12/26/15

Chương 36 – HTTS


36. Thúc ngựa phi nhanh



Có hai người chịu cực chịu khổ hầu hạ, Liễu Nghi Sinh hết ăn rồi lại ngủ, có thể nói là trải qua cuộc sống không khác gì heo cả. Tay y không cần nâng, vai không cần gánh, rãnh đến phát hoảng, một khi cuộc sống của con người bị dọa hoảng liền muốn làm ra chút chuyện giày vò người khác để giảm bớt rãnh rỗi.

Một ngày nọ, Liễu Nghi Sinh vừa mới ăn xong bữa sáng do Kỳ Thạc bỏ đại công phu làm ra, đột phát ý tưởng, nói muốn đi ra ngoài cưỡi ngựa.

“Tiểu Liễu Nhi, tế tự đại nhân đã phân phó, ngươi là lần đầu mang thai, không thể bị cảm lạnh không thể bị chấn kinh, chuyện đi cưỡi ngựa, chờ đến khi ngươi sinh xong rồi muốn cưỡi lúc nào cũng được, ta và Kỳ Thạc không đều sẵn lòng có được hay không? Hiện tại là trăm triệu không thể, ngươi nghe lời đi, ha?” Kỳ Canh kiềm chế tính tình giảng đạo lý với y. Bây giờ là thời kì đặc thù, ngay cả khi dắt y tản bộ ở trong sân bọn họ đều phải cẩn thận, càng đừng nói chi đến chuyện cưỡi ngựa! Cưỡi ngựa gỗ đều phải đắn đo cho thật kỹ nữa là!

“Ta mặc kệ, cả ngày cứ ngây ngốc ở trong phòng buồn chán muốn chết. Lần trước cưỡi ngựa cũng là khi các ngươi vừa mới biến thân, các ngươi phải để ta ngoạn một trận thống khoái, không thôi các ngươi cũng đừng nghĩ thống khoái cho được.” Y nói năng tùy hứng vô lý, thế nhưng y thực sự đã không chịu nổi những ngày được nuôi như nuôi heo này nữa đâu, không cần chờ đến khi sinh, chắc chỉ cần vài ngày nữa liền có thể thực sự biến thành heo rồi.

Trước đây hành động của y có bao nhiêu tốt a, toàn bộ dân làng cũng chưa chắc sẽ có người được như y vậy, leo núi trèo cây, nhiêu đó y cũng còn dư sức, mà mấy tháng nay cứ ngây ngốc, không bước chân ra khỏi nhà thì làm sao mà chịu cho nổi chứ?

“Không được, Tiểu Liễu Nhi, cho dù chúng ta có sủng ngươi bao nhiêu cũng không thể dùng thân thể của ngươi ra đùa giỡn được.” Kỳ Thạc thu thập xong đồ ăn sáng, vẻ mặt cũng không ủng hộ.

Hiện tại Liễu Nghi Sinh là một chút không theo ý mình cũng không chịu, bị hai người cự tuyệt, khuôn mặt nhỏ nhắn đều giận đến mức đỏ bừng lên: “Hai người các ngươi bây giờ đang quản ta có đúng hay không? Xem ra gần đây ta đối với các ngươi quá tốt rồi! Không mang theo ta đi ra ngoài chơi cũng được thôi, tự ta đi!” Nói rồi y đứng dậy, thở phì phò ra khỏi cửa.

“Đừng a tiểu tổ tông, khoan hãy đi.” Kỳ Canh ôm lấy người không cho y đi, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Kỳ Thạc.

Kỳ Thạc cười khổ một tiếng, khó xử gật gật đầu nói: “Được rồi, nhưng phải mặc nhiều hơn một chút, chúng ta cưỡi một lát rồi trở về nhà có được không?”

“Như vậy còn không sai biệt lắm đi.” Nghe bọn họ chịu thỏa hiệp, Liễu Nghi Sinh mới nở nụ cười.

Ba người đi đến một bãi cỏ rộng mà trước đây họ từng đến chơi, khí trời hơi lạnh, tuy cũng chưa lạnh quá mức, nhưng những cơn gió lại mang đến trận trận hàn ý. Sau khi Liễu Nghi Sinh được bọc kín lại, y cũng không thấy lạnh, chỉ cảm thấy lâu rồi chưa được nhìn đến trời xanh mây trắng, bãi cỏ xanh mượt, thậm chí trong gió đều ẩn chứa mùi hương cỏ non, khiến y cảm thấy vui vẻ thoải mái.

“Được rồi, trong các ngươi người nào biến thân trước?” Y dùng vẻ mặt mong đợi nhìn hai người, như đã nói qua, lần trước xem bọn họ biến thân đã là lúc cử hành nghi thức trưởng thành, khi đó chính mình đã từng nghĩ, hình thú của Kỳ Thạc Kỳ Canh uy phong như vậy, một ngày nào đó nhất định phải cưỡi một con, rồi sau đó lại xảy ra liên tiếp nhiều chuyện như vậy, y cũng sắp quên mất chuyện này luôn rồi. Hôm nay có cơ hội, làm thế nào mà có thể bảo y không tung tăng cho được đây?

Hai người đối mặt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Kỳ Canh biến thân, mà Kỳ Thạc ổn trọng, có thể ở một bên che chở.

Sau một khắc, Kỳ Canh biến thân thành hình thú cao to hùng tráng, rồi hắn hạ thấp nửa thân dưới của mình xuống, để Liễu Nghi Sinh có thể bước lên lưng hắn.

Lần trước lúc cưỡi Kỳ Canh, Liễu Nghi Sinh quá mức kinh hoảng, căn bản là không có hảo hảo cảm nhận được cự thú dưới thân có bao nhiêu cường tráng uy vũ, hiện tại thời điểm hắn đứng lên, chính mình cũng không tự chủ được mà kinh hô một tiếng, cái loại tầm nhìn ở trên lưng ngựa này khiến y muốn choáng, mà Kỳ Canh lại đang vui sướng chạy chầm chậm.

Hắn sợ khiến người trên lưng ngã xuống, cố ý chạy thập phần chậm rãi, đồng thời khống chế được tiết tấu và xóc nảy, đi một vòng giống như là đang bước trên đất bằng, không hề cảm nhận được chút khoái cảm khi cưỡi ngựa nào cả.

Liễu Nghi Sinh không hài lòng, vỗ mạnh một cái lên mông của cự thú, hô to: “Có con ngựa nào như ngươi sao? Còn không bằng cưỡi lừa đâu!”

“Bảo bối chúng ta đây không phải là sợ ngươi sẽ bị ngã xuống hay sao!” Kỳ Thạc ở bên cạnh che chở như một bà mẹ, chạy ổn định như vậy còn khiến hắn hết hồn, nếu chạy nhanh hơn một chút nữa thì không phải là tim của hắn sẽ nhảy ra luôn rồi sao!

“Ta có thể vô dụng như vậy hay sao? Chạy nhanh chút!” Liễu Nghi Sinh mới mặc kệ nhiều chuyện như vậy, hơn nữa y biết vô luận có như thế nào đi chăng nữa, hai người này cũng sẽ không để y có khả năng ngã xuống.

Kỳ Canh bất đắc dĩ tăng thêm chút tốc độ, tuy rằng còn chưa có thể khiến người nọ thoả mãn, nhưng ít ra thì cũng sẽ không bị so là kém hơn cả lừa.

Kỳ thực đã lâu như vậy rồi mà Liễu Nghi Sinh chưa được ra khỏi cửa, lại đang mang thai, cho nên thể lực hết sức yếu ớt. Cho dù Kỳ Canh chạy không nhanh, nhưng dù sao cưỡi ngựa cũng là một việc tốn sức, bắp đùi y kẹp chặt lấy lưng ngựa, mới có thể khống chế thân thể của mình ngồi thẳng. Cứ như thế mà lặp lại ba bốn vòng, Liễu Nghi Sinh mệt đến mức đầu chảy đầy mồ hôi.

Kỳ Thạc thấy thế liền ôm người xuống, vừa thay y lau mồ hôi vừa nhẹ giọng oán giận: “Có phải là mệt rồi không? Nếu không thì về đi?”

Liễu Nghi Sinh là bị mệt, nhưng còn chưa muốn trở về, thật vất vả mới được ra khỏi cửa thông khí một lần, khí trời tốt như vậy, ngay cả ánh dương quang đều ôn ôn hòa hòa, khi phơi nắng chỉ thấy ấm áp lại không quá nóng. Y uống một ngụm nước, chỉ vào đại thụ nói: “Còn sớm nha, chúng ta đi ngồi một chút đi.”

Kỳ Canh sợ y cảm lạnh, dứt khoát không biến về hình người, hắn nhanh chóng chạy đến trước đại thụ, lưng dựa vào đại thụ, lộ ra cái bụng ấm áp của Hỏa Kỳ Lân, để Liễu Nghi Sinh có thể hoàn toàn tựa vào phần bụng mềm mại của mình. Đại thụ quá âm trầm ẩm ướt, bây giờ nếu như thân thể của Tiểu Liễu Nhi ngồi dựa vào như thế, khí lạnh sẽ không thể xâm nhập vào được.

Liễu Nghi Sinh cũng không có ý kiến, dường như từ nhỏ y đã có cảm giác rất thân thiết đối với hình thú của hai huynh đệ, không có một tia e ngại hoặc không thích ứng. Có thể là đối với y mà nói, hai người vô luận là dạng gì thì cũng đều là người thân cận nhất của y, tình cảm được gầy dựng từ nhỏ đến lớn sẽ không bởi vì bộ dáng bên ngoài của bọn họ mà phát sinh bất kỳ thay đổi nào. Huống chi hai con ngựa này còn dễ nhìn như vậy nữa cơ chứ.

Ung dung tự tại nằm lên bụng thú mềm mại của Kỳ Canh, nằm phơi dưới ánh dương quang ấm áp, sau khi vận động có chút mệt mỏi nên rất nhanh y liền chợp mắt.

Ánh nắng vàng óng óng chiếu nghiêng lên mặt, lên người y, do phơi nắng nên đổ ra một lớp mồ hôi mỏng, hương khí bốn phía. Kỳ Canh nhịn không được, vươn đầu lưỡi to lớn của cự thú liếm một chút lên gò má của y cứ như đại cẩu, sau đó liền bị Kỳ Thạc trừng mắt.

“Cẩn thận tổ tông thức dậy ầm ĩ bây giờ.” Nói rồi, hắn cười cười, nhẹ nhàng, giống như tràn ngập vô hạn nhu tình mật ý mà hôn lên khóe miệng vẫn còn đang hàm chứa ý cười của Liễu Nghi Sinh, cũng biến thân thành hình thú, chuyển tư thế hôn lên cổ ý, nhẹ nhàng dán lên tâm can bảo bối của y.

Dưới bóng cây đại thụ, ánh mặt trời ấm áp, hai thú một người thân mật ôm lấy nhau, tạo thành một phong cảnh đẹp đẽ nhất Kỳ Lân Thôn, khiến tất cả mọi người không muốn đánh vỡ sự yên tĩnh cùng hài hòa, đồng thời còn ẩn chứa tình yêu sâu sắc này.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 35 – HTTS


35. Tâm đầu ý hợp



Lúc này ngay cả Kỳ Thạc đang trốn tránh y ở xa xa, nghĩ đến thân thể hoạt sắc sinh hương của vật nhỏ này ngâm mình ở trong nước, da thịt trắng nõn bị nước nóng hun thành màu hồng, đầu vú xinh đẹp dưới sự tẩy rửa càng thêm mềm mại, máu mũi cũng không cầm lại được, chảy ra.

Cho dù có bao nhiêu không tình nguyện, nhưng sự phân phó của nương tử chính là thánh chỉ của Ngọc Hoàng đại đế. Kỳ Thạc lấy nước từ suối tới, Kỳ Canh dùng hỏa lực đun nóng nước, hai người khiêng thùng gỗ đầy khói trắng nghi ngút vào phòng của Liễu Nghi Sinh, sau đó liền lau mồ hôi.

“Tiểu Liễu Nhi cứ tắm đi, chúng ta đứng ở ngoài cửa hầu, ngươi có phân phó gì cứ gọi chúng ta.”

Mới vừa nhấc chân lên định đi, Liễu Nghi Sinh đã cất cao giọng nói: “Ai cho phép các ngươi đi? Các ngươi đi rồi lẽ nào ta phải tự hầu hạ mình hay sao.”

Thấy bộ dáng hai huynh đệ đau khổ không thể tả, tâm tình Liễu Nghi Sinh rất tốt, cởi xiêm y ra xong liền ngồi vào trong thùng gỗ, khi ngồi còn phát ra một tiếng “a” giống như là cực kỳ thoải mái, cả người đều vùi vào trong thùng gỗ, hưởng thụ cảm giác được nước nóng vây quanh.

Trời đang cuối thu đầu đông, được tắm khiến tâm tình của Liễu Nghi Sinh vui vẻ hơn không ít, y thả lỏng thân thể, thuận miệng khẽ nói: “Đừng đứng ngốc ra đó a, giúp ta chà lưng chút đi.”

Kỳ Thạc Kỳ Canh lại một lần nữa khẳng định vật nhỏ này chính là do ông trời phái xuống đày đọa bọn họ. Hai người di chuyển thân thể cứng ngắc đến bên cạnh thùng gỗ, mỗi người tự lấy một cái khăn tắm, thấm nước bồ kết, đưa bàn tay run rẩy vào trong thùng.

Thân thể ẩn dưới nước, quả nhiên thơm mềm trơn nhẵn giống như tưởng tượng, có thể là bởi vì mang thai cùng với gần đây được phục vụ rất tốt, thân hình càng thêm đầy đặn cũng không nói, mà làn da này, chỉ cần ngón tay vừa chạm vào, giống như là đã trở nên nõn nà, nhẵn mịn đến rối tinh rối mù, khiến cho bọn họ vừa đụng vào liền không muốn lấy tay ra.

Chính là khối thân thể này, ngày ấy khi y ở dưới thân thừa nhận sự yêu thương của bọn họ, mỗi một tấc đều lưu lại vết tích của hai người. Chính là khối thân thể này, giống như phát tao mà nâng cao thân lên muốn bọn họ liếm lộng đầu vú đỏ đậm của y, thẳng đến khi bị gặm đến hồng hồng sưng đỏ, còn lãng kêu chưa đủ. Chính là khối thân thể này, không ngừng bị thứ cực đại của bọn họ xâm phạm, vô lực phản kháng không ngừng khóc kêu, nhưng cũng nhận được khoái cảm ngập trời.

Bởi vì nước nóng mù mịt, sau khi Tiểu Liễu Nhi mang thai mang theo hương thơm đặc hữu phảng phất như có như không, lại phảng phất như xông thẳng vào mũi, mùi hương này quá mê người, cứ thế bọn họ phải nhắm mắt cắn răng lại mới có thể chống cự việc muốn ôm lấy vật nhỏ mê người trong nước, hảo hảo mà yêu thương y.

Thân là ca ca nên Kỳ Thạc có khả năng tự chủ nhiều hơn một chút, nhưng Kỳ Canh dễ kích động lại thống khổ phát hiện, cái cây hạ lưu gì đó ở phía dưới, đang đỉnh vào quần, trướng đau.

Thân thể nổi lên phản ứng, tay liền run đến lợi hại hơn, thế là hắn không dám chà lưng quá nặng, chỉ có thể vuốt nhẹ mà thôi.

Liễu Nghi Sinh lại hồn nhiên không hay biết, chỉ cảm thấy một chút cũng không có khoái cảm khi được chà lưng, không khỏi quay đầu lại, đưa hai cánh tay ra ngoài gác lên miệng thùng gỗ, mái tóc đen thật dài ướt sũng trôi nổi ở trong nước, gắt giọng: “Rốt cuộc các ngươi có muốn làm hay không a, chà đến thật khó chịu.”

Có chết hay không cơ chứ, góc độ y xoay người thật trùng hợp, hai huynh đệ cũng không cần cố ý nhìn liền có thể thấy được đầu vú phấn nộn giống quả anh đào như ẩn như hiện trong nước, khi thì cọ đến trên mặt nước, khi thì lại ẩn xuống phía dưới, thiệt đúng là cảnh đẹp ngày xuân, mê hoặc lòng người.

Liễu Nghi Sinh quay đầu lại thấy được ánh mắt của hai người đang nhìn vào thân thể mình, cứ như đang muốn nuốt y vào bụng, trong lòng hiểu rõ, y cố ý cất giấu tâm tư muốn chỉnh người, tuy rằng bị nhìn như thế thì làm sao không có chút nóng mặt cho được, nhưng y lại mạnh mẽ ổn định tâm tình, nở nụ cười xinh đẹp, ngay cả âm cuối đều mang theo chút rung động câu nhân: “Các ngươi đang nhìn cái gì?”

Y đưa mắt nhìn bọn họ như vậy, trong mắt cứ như có phong tình vạn chủng, cánh tay trần trụi ở trước mặt, xương quai xanh tinh xảo động lòng người, đầu vú như ẩn như hiện, mỗi một phần đều làm cho máu mũi của Kỳ Thạc và Kỳ Canh nghịch lưu, khí tức trở nên hỗn loạn.

“Không… Không nhìn cái gì cả.” Hai huynh đệ cười khổ không ngừng, nhưng lại không dám thừa nhận, trong lòng lẩm bẩm mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, nếu bảo bối không đồng ý nghìn vạn lần không thể có suy nghĩ không an phận, đã lỡ suy nghĩ thì không có thể có động tác phi lễ, không thôi thật vất vả mới hống người nọ xong quay đầu lại liền để y trốn mất.

Tuy rằng nụ cười này của tâm can bảo bối, đã khiến hai cái lều trướng đến thật cao, đã sớm chọc thủng trời xanh, bọn họ phải nhẫn đến mức phải kêu gào ra bản thân có bao nhiêu khổ cực có bao nhiêu xót xa.

“Ta không hấp dẫn sao? Các ngươi cũng không thèm nhìn?” Thanh âm y cất cao, cố ý cố tình gây sự nói.

“Đẹp đẹp, bảo bối ngươi đẹp mắt nhất!” Tổ tông à, đến tột cùng đây là muốn cho nhìn hay không muốn cho nhìn hả! Kỳ Thạc Kỳ Canh hận không thể tự chọc mù mắt, như vậy đã không cần bị làm khó đến thế này rồi.

“Hừ, đẹp cũng không thể cho các ngươi nhìn không được, hảo hảo chà lưng.” Dừng một chút, y nói tiếp, “Nếu không chà, nước đã sắp lạnh đến nơi rồi.” Liễu Nghi Sinh cứ như một vị đại gia mà xoay người sang chỗ khác, cố ý đứng dậy, hoàn toàn để lộ ra tấm lưng xinh đẹp của mình, ý tứ rất rõ ràng, chà đi.

Đây là ban ngày nha, tấm lưng của y oánh bạch như mỹ ngọc, làn da tinh tế, tản ra ánh sáng ôn nhuận mà nhu hòa, Kỳ Thạc Kỳ Canh cho dù có chết cũng sẽ không quên tư vị khi sờ lên tấm lưng này đâu.

Nhưng hiện tại tâm can bảo bối lại trần trùi trụi bày ra ở trước mặt mình như thế, ung dung thoải mái, một bộ dáng tùy tiện để người khác sờ, bọn họ ngoại trừ tiếp tục nhịn tiếp tục nghẹn, bất kỳ động tác không an phận nào cũng không dám làm, chân chính là so với thập đại cực hình còn tàn khốc hơn.

Gần như hai người đã cắn nát răng, tay run run, tổ tông dưới sự thoải mái liền hừ ra tiếng, khó chịu liền mắng, thỉnh thoảng còn cố ý câu dẫn bọn họ, hết lăn qua lăn lại lại tới hành hạ, tốt xấu gì rốt cuộc cũng đã hoàn thành đại nghiệp tắm rửa gian nan nhất trong lịch sử.

Liễu Nghi Sinh tắm đến thoải mái, nhìn cũng đã nhìn đủ vẻ mặt thống khổ của bọn họ, cuối cùng cũng lòng nảy lòng từ bi mà mở miệng nói một câu: “Nước lạnh rồi, thay y phục xong liền không cần các ngươi, đi ra ngoài đi.”

Kỳ Thạc Kỳ Canh như được đại xá, gần như là chật vật không chịu nổi mà ngã trái đụng phải đi ra ngoài, ngay cả bước chân trái trước hay là bước chân phải trước cũng không cần biết tới. Liễu Nghi Sinh nhìn bọn họ, bật cười hì hì, thấy hai người đại ngốc cũng coi như là nghe lời mình, đêm nay liền đối tốt với bọn họ một chút, để cho bọn họ ngủ bên giường của mình là được rồi.

Mà hai người đại ngốc này vẫn còn dục hỏa chưa tiêu, vào đầu đông hơi rét, ngâm mình trong dòng suối nhỏ lạnh lẽo cả một buổi chiều, chỉ vì muốn khiến cho hạ thể đáng thương có thể giảm sưng.

“Kỳ Thạc, ta nghĩ sớm muộn gì ta cũng bị tổ tông này lăn qua lăn lại đến chết.” Kỳ Canh mang vẻ mặt đau khổ nói.

“Phụ nữ có thai vốn là hỉ nộ vô thường, nhịn một chút a, chờ đến khi bé con được sinh ra rồi thì sẽ tốt hơn một chút.” Kỳ Thạc an ủi, tuy nói là như vậy, nhưng đến khi nào thì Tiểu Liễu Nhi của bọn họ mới chịu cho hai người một chút sắc mặt tốt đây, hắn là thật không có lòng tin mà.

Cuộc sống đau khổ này, đến khi nào thì mới kết thúc a!

Các con ăn khổ, nhưng đối với Kỳ Thiên Hữu mà nói, những ngày gần đây là những ngày hạnh phúc đến nguy luôn rồi. Bởi vì Mộ Ngôn nói, Tiểu Liễu Nhi không chịu dọn về, ba đứa nhỏ đều ở nhà Mộ Ngôn, y thân là một trưởng bối lại ngây ngốc ở đó, miễn bàn có bao nhiêu xấu hổ, cho nên dứt khoát dọn đến ở cùng hắn, đối với Kỳ Thiên Hữu, thực sự là nằm mơ cũng sẽ cười đến tỉnh.

“Mộ Ngôn ngươi muốn ngủ ở phòng nào? Tân phòng thì sao? Giường lớn nhất mềm nhất!” Kỳ Thiên Hữu đang cao hứng đến mức hoa chân múa tay vui sướng, hắn cũng biết Liễu Mộ Ngôn là đánh chết cũng không có khả năng ngủ cùng với mình, thế là chủ động đưa ra ý kiến cho Mộ Ngôn chọn phòng.

“Làm gì có đạo lý trưởng bối ngủ trong tân phòng của hài tử chứ.” Liễu Mộ Ngôn mặt lạnh liếc hắn một cái, suy nghĩ một chút rồi nói: “Nếu trong nhà không có phòng dư, ta ngủ trong phòng của ngươi là được, ta sẽ trải chăn nằm dưới đất.”

“Sao có thể vậy được! Đương nhiên là ta sẽ trải chăn nằm dưới đất, ngươi ngủ giường, ngủ giường. Ta ở dưới giường coi chừng ngươi, tuyệt đối không thể kém hơn hai tiểu tử thúi kia!” Nhất định là hắn đã được thần linh chiếu cố rồi, loại này so sánh với bánh từ trên trời rơi xuống còn mỹ vị hơn là sao vậy nè?

“Ừm, vậy ngươi trải chăn nằm dưới đất đi.” Liễu Mộ Ngôn nhìn thấy vẻ mặt cười bỉ của hắn cũng không thèm để ý tới, rất bất đắc dĩ, nếu như ở tại nhà mình, không cẩn thận đánh vỡ hài tử thân mật, cái mặt già nua của y cũng không biết là phải đặt ở chỗ nào nữa đâu, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có thể ở tạm trong nhà Kỳ Thiên Hữu vài ngày, đến khi Tiểu Liễu Nhi được Kỳ Thạc Kỳ Canh dỗ trở về thì thôi, xem tình thế hiện tại, có lẽ cũng không còn quá xa nữa rồi.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 34 – HTTS


34. Dùng sức lăn qua lăn lại



Từ nhỏ Liễu Nghi Sinh đã tinh quái nghịch ngợm, thường ngày nếu muốn chỉnh ai, chỉ cần động động ngón tay cũng đã có thể khiến cho người khác không ngừng kêu khổ, huống chi hiện tại còn đang mang thai, tính tình kém tới cực điểm, tâm tư sẽ tồn tại ý nghĩ không cho hai người Kỳ Thạc Kỳ Canh được sống thoải mái, đợt lăn qua lăn lại này, hai huynh đệ số khổ bị giày vò đến mức mất đi nửa cái mạng luôn rồi.

Chỉ cần lấy chuyện ăn cơm ra mà nói, y ăn không vào thức ăn do Liễu Mộ Ngôn làm, cần phải là của Kỳ Thiên Hữu làm mới ăn. Nếu chỉ là một ngày ba bữa thông thường, Kỳ Thiên Hữu ước gì có thể làm toàn bộ cho con dâu, thế nhưng Tiểu Liễu Nhi nào có thể ăn một ngày ba bữa thông thường cho được đây? Giờ tý kêu gào đói bụng, vậy cũng còn đỡ, lúc ăn khuya, đáng sợ nhất là giờ thân không ngủ được, cứ đòi ăn mãi, toàn bộ người trong Kỳ Lân Thôn đều đã đi ngủ, lại kêu Kỳ Thiên Hữu phải làm cơm, vậy cũng quá không có tính người rồi.

Đương nhiên Liễu Nghi Sinh cũng biết như vậy là không tốt, dù sao người y muốn chỉnh cũng không phải Kỳ bá bá, mà là hai tên hỗn đãn này, sao lại có đạo lý bắt Kỳ bá bá phải làm việc vất vả được. Trước đây đã từng nói rõ ràng với hai huynh đệ, y muốn ăn hương vị thức ăn do Kỳ bá bá làm ra, nhưng phải là hai người bọn họ tự mình làm, nếu như không làm ra được mùi vị giống nhau, tiểu gia ta cũng không hiếm lạ, phải bỏ hết toàn bộ.

Quân tử xa nhà bếp, hơn nữa trong nhà có một phụ thân đầy đủ sở trường từ nấu cơm đến vá áo, hai huynh đệ bọn họ khi nào thì học qua loại kỹ năng bực này đây. Thế nhưng vợ đã nói muốn ăn cơm của bọn họ nấu, nhìn thấy y đã có nhiều ngày ăn ngon, ít nôn, cằm cũng không còn nhọn như trước đây nữa, hai người cảm thấy rất là vui mừng, cắn răng một cái giậm chân một cái, làm gì cần phải nói lời vô ích nữa, một chữ thôi, học!

Về phương diện làm cơm, hiển nhiên là Kỳ Thạc tương đối có thiên phú hơn, hắn quấn quít lấy Kỳ Thiên Hữu học cả ngày trời, tuy rằng Liễu Nghi Sinh cũng không có khen cái gì, đôi khi còn hơi xoi mói nói không có ăn ngon như của phụ thân bọn họ làm, nhưng cuối cùng cũng từ lần đầu tiên sau khi làm xong y không cần suy nghĩ mà cho vứt hết toàn bộ, đến bây giờ đã có thể ăn hơn phân nửa rồi.

Tuy rằng phương diện tay nghề đã có thể giải quyết, nhưng còn vấn đề nguyên liệu nấu ăn cũng rất là khó giải quyết. Then chốt nằm ở chỗ, thời điểm Tiểu Liễu Nhi đòi ăn thường là nửa đêm, giữa ban ngày tiểu tổ tông y đã ngủ no rồi, buổi tối kêu đói, la hét muốn ăn canh cá.

Trời đã khuya rồi phải đi đâu để mua cá chứ? Lý đại bá người đánh cá trong thôn cũng đã về sớm nhà nghỉ ngơi rồi.

“Bảo bối, sáng mai lúc trời vừa sáng, ta sẽ lập tức đi tìm Lý đại bá mua cá làm cho ngươi ăn có được hay không, hôm nay ăn đỡ vài thứ lót dạ trước đi, đảm bảo ngày mai lúc ngươi vừa mở ra mắt liền có thể uống canh cá thơm ngon rồi.” Kỳ Thạc liếm mặt dụ dỗ nói.

“Không được, chính là hiện tại muốn ăn, các ngươi không kiếm được cá, ta liền nhịn đói cả đêm, dù sao thì đối với mấy thứ khác ta cũng không muốn ăn uống gì.” Liễu Nghi Sinh mới không phải người dễ bị thu phục như vậy, mặt y vừa nhăn lại, hai huynh đệ liền cấp bách.

“Được được, để bọn ta nghĩ biện pháp, ngươi chờ bọn ta một chút a.” Còn có biện pháp gì nữa, chỉ có thể kiên trì, vào đêm trăng thanh gió mát, đi tìm cá thôi!

Kỳ Lân Thôn có một dòng suối nhỏ, nước suối trong vắt, phong cảnh đẹp mắt, là địa phương mà khi còn bé ba người thường hay đến để nghịch nước. Vào buổi sáng, xác thực sẽ thấy được những con cá nhỏ đang bơi qua bơi lại trong nước.

Nhưng bây giờ là đêm tối, ánh trăng gần đến mười lăm tháng tám nên cũng sáng sủa, chiếu lên trên mặt nước của dòng suối nhỏ, đó cũng là một mảnh yên tĩnh, làm gì có bóng dáng của con cá nào chứ.

“Không có biện pháp, chỉ có thể làm như thế thôi.” Kỳ Thạc thở dài bất đắc dĩ nói, đừng nói tổ tông muốn ăn cá, cho dù có muốn ăn thịt rồng thì bọn họ cũng phải vào miếu long vương bắt cho y đi?

“Ừm, ngươi tới trước, ta tìm phía sau.” Kỳ Canh gật đầu, cũng may hai người bọn họ là một băng một hỏa, không thôi sẽ thật giống như hai thằng ngu vào nửa đêm còn ngồi ở bên suối nhỏ câu cá, nhất định sẽ trở thành chuyện cười của Kỳ Lân Thôn, sau đó lưu vào sử sách luôn.

Kỳ Thạc hít sâu một hơi, chậm rãi dâng hàn khí trong cơ thể lên, phát ra một tiếng gầm nhẹ, sau đó liền biến thành hình thú, phun ra một ngụm hàn khí thật to lên mặt nước của dòng suối, dòng suối nhỏ chậm rãi bị đông lại từ ngoài vào trong.

Ngay sau đó Kỳ Canh liền biến thân, phát ra một cầu lửa rọi trên mặt suối, thấy phía dưới có cá liền dùng lửa hòa tan băng, để Kỳ Thạc đã khôi phục về hình người bắt lấy con cá đầu tiên là bị đông cứng đến choáng váng sau đó lại bị nướng đến ngây người.

Hành tẩu trên mặt băng vốn cũng không phải là chuyện dễ dàng gì, đáng thương hai huynh đệ vừa đi được vài bước đã trượt té lộn mèo một cái, thiệt sự là thiên tân vạn khổ.

Cứ như vậy mà bắt hơn mười con, cuối cùng chọn ra một con to mọng nhất, thường ngày Tiểu Liễu Nhi thích ăn nhất, phóng sinh những con khác trở lại dòng suối, sau đó Kỳ Canh làm tan mặt băng, rốt cuộc mới hoàn thành nhiệm vụ.

Liễu Nghi Sinh uống canh cá nóng hôi hổi, trong ngực thoáng có chút hài lòng, sắc mặt cũng không còn khó coi như vậy nữa, hiếm khi mới nghe được một câu khen ngợi: “Ừm, mùi vị cũng không tệ lắm.”

Đâu phải y không biết hơn nửa đêm để có thể bắt được cá, không biết hai huynh đệ đã phải hao tốn bao nhiêu công phu, nhìn thấy bọn hắn bị mình giày vò mà ra khỏi cửa với áo mũ chỉnh tề, hiện tay về nhà với cánh tay trần, trên đầu gối rõ ràng còn có vài vết tích vừa mới té xong, nhất thời cũng có chút đau lòng.

“Hì hì, bảo bối ngươi thích là tốt rồi. Hôm nào…” Kỳ Canh cũng sắp lệ nóng doanh tròng, đã bao lâu rồi hắn còn chưa được nghe tiểu tổ tông này nói lời tán thưởng vậy kìa?

“Nếu ngươi muốn ăn hôm nào chúng ta liền làm cho ngươi!” Kỳ Thạc vội vàng bưng kín cái miệng của đệ đệ ngốc, sợ hắn đắc ý xong liền hí hửng, sau đó lại nói ra cái gì khiến Tiểu Liễu Nhi mất hứng nữa thì nguy to. Hiện tại tổ tông này chính là một ngọn núi lửa đang hoạt động, một giây trước vẻ mặt còn đang ôn hòa nhưng vào một giây kế tiếp đã có thể đông chết người khác rồi.

Liễu Nghi Sinh thấy bọn họ run run rẩy rẩy như thế cũng vui vẻ. Y lặng lẽ cười nói: “Ta ăn no, các ngươi cũng mệt mỏi chết đi, đêm nay đừng đứng canh ta ngủ nữa, trải chăn đệm ra nằm dưới đất, cùng ta đi.”

Có người để lăn qua lăn lại, vào thời điểm mất hứng muốn đánh liền đánh, muốn mắng liền mắng, có yêu cầu bốc đồng gì cũng đều có thể tùy thời đưa ra, nhìn thấy gương mặt bọn họ đau khổ lại không dám không nghe theo, cuối cùng cũng làm xong toàn bộ, loại cảm giác hài lòng vô cùng này rõ ràng đã khiến thể xác và tinh thần của Liễu Nghi Sinh đều thoải mái hơn không ít.

Lúc đầu mang thai bởi vì ăn uống không tốt nên cứ nôn mửa mà hiện tại thì trên cơ bản đã bù lại toàn bộ số thịt trên người rồi. Thân hình của thiếu niên vốn có vẻ tinh tế, hiện tại lại đẫy đà không ít, còn có một loại hương vị lạ lùng như có như không, khiến hai huynh đệ không có can đảm tới gần, sợ là chỉ nhích lại gần một chút chính mình liền nhịn không được, lại động thủ động cước với y.

Liễu Nghi Sinh lại hoàn toàn không cố kỵ, y dám chắc cho dù hai người này ăn gan hùm mật gấu cũng không dám không tôn trọng ý kiến của mình, chuyện xấu gì đó liền càng không có giới hạn.

Y phát hiện hai người không dám lại gần mình lắm, có một lần y cố ý dựa lên người Kỳ Canh, hắn còn che mũi né tránh, lúc đó y đã từng tức giận mà mắng: “Lẽ nào trên người ta có mùi hôi thối gì khiến ngươi không dám lại gần sao?”

“Sao có khả năng đó được, là ngươi quá thơm, ta ngửi xong liền thượng hoả.” Kỳ Canh kích động ngẩng đầu lên để ngừng chảy máu mũi, cái loại hương thơm này thực sự là quá muốn mạng mà, tế tự đại nhân từng nói sau khi mang thai cơ thể mẹ sẽ có lực hấp dẫn về phương diện kia, muốn bọn họ khắc chế một chút quả nhiên là không phải nói mò mà.

Chút ngoài ý muốn này khiến trong đầu Liễu Nghi Sinh hiện lên ý xấu chỉnh người, nhãn châu của y chuyển động, cười nói: “Thực ra ta cảm thấy đã lâu rồi mình chưa có tắm rửa, vừa nãy cứ đổ mồ hôi, nhất định là không dễ ngửi, các ngươi mang một cái thùng gỗ đến đây, ta muốn tắm rửa một chút!!”
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 33 – HTTS



33. Trung khuyển khó làm



Bị lạnh lùng chừng mấy ngày, hiện tại hình dung Kỳ Thạc Kỳ Canh bằng câu sống một ngày đều bằng một năm cũng không quá đáng, sau khi nhận được lệnh triệu hoán bọn họ liền mừng rỡ đến mức sắp có thể bay lên trời luôn rồi. Quả thực là mấy ngày nay hai người đã ăn không ít khổ, sống chừng hai mươi năm trời, sẽ không có một khắc nào so được với chuyện Tiểu Liễu Nhi không thèm để ý tới bọn họ sau khi hai người phải gánh tội oan đâu.

Tiểu Liễu Nhi ba nói năm sai, không cho phép bọn họ xuất hiện ở trước mặt của y. Ban ngày quả thực là hai người không dám xuất hiện, thế nhưng đến buổi tối dù làm thế nào cũng không nhẫn nại được, may mà tế tự đại nhân cũng mở một con nhắm một con mắt, bọn họ có thể nhân thời điểm Tiểu Liễu Nhi ngủ say mà len lén tiến vào phòng của y, nín thở tập trung quan sát, nhiêu đó cũng đã là một sự thỏa mãn lớn lao rồi.

Nhưng lúc chưa thấy người còn không tính, hiện tại đã được thấy tận mắt, sau khi Tiểu Liễu Nhi mang thai thì rõ ràng thân hình đã gầy hơn không ít, thấy cảnh cằm nhỏ biến nhọn giống như là có ai đó dùng lực đâm vào tim của bọn họ, tuyệt đối khiến hai người đau lòng đến muốn chết muốn sống, hận không thể hướng về phía ánh trăng tru lên vài tiếng, ôm y vào trong ngực hảo hảo bảo bối bảo bối, thẳng đến khi bù đắp lại đủ mấy miếng thịt đã đánh mất mới thôi.

Thấy được, sờ không được, đau lòng gần chết, nhưng ngay cả hôn lên trán một cái cũng không thể làm, rất sợ sẽ đánh thức Tiểu Liễu Nhi. Dưới cái loại tra tấn này, hai người ca ca chỉ có thể ngồi chồm hổm dưới đất nhìn vẻ mặt ngủ say của tâm can bảo bối, vừa nhìn chính là cả một đêm. Lòng của bọn họ đều bị Tiểu Liễu Nhi nắm chặt, chỉ cần chân mày của Tiểu Liễu Nhi nhíu lại, tim của bọn họ liền bắt đầu đau đớn, Tiểu Liễu Nhi mộng đẹp nở nụ cười ngọt ngào, bọn họ cũng sẽ vui vẻ giống như được ăn mật đường. Vừa nhìn liền thẳng đến khi trời gần sáng mới bằng lòng rời đi, tối hôm sau lại kiên trì đến báo danh, dường như cái gì cũng không dám hi vọng, chỉ cần có thể nhìn y một cái là tốt rồi.

Lần này được triệu kiến, mặc dù Tiểu Liễu Nhi có nói, không phải là muốn tha thứ cho bọn họ, chỉ là vì tế tự đại nhân quá bận rộn, để cho hai người đến hầu hạ y, nhưng như vậy cũng đã đủ khiến cho bọn họ vui đến sắp hỏng rồi, không nói hai lời liền chạy sang chỗ của người trong lòng, nghe nói y ăn uống không được tốt, còn đặc biệt mang theo bánh hoa quế do phụ thân làm riêng cho y.

Liễu Nghi Sinh còn đang thai nghén, hôm qua suy nghĩ minh bạch muốn cho hai huynh đệ đến làm trâu làm ngựa, sáng nay khẩu vị ăn uống đều biến tốt hơn, còn ăn được cả một bát cháo. Nào ngờ dường như tiểu gia khỏa này không định để y sống dễ chịu, vừa mới ăn cháo vào xong nó liền khuấy đảo ở trong bụng, y ôm lấy ống nhổ nôn đến rối tinh rối mù.

“Tiểu Liễu Nhi, sao lại nôn ra rồi!” Đây là lần đầu tiên hai huynh đệ thấy y phản ứng mãnh liệt như thế, trong lòng liền kinh hãi, Kỳ Canh xông lên giúp y vỗ lưng thuận khí, Kỳ Thạc đi lấy chút nước đưa y súc miệng.

Sau khi Liễu Nghi Sinh nôn xong thì đã có chút thoải mái hơn, thấy hai huynh đệ người đã khiến y phải nôn thành như vậy, lập tức liền trào lên sự phẫn nộ. Chỉ thấy đôi mắt phượng của y trừng lên, khôi phục chút khí lực giãy ra khỏi cái ôm của Kỳ Canh sau đó liền mắng: “Thấy ta nôn thành như vậy có phải là các ngươi rất đắc ý hay không?”

Đây thuần túy chỉ là bịa đặt, rảnh rỗi đi gây sự. Hai huynh đệ thương y như tính mệnh nếu như có thể thay y chịu tội, tuyệt đối là nghĩa bất dung từ, cho nên như thế nào lại có thể đắc ý vì nỗi thống khổ của y được đây?

Cánh tay đang ôm Liễu Nghi Sinh của Kỳ Canh bị y hất ra, thế nhưng hắn lại không dám cứng rắn ôm vào, chỉ có thể thu hồi mà lúng túng vò đầu.

Kỳ Thạc đang ngồi chồm hổm dưới đất đút nước cho y cười khổ nói: “Ngươi nghĩ đi nơi nào vậy, nhìn ngươi chịu tội, chúng ta chỉ hận không thể nôn thay ngươi, nhìn ngươi biến gầy, chúng ta liền hận không thể lóc thịt trên người ra đắp vào cho ngươi đâu. Cho nên ở đâu mà đắc ý đây?”

Lời Kỳ Thạc nói rất êm tai, vẻ mặt Liễu Nghi Sinh có hơi bớt giận, thế nhưng ngoài miệng vẫn là không chịu buông tha mà nói: “Hừ, còn không phải là do lỗi của các ngươi.”

“Đúng đúng, đều là của lỗi của chúng ta, nếu Tiểu Liễu Nhi muốn giết muốn quả (róc xương lóc thịt), chúng ta ngay cả một câu oán hận cũng không dám nói.” Kỳ Canh vội vàng bày tỏ lòng trung thành, hắn không thể nói được như Kỳ Thạc, nhưng sự chân thành tha thiết trong lời nói lại không thể khiến Liễu Nghi Sinh nghi ngờ.

Dường như đã có hơi mềm lòng rồi. Nhưng nhận thua chỉ vì mấy câu nói công phu của hai người bại hoại này thì chẳng phải là quá mất mặt hay sao? Liễu Nghi Sinh mím môi nói: “Ta đói bụng, cho ta thứ gì đó mà ăn vào sẽ không nôn đấy.”

Lời này gãi đúng chỗ ngứa. Kỳ Canh lập tức lấy ra bánh hoa quế do Kỳ Thiên Hữu làm, cẩn thận chia làm vài khối nhỏ, giống như hiến vật quý mà cười ngây ngô đưa đến trước mặt Liễu Nghi Sinh nói: “Bảo bối Tiểu Liễu Nhi, ca đút ngươi có được hay không, khi còn bé ngươi cứ để Kỳ Thạc đút ngươi, ta rất là ghen tỵ.”

“Tiểu Liễu Nhi ăn chút đi, bây giờ không phải là mùa hoa quế, phụ thân đã phải đi đến một nơi rất xa để tìm được chút hoa quế này, người biết ngươi thích ăn, đêm qua đã thức cả đêm để làm đó.” Kỳ Thạc ở bên cạnh cổ vũ, nếu như hiện tại dỗ được vợ, sau này phụ tử ba người cũng không cần đáng thương đến mức ai cũng không có biện pháp ngủ ngon giấc nữa rồi.

Bánh hoa quế trong suốt óng ánh, hương thơm xộc vào mũi, mùi vị giống như đúc cái hương vị mà khi còn bé chính mình từng nếm qua, đột nhiên mũi của Liễu Nghi Sinh có chút chua xót, mặc kệ hai huynh đệ này có hỗn đản ra sao, từ nhỏ đến lớn Kỳ bá bá vẫn đối đãi với mình cực tốt. Hiện tại hoa quế khó tìm, nghĩ đến liền biết muốn tìm được cũng thập phần khổ cực rồi, phần tâm ý này không thể uổng phí được. Y hé miệng nhu thuận ngậm lấy khối bánh hoa quế được Kỳ Canh đặt ở bên miệng, hương vị ngọt ngào thơm ngon hòa tan ở trong miệng, sau đó thấm vào cả tâm can, ngay cả cảm giác nôn mửa giống như đều đã tan thành mây khói rồi.

Thế là y cũng không làm ra vẻ nữa, há mồm liền nói với Kỳ Canh: “Còn muốn.”

Đây là nói muốn bánh hoa quế, thế nhưng cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên một cái, đầu lưỡi phấn nộn, biểu tình đòi ăn thực đáng yêu, tâm của hai huynh đệ cũng theo đó mà nhuyễn ra. Kỳ Canh không ngừng vội vàng đưa lên tiếp một khối, cứ uy từng khối như thế, rất nhanh thì một giỏ bánh hoa quế nhỏ đã trở nên trống rỗng.

“Ha ha, phụ thân kêu chúng ta đến đây nhận lỗi với người, hoa quế rất khó tìm, hắn cũng liền tự đi hái. Lần tới khi đến mùa hoa nở, sẽ làm cho ngươi ăn nhiều hơn một chút.” Kỳ Thạc vừa sắp xếp lại giỏ xách vừa giải thích.

“Không cần khiến Kỳ bá bá phải khổ cực.” Liễu Nghi Sinh quay đầu lại không muốn nhìn vào ánh mắt ẩn tình đưa tình của nam nhân.

“Sao lại còn gọi là Kỳ bá bá, không phải ngày ấy đã đổi giọng gọi phụ thân rồi sao?” Kỳ Canh không đầu óc, sau khi thốt ra lời này, Kỳ Thạc liền biết không ổn.

Quả nhiên vừa nhắc tới ngày ấy, sắc mặt của Liễu Nghi Sinh vừa mới trở nên dễ nhìn một chút nay lại lập tức xụ xuống. Hai người bọn họ còn mặt mũi nhắc tới chuyện ngày ấy? Thực sự là ngay cả thời gian tốt đẹp trong một nén nhang cũng không giữ nổi mà!

Liễu Nghi Sinh thụi một cái vào Kỳ Canh đang dựa sát bên cạnh, sau đó liền ngã xuống giường: “Ta muốn ngủ trưa, hai ngươi cút đi.”

“Không phải là mới vừa dậy không bao lâu hay sao?” Hai huynh đệ không ngừng kêu khổ, mới nhìn thấy người chưa được bao lâu, chỉ nói có mấy câu a, ngay cả bàn tay nhỏ bé còn chưa từng được vuốt ve nha. Tuy rằng sau khi Tiểu Liễu Nhi mang thai bọn họ đều nắm chắc thời gian ngủ của y, nhưng còn chưa tới giờ thìn, chưa trưa mà đi ngủ không phải là ngủ có chút nhiều hay sao.

“Sao vậy? Có ý kiến?” Liễu Nghi Sinh cũng lười nói nhảm với bọn họ, chân mày dựng lên lạnh nhạt nói.

“Không có không có, Tiểu Liễu Nhi thích ngủ bao lâu thì cứ ngủ bấy lâu.” Kỳ Thạc dỗ dành nói.

“Tiểu Liễu Nhi ngủ có nóng hay không, để ta ở bên cạnh quạt cho ngươi đi!” Kỳ Canh liều mạng nghĩ ra lý do để có thể khỏi phải rời đi, ngây ngốc ở trong phòng của Tiểu Liễu Nhi, ngửi được hương vị của y cũng đã là chuyện tốt đẹp rồi!

Đã đến tám tháng âm lịch, đắp một tấm mền còn ngại lạnh thì làm gì cần tới quạt gió chứ. Liễu Nghi Sinh liếc mắt không thèm nói, quyết định không để ý tới hai cái tên ngu ngốc này, bọn họ thích nhìn thì cứ để cho bọn họ nhìn, dù sao thì hai người cũng đã nhìn vài buổi tối rồi, cũng không thấy mình thiếu đi khối thịt nào.

Liễu Nghi Sinh xoay lưng về phía bọn họ, đã nhiều ngày rồi chưa từng cảm nhận được loại cảm giác thỏa mãn này, vừa ấm áp lại vừa an tâm, rất đương nhiên là chỉ sau một chút y liền tiến vào giấc ngủ ngọt ngào.
 972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny