03/01/2016

Chương 97 – TVTTB


97. Chi phiếu trong túi



Trước đem thịt gà vừa mới xắt xong lên nồi xào sơ qua một lần, Lâm Văn Tịch lại lấy ra chút gừng cùng vài loại gia vị khác, đốt thêm củi, sau đó cho thịt gà vào trong nồi lớn bắt đầu hầm.

Toàn bộ nội tạng đều được Lâm Văn Tịch lấy ra, cắt chút ớt xanh ớt đỏ, lát nữa có thể làm chút lòng gà xào ớt rồi. Bởi vì hàm răng của bà không được tốt cho lắm, Lâm Văn Tịch cố gắng hầm thức ăn đến thật mềm. Vào lúc Lâm Văn Tịch rửa nội tạng, đột nhiên cái loại mùi hương này khiến cậu cảm thấy một trận buồn nôn, thiếu chút nữa đã nôn ra ngay tại phòng bếp rồi, Lâm Văn Tịch miễn cưỡng đè cảm giác buồn nôn kia xuống, tiếp tục rửa thức ăn trong tay. Kỳ thực thì sáng hôm nay vẫn còn rất tốt, tại sao hiện tại lại muốn nôn rồi nha, nhất là lúc ngửi thấy cái mùi kia, Lâm Văn Tịch cảm thấy rất hoang mang.

Thời điểm hầm xong canh gà, từ trước tới nay vẫn cảm thấy hương vị này rất thơm, lần không biết lại bị cái gì, khiến cậu cảm thấy đặc biệt béo ngậy, hơn nữa lại ghê tởm đến mức muốn nôn. Thế nhưng nhớ đến bà còn đang mong đợi canh gà mình hầm ra nha, sao có thể biểu hiện ra bộ dáng rất chán ghét cho được, vì thế cậu vẫn luôn không ngừng chịu đựng, đến thời điểm thực sự không quá thoải mái, liền cầm lấy ớt lên ngửi [Hiểu: Con trai ơi = =… ]. Sau khi rửa sạch cải thìa mình mới mua về, đập nát tỏi, sau đó liền cho tỏi băm cùng cải thìa vào chảo xào, cầm lấy hai cái trứng gà, chuẩn bị làm một chén trứng hấp, mở nắp nồi ra rắc hành thái vào. Rất nhanh Lâm Văn Tịch liền nhẫn nại cảm giác khó chịu trong thân thể để làm xong ba món một canh, bất quá canh gà vẫn phải hầm lâu hơn một chút mềm hơn một chút mới tương đối thích hợp cho lão nhân uống, cho nên cậu cũng không vội bưng ra. Hai món khác cũng phải nấu lâu hơn bình thường một chút mới nhấc xuống bếp.

“Tiểu Tịch đừng chỉ ăn cải thìa a.” Lão nhân múc trứng vào trong chén của Lâm Văn Tịch. Lâm Văn Tịch lại không có khẩu vị gì cả, nhìn đến mấy món kia dường như một chút cũng ăn không vô, nhưng vì không muốn để bà lo lắng nên vẫn cố gắng ăn nhiều cơm thêm một chút. Đến khi thấy thời gian cũng không còn sai biệt lắm Lâm Văn Tịch mới bưng canh gà ra, múc cho lão nhân một chén trước, sau đó mới đến mình.

“Sao lại múc ít như vậy?” Lão nhân nhìn cái chén đầy của mình, sau đó lại nhìn về phía cái chén chưa được phân nửa của bé con.

“Bà ơi, vừa nãy con ăn no lắm rồi.”

“Ban nãy con có ăn bao nhiêu đâu, sao lại có thể nhanh no như vậy.” Lão nhân nói rồi liền giúp cậu múc thêm một ít.

Một bữa cơm vô cùng giản dị, nhưng lại khiến cho Lâm Văn Tịch cảm thấy ấm áp. Trước đây nam nhân cũng luôn thích gắp thức ăn vào chén của mình, thế nhưng y lại rất ít nói chuyện, cứ trực tiếp gắp thẳng vào luôn, trong một mặt ôn nhu mang theo sự bá đạo độc hữu của mình, làm cho cậu ngay cả cự tuyệt cũng không được.

Vừa mới uống xong một ngụm canh, cái loại cảm giác béo ngậy lại bắt đầu trỗi dậy, Lâm Văn Tịch một chút cũng nhịn không được, trực tiếp vọt vào WC nôn khan. Lão nhân thấy thế liền bị dọa sợ, đi vào thấy Lâm Văn Tịch đang ngồi chồm hổm ở bên trong, sắc mặt tái nhợt, không khỏi khẩn trương hỏi, “Tiểu Tịch con bị sao vậy? Có phải là không thoải mái hay không?”

“Bà ơi con… Ọe…” Lâm Văn Tịch còn chưa nói xong, liền nôn toàn bộ thức ăn ra bên ngoài.

Lần này lão nhân đã thực sự bị dọa. “Có phải là bị bệnh hay không? Đi bệnh viện khám thử đi?”

Lâm Văn Tịch lắc đầu, bởi vì trước kia tồn tại bóng ma, cậu vẫn luôn không thích đến bệnh viện, mỗi lần vào đó cậu đều cảm thấy sợ hãi, cũng may trước đây khi còn ở nhà của Lê Diễm đều là Hạ Quân Dương giúp cậu khám, nếu để cậu đến bệnh viện cậu liền sợ hãi.

“Nhưng thế này không được a, bị bệnh thì phải đi bệnh viện.”

“Bà ơi con thực sự không có việc gì mà. Chắc là do tối qua bị cảm lạnh thôi, đợi lát nữa đến tiệm thuốc mua chút thuốc về uống là được rồi.” Sau khi nôn xong thanh âm của Lâm Văn Tịch đã trở nên yếu ớt hơn rất nhiều.

“Thực sự không sao đó chứ?”

“Không sao đâu, bà không cần lo lắng.” Lâm Văn Tịch lắc đầu cố gắng nặn ra một nụ cười, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt nhất thời làm cho người khác thấy đau lòng.

“Nhất định phải đi mua chút thuốc a.”

“Con biết rồi bà.”

Sau khi ăn cơm xong Lâm Văn Tịch trở về, phát hiện trên bàn được đặt một túi đồ, vừa mở ra thì thấy bên trong là quần áo cùng một ít đồ dùng hàng ngày của mình, nam nhân kêu người đưa tới cho mình sao? Trong lòng Lâm Văn Tịch cảm thấy là lạ, sau khi lấy quần áo ra, nghĩ đến hiện tại mình cũng không có dư tiền để mua quần áo, đồ trước đây mình mặc qua thì cứ giữ lại đi. Sau khi lấy toàn bộ mọi thứ ra mới phát hiện ở dưới cùng thế mà lại là chiếc điện thoại màu trắng nam nhân tặng cho mình, bên dưới còn được kẹp thêm gì đó, Lâm Văn Tịch lấy ra thì biết đó chính là một tờ chi phiếu, mặt trên có rất nhiều số 0 nối tiếp nhau, đây là có ý gì? Lâm Văn Tịch nhíu chặt hàng chân mày không quá dày lại, không phải đã nói là không cần tiền của y rồi sao? Lâm Văn Tịch bỏ chi phiếu và điện thoại di động trở lại vào trong túi. Không biết có thể đưa cho người kia kịp hay không, hay là lần sau đến đó tìm y? Tuy rằng cậu rất không muốn trở về đối mặt thế nhưng số tiền này cứ để ở đây cũng không phải là biện pháp tốt. Để nhiều tiền như vậy ở trong nhà Lâm Văn Tịch cứ luôn cảm thấy bất an, chỉ sợ mình ngay cả ngủ đều ngủ không được, xem ra vẫn là trả lại cho nam nhân sớm một chút thì tốt hơn, chỉ là mấy ngày nay cậu còn chưa đi được. Siết chặt túi lại, Lâm Văn Tịch không biết nên để ở đâu mới tương đối an toàn, ngẫm lại vẫn là vào phòng của mình nhét vào cái khe giữa giường đi. Kể cả điện thoại di động cũng được nhét vào đó luôn.

Sau khi làm xong mấy chuyện này, Lâm Văn Tịch đi mua thuốc thuận tiện gọi người tới làm ổ khóa mới, cũng đi đóng tiền điện nước, quét dọn toàn bộ nhà cửa một lần, giặt sạch mấy thứ cần giặt, rất nhanh Lâm Văn Tịch liền cảm thấy toàn thân mệt mỏi chịu không nổi, hình như gần đây bản thân càng ngày càng dễ mệt nhọc hơn rồi, hơn nữa lại còn rất thích ngủ.

Sau khi ván giường được lau khô, bởi vì chăn đệm đều bị mang ra giặt, Lâm Văn Tịch vốn có dự định trực tiếp để vậy ngủ luôn, nào ngờ bà Vương sang tặng cho một cái chăn, nghĩ đến chuyện tối qua cậu bị đông lạnh nên rất là lo lắng. Sau khi Lâm Văn Tịch cảm ơn xong liền uống thuốc đi sớm ngủ. Ngày mai cậu còn phải đi làm nữa.

____________________________________________________

Lòng gà xào ớt

Cải thìa xào tỏi

Trứng hấp

972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 96 – TVTTB


96. Công việc mới



Vào hừng đông hôm sau, đơn giản là Lâm Văn Tịch sang nhà bà Vương lấy chút nước tự mình đem đi nấu, sau đó liền ra ngoài tìm việc làm, giấy chứng nhận gì cũng không có, đi đến một ít nhà xưởng thì đã đủ người, dù sao vùng này của bọn họ hầu như đều là những người nghèo khổ, tất cả mọi người đều muốn tìm việc như vậy để duy trì sinh kế. Thế là chỉ có thể đi tiếp đến gần khu trường học, căn cứ theo tâm tư muốn nhìn thử xem nơi đó có việc gì mình có thể làm hay không, cuối cùng cậu cũng đạt được mong muốn khi tìm thấy một tiệm sách. Ông chủ tiệm sách là một nam tử rất trẻ tuổi, lớn lên phi thường dễ nhìn, cả người mặc một bộ quần áo màu trắng, bề ngoài cũng rất ôn hòa, tên là Trần Mặc. Thời điểm lần đầu tiên Lâm Văn Tịch thấy y có hơi sửng sốt vài giây, xinh đẹp nhưng lại không nữ tính, chủ yếu nhất là khí chất rất xuất chúng, lời nói ra khiến chính Lâm Văn Tịch cũng thấy đỏ mặt, chỉ là có chút cảm giác không ăn khói lửa nhân gian. Nam nhân nghe thấy tình huống của mình xong liền rất sảng khoái giữ mình lại, hơn nữa lập tức có thể đi làm. Công việc cũng không phiền phức, chỉ là giúp bọn họ sắp xếp giá sách, thu tiền tại quầy hàng. Đồng thời cũng dặn cậu có chút sách đã mở ra rồi thì có thể đọc được. Thậm chí Trần Mặc còn nói cho cậu biết, hiện tại trên người cậu không có một phân tiền thì cứ nói với y, y có thể ứng trước nửa tháng lương cho cậu, ít nhất cũng có thể đủ cho cậu sinh sống. Lâm Văn Tịch nghe xong thì trong lòng phi thường cảm kích, kỳ thực mình có thể vừa ra ngoài liền gặp gỡ một ông chủ tốt như thế thật đúng là chuyện cậu không hề nghĩ tới.

Trần Mặc đơn giản dạy cậu đại khái phải làm gì, công việc nên làm sao, ví dụ như sách tra cứu thì để ở giá nào, làm sao để coi được giá tiền của sach. Rất nhanh Lâm Văn Tịch liền nhớ kỹ. Dù sao cũng không phải là chuyện gì quá khó.

