12/19/15

Chương 34 – MTTSCPKDTN


Chương 34



 “Đường đội phó!” Bạch Kiến Quốc lập tức phản ứng lại, đứng dậy lên tiếng chào hỏi Đường Văn Triết, ngay ngay thẳng thẳng, không hề có chút bộ dáng làm ra vẻ.

Nhưng bên phía Bạch Thiểu Bác lại bị dọa đến triệt để ngốc ra, điều đầu tiên hắn nghĩ tới chính là, tiếng mình rống giận hồi nãy sẽ không bị nghe được đi, không thôi vậy quá mất thể diện rồi.

“Đường… Đội phó, xin chào.” Bạch Thiểu Bác kéo ra một nụ cười cứng ngức, “Em là…”

Đường Văn Triết không chút nể mặt hắn, chỉ là thoáng gật đầu một cái với Bạch Kiến Quốc, đường nhìn lập tức đặt lên người An Thần đang nhìn mình bằng một cặp mắt vô tội.

“Tiểu Hiên, sao em lại tự chạy ra ngoài một mình thế này?” Anh ôn hòa vỗ vỗ đầu An Thần, bỗng nhiên hiểu rõ, vì sao Hạo ca lại thích vuốt tóc như vậy, xúc cảm thật sự không chỉ là tốt thôi đâu, cảm giác rất giống với lúc còn bé khi dễ Tào Tư Viễn.

An Thần chớp chớp mắt, nói rất chi là vô tội: “Em đã sớm khỏe rồi, đang định ra ngoài đi bộ một chút.”

“Thừa dịp Hạo ca không có ở đây?” Đường Văn Triết không có hảo ý mà nhướng mày một cái.

“Ể…” Nhất thời An Thần bị nghẹn lời, con hồ ly khốn lạn này.

Đường Văn Triết không phải thật tâm muốn làm khó An Thần, chẳng qua là cảm thấy bộ dáng nhóc con này kinh ngạc rất thú vị mà thôi, đương nhiên, không thể đùa với lửa, bằng không chỉ cần nhóc con nhắc tới chuyện này ở trước mặt Hạo ca, mấy ngày nay mình cũng đừng hòng thoải mái cho được đi.

“Bên này giao cho anh, em cứ tản bộ tiếp đi.”

“Em đi đây, đúng rồi, Bạch đại ca là người anh mới nhận vào đi, người cũng không tệ lắm.” An Thần cười hề hề, bước đi một cách vui sướng, lạch bạch chạy ra ngoài.

Đáy mắt Đường Văn Triết chợt lóe tinh quang, đương nhiên là đã hiểu ý của An Thần. Bạch Thiểu Bác phải bị xử lý, nhưng Bạch Kiến Quốc là người một nhà.

Sau khi tiễn An Thần rời đi, Đường Văn Triết quay đầu, đối mặt với Bạch Thiểu Bác đang mang sắc mặt trắng bệch, cùng Bạch Kiến Quốc như có điều suy nghĩ. Anh khẽ nhếch môi, nhất thời khai hỏa toàn bộ khí tràng hồ ly, bắt đầu tự suy xét xem nên xử lý chuyện này như thế nào cho tốt, vừa có thể giúp An Thần trút giận, lại còn có thể để cho Bạch Kiến Quốc càng thêm dốc lòng dốc sức.

“Bạch Thiểu Bác, phải không?” Rõ ràng là nụ cười ôn hòa thân thiết, nhưng lại đột nhiên khiến cho Bạch Thiểu Bác thấy sởn gai óc. Đường Văn Triết cười như không cười nhìn hắn, đây không phải là lần đầu tiên người này xuất hiện ở trước mặt anh, thông minh như anh, như thế nào sẽ không nhìn ra hắn đang cố ý tạo cơ hội.

Vốn dĩ gần đây rất bận, còn chưa có ra tay xử lý cái con châu chấu sau thu này, không nghĩ tới cư nhiên hắn lại tự mình đụng phải nòng súng, có lẽ, hẳn là Bạch Thiểu Bác rất may mắn, hành động hôm nay của hắn là bị mình bắt gặp, nếu như để Hạo ca thấy được… Ha ha.

“Tôi nghĩ, hẳn là cậu biết quy củ của nơi này.” Đường Văn Triết nhíu mày, thần thái nhu hòa lại không chút nào che giấu được sự uy nghiêm giữa hai chân mày.

“Em, em, em chỉ là, chỉ là đến… Tìm anh họ.” Trên trán Bạch Thiểu Bác ứa ra mồ hôi lạnh, hắn thật sự không nghĩ tới, Đường đội phó thường ngày thoạt nhìn thuần lương vô hại cư nhiên cũng sẽ có khí tràng mãnh liệt như vậy.

Nghe được lời hắn nói, Bạch Kiến Quốc nhíu mày, bất quá anh ta cũng không nói gì cả.

“Anh họ, Bạch Kiến Quốc?” Tầm nhìn Đường Văn Triết dời qua.

Bạch Kiến Quốc khẽ rũ mắt xuống, anh ta chợt nhớ tới lời thiếu niên vừa mới rời khỏi ban nãy đã nói với mình: Cửa thành cháy, vạ lây, không nhất định là cá trong chậu.

“Nghe nói anh có một người con gái.” Đột nhiên Đường Văn Triết nhắc tới.

Thoáng cái Bạch Kiến Quốc liền ngẩng đầu lên, dưới đáy mắt hiện ra vẻ kinh ngạc. Cả nhà bọn họ gần như đều đã chết sạch, cũng chính là trong thời điểm mạt thế, mình dẫn theo con gái đi mua nhà mới, nên mới tránh thoát một kiếp.

Bất quá bởi vì hiện tại y phải công tác ở chỗ này liền gởi con gái cho nhà Bạch Thiểu Bác chăm sóc, đây cũng là lí do mặc dù y không chịu nổi cái loại tính tình của Bạch Thiểu Bác nhưng vẫn không tranh cãi với cậu ta.

“Bộ hậu cần cũng có rất nhiều cô nhi.” Đều là người nhà của những người đã hi sinh trong tiểu đội của anh, Đường Văn Triết an bài cho những người nhà của đội viên hi sinh cực kỳ tốt, cũng bởi vì điểm này mới có rất nhiều người càng thêm cam tâm tình nguyện bán mạng vì bọn họ.

Nếu như sau khi tiến vào có thể đưa con gái vào bộ hậu cần, mình cũng có thể ở gần chăm sóc, không phải là Bạch Kiến Quốc không động tâm, thế nhưng… cũng chỉ là người đã hi sinh, mới có quyền lợi này.

Ý của Đường đội phó là…

“Cũng không phải là không có trường hợp đặc biệt.” Đường Văn Triết nhíu mày.

“Cảm ơn, cảm ơn, tôi…” Nhất thời sắc mặt của Bạch Kiến Quốc có chút ửng đỏ, y nỗ lực đè xuống sự kích động trong lòng, lý trí nghĩ đến, có bỏ tất có được.

Đường đội phó có thể cho y ưu đãi như vậy, tất nhiên là có liên quan đến chuyện vị thiếu niên kia vừa mới nói giúp mình, như vậy để làm điều kiện trao đổi, mình phải buông tha việc tiếp xúc với Bạch Thiểu Bác.

Nghĩ tới đây, Bạch Kiến Quốc nhìn Bạch Thiểu Bác bằng một ánh mắt tăm tối.

“Nếu như anh đáp ứng, chuẩn bị đi đón con gái đi, chuyện còn dư lại cứ để tôi tự mình giải quyết.”

Bạch Thiểu Bác không hiểu quá rõ ý tứ của cuộc đối thoại giữa Bạch Kiến Quốc cùng Đường Văn Triết khi nãy là gì, thế nhưng thời điểm nghe thấy Đường Văn Triết nói câu kia, nhất thời toàn bộ tóc gáy trên người hắn dựng thẳng lên, một cảm giác bất an dày đặc từ dưới đáy lòng xông thẳng lên đầu.

“Anh, anh họ!” Theo bản năng hắn nhìn qua anh họ mình để cầu cứu.

Nào ngờ, Bạch Kiến Quốc chỉ vỗ vỗ bờ vai của hắn, thở dài: “Anh đã sớm nói với em rồi… Em tự giải quyết cho tốt đi.”

Giữa con gái ruột và một đứa em họ không quá thân thuộc, sự lựa chọn này gần như là không có cái gì gọi là phân vân nữa.

Nói xong, Bạch Kiến Quốc cũng không quay đầu lại mà rời đi, trở về căn cứ của người bình thường đón con gái.

Từ khi đến nơi này, An Thần ngoại trừ tu luyện ở trong phòng thì cũng là đi ra ngoài làm nhiệm vụ, cậu còn chưa bao giờ đi dạo xung quanh, ngay cả căn cứ may mắn còn tồn tại của bọn họ cũng chưa từng đi qua. Hiếm lắm mới có dịp tâm tình tốt thế này, cậu quyết định sẵn tiện đường thì cũng đi nhìn thử xem sao.

Tuy rằng cơ bản là tiểu đội của bọn họ độc chiếm rất nhiều vật tư tốt, thế nhưng có một bộ phận tiểu đội độc lập, cũng không thiếu người tự đi ra ngoài tìm vật tư, An Thần nghĩ nói không chừng còn có thể nhặt được của rơi đâu.

Hiện nay, trong đa số căn cứ vật đảm nhiệm vai trò lưu thông của tiền là tinh thạch và thức ăn. Ba trăm viên tinh thạch cấp 1 đồng giá với một viên tinh thạch cấp 2, một trăm viên tinh thạch cấp 2 đồng giá với một viên tinh thạch cấp 3. Về phần thức ăn thì sao, chỉ cần mấy bạn thấy hợp lý, đổi cỡ nào cũng đều được. (╯▽╰)

Tiểu khu của Ngự Long Uyển được đặc biệt phân ra thành khu dân cư cao cấp, nên bản thân nó cũng không quá lớn. Sau mạt thế, bọn Dịch Hạo Thiên gia cố phòng thủ chung quanh thành phố. Bên trong căn cứ được phân chia thành bốn khu.

Được vây ở vị trí trung tâm, cũng là nơi bảo đảm nhất, cơ bản đều là thu nạp vào trong tay mình, được xưng là khu 1, là khu vực của thủ lĩnh. Mà ở hai bên trái phải nó, là khu 2, cho các tiểu đội nhỏ thuê để họ ở lại, phía sau là khu 3 – nơi ở của người bình thường, còn lại phía trước là chợ để trao đổi hàng hóa, cùng với vòng ngoài là nơi để người của các căn cứ khác đến ở tạm, được xưng là khu 4.

Lúc này đây An Thần đang đi về hướng của khu 4. Khi nào những người ở tạm muốn chuyển thành thường trú, sẽ phải giao nộp một lượng lớn vật tư, sau đó đi tiếp nhận công tác do căn cứ phân phối, đổi lấy thức ăn, đồng thời tích lũy điểm, đến khi điểm đạt tới một trình độ nhất định liền có thể chuyển thành người ở chính thức.

Lần đầu tiên tự mình đi tới kiểu chợ như thế này An Thần vẫn thấy thật tò mò, phần lớn những người bày sạp là lưu dân, tới mua đồ cơ bản đều là từng nhóm tiểu đội, rất ít khi xuất hiện một người đi riêng, cho nên sự tồn tại của An Thần liền có vẻ tương đối chói mắt.

Thiếu niên có khuôn mặt ôn hòa tuấn dật này, quần áo ngay ngắn sạch sẽ, khẽ nhướng chân mày chứa đầy ý cười, tại mạt thế, một người tràn đầy sức sống không rành thế sự, thật sự là không còn lại bao nhiêu người đâu.

Nhưng người ở chỗ này đại đa số đều là người khôn khéo, nhìn thoáng qua thiếu niên này liền biết, bản thân cậu ta là một cao thủ thâm tàng bất lộ, hoặc là đang bám lấy một người nào đó nên có núi dựa cường đại.

Đương nhiên, bọn họ càng nghiêng về loại phương án thứ hai, chẳng qua là khoan kể đến này nọ, bọn họ một chút cũng không muốn đi tiếp xúc với mấy người như vậy. Mạt thế, chỉ cần có thể tự mình sống sót là tốt rồi, quản người khác làm cái gì. ()

Đúng lúc này, bỗng nhiên đằng trước xảy ra một vụ tranh chấp, có một phụ nhân đang chửi ầm lên, rồi bỗng nhiên mụ đẩy thiếu nữ ở trước mặt một cái, thoáng cái thiếu nữ liền ngã xuống đất, hai cái bính thật dài rối tung lên, cô ngồi dưới đất, thân thể run lên nhè nhẹ, đôi mắt to ngập nước rơi lệ lã chã, cắn môi thật chặt để nước mắt không tiếp tục chảy ra.

Cực kỳ giống một tiểu bạch thỏ đáng thương phải đối mặt với bà ngoại lang sói.

“Mày cái con ranh chết tiệt này, có mẹ sinh mà không có mẹ nuôi, mày suốt ngày cứ bày cái bản mặt than này ra cho ai coi hả, mày cho là ai đang chăm sóc mày a! Nếu không phải nhìn đến mặt mũi cha mày, mày đừng mơ tới chuyện có thể hảo hảo đứng ở chỗ này được đâu!” Phụ nhân chỉ vào khuôn mặt của thiếu nữ, giậm chân chửi thẳng.

“Vị khách kia thì làm sao, không phải là chỉ bị sờ soạng một chút thôi sao! Cư nhiên lại chạy trốn, mày có thể trốn đi đâu, tao giới thiệu mày cho ông ta, còn không phải là muốn tốt cho mày sao, chỉ cần đi theo ông ta liền không lo ăn uống.”

Nói rồi, phụ nhân còn giả mù sa mưa mà lau nước mắt: “Con cái đồ không có lương tâm này, ta cũng là vì tốt cho con a, đều đã mạt thế rồi, con còn bận tâm những chuyện vặt vãnh này để làm chi, mẹ con chết sớm, hiện tại ba con lại mặc kệ con, ta lo lắng cho con nhiều như vậy, con còn không biết đủ…”

Mạt thế, mỗi ngày đều có những trò hề như vậy, có lòng rảnh rỗi thì cứ tụ lại nhìn, chỉ trỏ, nhưng không có người nào dự định tiến lên can ngăn, đa số mọi người chỉ liếc nhìn một cách lãnh đạm, sau đó liền xoay người đi thẳng về phía mục tiêu của mình.

An Thần thuộc về tốp người có lòng rảnh rỗi, nhưng cũng không thích quản chuyện phiền toái, thế là cậu nép ở phía sau, chậm rãi di chuyển về phía bên kia, thuận tiện muốn nhìn thử xem tình thế sẽ phát triển theo hướng nào.

Kỳ thực để một thiếu nữ xinh xắn như vậy đi ra bày sạp, bản thân người nọ đã không tốt lành gì rồi, tại mạt thế không có nhân tính đạo đức, không phải là chỉ nói ngoài miệng một chút như vậy là được đâu.

Mặc kệ phụ nhân nói cái gì, thiếu nữ đều quật cường mím môi, không nói một từ. Cô rất rõ ràng, cái gì mà khách hàng, cái gì mà bày sạp, kỳ thực căn bản là cô đã bị bán đi, tận mắt nhìn thấy nữ nhân này nhận một phần thức ăn của nam nhân lưng hùm vai gấu kia, nếu như cô còn không hiểu liền lãng phí 16 năm mình đã sống rồi.

Nhận mệnh sao? Không… Cô biết căn bản là ba không có vứt bỏ mình, ba ba sẽ không vứt bỏ cô. Cô rất sợ hãi, vì vậy liền liều mạng muốn chạy trốn, thế nhưng, không biết nên đi hướng nào, cho tới nay vẫn cứ nhẫn nhục chịu đựng khiến cô dưỡng ra tính cách nhu nhược yếu ớt.

Đây là lần đầu tiên cô chọn cách phản kháng, phản kháng người khác quyết định số phận của cô, sợ hãi, run rẩy, thậm chí còn kèm theo chút hưng phấn?

Lần đầu tiên cô bắt đầu suy nghĩ, có lẽ, lúc ba ba để cô lưu lại, cô không nên nghe theo trước sau như một mà phải can đảm nói ra tiếng lòng của mình, nói cho ba biết, đừng để cô lại một mình. Hoặc là, nói cách khác, ba ba cũng sẽ không rời khỏi cô.

Nước mắt dùng cách nào cũng không kiềm được mà chảy ra, không ngừng rơi xuống! Cô không muốn làm một người nhu nhược nữa, lột xác là con đường tất yếu mà mỗi người phải trải qua khi tiến vào mạt thế.

“Bà, nếu như bà dám bán tôi đi, tôi tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không để ba ba buông tha cho bà đâu.” Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời người thiếu nữ nói ra lời ngoan độc, rõ ràng là không có bao nhiêu khí thế, lại khiến cho phụ nhân đang giả mù sa mưa có hơi sửng sờ, nhất thời trên mặt xẹt qua một tia do dự.

Lập tức, phụ nhân hung hăng cắn răng nói: “Ba ba mày đã sớm vứt bỏ mày rồi, mày còn trông cậy vào chuyện nó tìm mấy nữa hay sao!”

Nói rồi, mụ không nói gì nữa, bắt đầu hung hăng nhéo thiếu nữ một cái, túm lấy cánh tay thiếu nữ kéo về.

“Đi nhanh đi, khách nhân vẫn đang chờ đấy! Đừng khiến người ta chờ đến sốt ruột!”

Thiếu nữ bị đau nên kêu lên một tiếng, sắc mặt trở nên tái nhợt, những vẫn quật cường như cũ.

“Nếu như mày lại không phối hợp, tao liền trực tiếp kêu khách nhân đánh mày ngất xỉu rồi mang đi!”

Ứng tiếng, trên mặt thiếu nữ hiện lên chút sợ hãi, lúc này phụ nhân mới hài lòng nhếch khóe môi. Con nhóc chết tiệt này, đúng là rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt mà!

Đúng lúc này, bỗng nhiên phụ nhân bị người ta đẩy một cái, té sấp xuống đất như chó, cằm đập vào mảng xi măng, nhất thời đau đến mức mụ phải thét lên.

“Ui da, kẻ nào bị phân chó che mắt mất rồi, con mẹ nó…”

Mụ còn chưa kịp mắng xong, một thanh âm quen thuộc đã vang lên trên đỉnh đầu.

“Bà đây là muốn dẫn con gái của tôi đi đâu, hửm?”

An Thần lắc la lắc lư, cuối cùng cũng lẫn được vào trong đám người.

“Bạch đại ca?” Cậu có hơi kinh ngạc mà kêu lên một tiếng.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 33 – MTTSCPKDTN


Chương 33



Sau khi Quy Nguyên Quyết tiến vào cấp hai, An Thần cảm thấy dường như trong ý thức có vật gì đó vang lên một tiếng “loảng xoảng”, thanh âm vỡ vụn rất chói tai. Lập tức, trong đầu cậu liền xuất hiện một tia khí tinh thuần càng thêm tinh tế, nương theo hơi thở khuếch tán, linh khí lúc đầu bị chiếm lấy, nhất thời toàn bộ không gian trong não trở nên trong suốt không gì sánh được. 

Hơn cả sự ngạc nhiên, thứ An Thần cảm nhận được nhiều nhất chính là nghi hoặc.

Kỹ năng đâu? Thân, vũ khí bí mật lúc trước đã nói qua đâu? Thân, thế nào chỉ mới đổi thành vài ngụm không khí tươi mát, liền cái gì cũng không có nữa rồi?

An Thần cảm thấy không đơn giản như vậy, nếu đã đột phá cấp hai, nói như thế nào cũng có thể có chút nâng cao mới đúng, nghĩ đến việc mình có linh căn hệ mộc, cậu không khỏi liên tưởng tới quan hệ với cây cối thực vật.

Đúng rồi, hẳn là cậu nên đi thử tiếp xúc với thực vật một chút, nói không chừng có thể phát hiện ra điều gì đó.

Trong phòng của An Thần có treo một chậu hoa lan, đã sớm chết từ nhiều năm trước rồi, Dịch Hạo Nam được xưng là “sát thủ thực vật” mười năm khó gặp, căn bản là không nuôi sống nổi, ngược lại cậu nhớ rất rõ trong phòng Dịch Hạo Thiên còn đang đặt hai chậu xương rồng.

Bất quá, bất quá gần đây đại ca đang rơi vào trạng thái động kinh bất định, An Thần không dám đi quấy rầy anh, đơn giản quyết định đi vào vườn đào mấy cọng cỏ dại về thử một chút mới được. (╯▽╰)

Đã nhiều ngày không có ra khỏi cửa, may mắn chính mình cũng không có bị dưỡng thành An Thần thổ phì viên đấy, chạy bạch bạch bạch xuống thang lầu, bước chân vui sướng nói không nên lời.

Thổ phì viên: chỉ người có tướng mạo bình thường, vóc dáng hơi mập, hình tượng quê mùa. Đây là một từ trung tính, người đáng yêu tròn tròn ngốc ngốc cũng được gọi là thổ phì viên.

Nào ngờ, mới vừa đi vào cửa đại sảnh, liền bị người ta gọi lại.

“Người nào đó, mi đứng lại đó cho ta! Chạy cái gì mà chạy.”

An Thần quay đầu lại liền thấy có người thanh niên mặc một chiếc áo màu xanh lam, cái quần màu đen tím đang dùng mắt trừng mình.

“Nhìn cái gì, nói mi đó! Lén lút ở bên cạnh đánh chủ ý gì đây? Mi cũng không nhìn thử xem đây là địa phương nào, chỉ bằng cái tên nhãi ranh như mi mà muốn tới thì tới, muốn đi thì đi hay sao! Cũng không suy nghĩ thử thân phận của mình đi, ăn mặc xuềnh xoàng như thế, chẳng lẽ là đang chuẩn bị bò lên giường người khác hả?”

Thanh niên cao ngạo hất đầu, trong mắt là sự khinh bỉ nồng đậm. An Thần nghe được hắn ta nói lốp bốp như thế liền thông suốt, cảm nhận rất rõ ràng, hình như là mình đang bị giận chó đánh mèo.

Chẳng lẽ… chẳng lẽ người này cũng là đội viên mới mà Đường Văn Triết vừa tìm về, sao lại không chất lượng như vậy chứ? 

“Cậu là người nơi này?” An Thần chớp mắt mấy cái.

“A…” Ánh mắt của thanh niên lóe sáng, lập tức khẽ hừ một tiếng, “Anh họ của ta ở chỗ này, nói như thế nào thì ta cũng là người nhà, không giống với cái loại mà mấy tên nhãi không rõ nguồn gốc như mi có thể so sánh nổi.”

Tui đã nói mà, từ khi nào thì tiêu chuẩn nhận người của Đường Văn Triết lại giảm xuống nhiều như vậy chớ. An Thần yên tâm thở phào, dù sao thì, lỡ đâu người này thật sự là đội viên mà cậu phải ở chung, mọi người ngẩng đầu không gặp cúi đầu thấy, vậy cũng khá phiền toái, bất quá nếu hắn ta cái gì cũng không phải, vậy mình không cần lo lắng sẽ đắc tội hắn rồi.

“Tôi cũng không có nghe nói đây là nơi người nhà có thể tùy tiện ra vào.” An Thần hơi nhíu mày, tuy rằng khóe môi đang nhếch lên, nhưng đáy mắt lại không có chút ý cười nào.

Loại người này cũng không có bao nhiêu bản lĩnh, thế mà cứ thích chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, thật là nhìn thế nào cũng đều thiếu điều giáo.

Nhất thời thanh niên bị nghẹn lời, hắn đúng là ỷ vào anh họ ở chỗ này, cố ý dùng thân phận áp chế những người canh giữ nên mới có thể chạy tới đây.

Chẳng lẽ, thằng nhãi này cũng là thân thích của ai sao? Hắn tỉ mỉ suy nghĩ một chút, những người bên trong này hắn đều đã hữu ý vô ý mà ‘vô tình gặp được’, cơ bản đều đã có một chút ấn tượng, căn bản là trong trí nhớ không có nhân vật như thế.

Vì vậy, hắn liền yên lòng, tiếp tục phách lối:

“Ta khuyên mi tốt nhất là nên tôn trọng người khác một chút, bằng không, đắc tội ta là nhỏ, đắc tội bọn Dịch đội trưởng, mi liền chịu không nổi đâu.” (^)

Tại sao lại liên quan đến đại ca, chẳng lẽ đây là người thân của Dịch gia mình? An Thần cảm thấy có chút ê răng, tranh luận với loại người tự cho là đúng này… Đột nhiên cậu cảm thấy được rất là hạ thấp chỉ số thông minh của mình.

“Tùy cậu vậy.” An Thần liếc mắt, không muốn phản ứng hắn, dù sao thì người quản sự nơi này chính là Đường Văn Triết, để một mình anh ấy đau đầu là được rồi.

Thanh niên thấy An Thần còn muốn chạy, bỗng nhiên tâm niệm vừa động, tiến lên níu lấy ống tay áo của An Thần lại, hừ một tiếng nói: “Ai nói mi có thể đi!”

An Thần nhìn thoáng qua cánh tay bị chụp lấy của mình, rất là khó chịu mà nhíu mày, người này bị cái gì vậy chứ, nhất định muốn đi kiếm chuyện, có đúng hay không!

Nhưng lúc này trong lòng thanh niên cũng có một dự định khác. Hắn tên Bạch Thiểu Bác, em họ của Bạch Kiến Quốc, là một gay, gay trời sinh, ở trong giới cũng rất nổi danh.

Bởi vì tướng mạo âm nhu tuấn mỹ, khí chất tuấn nhã bất phàm, rất nhiều người đều nguyện ý ở chung với hắn. Hoặc một đêm phong lưu, hoặc gặp gỡ một đoạn, tuy rằng có không ít bạn tình nhưng điều này tuyệt không ảnh hưởng đến khí chất mê người của hắn.

Mà lần này, lúc cả nhà bọn họ đi theo anh họ gặp gỡ đội ngũ của căn cứ Ngự Long Uyển, Bạch Thiểu Bác liếc mắt một cái liền bị Dịch Hạo Thiên hấp dẫn. Vô luận là khí tràng vương giả cường thế, hay là khí chất quý tộc trong lúc giơ tay nhấc chân, không có thứ nào mà không giống thuốc phiện cả, tất cả cứ tản ra mê hoặc trí mạng với hắn.

 Vào thời khắc đó hắn liền biết, nam nhân này mới là người mà hắn đang thực sự muốn tìm, người làm bạn cả đời cùng hắn. Cũng chỉ có nam nhân này, mới là người chân chính xứng với hắn, đồng thời đây cũng là người duy nhất có thể sóng vai với hắn, chỉ có mình hắn mà thôi. Thậm chí hắn còn không có nghĩ tới chuyện, Dịch Hạo Thiên có phải là một gay hay không. 

Thế nhưng, từ khi đến nơi này, Bạch Thiểu Bác mới phát hiện, bởi vì dị năng của mình tương đối thấp, căn bản là không đạt đến yêu cầu gia nhập đội ngũ, cho nên hầu như không có cơ hội gặp mặt Dịch đội trưởng. Đương nhiên là hắn không cam lòng rồi, do đó liền dựa vào tên tuổi của anh họ Bạch Kiến Quốc tìm cách chạy qua bên này, hy vọng sau nhiều lần mình đến đây, có thể trải qua vài lần vô tình gặp được Dịch Hạo Thiên rồi ‘nhất kiến chung tình, tái kiến khuynh tâm’.

Thế nhưng, đã để cho hắn thất vọng rồi, vô luận hắn có cố gắng thế nào, ngay cả cái bóng của Dịch Hạo Thiên cũng chưa từng thấy qua, nghe nói vì để tu luyện, gần như cho tới bây giờ Dịch Hạo Thiên đều không có rời phòng, xem ra cách nói này là thật rồi. Bất quá, Bạch Thiểu Bác cũng không định buông tha, hắn phi thường có tự tin về hình dáng, khí chất của bản thân mình.

Đương nhiên, còn có một cơ hội khác, đó chính là lúc ăn cơm. Đáng tiếc, nơi ăn cơm của đội viên tổ chiến đấu lại không cho phép người ngoài vào, nên hắn không có tư cách theo anh họ cọ cơm.

Hôm nay, đương nhiên hắn cũng hành động như thường ngày, dựa vào tên tuổi của anh họ mà lẻn vào cửa, nào ngờ Bạch Kiến Quốc không nói hai lời, kéo hắn vào trong phòng mắng cho một trận, sau đó còn nói hắn không được vào đây nữa, bằng không đừng trách anh ta trở mặt.

Bạch Thiểu Bác nổi giận, gia cảnh của hắn hoàn toàn bất đồng với Bạch Kiến Quốc nghèo túng, từ nhỏ đến lớn không ai là không yêu chiều hắn, đừng nói là chịu khổ, ngay cả nói nặng cũng chưa có ai dám nói với hắn một câu.

Chỉ là hiện tại, ở dưới mái hiên nhà người ta không thể không cúi đầu, hắn không thể làm gì khác hơn là nhẫn nhịn cơn tức, thở phì phò chạy ra ngoài, nào ngờ mới ra khỏi cửa liền thấy Dịch An Thần tràn đầy sức sống, đương nhiên là hắn phải dựa vào tâm tình khó chịu, thuận thế giận chó đánh mèo để phát tiết một phen rồi.

Thấy Dịch An Thần không để ý đến mình, muốn rời đi, bỗng nhiên Bạch Thiểu Bác nghĩ đến, thiếu niên này cũng là lén lút chạy vào, nếu như mình bắt cậu ta lại, chẳng phải là có thể nhận thưởng hay sao?

Đến lúc đó, liền có thể nhân cơ hội này mà gặp mặt Dịch Hạo Thiên! Bạch Thiếu Bác tin tưởng, nhờ vào kinh nghiệm tình trường nhiều năm của mình, chỉ cần đối phương có thể đặt tầm mắt lên người hắn, hắn liền có biện pháp khiến anh không có cách nào rời đi.

Ai nói nhất định là lên giường với nữ nhân mới thoải mái nhất, nam nhân và nam nhân làm cũng có phong vị khác mà.

An Thần cũng không biết dưới đáy lòng Bạch Thiểu Bác đang uốn uốn lượn lượn, cậu “xoạt” một cái liền dứt khoát đẩy tay của Bạch Thiểu Bác ra, lạnh lùng nói: “Đừng chọc tôi.”

Bạch Thiểu Bác bị cậu nhìn đến mức dưới đáy lòng phát lạnh, thân thể theo bản năng mà rụt trở về, sau đó lập tức hoàn hồn, ảo não nghĩ lại tại sao chính mình lại bị một thằng nhãi ranh dọa ngốc thế này.

“Thằng nhãi thối, đừng có mà đã cho mặt mũi còn không biết xấu hổ, mi tự mình chạy vào biệt thự, ta bắt mi nào có gì sai!” Bạch Thiểu Bác thở hổn hển hô to.

An Thần buồn cười nhướng nhướng mày: “Bắt tôi, có hậu quả gì?”

Bạch Thiểu Bác khinh thường hừ nhẹ: “Ngươi cứ chờ bị Dịch đội trưởng đuổi ra ngoài, uy tang thi đi.”

Đúng lúc này, một cánh cửa trên lầu một được mở ra, nếu An Thần nhớ không sai, chỗ này vốn là phòng của Đàm Hải, hiện tại Đàm Hải dời lên lầu hai, đương nhiên là nơi này sẽ để lại cho đội viên mới rồi.

“Bạch Thiểu Bác, em ồn ào gì thế, không phải đã bảo em về trước rồi hay sao, nổi điên ngay cửa làm cái gì!” Rõ ràng là nam nhân đang đi ra này lớn hơn thanh niên nhiều lắm, ít nhất cũng phải hơn 30 tuổi rồi. Y chính là người anh họ mà Bạch Thiểu Bác vẫn cứ treo ngoài miệng, niệm đến niệm đi —— Bạch Kiến Quốc.

Bạch Thiểu Bác thấy chỗ dựa của mình đang đi ra, nào còn cái bộ dáng đi kiếm chuyện nữa, hắn lập tức ủy khuất chạy tới: “Anh họ, anh nhất định phải làm chủ cho em!”

A! Loại cảm giác đột nhiên xuyên vào ‘kịch hậu cung’ này là cái quái gì dợ? Mời đem “Anh họ, anh nhất định phải làm chủ cho em” tự động đổi thành câu “Hoàng thượng, người nhất định phải làm chủ cho nô tì a!”

Phốc —— An Thần rất không phúc hậu mà nở nụ cười. 

“Làm chủ, làm chủ cái gì?” Bạch Kiến Quốc cười lạnh một tiếng, “Em có thể đừng đi chọc rắc rối ở chung quanh, anh liền cảm tạ trời đất, vạn sự đại cát rồi.”

Nói xong câu đó, cũng không quản trong thoáng chốc mặt của Bạch Thiểu Bác đã biến thành năm màu rực rỡ, Bạch Kiến Quốc xoay người đi về phía Dịch An Thần, một gương mặt chữ quốc (đoan đoan chính chính, mày rậm mắt to, bộ dáng một thân đầy chính khí.

“Xin lỗi, tuy rằng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng tôi hiểu rất rõ tính cách của em họ mình, chắc chắn đã mang đến phiền toái không cần thiết cho cậu rồi.”

“Anh họ —— tên này lẻn vào đấy!!!” Bạch Thiểu Bác bởi vì tức giận mà trừng to mắt lên.

“Em cho là mọi người đều sẽ nhàm chán giống mình hay sao.” Kỳ thực Bạch Kiến Quốc nhìn không quen tác phong sinh hoạt của Bạch Thiểu Bác.

Y một người tương đối truyền thống, cho rằng nếu đã tìm được người hợp ý, hai người nên hảo hảo ở chung với nhau, mà vài năm sau khi Bạch Thiểu Bác về nước liền triệt để biến thành tính tình phong lưu, nói trắng ra chính là chỗ nào cũng phát tao được.

Lập tức ấn tượng của An Thần về Bạch Kiến Quốc được thăng lên không ít, tục ngữ nói: Vươn tay không đánh người đang cười. Nếu đối phương chủ động lấy lòng, cậu cũng không phải cần phải dây dưa không rõ.

“Tôi không sao cả, chỉ là khuyên Bạch đại ca một câu, tốt nhất là nên nhanh chóng an bài thỏa đáng cho em họ của anh. Bằng không cửa thành cháy, vạ lây, không nhất định là cá trong chậu.”

An Thần hiểu rõ Đường Văn Triết, cho dù người này thật sự là một nhân tài rất khó gặp nhưng nếu như cứ ba lần bốn lượt vi phạm quy tắc, như vậy cũng chỉ có thể biến thành đồ bỏ mà thôi. Mà vì để cho đồ bỏ này không có khả năng uy hiếp được mình, Đường Văn Triết sẽ càng nặng tay hơn, khiến cho đối phương hoàn toàn biến thành một thứ đồ bỏ bị vứt đi.

“Thằng nhãi ngu ngốc này, chờ ta giao mi cho cấp trên xử trí, nhìn xem mi còn nói gì được nữa!!!” Bạch Thiểu Bác rống giận, hai mắt đỏ ngầu, nhìn như sắp nứt ra tới nơi. Quan hệ giữa hắn và Bạch Kiến Quốc vốn cũng không tính là thân mật, người này lại còn dám gây mâu thuẫn ngay trước mặt hắn! Đơn giản là, tội không thể tha!

Cũng may mà hiện tại trong biệt thự chỉ có ba người bọn họ, nếu không với cái tiếng rống ban nãy, nói không chừng đã dẫn một đám sói, à không, một đám người tới rồi đó.

Chân mày Bạch Kiến Quốc nhíu chặt, đang muốn nói gì đó, lại bị Dịch An Thần ấn xuống vai anh ta, ý bảo anh đừng lên tiếng.

“Hửm, giao cho ai xử trí?” An Thần mỉm cười.

“Đương nhiên là Đường đội phó!”

“Người nào kêu tôi?” Một thanh âm ôn nhuận truyền đến từ cửa chính, theo tiếng nói ba người ngoáy nhìn lại, chỉ thấy có một nam nhân cả người thon dài, ôn nhuận như ngọc đang chậm rãi đi đến.

Người này không phải Đường Văn Triết thì còn có thể là ai nữa nha!
 972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny