán sát vào tai Lâm Văn Tịch nói, không ngừng phả nhiệt khí lên đó, anh biết nếu làm như vậy thì Lâm Văn Tịch sẽ nhanh chóng đầu hàng thôi.

   "Thế nhưng... Cục cưng đang ở đây." Giống như là muốn chứng minh sự tồn tại của mình, tiểu bảo bảo lập tức bật khóc. Lâm Văn Tịch sợ đến mức vội đẩy Lê Diễm ra ôm bé lên. Thế nhưng cục cưng vẫn cứ không ngừng khóc.

   "Bé đói bụng rồi..." Lâm Văn Tịch một bên khẽ dỗ con gái, một bên kéo áo lên cho bé bú, trong khoảng thời gian này Lâm Văn Tịch có hiện tượng trướng sữa, cho nên hiện tại sữa rất dồi dào, rất nhanh tiểu bảo bảo liền ngậm lấy đầu vú của Lâm Văn Tịch mút vào.

   Bầu không khí vốn đang ấm áp lại bị đứa bé này quấy rối, Lê Diễm có chút khó chịu. Tuy rằng không muốn bỏ đói con gái mình, nhưng lúc nhìn thấy bé ngậm đầu vú của Lâm Văn Tịch vào mút chách chách, vẻ mặt anh cực kỳ khó chịu. Rõ ràng nơi đó chỉ thuộc về một mình mình mà thôi.

   Thế là động tác của Lê Diễm còn nhanh hơn cả đại não, anh liền ra tay hành động. Không ngờ anh lại ngậm lấy đầu vú bên kia của Lâm Văn Tịch hệt như cục cưng. Khác với cục cưng đang bú sữa, rõ ràng động tác của Lê Diễm mang đầy ý tứ tình dục.

   Hàm răng ma sát nhè nhẹ, đầu lưỡi còn không quên liếm vài cái, sau đó quấn lấy dùng sức mút vào.

   "A...ha..." Toàn bộ thân thể Lâm Văn Tịch run lên, cảm giác hai đầu vú đều bị ngậm vào đặc biệt kỳ quái, khoái cảm bắt đầu len lỏi khắp toàn thân, Lê Diễm thấy thế mút càng thêm cố sức hơn. Giống như là đang hiếu kỳ tại sao ba lại giành sữa với mình, cục cưng nhả đầu vú hồng hồng của Lâm Văn Tịch ra, mở to hai mắt thật to nhìn Lê Diễm. Lê Diễm cũng nhân cơ hội ẵm bé sang một bên, sau đó phủ lên đầu vú đã bị cục cưng mút qua, giống như là muốn rửa sạch ấn ký của "người khác" lưu lại ở trên người em ấy vậy.

   Mùi sữa thơm ngào ngạt bao trùm cả căn phòng, Lâm Văn Tịch bị Lê Diễm mút đến mức cả người bắt đầu trở nên khô nóng. Tay của nam nhân còn thưởng thức đầu vú đã bị mút đến sưng đỏ ở một bên. Kỳ thực đây không phải là lần đầu tiên Lê Diễm ăn giấm lúc Lâm Văn Tịch cho cục cưng bú sữa.

   Phát hiện lãnh địa của mình lại bị đoạt đi, cục cưng tiếp tục oa oa khóc rống lên.

   "Diễm... Đừng... Cục cưng khóc kìa... A..."

   Lê Diễm hung hăng mút mạnh một cái lên đầu vú của Lâm Văn Tịch, một tia sữa tươi tinh khiết chảy ra.

   "Bà xã, anh đã mời vú em rồi, sau này không cho phép em đút sữa cho nhóc con đó nữa."

   "Em biết rồi, sau này đều cho anh... Nhưng mà hiện tại bé đang khóc... A...ha..." Tuy đang được nam nhân thương yêu nhưng Lâm Văn Tịch còn chưa quên cục cưng bên cạnh.

   "Để anh ẵm bé ra ngoài." Nói rồi Lê Diễm nhả đầu vú đã sưng đỏ của Lâm Văn Tịch ra, ẵm con gái đi ra ngoài.

   Vừa mới mở cửa ra đã nhìn thấy bọn Trần Mặc đi tới, hiện tại mới chỉ lên đến cầu thang. Lê Diễm đi qua trực tiếp thả con vào trong ngực cậu ta.

   "Đến thật đúng lúc, làm ơn sang phòng trẻ con ở sát vách chăm sóc con gái giùm anh, nếu như bé đói bụng thì cứ gọi vú em. Bọn anh sẽ không ra ngoài nên đừng gõ cửa."

   Trần Mặc ngốc lăng ôm lấy cục cưng đang trừng mắt thật to ở trong lòng, trên mặt còn vươn lại không ít nước mắt, quay đầu qua nhìn Trần Diệu Thiên, "Thế này là sao?"

Chương 170 - TVTTB


170. Con gái em có thật nhiều ba...



   Lê Diễm xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngẩng lên của cậu.

   "Y Tình."

   "Y Tình?"

   "Ừm, Y, người trong lòng, còn chữ Tình, liền không cần giải thích."

   Nghe thấy tên này, Lâm Văn Tịch cũng cười gật đầu, cậu biết bên trong hai chữ này là tình cảm chủ nhân muốn biểu đạt với mình, gương mặt cậu có chút hồng hồng.

   "Ừm, hay lắm a. Y Tình... Lê Y Tình..." Có một loại cảm giác rất du dương, như minh chứng rằng tình cảm cũng như đứa bé đều đến với bọn họ một cách không dễ dàng gì.

   Mà Hạ Quân Dương đứng ở bên cạnh bị chọc cho buồn nôn một trận... Tuy rằng anh không có ý kiến gì với tên của bé dễ thương nhỏ cả...

   "Bé dễ thương, con gái của em đều đã nhận người khác làm cha nuôi rồi, còn anh biết phải làm sao đây..."

   Nhìn vẻ mặt nghẹn khuất của Hạ Quân Dương, Lâm Văn Tịch cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng, còn chưa kịp kể cho anh ấy nghe gì cả.

   "Có thể nhận thêm người khác nữa a."

   "Đúng rồi, một ba, một cha, một cha nuôi lớn, một cha nuôi nhỏ, bé dễ thương, con gái em... Có thật nhiều cha a..."

   Lê Diễm đang uống nước thiếu chút nữa đã phun ra.

   "Lê Diễm, Tiểu Tịch!" Đúng lúc này hai người Trần Mặc và Trần Diệu Thiên cũng đã tới. Trong tay còn cầm vài bao to bao nhỏ, khiến cho Lâm Văn Tịch xấu hổ trách cứ.

   "Tới thì tới thôi, hai anh không cần khách khí như vậy a."

   "Không có gì đâu mà, Tiểu Tịch, thân thể em quá yếu, phải bồi bổ cho thật tốt, dù sao thì ở chỗ lão đầu nhà bọn anh có nhiều nhất chính là mấy thứ dược liệu dưỡng sinh này."

   "Đúng vậy đúng vậy." Trần Mặc cũng phụ họa.

   Lúc này Trần Diệu Thiên thấy Hạ Quân Dương ở một bên, gật đầu lên tiếng chào hỏi với anh ta, "Bác sĩ Hạ, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu a."

   Hạ Quân Dương cười cười, "Ngưỡng mộ đã lâu cái gì chứ hả."

   Lê Diễm cũng cười nói, "Diệu Thiên, anh đừng chế nhạo cậu ta nữa."

   "Em phát hiện con gái của em càng lớn càng dễ nhìn." Lúc này thanh âm của Trần Mặc truyền tới, y đang ngồi xổm ở trước giường nhìn tiểu bảo bảo.

   "Bà xã, đó không phải là con gái em..." Vẻ mặt Trần Diệu Thiên hắc tuyến. Trần Mặc cứ trực tiếp kêu con gái của Lâm Văn Tịch thành con gái ruột của mình.

   "Hì hì, không sao mà." Lâm Văn Tịch cười cười, thấy Trần Mặc thích cục cưng như vậy cậu cũng rất vui vẻ a, đặc biệt lại còn thân thiết cứ như con gái ruột vậy.

   "Đúng đó, dù sao thì cũng như nhau cả thôi. Tiểu Tịch em nói coi đúng không."

   "Hì hì." Lâm Văn Tịch cười gật đầu.

   "Hiện tại không chỉ của một mình cậu nữa rồi, tôi cũng là cha nuôi của bé đó." Lúc này Hạ Quân Dương cũng không cam lòng tỏ ra yếu thế mà tiến tới giành chỗ.

   Trần Mặc rất nói với Lâm Văn Tịch, "Con em có tới bốn người cha lận..."

   "Đúng vậy." Lâm Văn Tịch cười nói, "Kỳ thực có nhiều cha sẽ có nhiều người thương a, con gái mà."

   Lúc này Hạ Quân Dương nói ra một câu càng đáng sợ hơn, "Nếu như bà xã của anh sinh con trai, anh quyết định, sẽ kết thông gia với con gái của em."

   "Phì..." Lâm Văn Tịch nhịn không được cười lên, "Tình chị em hả?"

   "Cũng không phải là không thể được..."

   "Vậy nếu là con gái thì sao nha?"

   "Ặc... Nếu như hai đứa nó không ngại... Anh cũng không ngăn cản đâu..."

   Tất cả mọi người đều bày ra bộ dáng muốn phun, "Nếu như Tiểu Tịch sinh ra con trai, anh cũng định kết thông gia hả?"

   "Hố hố, đúng vậy."

   "Cặp mắt to tròn trong veo như nước hệt như Tiểu Tịch, mũi rất cao, là được đúc từ cùng một khuôn với Lê Diễm, chậc chậc, sau này khi con gái anh lớn lên nhất định sẽ là một mỹ nhân bại hoại đó nhe ~ đúng rồi, đã đặt tên cho con gái anh chưa?"

   "Lê Y Tình." Lâm Văn Tịch cười cười, nhìn hoài mà cũng chẳng nhìn ra được cục cưng giống ai, vừa nghe Trần Mặc cảnh tỉnh mới phát hiện hình như đúng là vậy thật.

   "Lê Y Tình? Tên rất hay a, rất thích hợp với con gái của anh ~ Tình Tình ~ Tiểu Tình Tình ~."

   Trần Mặc cứ mở miệng ra là kêu con gái Tình Tình, Trần Diệu Thiên nghe thấy mà ghen tỵ, hận không thể kéo bà xã mình về nhà thượng em ấy một trận, để em ấy cũng sinh em bé cho mình. Lê Diễm nhìn nam nhân với vẻ mặt đói khát ở bên cạnh, trong lòng không khỏi cười thầm, tối nay sẽ có người gặp xui rồi.

   Lâm Văn Tịch cứ như vậy mà ở lại bệnh viện một tuần, sau đó mới được đón về nhà, dù sao điều kiện ở nhà vẫn tốt hơn bệnh viện, kể cả khi đó đã là phòng bệnh cao cấp nhất cũng vậy thôi. Bởi vì Lê Tông Sinh kiên trì muốn đón bọn họ về chỗ của mình, cho nên hai người cũng không có trở về căn nhà của Lê Diễm mà đã dọn đến biệt thự của Lê Tông Sinh, lúc vừa dọn đến đó, Lâm Văn Tịch liền ngẩn người, bởi vì lúc ở bên ngoài cậu nhìn thấy bà Vương, gặp lại người thân đã lâu chưa thấy, nước mắt không khỏi rơi xuống.

   "Bà... Sao người lại ở đây..."

   "Là anh đón bà về đấy, sau này chúng ta ở cùng với nhau ha." Lê Diễm ôn nhu sờ sờ đầu của cậu.

   Nghe thấy lời Lê Diễm nói, đầu tiên là Lâm Văn Tịch kinh ngạc một trận, sau đó khóe mắt chậm rãi ướt át, cậu không nghĩ tới, chủ nhân sẽ có tâm như thế...

   "Cảm ơn."

   "Không có gì đâu mà, để lão nhân ở đó một mình anh cũng lo lắng."

   Kỳ thực bà Vương cũng không biết thì ra nhà của Lê Diễm có tiền như vậy, khi đó cậu ấy ở lại chỗ của Tiểu Tịch rồi cũng chưa từng thấy quay về nhà, tuy rằng bà nhìn ra khí chất của Lê Diễm rất không bình thường, không giống như là đứa nhỏ sống trong gia đình không có tiền, thế nhưng một lão nhân gia như bà cũng không tiện hỏi cái gì, căn bản không nghĩ tới cậu ấy lại có tiền như thế, lúc được đón về đây rồi nhìn thấy căn nhà của Lê gia, bà liền nói thôi cứ đưa bà quay trở về đi, căn bản là bà ở không quen với nơi như vầy, thế nhưng Lê Diễm lại không cho, nói để bà ở bên cạnh cũng thuận tiện cho Tiểu Tịch chăm sóc hơn, hơn nữa trước đây bà đã chăm sóc cho Lê Diễm không ít, hiện tại nên đón bà về dưỡng lão mới phải đạo. Mấy ngày nay cứ được người làm hầu hạ, lão nhân cảm thấy có chút không quen, dù sao trước đây đều chỉ có một mình bà tự làm mà thôi. Trong khoảng thời gian này Lê Diễm đã kể cho lão nhân nghe về mối quan hệ giữa anh và Lâm Văn Tịch, dù sao thì bà cũng là người thân thiết nhất với Lâm Văn Tịch, lúc đầu lão nhân đã cảm thấy rất kinh ngạc, thế nhưng sau khi hiểu rõ đứa nhỏ Tiểu Tịch kia đã phải chịu khổ lâu như vậy, kỳ thực tìm được một người thật tình với nó cũng rất tốt, những chuyện khác chẳng đáng gì cả, về chuyện thân thể của Văn Tịch, anh cũng nói đại khái cho bà biết, tuy rằng không có cách nào hiểu tường tận nhưng bà vẫn biết được sơ sơ. Cho nên khi thấy Lâm Văn Tịch ôm đứa bé về, lão nhân cũng không có bị dọa sợ, ngược lại còn rất vui vẻ.

   "Đúng là một đứa bé đáng yêu." Lão nhân ôm lấy cháu gái vào lòng, vui vẻ nguy. Lúc này Lê Tông Sinh cũng sáp qua, muốn được là người đầu tiên trông thấy cục cưng.

   Trong khoảng thời gian này tuy rằng bình thường Lê Tông Sinh cũng không quá rảnh rỗi, thế nhưng lại thường xuyên đến bệnh viện thăm mình, Lâm Văn Tịch rất cảm động, cậu cứ cho rằng ông sẽ không chấp nhận mình và chủ nhân... Lại không ngờ tới... Lê Tông Sinh vốn định đưa tên Lâm Văn Tịch vào gia phả của Lê gia, dù sao cậu cũng là cháu nội của Lê Tông Sinh, bất quá Lê Diễm lại nói, dứt khoát xếp vào với danh nghĩa là vợ của Lê Diễm, khiến cho Lâm Văn Tịch ngượng ngùng một trận.

   Rất nhanh Lâm Văn Tịch đã được đưa vào phòng, dù sao cũng vừa mới đẻ chưa được bao lâu, để bị cảm sẽ không tốt, hơn nữa bây giờ còn đang ở cữ, nghỉ ngơi nhiều một chút cũng tốt hơn. Vị quản gia trước đây thấy Lâm Văn Tịch trở về cũng rất vui vẻ, ngoài áy náy còn có kinh ngạc vì Lâm Văn Tịch không chỉ trở về với thân phận cháu nội của lão gia, hơn nữa lại còn là... Thiếu phu nhân?! 

Chương 169 - TVTTB


169. Tên của cục cưng



   Trong bệnh viện, Lâm Văn Tịch mở mắt ra trong tình trạng vẫn còn rất yếu ớt, bởi vì đã chảy quá nhiều máu, khí sắc trên mặt vẫn chưa được tốt lắm, mặc dù Lê Tông Sinh đã tìm rất nhiều thuốc bổ dược liệu trân quý hầm canh cho cậu uống, nhưng có một phần nguyên nhân do thân thể nên khôi phục vẫn tương đối chậm.

   Hiện tại Lâm Văn Tịch đã được chuyển đến bệnh viện của nhà Hạ Quân Dương, dù sao đây mới là sản nghiệp thuộc Lê gia, tuy rằng ở lại chỗ của Trần Diệu Thiên cũng không sao cả, thế nhưng Lê Tông Sinh vẫn kiên trì kêu bọn họ trở lại. Lê Diễm biết lão đầu sợ mình lại dẫn người chạy mất, đến lúc đó dù có muốn tìm cũng sẽ không tìm ra được nữa.

   Lần thứ hai Hạ Quân Dương gặp lại Lê Diễm đã giật nảy mình, bao lâu nay đi tìm đều không tìm thấy cậu ấy, biết chắc là cậu ấy đã xảy ra chuyện, lại không tiện đến Lê gia hỏi thăm, chuyến này trở lại đùng một cái liền dẫn theo con trở về, có thể không dọa anh sợ hết hồn được sao? Anh đã kiểm tra cho bé dễ thương nhiều lần như vậy nhưng lại không phát hiện em ấy là người song tính! Bây giờ được lắm, đến cả con cũng đều sinh rồi! Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy hả... Hạ Quân Dương chỉ có thể dùng vẻ mặt bi phẫn thét gào với Lê Diễm một câu ‘cậu đó quá không có nghĩa khí rồi, đến chuyện này cũng không chịu nói cho tớ biết!’ Hiện tại mới nhớ tới chạy về đi tìm mình là thế nào chứ!

   Bất quá... Lê Diễm cũng không khách khí đáp trả cậu ta một câu, "Còn cậu... Giải thích thế nào đây..."

   Lúc này trong phòng bệnh còn có một người nữa, nếu như anh nhớ không lầm, nam nhân này... Là Lý Thành Duyệt ca ca của bà xã Hạ Quân Dương đúng chứ hả? Là cái vị học trưởng kia của Hạ Quân Dương. Tầm mắt của Lê Diễm lại chuyển sang cái bụng đang nhô lên của y...

   "Học trưởng anh ấy đã mang thai được bảy tháng rồi, tớ dẫn anh ấy tới kiểm tra."

   "Bà xã cậu không có thai, cậu lại làm anh vợ mình mang bầu." Khóe miệng Lê Diễm co quắp. Không nghĩ tới động tác của cậu ta cũng rất nhanh, không chỉ đuổi tới tay, đến cả con cũng có luôn rồi. Cũng bởi vì câu nói của Lê Diễm mà gương mặt của nam nhân kia đã hơi ửng đỏ. Kỳ thực bí mật về thân thể của y, trước Hạ Quân Dương vẫn chưa có ai khác biết được, thẳng đến một lần ngoài ý muốn kia.

   Hạ Quân Dương cười cười, vỗ vai Lê Diễm, biết "bà xã" của mình ngượng ngùng, thế là đi tới đỡ y nằm xuống giường, dặn y nghỉ ngơi cho tốt chờ mình trở về, sau đó anh ta lôi kéo Lê Diễm đi ra ngoài.

   Vừa nãy anh thấy vẻ mặt cậu ta nhìn nam nhân kia là sự ôn nhu hiếm thấy, Lê Diễm nhịn không được nghĩ tới có phải lúc mình nhìn Tiểu Tịch cũng là cái bộ dáng này không.

   "Nói đi, đã có chuyện gì?" Lê Diễm vừa đi ra ngoài liền mang theo vẻ mặt thú vị nhìn cậu ta, dựa theo thời gian thì lúc nam nhân kia mang thai không chênh lệch với Lâm Văn Tịch là bao, vậy bọn họ cũng đã ở cùng một chỗ từ rất sớm rồi, ngay khi kết hôn với nữ nhân kia không được bao lâu sao?

   "Kỳ thực tớ cũng không nghĩ tới học trưởng là người song tính, khó trách trước đây lúc ở trường học anh ấy cứ luôn mang theo bộ dáng sợ sệt, bao bọc bản thân mình lại chặt chẽ, nhất là khi gặp tớ, trước đây tớ cứ cảm thấy anh ấy bày ra cái bộ dạng như vậy là để cho tớ đến khi dễ, cho nên mới phải khi dễ anh ấy một chút. Nhưng tớ không biết thì ra học trưởng vẫn luôn thầm mến tớ, nếu không nhờ lần kia uống say, tớ không cẩn thận vào nhầm cửa, kết quả... Thấy học trưởng ở trên giường... Ừm... Tớ mới hiểu được thì ra anh ấy cũng thích nam nhân, hơn nữa thân thể còn như vậy, sau đó tớ đã xảy ra quan hệ với anh ấy."

   "Còn nữ nhân kia thì sao? Cứ mặc kệ hai người như vậy luôn?"

   "Đương nhiên là không có khả năng rồi, lúc đầu nữ nhân kia đã làm ầm ĩ với tớ rất nhiều lần, cậu cũng biết đó, khi ấy tớ không thể phân thân, cũng không biết bên cậu đã xảy ra nhiều chuyện như thế."

   "Ừm, vậy bây giờ thế nào? Tốt xấu gì thì đó cũng là ca ca của cô ta mà."

   "Đúng vậy, kỳ thực vốn dĩ cũng không phải là lỗi của học trưởng, nếu không phải do tớ đi trêu chọc bọn họ, tuy rằng học trưởng thích tớ, nhưng cho tới nay còn chưa từng thổ lộ ra, càng không muốn có gì vượt quá mức, nhất là khi tớ và nữ nhân kia kết hôn, anh ấy lại nhịn đau chúc phúc cho bọn tớ. Nữ nhân kia, vốn cũng rất yêu anh trai mình, bây giờ nhìn thấy học trưởng như vậy cũng không đành lòng, cuối cùng cô ta thỏa hiệp, cô ta cũng hi vọng ca ca của mình có thể hạnh phúc. Bọn tớ chuẩn bị ly hôn, sau đó tớ sẽ dẫn Thành Duyệt rời đi. Còn về phía nữ nhân kia, tớ chuẩn bị chuyển bệnh viện của tớ sang danh nghĩa của cô ta, coi như là sính lễ tớ cưới học trưởng vậy."

   "Phì, cũng tốt." Có thể là do ở chung với bọn Trần Diệu Thiên lâu ngày, mặt than của Lê Diễm cũng đã đỡ hơn không ít, mặc dù đối với người ngoài vẫn không cười không nói, nhưng ít nhất cũng không còn bày ra mặt than với người quen nữa, đối với sự thay đổi của Lê Diễm, Hạ Quân Dương cũng cảm nhận được rất rõ ràng.

   Thấy chuyện cũng đã được giải quyết không sai biệt lắm, Lê Diễm không còn gì để lo lắng nữa, "Vị kia của cậu cũng sắp sinh rồi hả?"

   "Đúng vậy, mấy ngày nay tớ đã để cho anh ấy ở nhà, chính là sợ xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn."

   "Chúc mừng cậu cũng sắp làm ba a." Đột nhiên Lê Diễm cười đến có chút bĩ, không nghĩ tới thật sự sẽ có người thu phục được củ cải hoa tâm này, "Khi ấy tớ nghĩ cậu chỉ vui đùa một chút mà thôi, không nghĩ tới lần này lại thật lòng."

   "Đúng vậy, tuy rằng có thể là ngay từ đầu cũng không có bao nhiêu tâm tư gì với học trưởng, nhưng sau này, càng ngày càng không thể tự thoát ra được. Không phải cậu với bé dễ thương cũng là như vậy sao, trong khoảng thời gian này hưởng thụ thế giới hai người sướng chứ hả? Còn dám không chịu nói cho tớ biết nữa a! Làm hại tớ vừa lo lắng vừa không ngừng tìm cậu."

   "Ha ha, đương nhiên là sướng rồi, cảm giác được em ấy bao nuổi... vô cùng tốt..."

   "Phụt..."

   "Cũng tại tớ không biết thân thể của bé dễ thương giống với học trưởng, không thôi dám chắc tớ sẽ thay cậu chăm sóc tốt cho em ấy, may là đứa bé kia được sinh ra rất khỏe mạnh."

   "Đúng vậy, ít nhiều gì cũng nhờ Trần Diệu Thiên."

   Hạ Quân Dương gật đầu, "Vậy là tốt rồi, nếu như lần sau có đẻ nữa, nhớ là phải tìm tớ đến khám cho bé dễ thương đó nhá. Hiện tại tớ đã trở thành chuyên gia rồi á."

   Khóe miệng Lê Diễm co quắp cười cười. "Tớ không muốn để cho em ấy đẻ nữa."

   "Tại sao?"

   "Chờ đến khi học trưởng của cậu đẻ cậu sẽ hiểu được thôi." Lê Diễm dùng vẻ mặt bí hiểm nói, Hạ Quân Dương nghe thấy mà kinh hồn táng đảm một trận.

   "Đúng rồi, tớ đã nghe Lê bá bá nói rồi, cậu định làm thế nào đây?"

   Lê Diễm nhíu mày, "Hiện tại khoan hãy nói với Tiểu Tịch, Trần Diệu Thiên đã quyết định sau này sẽ phụ tá cho tớ, đến lúc đó đợi tình huống ổn định lại, tớ mới quyết định sau."

   "Ừm." Hạ Quân Dương gật đầu, "Nếu được, tớ cũng sẽ đi theo cậu." Nói xong anh ta cười với vẻ mặt tà ác rồi sáp qua.

   Lê Diễm cười đẩy cậu ta ra, "Thôi đi, không phải cậu muốn dẫn học trưởng của mình cao chạy xa bay hả?"

   "Đúng vậy, bất quá nếu như cậu thực sự làm chuyện đó, tớ không yên lòng giao cậu vào trong tay người khác, nói thế nào thì vẫn là người một nhà an toàn hơn."

   Lê Diễm ngẫm lại thấy cũng đúng, bèn gật đầu.

   "Được rồi, đừng nói chuyện này nữa. Bảo bối nhà bọn tớ sắp tỉnh rồi, tớ vào xem đây."

   "Ừm ừm, tớ cũng đi xem bé dễ thương với cả bé dễ thương nhỏ nữa." Hạ Quân Dương đi theo sau, Lê Diễm liếc cậu ta, cái gì gọi là bé dễ thương nhỏ chứ...

   Quả nhiên khi đi vào liền thấy Lâm Văn Tịch đang nghiêng đầu đùa với cục cưng, cười đến vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc, Lê Diễm cũng cười đi tới, chỉnh chăn lại cho cậu.

   "Sao lại không chịu đắp kín chăn, lỡ bị cảm thì sao?"

   "Không sao đâu. Chủ nhân, đã nghĩ ra tên cho cục cưng chưa?" Nhìn thấy người tới, Lâm Văn Tịch cười đến đầy mặt thỏa mãn.

Chương 168 - TVTTB


168. Bánh Bao ra lò



   "Bọn chúng..." Lê Tông Sinh dời đường nhìn về phía cánh cửa đang đóng, khuôn mặt tràn đầy vẻ lo lắng.

   "Yên tâm, Tiểu Tịch không sao, mấy vị bác sĩ kia đều rất lợi hại, rất nhanh thì người sẽ có thể ẵm cháu rồi." Biết Lê Tông Sinh đang lo lắng cho bọn họ, Trần Diệu Thiên liền nói.

   Ông gật đầu, lúc này mới yên tâm được một ít. Bất quá ngẫm lại Lâm Văn Tịch cũng đã là cháu của mình rồi… Giờ lại sinh con cho con trai của mình... Thế thì phải gọi là gì đây... Đột nhiên vẻ mặt Lê Tông Sinh chuyển thành hắc tuyến... Mà hiển nhiên Trần Diệu Thiên cũng nghĩ đến chuyện này, biểu tình cũng biến thành có chút kỳ quái, chỉ có Trần Mặc là không biết chuyện, không cần phải lãng phí nhiều não như thế, y chỉ nghĩ nếu như Tiểu Tịch bình an sinh ra cục cưng thì tốt rồi.

   "Đúng rồi bác trai, người đến đây khi nào vậy?"

   "Trước đó có người nói với ta là bên này xảy ra chuyện, ban đầu lo lắng cho an toàn của Tiểu Diễm nên đã chuẩn bị chạy qua, kết quả không nghĩ tới vừa vặn gặp phải chuyện thế này, liền vội chạy tới ngay."

   Trần Diệu Thiên hiểu rõ gật đầu, Lê Tông Sinh nhận được tiếng gió cũng rất bình thường, "Người đừng lo lắng, sẽ không có chuyện gì đâu."

   "Ừm."

   Chuyện về bí mật thân thể của Lâm Văn Tịch phải đến sau này Lê Tông Sinh mới biết, nhưng cũng không biết cậu đã mang thai, thẳng đến vừa nãy có người thông báo cho ông, ông lại càng hoảng sợ hơn, vội vội vàng vàng chạy tới đây, mặc dù lần trước là mình đã đuổi Lê Diễm đi, nhưng sau đó càng ngày ông càng hối hận, thấy con trai thực sự ra đi mà không trở lại, ông cũng luống cuống, lại không cách nào vứt bỏ mặt mũi đi tìm con trai mình, bất quá ông cũng không biết thì ra con trai ông vẫn ở chung với đứa nhỏ đó suốt từ dạo ấy đến nay. Đối với chuyện Lê Diễm và Lâm Văn Tịch ở chung với nhau, kỳ thực năm đó có giáo huấn của ca ca Lê Diễm hết một lần, hiện tại Lê Tông Sinh cũng không dám chèn ép bọn chúng nữa, tuy rằng tình yêu của hai đứa còn cấm kỵ hơn cả của Lê Khâm, nhưng lão đầu ông đây cũng không có biện pháp với chúng nữa rồi, ai kêu từ nhỏ đứa bé Lê Diễm này đã quật cường hơn cả ca ca nó, nếu ông lại cưỡng ép nó chỉ sợ rằng sẽ hoàn toàn phản tác dụng, giống như khi ấy đuổi nó ra khỏi nhà, phong tỏa tất cả đường sống của nó, cho rằng sau này nó sẽ cùng đường rồi quay về, cuối cùng ông mới phát hiện ra từ lâu Lê Diễm đã mở rộng sự nghiệp của mình ra nước ngoài, căn bản là ông không có cách nào ép buộc được nó cả.

   Hơn nữa đứa nhỏ Lâm Văn Tịch kia vốn chính là cháu của mình, cho dù có tàn nhẫn đến cỡ nào thì mình cũng không thể thực sự ép chết cháu trai mình được, đừng nói tới con lớn ở trên trời sẽ không tha thứ cho mình, tự trong lòng ông cũng sẽ áy náy. Quan hệ của ông và Lâm Văn Tịch như vậy, đã qua một khoảng thời gian dài nên ông cũng thông suốt rồi, lúc nghe tin Lâm Văn Tịch sắp sinh non ông đã hết sức lo lắng và khẩn trương nên mới vội vã chạy tới, sau đó phát hiện Uông Kiếm Quốc cũng ở chỗ này, đến cả Uông Kiếm Quốc cũng đã không trách con trai mình rồi, ông thì lại ép nó đến nước này đây, bấy giờ Lê Tông Sinh mới cảm thấy xấu hổ, hiện tại hy vọng duy nhất, chính là... Cha con Lâm Văn Tịch được bình an... Còn có, Lê Diễm có thể tha thứ cho mình.

   Uông Kiếm Quốc đứng ở bên cạnh thì lại đang suy nghĩ, quả nhiên đứa nhỏ Lê Diễm kia... Rất tài giỏi... Tìm nam nhân thì cũng thôi đi, đến cả con cũng đã có luôn rồi, thảo nào nó chướng mắt con gái nhà mình, bất quá ngẫm lại, con bé vẫn luôn nói là nó xem Lê Diễm như ca ca, không có ý tứ về phương diện kia, ông với Lê lão đầu cứ luôn muốn tác hợp, hiện tại xem ra, ở trong lòng Lê Diễm con gái mình cũng không có chỗ đứng gì rồi... Nhìn thoáng qua "A Hổ" hàm hậu đang đứng ở bên cạnh, kỳ thực cũng không phải là một phế vật... Nhớ tới ban nãy lúc mình hỏi cậu ta muốn được thưởng gì, cậu ta không hề muốn tiền tài hay địa vị, chỉ nói hi vọng ông có thể cho phép nó và Chỉ Tâm quen nhau. Câu trả lời đó không khỏi khiến cho Uông Kiếm Quốc phải tự hỏi về chuyện này thêm một lần nữa.

   Ngay khi tất cả mọi người đang trầm ngâm ở trong thế giới của riêng mình, một tiếng khóc nỉ non đã phá vỡ bầu không khí yên tĩnh, nhất thời tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt mừng rỡ, Lê Tông Sinh thì lại là bộ dáng thở phào nhẹ nhõm, thiếu chút nữa Trần Mặc đã chảy nước mắt.

   "Con nuôi của em chào đời rồi!!"

   "Phụt." Thiếu chút nữa Trần Diệu Thiên đã phun ra ngoài, sao anh thấy em ấy còn kích động hơn cả người có cháu trai vậy chứ...

   Lúc cửa được mở ra, Lâm Văn Tịch được đặt trên băng ca, bởi vì bị mất máu quá nhiều nên đã hôn mê, bất quá cũng không có gì đáng ngại, hiện tại lập tức đưa lên xe quay về bệnh viện, Lê Diễm đi ra từ phía sau, trong tay đang ôm cục cưng vừa mới chào đời.

   "Nam hay nữ?" Nằm ngoài dự đoán của mọi người, Lê Tông Sinh là người đầu tiên hưng phấn tiến lên hỏi. Trần Diệu Thiên nghĩ, kỳ thực ba Lê Diễm vẫn rất thích đứa bé này, như vậy đã nói rõ, đối với quan hệ của Lê Diễm và Lâm Văn Tịch, ông ấy cũng đã thản nhiên tiếp nhận rồi. Kỳ thực nếu không tiếp nhận thì ông ấy cũng không có biện pháp nào khác, chẳng lẽ còn muốn ép đứa con trai duy nhất của mình dẫn vợ bỏ trốn sao?

   Vừa ra tới đã nhìn thấy ba mình, Lê Diễm sợ đến mức thiếu chút nữa đã quẳng con mình đi, may là anh bình tĩnh lại kịp lúc.

   "Là con gái. Ba, sao ba lại tới đây?"

   "Ai nha, cuối cùng Lê gia của chúng ta cũng đã có một bé gái rồi!" Lê Tông Sinh trực tiếp bỏ qua câu hỏi của Lê Diễm, nhìn cục cưng đang khóc lớn kia mà lão lệ tung hoành.

   Trần Mặc và Trần Diệu Thiên cũng nhanh chóng bu lại, nhìn đứa bé kia, "Bác sĩ đã kiểm tra chưa? Khỏe mạnh cả chứ?"

   "Không có việc gì cả, hết thảy đều rất bình thường. Trần Diệu Thiên, cám ơn anh." Nếu không nhờ có anh ta, căn bản là tình huống khi ấy của mình cũng không có biện pháp để cho Lâm Văn Tịch làm kiểm tra và phòng ngừa dị dạng.

   "Nói cái gì vậy nha, không cần cảm ơn tôi, đó là điều tôi phải làm thôi." Trải qua trận vừa rồi, tình cảm của mọi người đã có bước tiến vượt bậc, Trần Mặc nhìn đứa bé đang khóc lớn ở trong lòng Lê Diễm, vẻ mặt cực kỳ vui sướng.

   "Cục cưng, gọi cha nuôi đi."

   "Nếu như bé kêu thiệt thì em sẽ bị hù chết đó." Trần Diệu Thiên cười sờ đầu y.

   "Hì hì, em đang thỏa mãn lắm nha. Đúng rồi Tiểu Tịch không sao chứ? Chúng ta cũng nhanh về thôi."

   "Ừm. Ba, ba cũng về cùng tụi con chứ?"

   Lê Tông Sinh gật đầu, kỳ thực ông rất muốn mở miệng kêu con trai trở về, nhưng lại không có cách nào xuống nước, không nghĩ tới cuối cùng con trai đã cho mình một bậc thang, thế là ông mừng rỡ nhanh chóng rời đi cùng mọi người.

   Lúc đi qua máy truyền áp lực, Lê Diễm có hơi kinh ngạc, nhìn máy truyền áp lực bị phá hư ở bên trên cùng với cái gương nhỏ thay đổi vị trí khúc xạ tia hồng ngoại, anh dùng vẻ mặt giật mình nhìn về phía Trần Diệu Thiên. Anh phát hiện quả thực người này không đơn giản, cái trận như vậy mà cũng phá được sao? Trước đây rảnh rỗi đã từng xem sơ qua cách giải trận này, mặc dù có lý luận nhưng nếu đụng phải thực tiễn cũng thực sự không đơn giản, chỉ cần sai sót một chút thôi liền có thể dẫn tới cái chết, không ngờ tới anh ta lại thành công...

   Biết Lê Diễm đang suy nghĩ cái gì, hai người liếc nhìn nhau, Trần Diệu Thiên chỉ cười cười với anh, cũng không nói gì cả, Lê Diễm cũng nở nụ cười, sau đó đi ra ngoài. Còn lại Trần Mặc thì mơ mơ hồ hồ không biết hai người bọn họ đang làm gì nữa.

   Sau khi đi ra ngoài, hình như Uông Kiếm Quốc còn có chuyện muốn nói với Lê Diễm, nhưng nhìn thấy bộ dáng đang vội vã muốn gặp Lâm Văn Tịch hiện tại của Lê Diễm, cũng liền cười cười không nói gì cả, mà ông lại gọi Lê Tông Sinh sang một bên, không biết là đang nói gì đó. 
Sky Blue Bobblehead Bunny