Buổi chiều 2h là lúc nghỉ trưa, cơ bản là trong tiệm không có ai, Lâm Văn Tịch liền ngồi trên ghế trước quầy hàng cùng Trần Mặc trò chuyện câu được câu không.

“Mới nhỏ như thế đã ra ngoài làm việc rồi?”

Lâm Văn Tịch gật đầu, “Kỳ thực cũng không còn nhỏ nữa, em đã 18 rồi.”

Trần Mặc cười cười, sờ sờ đầu của cậu, “Bất quá nhìn thoáng qua em mới chỉ khoảng 16 thôi à. Sao người nhà lại cho phép em đi ra ngoài vậy? Do điều kiện gia đình không được tốt hay sao?”

“Em… Không có người nhà…” Mẹ đã qua đời, kỳ thực bà Vương cũng có thể coi như là người nhà của cậu, chỉ là không khỏi liền nghĩ tới nam nhân kia, ánh mắt của Lâm Văn Tịch trở nên ảm đạm đi một ít.

Nam tử đầu tiên là sửng sốt. Sau đó nói câu “xin lỗi”.

“Không sao đâu.” Bé con lắc đầu. Kỳ thực mới chỉ trải qua một buổi sáng, Lâm Văn Tịch liền thích ông chủ tiệm sách này, không chỉ là vì người này giữ cậu lại làm việc, mà quan trọng là … Anh ấy rất thiện giải nhân ý, tính tình thực sự phi thường tốt, thanh âm cũng dễ nghe. Mới chỉ một buổi sáng thôi nhưng Lâm Văn Tịch đã nhận ra việc làm ăn của tiệm sách này phi thường tốt, đại bộ phận đều là nữ sinh đến từ trường học bên cạnh, hình như các cô ấy cũng cực kỳ thích Trần Mặc, lúc tính tiền luôn quấn quít lấy anh hỏi này nọ, thảo nào nam nhân sẽ muốn tìm một nhân viên thu ngân, phải ứng phó thế tiến công của nhiều nữ sinh như vậy hẳn là mệt chết được đi, bất quá thủy chung nam nhân vẫn mang theo một khuôn mặt vui vẻ, khiến cho người khác nhìn vào liền thấy rất thoải mái. Nam sinh như thế, thảo nào sẽ có rất nhiều người theo đuổi. Cậu không khỏi lập tức nghĩ tới nam nhân kia, cũng rất xuất chúng, nhưng khí chất hoàn toàn khác với Trần Mặc, bất quá cũng là thuộc về loại hình rất hấp dẫn con gái, nam nhân kia luôn luôn mang đến cho người khác cảm giác vương giả cao cao tại thượng, nhớ tới bộ dáng lần trước y bị đánh, hiện tại trong lòng Lâm Văn Tịch vẫn còn cảm thấy thích thích, một người như vậy nhưng bởi vì mình nên mới… Không biết vết thương trên người y đã khỏi hay chưa… Sau khi vết thương kết vảy sẽ để lại sẹo sao… Lâm Văn Tịch ý thức được mình lại đang nhớ tới nam nhân kia, vội vàng lắc lắc đầu để quẳng người nọ ra ngoài.

Trần Mặc ở một bên trầm ngâm nhìn bé con đã bước vào thế giới của riêng mình, cũng không nói thêm gì nữa.

Buổi chiều lúc Lâm Văn Tịch muốn về nhà, Trần Mặc thế nhưng lại thực sự đưa nửa tháng tiền lương cho cậu. Mặc dù nói là một chuyện, nhưng nam nhân thực sự làm được vẫn khiến Lâm Văn Tịch đứng đó giật mình.

“Em… Em không thể lấy…”

“Tại sao?”

“Nhiều tiền như thế… Hơn nữa em chỉ mới làm có một ngày…”

“Không phải đã nói là nửa tháng tiền lương hay sao, dù sao thì sớm muộn gì cũng là của em thôi. Cũng không phải là đưa không cho em, em còn phải làm việc nha.”

“Thế nhưng… Anh không sợ em cầm tiền rồi… Chạy mất hay sao…” Lâm Văn Tịch thận trọng hỏi, đây hẳn là vấn đề người bình thường sẽ lo lắng đi?

“Anh tin tưởng vào mắt nhìn người của mình.”

Bộ dáng tươi cười của Trần Mặc rất dễ nhìn, trong nháy mắt Lâm Văn Tịch cảm thấy có chút hoảng hốt. 

Vốn không định nhận, cuối cùng vẫn là đánh không lại tài ăn nói của nam nhân nên đành cầm lấy tiền, đồng thời trong lòng lại tràn đầy cảm kích. Không chỉ tìm thấy công việc, còn gặp được một ông chủ tốt như thế… Cậu chỉ có thể không ngừng nói cảm ơn đối phương.

Lúc Lâm Văn Tịch về, đi ngang qua chợ, cố ý mua một con gà, gà cũng không quá lớn, không phải là bởi vì không nỡ xài tiền, thế nhưng chỉ có hai người căn bản là cậu và bà Vương sẽ ăn không hết, để lâu thì sợ bị hỏng, đến lúc đó đổ bỏ thì thực sự là quá lãng phí. Liền nhớ tới nam nhân kia chưa bao giờ ăn lại đồ cũ, mỗi bữa đều phải là món mới, cũng vì vậy mà cậu đã phải tốn không ít tâm tư. Thời điểm chỉ có hai người ăn, cho dù cậu đã tận lực không nấu quá nhiều, nhưng vẫn không thể tránh khỏi chuyện lãng phí, muốn tự mình ăn thức ăn thừa nhưng mỗi ngày nam nhân đều sẽ giám thị mình, đút mình ăn đến no căng, cho nên cũng không có cơ hội để cậu nghĩ biện pháp giải quyết thức ăn thừa, sau đó Lâm Văn Tịch mới nghĩ đến chuyện, mỗi lần đều len lén thu gom thức ăn thừa, chờ đến khi đi mua thức ăn tạt ngang qua một cái hẻm nhỏ để lại cho chó mèo đi lạc. Kỳ thực lúc ở chỗ của Lê Diễm thực sự là cậu đã được ăn rất nhiều sơn hào hải vị mà bản thân chưa từng có khả năng ăn qua, một con gà đối với nam nhân đơn giản mà nói chính là không đáng nhắc tới, mấy thứ bình thường như vậy bởi vì nam nhân đã ăn nhiều rồi nên cũng không phải là đặc biệt thích, thế nhưng sau khi Lâm Văn Tịch ăn qua nhiều thứ kỳ quái vẫn cảm thấy món này ngon nhất, bởi vì nam nhân sẽ không hiểu nổi cái loại tâm tình bình thường chỉ có thể ăn dưa muối cháo hoa mà phải chờ đến Tết mới được ăn này.

Lại mua thêm chút gạo cùng vài món khác, mặc dù có chút xa, Lâm Văn Tịch vẫn quyết định tự đi bộ về, dù sao phải xài tiền đến tận cuối tháng lận, cậu cần  lên kế hoạch cho thật tốt mới được. Hơn nữa chỗ làm việc có chút xa, vậy cậu cũng phải chuẩn bị rời giường sớm một chút thì tốt hơn. Tuy rằng Trần Mặc đã nói với cậu rằng thường ngày giờ làm việc là 8h30 sáng, cũng không tính là quá sớm.

Lúc Lâm Văn Tịch về khá gần nhà rồi liền thấy bà Vương đang ngồi ở thềm cửa chờ cậu, tia nắng buổi chiều chiếu lên nóc nhà cũ nát nho nhỏ.

“Tiểu Tịch đã về rồi?”

“Dạ. Thưa bà.”

“Tìm được công việc chưa?”

“Tìm được rồi. Hơn nữa còn là một công việc tốt đó nha.”

“Vậy là tốt rồi.” Lão nhân cao hứng cười rộ lên.

“Được rồi bà à, con có mua vài thứ, đêm nay chúng ta hầm canh gà ăn đi.” Lâm Văn Tịch cầm con gà trong tay lắc lắc trước mặt lão nhân.

“Sao lại mua thứ này! Tốn hết bao nhiêu tiền rồi hả!” Lão nhân có chút trách cứ cậu, dù sao hiện tại tình huống của mọi người cũng không quá tốt, ăn uống cũng đã là một vấn đề rồi vậy mà hiện tại nó còn dám mua gà về? Hơn nữa Lâm Văn Tịch lấy tiền ở đâu ra chứ?

“Không sao đâu bà, hôm nay con gặp được người tốt.” Lâm Văn Tịch kể lại chuyện về Trần Mặc cho bà Vương nghe một chút, mặt mày lão nhân cũng trở nên rạng rỡ, hiền lành nói: “Vậy là tốt rồi, ở đó phải làm việc thật tốt, không thể cô phụ sự tín nhiệm cùng hảo tâm của người ta được.”

“Con biết thưa bà.”

Lâm Văn Tịch đỡ lão nhân đi vào, gà đã được giết sẵn tại chợ, bây giờ chỉ chặt ra rồi đem đi hầm là được. Vốn dĩ lão nhân định vào làm, thế nhưng Lâm Văn Tịch nói muốn tự mình nấu, dù sao lão nhân cũng đã lớn tuổi rồi, để bà ngồi ở bên ngoài chờ là được. Tuy rằng tâm đã chết lặng, nhưng vẫn là khiến cho mình bận rộn mới có thể tạm thời quẳng thân ảnh của người kia ra sau não được.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 95 – TVTTB


95. Trận đau bụng cùng nôn mửa quỷ dị



Nghe lời bà nói, mặt của Lâm Văn Tịch có chút đỏ lên, đều do nam nhân vẫn cứ nói muốn dưỡng béo mình, làm hại cậu… Nhớ tới nam nhân, tâm tình vừa mới khá hơn một chút của cậu lại rơi xuống đáy cốc, nước mắt cũng sắp tràn ra khỏi khóe mi. Chỉ có thể vội vã nói sang chuyện khác.

“Quen rồi ạ, con sống rất khá, bà à ở bên ngoài gió lớn người nhanh vào nhà đi thôi.”

“Được.” Lâm Văn Tịch đỡ lão nhân vào nhà, bà không có con, chỉ sống có một mình, trước đây đều nhờ mẹ con Lâm Văn Tịch chiếu cố bà, sau khi Lâm Văn Tịch bị ép buộc rời đi, để lại một mình lão nhân, đột nhiên cậu thấy có chút áy náy. Dù sao bà Vương cũng đối đãi với cậu như cháu ruột vậy. Đi lâu như thế rồi cũng chưa có quay về lấy một lần, không biết lão nhân sống thế nào đây.

Vào nhà bà Vương, vẫn là phòng ốc trống rỗng chỉ có một cái bàn hai cái ghế như trước đây, dùng giấy cạc tông chắn phòng ở lại để đặt giường, ngay cả phòng bếp cũng là dùng giấy cạc tông để ngăn ra, một căn phòng nho nhỏ được chia thành vài gian, kỳ thực Lâm Văn Tịch thấy tình huống của phòng ở cũng không tệ lắm. Cho nên lần đầu tiên khi cậu nhìn thấy nhà của Lê Diễm lại càng thêm hoảng sợ. Cuộc sống của kẻ có tiền có sự cách biệt hoàn toàn to lớn với xóm nghèo của bọn họ.

Rất nhanh bà Vương liền vào phòng bếp đốt củi, hâm nóng cháo hoa còn dư lại, đây chính là món chính bọn họ vẫn hay ăn, bởi vì bà Vương không có thu nhập, chỉ có một chút sinh hoạt phí do người chồng đã mất lưu lại, chỉ vừa đủ để đóng tiền điện nước mỗi tháng mà thôi, cũng rất ít khi xài đến điện, phòng bếp đều là dùng củi đốt, củi gạo dầu muối căn bản là nhờ hàng xóm láng giềng góp vào, Lâm Văn Tịch nhìn những đồ vật quen thuộc này, nước mắt lại rơi xuống, đột nhiên cậu cảm thấy kỳ thực trở về cũng tốt lắm, đây mới là cuộc sống thuộc về cậu, cuộc sống của kiểu người như Lê Diễm vĩnh viễn cậu cũng không có cách nào sánh bằng, khoảng thời gian trước đây cứ như một giấc mơ. Hiện tại cậu đã trở về rồi, ở nơi này cậu có thể tìm việc lại một lần nữa, sau đó tiết kiệm tiền, không cần trả nợ, cậu sẽ có dư tiền để mua thêm rất nhiều đồ ăn ngon cho mình và bà Vương, bọn họ không cần phải chịu đói nữa, mỗi ngày có thể không cần chỉ ăn cháo hoa mà thôi.

“Tiểu Tịch, sao lại khóc nữa rồi.” Lão nhân đau lòng lau đi nước mắt cho cậu, bà gắp toàn bộ chút ít dưa muối còn sót lại vào trong chén của Lâm Văn Tịch. Bà biết một đứa bé nhỏ như thế mà phải ở bên ngoài một mình nhất định là đã chịu không ít ủy khuất rồi, “Nếu như ở bên ngoài không tốt, cứ quay về đi. Có phải không đủ tiền trả nợ hay không, bằng không để bà giúp con suy nghĩ một vài biện pháp?”

Lâm Văn Tịch có chút cảm động, lắc đầu, nước mắt rơi xuống chén cháo, mà cậu lại hoàn toàn không hay biết, “Không cần đâu bà, con vẫn còn tiền, sau này con sẽ không đi nữa.”

Đương nhiên là lão nhân rất vui vẻ, bà vuốt đầu Lâm Văn Tịch, “Đứa ngốc, vậy con còn khóc cái gì nữa. Đi ra ngoài bôn ba có mệt hay không? Trở về là tốt rồi, sau này cứ ở với bà, bà làm đồ ngon cho con ăn.”

Lâm Văn Tịch dùng sức gật đầu.

Bởi vì chìa khóa đã để lại Lê gia, cho nên Lâm Văn Tịch không thể mở cửa nhà ra được, chỉ có thể nhờ chú Trương ở sát vách sang cạy khóa giùm, bất quá nghĩ đến sau này mình phải thay đổi ổ khóa mới, sẽ phải tốn tiền, liền có chút đau lòng nhìn cửa nhà mình một chút, xem ra ngày mai phải lập tức đi ra ngoài tìm việc làm mới được.

Bởi vì chưa đóng tiền điện nước, trong nhà lạnh lẽo, ở nhà bà Vương ăn chút cháo hoa nên mới miễn cưỡng no bụng, đoán chừng là trước đây đã phải chịu đả kích quá lớn, có lẽ đột nhiên phải đối mặt với rất nhiều chuyện, vào một khắc khi Lâm Văn Tịch về đến nhà chỉ cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, ngay cả căn phòng bẩn loạn đều lười dọn dẹp, trên giường tràn đầy bụi bặm cũng mặc kệ, trực tiếp nằm úp sấp lên đó ngủ mất. Dù sao thì trong nhà cũng chẳng có gì cả, cậu không cần phải sợ người khác tiến vào trộm đồ, nhà mình chỉ có một chiếc ghế sô pha cũ kỹ của ông Trương, còn tràn đầy mùi hôi, phỏng chừng đưa cho ăn trộm người ta cũng sẽ không muốn đâu. Mơ mơ màng màng rồi lại nhớ tới lần đầu tiên đi tìm Lê Diễm, chiếc ghế sô pha sang trọng thoải mái trong công ty Vũ Hoàng, ừm, thực sự rất dễ chịu, mềm mại… Lúc đó cậu đã có một cái suy nghĩ, đến tột cùng là nam nhân kia có bao nhiêu tiền…

Không biết Lâm Văn Tịch đã ngủ bao lâu, trong mơ mơ màng màng lại bị cơn đau từ bụng truyền tới khiến cho tỉnh giấc, mở mắt nhìn thấy chung quanh đều là một mảnh tối om, hiện tại đã mấy giờ rồi? Hình như đồng hồ trong nhà đã sớm không còn chạy nữa, cậu không có điện thoại di động cũng không có đồng hồ, muốn đứng dậy bật đèn mới nhớ tới còn chưa đóng tiền điện, chỉ có thể che lấy bụng chịu đựng từng trận quặn đau. Trên trán không ngừng chảy ra mồ hôi lạnh, sao lại đau đến mức này vậy chứ? Có chút khó chịu mà cau mày, không phải là cái cảm giác muốn đi vệ sinh, cũng không biết tại sao bụng lại quặn đau thành như vậy, thật là khó chịu. Đột nhiên thân thể dâng lên cảm giác buồn nôn, Lâm Văn Tịch cũng không quan tâm thêm được gì nữa, vội vã nghiêng ngã lảo đảo chạy vào WC, bắt đầu ói ra, chút cháo hoa mới ăn vào hồi chiều bị phun ra ngoài toàn bộ, thẳng đến khi không còn gì để ói nữa thì lại liều mạng nôn khan. Chờ sau khi khá hơn được một chút, cả người Lâm Văn Tịch đã đầy mồ hôi lạnh, ngã ngồi lên sàn xi măng, không biết là đã xảy ra chuyện gì? Buổi chiều chỉ ăn có một chén cháo mà thôi, sao lại khó chịu thành như vậy? Sẽ không phải lúc ở Lê gia dạ dày của mình đã bị dưỡng đến kén ăn rồi đó chứ? Nhất thời nảy ra cái ý nghĩ này đã khiến cho Lâm Văn Tịch muốn phỉ nhổ dạ dày của mình, sao lại có thể như vậy chứ, mày không thể nhiễm cái loại cách sống của công tử nhà giàu này được, sơn hào hải vị càng không phải là thứ mà một người như mình có thể hưởng thụ, mới có bao nhiêu tháng đâu, sao lại biến thành như vậy rồi. Trong bóng đêm bé con tự mình xoắn xuýt, cũng không chờ cậu kịp suy nghĩ nhiều, cái loại cảm giác đáng ghét đó lại dâng lên, thế là cậu chỉ có thể che bụng ngồi xổm xuống WC tiếp tục nôn ra.

Lâm Văn Tịch không biết mình đã ngồi trong WC bao lâu, cho đến khi đầu óc chỉ còn chút choáng váng mới đỡ tường đứng lên. Nhưng bởi vì ngồi chồm hổm quá lâu khiến cho chân cậu tê rần, phải dựa vào tường mới có thể miễn cưỡng đứng vững được. Bụng vẫn còn rất khó chịu, Lâm Văn Tịch cẩn thận phủ tay lên trên, có một loại cảm giác khác thường, nhưng hiện tại lại không nói rõ đây là tư vị gì.

Lò mò đi ra khỏi WC, cậu mới phát hiện bầu trời đã không còn tối như trước, chắc là đã hơn 4h rồi đi, Lâm Văn Tịch âm thầm suy nghĩ, trong không khí có chút lạnh lẽo, Lâm Văn Tịch đang nghĩ đến nguyên nhân có phải dạ dày của mình đã bị dưỡng đến “sang chảnh” rồi hay không, nếu như trực tiếp ngủ trên chăn sẽ bị cảm lạnh mất. Nhưng nghĩ tới khi mình bị cảm rồi thì nhất định phải bỏ ra một khoản tiền đi khám bệnh, cậu liền vội vã kéo chặt quần áo lại, hiện tại trên người cậu không có đồng nào, ở đâu có thể đi làm kiếm tiền, vẫn là đến ngày mai nhanh chóng đi ra ngoài tìm một nhà xưởng làm công đi, ít nhất trước tiên cũng phải ổn định cuộc sống lại mới được. Phát hiện mình không mang theo bất cứ vật gì, quần áo khăn mặt bàn chải đánh răng cũng không có, thế nhưng nhớ đến toàn bộ những thứ kia đều do nam nhân mua cho mình, cậu vẫn quyết định từ bỏ, lúc này mới phát hiện hiện tại quần áo mình đang mặc cũng là của nam nhân cho, kỳ thực cậu không chỉ nói không cần mấy thứ này với nam nhân dưới 1 lần, cậu mặc lại đồ cũ là được, nhưng nam nhân chính là mua không biết mệt, hơn nữa mỗi lần mua về xong trước tiên đều muốn cắt bỏ nhãn, mình muốn trả tiền lại cho y cũng không biết giá bao nhiêu, chỉ là sờ vào chất liệu liền biết là hàng hiệu rồi. Nhớ đến nam nhân đã từng đối xử tốt với mình, Lâm Văn Tịch có chút thống hận bản thân, tại sao vẫn luôn nhớ tới y vậy chứ, tại sao mình không thể độc lập hơn một chút. Thế nhưng ký ức lại ùa về như cơn lũ, muốn ngừng cũng không ngừng được, cho đến khi nó bao phủ lấy bản thân mới thôi. Nhớ tới nam nhân cao ngạo trong lòng lại vì mình mà chịu đòn, nhớ tới mấy hôm trước mình còn bôi thuốc cho y, nhớ tới khi đó còn ở trên giường triền miên cùng nam nhân, hiện tại toàn bộ đều đã kết thúc.

Bị lăn qua lăn lại như vậy, Lâm Văn Tịch vẫn không ngủ được, cậu dựa vào tường, toàn bộ đầu óc đều là bóng dáng của nam nhân, mắt đã không còn lệ, chỉ có cảm giác vừa sưng vừa rát, nhưng chút đau nhức này lại không thể nào bì nổi với sự đau đớn trong lòng. Nhìn ra ngoài cửa sổ, bất tri bất giác bầu trời đã hiện lên vài tia sáng trắng.

_________________________________________

Cháo hoa


Dưa muối

972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 94 – TVTTB


94. “Người thân” trong nhà



Lê Diễm nhìn tấm chi phiếu bị bóp nát, vẻ mặt ẩn nhẫn thống khổ. Tại sao lại không cầm? Lâm Văn Tịch em là đứa ngốc sao?! Không có tiền em có thể ra ngoài sống được hay sao! Kỳ thực vào khoảnh khắc cuối cùng gần như là Lê Diễm đã có thể khẳng định được, bé con tuyệt đối không phải là vì tiền nên mới tiếp cận anh, trước đây cậu lừa anh, nhất định là có lý do, thế nhưng nếu như lúc đó có thanh tỉnh, anh vẫn sẽ đưa ra quyết định như vậy. Anh cho cậu tiền kỳ thực căn bản là không phải muốn vũ nhục cậu, anh biết rất rõ nếu để bé con ra ngoài sống sẽ rất gian nan, anh đuổi cậu ra ngoài rồi nhưng anh cũng không biết bé con này sẽ sống bằng cách nào nữa, mà tấm chi phiếu này, hiện tại là thứ duy nhất anh có thể cho cậu. Đồng thời cho chi phiếu cũng sẽ không khiến Lê Tông Sinh hoài nghi nhất, dù sao đó cũng là cháu của ông, bị đánh đuổi như thế thì chút bồi thường này cũng không tính là cái gì.

Thế nhưng bé con kia lại trực tiếp rời đi, ngay cả đồ vật cũng không chịu thu thập một chút, ngoại trừ tờ hợp đồng bán thân của em ấy ra, cái gì cũng không mang theo, em ấy có thể đi đâu cơ chứ, trên người em ấy cũng không có tiền mà đúng không? Nhớ tới số tiền mình đã từng đưa cho em ấy kia vẫn luôn được đặt ở trên tủ đầu giường mà chưa hề bị đụng qua. Kỳ thực trong lòng của Lê Diễm rất là khó chịu. Thế nhưng tất cả tâm tình đều bị anh khắc chế xuống.

Quả nhiên, sau khi Lâm Văn Tịch đi mất, Lê Tông Sinh mới đi ra từ bên trong. Thấy biểu tình âm trầm của con trai, tảng đá lớn trong lòng ông đã được tháo xuống, chặt đứt quan hệ với người đó là tốt nhất. Bất quá…

“Con cũng thật đủ ác, nó tốt xấu gì cũng là cháu của ba. Sao cứ để nó đi như vậy a.”

Lê Diễm nhíu mày.

“Ba kêu ông Lưu đưa nó đi vậy.”

Lê Diễm không nói gì, trực tiếp đi lên lầu.

“Tiểu Diễm, để nó đi là quyết định tốt nhất rồi. Bên phía Uông bá bá của con làm rất dữ, kỳ thực không ngại nói cho con biết, cái vật kia, là mấy hôm trước Uông bá bá của con đã sai người đưa tới đó, ba không quá chắc rằng có phải ông ấy đã nghe được tin đồn gì rồi hay không. Bất quá nếu nó là cháu của con, vậy các con không thể xằng bậy như thế được.”

Lê Diễm vẫn không nói chuyện, chỉ là dừng cước bộ lại một chút, dường như là đang nghe Lê Tông Sinh nói chuyện, nhưng lại giống như là không nghe.

“Ngày mai con dẫn Uông Chỉ Tâm đi ra ngoài chọn áo cưới. Còn có, ba cũng biết, cậu ấy là cháu của ba sao.” Bỏ lại một câu như thế, Lê Diễm liền biến mất chỗ rẽ nơi cầu thang.

Lê Tông Sinh không nhìn thấy khớp xương ngón tay Lê Diễm đã bị bóp đến trắng bệch, cuối cùng ở phía sau lộ ra một nụ cười hài lòng. 

Lâm Văn Tịch mê man nhìn hai hàng đại thụ xanh ngát trước mặt, đến tột cùng thì mình nên đi đâu đây? Cậu phải đến nơi nào bây giờ? Cậu đã đi được nửa tiếng rồi, ngay cả nước mắt đều đã khô lại, thế nhưng con đường này giống như là không có điểm dừng vậy, đi thế nào cũng không tới, hơn nữa trên đường thế mà lại không có một chiếc xe hay người nào cả.

Đúng lúc này một chiếc xe chạy đến bên cạnh Lâm Văn Tịch, sau đó dừng ở trước mặt cậu. Hạ cửa xe xuống, là người vừa rồi mới cầm di vật của mẹ trong phòng khách. Đột nhiên thân thể của Lâm Văn Tịch cứng lại.

“Lão gia bảo tôi đến chở cậu đi.”

Lâm Văn Tịch lắc đầu theo bản năng. Nhìn người kia đeo một chiếc kính râm, khiến cậu cảm thấy sợ hãi.

“Nếu như cậu tự đi, dù có đi tới sáng hôm sau cũng chưa ra được, hơn nữa cũng không có xe khác có thể chở cậu, toàn bộ nơi này đều thuộc về địa bàn của Lê gia.”

Rộng như thế sao! Lâm Văn Tịch thầm than một tiếng ở trong lòng. Nhìn về phía trước xác thực giống như là không có điểm cuối, nên cậu vẫn là ngoan ngoãn lên xe. Ông ta vừa mới nói là lão gia… Cũng không phải thiếu gia… Quả nhiên, nam nhân đã triệt để không muốn quan tâm đến mình nữa rồi. Mang theo tâm tình không tốt Lâm Văn Tịch tựa đầu vào cửa, nhìn chiếc xe lướt qua để lại từng hàng cây cối, nghĩ đến chuyện mình đi ra khỏi đây rồi, cũng sẽ không trở lại nữa, khóe mắt khô khốc lại có chút ướt át.

Sao cứ thích khóc thế này chứ! Lâm Văn Tịch tự mắng bản thân một tiếng. Hình như mấy hôm nay cậu rơi nước mắt còn nhiều hơn cả 18 năm trước đây, hồi đó cho dù có phải chịu nhiều khổ cực hơn nữa, cậu cũng sẽ không để cho mình rơi nước mắt một cách dễ dàng như vậy, cho dù là đi mượn tiền cho vay nặng lãi, cậu cũng sẽ không khóc bù lu bù loa như bây giờ đâu, thế mà cuối cùng cậu lại còn cầu xin nam nhân nữa chứ. Dường như toàn bộ tôn nghiêm trong suốt 18 năm đã trao hết cho nam nhân rồi. Không phải đã nói muốn trở thành một nam sinh hay sao? Nam nhân cũng đã nói nếu cậu khóc sẽ không thể trở thành nam tử hán a, cho nên tại sao lại phải khóc vậy nha. Lâm Văn Tịch một bên lau nước mắt, một bên lại khóc càng dữ tợn hơn, như là vĩnh viễn cũng không có cách nào ngừng lại được vậy. Mà tài xế ở bên cạnh nhìn cậu, trong mắt cũng tràn đầy sự đồng tình. Tuy rằng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng ông cũng hiểu được đôi chút về tình huống hiện tại. Mấy mươi năm trước ông đã đi theo Lê Tông Sinh, đương nhiên là biết chuyện Lê Khâm dẫn nữ nhân kia bỏ trốn, dựa theo tình hình này, đây rất có thể là con riêng của đại thiếu gia và nữ nhân kia ở bên ngoài đi. Nghĩ tới chuyện hẳn là từ nhỏ cậu ấy đã phải sống kiểu trốn chui trốn nhủi, kỳ thực cũng rất đáng thương, hiện tại vất vả lắm mới có thể trở về Lê gia, lại bị người ta đuổi ra, dưới đáy lòng vẫn còn có chút đồng tình đứa bé này, haiz, nếu như đại thiếu gia còn sống thì tốt rồi…

“Em trai, chở em đi đâu đây?”

Đột nhiên tài xế ở bên cạnh cất tiếng nói, dọa Lâm Văn Tịch nhảy dựng lên, đồng thời đầu óc cậu cũng trống rỗng, đúng vậy, mình có thể đi đâu chứ? Đột nhiên nhớ tới ngôi nhà trước kia của mình, lần trước Lê Diễm đã giúp mình lấy lại hợp đồng nhà bị bọn cho vay nặng lãi đoạt mất, chỉ là bởi vì vẫn còn ở bên cạnh nam nhân cho nên cậu cũng chưa nhìn tới, trở về đó đi, cậu cũng có một ngôi nhà mà.

Thế là cậu liền đọc địa chỉ của ngôi nhà đó. Lúc đầu còn lo lắng chỗ đó quá bí mật nên nam nhân sẽ không tìm được, kết quả cậu vừa mới dẫn đường rất nhanh liền có thể tìm thấy rồi.

“Không cần chạy vào, tôi xuống ở đây là được rồi.”

Cách nhà còn một khoảng đi bộ nữa thì Lâm Văn Tịch lại cất tiếng nói.

Nam nhân lái xe lại không chút để ý tới cậu, bởi vì ông được nhận lệnh là phải đưa đến tận nơi mới thôi. Bất quá rất nhanh nam nhân liền biết tại sao Lâm Văn Tịch lại nói không cần chạy vào rồi. Bởi vì rõ ràng nơi Lâm Văn Tịch ở chính là một xóm nghèo, so với Lê gia ở khu nhà cấp cao đơn giản là khác nhau một trời một vực. Đường cũng rất nhỏ, lái xe vào rồi cơ bản là rất khó lái ra, thế nhưng ông vẫn không lộ ra bất luận biểu tình bất mãn đồng thời cũng không có nói gì cả, cũng may kỹ thuật của người nọ hơn người, cuối cùng cũng bẻ tay lái xe lại được, sau khi Lâm Văn Tịch xuống xe rồi nói lời cám ơn, xe liền nghênh ngang rời đi khỏi đường phố chật hẹp.

Có mấy người hàng xóm thấy Lâm Văn Tịch đã lâu rồi chưa có trở về lại bước ra từ một chiếc xe cực kỳ sang trọng, tất cả đều lộ ra vẻ mặt rất kinh ngạc, thậm chí có người bắt đầu xì xào bàn tán, cũng đúng thôi, sau khi mẹ Lâm Văn Tịch mất, phòng ở bị đoạt lấy, thế nên cậu chưa từng quay lại đây, hiện tại trở về liền bước xuống từ một chiếc xe sang trọng, khó tránh sẽ khiến người khác suy nghĩ nhiều, đây cũng là nguyên nhân cậu không muốn người nọ đưa mình vào tận nhà.

Bà Vương ở dưới lầu vừa nhìn thấy Lâm Văn Tịch trở về, dường như rất kích động, chống quải trượng đứng dậy từ băng ghế nhỏ, biểu tình có chút bất khả tư nghị, “Tiểu Tịch là con sao? Là con đã quay về rồi sao?”

“Là con. Bà à.” Lâm Văn Tịch tiến về phía trước, cầm lấy bàn tay đang đưa ra của lão nhân, nhìn mặt mũi hiền lành cùng rãnh vú sâu hoắm của lão nhân, đột nhiên viền mắt Lâm Văn Tịch ướt át, như là đã lâu rồi chưa gặp lại người thân, trong nháy mắt đó tất cả ủy khuất đều dâng lên, tất cả tâm tình đều sụp đổ, nước mắt lại vỡ đê thêm lần nữa.

“Đứa ngốc này con khóc cái gì.” Nhìn bộ dáng đứa nhỏ khóc đến thiên hôn địa ám, mắt của lão nhân cũng trở nên ươn ướt, bà biết từ nhỏ đứa bé này đã phải chịu khổ, vì chữa bệnh cho mẹ mình mà thiếu nợ một số tiền lớn, đoạn thời gian trước phòng ở còn bị người ta đoạt mất, vốn định kêu nó vào nhà mình ở, nó lại nói rằng muốn vào nam làm thuê, sau đó vừa đi chính là lâu thế này đây, “Mới trở về từ phía nam sao? Ở bên đó sống ổn chứ?”

Lúc này Lâm Văn Tịch mới nhớ tới trước đây bản thân mình có nói muốn vào nam, lại chưa từng trở về, khẳng định mọi người đều cho rằng mình đã sang đó đi, thấy có một lão nhân ở bên cạnh lo lắng cho mình như thế, cuối cùng trái tim đang đau đớn của Lâm Văn Tịch cũng chiếm được một tia ấm áp, “Bà ơi, con rất ổn.”

“Đến đây, còn chưa có ăn cơm đâu ha? Đến chỗ của bà nào, ở lại cùng ăn cơm với bà? Được chứ?”

“Không cần, bà ơi, phòng của con được chuộc về rồi.”

“Đã chuộc lại rồi?”

“Dạ.”

“Vậy là tốt rồi.” Bà Vương vui mừng sờ sờ đầu bé con, “Con đứa nhỏ này ở bên ngoài vẫn luôn khiến bà lo lắng a, bất quá bây giờ thấy sắc mặt Tiểu Tịch hồng nhuận thế này, dường như cũng đã mập lên được chút rồi nha. Đã quen với cuộc sống ở bên kia chưa?”
 972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny