29/01/2016

Chương 153 - TVTTB (H)


153. Phải trở về



   "Kỳ thực rất khó nói rõ ràng chuyện của anh và ca ca, nếu như nói chân chính ở cùng một chỗ là lần trước khi anh về nhà, tình cảm giữa bọn anh mới được làm sáng tỏ."

   "À ~" Lúc đầu cậu cũng có hỏi qua Trần Mặc đã có bạn gái chưa, thế nhưng Trần Mặc cứ cho mình câu trả lời phủ định, nói là chưa có thích ai, anh ấy còn đang suy nghĩ đến bao giờ thì anh ấy mới có thể gặp người anh ấy yêu nữa kìa, không nghĩ tới nhanh như thế a... Bất quá thời gian hai anh em ở chung cũng không ít đâu ha? Không biết có phải là ca ca của Trần Mặc đã thích anh ấy trước hay không, cũng có thể từ rất sớm Trần Mặc đã thích ca ca của anh ấy rồi, chỉ là không có tự nhận ra mà thôi...

   "Tiểu Tịch."

   "Dạ?"

   "Còn có một chuyện muốn nói với em."

   "?"

   "Chính là, có thể không lâu sau anh sẽ trở về cùng ca ca."

   "Trở về?"

   "Ừm, về nhà, cái tiệm sách kia, anh định đóng cửa. Hiện tại thân thể của em cũng không tiện để đi làm, có thể nghỉ ngơi cũng tốt hơn, nếu như thật sự có gì khó khăn về mặt kinh tế, có thể trực tiếp nói với anh, anh không biết đến khi nào mới có thể quay trở lại, em cứ cầm tạm số tiền này trước đi, không thể tặng quà, dùng cái này thay thế cho quà anh tặng cục cưng sau này vậy."

   Lâm Văn Tịch đơ ra lắng nghe toàn bộ. Bọn họ phải về gia tộc rồi sao? Hơn nữa Trần Mặc ca ca muốn đóng cửa tiệm đó? Mấu chốt nhất là, không biết đến khi nào mới có thể trở về?! Ở chung đã lâu như vậy rồi, tình cảm giữa Lâm Văn Tịch và Trần Mặc không thể nói rõ ràng chỉ trong một hai câu, cậu đã coi Trần Mặc là người thân của mình rồi, đối với cái tiệm sách kia cũng giống như vậy, đã xem nó như nhà của mình, vô luận có cực khổ cỡ nào cũng sẽ chịu đựng nổi, khách hàng và hoàn cảnh quen thuộc, nói vứt bỏ liền có thể vứt bỏ sao?

   "Em không muốn tiền của anh, tại sao lại phải trở về? Em có thể trông tiệm a, em có thể chờ anh trở về."

   Lúc này là do Trần Diệu Thiên tiếp lời, "Mặc Mặc ở bên ngoài đã vài chục năm rồi, kỳ thực cũng là do bất đắc dĩ nên ba mới ném em ấy ra bên ngoài một mình, lần trước trở lại, thân thể của ba đã không chịu đựng nổi, tiếc nuối lớn nhất của ông ấy chính là không có chăm sóc được cho Mặc Mặc, cho nên cứ kêu em ấy quay về mãi, muốn dùng những ngày cuối cùng để bù đắp cho sự tiếc nuối bao năm nay."

   Tuy rằng không biết chuyện của Trần gia, thế nhưng Lâm Văn Tịch biết trên người Trần Mặc cũng mang theo gánh nặng không nhẹ.

   "Còn nữa nè Tiểu Tịch, không phải không thể để em trông tiệm, mà là hiện tại em cũng cần được chăm sóc, phải nghỉ ngơi cho thật tốt, anh không có ở đây, Lê Diễm cũng không có khả năng đi làm cùng em, em nói coi sao bọn anh yên tâm cho được đây."

   "Nhưng sau khi thăm ba anh xong, anh còn có thể quay về mà."

   "Lúc này đây ba sẽ không lại để cho em ấy rời đi nữa." Trần Diệu Thiên nói, "Ở bên ngoài nhiều năm như thế đã khiến ông ấy áy náy đầy mình, nếu như cuối cùng còn để cho em ấy rời khỏi Trần gia, chắc là lão nhân sẽ không chịu đựng nổi nữa đâu."

   Lẽ nào bọn họ sẽ không còn cơ hội gặp lại nhau nữa sao? Lâm Văn Tịch khổ sở cúi đầu, Trần Mặc nhìn thấy cũng không đành lòng, nhưng chỉ có thể bất đắc dĩ sờ sờ đầu của cậu.

   "Kỳ thực cũng không có nghiêm trọng như ca nói vậy đâu, nếu có cơ hội anh sẽ trở về thăm em và Lê Diễm. Còn có, em phải chú ý thân thể nhiều hơn một chút, không thể nhìn tiểu bảo bảo sinh ra thực sự là đáng tiếc, anh còn muốn nhận bé làm con nuôi đó nha."

   Lâm Văn Tịch ngẩng đầu lên nhìn y, mắt có chút hồng hồng, "Ừm... Chờ đến khi bé ra đời, liền cho anh làm cha nuôi."

   "Được." Trần Mặc vui vẻ cười cười, không biết tại sao viền mắt cũng chua xót.

   Lê Diễm và Trần Diệu Thiên ở một bên thật sự là nhìn không nổi nữa, "Được rồi được rồi, cũng không phải sinh ly tử biệt, hai người các em thương cảm như thế để làm cái gì. Giống như Mặc Mặc đã nói, dù sao thì nếu có cơ hội vẫn có thể trở về, Tiểu Tịch em cứ yên tâm sinh cục cưng thì tốt rồi."

   "Đúng vậy, bảo bối, đừng khóc, không tốt cho cục cưng đâu nha. Trong khoảng thời gian này em cứ coi như là một đợt nghỉ phép, ở nhà nghỉ ngơi cho thật tốt vào."

   "Dạ." Bé con gật đầu, "Trần Mặc ca ca khi nào thì hai anh đi?"

   "Tuần sau sẽ đi, còn phải xử lý chuyện của tiệm sách một chút."

   "Dạ. Vậy em cũng chỉ đi làm tiếp một tuần này nữa thôi."

   "Ừm, có thể đi làm, nhưng vẫn phải chăm sóc thân thể kỹ càng vào."

   "Em biết mà, Diệu Thiên ca ca cũng về cùng với anh sao?"

   Trần Mặc gật đầu.

   "Vậy anh cũng phải chăm sóc Trần Mặc ca ca kỹ càng đó a." Lâm Văn Tịch quay sang nói với Trần Diệu Thiên.

   "Tôi biết rồi. Tôi hiểu rõ bà xã tôi nhất." Trần Diệu Thiên cười bĩ bĩ, tay cũng vòng lên eo của Trần Mặc.

   "Đừng có táy máy." Trần Mặc đỏ mặt đẩy anh.

   "Khụ." Lê Diễm nhìn không nổi nữa, dứt khoát ôm chầm lấy bà xã nhà mình.

   Bốn người trải qua một bữa cơm tối trong bầu không khí ấm áp.

   Lúc xế chiều Trần Diệu Thiên dẫn Trần Mặc về nhà mình, lúc đi Trần Mặc vẫn cứng rắn để số tiền đó lại cho Lâm Văn Tịch, nói là phí quà tặng cho con nuôi của y, nào có chuyện còn chưa sinh ra mà đã được trả phí rồi, Lâm Văn Tịch vẫn cực lực không nhận, Lê Diễm cũng biểu thị mình không có yếu đuối như vậy, Lâm Văn Tịch không đi làm thì anh không thể nuôi sống em ấy được, Trần Diệu Thiên cũng cười cười, xem ra hai đứa nhỏ đơn thuần này đều xem thường Lê Diễm rồi, chỉ có anh mới biết cái tình trạng nghèo rớt mồng tơi hiện tại của tên kia đều là mây bay, chẳng qua chỉ muốn hưởng thụ cảm giác Lâm Văn Tịch nuôi anh ta một chút mà thôi. Cuối cùng Trần Mặc nhận lại khoản tiển kia, đồng thời cũng hứa với Lâm Văn Tịch rằng tới lúc cậu sinh con nhất định y sẽ trở lại.

   Sau khi bọn họ đi rồi, Lâm Văn Tịch cũng dọn dẹp nhà cửa một chút, quét tước sạch sẽ. Lúc trời trở tối hai người đã tắm rửa xong từ sớm sau đó trèo lên giường ngủ.

   Vừa mới nằm xuống tay của Lê Diễm liền bắt đầu sờ soạng, môi lưỡi đã sớm dây dưa cùng một chỗ. Bắt đầu kế hoạch..."khuếch trương" vĩ đại của hai người...

   Chẳng biết từ lúc nào quần áo đã bị cởi sạch, vào lúc hai người đều ý loạn tình mê Lâm Văn Tịch đẩy anh một cái, "Chủ nhân..."

   "Làm sao vậy?"

   "Ở đây cách âm rất kém. Sẽ bị bên ngoài nghe thấy."

   Lâm Văn Tịch nói khiến cho Lê Diễm bật cười, bất quá đây đúng là một vấn đề, "Bà xã, vậy làm sao bây giờ? Nếu không em kêu nhỏ lại thôi? Hoặc là cắn vào tay anh đi."

   Lê Diễm bỏ ngón tay vào trong miệng Lâm Văn Tịch, Lâm Văn Tịch quỳ ở trên giường, tư thế này sẽ không dễ dàng thương tổn đến đứa bé, tuy rằng bụng hướng xuống dưới khiến Lâm Văn Tịch cảm thấy nặng chình trịch, thế nhưng kỳ thực so với mấy cái tư thế khác thì đã dễ chịu hơn rất nhiều rồi. Lâm Văn Tịch chỉ liếm ngón tay của nam nhân chứ cũng không cắn.

   "Chủ nhân, vẫn là để cho em cắn chăn thì hơn, anh làm đi." Vẫn là không xuống miệng được, đến cả cắn tay của nam nhân Lâm Văn Tịch đều thấy luyến tiếc.

   "Cứ cắn ngón tay của anh đi, dù sao thì cũng không thể để em tự cắn mình được, không thôi anh sẽ đau lòng đó "

   "Có thể, chủ nhân mau vào đi." Trong lòng Lâm Văn Tịch dâng lên một trận tình cảm ấm áp vì lời nam nhân vừa nói.

   "Lại quên phải kêu là gì rồi sao?"

   "Diễm... Ông xã... Nhanh tiến vào... Thao em..." Lâm Văn Tịch vừa nói xong nam nhân liền nắm lấy eo của cậu cắm cái thứ thô to nóng hổi của mình vào.

   "A...ha... Hmm..." Bởi vì nam nhân tiến vào mà gương mặt Lâm Văn Tịch hiện lên một mảnh đỏ ửng, chỉ có thể dùng miệng ngậm lấy ngón tay của nam nhân, hành động kia không khác gì khẩu giao, tận lực không để răng của mình cắn vào ngón tay.

   Mặc dù là đang làm yêu, nhưng hình như đúng là nam nhân cũng không có quên cái chuyện "khuếch trương", thỉnh thoảng chuyển động cái vật thô to của mình ở bên trong, kỳ thực bị cái cây lớn như thế của Lê Diễm căng ra, Lâm Văn Tịch đã cảm thấy phía dưới của mình bị trướng đầy rồi, không cần động tác dư thừa của nam nhân, chỗ đó của mình không tự chủ đã bị căng ra rồi.

   "A...ha... Hmm..." Ngón tay của nam nhân quấy đảo trong miệng Lâm Văn Tịch, nước bọt chảy xuống dọc theo ngón tay thon dài của nam nhân.

   "Bà xã. Khó chịu sao? Hay là cắn anh đi."

   "A... Không sao." 

Chương 152 - TVTTB

Đáng ra là tối hôm qua định post thêm vài chương nữa cơ mà tự dưng lại bị cúp điện, xui dễ sợ =.=

152. Quan hệ của hai ai đó bị vạch trần




   Lê Diễm hiểu rõ gật đầu, anh cũng không muốn kéo bé con nhà anh vào, cho nên anh hiểu được tâm tình của Trần Diệu Thiên.

   Lúc đầu anh cũng không biết quan hệ của Trần Diệu Thiên và Trần Mặc, thậm chí còn cho rằng Trần Mặc là tình địch, ở chung không bao lâu anh liền nhìn ra quan hệ giữa Trần Diệu Thiên và đệ đệ của anh ta không bình thường, mặc dù có chút kinh ngạc thế nhưng rất nhanh anh cũng hiểu ra, không khỏi cười có chút mờ ám, sao lúc đầu mình lại nhìn không hai anh em này không bình thường vậy kìa, còn ngu ngốc cho rằng Trần Mặc thích bé con nhà mình nữa. Bất quá bé ngốc Lâm Văn Tịch kia vẫn chưa có thấy được, nếu em ấy không nhìn ra, Lê Diễm cũng không nói làm gì, một là không muốn hù bé con, hai là muốn nhìn thử xem hai người kia phải làm tới mức độ nào thì đứa nhỏ đơn thuần này mới có thể giác ngộ được.

   Đã nhiều lần nhìn thấy cái tướng đi khác thường của Trần Mặc, Lê Diễm liền có thể tưởng tượng ra hai anh em kia "đại chiến" có bao nhiêu kịch liệt, mỗi lúc như vậy Lâm Văn Tịch đều là một bộ dáng không hiểu, Lê Diễm thì ở một bên cười như không cười, khiến cho Trần Mặc đỏ mặt một trận.

   Nghe hai người nói chuyện, chỉ có Lâm Văn Tịch mang theo vẻ mặt mê man nhìn quanh, không biết từ khi nào thì quan hệ của bọn họ đã trở nên tốt như vậy, còn nói đến cả chuyện mà mình không biết luôn rồi hả? Không muốn kéo Trần Mặc ca ca vào? Là có chuyện gì vậy?

   "Em đi xem Trần Mặc ca ca làm cơm đến đâu rồi." Lâm Văn Tịch thấy hình như bọn họ đang định nói ra suy nghĩ của mình, thế là dutwsa khoát mượn cớ chừa không gian lại cho hai người.

   "Thơm quá à." Lâm Văn Tịch nhìn Trần Mặc kho cá, màu sắc rất bắt mắt, bên trên được rắc không ít gừng hòa với mùi cá tỏa ra mê người, Lâm Văn Tịch nhìn mà không ngừng nuốt nước miếng. Kỳ thực mọi người rất ít tụ lại ăn chung với nhau, bình thường đều là Lâm Văn Tịch giành làm cơm, không nghĩ tới tay nghề của Trần Mặc cũng tốt như thế.

   "Tiểu Tịch rửa giùm anh cái này đi."

   "Dạ." Lâm Văn Tịch vui vẻ nhận lấy rau trong tay Trần Mặc.

   "Nồi canh kia đã được chưa?"

   "Để em xem thử."

   Hai người bận rộn trong phòng bếp đến quên cả trời đất. Hai người bên ngoài cũng đang thương lượng gì đí, biểu tình giống như có chút trầm trọng, mặc dù trong lòng Lâm Văn Tịch có hơi nghi vấn, nhưng vẫn không có đi hỏi nam nhân, hiện tại gần như là cậu đã tin tưởng Lê Diễm vô điều kiện, cậu biết nam nhân sẽ xử lý tốt tất cả mọi chuyện, vô luận là gặp phải trắc trở gì đi nữa, cậu đều có thể cùng đối mặt với anh vô điều kiện.

   Trong căn phòng nhỏ bay đầy mùi thức ăn thơm ngát, vờn quanh khắp cả căn nhà, giờ khắc này trong lòng bốn người đều bắt đầu chớm nở chút tình cảm vi diệu, nhất là Trần Mặc đã sống ở bên ngoài một mình từ nhỏ. Lê Diễm nhìn Lâm Văn Tịch vác cái bụng to tướng loay hoay chung với Trần Mặc, biểu tình trên mặt cũng tràn đầy hạnh phúc. Đột nhiên Trần Diệu Thiên có chút ước ao, kỳ thực anh đã biết quan hệ cấm kỵ của Lê Diễm và Lâm Văn Tịch, cũng biết chuyện Lâm Văn Tịch bị Lê Diễm mua làm người giúp việc, chỉ là không nghĩ tới bọn họ lại có thể đi tới bước này, còn dũng cảm tiến tới như thế nữa, đem ra so sáng thì kỳ thực anh và Trần Mặc lại không dũng cảm được như bọn họ.

   "Mọi người ngồi xuống trước đi, em đi kêu bà sang." Lâm Văn Tịch vui vẻ khoác thêm một cái áo sau đó ra khỏi cửa. Qua một lát sau chỉ có một mình cậu trở về.

   "Sao vậy?"

   "Bà nói nếu bên này đang tụ họp, chỉ có một mình bà là người lớn tuổi thì bà không qua đâu. Tới đây cũng chỉ chật chỗ mà thôi, bà kêu chúng ta cứ ăn đi." Lâm Văn Tịch cũng không lay chuyển được bà, cho nên không thể làm gì khác hơn là bỏ qua.

   Căn nhà này rất nhỏ, bàn cũng không lớn, bốn người ngồi vào cũng đã có hơi chật rồi, không có rượu đỏ, cũng không có sơn hào hải vị, chỉ vài món đơn giản, một bát canh bắp sườn non, món ăn rất đơn giản, nhưng lại chứa đầy hương vị gia đình.

   "Tiểu Tịch, ăn cái này đi." Lê Diễm cẩn thận gỡ cá ra bỏ vào chén của cậu. Trần Mặc và Trần Diệu Thiên thấy bọn họ thân mật như thế một bên cũng vui lây lại một bên không chịu thua kém, Trần Diệu Thiên cũng gắp thức ăn vào trong chén của Trần Mặc.

   Lâm Văn Tịch phát hiện từ mấy tháng trước sau khi Trần Mặc trở về nhà một chuyến rồi quay lại, tình cảm giữa anh ấy và ca ca liền có sự thay đổi, hơn nữa Trần Diệu Thiên cũng không phải hờ hững như lần đầu mình gặp, quan trọng là lúc đầu cậu còn cho rằng tình cảm giữa hai anh em bọn họ cũng không được tốt cho lắm, thế nhưng sau này mới phát hiện Trần Diệu Thiên đối với Trần Mặc rất tốt, không thua gì Lê Diễm quan tâm mình. Nghĩ đến ví dụ như vậy, chính Lâm Văn Tịch cũng thấy không quá phù hợp, quan hệ của bọn họ là anh em, sao có thể so sánh với mình và Lê Diễm được chứ...

   "Tiểu Tịch, canh ngon không?"

   "Dạ, hầm vừa đủ, rất thanh, cũng rất thơm." Trong canh có bắp! Ngòn ngọt, lại có mùi thơm của sườn non, thực sự rất ngon, trong khoảng thời gian này Lâm Văn Tịch ăn được rất nhiều, hiện tại khẩu vị càng tốt hơn nữa.

   "Bà xã, tay nghề của em rất tốt."

   "Phụt..." Lâm Văn Tịch liền phun ra không hề có hình tượng... Lê Diễm nhanh chóng lấy khăn giấy qua lau cho cậu, "Anh... Anh vừa mới... Kêu Trần Mặc ca ca là gì?"

   "Em còn chưa biết quan hệ của bọn tôi?" Vẻ mặt Trần Diệu Thiên hắc tuyến, đến cả Lê Diễm cũng biết rồi, vậy mà đứa nhóc đã ở chung với bọn họ lâu như vậy vẫn không hay biết gì sao? Ngược lại Trần Mặc thì đỏ bừng mặt, đích thật là y chưa từng nói qua chuyện này với Lâm Văn Tịch, dù sao cũng là với ca ca của mình... Loại quan hệ này cứ khiến y khó có thể mở miệng, ngay lúc đó Trần Mặc cũng không biết quan hệ của Lê Diễm và bé con so với y và Trần Diệu Thiên còn muốn... Đáng sợ hơn nữa kìa...

   "Ừm, là do em chưa có nói với Tiểu Tịch..."

   Lâm Văn Tịch đã hóa đá ngay tại chỗ, hôm nay là cái ngày gì... Vậy mà cậu lại nghe được tin, Trần Mặc không chỉ cũng thích nam nhân, hơn nữa còn thích ca ca của anh ấy...

   "Tiểu Tịch, ừm, vốn định tối nay sẽ nói với em, hơn nữa Lê Diễm cũng đã biết, anh cho rằng anh ta sẽ nói mấp mé với em trước rồi..."

   Lê Diễm cũng biết? Bé con dời đường nhìn sang nam nhân ngồi ở bên cạnh đang tỏ vẻ chuyện này không liên quan tới mình, "Thì ra mọi người đều đã biết hết rồi?"

   "Tại sao mọi người lại..." Ở đây ngoại trừ Trần Mặc và Trần Diệu Thiên là đương sự, chỉ còn lại Lâm Văn Tịch với Lê Diễm là "người ngoài", hiện tại Lê Diễm cũng đã biết rồi, không phải chỉ có Lâm Văn Tịch bị cho ra rìa hay sao.

   "Anh vậy mà lại không chịu nói cho em biết."

   "Bà xã, anh nghĩ sớm muộn gì em cũng sẽ nhìn ra..."

   Chẳng qua là cậu chỉ thấy quan hệ của hai anh em bọn họ đặc biệt tốt, cảm thấy đây là chuyện tốt, thế nhưng có ai sẽ nghĩ tới phương diện kia chứ a... Tuy rằng Lâm Văn Tịch thích nam nhân, thế nhưng cậu cũng không phải là đồng tính luyến ái thuần túy a, nếu như người nọ không phải Lê Diễm mà đổi lại là nam nhân khác, phỏng chừng cậu cũng sẽ không thích đâu... Bất quá suy nghĩ kỹ một chút, ngay từ đầu Lê Diễm cũng không thật sự là đồng tính luyến ái đi? Vậy chỉ có thể đổ lỗi cho năng lực quan sát của anh ấy mạnh hơn mình thôi...

   Lâm Văn Tịch có chút oán niệm nhìn anh một cái.

   "Thế nhưng Trần Mặc ca ca anh cũng có thể nói cho em biết a..."

   "Tiểu Tịch, xin lỗi nha. Loại chuyện này anh cũng không dễ mở miệng... Cho nên..."

   "Được rồi không sao đâu, kỳ thực hai người ở cùng một chỗ em cũng thấy rất vui vẻ. Bất quá hai người bắt đầu từ khi nào vậy..." 
____________________________________________
  1. Cá kho
  2. Canh bắp sườn non


Sky Blue Bobblehead Bunny