15/03/2016

Chương 96 - HTTS


96. Chương kết thúc



   Cái loại chuyện như sinh oa oa này, có thể nói là lần đầu sinh, lần hai quen. Bây giờ Liễu Nghi Sinh cũng không còn bị dằn vặt đến chết đi sống lại như lần trước nữa, được sự giúp đỡ của Liễu Mộ Ngôn, chỉ mất nửa canh giờ liền sinh ra tiểu bảo bảo mà Kỳ Thạc Kỳ Canh đã mong chờ ngày đêm.

   Kỳ Tiểu Vọng dùng ngón tay chọc chọc anh hài phấn nộn hỏi: "Đại phụ thân, đây là đệ đệ của con hả? Lớn lên xấu quá hà."

   Kỳ Canh vỗ xuống đầu Tiểu Vọng nói: "Lúc con mới sinh ra còn xấu hơn nữa kìa!"


   "Ừm ừm ừm, Tiểu Vọng xấu, đệ đệ đẹp." Ngược lại Kỳ Tiểu Hi rất thích cục cưng này, cứ đòi ôm tiểu oa nhi suốt.

   "Con cũng muốn ôm!" Kỳ Tiểu Vọng không chịu thua kém, đuổi theo Kỳ Tiểu Hi, cùng chơi đùa với đệ đệ đang ngủ ngon lành.

   "Được rồi, đệ đệ đang đói bụng nha, tiểu thúc thúc của các con còn chưa đủ cho hai đứa chơi hay sao?" Kỳ Thạc ôm lấy tiểu nhi tử, ra hiệu cho Kỳ Canh vào nhà nhìn xem Liễu Nghi Sinh đã tỉnh ngủ chưa.

   Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, có chút chần chừ nên nói thế nào với Liễu Nghi Sinh, hài tử này, thân thể cũng không phải là một kỳ lân hoàn chỉnh, mà là...

   "Hmm... Để ta nhìn hài tử một chút..." Liễu Nghi Sinh mơ mơ màng màng tỉnh lại, thân thể vẫn còn hơi chậm chạp, thấy hai người đang ôm hài tử trong tay ngồi ở đầu giường, vội đòi ôm con.

   "Bảo bối đừng gấp, hài tử tốt lắm, ngươi cảm thấy thế nào rồi?" Kỳ Thạc ôn nhu hỏi.

   "Ừm, cục cưng thông minh hơn Tiểu Hi Tiểu Vọng nhiều, ta chỉ mới chịu đau một chút thôi đã đi ra rồi, thực hiểu chuyện." Liễu Nghi Sinh suy yếu cười cười.

   "Nó lớn lên cũng đẹp hơn Tiểu Hi Tiểu Vọng nhiều, cười rộ lên cực kỳ giống với ngươi." Kỳ Canh ôm hài tử lắc qua lắc lại, thích nguy rồi.

   "Nhanh cho ta xem." Liễu Nghi Sinh sốt ruột, ôm qua cười đến ôn nhu, chợt nghe Kỳ Thạc nói: "Bảo bối, hài tử này, ừm, cũng giống như ngươi vậy."

   "Cái gì gọi giống ta?" Nhất thời Liễu Nghi Sinh còn chưa kịp phản ứng, ngẩng đầu hỏi.

   "Chính là nó cũng là một người song tính, bất quá nó có một nửa huyết thống kỳ lân, bởi vậy cũng không biết sau khi trưởng thành có thể biến thân hay không. Bất quá ngươi biết đó bảo bối, vô luận hài tử của chúng ta có bộ dạng gì thì hai ta đều sẽ thương nó tựa như thương ngươi vậy."

   Không ngờ y lại sinh ra một hài tử song tính...

   Liễu Nghi Sinh giật mình, nhìn gương mặt say ngủ khả ái của hài tử, nghĩ thầm cũng may không phải là tiểu hài tử của nhân loại, không thôi có thể lại xảy ra một hồi bi kịch tựa như y và Tây Môn Tình vậy.

   Chỉ cần có người yêu mình giống như hai huynh đệ này, y hoàn toàn không lo sợ hài tử sẽ không được lớn lên trong một hoàn cảnh tốt đẹp, tương phản, nó sẽ trở thành thiên chi kiêu tử trong nhà, được mọi người sủng ái có thừa, sau này khi lớn lên cũng sẽ nhận được hạnh phúc của riêng mình.

   Vẻ mặt Liễu Nghi Sinh ôn nhu nói: "Hài tử liền lấy tên là Kỳ Tiếu đi, hi vọng con có thể hay cười, suốt đời đều không lo không nghĩ."

Vĩ thanh

   Sau khi thân thể Liễu Nghi Sinh hồi phục liền bắt đầu lo lắng cho Tây Môn Tình đang sống một mình tại Vạn Điệp cốc, dẫn theo ba hài tử quay về Vạn Điệp cốc, hai huynh đệ biết y muốn giữ thể diện trước mặt đồ đệ, dứt khoát xây một căn nhà mới, bình thường chăm sóc cho ba hài tử, buổi tối mới cùng bọn chúng đoàn tụ với Tiểu Liễu Nhi.

   Cũng không bao lâu sau Tây Môn Tình liền sinh ra một nam hài khỏe khắn xinh đẹp, nhưng lại hôn mê bởi vì mệt mỏi quá độ, liên lụy đến lương thực của tiểu bằng hữu Kỳ Tiểu Tiếu cũng bị chia đi một phần, có hôm không được ăn uống no đủ, mút mút vài cái nhưng lại không còn chút sữa nào, Tiểu Tiếu tức giận đến mức khóc lên.

   Hai huynh đệ thấy nếu cứ tiếp tục kedo fsig tình trạng như vậy nữa rất là không xong, đều đã sinh nhi tử cho bọn họ rồi, sao bọn họ còn phải trốn trốn tránh tránh cứ như tình nhân bí mật vậy chứ? Phải nhanh tiễn bước tiểu đồ đệ tai họa này đi, nên về đâu thì cứ về đó, cứ chiếm lấy tức phụ nhi của người khác như vậy rất không phúc hậu đó.

   Thế là nhờ sự xuất hiện của một vị đại đệ tử thuộc môn phái nào đó, vạn phần trùng hợp đã rò rỉ ra tung tích của Tây Môn Tình đang được toàn bộ người trên giang hồ tìm đến điên rồi.

   Liễu Nghi Sinh nhìn đồ tế (chồng của đồ đệ) của y một chút cũng không thuận mắt, ngay từ đầu muốn hung hăng giáo huấn hắn một chút, để bù đắp cho sự gian khổ lúc mình phải chiếu cố cho cô nhi quả phụ, Kỳ Thạc Kỳ Canh nào có khả năng để cho y đi dọa người, không thôi thực sự là hai người bọn họ sẽ vĩnh viễn không thấy được mặt trời luôn đó.

   Bọn họ khuyên can mãi, thậm chí còn phải dùng tới mỹ nam kế mới có thể khiến Liễu Nghi Sinh tặng cho Nam Cung Mặc Tiêu một lượng nhuyễn cân tán làm lễ vật chia tay. (tác dụng của nhuyễn cân tán là làm cho bạn Tiêu bị liệt dương >.<)

   Mỗi ngày mỗi đêm hai huynh đệ đều ngóng trông Nam Cung Mặc Tiêu trở về đây đón người, cuối cùng cũng đợi được hắn quay về rồi.

   Ngày tiểu đồ đệ rời đi, Liễu Nghi Sinh còn có chút thương cảm, nhìn bóng lưng tuấn mã càng chạy càng xa, không hiểu tại sao y lại có chút muốn khóc.

   "Liễu Nhi ngốc, đây là đồ đệ của ngươi trở về sống những ngày hạnh phúc, ngươi khóc cái gì chứ." Kỳ Canh ôn nhu lau nước mắt cho y.

   "Các ngươi đừng cho là ta không biết hai ngươi ước gì Tình Nhi có thể rời khỏi đây nha." Liễu Nghi Sinh thầm mắng tại sao mình càng sống lại càng trẻ con, đã trở nên đa sầu đa cảm nhiều như vậy rồi.

   "Đúng vậy, vậy ngươi có biết tại sao bọn ta lại ước gì Tình Nhi của ngươi có thể rời đi không?" Hai huynh đệ cười kiêu ngạo, cực kỳ hãnh diện, có cảm giác vui sướng vì sau này có thể trở mình làm chủ nhân rồi.

   Đương nhiên, ngoại trừ hai ngựa đực cao hứng bởi vì tâm hoài bất quỹ, còn phải kể đến hoa hoa cỏ cỏ, chim chóc muông thú của Vạn Điệp cốc nữa kìa, cuối cùng cũng có thể không cần nhìn đến ba cái người cứ hay làm ra loại chuyện không biết xấu hổ giữa ban ngày ban mặt, đất trời sáng sủa kia, chúng nó đã không còn phải trốn vào trong ổ một bên đỏ mặt một bên nhìn lén nữa rồi...

 HOÀN CHÍNH VĂN 

Lời cuối truyện:
Cảm ơn các bạn đã đồng hành và ủng hộ trong suốt thời gian tớ edit bộ truyện này. Thiệt tình là tớ rất ngại edit truyện cổ trang, tại vì xưng hô hơi khó phân biệt với cả hay xài mấy câu thành ngữ, từ ngữ khá là khó hiểu nữa. Cho nên chắc đây sẽ là bộ cổ trang cuối cùng tớ edit. Sau này sẽ chỉ tập trung làm bên mấy bộ hiện đại thôi vậy.
Sẵn đây tớ cũng thông báo về dự tính edit truyện tiếp theo luôn. Hoàn chính văn bộ này rồi tớ sẽ làm tiếp chính văn của bộ MẠT THẾ. Còn mấy phiên ngoại bộ HẢO THỤ thì sẽ được up vào thứ 7 hoặc chủ nhật mỗi tuần nha. Hẹn gặp lại những bạn yêu thích HẢO THỤ THỪA SONG ở những phiên ngoại tiếp theo nha.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Sky Blue Bobblehead Bunny