1/4/16

Chương 106 – TVTTB


106. Biến đổi lớn do sự gây rối âm thầm



“Dạ, em biết rồi, cám ơn anh.” Nhìn người bạn quan tâm mình như thế, vành mắt của Lâm Văn Tịch trở nên đỏ ửng, lồng ngực ấm áp, gật đầu. Đúng vậy, cậu không cô đơn, hiện tại trong bụng còn có một cục cưng đang bồi cậu mà.

Đối với chuyện Trần Mặc không hỏi về một người ba khác của cục cưng, Lâm Văn Tịch âm thầm thở dài một hơi, cũng cảm thấy ấm áp vì anh ấy thiện giải nhân ý, hơn nữa anh ấy cũng không dùng ánh mắt quái dị để nhìn mình, thậm chí còn rất vui vẻ, trên đường đi về, thấy vài tiệm chuyên bán đồ cho mẹ và bé còn dừng xe lại chạy vào trong mua thật nhiều thuốc bổ cần thiết cho khoảng thời gian mang thai, khiến Lâm Văn Tịch vừa ngượng ngùng vừa cảm kích.

Tuy rằng không thể làm phẫu thuật được, thế nhưng đã được biết một tin tức như thế, lúc đầu chỉ có cảm giác sợ hãi không thể bỏ qua nhưng hiện tại trong lòng lại có chút hài lòng. Đã biết thân thể thế này không có khả năng lấy vợ sinh con, sau này lại không thể nào ở cùng một chỗ với nam nhân, vốn cho rằng mình sẽ phải sống hết một cuộc đời như thế, kết quả lại có con, nghĩ đến cuộc sống trong tương lai, không chỉ có một mình mình, có thể có một cục cưng cùng cậu, hơn nữa còn là cục cưng của mình, sẽ ngọt ngào gọi mình là ba, cậu liền cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Cho nên vô luận như thế nào, nhất định phải để cho cục cưng mạnh khỏe, sinh bé ra đời, nuôi đến lớn. Không biết có phải là khi mỗi người mẹ mang thai đều có loại tâm tình này hay không, Lâm Văn Tịch cảm thấy mình chưa từng tràn ngập cảm tình như thế này đâu.

“Cười cái gì nha.” Trần Mặc quay đầu lại liền thấy bé con đang ngồi chỗ phó lái cười đến đầy mặt vừa xấu hổ lại ngọt ngào. Tay còn đặt lên trên cái bụng hiện tại vẫn còn chưa nhìn ra được bất kỳ điểm khác thường nào. Xem ra, thật sự là em ấy rất thích đứa bé này ha.

“Không có…” Bị người khác thấy mình đang cười, Lâm Văn Tịch có chút ngượng ngùng nhìn ra ngoài cửa sổ. Trần Mặc cũng cười cười, tình huống hiện tại của Lâm Văn Tịch khiến y cảm thấy có thể thở phào nhẹ nhõm thật sâu, nhìn em ấy không có dự định nói đến chuyện ba của đứa bé, dường như bé con này cũng không có bao nhiêu căm hận nam nhân kia, còn cảm thấy thật hài lòng, Trần Mặc cũng an tâm, có lẽ là do tự mình nghĩ nhiều rồi, một đứa nhỏ đơn thuần như thế, chắc là nam nhân kia cũng rất thương em ấy đi, một bé con như vậy nên mang về nhà giấu kỹ, sao có thể để em ấy sống ở bên ngoài một mình rồi còn đi làm công nữa chứ, không biết rốt cuộc là tại sao bọn họ lại xa nhau đây. Trần Mặc nghĩ nếu như có cơ hội nhìn thấy nam nhân kia nhất định phải lên án người nọ một chút mới được.

“Bà còn chưa biết tình huống của em đi? Có định nói cho bà biết không?”

“A…” Được Trần Mặc nhắc nhở, Lâm Văn Tịch mới nhớ tới chuyện này, “Kỳ thực bà còn chưa biết bí mật về thân thể của em… Em không biết có nên nói cho bà biết hay không, em… Em sợ sẽ dọa đến bà…” Hơn nữa không nhất định lão nhân sẽ hiểu được, chẳng hạn như người song tính là gì, hơn nữa còn chuyện Lâm Văn Tịch ở cùng một chỗ với nam nhân lại còn mang thai, nên vẫn không dám nói cho bà biết. “Ừm, cũng đúng, chuyện này có chút phiền phức, để sau hãy nói.”

“Dạ.” Lâm Văn Tịch gật đầu.

“Em thực sự có thể sống một mình sao? Nếu không em dọn đến chỗ của anh ở đi, dù sao thì hiện tại anh cũng chỉ ở có một mình mà thôi, tương đối dễ chăm sóc cho em hơn.” Trần Mặc cũng không phải một người bao dung bác ái, chỉ là không biết tại sao lại đặc biệt có hảo cảm với bé con chỉ mới vừa quen biết không bao lâu này, cảm thấy rất muốn chăm sóc cho em ấy, giống như là đệ đệ của mình vậy.

“Không cần đâu, sao có thể không biết xấu hổ như vậy được chứ, với lại em còn phải chăm sóc cho bà nữa mà.” Lâm Văn Tịch vội cự tuyệt, ở với người khác sẽ làm cậu cảm thấy không được tự nhiên, cậu chỉ mới ở chung với Lê Diễm, nhưng lại là với thân phận của một người làm, nếu như trực tiếp dọn đến nhà người khác mà không có lý do hơn nữa còn bắt người ta chăm sóc cho mình, dù Lâm Văn Tịch có nghĩ thế nào cũng cảm thấy áy náy.

“Vậy được rồi.” Nhìn bộ dáng không muốn của cậu, Trần Mặc cũng không miễn cưỡng, chỉ là sờ sờ đầu cậu, sau đó lại dặn dò vài câu, bảo cậu phải tự chăm sóc bản thân cho tốt, liền lái xe trở về.


“Tiểu Tịch con không sao chứ?”

Bà Vương vừa tiến vào, chợt nghe thấy một trận nôn mửa tê tâm liệt phế truyền đến từ bên trong, cứ như nó muốn nôn cả lục phủ ngũ tạng ra luôn vậy, sợ đến mức khiến bà vội vã gõ cửa nhà vệ sinh, gần đây thấy Lâm Văn Tịch không ăn được thứ gì, bà mới làm một chút đồ ngọt mang qua cho cậu, kết quả vừa bước vào đã bị dọa sợ hết hồn.

Không ngờ đến bà sẽ tới vào lúc này, Lâm Văn Tịch cũng bị dọa sợ, mình nôn thành như vậy nếu để bà phát hiện được nhất định sẽ thấy rất lo lắng, hơn nữa không thể không nghe niệm rồi. Cảm thấy bản thân đã thoải mái hơn một chút, Lâm Văn Tịch vội vã súc miệng rồi đi ra ngoài, “Con không sao chỉ là vừa nãy ăn phải đồ thiu mà thôi.”

“Tiểu Tịch sao sắc mặt của con lại trắng xanh như vậy?” Lão nhân khẩn trương hỏi han, “Có phải thật sự rất khó chịu hay không? Không phải đã nói đi bệnh viện kiểm tra qua không có chuyện gì rồi hay sao? Sao lại còn…”

“Thật sự không có việc gì, chỉ là dạ dày không khỏe, con đã uống thuốc, rất nhanh sẽ khỏe lại thôi, bà đừng lo lắng.”

Hiện tại mới chỉ bốn tháng, bản thân đã nôn thành như vậy khiến Lâm Văn Tịch cũng rất bất đắc dĩ. Gần đây còn càng ngày càng mệt mỏi, hơn nữa điều cậu lo lắng nhất chính là, nếu như càng ngày bụng của mình càng lớn hơn thì phải làm sao đây, đến lúc đó cho dù có muốn gạt lão nhân cũng không được nữa rồi, may là bác sĩ có nói đứa nhỏ trong thân thể của mình phát dục tương đối chậm, hiện tại bốn tháng còn chưa nhìn ra cái gì, thế nhưng đến lúc 7-8 tháng, nhất định sẽ rất lớn đi, đến chừng ấy phải làm thế nào căn bản là Lâm Văn Tịch không có thể suy xét chu toàn được. Hiện tại đã bắt đầu vào đông rồi, đến lúc đó vẫn là mặc nhiều quần áo một chút thì tốt hơn.

“Bà mang thức ăn sang cho con sao? Con cảm ơn ạ.” Không muốn để cho lão nhân phát hiện ra điểm dị thường, Lâm Văn Tịch không thể làm gì khác hơn là lảng sang chuyện khác nhìn đến bánh ngọt trong tay Bà Vương.

“Đúng vậy, gần đây thấy con ăn cơm không vào, liền làm chút ít cho con ăn. Nào có chuyện một đứa nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn lại ăn ít hơn cả bà già như bà chứ.” Lão nhân một bên trách cứ, trong mắt cũng tràn đầy ý cười hiền hòa.

“Hì hì, cảm ơn bà nhiều ạ.” Lâm Văn Tịch vui vẻ cầm bánh ngọt lên cắn một cái, nhớ rõ khi còn bé món cậu thích ăn nhất chính là bánh ngọt của bà làm, mỗi lần bà đều sẽ mang qua nhà mình rất nhiều, nhưng kể từ lúc thân thể không khỏe liền ít làm lại, chỉ khi đến Tết mới có thể làm một chút, ngoại trừ vấn đề chuẩn bị nguyên liệu đều cần đến tinh lực, không nghĩ tới vì thân thể của mình mà bà lại đặc biệt làm mấy món này, Lâm Văn Tịch thấy rất cảm động.

Nhìn Lâm Văn Tịch vừa cười vừa ăn bánh ngọt, bà Vương cũng cười mà sờ sờ đầu của cậu. Bé con này có chuyện gì vẫn cứ luôn giấu diếm, chỉ hy vọng thân thể nó thật sự không có việc gì thì tốt rồi.


Mà đúng vào lúc này, đám cưới của Lê Diễm đã kết thúc được hai tuần lễ, sau khi thực sự trở thành con rể của Uông gia, rất nhanh, rất nhiều quyền lợi và danh hiệu của Uông gia liền rơi xuống trên đầu Lê Diễm, mà trước đây Lê Diễm vốn vô tâm với việc tham gia vào phương diện này cũng đã xảy ra chuyển biến, lúc đầu Uông Kiếm Quốc chỉ là muốn thử xem năng lực của anh thế nào, cuối cùng Lê Diễm lại khiến cho ông ta hết hồn, xử lý chuyện của bang phái rất có trật tự, chỗ nên dùng thủ đoạn độc ác thì không thiếu chút nào, lấy tốc độ nhanh nhất nắm được phạm vi thế lực của Uông gia, không ngờ tới ở phương diện này anh cũng có thiên phú như thế, Uông Kiếm Quốc cực kỳ thỏa mãn với đứa con rể này, đối với khuynh hướng truyền vị trí thủ lĩnh này lại cho anh cũng từ từ rõ ràng. Có ủng hộ cũng có phản đối, rất nhanh có vài nhân vật cấp nguyên lão trong bang phái liền không vui, để cho một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn bọn họ nhiều như vậy lên cầm quyền, ít nhiều gì cũng sẽ cảm thấy rất khó tin phục, về phía tự tôn cũng có chút không thông, nhất là mấy người đã mơ ước cái vị trí kia từ lâu, chẳng qua chỉ là một thằng con rể vừa mới vào cửa, liền đoạt được tín nhiệm như vậy khó tránh khỏi bị người khác đố kỵ.

Bất quá đối lập Lê Tông Sinh lại thấy rất hài lòng với toàn bộ mọi chuyện, hiện tại xí nghiệp của Lê gia đang phát triển cực kỳ hưng thịnh, quyền thế của Lê Diễm trong hắc đạo lại có thể khiến cho bọn họ như hổ thêm cánh. Dường như tất cả đều đang phát triển theo hướng khiến cho hai nhà cảm thấy thỏa mãn nhất. Thế nhưng nào có ai ngờ được, ở bên trong, một trận biến đổi lớn đang âm thầm gây rối.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 105 – TVTTB


105. Sinh Bánh Bao ra đi



Bác sĩ cảm thấy có hơi kỳ quái mà nhìn thoáng qua Trần Mặc, hiển nhiên là đã có chút hiểu lầm về quan hệ của hai người bọn họ, không nghĩ tới một người nam nhân lớn lên đẹp mắt như vậy, lại có cái loại sở thích này, còn có đứa nhỏ này cũng thiệt là, nhìn qua ngoan ngoãn như thế nào ngờ hiện tại đến cả con cũng có luôn rồi, bất quá nếu đã ở chung với nhau rồi tại sao còn đồng ý cho đứa nhỏ này làm phẫu thuật chữa trị song tính vậy? Hơn nữa còn là biến trở về nam giới nữa chứ?

Cảm nhận được ánh mắt quái dị của bác sĩ, Trần Mặc cũng không định giải thích gì cả. Hai người cứ lẳng lặng nhìn Lâm Văn Tịch như thế, dường như đang chờ đợi cậu đưa ra quyết định. Hơn nữa Lâm Văn Tịch cũng cần được yên tĩnh một chút.

Cho tới bây giờ Trần Mặc cũng chưa từng nghe Lâm Văn Tịch nói qua em ấy có bạn trai, càng không thấy em ấy thường ở cùng một chỗ với nam nhân nào, em ấy không có cho mình nghe quá khứ của bản thân, cho nên chỉ có thể suy đoán rằng có khả năng trước đây em ấy từng có bạn trai, chỉ là lúc đến tiệm sách của mình làm công thì đã chia tay, bình thường những lúc rảnh rỗi sẽ hay thấy Lâm Văn Tịch ngồi nghệt mặt ra, bây giờ suy nghĩ một chút có thể nào là nhớ đến nam nhân kia hay không. Trước đây đã từng đoán rằng có khi nào em ấy là một người có chuyện xưa, không nghĩ tới thực sự đã bị mình đoán trúng rồi. Không biết tại sao, đột nhiên nhớ tới gương mặt của Lê Diễm trong tạp chí, đến cả Trần Mặc cũng tự giật nảy mình. 

“Kỳ thực người song tính mang thai càng mạo hiểm hơn phụ nữ, nếu như dự định giữa lại đứa bé, còn cần phải làm một ít kiểm tra toàn diện nữa.” Bác sĩ hảo tâm mở miệng nói.

Nghe được sẽ phải mạo hiểm, Trần Mặc có chút khẩn trương, dù sao cũng không biết Lâm Văn Tịch đang mang con của ai, hiện tại lại không dám tùy tiện hỏi em ấy nam nhân kia là người nào. Bản thân em ấy vẫn còn là một đứa nhỏ 18 tuổi, nghĩ đến một người nhỏ tuổi như vậy sẽ phải trải qua cuộc sống mang thai một thân một mình, Trần Mặc cũng hiểu được có chút không thích hợp. Nhưng là lại không biết đến tột cùng thì trong lòng Lâm Văn Tịch đang có suy nghĩ gì.

“Tiểu Tịch, em có muốn… Giữ đứa bé này không…” Trần Mặc nhẹ giọng hỏi, nghe được vấn đề này Lâm Văn Tịch cũng ngẩn người ra. Vào một khắc khi biết bản thân mình mang thai kia cậu cũng bị dọa sợ choáng váng, đến khi tỉnh táo lại mới nghĩ tới nhiều vấn đề, mặc dù thân thể của mình có chỗ thiếu hụt thế nhưng cậu vẫn muốn làm một nam sinh, nếu như mang thai cục cưng, khẳng định là sau này mình làm gì cũng không thuận tiện, hơn nữa… Luôn cảm thấy bản thân cứ như quái nhân… Chẳng những có thân thể như vậy, hơn nữa lại còn đang mang thai…

“Bác sĩ, vừa nãy anh nói… Đã hơn ba tháng rồi sao?”

“Ừm. Nếu như muốn phá phải suy nghĩ cho thật kỹ, dù sao thân thể của cậu cũng tương đối đặc thù, phỏng chừng khả năng nguy hiểm khi sinh non cũng rất lớn, hơn nữa đứa bé này lại đang dần dần thành hình rồi.”

“Để tôi suy nghĩ thêm chút nữa.” Lâm Văn Tịch gật đầu, biểu thị mình đã hiểu rõ. Vào giờ khắc này Lâm Văn Tịch biểu hiện ra sự kiên cường và bình tĩnh đến mức khiến cho Trần Mặc cũng phải giật nảy mình, y vẫn cho rằng em ấy chỉ là một đứa bé, vẫn cho rằng một đứa nhỏ như vầy hẳn là nên sống dưới sự bảo hộ của người khác, thế nhưng lúc này y đã hoàn toàn thay đổi cách nhìn về Lâm Văn Tịch, mặc dù thân thể tương đối gầy yếu, có đôi khi kỳ thực so với mấy đứa nhỏ cùng chăng lứa thì em ấy còn thành thục hơn nhiều lắm, lần đầu nghe được tin tức như thế, y cho rằng Lâm Văn Tịch sẽ bị dọa ngốc, sẽ khóc sẽ nháo, thế nhưng em ấy lại không làm như vậy, chỉ có lúc mới ban đầu biểu hiện ra bộ dáng xấu hổ và kinh ngạc, sau đó liền tĩnh táo lại, thậm chí trong ánh mắt còn có một chút gì đó khiến Trần Mặc cảm thấy đau lòng. Hiện tại trước mắt em ấy đang bày ra một lựa chọn khó khăn như thế, nhưng em ấy chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên bụng của mình, từ từ vuốt ve. Y không biết cuối cùng Lâm Văn Tịch sẽ đưa ra quyết định như thế nào, nhưng y luôn cảm thấy kỳ thực em ấy rất thích đứa nhỏ kia… Chắc là bởi vì đứa nhỏ đó có liên quan đến nam nhân kia đi… Phải có bao nhiêu yêu thương mới có thể như vậy chứ, nếu yêu, tại sao lại phải rời xa nhau nha. Trần Mặc nghĩ nghĩ, đột nhiên trong đầu lại hiện lên một gương mặt, khiến y hơi sửng sốt một chút, vội vã bỏ qua suy nghĩ của mình. Đều do nam nhân kia, tại sao đột nhiên lại đến tìm mình chứ.

Trong phòng rất an tĩnh, không có ai nói chuyện, Lâm Văn Tịch nhìn bụng của mình, không cách nào tưởng tượng ra trong thân thể của mình đang dựng dục một sinh mệnh, hơn nữa tiểu sinh mệnh kia còn thuộc về cậu và nam nhân. Hoặc là có thể cho rằng đây là quà tặng nam nhân mang đến cho mình đi? Y không muốn mình, cho nên đã để lại đứa bé này cho cậu? Thế nhưng, đột nhiên Lâm Văn Tịch nhớ đến cái gì đó, Lê Diễm là ba của mình a, nếu như là con của cậu và Lê Diễm, vậy không phải là sẽ rất dễ bị dị dạng hay sao? Lâm Văn Tịch rất muốn hỏi, thế nhưng lời đến khóe miệng lại không có cách nào nói ra, nếu như cậu hỏi như vậy, không phải liền đại biểu rằng mình đã loạn luân sao? Một chuyện kinh hãi thế tục như vậy cậu không thể nào nói ra được. Thế là chỉ có thể tự xoắn xuýt trong nội tâm. Đứa bé này, đến tột cùng phải làm thế nào đây… Cậu yêu Lê Diễm, con của cậu và Lê Diễm, dù có nằm mơ cậu cũng không nghĩ tới… Là do thượng đế biết một mình cậu quá tịch mịch, cho nên mới mang đứa bé này đến cho cậu hay sao? Mơ mơ màng màng nhớ lại lần đó ở suối nước nóng, nam nhân đã từng hỏi cậu, “Tiểu Tịch em có thể mang thai sao?”, lúc ấy mình chỉ cảm thấy hoang đường, hiện tại lại trở thành sự thật, nam nhân kia sẽ muốn đứa bé này sao? Mặc kệ y có muốn hay không, cậu thực sự rất muốn có một kết tinh giữa cậu và người nam nhân mà mình đã từng yêu, cậu cũng muốn trong cuộc sống lẻ loi sau này của mình, sẽ có người làm bạn. Nghĩ như thế, Lâm Văn Tịch liền có thể đưa ra quyết định.

“Tôi muốn sinh con ra.”

Dường như quyết định này cũng nằm trong dự liệu của Trần Mặc, y chỉ yên lặng cầm lấy tay của Lâm Văn Tịch, y biết quãng đường kế tiếp sẽ không dễ đi, y không biết có khi nào đứa nhỏ nhìn qua rất yếu ớt này sẽ lại khiến mình nhìn em ấy bằng một cặp mắt khác xưa nữa hay không đây.

Bác sĩ cũng gật đầu, “Nếu đã quyết định, thì phải cố gắng dưỡng tốt thân thể đi, trước kiểm tra toàn diện một chút, còn có cũng phải xem kỹ tình huống của thai nhi nữa.”

“Vâng.” Lâm Văn Tịch gật đầu.

“Bác sĩ, nếu đã mang thai hơn ba tháng, sẽ có triệu chứng gì? Hẳn là phải chú ý chút gì chứ?” Trần Mặc nói tiếp. Y biết Lâm Văn Tịch không hề có người thân bạn bè gì cả, hiện tại còn đang mang đứa nhỏ, người có thể chăm sóc cho em ấy cũng chỉ có mình mà thôi, thế nhưng cho tới bây giờ Trần Mặc cũng chưa từng chăm sóc cho người có thai, hơn nữa lại còn là một nam nhân, cho nên ít nhiều gì cũng sẽ cảm thấy có chút luống cuống chân tay.

“Nếu hơn ba tháng, đã bắt đầu nôn nghén rồi.” Bác sĩ nói, đột nhiên nhìn về phía Lâm Văn Tịch, “Trước đây tự cậu cũng không có cảm giác gì sao? Đã lâu như thế ít nhiều gì cũng phải có chút phản ứng chứ, sao lại không biết mình mang thai vậy hả?”

Mặt Lâm Văn Tịch có chút đỏ, “Loại chuyện này sao tôi có thể… Dự đoán được… Trước đây có triệu chứng nôn, tôi còn tưởng rằng chỉ là dạ dày không khỏe, uống thuốc liền không sao rồi.”

“Sao có thể tùy tiện như thế chứ!” Bác sĩ lắc đầu, “Không thể uống thuốc bậy được a, may là kiểm tra kết quả thân thể trước đây của cậu cũng không có vấn đề quá lớn. Hiện tại chính là thời kỳ mấu chốt, không cẩn thận sẽ rất dễ sinh non, chỉ cần không để ý một chút cũng rất dễ tạo thành thai nhi dị dạng, tự mình cũng phải chú ý thân thể, tốt nhất là đừng để bị cảm, không nên làm vận động kịch liệt, cậu còn có chút thiếu dinh dưỡng, Trần tiên sinh, khi về nhớ bổ sung dinh dưỡng cho cậu ấy nhiều hơn một chút, nên uống thêm các loại sữa tươi.”

“Đã biết, cảm ơn.” Trần Mặc một bên nói cảm ơn với bác sĩ, một bên dùng bút ghi chú lại, còn hỏi thăm bác sĩ một số thuốc bổ và thuốc an thai.

“Hiện tại có khả năng là cậu ấy sẽ không quá thích ăn thức ăn có quá nhiều dầu mỡ, có thể làm thanh đạm chút nhưng không thể thiếu dinh dưỡng.”

“Được.” Trần Mặc nói, cũng sờ sờ đầu của Lâm Văn Tịch, “Đã nói em quá gầy, phải ăn nhiều một chút mà, hiện tại không phải chỉ là thân thể của một mình em thôi đâu.”

“Vâng, em biết rồi, cám ơn anh.”
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 104 – TVTTB


104. Tôi… Mang thai?!



Nghe Lâm Văn Tịch nói xong, vừa mới bắt đầu Trần Mặc cũng có chút ngoài ý muốn, nhưng lại không bày ra biểu tình khinh bỉ gì cả, mà tương phản y lại thản nhiên, Trần Mặc là người thứ hai không coi thường Lâm Văn Tịch bởi vì chỗ thiếu hụt trong thân thể của cậu, đồng thời y còn ân cần hỏi han, “Cho nên, em muốn đi làm phẫu thuật?”

“Dạ.”

Lâm Văn Tịch đã nói cho y biết bí mật về thân thể của mình, thế nhưng đối với đoạn quá khứ giữa cậu và Lê Diễm, thủy chung vẫn lựa chọn giấu diếm. Dù sao cũng sẽ không còn cơ hội xuất hiện cùng một chỗ nữa, không cần phải tùy tiện nói ra chuyện của cậu và Lê Diễm cho người khác biết. Hơn nữa hiện tại nam nhân kia đã muốn kết hôn rồi, tự mình nói ra chuyện này, thực sự sẽ dọa đến Trần Mặc đi, mà quan trọng nhất là, sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt cho nam nhân kia, cho nên cậu không muốn nói ra.

“Em muốn được trở thành một người bình thường.”

Trần Mặc gật đầu, kỳ thực y có thể hiểu được tâm tình của Lâm Văn Tịch, “Sao lại không chịu nói cho anh biết sớm hơn nha, em đi phẫu thuật một mình khiến anh thấy rất lo lắng á, nếu như nói cho anh biết ít nhất còn có người có thể đi cùng em, bất quá hiện tại cũng chưa muộn.”

Lời nói của Trần Mặc khiến Lâm Văn Tịch có chút áp lực, cảm động đến mũi cũng cay cay. Cậu dùng thanh âm mềm mềm nói, “Cảm ơn.”

“Làm phẫu thuật mất bao nhiêu tiền?”

Vừa nãy sau khi nghe kể xong, Trần Mặc đã biết được đại khái Lâm Văn Tịch đang thương tâm bởi chuyện gì, kỳ thực chỉ cần đứa nhỏ này nói cho y biết, cậu y sẵn sàng hỗ trợ a.

“Bác sĩ nói… Đại khái phải tốn 10 vạn…” Lúc nói đến đây, Lâm Văn Tịch lập tức trở nên ảm đạm, kỳ thực trước đó cậu không nghĩ tới sẽ tìm Trần Mặc để vay tiền, nhưng vừa nãy không cẩn thận nói ra chuyện tiền phẫu thuật, mặc dù biết nam nhân sẽ muốn cho cậu mượn, thế nhưng trong lòng Lâm Văn Tịch vẫn có chút băn khoăn, kỳ thực nhiều tiền như vậy, đến khi nào mình mới có thể trả hết đây nha.

“Em nghĩ có thể là mình đã quá gấp gáp rồi, rõ ràng không có năng lực này còn muốn… Có lẽ, em khoan hãy làm thì tốt hơn.”

“Đồ ngốc, nói cái gì vậy hả, nhịn lâu như thế, hiện tại đã có thể làm tại sao lại muốn buông tha chứ? Không phải chỉ 10 vạn thôi sao, anh có thể cho em mượn.”

“Thế nhưng…”

“Được rồi, anh rất ủng hộ với quyết định của em, tuy rằng anh thấy cho dù Tiểu Tịch có giống như hiện tại cũng không sao cả, thế nhưng nếu như em cảm thấy không vui, vậy cứ phẫu thuật đi.”

“Cảm ơn.”

“Nhóc con, em không biết sao, lời em nói với anh nhiều nhất chính là hai chữ này đó.” Trần Mặc có chút cảm giác muốn đỡ trán.

“Hì hì.” Lâm Văn Tịch xấu hổ cười cười.

“Được rồi em vừa mới nói bệnh viện cần người giám hộ ký tên đúng chứ?”

“Dạ, em không có cha mẹ, bác sĩ nói, tìm một thân thích ký thay cũng được, thế nhưng em cũng không có thân thích…”

“Lần sau đến bệnh viện anh đi chung với em, giúp em ký đơn đồng ý, sau đó anh cũng phải hỏi bác sĩ cho rõ ràng chuyện em phẫu thuật, sau khi phẫu thuật xong em cũng không có khả năng xuất viện a, khẳng định cần phải có người tới chăm sóc, nếu như em phải nằm viện, về phía bà em định nói sao đây? Chắc là em chưa hề suy nghĩ tới mấy chuyện này đi? Em đó thực sự là quá bướng rồi chuyện gì cũng muốn tự nghẹn một mình, không chịu chia sẻ cho người khác chút nào cả.”

Không ngờ Trần Mặc còn có thể nghĩ đến nhiều chuyện như vậy, Lâm Văn Tịch có chút ngượng ngùng cúi đầu, đúng vậy, những chuyện này đều là cậu tự mình suy tính, bởi vì bị nam nhân kích thích, muốn chân chính trưởng thành, cho nên bản thân mới đưa ra quyết định này, sợ nếu để trễ hơn một chút thì mình sẽ không còn dũng khí, cho nên…

“Trần Mặc ca ca, tính tiền nè.” Lúc này bên ngoài vang lên thanh âm của một nữ sinh, hai người mới hồi phục tinh thần lại, đáp trả một tiếng, đi ra khỏi phòng, tiếp tục công việc của ngày hôm nay.

__________________________________________

“Em muốn đi làm phẫu thuật?”

“Không phải… Em…”

“Không phải đã nói là không cho phép em đi hay sao? Tại sao lại không nghe lời của tôi?”

“Không phải, chủ nhân, xin lỗi, em…”

“Đừng bao giờ gọi tôi là chủ nhân nữa!”

“Đừng đuổi em đi có được hay không! Chủ nhân, thực sự không phải do em cố ý mà, hức hức, em không dám nữa… Chủ nhân…”

“Chủ nhân!” Đột nhiên Lâm Văn Tịch bật dậy khỏi giường, bên ngoài chỉ mới tảng sáng, cậu không biết tại sao mình lại mơ thấy giấc mộng này, khóe mắt vẫn còn vươn lại chút lệ, mỗi lần đều là như vậy, cứ luôn mơ thấy nam nhân đuổi mình đi. Đoán chừng bởi vì vừa mới bật dậy mạnh quá, Lâm Văn Tịch cảm thấy bụng lại bắt đầu khó chịu, giống như muốn nôn ra, cậu chỉ có thể lấy tay ôm bụng xoa dịu một chút, gần đây mỗi buổi sáng cứ cảm thấy buồn nôn, lúc đi chợ ngửi thấy mùi cá thì lại càng khó chịu hơn, thông thường thiếu chút nữa đã nôn đến không thấy trời đất ở chợ bán thức ăn luôn rồi, ngày đó ở bệnh viện vốn định đi kiểm tra một chút, nhưng bởi vì nghe được chuyện tiền phẫu thuật nên nhất thời quên mất vụ này, mơ mơ màng màng làm kiểm tra trước, cũng không biết rốt cuộc thân thể của mình đã bị cái gì, có thể làm phẫu thuật hay không nữa. Hôm nay phải đến bệnh viện, nhớ tới giấc mơ vừa nãy, biểu tình sau khi nam nhân biết mình làm phẫu thuật, đột nhiên khiến hô hấp của Lâm Văn Tịch có chút khó khăn, thực sự sẽ tức giận sao… Thế nhưng y đã nói với mình rằng không còn liên quan gì với nhau nữa rồi… Tại sao lại muốn quan tâm đến suy nghĩ của nam nhân làm gì… Căn bản là y đã không còn quan tâm tới mình nữa… Không thôi tại sao mình đã rời đi lâu như thế, y liền hoàn toàn biến mất trong thế giới của mình, đến cả một câu hỏi han thông thường cũng không có, đừng nói chi đến chuyện quan tâm. Hình như mình thật sự chỉ đang nằm mơ mà thôi, căn bản là chưa từng quen biết người này, nếu không phải không tìm được cơ hội trả điện thoại cùng tấm chi phiếu ở đầu giường lại, cậu liền cảm thấy không chừng toàn bộ mọi chuyện trước đây đều do cậu ảo tưởng ra mất.

Lâm Văn Tịch chỉ có thể tự an ủi bản thân, để cho tâm tình của tốt mình hơn một chút, sau đó cậu rời giường đi rửa mặt, hôm nay Trần Mặc nói phải đến bệnh viện với mình, nếu như có thể, rất nhanh liền có thể phẫu thuật rồi. Cho nên hẳn là cậu nên tự tăng thêm chút lòng tin cho mình, sau đó quên nam nhân kia đi. Bắt đầu một cuộc sống mới. Nghĩ như vậy, cậu mới nhận ra rằng bản thân đã tìm lại được động lực cho cuộc sống của mình rồi.

Trong bệnh viện.

Lâm Văn Tịch mở to hai mắt không thể tin mà nhìn bác sĩ ở đối diện, “Anh vừa mới nói tôi… Mang thai?”

“Đúng vậy.” Vị bác sĩ ngày đó đã khám cho Lâm Văn Tịch gật đầu, cho cậu một đáp án chắc chắn. Kỳ thực thời điểm anh nhìn thấy kết quả kiểm tra của Lâm Văn Tịch cũng thực sự bị dọa sợ hết hồn, đứa bé này nhìn qua rất ngây thơ thuần khiết, sao lại… Thế nhưng sự thực là trong bụng của cậu ta đang có một bé cưng, hơn nữa đã hơn 3 tháng rồi. “Cho nên tạm thời không thể tiến hành làm phẫu thuật cho cậu được.”

“Sao lại…” Lâm Văn Tịch sợ đến mức sắc mặt đều trở nên trắng bệch, sao mình lại mang thai được chứ? Hơn nữa rất rõ ràng, nếu như cậu mang thai, thì đứa nhỏ này, nhất định là của Lê Diễm rồi… Rất vất vả mới quyết định được mình phải trưởng thành, tại sao đột nhiên vào lúc này lại có con, hết lần này tới lần khác vào thời điểm nam nhân kia không muốn mình, lại cứ gây ra một chuyện khiến cậu không biết nên làm như thế nào.

Ban đầu lúc nghe được tin tức này, Trần Mặc ở một bên cũng rất khiếp sợ, nhưng y lại không biểu hiện ra ngoài, rất rõ ràng đến cả Lâm Văn Tịch cũng không biết chuyện này, sự khiếp sợ của em ấy không thể nào ít hơn người ngoài được, kỳ thực liên hệ đến những bệnh trạng gần đây của em ấy, cho dù là đồ ngốc, Trần Mặc cũng biết chuyện bác sĩ nói ra không phải là giả. Tuy rằng rất tò mò một bé con ngoan ngoãn như thế sao lại cùng nam nhân… Hơn nữa còn mang thai 3 tháng… Trần Mặc cảm thấy có chút ngoài ý muốn, bất quá khiến cho y tò mò chính là, đến tột cùng thì nam nhân kia là ai? Tuy rằng rất muốn hỏi như vậy, thế nhưng Trần Mặc lại không hỏi gì cả, cho dù hiếu kỳ thì hiếu kỳ, nhưng y biết hiện tại Lâm Văn Tịch đã chịu đủ đã kích rồi, không thể lại xát muối lên vết thương của em ấy thêm nữa, điều hiện tại em ấy đang cần, chính là càng nhiều ấm áp và trấn an hơn mà thôi.

“Không sao đâu.” Trần Mặc nói, từ từ ôm lấy bả vai đang run lên nhè nhẹ của Lâm Văn Tịch.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 103 – TVTTB


103. Bày tỏ nội tâm



“Đến lúc đó tìm một thân thích gì đó ký thay cũng được.”

“Vâng.” Lâm Văn Tịch đáp ứng, nhưng trong lòng lại có chút mâu thuẫn, thân thích… Hình như cậu cũng không có… Bà thì không biết chữ, căn bản là không có khả năng ký tên giúp cậu, hơn nữa nếu để bà biết được mình muốn phẫu thuật nhất định sẽ rất lo lắng, cho nên cậu cũng không có dự định để cho bà biết đến chuyện này. Nhưng nếu như vậy, còn người nào có thể giúp mình ký tên đây nha… Đột nhiên Lâm Văn Tịch nghĩ đến một người, có lẽ, tìm Trần Mặc cũng được đi? Nhưng nếu như vậy thì anh ấy sẽ biết được bí mật của mình rồi…

“Vậy bác sĩ ơi, đại khái thì phải tốn khoảng bao nhiêu ạ?”

“Có thể phải ứng trước 5 vạn, nếu sau khi hoàn tất rồi chắc là phí dụng sẽ lên đến chừng 10 vạn.”

“10 vạn?” Lâm Văn Tịch lập tức mở to hai mắt, không ngờ lại đắt như thế!

“Ừm.” Bác sĩ gật đầu, thấy dường như Lâm Văn Tịch rất kinh ngạc, liền biết hẳn là cậu không có nhiều tiền như vậy, hơn nữa lại còn là một đứa nhỏ không cha không mẹ, quả thực rất dễ khiến người ta cảm thấy đồng tình, nhưng cho dù đồng tình thì đồng tình, vẫn không thể vi phạm quy định của bệnh viện được. “Đúng vậy, còn muốn làm không?”

Lâm Văn Tịch không nói gì, hình như là cậu đang suy tính thật lâu, cuối cùng vẫn cắn răng gật đầu, hôm nay trên người chỉ mang theo 2 vạn, cũng không biết có thể ứng tiền trước hay không nữa.

“Hôm nay có thể đi làm kiểm tra thân thể trước, về các phương diện còn có kiểm tra nhiễm sắc thể, để chúng tôi xem xem thân thể của cậu có thích hợp để phẫu thuật hay không, là làm nam sinh hay nữ sinh thì tốt hơn, bất quá căn cứ nhiễm sắc thể vừa nãy của cậu thì chắc là nghiên về nam tính, tỷ lệ trở về làm nam sinh khá lớn. Nếu như có thể phẫu thuật, đến lúc đó hãy đóng tiền phẫu thuật cũng được. Bây giờ còn chưa vội đâu.” Bác sĩ hảo tâm nói.

“Vâng.” Lâm Văn Tịch hiểu rõ gật đầu, vậy thì may quá, mình có thể có nhiều thời gian để xoay sở chuyện tiền bạc hơn rồi.

“Tới bên kia đóng tiền kiểm tra trước đi.”

“Vâng.” Lâm Văn Tịch đến một bên khác làm kiểm tra thân thể. Đợi đến sau khi làm xong toàn bộ thì bác sĩ bảo cậu mấy ngày nữa tới lấy kết quả kiểm tra, tiếp đó mới quyết định chuyện phẫu thuật.

Trên đường trở về Lâm Văn Tịch vẫn rất thấp thỏm không biết có nên nhờ Trần Mặc giúp mình ký tên hay không, thế nhưng đến lúc đó anh ấy sẽ biết mình muốn làm phẫu thuật gì rồi. Kỳ thực nhớ đến anh ấy đối xử với mình tốt như vậy, cho dù biết được cũng sẽ không có chuyện gì đi, hơn nữa cậu cảm thấy Trần Mặc không phải là một người sẽ vì chuyện này mà coi thường người khác đâu…

Bất quá hiện tại quan trọng nhất, không phải là vấn đề ký tên, tiền phẫu thuật còn chưa được giải quyết xong, nên chưa biết chừng có thể làm phẫu thuật được hay không nữa đây. 10 vạn… Sao lại nhiều vậy nha… Lâm Văn Tịch một bên than thở một bên đi đến tiệm sách.

Thời điểm đi đến cửa cậu mới phát hiện hôm nay trong tiệm náo nhiệt đến khác thường, không ngừng truyền đến thanh âm ríu ra ríu rít của nữ sinh. Có chút sợ hãi không biết là lại có tin tức gì về nam nhân kia nữa rồi, đột nhiên Lâm Văn Tịch trở nên rất khẩn trương.

“Anh đó thật đẹp trai a.”

“Đúng vậy đúng vậy, là bạn của Mặc ca ca sao?”

“Cũng không biết nha.”

Lâm Văn Tịch bước vào trong sự khó hiểu, mới phát hiện hôm nay trước quầy xuất hiện nhiều thêm một người. Mặc áo khoác màu đen, đưa lưng về phía Lâm Văn Tịch, cậu không thấy được mặt của đối phương, bất quá thân hình cũng rất cao to. Mà rõ ràng là rất nhiều nữ sinh đang thảo luận về nam nhân mặc áo khoác đen kia, Lâm Văn Tịch mới thở phào một hơi, cũng may không có liên quan đến người nọ, hiện tại cậu đã cố ý tự động ngó lơ toàn bộ tin tức về Lê Diễm, cũng tận lực không thèm nhớ đến nữa, chỉ là bình thường khi ở trong mộng, vẫn sẽ mơ tới người kia, lúc tỉnh lại mới phát hiện bản thân mình rất vô dụng thế mà lại khóc đến rối tinh rối mù.

Hai bên trái phái của nam nhân còn có mấy người tựa như vệ sĩ, khiến Lâm Văn Tịch bị dọa sợ hết hồn. Thiếu chút nữa còn tưởng rằng Trần Mặc đã đắc tội với dạng người gì rồi chứ.

“Tiểu Tịch em về rồi hả?” Thấy Lâm Văn Tịch trở về, Trần Mặc lập tức gọi vào. Không biết tại sao, Lâm Văn Tịch cảm thấy Trần Mặc có một loại cảm giác được cứu vớt, tuy rằng loại cảm giác này khiến cậu thấy rất buồn cười.

“Dạ.” Lâm Văn Tịch đi tới, khi đến gần mới phát hiện đó là một nam nhân mình chưa từng thấy qua, nhưng tướng mạo lại rất anh tuấn. “Ừm… Vị này chính là?”

“À. Ca ca của anh.” Khẩu khí của Trần Mặc rất nhạt, “Hôm nay đến bệnh viện kiểm tra thế nào, thân thể bị sao? Có nghiêm trọng không?”

Ca ca? Cảm giác tuyệt không giống a. Lâm Văn Tịch âm thầm suy nghĩ. Da của Trần Mặc rất trắng, lớn lên cũng tương đối tinh tế, cả người nhìn qua rất ôn nhu, còn nam nhân kia… Thật ra Lâm Văn Tịch cũng không dám nhìn kỹ, luôn cảm thấy người nọ phát ra khí tràng không giống với Trần Mặc.

“À, thân thể em không sao cả.” Lúc này Lâm Văn Tịch mới nhớ tới mình đã nói với anh ấy rằng dạ dày khó chịu nên mới đến bệnh viện khám thử, sau khi Trần Mặc nghe được cũng rất thoải mái mà bảo mình nên đi khám sớm một chút, vốn anh ấy còn muốn đi cùng mình, thế nhưng bị cậu lấy lí do không ai trông tiệm để cự tuyệt.

“Thực sự không có chuyện gì sao? Nếu như có chuyện gì nhất định phải nói với anh a.”

“Dạ.” Lâm Văn Tịch gật đầu, không biết tại sao, lúc Trần Mặc nói chuyện cậu luôn cảm thấy bệnh cạnh có một đạo ánh mắt không thiện ý đang dõi theo mình. Bất quá chắc đây chỉ là ảo giác mà thôi… Hẳn là người kia không biết mình đi…

“Ca, anh về trước đi.” Đột nhiên Trần Mặc ngẩng đầu lên nhìn nam nhân kia.

Nam nhân không nói gì, chỉ nhìn y. Qua hồi lâu, vào lúc Lâm Văn Tịch cho rằng anh ta vẫn sẽ đứng ở đây không dự định nói chuyện thì lại đột nhiên mở miệng nói một câu “Em về cùng anh.” Thanh âm còn tràn đầy từ tính nữa chứ.

“Em đã nói là em sẽ không về nữa mà.” Dường như ngữ khí của Trần Mặc trở nên không được tốt cho lắm, dứt khoát không nhìn đến anh ta, trực tiếp kéo Lâm Văn Tịch đi vào bên trong.

“Ba ba ông ấy vào viện rồi.” Nam nhân bỏ lại một câu như thế, cũng không nói gì thêm liền rời đi. Mà Lâm Văn Tịch rõ ràng cảm nhận được bàn tay đang kéo lấy mình của Trần Mặc trở nên cứng đờ, nhưng y vẫn không quay đầu lại, vào phòng nghỉ nhỏ trong tiệm sách.

“Còn chưa có đóng cửa… Đồ vật bên ngoài…”

“Không sao đâu.”

Không biết tại sao, Lâm Văn Tịch cứ luôn cảm thấy Trần Mặc của ngày hôm nay có chút khác thường. Cậu chỉ có thể dời trọng tâm câu chuyện đi, “Đó là ca ca của anh sao? Không giống nhau lắm.”

“Ừm, cùng cha khác mẹ, đương nhiên là không giống rồi.”

“À…” Lâm Văn Tịch cảm thấy hình như mình lại nói sai nữa rồi, trong lúc nhất thời có chút luống cuống chân tay.

“Được rồi thực sự là thân thể của em không có chuyện gì đó chứ?” Rất nhanh Trần Mặc lại khôi phục về bộ dạng trước đây, y nhìn Lâm Văn Tịch, biểu tình tràn đầy lo lắng.

“Dạ…” Lâm Văn Tịch gật đầu, không khỏi liền nhớ tới chuyện thiếu tiền làm phẫu thuật, nhất thời tâm tình có chút trùng xuống, không biết trong thời gian ngắn như vầy mình nên đi đâu kiếm tiền đâu, trước đó mới thoát khỏi áp bách của bọn cho vay nặng lãi mà hiện tại lại… Thế giới này thật sự là cực kỳ thực tế, tiền không phải vạn năng, nhưng không có tiền lại trăm triệu không thể.

Trần Mặc thấy Lâm Văn Tịch cúi đầu không biết đang suy nghĩ cái gì, nhất thời sắc mặt càng thêm lo lắng, “Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì rồi? Em đừng gạt anh. Có phải em bị bệnh rất nghiêm trọng hay không? Em cứ nói với anh đi.”

Lâm Văn Tịch chậm rãi ngẩng đầu lên, thực sự là nam nhân trước mắt lớn lên phi thường dễ nhìn, hơn nữa trong ánh mắt còn lộ ra sự thân thiết, không biết tại sao đột nhiên khiến cậu có loại xúc động muốn bật khóc, đã bao lâu chưa có người quan tâm mình như vậy rồi, ngoại trừ nam nhân kia và bà ra. Lâm Văn Tịch chưa từng có bạn bè gì, bởi vì thân thể của mình, từ nhỏ cậu đã có chút tự bế, rất điềm đạm ít nói, Lê Diễm là người nam nhân đầu tiên mang đến ánh sáng cho sinh mệnh của cậu, mà nam nhân trước mắt này lại là người vào lúc cậu tuyệt vọng nhất mang đến ấm áp cho cậu, tuy rằng tình cảm cậu dành cho Lê Diễm không giống với Trần Mặc, cảm giác với Lê Diễm là thuộc về người yêu, còn Trần Mặc lại giống như bạn bè hay người thân, có lẽ nên nói là sự tồn tại của một ca ca. Nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của Trần Mặc, đột nhiên Lâm Văn Tịch có loại xúc động muốn nói toàn bộ mọi chuyện cho y biết.

Thế là lần đầu tiên Lâm Văn Tịch tự mình chủ động mở miệng, nói ra bí mật về thân thể của mình cho một người mà bản thân chưa quen biết được bao lâu.
 972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny