12/27/15

Chương 46 – HTTS


46. Cái giá của giấm chua



 Vừa về nhà Liễu Nghi Sinh liền bị hai người đè lên trên giường hôn một trận mãnh liệt, y vừa đẩy vừa ồn ào: “Làm cái gì vậy, trời đất sáng sủa… Ưm buông…”

“Ai cho phép ngươi cầm tay của nam nhân khác? Khi chúng ta chết rồi hay sao?” Kỳ Canh hung hăng cắn miệng của y, tay cũng không khách khí mà vói vào trong xiêm y của Liễu Nghi Sinh, chuẩn xác bắt lấy đầu vú phấn nộn, véo mạnh một cái.

“Ưm… Đau.” Liễu Nghi Sinh ăn đau, vừa kêu ra tiếng đã bị Kỳ Canh ngậm vào trong miệng, thốt không nên lời.

“Là nên phạt, nhiệt tình với nam nhân khác như vậy, bọn ta sẽ ăn giấm chết mất.” Kỳ Thạc vừa hôn lên cần cổ trơn nhẵn tinh tế của Liễu Nghi Sinh, vừa oán trách nói, tay thì không thua kém mà vạch ra tiết khố của y, bắt lấy vật nhỏ đáng yêu, trêu chọc bằng đủ mọi cách, chỉ chốc lát sau liền khiến cho ngọc hành ngây ngô bắt đầu run rẩy, đầu mút phía trước chảy ra không ít mật dịch, còn tự chủ động đỉnh vào tay của hắn.

“A… Mới không có…” Liễu Nghi Sinh đột nhiên bị hai người áp đến chẳng biết ra sao, y bất quá chỉ là quan tâm một người tội nghiệp, sao lại thực sự giống như đi ngoại tình vậy kìa, vừa hôn lại cắn, còn có trừng phạt nữa?

Thế nhưng mặc dù loại trừng phạt này có chút đau, trong đau lại kèm theo chút thoải mái, gần đây thân thể của Liễu Nghi Sinh bị bọn họ đùa bỡn không chút kiêng kỵ, từ lâu đã thực tủy biết vị, y cũng không phản kháng, nâng ngọc hành đang được bàn tay to của Kỳ Thạc vuốt ve đến trướng đau, trong lòng dâng lên ngọt ngào và kích thích không cách nào nói rõ.

“Sao bị trừng phạt mà còn có thể ướt thành như vậy? Mới không có chạm vào ngươi một ngày mà ngươi đã không chịu nổi rồi sao?” Kỳ Thạc cười nhẹ, chỉ cảm thấy bàn tay dinh dính, đều là mật nước do bảo bối của hắn động tình chảy ra.

“Xem ra là chê chúng ta trừng phạt còn chưa đủ, muốn nhiều hơn một chút sao?” Kỳ Canh phối hợp với Kỳ Thạc, tách hai chân của Liễu Nghi Sinh ra, bàn tay to trêu chọc dương vật bên dưới, không khỏi chậc lưỡi vì hạ thể nhiều nước non mềm phía dưới. Dương vật chỉ mới bị Kỳ Thạc sờ soạng vài cái, đầu vú bị mình véo mấy lần, thư huyệt lại tựa như một con sông, bảo hắn nhịn làm sao cho được đây?

Hai ngón tay thô to gảy vài cái vào miệng huyệt, tách hoa huyệt ra liền trực tiếp đâm vào trong, khiến cho Liễu Nghi Sinh lãng kêu một tiếng, không cách nào nói ra lời phản bác, chỉ có thể mặc cho bọn họ mượn cớ ăn giấm để điên cuồng sỗ sàng.

Một buổi chiều ba người ngoạn đến không còn hình dạng, đến cả bữa trưa đều quên ăn, cuối cùng đâu còn nhớ nổi là trừng phạt hay ve vãn, thân thể của người trẻ tuổi tham dục mẫn cảm đa tình, chỉ biết là trên người không ngừng nhận được khoái cảm cuồn cuộn. Liễu Nghi Sinh bị lộng đến bắn tinh hai lần, khiến cho thanh âm đều khàn khàn, nhưng y lại không thể không thừa nhận rằng bản thân mình cũng rất thích làm loại chuyện ngượng ngùng này với hai người, thích được hai người vừa bá đạo lại không thiếu ôn nhu săn sóc, thậm chí thích nghe hai người dùng lời nói khó nghe để xâm phạm mình.

Khoái cảm tràn về đầy đầu khiến cho người khác không kịp trở tay, Liễu Nghi Sinh lại bắn dịch thể loang loãng của mình vào trong miệng Kỳ Canh xong thì đã không có cách nào chịu nổi cực hạn quá phận này nữa, trong chớp mắt tiếp theo liền thiếp đi. Hai huynh đệ cười khổ nhìn hạ thể y đang cầm trong tay, cuối cùng không biết là ai trừng phạt ai, luôn cảm thấy người bị trừng phạt vĩnh viễn chính là mình a.

A Thổ cứ thế mà ở lại Kỳ Lân thôn, thường ngày sẽ giúp đỡ Liễu Mộ Ngôn làm chút việc vặt, dần dần quen biết được với nhiều người hơn, cũng có thể coi như là vừa nói vừa cười.

Liễu Mộ Ngôn tìm cơ hội dẫn A Thổ vào Kỳ Lân động, lại phát hiện y hoàn toàn không có bất kỳ cảm ứng về năng lượng nào, lại tìm không ra phương pháp giúp y giải trừ cấm chế, nội tâm không khỏi cuống cuồng hết cả lên.

“Mộ Ngôn ngươi đừng quá lo lắng mà, cũng không nhất thiết không phải A Thổ thì không thể, dựa vào sức mạnh của ta và Kỳ Thạc Kỳ Canh, tuy rằng không thể hoàn toàn tu bổ kết giới, cũng có thể kéo dài thêm một năm rưỡi nữa. Ngươi xem mấy ngày nay ngươi đều mệt thành cái dạng gì rồi? Nhanh ngồi xuống nghỉ ngơi một chút.”

Kỳ Thiên Hữu cảm thấy bản thân mình mang trọng trách tộc trưởng này thực sự là nửa điểm năng lực cũng không có, nếu như hắn có thể tự giải quyết vấn đề, nào còn cần tới Mộ Ngôn phải phí sức lao động? Thế là một bên áy náy một bên đau lòng, đỡ người ngồi xuống, còn săn sóc lấy khăn ướt ra giúp y lau mồ hôi.

Mới vừa rồi Liễu Mộ Ngôn làm việc trong Kỳ Lân động hồi lâu, quả thật có chút cật lực. Dù sao không thể so với thanh niên hai mươi tuổi, khi mệt mỏi rồi sẽ không có khí lực để phát giận, lại lười hất Kỳ Thiên Hữu ra, mặc hắn cẩn cẩn thận thận lau lau vài cái, giống như là chiếm được tiện nghi gì đó mà cười đến toét miệng.

“Ngươi chính là tầm nhìn hạn hẹp, kéo được một năm rưỡi nữa có ý nghĩa gì?” Y liếc Kỳ Thiên Hữu một cái rồi nói: “Cũng không biết năng lượng của A Thổ bị dạng cao nhân nào chặn lại, ta đã thử đủ các loại biện pháp nhưng lại vô dụng, mà thôi, để ta suy nghĩ lại một chút, sẽ luôn có biện pháp.”

“Ta chỉ là đau lòng ngươi thôi.” Kỳ Thiên Hữu nhẹ giọng lẩm bẩm một câu, “Hơn nữa, Tiểu Liễu Nhi sẽ lập tức sinh rồi, nói không chừng có thể sinh ra Kỳ Lân ngũ hành, tiếp theo sẽ rất bận rộn, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, hiện tại ngươi có lo tới bạc đầu cũng vô dụng.”

“Chỉ biết nói lời vô nghĩa, chẳng lẽ các ngươi còn có thể bảo kết giới chờ đến hai mươi năm sau rồi mới biến mất?” Liễu Mộ Ngôn cũng biết Kỳ Thiên Hữu nói có đạo lý, thế nhưng y lại không có cách nào tiếp thu loại cảm giác thất bại khi rõ ràng là hi vọng đang ở ngay trước mắt, nhưng y lại bất lực.

Một khi con người ta buồn bực, tính tình sẽ trở nên càng kém. Y nhìn trái nhìn phải đều thấy Kỳ Thiên Hữu không vừa mắt, đuổi người đi rồi mới thấy thư thái được một chút. Nhéo một cái vào mi tâm đang ê ẩm, kỳ thực lúc này chuyện quan trọng nhất cũng không phải là tu bổ kết giớ, mà là Tiểu Liễu Nhi sắp sinh, đây là lần đầu nó sinh con, sau đó mình cũng không thiếu việc phải làm, nghìn vạn lần không thể mệt đến mức ngã quỵ, không thôi sẽ phải dựa vào ba phụ tử không đáng tin kia, như vậy đơn giản chính là nói chuyện viễn vông.

Kỳ thực vào mùa đông Kỳ Lân thôn cũng không tính là thập phần lạnh lẽo, thậm chí như Kỳ Canh là một nam tử hỏa khí vượng chỉ mặc một chiếc áo đơn, ngay cả bông cũng không thèm thêm vào. Nhưng bọn hắn lại sợ Liễu Nghi Sinh sẽ bị lạnh, này cũng không thể trách, trước đó vài ngày thật vất vả Kỳ Canh mới bắt được một con chồn, để Kỳ Thiên Hữu lột da chồn, chế thành một bộ xiêm y đi lấy lòng vợ.

Muốn nói về cái người Kỳ Thiên Hữu này, ưu điểm không được bao nhiêu, chỉ có khả năng chính là tuy tâm tư không tinh tế nhưng lại được cái khéo tay. Ngoại trừ có thể làm ra thức ăn ngon, hắn còn cực am hiểu nữ công, hài tử còn chưa sinh ra, hắn đã làm ra rất xiêm y cho trẻ con, mà mỗi loại đều là tinh xảo đẹp mắt.

Liễu Nghi Sinh thấy được bộ xiêm y da chồn, dở khóc dở cười, ở đây cũng không phải là xứ băng thiên tuyết địa, mặc dày như vậy chẳng lẽ là muốn nóng chết y sao? Nhưng mà quả thực là xiêm y này rất đẹp, tôn lên dáng người thanh lệ của y, khí chất thật không tầm thường.

“Bảo bối ngoan ngoãn mặc vào đi, ngươi không sợ lạnh, nhưng nhi tử của ta lại sợ lạnh nha.” Kỳ Canh thấy y không muốn mặc, lựa lời khuyên bảo, “Hơn nữa phụ thân thức suốt đêm để làm cái này, khổ cực như vậy, ngươi cũng không thể cô phụ một mảnh hảo ý của lão nhân gia đi?”

Kỳ Canh tặng đồ, đương nhiên Kỳ Thạc cũng có lễ vật để tặng. Hắn dùng bờm ngựa tốt nhất làm cho nhi tử một bộ văn phòng tứ bảo, nói là từ nhỏ sẽ dạy nó đọc sách viết chữ, không thể giống như Kỳ Canh, một tên võ phu, làm nhục văn nhân.

“Sao ta lại làm nhục văn nhân cơ chứ, khi còn bé không phải toàn là ta giúp Tiểu Liễu Nhi chép gia quy hay sao? Còn Kỳ Thạc ngươi kìa, chỉ biết ôm lấy Tiểu Liễu Nhi chiếm hết tiện nghi.” Kỳ Canh không phục, hắn hận bản thân mình nhận ra quá muộn, mọi chuyện đều bị Kỳ Thạc chiếm tiên cơ.

“Ngươi chính là làm nhục văn nhân, mỗi lần đều mút đầu vú của Tiểu Liễu Nhi sưng lên, bảo ngươi nhẹ một chút ngươi cũng không chịu nghe.” Kỳ Thạc cười nói.

“Cũng tại vì Tiểu Liễu Nhi quá mỹ vị mà, hơn nữa ngươi cũng đâu chịu thua kém, lần trước còn cắn đến mức hắn phát đau.”

“Các ngươi đủ rồi!” Liễu Nghi Sinh bị nội dung bọn họ tranh cãi nháo đến mặt mũi đỏ bừng, nào có chuyện lấy việc giường chiếu ra để cãi nhau cơ chứ? Y vừa hô lên, hai huynh đệ liền rụt cổ yên tĩnh lại, một trái một phải ngồi ở bên cạnh y hệt như hai đại cẩu đang ngoắc đuôi, vươn đầu lưỡi ra cầu chủ nhân sờ đầu.

Liễu Nghi Sinh bị chọc cười, sờ sờ đầu của bọn họ, thả nhẹ khẩu khí xuống: “Lễ vật của các ngươi ta đều thích, không được cãi nhau nữa, tốt xấu gì cũng phải có chút bộ dáng của người sắp làm phụ thân có được hay không.”

Kỳ thực trong lòng y biết rõ, Kỳ Thạc Kỳ Canh biến đổi biện pháp để chọc mình vui vẻ, muốn để tâm tình của y trầm tĩnh lại chờ lâm bồn. Cho dù là phụ nữ chân chính đến khi sinh con cũng sẽ thấp thỏm, huống chi y lại là một nam hài? Càng về sau y lại càng hay suy nghĩ, chờ đến khi bụng lớn lên sẽ là cái dạng tình cảnh gì, thời điểm sinh con sẽ là cái dạng cảm giác gì, bởi vì không biết cho nên khó tránh khỏi trong lòng sẽ có cảm giác sợ hãi, nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới bản thân sinh con dưỡng cái vì người mình thích, liền tựa như tràn đầy dũng khí vô tận, lẳng lặng chờ đợi ngày đó tiến đến.

Lại nói tiếp, từ lần trước sau khi bị hai huynh đệ “trừng phạt” một lần, hai người lấy lý do chờ sinh, mỗi ngày để y ở trong nhà buồn bực, cho dù có thể đi ra ngoài hóng gió, đi tản bộ một chút, hai người lại hệt như chó dữ mà canh trước cản sau, dù sao chính là không cho y tiếp xúc với A Thổ nữa.

Trong ngực Liễu Nghi Sinh cảm thấy buồn cười, khoan nói tới chuyện A Thổ đã có người trong lòng, cho dù trong lòng không có ai, lẽ nào y có hai người bọn họ còn chưa đủ, còn có khí lực để làm ra mấy chuyện ái muội với người khác nữa hay sao? Bất quá bộ dáng hai người ăn giấm quả thực là rất đáng yêu, tâm tình tốt nên y cũng tính toán với bọn họ.

Hiện tại lại còn ở trước mặt y diễn trò hề, Liễu Nghi Sinh không có biện pháp, hôn lên miệng mỗi người một cái coi như là an ủi.

_____________________________________________

Văn phòng tứ bảo


972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 45 – HTTS


45. Nhiệt tình quá đáng



Liễu Nghi Sinh nghe nói trong thôn mới tới một người, cứ như đánh máu gà mà hưng phấn không thôi, y sống ở Kỳ Lân thôn đã được 17 năm, còn chưa thấy qua người lạ, la hét đòi đi nhận thức bạn mới.

Bụng y không còn đau nữa, ăn gì cũng không bị nôn ra, tuy rằng không còn lăn qua lăn lại người khác nữa, thế nhưng lại một chút cũng không giống như một người có thai, vừa hiếu động vừa tràn đầy sức sống, có đôi khi khiến Kỳ Thạc và Kỳ Canh nhức đầu không thôi, chỉ sợ khi sinh hài tử lại sẽ có chuyện không hay xảy ra. Mặc dù bọn họ biết giấc mộng đẹp muốn có được một người yêu an tĩnh hiền lành chỉ có thể chờ đến kiếp sau, chính là vẫn chưa buông tha cho việc đích thân dạy dỗ, muốn khiến tổ tông này an phận hơn một chút.

“Bảo bối, đi nhận thức bạn mới thì có thể, chỉ là ngươi xem trời đã tối rồi, ngươi không nghỉ ngơi, người ta thân là người bị thương cũng không cần nghỉ ngơi luôn hay sao? Ngươi vội vàng chạy đến một cách lỗ mãng như thế, quấy rầy người ta, vậy có phải là không ổn hay không?” Kỳ Thạc dùng lý lẽ thuyết phục y.

“Đúng rồi, đã trễ thế này mà không chịu hảo hảo bồi tướng công của mình, lại đi nhìn nam nhân khác, Tiểu Liễu Nhi tự ngươi nói xem, chuyện này có bao nhiêu khiến cho chúng ta thương tâm a?” Kỳ Canh lấy tình cảm cảm động y.

“Có cần phải nói thành nghiêm trọng như vậy không chứ, ta chỉ là muốn đi xem, có cái gì có thể giúp đỡ hay không, bị các ngươi nói thành không phải là ta đi hại người, thì cũng chính là đi trộm người.” Liễu Nghi Sinh liếc mắt, tuy rằng sắc trời đã tối, nhưng nào có khoa trương như bọn họ nói đâu chứ.

“Được rồi được rồi, ngươi ngoan ngoãn đi, có tế tự đại nhân ở đó mà, ngươi tự chiếu cố bản thân cho tốt chính là sự giúp đỡ lớn nhất rồi. Chúng ta đi ngủ sớm một chút có được hay không?” Kỳ Thạc vừa hống vừa giúp y cởi y phục ra.

“Vậy ngày mai ta phải nhanh chân đến xem mới được.” Liễu Nghi Sinh lẩm bẩm, một bên bị hai người ôm lên giường, còn hơn mười ngày nữa là y phải lâm bồn rồi, tiểu kỳ lân trong bụng hấp thu tinh lực của cơ thể mẹ không biết bao nhiêu là đủ để cung cấp cho quá trình thành hình của bản thân, cho nên cả người y đặc biệt dễ mệt mỏi, hầu như vừa dính vào gối nằm liền có thể ngủ mất.

Hai ngựa đực biết chỉ cần nhịn thêm khoảng 10 ngày nữa thì đã tới ngày lành rồi, gần đây cũng cố ý khắc chế, không thể khiến người nọ mệt đến chết đi, không thôi những ngày tháng kham khổ nhẫn nhịn kia đều trở thành uổng công rồi? Bọn họ một trái một phải hôn lên gò má của Liễu Nghi Sinh một ngụm, ôm lấy người nọ cùng tiến vào mộng đẹp.

Trải qua cả đêm nghỉ ngơi, tình huống của A Thổ cũng đã có biến chuyển khá hơn không ít. Tuy rằng y không nói nhiều, người nọ có vẻ chất chất phác phác, nhưng khi Liễu Mộ Ngôn đưa thức ăn cho y, y cũng sẽ ngượng ngùng mà nói cảm ơn, nhìn ra được chính là một thanh niên có giáo dưỡng.

Liễu Nghi Sinh nói bóng nói gió hỏi thăm trong nhà y còn ai nữa hay không, y chỉ đỏ mắt lắc đầu, giống như đây là chuyện khiến y thương tâm, không muốn đề cập tới.

Liễu Nghi Sinh cũng không để ý được nhiều như vậy, y biết ăn nói, vui tính hài hước, lớn lên lại đẹp, nếu như y có thiện chí giúp người, sẽ luôn chiếm chút tiện nghi, dễ khiến cho người ta có cảm giác thân thiết, cho nên A Thổ cũng không ngoại lệ.

Từ trước đến nay y đều như vậy, khiến cho A Thổ có chút ngượng ngùng, chỉ có thể mở miệng hồi đáp: “Ta không phụ thân không mẫu thân, cũng không có người nhà.”

Liễu Nghi Sinh thầm cảm thấy người này nhìn qua cao cao tráng tráng, ngữ khí yếu ớt cùng cặp mắt đỏ bừng, chắc là lời y nói đã chọt trúng tim phổi của người ta, thế là trong lòng cũng có chút áy náy, vội vã sửa lời lại: “Này có gì đâu nha, từ nhỏ ta cũng không có mẫu thân, phụ thân ta, ừm chính là Liễu đại phu cứu ngươi về đã một mình nuôi ta khôn lớn, không phải là ta lớn lên cũng rất tốt hay sao? Ngươi không có nhà cũng không quan trọng, cứ ở lại cái thôn này đi, chúng ta sẽ xem ngươi như người nhà, ngươi cũng xem chúng ta là người nhà, không phải như vậy là đã có nhà rồi sao?”

Nói rồi, còn giống như quen thuộc mà kéo lấy tay của người nọ, tình chân ý thiết an ủi một trận. Điều này khiến cho Kỳ Canh Kỳ Thạc ở bên cạnh một tấc cũng không rời xem đến không vui, có cái kiểu làm trò trước mặt tướng công mình như thế này sao, nói chuyện với nam nhân mới quen xong rồi muốn nắm tay thì liền nắm tay hả? Tuy rằng người này nhìn ngơ ngơ ngác ngác, không hề có tính uy hiếp, nhưng bọn họ cũng sẽ ghen có được hay không!

Liễu Nghi Sinh hồn nhiên không hay biết chuyện mắt của hai người đang lộ ra hung quang, ngược lại A Thổ cứ như một con hươu sao bị dọa sợ nên phải rụt tay lại, cúi đầu không dám nhìn người khác.

Liễu Nghi Sinh cảm thấy người nọ rất khả ái, sao lại có người có vẻ ngoài và bên trong không phù hợp với nhau như thế chứ, thấy ngoại hình chính là hán tử có thân thể cường tráng, hành vi xử sự lại xấu hổ ngại ngùng, ngốc ngốc như một con rối, tương phản đến cực đại thế này khiến cho trong lòng y hiếu kỳ không thôi, dục vọng bát quái liền càng thêm mãnh liệt. Khi y tận hết sức lực để hỏi thăm, mới biết được A Thổ cũng có một người yêu, cùng nhau lớn lên từ nhỏ, cảm tình hết sức tốt đẹp. Nhưng mà cho dù có là thanh mai trúc mã, bất quá thân phận giữa hai người lại cách biệt quá xa. A Thổ chỉ là hạ nhân được người yêu của hắn nuôi trong phủ, mà người nọ lại là con trai độc nhất của chủ nhân nhà người ta, sau khi trưởng thành sẽ kế thừa thượng vị, càng thêm phú quý vô song.

Mặc dù trong lòng A Thổ ái mộ đối phương, nhưng lại rất rõ ràng hai người không có khả năng đến với nhau, người nọ lại bá đạo nói rằng không phải y thì không thể. Ngay khi y cho rằng chỉ cần hai người cùng cố gắng vẫn có thể khắc phục được chướng ngại của thời gian, người nọ lại thu từng cái từng cái thị thiếp về nhà, không ngừng thương tổn tâm của y. Y không chịu nổi nữa, một mình trải qua thiên tân vạn khổ để trốn thoát. Bởi vì từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ rời khỏi phủ trạch của người kia, y không biết đường đi, xâm bậy xâm bạ, sau khi tỉnh lại đã được Liễu Mộ Ngôn cứu trở về.

“Thật là quá đáng! Sao hắn có thể luôn miệng nói yêu ngươi nhưng rồi không ngừng thú người khác, loại nam nhân này đáng bị thiên đao vạn quả, vạn kiến ăn tim, vợ con ly tán, cả đời không cương! Ngươi trốn đi là đúng, không phải sợ, nếu hắn còn dám tới tìm ngươi, ta sẽ để cho hắn hảo hảo nếm thử cái gì gọi là thống khổ, sống không bằng chết!”

Trong những kinh nghiệm đơn giản mà Liễu Nghi Sinh từng trải qua còn chưa từng nghe nói có người sẽ thương tổn tới người mình thích đến như vậy. Từ nhỏ y đã được Kỳ Thạc Kỳ Canh yêu chiều, đây tuyệt đối là phủng trong tay sợ ngã, ngậm trong miệng sợ tan. Những cặp chồng chồng khác trong thôn, bọn họ cũng là ân ân ái ái, tương kính như tân, ngay cả phụ thân y là một người không được tự nhiên như vậy, chẳng phải cũng được Kỳ bá bá đối xử cẩn thận trân trọng hay sao, như vậy mới có thể làm ra chút chuyện khiến người khác thương tâm đó thôi.

Hơn nữa cái người tên A Thổ này, mặc dù lớn lên cũng không tính là xinh đẹp, nhưng vừa nhìn chính là người thành thật, đầu óc vô cùng tốt, loại hành vi khi dễ người thành thật này càng khiến người ta thấy vô liêm sỉ hơn, trong lòng Liễu Nghi Sinh căm phẫn, chửi người đến không nể mặt, chửi như thế nào ác độc như thế nào, cuối cùng đến cả A Thổ đều cảm thấy thật sự có hơi quá, nhỏ giọng nói: “Hắn cũng không có xấu như vậy…”

Kỳ Thạc Kỳ Canh ở một bên nghe y mắng mà da đầu tê dại, hạ thân run rẩy, âm thầm nghĩ mình không thể đắc tội tổ tông này, nếu không sau này bị thiên đao vạn quả còn chưa tính, cả đời không cương vĩnh viễn lưu truyền gì đó, thật sự là có chút đáng sợ.

“Nói chung, ngươi liền an tâm ở lại đây đi, có ta ở đây, trong thôn chúng ta sẽ không có người nào dám khi dễ ngươi.” Y vỗ ngực bảo đảm nói, ôm đồm nhiều việc, khiến hai huynh đệ nhức đầu không thôi.

Cái gọi là thanh quan khó xử việc nhà, chuyện tranh chấp giữa người yêu vốn cũng không phải chỉ nghe lời nói của một bên là có thể phán đoán bậy bạ được, bảo bối nhà mình như thế này gần giống như là cùng chung mối thù với A Thổ, còn thề son sắt phải che chở cho người ta, nếu cứ để cho y tiếp tục lắc lư như vậy nữa, hai người đã sắp kết nghĩa kim lan luôn rồi kìa.

“Được rồi, A Thổ người ta đã trò chuyện với ngươi lâu như thế rồi chung quy cũng phải nghỉ ngơi chứ, ngươi đã đi ra ngoài nửa ngày rồi cũng nên ăn cơm trưa thôi.” Kỳ Thạc ôm lấy vai của y, lơ đãng liếc nhìn qua A Thổ, ý tứ chiếm giữ trong đó không nói cũng hiểu.

“Tiểu Liễu Nhi hôm qua ta bắt được một con hoẵng về, vừa lúc bảo Kỳ Thạc nấu lên ăn đi.” Kỳ Canh cũng phụ giúp khuyên nhủ người.

“Sao mới trò chuyện như thế liền trưa rồi.” Liễu Nghi Sinh thấy mặt trời ngoài cửa sổ quả thực đã không còn nhỏ nữa, có chút tiếc nuối nói với A Thổ: “Vậy lần tới ta sẽ trở lại thăm ngươi, ngươi phải hảo hảo dưỡng thân thể đó.”
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 44 – HTTS


44. Nguy cơ mới



Trước khi Liễu Nghi Sinh sinh sản, Kỳ Lân thôn lại xảy ra một đại sự. Vào sáng sớm một ngày nọ, Liễu Mộ Ngôn vẫn lên núi hái dược như thường ngày, bởi vì phải chuẩn bị dược liệu dưỡng sinh mà Tiểu Liễu Nhi cần dùng sau khi sinh sản, gần đây y càng thêm tích cực lên núi hơn một chút.

Ngày đó cũng không có gì khác với bình thường, chỉ là Liễu Mộ Ngôn nhặt được một nam nhân đang hôn mê. Chuyện này đặc biệt kỳ quái, bởi vì với kết giới của Kỳ Lân thôn, đừng nói chi tới nhân loại, ngay cả tiên nhân có thần lực muốn tùy ý xông vào cũng không phải là chuyện dễ dàng gì. Người này không thể nào là do tộc nhân mang tới, làm gì có tộc nhân nào sau khi mời khách nhân rồi lại để người ta ở lại trong núi chứ? Cho nên đột nhiên y gặp phải một nam nhân bị thương té ở trong núi, trong lòng Liễu Mộ Ngôn run lên một cái, dự cảm không rõ trở nên ngày càng nặng nề hơn.

Lúc này đương nhiên là phải lấy chuyện cứu người làm đầu, Liễu Mộ Ngôn cũng không hái dược tiếp, sau khi bắt mạch phát hiện hắn không có bị nội thương, chỉ là khí lực cạn kiệt, đến cả một giọt nước cũng chưa uống mới hư thoát mà té xỉu, lấy chút nước đến đút, chờ đến khi người nọ có một tia thanh minh, nửa kéo nửa đỡ, vội cứu người nọ trở về. Thật sự là mặc dù hiện tại nam nhân này yếu đuối chịu không nổi, nhưng mức độ tráng kiện không thua kém cái loài ngựa đực như Kỳ Thiên Hữu, Liễu Mộ Ngôn phải mất sức chín trâu hai hổ, lúc đưa người về đến nhà đã là đầy đầu mồ hôi, thở hổn hển như trâu rồi.

Liễu Mộ Ngôn giúp nam nhân vệ sinh khuôn mặt tràn đầy bụi bặm, sau khi đút người nọ ăn lót dạ để khôi phục thể lực lại, cuối cùng người đó cũng ung dung chuyển tỉnh, nhưng ánh mắt lại dại ra, dù có hỏi thế nào thì người nọ cũng chỉ dùng ánh mắt mờ mịt nhìn Liễu Mộ Ngôn, không nói được một lời.

“Ta không có ác ý với ngươi, cũng không tò mò đến tột cùng ngươi là ai, ngươi chỉ cần nói cho ta biết ngươi tới đây bằng cách nào.”

Thế nhưng vô luận là hỏi như thế nào đi chăng nữa, nam nhân giống như là đã đánh mất ba hồn bảy vía, không nghe lọt vấn đề của y cũng không nói được một câu. Liễu Mộ Ngôn cũng không thể quẳng người ra thế này, huống chi người nọ có thể đi vào nơi này nhất định là có nguyên nhân y không biết tới. Bên này hỏi không ra, y chỉ có thể tìm tới Kỳ Thiên Hữu, báo lại tình huống.

“Sao có thể như vậy? Kết giới này đã được bày bố mấy nghìn năm rồi, chưa từng có người nào xông vào, ngươi nói có một người trọng thương xông lầm vào, cũng phải có cửa để hắn tiến vào chứ a.” Kỳ Thiên Hữu không tin, nhưng lại nhìn về phía Liễu Mộ Ngôn, vẻ mặt của hắn cũng tràn đầy hoang mang.

“Cho nên ta mới tới tìm ngươi, ta nghĩ có cần phải đến Kỳ Lân động để kiếm tra thử tình huống của kết giới hay không.” Liễu Mộ Ngôn nhẹ nhàng lắc đầu, y là nhân loại, bản thân không có thần lực nhận biết kết giới, thế nhưng Kỳ Thiên Hữu thân là Kim Kỳ Lân lại có thể.

Vẻ mặt y nghiêm túc, Kỳ Thiên Hữu biết được tính nghiêm trọng của chuyện lần này cũng nghiêm túc hẳn lên, theo đuôi y đi vào Kỳ Lân động.

Kể từ khi Kỳ Lân tộc sinh sống tại nhân giới, để đề phòng bí mật của tộc nhân bị tiết ra ngoài, vì để đề phòng nhân loại tham lam mơ ước sức mạnh của bọn họ, cũng vì để bảo vệ linh khí của Kỳ Lân thôn không bị tiêu tán, do đó khi ấy Kỳ Lân ngũ hành cùng nhau thi pháp bày ra kết giới. Kết giới này có năm hình vô sắc, tạo thành thiên la địa võng, kiên cố khó phá. Trừ phi có huyết khí của Kỳ Lân, không thôi bất kỳ người nào cũng không có cách xông vào. Kỳ Lân thôn này đã được bảo hộ mấy trăm năm, ngoại trừ không bị nhân loạn quấy nhiễu cũng không sợ bị Ma tộc do năm ấy bị thương nặng mà tiến vào trả thù.

Cho dù kết giới có bao nhiêu linh lực đi chăng nữa nhưng đã trải qua nhiều năm như vậy, linh lực bị tiêu hao theo từng ngày mà, từ từ yếu bớt, chuyện này là không thể tránh khỏi. Phụ thân của Liễu Mộ Ngôn, thời điểm truyền địa vị Đại Tế Tự cho y liền nhắc nhở qua tai hoạ ngầm này, chỉ là khi đó ai cũng không ngờ, thời điểm linh lực tiêu thất gần như không còn đến một ngày nào đó cũng sẽ tới thôi.

Nhân khẩu giảm mạnh, cho dù có thêm vào, đa số cũng là kỳ lân thông thường không có thần lực ngũ hành, muốn gom đủ năm người lại một lần nữa làm trận pháp là chuyện bất khả thi. Liễu Mộ Ngôn chỉ hy vọng là do mình đa tâm rồi, chí ít là trước khi mình tìm được phương pháp giải quyết, kết giới vẫn còn có thể chống đỡ được. Nhưng chờ đến lúc Kỳ Thiên Hữu tiến vào Kỳ Lân động thả lỏng tinh thần cảm nhận, sắc mặt trở nên không tốt, Liễu Mộ Ngôn liền biết chuyện y lo lắng nhất đã tới rồi.

“Tối đa là cỡ vài tháng, ta gần như đã không cảm nhận được linh khí của kết giới nữa rồi.” Sắc mặt Kỳ Thiên Hữu trở nên ngưng trọng, hắn thân là tộc trưởng, bảo vệ an nguy cho tộc nhân cũng là trách nhiệm của hắn, huống chi Kỳ Lân thôn không chỉ có tộc nhân của hắn, hơn nữa còn có người nhà của hắn, người yêu của hắn, chuyện hắn phải lo lắng cũng không kém hơn Liễu Mộ Ngôn là bao.

Sắc mặt của Liễu Mộ Ngôn có hơi trắng bệch, thậm chí theo bản năng mà lùi về sau, hai hàng chân mày nhíu chặt lại, trong lúc nhất thời nhìn qua có vẻ yếu đuối bất kham. Kỳ Thiên Hữu không hề nghĩ ngợi mà cầm lấy tay của y, chỉ cảm thấy lạnh lẽo một mảnh, đau lòng chịu không nổi, vội vã an ủi: “Ngươi đừng nghĩ nhiều như vậy, không phải còn có thể chống đỡ được mấy tháng sao? Chúng ta nhiều người như vậy còn nghĩ không ra biện pháp giải quyết hay sao? Không có việc gì đâu, ha?”

Liễu Mộ Ngôn ngơ ngơ ngẩn ngẩn đến mức bỏ quên cả Kỳ Thiên Hữu, chỉ là tùy ý để hắn nắm chặt lấy tay của mình, cảm nhận tình cảm ấm áp và thoải mái truyền đến cuồn cuộn không ngừng từ lòng bàn tay của hắn, y lấy lại bình tĩnh, nói: “Việc này đừng để cho người khác biết được.”

Kỳ Thiên Hữu làm sao mà không hiểu được, hắn gật đầu đáp ứng. Hai người ra khỏi Kỳ Lân động, Liễu Mộ Ngôn mới phát hiện cả đoạn đường này đều bị hắn nắm tay, nhất thời cảm thấy ngượng ngùng, rút tay của mình về, giả vờ trấn định mà chuyển trọng tâm câu chuyện nói: “Ngươi đi theo ta gặp người nọ một chút, ta luôn cảm thấy hắn hết sức kỳ quái, nhưng có làm sao thì hắn cũng không chịu mở miệng.”

Nam tử được Liễu Mộ Ngôn cứu về vẫn còn nằm ở trên giường, ánh mắt dại ra, vô hồn nhìn vào vách tường phía trước, ngay cả khi có người vào cũng không hay biết, không thèm ngẩng đầu lên nhìn xem chút nào cả.

Sắc mặt y vẫn còn chút tái nhợt, nhưng bởi vì màu da sậm màu nên cũng không thấy quá rõ ràng. Khuôn mặt sau khi Liễu Mộ Ngôn vệ sinh xong, rõ ràng nhìn qua chính là một gương mặt thập phần có khí khái nam tử, mày rậm mắt to, ngũ quan khắc sâu, nghĩ đến thời điểm ban đầu khỏe mạnh, hẳn cũng coi như là một nam nhân dễ nhìn, bây giờ nhìn vào sao lại có chút vị đạo yếu đuối và đơn thuần vậy kìa.

“Người trẻ tuổi, ta là tộc trưởng của thôn này, con tên là gì? Làm sao lại tới chỗ này?” Kỳ Thiên Hữu không hổ là nhân vật cấp bậc bảo mẫu, mức độ thân thiết hoàn toàn không thể so sánh với Liễu Mộ Ngôn, khi hắn nhỏ giọng hỏi thăm nam tử kia, người nọ giương giương mắt, sau đó không thay đổi sắc mặt liền cúi đầu xuống.

“Hiện tại con không muốn nói, chắc là không có khí lực nói đi, không sao đâu. Nếu đã tới thôn của chúng ta rồi, đó chính là có duyên phận với thôn chúng ta, cũng là có duyên phận với ta, ở đây sẽ không có người nào ép buộc con cũng không có người nào sẽ làm con bị thương. Trước tiên con cứ an tâm nghỉ ngơi thật tốt ở chỗ này, khi trở về ta sẽ làm món ngon cho con, con nghỉ ngơi mấy ngày để khôi phục khí lực, đến lúc đó nếu muốn nói thì cứ nói cho ta biết có được hay không?”

Lúc Kỳ Thiên Hữu tiếp cận người thanh niên này, có cảm giác quen thuộc cùng thân thiết mơ hồ, loại cảm giác này quá mức mập mờ, hắn vô pháp nói ra thành lời, nhưng nó cứ luôn quanh quẩn, không cách nào ngó lơ được.

Thanh niên vừa ngẩng đầu ngẩng đầu, tuy người này vẫn không nói gì, nhưng cũng không có trốn tránh tầm mắt mà lại nhìn thẳng vào Kỳ Thiên Hữu, như là đang quan sát để xác nhận gì đó, dần dần phòng bị trong mắt cũng giảm đi một ít, không thăm dò thêm gì nữa mà gật đầu một cái.

Kỳ Thiên Hữu cười cười với y, có phản ứng là được. Hắn sờ sờ đầu của người nọ tựa như đối đãi với con trai: “Con người ít nhất cũng phải có một cái tên đi? Không thôi nếu như chúng ta muốn chăm sóc con, nên xưng hô với con thế nào đây, cũng không thể cứ kêu ê ê chứ? Cho dù con không muốn nói cho chúng ta biết tên thật của con, cũng phải nói cho chúng ta biết một cái biệt hiệu của con, như vậy sau này có xưng hô cũng thuận tiện hơn, có đúng hay không?”

Ánh mắt thanh niên kia lóe lên một cái, nhếch nhếch môi, cuối cùng cũng do do dự dự phun ra hai chữ: “… A Thổ.”

Có thể là bởi vì còn chưa có hoàn toàn khôi phục lại, thanh âm của y khàn khàn trầm thấp, nghe vào khiến cho người khác cảm thấy khô khốc giống như mấy ngay nay chưa được uống nước. Kỳ Thiên Hữu lại sờ sờ đầu của y, cười đến thập phần thân thiết: “Thì ra là A Thổ, người cứu con về là tế tự của tộc chúng ta, con cứ gọi y Liễu đại phu là được rồi. Con nghỉ ngơi trước đi, bá bá đi làm vài món ngon cho con ăn.”

Hắn đứng dậy, ý bảo Liễu Mộ Ngôn đi ra ngoài với mình, Liễu Mộ Ngôn biết hắn có phát hiện, liền đi ra ngoài theo.

“Ta cũng không thể xác định, thế nhưng hài tử này, rất có thể là đồng tộc.”

“Ngươi cảm nhận được linh lực của nó sao?” Liễu Mộ Ngôn ngạc nhiên nói. Có tộc nhân lưu lạc từ bên ngoài có thể trở về, đây đương nhiên là một chuyện tốt, đồng thời cũng giải thích được vấn đề tại sao người kia lại xuất hiện ở trong thôn, chỉ là A Thổ nhìn qua giống như nam tử đã trưởng thành, nếu như là kỳ lân, cũng không có đạo lý chưa biến thân.

Quả thật là kỳ lân có quyền tự do lựa chọn có muốn sinh hoạt chung một chỗ với tộc nhân hay không, bọn họ có thể đi đến thiên nam địa bắc, cũng có thể định cư trong thế giới của nhân loại, nhưng cũng không có ngoại lệ, nghi thức biến thân lúc trưởng thành cần phải cử hành trong Kỳ Lân động, không thôi bọn họ không có khả năng nắm giữ năng lực biến thân. Ngoại trừ có vài kỳ lân sinh hoạt ở ngoài lâu, vào lúc trước khi trưởng thành sẽ lặng lẽ quay về thôn, nhờ bí mật hoàn thành nghi thức biến thân của bọn họ, bởi vì phần lớn kỳ lân đều chỉ có hình thú cường tráng mà không có thần lực, cho nên trình tự biến thân cũng không phức tạp, không cần thu thập những viên đá năng lượng kia.

Chỉ có trình tự biến thân của Kỳ Lân ngũ hành mới rườm rà bất kham, vô luận như thế nào, chỉ cần là tộc nhân trưởng thành, đều phải trở về tộc mới có thể tiếp tục sinh sống bằng hình người. Nếu như A Thổ cũng là kỳ lân, sao đã đến tuổi này rồi sao còn có thể chưa biến thân vậy chứ?

Kỳ Thiên Hữu hoang mang lắc đầu nói: “Ta cũng cảm thấy hết sức kỳ quái, nó không những là Kỳ Lân, có khả năng còn là Kỳ Lân ngũ hành, nhưng ta lại không nhận ra năng lượng nguyên tố cụ thể của nó, giống như là năng lượng của nó đã bị người khác cố ý phong tỏa lại vậy, giống như nó vẫn còn đang dao động, cũng rất dư thừa, thế nhưng bị nhốt lại trong một cái hộp nhỏ không có cách nào phá tan ra. Ta không biết người nào có năng lực có thể làm phong tỏa được năng lượng của Kỳ Lân như vậy.”

Kỳ thực đây cũng là cảm giác của Kỳ Thiên Hữu dành cho A Thổ, mặc dù thân thể y không có vết thương trí mạng, nhưng thâm tình chất phác lại tự bế, giống như là tâm hồn đã gặp phải sự tổn thương dữ dội, cho nên y tự tạo ra một lồng giam bền vững chắc chắn cho mình, phong tỏa bản thân lại, cự tuyệt người khác thăm dò đồng thời chính mình cũng cự tuyệt tiến hành bất kỳ trao đổi gì với ngoại giới. Chỉ là không biết thương tổn kia đã nghiêm trọng đến mức độ nào, khiến y tạm thời phong bế chính mình, còn là vĩnh viễn tạo thành ngăn cách đây.

“Mà thôi, trước cứ để ta quan sát nó đi, sau này lại nói tiếp.” Liễu Mộ Ngôn thở dài, nếu như A Thổ thật sự là Kỳ Lân ngũ hành, thực sự là ông trời có mắt, tộc nhân có hi vọng rồi.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 43 – HTTS


43. Cũng không thể được



Thấy cuối cùng các nhi tử cũng đã giải quyết dứt điểm chuyện kia, Kỳ Thiên Hữu vừa vui vừa buồn. Vui chính là sau khi trải qua nhiều khảo nghiệm như vậy, cuối cùng ba đứa nhỏ cũng từ hữu tình thành thân thuộc. Tuy rằng nhi tử không có địa vị gì, Tiểu Liễu Nhi lại tựa như nữ vương trong nhà, nó bảo nhi tử đi hướng đông, các nhi tử ngay cả dũng khí nhìn về phía tây cũng không có. Nhưng con người coi trọng nhất chính là cam tâm tình nguyện, đối với những người không cam tâm, cho dù ngươi phủng người nọ như thần tiên, đều có thể nghẹn một hơi có cảm giác như bản thân sống không bằng chết, đối với những người cam tâm tình nguyện, đừng nói đến chuyện ngươi thấp kém, cho dù là dùng cả sinh mệnh ra cố gắng cũng không có gì hảo tính toán cả.

Kỳ Thiên Hữu thở dài, tính cách của hai nhi tử so với hắn thì cường thế hơn nhiều lắm, Kỳ Thạc bề ngoài ôn nhu, nhưng nội tâm lại kiên nghị quả cảm, chuyện đã quyết định cũng sẽ không quay đầu lại, Kỳ Canh càng thẳng thắn bộc trực, kiên định chấp nhất. Nhưng về điểm làm trâu làm ngựa không tiếc chút gì với người yêu này, ngược lại học được từ mình đủ 10/10.

Vận khí của bọn nó thật tốt, tiểu người yêu thanh mai trúc mã lại cực yêu tụi nó, trong mối quan hệ này không có chuyện không thể tha thứ cho sự lừa dối, thương tổn, phần tình cảm từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên so với sự kết thân từ ái mộ càng thêm vững chắc, hắn tin tưởng trừ phi là sinh lão bệnh tử, cũng sẽ không có điều gì có thể khiến cho ba đứa nhỏ xa rời nhau. Nhưng bản thân mình lại không có được cái loại vận khí kia, người mình yêu suốt nửa đời này đến bây giờ vẫn còn hờ hững với hắn, từ sau khi con dâu dọn sang đây, không chút do dự mà dời về nhà, tuy rằng hai nhà cách nhau không xa, lúc y ngủ trong cùng một gian phòng với mình thì hai người cũng chưa từng làm chuyện gì vượt rào, có thể ở cùng một chỗ, ngửi thấy hương vị của y, liền khiến hắn thấy không khỏi cảm động và thoải mái, thật muốn cứ tiếp tục như thế cả đời, ngủ trên chăn dưới đất cả đời thì thế nào? Chung quy so với một mình ngủ trên giường lớn trống rỗng, nhớ đến người nọ cũng là một mình làm bạn với ánh trăng thê lương rồi đi vào giấc ngủ sẽ tốt hơn rất nhiều rất nhiều đó.

Có vẻ như vết thương của Kỳ Thạc và Kỳ Canh khỏi rất nhanh, chỉ trong vòng bảy tám ngày cả trong lẫn ngoài đều được dưỡng đến không sai biệt lắm, vết thương vừa khỏi, tâm tư của nam nhân sẽ luôn không chịu nổi tịch mịch, hôm nay thừa lúc Tiểu Liễu Nhi bị Kỳ Thiên Hữu gọi đi ăn thử điểm tâm hắn vừa mới phát minh ra, Kỳ Canh số khổ bị Kỳ Thạc xúi giục, đi tìm Liễu Mộ Ngôn.

“Con có chuyện gì?” Liễu Mộ Ngôn vẫn lãnh đạm như vậy, thấy “con rể” của mình đột nhiên tới chơi, lông mi chưa từng động một lần. Y vừa hái dược trở về, mới để mọi thứ lên bàn rồi ngồi xuống, hiếm khi Kỳ Canh thông minh lanh lợi mà châm trà dâng lên cho nhạc phụ.

“Tế tự đại nhân, con… Con chỉ là muốn đến hỏi thăm về tình huống sinh con của Tiểu Liễu Nhi mà thôi.” Hắn gãi đầu một cái, lúng ta lúng túng nói. Trong lòng thì lại mắng Kỳ Thạc đến cẩu huyết lâm đầu, chuyện tốt hắn chiếm, loại chuyện khổ cực này liền giật dây mình làm, lẽ nào hắn không biết nhạc phụ nhà mình khiến cho người khác rất khó mở miệng hỏi loại chuyện này hay sao a!

“Ngồi.” Liễu Mộ Ngôn nâng tay lên một cái, Kỳ Canh không dám không nghe theo nên lập tức ngồi xuống.

“Khoảng chừng một tháng nữa thì nó sẽ lâm bồn, ba ngày trước khi lâm bồn sẽ biểu hiện trạng thái mang thai. Bởi vì đã ăn xong quả xanh ngọc mà hai đứa đổi mạng để lấy nên vấn đề không lớn, ta có kinh nghiệm đỡ đẻ nên hai đứa cũng đừng quá lo lắng.”

“Chuyện này đương nhiên là bọn con biết rồi… Ý của con là chỉ… Là chỉ chuyện kia.” Kỳ Canh đã sắp tự cắn đầu lưỡi của mình luôn rồi, nào có chuyện tiểu bối hỏi thăm trưởng bối về cái loại vấn đề này cơ chứ! Cho dù mình là giống đực da dày thịt béo cũng sẽ cảm thấy xấu hổ có được hay không!

“Chuyện gì?” Liễu Mộ Ngôn cau mày hỏi, thấy thanh niên bình thường cẩu thả đột nhiên ngượng ngượng ngùng ngùng, nhưng trái lại có vài phần đáng yêu.

“Chính là… Bọn con có thể… Sinh hoạt vợ chồng hay không?”

Kỳ Canh không được tự nhiên, cuối cùng cũng hỏi ra vấn đề. Kỳ thực từ lần trước sau khi giáo dục Tiểu Liễu Nhi nhận thức thân thể thần bí của y xong, hai người bọn họ cũng đã có chút nhịn không được, hống Tiểu Liễu Nhi giúp bọn giải quyết sơ sơ vài lần. Thế nhưng tựa như kiểu đã được ăn thịt rồi lại bị bắt ăn chay, đã ăn qua sơn hào hải vị ai còn có thể mỗi ngày chỉ ăn cháo trắng mà vui vẻ chịu đựng cho được? Nhưng lại lực bất tòng tâm, hiện tại thân thể đã khỏe lên, có ai không hy vọng sẽ cùng người yêu cộng phó vân vũ, súng thật đao thật, chiến đấu trực diện?

Chỉ là vợ còn đang mang thai cục cưng, ba người đều lo lắng đến sự thoải mái của hài tử, cho nên phần nhiều đều là dùng tay dùng miệng, gãi không đúng chỗ ngứa để tạm an ủi.

Đêm qua hai người đã sắp nhịn không được mà ăn kiền mạt tịnh thiên hạ tươi đẹp dưới thân, tại thời điểm quan trong nghe thấy một câu coi chừng cục cưng của Tiểu Liễu Nhi, nhất thời đè ép dục hỏa của hai người xuống. Cho dù tay miệng có bao nhiêu tốt, nhưng làm thế nào có thể so được với địa phương khiến cho người khác không ngừng tiêu hồn của Tiểu Liễu Nhi đây? Đáng thương cho thân là tướng công như bọn họ, chân chính ăn được cũng chỉ có một lần đêm động phòng hoa chúc, chính là dưới tình huống không có bảo bối kìa. Hiện tại đôi bên lưỡng tình tương duyệt, muốn tiến thêm một bước là da thịt tương thiếp, nhưng mà dục vọng lại không có nơi nào phát tiết.

Thế nhưng vật nhỏ kia lăn qua lăn lại bảo bối của bọn họ đến sắp mất gần nửa cái mạng, làm gì còn người nào can đảm dám hành động thiếu suy nghĩ nữa đây? Chỉ có thể gắng gượng chịu đựng, muốn chờ sau khi vật nhỏ đi ra, hảo hảo mà đánh cái mông của nó để giải tỏa sự tức giận dục cầu bất mãn của hai phụ thân.

Liễu Mộ Ngôn nghe xong vấn đề này, hiếm khi mới có chút xấu hổ, y mượn việc uống trà để che giấu một chút, còn cố ý ho khan vài tiếng rồi mới nói: “Chỉ có mấy ngày thôi cũng không nhịn được sao?”

Mặt Kỳ Canh đã đỏ như gan heo, chuyện này sao mà nhịn được, mỗi ngày tâm can bảo bối đều ngủ trong lòng của mình, để người ta hôn để người ta sờ, kêu dễ nghe đến nguy, người nọ cũng nhu thuận đến nguy, đừng nói chi là phản ứng có bao nhiêu tốt đẹp có bao nhiêu mẫn cảm. Mỗi lần chỉ còn thiếu một bước cuối, rõ ràng đã cố kiếm chế, nhưng nếu kéo dài thêm chút nữa hắn và Kỳ Thạc đều không cương nổi mất. Nếu không thể nhịn được nữa, sao Kỳ Thạc có thể không gạt hắn chạy tới hỏi tế tự đại nhân một vấn đề không thích hợp như thế chứ?

“Cũng… Cũng không phải là nhịn không được… Chỉ là tùy tiện… Tùy tiện hỏi một chút mà thôi.”

Liễu Mộ Ngôn nghe hắn nói lắp ba lắp bắp, ấp a ấp úng, cũng ngượng ngùng làm khó hắn, thế là giả bộ bình tĩnh vô ba nói: “Hiện tại không được, Tiểu Liễu Nhi là lần đầu mang thai, tuy rằng đã ăn quả xanh ngọc, nhưng thân thể của nó cần có thời gian để thích ứng với việc dựng dục tiểu kỳ lân. Đến lần mang thai thứ hai, cũng không còn gì để bận nữa…”

“Tế tự đại nhân nói vậy, có nghĩa là nếu sau này có thêm cục cưng, liền không còn cố kỵ gì nữa sao?” Tuy rằng Kỳ Canh không được nghe một đáp án hài lòng, nhưng đây vẫn có thể xem như là một tin tức tốt rồi.

“Sao có thể không cố kỵ! Đám ngựa đực bọn bây đều dùng nửa người dưới để suy nghĩ hay sao? Tới chuyện này cũng nhịn không được thì sao có thể làm tướng công của người khác? Không những bây giờ không được, sau khi sinh xong trong vòng một tháng cũng không được, hai đứa nên thu liễm tâm tư hạ lưu lại, chiếu cố cho vợ và hài tử mình thật tốt mới là đúng đắn!” Mày kiếm của Liễu Mộ Ngôn vểnh ngược lên, trong lời nói có ý tứ chỉ trích, Kỳ Canh vội ngồi nghiêm chỉnh lại, ngược lại dù có bị mắng cũng không dám lắm mồm.

Liễu Mộ Ngôn nghĩ đến cũng biết đòi hỏi bọn nó cái gì mà tương kính như tân, thanh tâm quả dục, đơn giản chính là đàn gảy tai trâu, mắng thêm vài câu, thấy có chuyển biến tốt liền ngừng lại. Y nghĩ nghĩ lại bất đắc dĩ mà dặn dò: “Nếu như thực sự không nhịn được, trước khi lâm bồn, cũng có thể. Rất có lợi cho hài tử.”

Nhạc phụ đại nhân nói không rõ ràng, nhưng trong nháy mắt Kỳ Canh liền hiểu ý, mới vừa rồi còn lo củng cố quyết tâm chỉ cần thống khổ nghẹn thêm hai tháng nữa nhưng lập tức đã nhận được cứu rỗi, nhất thời tâm tình trở nên rất tốt, xuân về hoa nở, mừng đến mức thiếu chút nữa đã chảy nước mắt! Nếu không phải người trước mặt là nhạc phụ đại nhân băng sơn hắn đã muốn ôm lấy y một cái thật chặt rồi.

Kể từ ngày ấy, hai người lại có thêm một sở thích nhận không ra người, đó chính là ghé vào trên bụng của Liễu Nghi Sinh nói chuyện với mầm mống be bé của cục cưng, nói đến vô cùng kỳ quặc, khi thì khuyên nó nhanh nhanh lớn lên, khi thì cưỡng bức dụ dỗ muốn đánh mông của nó, Liễu Nghi Sinh bị hai người khiến cho dở khóc dở cười, chỉ có thể cho rằng bọn họ sắp phải làm phụ thân, suy nghĩ có hơi không bình thường, nếu như chờ đến khi sinh xong rồi còn cằn cằn nhằn nhằn, mất hết thể diện như vậy, y sẽ lập tức bỏ hai người, cự tuyệt thừa nhận hai phụ thân không đứng đắn này!
 972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny