12/24/15

Chương 14 – HTTS (H)


14. Mối tình đầu (thịt tra)



Liễu Nghi Sinh chưa từng tiếp xúc qua loại chuyện như vậy, nhưng tâm tư của y bởi vì nghe được loại thanh âm kinh khủng này liền không tự chủ được, không hiểu tại sao lại trở nên run rẩy, mặc dù đối với chuyện hoan hảo là một chút khái niệm cũng không có, nhưng cái loại tình dục này chính là bản năng của con người, ngay cả một đứa nhỏ chưa hiểu chuyện, có lẽ khi nghe được đông cung sống cũng sẽ cảm thấy xấu hổ đi, huống chi là Liễu Nghi Sinh đã lên mười sáu rồi. Mười sáu tuổi, ở trong xã hội loài người đã là tuổi có thể làm chuyện đó.

Cho nên mặt của Liễu Nghi Sinh trở nên nóng bừng mà tim cũng nóng theo không kém, cảm giác nóng hô hô từ đáy lòng lẻn đến trên gò má, trên khuôn mặt trắng nõn trong suốt tràn đầy vẻ đỏ rực, càng thêm chọc cho Kỳ Thạc tâm viên ý mã.

“Tiểu Liễu Nhi cũng biết bọn họ đang làm cái gì sao?” Kỳ Thạc xấu xa thấy thân thể trong ngực không ngừng phát nhiệt, còn mềm nhũn mà dán lấy mình, biết đây là Tiểu Liễu Nhi cũng đã trưởng thành rồi, đối với chuyện nam nam có cảm tính thể nghiệm. Hắn thừa cơ để người ngồi lên giữa chân của mình, hai tay còn choàng qua thắt lưng của y, khẽ hôn vào bên tai y.

“Không, không biết, thật kỳ quái.” Liễu Nghi Sinh thấy Kỳ Thạc nói bên tai mình, cảm giác thổi khí nhè nhẹ khiến y có chút nhột lại có chút xấu hổ, trước đây cũng sẽ không như vậy nha? Hắn bị làm sao vậy, ngã bệnh sao?

“Tiểu Liễu Nhi còn nhớ rõ vào cái năm ngươi mười hai tuổi ấy, ngươi để xổng bọ cánh cứng thần của tế tự đại nhân, bị tế tự đại nhân phạt đứng, ta đã dạy ngươi cặp bọ cánh cứng kia đang làm cái gì chứ?” Kỳ Thạc thấy hai bên lỗ tai của y càng đỏ càng thêm đáng yêu, thập phần muốn ngặm lấy vành tai nho nhỏ nóng nóng kia vào trong miệng mút một chút, không biết sẽ là dạng tư vị gì đây.

“Giao phối sao?” Hiện tại Liễu Nghi Sinh không chỉ mặt nóng tim ngứa tai nóng, hình như toàn thân đều có dòng điện nhẹ nhàng trượt tới trượt lui, loại cảm giác này vừa kỳ quái lại có chút thoải mái, theo trực giác y không nên tiếp tục làm ổ trong lòng Kỳ Thạc nữa, nhưng lại không còn khí lực để dời thân thể qua một bên, chỉ có thể mặc cho hắn ôm mình như thế, lúc nói chuyện, môi sẽ lơ đãng cọ đến lỗ tai y, mang theo hơi thở nóng hổi thẳng tiến vào vành tai đang run rẩy.

“Không sai, thanh âm hiện tại mà Tiểu Liễu Nhi đang nghe, chính là âm hưởng sẽ phát ra khi người lớn giao phối, là chuyện sẽ làm trong lúc đó với người mình thích nha. Tiểu Liễu Nhi có thích ca hay không?”

“Thích a.” Vấn đề này không phải đã rất rõ ràng rồi sao? Hắn và hai huynh đệ là cùng nhau lớn lên từ nhỏ, ngoại trừ phụ thân của mình, bọn họ chính là người thân cận nhất, làm sao sẽ có đạo lý không thích cho được đây.

“Không phải là kiểu thích giữa bạn bè thân thiết, là kiểu thích mà ca muốn hôn ngươi, ôm ngươi, muốn cưới ngươi về nhà, giao phối như vậy với ngươi.”

“Ta không biết…” Liễu Nghi Sinh bị Kỳ Thạc khiến cho cả người đều không được bình thường, khuôn mặt tuấn tú tràn ngập mị lực giống đực của Kỳ Thạc đã dán lên mặt mình khiến cho vành tai và tóc mai chạm vào nhau, cọ cọ xong rồi cư nhiên còn vươn đầu lưỡi liếm lên khuôn mặt của y. Này, này cũng không phải chó con a, sao lại còn có thể liếm người nữa cơ chứ? Chỉ là bị Kỳ Thạc liếm như thế, tiếng dâm kêu sát vách đều nghe thành mơ hồ, trong óc ong ong như có con ruồi bay quanh, ầm ĩ chịu không được.

Người quá quen thuộc lại làm ra khiêu khích xa lạ với y, hơn nữa còn ẩn chứa vô hạn ngọt ngào sủng ái, trong lòng Liễu Nghi Sinh ngọt ngào không chịu nổi, mặc dù có chút xấu hổ, nhưng mình một chút cũng không ghét hành vi của hắn, y không biết loại tâm tình kỳ quái này có gọi là thích hay không, chỉ là khí tức, độ ấm trong ngực của Kỳ Thạc khiến y cảm thấy an tâm đến khó hiểu, dường như bị hắn làm ra loại động tác thân cận này cũng khiến bản thân cảm thấy rất vui sướng.

Tuy rằng trước đây Kỳ bá bá cứ hay nói giỡn, muốn để y gả cho con hắn, nhưng y cũng chưa từng chân chính nghĩ tới sau này sẽ kết thành bầu bạn ở cùng một chỗ với Kỳ Thạc, bây giờ bị hắn ôm, cảm thấy như thế cũng không chán ghét, như vậy không phải nói rõ y cũng là thích Kỳ Thạc sao?

“Bốn năm trước Tiểu Liễu Nhi còn cầu ca giao phối với ngươi nha, hiện tại đã muốn trở mặt rồi sao?” Đây cũng là lần đầu tiên Kỳ Thạc trêu trọc như thế, nhưng thiên phú ngựa đực dường như đã biến hắn thành một tay lão luyện trong tình trường, bên trên tinh tế liếm khuôn mặt trắng noãn phấn nộn, cái cổ, lỗ tai, ôm lấy vòng eo thon nhỏ của của Liễu Nghi Sinh, mà tay của hắn cũng hạnh kiểm xấu đi cởi y kết (nút áo) ra, thăm dò vào trong y phục, chạm đến da thịt nóng bỏng không gì sánh được.

Hmm… Thật kỳ quái… Không được, như vậy quá kỳ quái.” Liễu Nghi Sinh có chút né tránh, thân thể ngây ngô có bản năng truy đuổi và chống cự với khoái cảm, mâu thuẫn đến rối tinh rối mù. Nhưng sao mà Kỳ Thạc chịu để y né tránh cho được, bàn tay to vuốt ve thân thể trong lòng giữa mềm mại lại mang theo chút cứng rắn, là một cơ thể hoàn mỹ, khi dò xét đến sườn thắt lưng nhạy cảm liền đụng được đầu vú tinh xảo động lòng người.

Ngực của thiếu niên không thể so với bọn họ, cơ ngực phát triển đến mức cứng rắn như đá, mà lại như là có hấp lực, xúc cảm tốt đến mức làm cho người khác một khi vuốt ve sẽ không muốn buông ra.

“Kỳ Thạc, ngươi đang làm cái gì vậy nha, xoa ta thật là khó chịu…” Liễu Nghi Sinh tránh không được cũng trốn không ra, lần đầu y được thưởng thức loại tư vị vừa xa lạ vừa thẹn thùng này, trong lòng hơi hoảng sợ, dường như là sắp xảy ra chuyện không nên xảy ra, mà loại chuyện đó còn mang theo chút ngây ngô ngọt ngào, không tự chủ được lại không muốn phản kháng, chỉ là đang mong đợi nó đến, ngay cả giọng nói cũng là vừa mềm vừa xót.

“Là khó chịu hay là thoải mái? Đầu vú của Tiểu Liễu Nhi trở nên cứng rắn rồi nha…”

Ưm… Ta… Ta cũng không biết…” Kỳ Thạc nhẫn nại xoa lên hai đầu vú tinh xảo, thẳng đến khi người trong lòng thở gấp cùng run rẩy liên tục, hai mắt nhắm chặt như là đang thưởng thức khoái cảm mà hắn mang đến cho y, đôi môi phấn nộn khẽ nhếch, như là muốn hấp thêm được càng nhiều không khí hơn. Ngay cả hương vị khí tức mà thiếu niên trong ngực này thở ra đều ngọt ngào động lòng người như vậy, Kỳ Thạc chỉ cảm thấy bụng dưới căng thẳng, nhiệt lưu trong cơ thể vọt từ trên xuống dưới, cổ họng khô khan không gì sánh được, thật là muốn nếm thử đôi môi nhỏ nhắn tràn đầy hương vị ngọt ngào kia, nhất định bên trong sẽ ướt át không chịu nổi, vừa vặn đáp ứng nhu cầu khẩn cấp của hắn.

Nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, thiếu niên long lanh giống như hoa xuân chưa từng được khai phá qua cực kỳ động lòng người, trong đầu Kỳ Thạc tất cả đều tràn ngập tình dục, đâu còn quản phụ thân giáo dục thế nào, cái gì mà sau khi thành thân mới có thể hôn môi Tiểu Liễu Nhi, lúc này hắn chỉ biết là nếu không hôn y hắn sẽ chết khô mất. Hắn không kịp đợi thiếu niên suy nghĩ cẩn thận tâm ý của mình, chỉ cần y không chán ghét, không phản cảm, không có bất kỳ thế lực nào có thể ngăn cản mình giữ lấy y.

“Tiểu Liễu Nhi, ca muốn hôn ngươi.” Đặt thân thể mềm mại đang từ từ nhắm hai mắt lại của Liễu Nghi Sinh xuống dưới thân, gần như là môi dán môi mà thì thầm, không đợi Liễu Nghi Sinh có phản ứng gì nữa, liền thấy mặt của Kỳ Thạc không ngừng phóng đại, dán lên y, Liễu Nghi Sinh sợ đến mức trừng lớn cặp mắt to, không biết đang xảy ra cái chuyện gì nữa.

“Nhắm mắt lại, tiểu ngu ngốc.” Cặp mắt phượng ướt át đen láy, hàm chứa thủy quang dịu dàng nhìn hắn, khiến hắn làm sao mà hôn xuống được đây?

A.” Liễu Nghi Sinh nghe lời nhắm mắt, cuối cùng bốn cánh môi run rẩy mà giao nhau.

Môi của thiếu niên so với bánh hoa quế còn ngọt lành thơm mát hơn, Kỳ Thạc cực kỳ yêu thích tư vị này của y, dục vọng đã nhịn một đêm như dã thú cuộn trào mãnh liệt xông ra, gần như chỉ bằng bản năng liền đẩy khớp hàm của Liễu Nghi Sinh ra, đầu lưỡi lửa nóng quá phận mà hấp thu nước bọt trong miệng thiếu niên, nhiều lần mút lấy tất cả đầu lưỡi mềm mại của y, tựa như hết thảy trong miệng Liễu Nghi Sinh đều là thức ăn mỹ vị, mỗi một tấc đều xứng đáng được liếm lộng tinh tế.

Hmm…” Liễu Nghi Sinh ngây ngô hoàn toàn không biết nên phản ứng như thế nào, y chỉ cảm thấy mình bị coi thành mỹ thực, ngay cả nước bọt cũng không được buông tha, môi cùng lưỡi của mình bị cắn vừa đau vừa ngứa, trong tim cứ như có hỏa diễm, nóng đến mức khiến y vừa khó chịu vừa ngọt ngào, phảng phất như tại chỗ môi hai người tiếp xúc hàm chứa một viên đường mật, hai người đều đang tìm kiếm viên đường mật này trong miệng đối phương, nhưng làm sao cũng thấy không đủ. Liễu Nghi Sinh đỏ mặt, cảm giác rõ ràng là mình có chút thẹn thùng, nhưng bởi vì người ôm chính mình là Kỳ Thạc đáng tin cậy nên không có ý tứ chống cự nào cả, chỉ là tùy ý tiếp thu, hai tay vô sự tự thông mà khoát lên cổ của Kỳ Thạc, như vậy hai người liền dán gần hơn càng thêm thoải mái hơn.

Thiếu niên nhu thuận giương cái miệng nhỏ nhắn để cho mình tùy ý hôn liếm, còn chủ động ôm hắn khiến Kỳ Thạc quả thực muốn thú tính lên. Nhưng thân thể vẫn chưa biến thân như là đang cảnh cáo hắn đừng làm quá phận, hơi bần thần một chút, đột nhiên hạ thân đau đến kỳ cục, hắn kinh hoảng mà nhảy dựng lên, đầu đầy mồ hôi, cuộn lại một bên cứ như con tôm, trong nháy mắt dục hỏa bị sự đau đớn dập tắt không còn thấy bóng dáng.

“Kỳ Thạc, ngươi xảy ra chuyện gì? Đừng làm ta sợ!” Đột nhiên lực đạo trên người tan thành mây khói, Kỳ Thạc lại ở một bên thống khổ mà đầu đầy mồ hôi. Liễu Nghi Sinh chấn kinh thanh tỉnh lại, sắc mặt sợ đến trắng bệch, cũng không quản chính mình quần áo xốc xếch, kéo cánh tay hắn qua giúp hắn bắt mạch.

“Ngươi khó chịu ở chỗ nào? Mạch tượng ngoại trừ có chút khí huyết quá vượng, cái khác cũng không có gì trở ngại nha, sao lại đau đến chảy mồ hôi như vậy.” Trong lòng Liễu Nghi Sinh lo lắng, lấy ra khăn tay giúp Kỳ Thạc lau mồ hôi.

Kỳ Thạc không nói được một lời, đưa lưng về phía y, trong lòng vừa giận vừa hận. Vào thời khắc mấu chốt cư nhiên lại phát sinh loại chuyện này, quả thực mất hết mặt mũi nhà Kỳ Lân mà! Đây chẳng lẽ là trừng phạt ông trời dành cho hắn do hắn muốn sớm ăn tươi Tiểu Liễu Nhi sao? Không phải chỉ là sớm hơn ba tháng thôi sao!

“Sao mà ngay cả nói cũng không thể nói vậy, Kỳ Thạc ngươi đừng làm ta sợ!” Liễu Nghi Sinh thấy Kỳ Thạc cũng không chịu đối mặt y, kinh hoảng nói.

“Không, không có việc gì.” Kỳ Thạc kiên trì xoay thân thể cứng đờ lại, nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Tiểu Liễu Nhi, trong lòng ấm áp nói: “Chờ Tiểu Liễu Nhi gả cho ca, ca cũng sẽ không mắc bệnh nữa.”

“Thật vậy chăng? Sao lại có quái bệnh mà sau khi thành thân mới có thể khá lên được nha.” Liễu Nghi Sinh chỉ lo quan tâm đến an nguy của Kỳ Thạc, không chú ý tới lời lẽ của hắn đang đùa giỡn mình.

“Hôm nay ta đã hỏi ngươi rất nhiều lần rồi, sao ngươi vẫn chưa chịu đáp ứng ta vậy nha.” Kỳ Thạc áo não gầm nhẹ, hạ thân đã chẳng còn đau bao nhiêu nữa, thế nhưng nếu như Tiểu Liễu Nhi không đáp ứng mình, nhất định nghiệt căn kia sẽ một lần so với một lần càng đau hơn, thậm chí có thể đau đến hỏng mất!

A… Vậy ngươi chờ ta một chút, để ta về bàn bạc với phụ thân, chờ khi ta trưởng thành rồi, để phụ thân sang nhà Kỳ bá bá cầu hôn.” Mặt Liễu Nghi Sinh hơi nóng, y nghiêm túc suy nghĩ một chút, dù sao thì trưởng thành luôn phải thành thân, y không tưởng tượng được sẽ mỗi ngày ở cùng một chỗ với một giống đực khác trong thôn, cho nên Kỳ Thạc yêu thương y cưng chiều y hình như chính là lựa chọn tốt. Huống chi thành thân với Kỳ Thạc, cùng hắn làm cái loại chuyện khó xử này, hình như cũng không phải rất khiến cho người ta chán ghét. Còn mơ hồ có chút ngọt ngào, khả năng đây chính là cái mà hắn nói là thích đi.

“…” Kỳ Thạc thương cảm không nói gì mà ngừng lại, hóa ra Tiểu Liễu Nhi còn không biết mình không phải là Kỳ Lân đi, như vậy cần phải chờ đến lúc trưởng thành mới có thể lại nhắc tới chuyện thành thân này nha! Hắn vội vàng xoay người sang chỗ khác ngủ, hạ thân đau thành như vậy, ngay cả ôm Tiểu Liễu Nhi ngủ cũng không thể rồi!
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 13 – HTTS


13. Người lạ chớ gần



Kỳ Canh bị lôi đến phòng của công tử Tiểu Ngư, cửa bị đóng lại, hắn còn muốn đi mở cửa, thoáng cái đã bị một thân thể mềm mại ôm lấy từ phía sau.

“Công tử đừng đi, ta biết ngươi chỉ là thương tiếc Tiểu Ngư, trong đầu cũng không có ý niệm dâm tà đối với Tiểu Ngư, nhưng Tiểu Ngư cũng không phải là không biết xấu hổ đến mức thỉnh ngài đến thượng mình, cầu ngài đừng chê Tiểu Ngư, những nam nhân xấu xa kia cho dù là một người thì ta cũng không muốn hầu hạ họ.” Thì ra, trong lòng Tiểu Ngư cũng đang tính toán, vị công tử đơn thuần này xem ra là người ngốc mà nhiều tiền, nói không chừng còn là một người chưa từng hưởng qua tình dục, nếu như chính mình hầu hạ cho thật tốt, lại ủy khuất khóc lóc giả vờ nhu nhược, nói không chừng có thể hắn sẽ nguyện ý chuộc thân mang mình về nhà, thoát ly ổ dâm này. Đầu năm nay, đến tiểu quan quán đều là hạng người đam mê hương sắc, hiếm khi mới được nhìn thấy một người đứng đắn như vậy, đây là cơ hội rất tốt giúp mình chuộc thân, làm sao mà mình có thể buông tha cho được đây.

Nam tử xinh đẹp này, nhưng lại tô son điểm phấn, mùi son phấn gay mũi đập vào mặt, khiến Kỳ Canh đỏ mặt lên cùng với toàn thân đều nổi da gà, hắn thống khổ nói: “Ngươi, ngươi buông ra trước đã, chúng ta có chuyện gì thì cứ từ từ nói!” Nói rồi chạy đến bên giường, một bộ dáng muốn cách xa Tiểu Ngư đến tám trượng.

Nhìn hành động trúc trắc này của hắn, Tiểu Ngư càng thêm giữ kiên định về suy đoán của mình.

Tiểu Ngư đi từng bước một đến gần Kỳ Canh, mà Kỳ Canh đã không thể lùi bước được nữa. Tiểu Ngư tiếp cận hắn ngay chính diện, sau đó thân thể liền mềm nhũn, ngã vào trong ngực hắn.

Kỳ Canh thật sự muốn quẳng nam tử này xuống đất rồi! Đây là sinh ra mà không có xương sống sao? Ngay cả chuyện đứng ngay ngắn cũng không làm được à! Thân thể mềm oặt kỳ dị còn không hề rụt rè mà ngã nhào lên trên người mình, làm hại hắn cũng không dám đẩy ra, chỉ có thể để người nọ dựa vào. Còn có còn có, cái mùi hương trên người kia, khiến hắn thật muốn thật muốn hắt hơi nha.

Thế là hắn nghiêng đầu sang một bên liên tiếp hắt hơi, bộ dạng cực kỳ bất nhã, ngay cả Tiểu Ngư đều không thể chịu được mà nhượng bộ lui binh.

“Công tử, có phải ngài ghét bỏ thân thể ta không sạch sẽ không.” Tiểu Ngư đứng ở bên cạnh, lã chã chực khóc, hắn còn chưa từng gặp qua nam tử nào bị hắn đụng chạm một chút liền như đứng đống lửa, như ngồi đống than đâu.

“Không phải không phải, ngươi cách ta xa một chút ta sẽ không hắt hơi nữa.” Kỳ Canh đều không có biện pháp, sao nam hài tử này còn hung mãnh hơn cả hổ trên núi vậy kìa?

“Cách xa ngươi, vậy làm sao mà chúng ta hoan hảo cho được? Nếu như hiện tại công tử muốn rời đi, ngày mai ma ma biết được sẽ trừng phạt ta đó.” Tiểu Ngư gấp đến độ cuối cùng cũng khóc lên, không hoan hảo, làm sao mà khiến hắn giúp mình chuộc thân rồi cưới về nhà đây?

“Hoan hảo? Không không, cái này không được đâu, nếu không, nếu không đêm nay ngươi cứ hát cho ta nghe, đến khi hừng đông ta mới đi, như vậy ma ma của ngươi sẽ không trừng phạt ngươi đâu.” Kỳ Canh nhức đầu, cũng rất đồng tình với nam hài tử này, các nam hài khác đều có thể cưới vợ hoặc là tham gia thi cử lấy công danh, hắn lại mắc kẹt tại cái loại địa phương bẩn thỉu bán rẻ tiếng cười để lấy lòng khách nhân đều là nam nhân này, ngẫm lại thật sự rất đáng thương. Thế nhưng sao có thể hoan hảo cho được! Đây là việc chỉ có thể làm với bầu bạn mà thôi, huống chi hắn thật không có một chút hứng thú nào đối với người này, hơi ở gần người nọ một chút hắn đã hắt hơi thành như vậy, nếu là hai người còn muốn làm cái gì gì đó, trời ạ, vậy nhất định hắn sẽ trở thành Hỏa Kỳ Lân đầu tiên chết vì hắt hơi đó!

Hát nhạc? Nào có người đến phòng của công tử chỉ để nghe hát được chứ? Bất kể là ca khúc hay vũ đạo, cuối cùng không phải là vì muốn trợ hứng cho chuyện kia thôi sao, thế nhưng vị công tử này cũng không chịu để cho mình tới gần, vậy thì hắn cũng không có biện pháp, chỉ có thể nằm ở trên bàn khóc đến lê hoa đái vũ.

“Ngươi đừng khóc a, đã trễ thế này rồi… Sao làm một nam nhân mà nói khóc liền khóc vậy nha, ngươi cũng không biết mất mặt là gì đâu.” Kỳ Canh thấy cả đời này chuyện sai lầm nhất mà hắn từng làm ra đó chính là dụ dỗ Tiểu Liễu Nhi đến cái địa phương kỳ quái này, sao nam nhân ở nơi này nói khóc liền khóc a, khóc đến độ hắn tâm phiền ý loạn, không thể rời đi, lại không thể đánh đuổi người ta, ngay cả tóc đã muốn bị người nọ nắm lấy, nhưng bản thân vẫn là tay chân luống cuống.

Loại nam nhân không khác giống cái này quá phiền phức rồi, đâu như Tiểu Liễu Nhi, mặc dù khi còn bé có chút thích khóc, mà mấy năm gần đây muốn nhìn đến y khóc cũng đều khó khăn a, đôi mắt xinh đẹp của y trừng lên một cái, sau đó quyền đấm cước đá với hắn, đánh đến từng lỗ chân lông của hắn đều thư sướng, cũng không cần lo lắng nói gì đó chọc tới y y liền nhỏ mọn mà khóc lên, mà y sẽ cùng hắn không ai nhường ai ngươi tới ta đi.

Đúng nha, dính cùng một chỗ với Tiểu Liễu Nhi còn thú vị hơn, không những vậy Tiểu Liễu Nhi lớn lên cũng đẹp hơn cái vị hoa khôi này, nhìn qua tuấn mỹ nhẹ nhàng khoan khoái, còn có dáng người, mặc dù là hơi tinh tế một chút, nhưng xương cốt đều đặn, vừa mềm mềm, lại vừa cứng cứng, ôm vào vừa mềm mại lại dẻo dai xúc cảm miễn bàn có bao nhiêu tốt. Trên người Tiểu Liễu Nhi cũng sẽ không có loại hương vị gay mũi khó nghe như vậy, mà là một chút hương vị thanh thanh thoát thoát của thiếu niên, cứ như cỏ xanh sau cơn mưa, ngửi vào liền thấm đến tận ruột gan.

Cũng may là trong Kỳ Lân Thôn không có giống đực mất mặt như thế, hắn cũng không muốn phải buộc chặt với một người cứ khóc lóc sướt mướt nguyên ngày thế này, nếu như còn cưới một nam hài tử hương vị tục khí đầy người, không bằng giết hắn luôn cho rồi.

Tiểu Ngư còn đang khóc, nhưng tâm tư của Kỳ Canh một chút cũng không đặt trên người người nọ, hắn ngồi ở trên giường của công tử người ta mà toàn bộ suy nghĩ đều nhớ đến Tiểu Liễu Nhi, nghĩ nghĩ một chút, vậy mà lại lim dim chợp mắt trên giường của người ta, bên khóe môi còn lộ ra một nụ cười ngọt ngào, thì thào hai tiếng Tiểu Liễu Nhi, ca thương ngươi, sau đó liền triệt để ngủ mất.

Tiểu Ngư nhìn hắn ở dưới tình huống mình khóc thành như vầy mà còn có thể ngủ cho được, tức giận đến giậm chân, lại không thể tiếp tục câu dẫn người ta nữa, dưới cơn nóng giận đi mở cửa, tìm ma ma khóc lóc kể lể.

Bọn họ bên này một hồi trò hay, sát vách Liễu Nghi Sinh và Kỳ Thạc lại cười lăn cười bò, đặc biệt là khi Kỳ Canh hắt xì hơn hai mươi cái còn chưa dừng được, sau đó chọc cho công tử người ta khóc lên.

Ha ha, Kỳ Thạc ngươi nghe xem, sao lại không có động tĩnh nữa rồi?” Liễu Nghi Sinh nằm úp sấp bên tường nghe góc tường phòng người khác, thấy đột nhiên không có động tĩnh, nghi hoặc hỏi.

“Ta có nghe được tiếng mở cửa, hoặc Kỳ Canh quay về khách điếm rồi, không thôi là hoa khôi đi ra, mà người còn lại tự nhiên cũng không có động tĩnh.” Nhĩ lực của Kỳ Thạc so với nhân loại như Liễu Nghi Sinh đây thì tốt hơn nhiều lắm, không cần ghé vào trên tường liền có thể nghe đến chân chân thật thật. Mà muốn chết là, tuy bên phía Kỳ Canh không có thanh âm, nhưng một phòng sát vách khác lại truyền đến, tiếng ngâm nga kỳ kỳ quái quái, đoán cũng có thể đoán được là cái gì, khiến hắn có chút xao động bất an.

Hắn nghĩ thầm nguy rồi, bên kia nam nam giao cấu kêu phóng đãng như vậy, lỡ như Tiểu Liễu Nhi nghe xong có khi nào sẽ học xấu hay không? Nhưng lại có một thanh âm khác rục rịch trong đầu, Tiểu Liễu Nhi cũng đã mười sáu rồi, để y tiếp xúc với tình yêu nam nữ, có thể nào y cũng sẽ mặt đỏ tim đập bày ra một phen phong tình khác ở trước mặt hắn hay không đây nha?

Hả, thiệt không có ý nghĩa a.” Liễu Nghi Sinh nghe lén góc tường người khác đến nghiện, đột nhiên không có nghe được cái gì nữa, cảm thấy mất hứng, thế là bò lên giường, đến bên cạnh Kỳ Thạc ngủ.

“Tiểu Liễu Nhi ngươi cẩn thận nghe thử xem, dường như ở sát vách có chút thanh âm.” Cuối cùng Kỳ Thạc vẫn không thắng nổi rối loạn trong lòng, ôm Liễu Nghi Sinh vào lòng, ghé vào lỗ tai y nói khe khẽ.

Hửm? Ta nghe thử coi sao.” Liễu Nghi Sinh tập trung, quả nhiên từ sát vách truyền đến tiếng kêu loáng thoáng. Chủ nhân của thanh âm này chắc là hai nam tử, một hơi thánh thót, một cái thấp thô, hình như đang làm vận động kịch liệt nào đó, vừa hỗn hển vừa kêu lớn, xoang mũi còn không ngừng phát sinh âm hưởng ưm ưm a a.

Không chỉ như thế, hai người vậy mà còn không ngừng tuôn ra dâm ngôn lãng ngữ, dương như không chút nào để ý tới có thể sẽ bị người khác nghe thấy.

“Gia, ngươi đâm Tiểu Hà thật thoải mái, ưm, a ha, sâu hơn, cầu gia sâu hơn chút nữa.”

“Ngươi này một cái tiểu dâm oa! Có phải cái thủy động ở bên dưới cho dù có ăn bao nhiêu cũng không đủ no hay không? Còn muốn gia làm ngươi thế nào đây, nói!”

Hmm… Muốn đại điểu của gia làm đến tao huyệt của dâm oa, chọc vào càng sâu càng tốt, hmm a, a, Tiểu Hà sắp chết rồi…”

Kèm theo dâm kêu là thanh âm bành bạch bành bạch, có thể nghe được rõ ràng tiếng da thịt va chạm vào nhau, liên tục kéo đến, không ngừng tràn vào lỗ tai, chỉ cần nghe liền có thể biết được tình hình chiến đấu của hai người kia kịch liệt tới cỡ nào rồi.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 12 – HTTS


12. Quan quán kỳ ngộ



Đương thời, tất cả các triều đại, từ vương tôn quý tộc, cho tới bách tính bình dân, đều yêu thích nam phong, ngay cả hoàng đế trong cung đều có vài nam phi tử, đừng nói chi đến tiểu quan quán Mị Cúc Lâu của Du Châu, có thể so với thanh lâu Ngọc Xuân Viện nức tiếng còn muốn náo nhiệt hơn, nghe nói tiểu quan ở đây lớn lên đẹp không tả xiết, còn có thể viết văn ngâm thơ, tinh thông mọi thứ như tình (tình trong tình dục) kỳ thi họa.

Căn bản Kỳ Canh không cân nhắc sẽ dẫn Liễu Nghi Sinh đến Ngọc Xuân Viện, hắn không hề có khái niệm gì về giống cái cả, nghĩ đến cái loại nữ tử nhu nhược thì da đầu liền tê dại, nhưng tiểu quan quán là có thể đi, dù sao mọi người đều là nam tử, cũng bớt được vài phần xấu hổ.

Lúc này vận khí của bọn họ thật sự tốt, hôm nay Mị Cúc Lâu đang chọn hoa khôi, chọn hoa khôi là tiết mục được Mị Cúc Lâu ém lại, mỗi tháng một lần, do ân khách tặng hoa cho công tử mà mình ngưỡng mộ nhất, công tử nào được số hoa tối đa, đó chính là hoa khôi của tháng, còn có thể tự do chọn ra nam tử trong số người đã tặng hoa cho hắn mà nguyện ý bồi ngủ, phong lưu một đêm.

Mà nếu muốn phong lưu, đương nhiên là sẽ không bồi ngủ đơn giản như vậy, cho nên nếu muốn đi tặng hoa thì phải chuẩn bị sẵn một khoản tiền lớn để dâng lên. Dù sao hoa khôi cũng không phải người thường muốn âu yếm là có thể âu yếm được đâu.

Ba người Kỳ Thạc bị cảnh tượng náo nhiệt trước mắt dọa sợ, thanh âm rộn rộn ràng ràng trong đại sảnh thậm chí ngay cả chỗ ngồi cũng đều tìm không được, có thật nhiều người đều đứng giống như bọn họ. Bọn họ không biết quy tắc, chỉ thấy trên đài thay phiên xuất hiện đám công tử trẻ tuổi với khí chất bất đồng, không phải hát hay đánh đàn, mà chính là khiêu vũ, nam tử dưới đài đều như điên cuồng theo mà liều mạng hướng về phía trước tặng hoa.

“Các công tử, người hiện tại đang khiêu vũ là A Phù, cũng là hoa khôi của tháng trước, các ngươi có cần mua hoa để tặng hay không?” Có một người cầm giỏ hoa đến chào hàng, ba nam tử xa lạ trước mắt đều có khí độ bất phàm, đoán chừng bọn họ sẽ bỏ tiền ra mua một đêm, người cầm hoa cười lấy lòng với bọn họ.

“Có phải là thấy người nào biểu diễn tốt, sẽ tặng hoa cho hắn?” Liễu Nghi Sinh cầm quạt giấy trên tay, hứng thú dạt dào mà quan sát, hiện tại thiếu niên kia trên đài nhìn qua nhu nhu nhược nhược, cảm giác như cả người không xương, bộ dáng nhảy nhảy xong liền sẽ ngã sấp xuống, có giống với giống cái mà mình chưa từng gặp qua hay không đây. So với người nọ, y vẫn càng thích xem Kỳ Canh múa đao, giống đực dương cương mà kiện mỹ mới khiến cho người nhìn cảm thấy vui vẻ thoải mái.

“Không sai, ngài xem, ngài muốn ủng hộ bao nhiêu công tử, liền mua bấy nhiêu hoa.”

“Ta không thích người đang khiêu vũ này, ngươi cứ đứng ở bên cạnh, khi nào ta thấy đẹp, sẽ tặng hoa cho người đó.” Liễu Nghi Sinh vừa dứt lời, màn khiêu vũ của công tử đầu tiên cũng kết thúc, khom lưng xuống đài, đổi lại là một nam tử đàn tỳ bà lên đài.

Nam tử kia lớn lên thuận mắt hơn nhiều, tuy rằng lớn lên không có xinh đẹp như hoa khôi tháng trước, tuổi cũng không được nhỏ tới cỡ mười bốn mười lăm tuổi, nhưng khi hắn đồng thời đàn tỳ bà, thanh âm hắn hát ra cũng giống như âm thanh của tự nhiên, như dòng suối ấm áp lẻn vào trái tim người khác.

“Công tử, tiểu công tử này hát thật dễ nghe, có không ít vương tôn công tử đều hâm mộ mà đến nghe hắn hát một khúc, cho dù đã lớn tuổi, mắt thấy các công tử khác dù ít dù nhiều cũng đã chiếm được vị trí hoa khôi, nhưng hắn ngay cả một lần đều chưa chiếm được, tặng hắn một đóa hoa để biểu đạt sự yêu thích được chứ?” Người bán hoa thấy vẻ mặt của Liễu Nghi Sinh mang theo hứng thú dạt dào, chạy đi cổ vũ.

“Hát được không tồi, ta muốn tặng toàn bộ giỏ hoa này cho hắn, Kỳ Canh ngươi cầm đi, đông người như vậy ta chen không lại.” Nam tử này hát hay như vậy mà cho tới bây giờ còn chưa trở thành hoa khôi, Liễu Nghi Sinh cảm thấy thật sự là không công bằng, hào phóng mà mua hết toàn bộ giỏ hoa, nhưng trước đài mọi người không ngừng kích động, y tự nhận biết thân thể của mình cũng không chịu đựng nổi, không bằng để Kỳ Canh thân cao mã đại đi đưa là được.

Kỳ Canh nhận hoa, cũng không phản đối, sau khi công tử Tiểu Ngư hát xong thì liền đem cả giỏ hoa lên tặng cho hắn, lần này tất cả mọi người đều bị dọa sợ ngây người, giá của một đóa hoa là một lượng bạc, mà năm mươi đóa cũng có nghĩa là năm mươi lượng bạc rồi?

Tiểu Ngư cũng kinh ngạc, hắn ngẩng đầu nhìn về phía vị công tử đã tặng hoa cho mình, thấy Kỳ Canh dáng người khôi ngô, vẻ mặt chính khí, dáng dấp thập phần nam nhân, quan trọng nhất là thấy ánh mắt của hắn không có nửa điểm dâm tà. Hắn đã ngây người tại Mị Cúc Lâu lâu như vậy cũng là lần đầu tiên thấy được một ánh mắt đơn thuần đến độ này, giống như là đối đãi với người bình thường, tim của hắn thoáng rung động.

Không quá khó đoán, bởi vì Liễu Nghi Sinh đã tặng năm mươi đóa hoa, cuối cùng công tử Tiểu Ngư trở thành hoa khôi tháng này. Sau khi bình chọn kết thúc chính là công bố người có thể tiến vào phòng của hoa khôi tháng này. Hôm nay số tiền tú bà kiếm được đều đếm không xuể, mừng rỡ cười đến híp cả mắt, cất cao giọng tuyên bố: “Chúc mừng vị công tử tài đại khí thô tặng năm mươi đóa cho Tiểu Ngư của chúng ta. Những công tử khác không được chọn cũng không cần nổi giận, lần tới cũng học theo vị công tử kia đưa ta nhiều tiền một chút, có công tử nào mà không thích công tử có thể tiêu nhiều tiền đâu, a ha ha ha.”

“Các ngươi. . . Các ngươi kéo ta đi đâu. . .” Kỳ Canh không giải thích được liền bị cô nương túm lấy hắn thỉnh đi vào phòng của hoa khôi. Những cô nương nhìn qua chỉ cần đẩy một cái liền té gãy xương, hắn không có can đảm dùng sức giẫy khỏi bọn họ, đầu đầy mồ hôi hướng Kỳ Thạc cầu cứu, Kỳ Thạc lại cười không để ý tới hắn, trơ mắt nhìn hắn bị lôi đi.

“Bọn họ đưa Kỳ Canh đi làm gì?” Liễu Nghi Sinh cười xấu xa, hắn thấy vẻ mặt Kỳ Canh không biết làm sao liền cảm thấy nhất định là sẽ có chuyện vui muốn chết luôn.

“Có lẽ mời hắn đi ăn đồ ngon đi. Tiểu Liễu Nhi chúng ta cứ mặc kệ hắn, ca dẫn ngươi đi ăn gà ăn mày.” Kỳ Thạc còn đang ghi hận Kỳ Canh dám dắt Tiểu Liễu Nhi tới cái chỗ như vậy, một chút cũng không muốn cứu hắn. Đương nhiên Kỳ Thạc biết đến thanh lâu là để làm cái chuyện gì, thế nhưng đệ đệ còn chưa trưởng thành, cho dù nam tử nhân loại kia muốn lấy thân báo đáp hắn cũng không thể quậy ra chuyện gì được, để hắn có cơ hội hối hận một chút cũng tốt, sau này nhìn xem hắn còn dám đi tới mấy chỗ thế này nữa hay không.

“Không phải ở đây có món gà ăn mày sao? Không bằng chúng ta thuê một gian phòng bên cạnh phòng của hoa khôi, nghe xem rốt cuộc tối nay bọn hắn là cái gì được không?” Liễu Nghi Sinh rất có hứng thú với cái món này, hắn cũng chưa bao giờ muốn buông tha bất luận cơ hội nào có thể cười nhạo Kỳ Canh.

“Vậy, được rồi, làm phiền ngươi tìm một gian phòng kế bên phòng của công tử Tiểu Ngư, đêm nay chúng ta muốn ngủ lại.” Từ trước tới nay Kỳ Thạc chưa bao giờ cự tuyệt yêu cầu của Liễu Nghi Sinh, huống chi y còn đang ngẩng đầu, dùng cặp mắt sáng lấp lánh nhìn mình, tim đều nhuyễn cả rồi.

“Công tử, cạnh phòng của Tiểu Ngư còn có các công tử khác nha, các ngươi có muốn trực tiếp đi đến chỗ đó không, thuận tiện sủng hạnh các công tử của chúng ta?”

“Không cần, cứ để hắn tìm nơi khác ở, nhường gian phòng đó lại là được.” Kỳ Thạc lấy ra một thỏi bạc đưa cho quy công, vốn quy công còn đang cảm thấy kỳ quái làm gì có công tử nào đến kỹ viện mà lại không tìm thú vui, hơn nữa hai người này còn muốn một gian phòng để ngủ, bọn họ có biết đây là tiểu quan quán chứ không phải là khách điếm hay không a, nhưng mà khi nhìn đến thỏi bạc trắng lóa, cái gì cũng không muốn nghĩ tới, lập tức an bài gian phòng cho bọn Liễu Nghi Sinh.
 972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny