18/12/2015

Chương 25 – MTTSCPKDTN


Chương 25: ‘Tập kích’ ban đêm



An Thần bị xách một đường thẳng đến phòng của Dịch Hạo Thiên, đối với mấy ngày gần đây ba ngày thì đã có hai bữa đặt chân vô chỗ này rồi, An Thần biểu thị nội tâm của cậu đã triệt để bình tĩnh, kế tiếp nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì tuyệt đối cậu sẽ bị ném tới trên giường.

Coi đi, lại bị ném lên nữa rồi nà! 

An Thần bình tĩnh trở mình, thuận theo tự nhiên bò dậy khỏi giường, ngồi vào giữa chiếc giường đôi kia. Yên lặng nhìn Dịch Hạo Thiên đang đứng trước mặt, lần thứ hai bất đắc dĩ thở dài từ tận nội tâm sâu thẳm. 

“Hạo ca anh…”

“Vì sao?”

“Hể.” Lập tức An Thần bị nghẹn họng, mấy ngày nay đã trải qua ‘điều giáo’ [hự, hư hỏng, che mặt], đương nhiên cậu biết những lời này của Dịch Hạo Thiên là có ý gì.

Hoàn chỉnh một chút chính là: Tại sao em muốn tự chọn nữ nhân kia hả? 

Ừm, tại sao vậy ta? Lý do chỉ có cậu mới biết, thế nhưng, lại không có cách nào nói ra khỏi miệng.

An Thần cảm thấy thập phần phiền muộn, bởi vì cậu loáng thoáng phát hiện, mấy ngày gần đây Dịch Hạo Thiên giống hệt như chương trình mười vạn câu hỏi vì sao, chỉ cần mình nói cái gì đó, làm chuyện gì đó, anh sẽ luôn xách cậu về phòng trước, sau đó hỏi ‘vì sao’, nếu không thì sẽ là ‘làm sao vậy’, cậu thực sự không biết nên nói cái gì, thậm chí Dịch Hạo Thiên còn dứt khoát nhìn chằm chằm vào cậu đến tận năm phút đồng hồ.

Nè nè nè, anh có biết là làm như vậy rất dễ khiến cho người khác suy nhược thần kinh hay không a, dẫn đến hiện tại em vừa nhìn thấy mặt của anh liền muốn chạy trốn rồi a! Thân. 

An Thần nặn ra một nụ cười tự cho là rất dễ gần gũi kỳ thực lại rất nịnh nọt: “Ừm, tựa như em nói vậy đó, tìm một người đến trông xe, hơn nữa cô ta cũng coi như là một thành viên của chúng ta, mang đi ra ngoài làm chút nhiệm vụ để tượng trưng cũng tốt a, không phải sao?” Cậu giả vờ ung dung nhún nhún vai.

Dịch Hạo Thiên không nói lời nào, mở to cặp mắt ngàn năm bất động ki, tập trung nhìn chăm chú vào cậu, ót An Thần phủ đầy mồ hôi, nhất thời nét cười trên mặt cũng trở nên cứng đờ.

Kéo căng kéo căng, Dịch An Thần, đừng để bản thân bị hù dọa! Cậu lặng lẽ an ủi mình, thẳng đến khi Dịch Hạo Thiên thu hồi tầm nhìn, quay đầu đi, cậu mới khổ sở xoa xoa khuôn mặt gần như đã đông cứng của mình.

Mỗi lần đối thoại đều mệt như vậy, cậu đã hoàn toàn không hiểu nổi lộ tuyến tư duy của đại ca rồi! Cứ luôn cảm thấy hiện tại tư duy của Dịch Hạo Thiên phát tán giống hệt như một con ngựa hoang đã đứt cương, chạy nhanh như bay vậy a.

Khóe môi Dịch Hạo Thiên kéo ra một độ cong đẹp mắt không dễ phát hiện, nghiêng mắt liếc sang mỗ tiểu xuẩn manh đang ngồi trên giường tự mình khổ não, tâm tình hào hứng đến không thể ức chế.

Nếu như sau này vào mỗi buổi sáng mở mắt ra đều có thể nhìn thấy Tiểu Thần thì tốt rồi! Mỗ đại ca âm thầm nghĩ nghĩ, cho dù tạm thời còn chưa thể ăn được nhưng có vài phúc lợi vẫn không thể thiếu đâu, nên làm như thế nào đây nha? Nếu không thì hiện tại trùng tu phòng của Tiểu Thần một chút, buộc em ấy dọn ra ngoài đi!

Quyết định thế đi, số phận sắp tới phải ở chung với đại ca của An Thần cứ như vậy liền bị Dịch Hạo Thiên khoái trá quyết định.

Mà An Thần còn đang ngồi ở trên giường âm thầm nghĩ kế hoạch, ngẩng đầu lên một cái liền thấy đại ca nhà mình lấy một cây kem mình thích ăn nhất từ trong tủ lạnh ra [hự, đừng hỏi tui tại sao trong phòng lại có một cái tủ lạnh nha!], ánh mắt lập tức phát sáng, toàn bộ kế hoạch tiểu đệ gì gì đó đều bị quẳng đến 8 thước mất rồi.

Bên này Dịch Hạo Thiên vừa quay đầu lại liền thấy Tiểu Thần biến thân thành uông tinh nhân đang mở to đôi mắt lóng la lóng lánh liều mạng ngoắc đuôi với mình, một bộ đợi người đút cho ăn.

Uông tinh nhân: một từ ngữ được lưu hành trên internet, gọi đùa mấy chú chó là người ngoài hành tinh đến từ tinh cầu gâu gâu rất xa trong vũ trụ, lợi dụng vẻ ngoài rất manh để lừa gạt lòng tin của loài người. Sau đó nhân lúc người khác không để ý mà chiếm giữ xương trên trái đất. Đây là cách gọi những chú chó giỏi bán manh chọc người thích.

Nhất thời tâm tình của Dịch Hạo Thiên thẳng tắp tăng vọt.

An Thần rất cao hứng, An Thần rất vui vẻ, An Thần rất happy.

Đối với chuyện đã mạt thế còn có thể ăn được kem cây mình thích nhất và vân vân, tràn đầy cảm giác hạnh phúc nồng nặc a. Quản tại sao đại ca lại có mấy thứ này nha, dù sao hiện tại cậu có ăn là được rồi.

Đây cũng lí do chủ yếu nhất vì sao mỗi lần cậu bị Dịch Hạo Thiên xách vào phòng sẽ không ầm ĩ không gây chuyện đó, cần gì phải quản đến chuyện sau khi vào phòng phải đối mặt với thứ gì chứ, chỉ cần cuối cùng cậu đều có thể nhận được đồ ăn vặt hoặc thức uống lạnh làm phần thưởng (?) là được.

Che mặt, thế này có khác gì một bé thú nuôi đâu chứ! Cưng sa ngã rồi đó, thân!

————————————————— đây là phân cách tuyến của phòng ăn ——————————————————

Dưới ánh mắt u ám của Dịch Hạo Thiên, sau khi An Thần ăn cơm tối xong liền trở về phòng của mình. Nhiệm vụ ngày mai quan trọng hơn, cậu sớm rửa mặt tẩy rửa một phen, sau đó an tĩnh chìm vào giấc ngủ.

Đến khi trong phòng vang lên tiếng hít thở đầy quy luật, bỗng nhiên không gian trong phòng có hơi vặn vẹo một chút, một thân ảnh màu đen lặng yên không tiếng động xuất hiện cách giường ngủ một khoảng không xa.

Đầu tiên là bóng đen thi triển cái gì đó, chỉ thấy một bức màn màu xanh dương chậm rãi bao bọc lấy cả người của An Thần, thiếu niên không phát giác được, vẫn ngủ thập phần thâm trầm như trước.

Lúc này bóng đen mới chậm rãi đi tới bên giường, ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, chiếu lên khuôn mặt của bóng đen kia, không ngờ đâu đó chính là đội trưởng Dịch Hạo Thiên.

Chỉ thấy lúc này đây, ánh mắt của anh mang theo sự ôn nhu thập phần hiếm thấy, cho dù gương mặt vẫn là diện vô biểu tình như trước nhưng cũng không ngăn trở được khí tức dịu dàng phát ra từ trên người anh.

Dịch Hạo Thiên như thế này, cứ coi như là để người quen của anh thấy được, cho dù là đối phương tự chọc mù hai mắt cũng đều không thể nào tin được, cái người mặt lãnh tâm lãnh này vậy mà cũng sẽ có một mặt ôn nhu như thế a.

Chỉ thấy anh thuần thục cởi áo khoác ra, chậm rãi nghiêng người nằm xuống mép giường, thận trọng ôm lấy thiên hạ đang nằm giữa giường vào lòng. Thẳng đến khi cọ lên tóc của thiếu niên, anh mới hài lòng mà ngửi ngửi, sau đó thở ra một hơi thật sâu.

Tiểu Thần…

Ngón tay của anh nhẹ nhàng lồng vào tóc của thiếu niên, lưu luyến cảm nhận xúc cảm cực kỳ tốt đẹp kia, sau đó lại vuốt dọc theo gò má của cậu xuống xương quai xanh trước ngực, dùng cảm giác của đầu ngón tay tỉ mỉ miêu tả bộ dáng xinh đẹp của phần cơ thể kia, rất nhanh đầu ngón tay lại trượt dọc theo nụ hoa trước ngực đi xuống vị trí thắt lưng, tỉ mỉ cảm nhận sinh mệnh hoạt bát trước mặt này đây.

An Thần nhẹ nhàng trở mình, đưa lưng về phía Dịch Hạo Thiên, cánh mông mượt mà không thể tránh khỏi mà rơi vào hệ rễ giữa hai chân anh, cọ đến lão nhị nhà Dịch Hạo Thiên.

Cứ như là phản xạ, lập tức lão nhị rất có tinh thần mà ngẩng đầu lên. Dịch An Thần – đầu sỏ gây nên tội lỗi – bị đỉnh đến, có chút khó chịu dịch dịch người, ưm, chính là vô ý thức cọ thêm vài cái, cuối cùng không ngăn cản được sự mê hoặc của cơn buồn ngủ, liền gối đầu ngủ tiếp.

Bên dưới ánh trăng, dung mạo của thiếu niên tinh xảo cứ như một món đồ sứ, cùng với xương quai xanh như ẩn như hiện bên dưới tấm chăn, cặp mắt Dịch Hạo Thiên chậm rãi trầm xuống, phảng phất như bầu trời đêm mùa đông không trăng không sao.


Đây không phải là lần đầu tiên Dịch Hạo Thiên bất ngờ tập kích, có vài lần anh tới nhưng lại không nhìn thấy thân ảnh của An Thần.

Trong chớp mắt đó Dịch Hạo Thiên đã cho rằng Tiểu Thần đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, lúc đó liền sợ tới mức cả người đổ mồ hôi lạnh, bất quá rất nhanh anh liền tỉnh táo lại, ý thức được An Thần có một không gian, cho nên rất có thể là em ấy tiến vào bên trong không gian đi. Nhưng anh không chắc chắn rằng có thể nào An Thần sẽ vĩnh viễn trốn ở trong không gian luôn hay không.

Vì thế anh liền chậm rãi chờ đến sau nửa đêm, quả nhiên, xuất hiện một bé con nằm ở trên giường co lại thành một đoàn.

Dịch Hạo Thiên biết Lâm Tử Hiên có không gian, nhưng cũng không có cảm giác gì, nhiều lắm thì coi như là một con chuột nhỏ thích trữ hàng, tiểu đả tiểu nháo mà thôi. Nhưng nếu như người này là An Thần anh liền cảm thấy hết sức vui mừng, điều này nói rõ ít ra thì An Thần lại có thêm một bản lĩnh bảo mệnh, hơn nữa dường như tiểu xuẩn manh này cũng không có dự định nói cho những người khác biết.

Như vậy cũng tốt, hiểu được cách đề phòng người khác rồi! Dịch Hạo Thiên không khỏi tưởng tượng, nếu như có một ngày mình có thể để em ấy tự mình nói ra bí mật này, có phải như vậy đã nói lên trong tim của Tiểu Thần, mình đã trở thành người mà em ấy tín nhiệm nhất rồi hay không?

Người yêu nằm trong ngực, khẳng định đêm nay chính là một đêm mộng đẹp.

Dịch Hạo Thiên cũng không thèm quản lão nhị nhà mình ra sao, đỉnh tới thì cứ để nó đỉnh đi, anh cứ theo thường lệ mà sờ mỗi chỗ nên sờ trên người Tiểu Thần một lần, sau đó lại hôn vài cái lên khuôn mặt cậu, lúc này đây anh mới hạnh phúc mà nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ.

_______________________________________

Uông tinh nhân (súp pờ súp pờ ciu)


972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 24 – MTTSCPKDTN


Chương 24: Mang theo nữ nhân kia!



An Thần cũng không biết tại sao, kể từ sau đêm đó, mỗi khi nhìn cậu ánh mắt Trầm Nguyên sẽ mang theo một chút quái dị, càng nhiều hơn chính là ý tứ trốn trốn tránh tránh.

An Thần suy nghĩ một chút, có thể là do bộ dáng phát điên quấn lấy Dịch Hạo Thiên vào đêm đó quá mức kinh thiên hãi tục, khiến lòng người run sợ, cho nên cũng không cần không biết xấu hổ mà sáp lại gần người khác đi.

Thế là, liền sinh ra cái loại hiểu lầm mỹ lệ này đây. 

Về phần Trầm Đán, cậu ta chỉ nói lúc mình uống say đã mơ thấy một giấc mộng thập phần kinh khủng, tuy rằng hiện tại nhớ không ra nhưng mỗi khi nghĩ tới thì trong lòng vẫn còn rất sợ hãi.

Còn Dịch Hạo Nam thì sao… Đêm đó ở ban công hứng gió lạnh cả đêm, đến bây giờ đầu vẫn còn có chút đau nhức, nói An Thần không có suy nghĩ, tự mình rút về thế mà lại không tha cậu về cùng.

An Thần ngượng ngùng nói là chính mình sống chết lôi kéo Dịch Hạo Thiên, sau đó bị mang đi, không thể làm gì khác hơn là nói xin lỗi, tiện thể hống hống người ta.

Ngược lại hình như Tào Tư Viễn đang định nói gì đó với cậu, nhưng thấy Đường Văn Triết quét mắt qua, hàng này lập tức im bặt, dù hỏi thế nào cũng không chịu hé miệng.

Cứ như vậy, rốt cuộc sự kiện say rượu vào đêm sinh nhật cũng chính thức trôi qua.

Hôm nay, sau khi An Thần rời giường liền nhận được thông báo của Đường Văn Triết, có một chuyến nhiệm vụ mới. Trong trung tâm thành phố có một quán bar ngầm nổi danh —— Cực Dạ, có một số lượng lớn súng ống đạn được cất ở trong đó, vào lúc hai hắc bang chuẩn bị thương thảo, mạt thế lại bùng nổ một cách thình lình, cho nên những thứ này đều bị bỏ lại.

Tại Z quốc, số lượng súng ống đạn được bị khống chế rất nghiêm ngặt, nếu như không phải địa vị của Dịch gia đặc thù, cho dù bản thân bọn họ có nắm giữ một phần vũ khí cũng không có khả năng nhanh như vậy liền có thể thành lập được căn cứ của riêng mình. Cho nên đối với loại vật tư này, Đường Văn Triết rất xem trọng nó.

Kỳ thực thông qua ký ức của Lâm Tử Hiên An Thần đã thấy rất rõ ràng, thế giới sau mạt thế là thiên hạ của dị năng giả, những súng đạn bình thường căn bản là không hữu dụng, nhất là khi phải đối mặt với tang thị biến dị của hậu kỳ mạt thế, ngay cả phòng ngự cũng không thể phá vỡ được.

Thế nhưng, hiện tại mạt thế mới chỉ vừa bắt đầu không bao lâu thì đây đúng là một mê hoặc hấp dẫn. Không trách được Đường Văn Triết sẽ vội vã muốn ngốn đống vật tư này.

“Gần đây có ít nhất ba căn cứ cũng biết chuyện này.” Đường Văn Triết đẩy kính mắt một cái, chân mày nhíu chặt, “Trong đó có hai căn cứ cách nơi này gần hơn một chút, cho nên tỷ lệ bọn họ xuất hiện cản trở là rất lớn.”

“Nếu vị trí của bọn họ gần hơn chúng ta, vì sao lại không đi lấy trước?” Trầm Nguyên lập tức chỉ ra điểm đáng ngờ.

Đường Văn Triết nhìn y tán thưởng, tiếp tục nói: “Đây là nguyên nhân lớn nhất, tôi đã từng phái người đi thăm dò, tập hợp tư liệu về các phương diện của những căn cứ đó đến xem, bên trong quán bar này có một con tang thi cấp 4 trấn thủ, không rõ năng lực cụ thể. Hai căn cứ kia cũng đã từng phái người đi vào nhưng lại không thể đột nhập thành công.”

“Thảo nào!” Dịch Hạo Nam khinh thường hừ một tiếng, “Đại ca đã cấp 4, cơ hội của chúng ta lớn hơn bọn họ rất nhiều.”

“Chỉ sợ bọn họ sẽ ngán chân sau của chúng ta thôi.” Gương mặt baby của Tào Tư Viễn hiện lên chút lo âu.

An Thần lặng lẽ nuốt một ngụm nước bọt, rất muốn len lén dịch ra vị trí phía sau, nhưng thế nhưng mỗi khi cậu có xu hướng muốn chuyển động, Dịch Hạo Thiên luôn có thể tặng cậu một ánh mắt cảnh cáo trước, ngay cả độ ấm quanh thân cũng cấp tốc hạ xuống, làm hại An Thần muốn đi cũng không được, mà muốn ở lại cũng không xong. Hơn nữa, cậu cũng lo lắng nếu như mình đột ngột đổi vị trí sẽ làm ảnh hưởng đến cuộc hội nghị của mọi người.

Kỳ thực đứng ở bên người Dịch Hạo Thiên cũng không có khốn khổ như vậy, nếu như đại ca đừng cứ hơi một chút lại chà đạp cái đầu quả dưa, lát sau lại véo hai cái vào thắt lưng nho nhỏ của cậu là được. 

Đương nhiên, động tác vò đầu kia mọi người đều thấy được, thế nhưng đã trải qua mấy ngày tẩy não, cơ bản là mọi người đều tập mãi thành thói quen nên mới làm như không thấy. Động tác véo eo thì lại tương đối bí mật, khiến cho An Thần giận dữ nhưng lại không dám nói gì.

(#′) Phắc! Cái trình độ động tay động chân của hàng này lại thăng cấp rồi a, nếu như cậu là một tiểu thư khuê các thì đã sớm tát cho một cái rồi á, thân!!!

Bậy! Ký ức của An Thần chợt lóe, bỗng nhiên cậu nhớ đến, những người theo đuổi đại ca gần như có thể xếp hàng từ Vân Nam đến thành Bắc Kinh, cực kỳ buồn bực. Nếu như là một cô nương, hiện tại hẳn là đã trực tiếp trèo lên giường mới đúng.  

Vì vậy, vào lúc Dịch Hạo Thiên tiếp tục vươn ma trảo quấy rầy tiểu đệ nhà mình, An Thần rất không khách khí mà ngắt cho một cái, đến khi Dịch Hạo Thiên căm tức nhìn qua, An Thần cực kỳ không nể tình mà hất mặt qua một bên.

Lúc này, Đường Văn Triết đang chuẩn bị an bài mấy thành viên nòng cốt lưu lại trong coi căn cứ, sau đó mang theo hai nhóm người bên tổ chiến đấu, bây giờ căn cứ đã ngày càng quy mô hóa, vật tư cũng nhiều, không thể tùy ý giống như trước đây được nữa.

Đáy mắt Dịch Hạo Thiên chợt lóe, một tay vỗ xuống đầu An Thần, một bên chuyển ánh mắt qua cho Đường Văn Triết. Từ khi anh thành công thăng lên cấp 4 liền có thể cảm nhận được sức mạnh đã mạnh hơn trước đây rất nhiều, cũng tinh tế hơn, anh đã sớm cảm nhận được một cổ khí thế cường đại ở gần quán bar, xét theo một mức độ nào đó đây cũng là một loại khiêu khích của đối phương đối dành cho anh.

Tuy rằng anh đã thành công thăng lên cấp 4, nhưng là căn cơ còn chưa đủ vững chắc. Trước khi có thể nắm chắc trăm phần trăm, anh tuyệt không muốn để Tiểu Thần rơi vào nguy hiểm thêm lần thứ hai, mà đặc biệt là sau khi đã phát sinh sự kiện kia rồi.

Thống khổ sinh ly tử biệt, Dịch Hạo Thiên khẳng định tuyệt đối bản thân mình không thể nào chịu đựng thêm một lần nữa, bằng không, có thể khống chế lý trí được hay không đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của anh nữa rồi.

Đường Văn Triết vốn đang khai hỏa toàn bộ rađa nên đương nhiên sẽ lập tức bắt được sóng điện não của Dịch Hạo Thiên, An Thần phát giác ra được chút gì đó, ngẩng đầu một cái bỗng nhiên đối mặt với ánh mắt của Dịch Hạo Thiên, cặp con ngươi màu đen kia lóe ra sự cố chấp và quật cường cậu rất quen thuộc.

Chỉ là trong nháy mắt, Dịch Hạo Thiên lại do dự. Từ khi Đường Văn Triết đi theo Hạo ca liền hiểu được hình thức ở chung của hai anh em, dưới điều kiện tiên quyết là tuyệt đối không có nguy hiểm, hầu như Dịch Hạo Thiên đều dung túng An Thần, trước đây không biết thân phận còn chưa tính, hiện tại đã nhận ra rồi còn có thể ứng phó cho qua chuyện mới là chuyện lạ đó.

Đừng thấy Dịch Hạo Thiên bình thường sát phạt quyết đoán, nói một không hai, chỉ cần là chuyện có dính tới An Thần, cái gì cũng phải có chiết khấu, cân nhắc một chút. Cho nên mới nói, bất kể là người lợi hại đến cỡ nào đều sẽ có một thiên địch khắc chế gắt gao a có được hay hông 

Thấy thế, Đường Văn Triết không nói hai lời, quẳng sóng điện não của Dịch Hạo Thiên ra sau đầu, trên thực tế cũng đúng như anh nghĩ, Dịch Hạo Thiên liền hoàn toàn quên mất ám chỉ mới nãy, vẻ mặt bình tĩnh tiếp tục lắng nghe, An Thần cũng hài lòng híp mắt lại.

Vì vậy cuối cùng, Đường Văn Triết an bài Trầm Đán trấn thủ ở căn cứ, sau khi bọn Trầm Nguyên và Đàm Hải xuất phát một khoảng thời gian thì bọn họ mới xuất phát, để phòng ngừa sau khi bọn họ giành được vật tư lại bị người của những căn cứ khác ngán chân sau.

Vào lúc gần như đã an bài xong hết rồi, bỗng nhiên cặp mắt An Thần sáng lên, đề nghị: “Chúng ta có nên mang Trương Tuyết Yến theo luôn không?”

“Hửm? Mang theo cô ta làm gì?” Vẻ mặt Dịch Hạo Nam chán ghét nói, ở trong mắt cậu nữ nhân kia chỉ là một trở ngại, bộ dáng thoạt nhìn đứng đắn, sau lưng lại sử dụng thủ đoạn câu dẫn người đáng ghê tởm.

Nhớ tới buổi tối bị say rượu kia, nếu như không phải nhờ tiềm thức được huấn luyện của Dịch gia, phỏng chừng nữ nhân này đã thuận lợi trèo lên giường của cậu luôn rồi.

An Thần gãi đầu một cái, nhân cơ hội tránh thoát khỏi Dịch Hạo Thiên lại vươn móng vuốt tới, mỉm cười nói: “Em chỉ đang nghĩ, lúc này đã không còn giống với trước đây, chúng ta ở trong địa bàn của người khác, lúc đậu xe có thể tìm một người để trông cũng là chuyện không tồi.”

Tào Tư Viễn gật đầu đồng ý: “Tiểu Hiên nói đúng đó, mặc dù không có xe thì có thể đi tìm, thế nhưng vào lúc đó sẽ khá tốn thời gian.”

Trầm Đán giơ hai tay tán thành đến mức càng khoa trương hơn: “Đúng đúng, coi như em cầu các anh, mang cô ta theo đi, động một chút là gặp cô ta, làm hại em cũng không dám đi ra khỏi cửa nữa rồi.”

Đáy mắt Đường Văn Triết chợt lóe tinh quang, kỳ thực anh đã sớm nghĩ tới vấn đề này, dù sao đến lúc đó bọn họ sẽ dẫn theo vài tiểu đội ra ngoài, khi ấy để ai lại trông xe đều giống nhau mà thôi, chỉ là hiện tại Lâm Tử Hiên lại đơn độc nói ra, đồng thời còn điểm danh muốn Trương Tuyết Yến đi, thật sự là khiến anh phải suy nghĩ nhiều a.

Lúc này Dịch Hạo Thiên bởi vì vừa nãy muốn ăn đậu hũ mà lại bị Tiểu Thần tránh né cho nên tâm tình rất khó chịu, anh cường thế kéo An Thần qua, túm lấy cổ áo của cậu sau đó liền xách ra ngoài.

“Cứ như vậy đi!” Anh dùng ánh mắt đảo qua toàn trường, cuối cùng dừng lại một giây trên người Đường Văn Triết, mở cửa, đi ra.

Toàn bộ người trong phòng yên lặng chừng ba giây, sau đó làm bộ như cái gì cũng chưa phát sinh, nên hỏi thời gian thì hỏi thời gian, nên phân tích chi tiết thì phân tích chi tiết, nên thảo luận an bài thì thảo luận an bài. Nói chung, dưới sự an bài cẩn thận của Đường Văn Triết mỗi người đều cực kỳ bận rộn, tất cả bình thản mà tốt đẹp!

Bình thản tốt đẹp em gái cưng á (lật bàn! (╯‵□′)┻━┻) Khi mắt bọn họ bị mù hay sao? Khi bọn họ là người bệnh mất trí nhớ rồi sao? Khi thần kinh bát quái của bọn họ đều ngừng phát triển hết rồi hả?

Loại tiến triển như thần này rốt cuộc là cái quái gì vậy a!!!

Rốt cuộc giữa Dịch Hạo Thiên và Lâm Tử Hiên đã xảy ra chuyện gì chính là bí mật không thể nói a, thân!

Tào Tư Viễn sờ sờ mũi, gương mặt tròn tròn hiện lên một mạt nghi ngờ, cậu luôn cảm thấy… Hình như mình đã loáng thoáng phát hiện ra một chân tướng hãi hùng rồi đó nha.
972060Barres_etoiles__42_.gif 

Chương 23 – MTTSCPKDTN


Chương 23: Bí mật trong tấm ảnh



Ánh nắng ban mai chiếu vào phần chăn đang nhô lên ở trên giường, thiếu niên ngủ say vẫn không nhận ra mà hít hít mũi, dường như là đang rất ỷ lại vào mùi vị trong không khí, cậu trở mình, cuộn chăn lại cùng một chỗ, thỏa mãn cọ cọ, tiếp tục ngủ say.

Dịch Hạo Thiên buồn cười hôn một cái lên gò má của An Thần, trong con ngươi lạnh băng lóe ra sự cưng chiều không chút che giấu, anh suy nghĩ một chút, đầu ngón tay khẽ động, lập tức có một chiếc đồng hồ xuất hiện trong tay anh.

An Thần mơ mơ màng màng cảm nhận được một khí tức quen thuộc, muốn tỉnh dậy, thế nhưng trong lòng lại tham luyến sự thoải mái này, không đành lòng mở mắt, chỉ muốn chìm đắm trong giấc mộng này, thế là lại nằm một lát, lại cọ một lát.

Dường như gò má đụng phải một vật lạnh lẽo gì đó, đáy lòng An Thần hơi hơi cả kinh, chậm rãi mở mắt ra.

Đập vào mắt là vật dụng, trang trí không phải rất quen thuộc, nhưng vô hình trung lại khiến cậu thấy rất quen mắt. Cậu mơ mơ màng màng suy nghĩ một hồi, mơ hồ nhớ rõ hôm qua đã uống rượu với Dịch Hạo Nam, trên ban công còn thổi qua một luồng gió lạnh, sau đó… Sau đó, là cái gì nữa?

Vậy nơi này là…

Bỗng nhiên An Thần mở to hai mắt, thoáng bật dậy khỏi giường, phảng phất giống như mới gặp quỷ, bất khả tư nghị mà trừng mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.

Nơi này là, phòng của Dịch Hạo Thiên!!! Cậu đã nói mà sao lại có thể nhìn quen đến thế cơ chứ…

Thế nhưng, Thượng Đế hỡi, làm ơn hãy nói cho con biết rốt cuộc tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì không thể vãn hồi rồi hả!!!

Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy ào ào, rất hiển nhiên, Dịch Hạo Thiên đang tắm, mà bản thân mình thì đang nằm thẳng cẳng trên cái giường duy nhất trong phòng, không có khả năng Hạo ca sẽ ủy khuất bản thân mình ngủ trên sàn nhà, cho nên tối qua, cậu đã ngủ cùng một cái giường với đại ca hở? [đâu chỉ có thế a!]

Đầu vẫn còn có chút đau, hậu quả của việc ngày hôm qua uống quá nhiều chậm rãi biểu hiện ra, An Thần choáng choáng váng váng bò dậy khỏi giường, chợt phát hiện dưới gối nằm có đặt một chiếc đồng hồ, nghĩ có lẽ là đại ca thuận tay đặt ở đây đi.

Tâm niệm của cậu vừa động, quay đầu lại nhìn thoáng qua cửa phòng tắm đang đóng chặt, cầm lấy đồng hồ một cách thần tốc, ấn lạch cạch một trận, lập tức, đồng hồ vang lên một tiếng “tách”, tự động mở ra.

An Thần nhìn thoáng qua cái tấm ảnh khiến người ta mất mặt kia, cho dù đã trải qua nhiều năm như vậy rồi, nhưng một lần nữa gặp lại nó, khóe miệng của cậu vẫn nhịn không được mà co quắp một chút.

Tiếng nước trong phòng tắm dừng lại, An Thần hốt hoảng đóng đồng hồ lại, ném trở về đầu giường. Về phần tấm ảnh? Ha ha, đương nhiên là bị cầm đi rồi! Cậu rất lo lắng, lỡ như ngày nào đó trong lúc nhất thời lòng hiếu kỳ của Dịch Hạo Thiên tăng vọt, gỡ đồng hồ ra nhìn thấy tấm ảnh này… Che mặt, tuyệt đối là cậu sẽ khó giữ được khí tiết tuổi già a, đến cả sau khi chết rồi vẫn sẽ bị người khác chê cười đó.

Vào thời điểm cậu còn đang suy nghĩ vu vơ, Dịch Hạo Thiên đã mở cửa phòng tắm ra. An Thần mang theo vẻ mặt ngây thơ nhìn qua, chỉ thấy Dịch Hạo Thiên để lõa thân trên, bên hông choàng một cái khăn tắm màu trắng, hờ hững đi ra. Trên làn da khỏe mạnh màu tiểu mạch còn mang theo vài vệt bọt nước trong suốt.

“Tỉnh rồi?” Trên gương mặt lạnh như băng của anh nhìn không ra vui buồn.

An Thần sợ hãi lập tức nhảy dựng ra khỏi giường, nào ngờ đứng không vững, chân đạp phải ống quần ngủ trượt một cái, cả người ngã nhào xuống dưới.

An Thần còn chưa kịp hô lên, đã có một đôi tay to lão luyện kéo cậu vào trong lồng ngực trần trụi, nhất thời xoang mũi bị mùi sữa tắm thơm ngát không ngừng vây quanh. An Thần nhướng mày, bỗng nhiên phát giác, hương thơm này cực kỳ quen thuộc, hình như… Lúc cậu vừa tỉnh lại cũng đã từng ngửi thấy từ trên người mình rồi.

Chờ một chút, tối qua cậu uống rượu nên trên người phải mang theo mùi rượu chứ, An Thần rất biết tự lý giải bản thân, cậu tuyệt không nghĩ tới, dưới tình huống đã uống say mình còn nhớ rõ việc đi tắm thay quần áo, sau đó còn bò lên giường ngủ cho được đâu.

Cho nên, nói cách khác, chẳng lẽ thật sự đúng là… Vẻ mặt An Thần cứng đờ, khóe miệng có chút co quắp.

Ánh mắt của Dịch Hạo Thiên ngay từ đầu đã đặt trên người An Thần, chưa bao giờ rời đi. Anh cố ý mặc áo ngủ vào cho cậu trước, có thể là bởi vì nguyên nhân phát dục, cho nên vóc người của thiếu niên không hề cường tráng được như trước đây, quần áo có hơi lớn một chút. Chỉ cần rũ mắt xuống liền có thể thấy được xương quai xanh xinh đẹp trước ngực, cùng với điểm đỏ mê người nào đó.

“Làm sao vậy?” Dịch Hạo Thiên nỗ lực biến thanh âm của mình thành lạnh lùng trước sau như một, khắc chế dục vọng dưới đáy lòng, sau khi đỡ thiếu niên xong, lùi về sau hai bước, làm bộ lơ đãng đi tới trước giường.

An Thần bất an gãi gãi ót, ánh mắt lấp lánh: “Ờm Hạo ca à, đêm qua… Em muốn hỏi, sao em lại, ừm, lại ở chỗ này ạ?”

Dịch Hạo Thiên tiện tay cầm lấy một cái khăn lông xoa xoa tóc, nghe An Thần nói, lông mày nhướng lên, vẻ mặt “cậu nghĩ coi là tại ai đây”, An Thần nhìn thấy vậy thì trong lòng lại càng khẩn trương hơn.

Chẳng lẽ tối qua mình đã thực sự làm ra cái chuyện kinh thiên động địa gì rồi hả, đến mức mọi người phải thỉnh Hạo ca ra trấn áp, vì vậy liền tạo thành tình huống hiện tại?

“Ờm, Hạo ca, em, hình như là do em uống say.” Cho nên ngài đại nhân đừng ghi thù tiểu nhân, không cần chấp nhặt với một con ma men a!

Dịch Hạo Thiên khoát tay, vỗ lên đầu An Thần: “Tôi biết.”

Dịch An Thần: ==

Cho nên, thân, hiện tại là anh vuốt lông vuốt đến nghiện luôn rồi hở?

Thẳng đến khi rời khỏi phòng của Dịch Hạo Thiên, An Thần vẫn còn có chút choáng choáng váng váng, trở về phòng của mình ngồi một lát, sau đó mới có thể lấy lại tinh thần, đã có chút cảm giác chân thực với việc mình mới đi ra khỏi phòng của Dịch Hạo Thiên.

Dịch An Thần cảm thấy rất kỳ quái, đây là chuyện từ khi cậu có ký ức liền biết. Chỉ cần những đồ vật, địa bàn bị ca đánh dấu là của mình thì tuyệt không cho phép người khác đụng vào.

An Thần vẫn còn nhớ rất rõ, trong nhà đã từng có một hầu gái mới tới không biết quy củ này, quét dọn toàn bộ phòng ốc theo thứ tự một lần, kết quả Dịch Hạo Thiên không nói hai lời đã lập tức thay đổi toàn bộ mọi thứ trong phòng thành đồ mới.

Về phần cô hầu gái kia, nếu như không phải An Thần giúp đỡ cầu xin vài câu, sợ rằng đến cả hai tay cô ta cũng không thể giữ lại, cho dù như vậy cô ta vẫn bị nhổ mất ba cái móng tay tỏ vẻ khiển trách.

Cho nên, lúc An Thần ý thức được với thân phận của Lâm Tử Hiên ở trong phòng Dịch Hạo Thiên cọ cả đêm sẽ có bao nhiêu đáng sợ a, thế mà Hạo ca lại không có trực tiếp quẳng cậu ra ngoài, điều này khiến cậu cực kỳ kinh ngạc.

Rửa mặt một lần nữa, lúc chuẩn bị ra cửa An Thần mới hậu tri hậu giác phát hiện, mình thế mà lại mặc cái áo ngủ trước kia?!!

Gặp được Đường Văn Triết ở đại sảnh, An Thần có hơi do dự một chút, nhớ loáng thoáng hôm qua người này cũng có ở đây, có lẽ… Anh ta sẽ biết chút gì đi.

“Hả? Chuyện ngày hôm qua à.” Đường Văn Triết nở một nụ cười không có hảo ý, lập tức An Thần cảm thấy rất hối hận vì sao bản thân lại tới hỏi con hồ ly này kia chứ.

“Hôm qua sau khi em uống say, sống chết lôi kéo không tha quần của Hạo ca, khóc hô nếu như vứt bỏ em, em sẽ chết cho anh ấy xem và vân vân, cho nên, Hạo ca không thể làm gì khác hơn là đem em đi.”

An Thần: “…”

“Tiểu Hiên, gần đây có phải em đã xem quá nhiều phim tình cảm rồi không?”

Anh mới xem nhiều phim tình cảm, cả nhà anh mới xem nhiều phim tình cảm đó!!! Không, tuyệt đối là hàng này đang nói dối! Sao cậu lại có thể mất mặt đến thế cơ chứ? Dường như An Thần đã có thể tưởng tượng ra tình cảnh lúc đó, chắc ăn mặt của đại ca sẽ đen đến mức có thể nhỏ ra mực luôn a!!!

Cậu vẫn còn sống? Ha ha, thực sự đúng là kỳ tích mà. Cho nên, hồ ly đang nói dối.

An Thần u ám nghĩ, tốt nhất vẫn là đừng nên biết quá nhiều chân tướng của tối qua, dù sao hiện tại Hạo ca không có ý trách phạt cậu, cho nên cứ giả bộ như cái gì cũng chưa từng phát sinh đi, ha ha.

An Thần khởi hành đi đến phòng ăn ăn điểm tâm, Đường Văn Triết thấy bóng lưng của cậu chỉ còn thấp thoáng, xoay người đi về phía tầng ba.

“Đường đội phó.” Bỗng nhiên Trương Tuyết Yến cười khanh khách xuất hiện, trên tay đang cầm một ấm trà nhỏ, “Có cần em đưa trà giải rượu cho tam thiếu hay không, nghe nói tối qua anh ấy rất say nha.”

Sau khi Đường Văn Triết nghe xong, trong lòng cười nhạt, đưa trà là giả, lên tầng ba tìm Hạo ca mới là thật đi. Thực sự là nữ nhân này không khiến người khác bớt lo a, hơn nữa ngày càng không thông minh, mấy ngày này lúc gặp bọn họ cứ hữu ý vô ý lấy lòng, quyến rũ.

Nếu không phải Hạo ca tỏ ý muốn tạm thời sắp xếp chỗ làm cho nữ nhân này, chỉ bằng một cái tính toán nho nhỏ của anh, để ả ra ngoài ăn một bữa cơm đều có thể đi mà không về.

“Không cần, thân thể của tam thiếu tôi rõ ràng hơn cô, nếu cô không có gì để làm, thì đi ra phía sau xem qua căn cứ của những người sống sót một chút đi.” Đường Văn Triết nở nụ cười xa cách, xoay người đi lên lầu.

Trương Tuyết Yến oán hận cắn răng một cái, mấy ngày nay liên tiếp vướng phải trắc trở khiến tâm tình của ả thập phần không xong, rõ ràng ả rất tự tin vào sắc đẹp cùng tướng mạo của mình, ả có loại mị lực của người thành thục, nhưng hình như hết lần này tới lần khác những người kia cứ làm như không thấy ả, thực sự sai sử ả như một em gái làm công.

Đúng là buồn cười, tốt xấu gì ả vẫn là một dị năng giả hệ thủy đó! Trương Tuyết Yến siết chặt nắm tay, gần như móng tay đã đâm vào lòng bàn tay luôn rồi.

Chỉ cần cho ả một cơ hội, một cơ hội có thể tiếp cận Dịch Hạo Thiên, nhất định ả sẽ có khả năng thực hiện, nhất định là như vậy, trèo lên giường của anh, từ nay về sau trở tay là mây lật tay là mưa [na ná câu hô mưa gọi gió ấy]! Ả muốn đạp toàn bộ những tên không biết phân biệt tốt xấu kia xuống dưới chân mình. Đáy mắt Trương Tuyết Yến hiện lên một tia nham hiểm hung ác.

Bên này, Đường Văn Triết đi lên tầng ba, gõ một cái lên cửa phòng Dịch Hạo Thiên, sau khi được cho phép, mới mở cửa đi vào.

Dịch Hạo Thiên vẫn quấn khăn tắm như cũ, ngồi ở bên giường, trong tay còn đang cầm chiếc đồng hồ quả quýt.

“Sao rồi?” Đường Văn Triết hỏi, trong khẩu khí có một tia vỗi vã mà chính anh cũng không nhận thấy được.

Dịch Hạo Thiên hơi nhíu mày, ném đồng hồ sang. Đường Văn Triết tiếp được, tỉ mỉ kiểm tra phía ngoài của nó một chút, lông mi nhếch cao, con ngươi lóe ra tinh quang.

“Em có thể xem thử sao?”

“Tùy tiện.”

Đường Văn Triết không nói hai lời, ấn ấn một trận, vang lên một tiếng lạch cạch, đồng hồ chậm rãi tự mở ra!

“Đúng là sự thật…” Đường Văn Triết không dám tin chép chép miệng.

Lúc nghe Hạo ca nói, có thể dùng một phương pháp rất đơn giản để loại trừ khả năng 20% còn dư lại.

Bởi vì Dịch Hạo Thiên hiểu rất rõ tâm tư của Tiểu Thần, cho dù đã thay đổi hình dạng, thay đổi thân phận, nhưng chính là tính tình của một người lại không dễ thay đổi và che giấu nhất.

Dịch Hạo Thiên chỉ bằng như vậy đã có thể đủ lí giải Tiểu Thần, cho nên anh biết, sẽ có những lúc Tiểu Thần phải chịu khổ vì cái bệnh sĩ diện của mình, chỉ cần cung cấp cho em ấy một cơ hội, em ấy sẽ không dùng não để tính toán rõ ràng mà đã lập tức chạy đi làm chút chuyện ngu xuẩn.

Cho nên vào lúc cuối cùng anh cố ý để chiếc đồng hồ lại, bởi vì Dịch Hạo Thiên chắc chắn, chỉ cần Tiểu Thần ý thức được chiếc đồng hồ này là của mình, kết hợp với hoàn cảnh cho phép, nhất định em ấy sẽ lấy tấm ảnh mà chính mình cho là rất mất mặt kia ra.

Kỳ thực nếu như tráo đổi vị trí một chút, tuyệt đối Dịch Hạo Thiên cũng sẽ lựa chọn lấy tấm ảnh ra, chỉ cần nhớ tới tấm ảnh trong cái đồng hồ quả quýt, anh liền có cảm giác cực kỳ mất con mẹ nó mặt, có bao nhiêu ảnh hưởng đến hình tượng tiêu sái lãnh khốc của anh chứ a.

Nói chung, quả thực anh đã đánh cuộc thành công, lúc trước Đường Văn Triết đã làm kỹ xảo ngụy trang trên bàn phím ấn mật mã, có thể ghi chép rõ ràng mật mã sau khi An Thần ấn xong, không hề có một lần ấn sai nào cả, như vậy đủ để chứng minh vào lúc người này ấn mật mã có bao nhiêu quen thuộc.

Tiểu Thần…

“Như vậy, tấm ảnh đâu?” Đường Văn Triết nhìn chiếc đồng hồ rỗng tuếch, nhíu mày một cái, hai mắt sáng lên nhìn chằm chằm vào Dịch Hạo Thiên.

Kỳ thực anh đã cảm thấy tò mò từ rất lâu rồi a, ba anh em Dịch gia này, sống chết cũng không chịu hé lộ ảnh chụp bí mật ra, quả thực không khác gì một cọng cỏ đuôi mèo, đâm đến mức anh cong tâm cong phế, ngứa ngáy khó chịu.

Ánh mắt hẹp dài của Dịch Hạo Thiên nhíu lại, Đường Văn Triết lập tức ngừng nói, anh chợt phát hiện, hôm nay tâm tình của Hạo ca tốt hơn bình thường rất nhiều.

Đương nhiên, nếu đã xác định được An Thần trở về rồi thì làm sao tâm tình của nam nhân này có thể không tốt cho được cơ chứ? Lần đầu tiên Đường Văn Triết cảm tạ số mệnh đến thế, cảm tạ trời xanh, cảm tạ Phật tổ Vương mẫu Mẹ Maria [hự, sao những hàng này lại gộp chung với nhau được vậy?], hiện tại anh đã không cần lo lắng đến chuyện một ngày nào đó đột nhiên Hạo ca sẽ trở nên hắc hóa, rồi sau đó bộc phát trung nhị bệnh, A men.

Trung nhị bệnh (hoặc sơ nhị chứng): là một câu thành ngữ của Nhật Bản, điển hình nhất là thiếu niên vào thời kỳ trưởng thành tự cho việc làm và lời nói của mình là đúng. Tuy gọi là bệnh nhưng hoàn toàn không liên hệ với các loại bệnh trong y học. Có vài câu ví dụ cụ thể: “Tôi không giống với người khác”, “Tôi không có sai, thế giới mới sai…”, “Đây mới gọi là trưởng thành”,…

Sau khi Đường Văn Triết rời đi, Dịch Hạo Thiên vẫn không xê dịch khỏi vị trí của mình, khóe môi anh khẽ nhếch lộ ra một nụ cười như có như không, mà giữa rãnh tay ló ra một tấm ảnh chụp nho nhỏ, là lúc An Thần té vào ngực mình Dịch Hạo Thiên đã thừa dịp cố ý ‘mượn’ đi.

Trong ảnh, Tiểu An Thần còn chưa tới ba tuổi, vẫn là một tiểu bánh bao mềm hồ hồ, mặc một bộ quần áo đáng yêu của búp bê, bộ dáng nghiêm trang, hôn một cái bánh bao khác đang nằm ngủ trên giường.

Dịch Hạo Thiên thừa nhận, trong lòng anh rất cao hứng, anh nhận ra cái bánh bao đang nằm ngủ kia chính là mình khi còn bé, tuy rằng không rõ ràng rốt cuộc thì chuyện này xảy ra khi nào, nhưng anh vẫn cảm thấy dưới tình huống mình không biết chuyện gì mà đã chiếm được nụ hôn đầu tiên của Tiểu Thần và vân vân vẫn rất là kích động đó nha.

Đằng sau tấm ảnh mẹ còn lưu lại một hàng chữ: Nụ hôn đính ước của Tiểu Thần và Tiểu Thiên! (▽≦)

Mẫu thân đại nhân, người thiệt có khả năng tiên đoán đó, tâm tình Dịch Hạo Thiên rất tốt mà nhướng nhướng mày. [hự, tam quan bất chính, mẫu thân đại nhân sẽ khóc mất]
 972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny