12/17/15

Chương 16 – MTTSCPKDTN


Chương 16



Lúc mọi người đi tới cửa siêu thị Tô Quả, chỉ thấy bên này có không ít người tụ tập, tang thi vốn tập trung tại trước cửa cũng đã được mọi người thanh lý sạch sẽ rồi.

Thật ra có thể thấp thoáng thấy được không ít tang thi đang lảng vảng bên trong siêu thị, thậm chí có vài con tang thi cách tấm cửa thủy tinh đang không ngừng kêu gào muốn nhào về phía của mọi người, một bộ há to mồm chờ ăn.

Không biết là ai đã đóng cửa lớn của siêu thị Tô Quả lại, bên trên còn cắm ngang một cây sắt lớn thô to, cho nên những con tang thi bên trong không có biện pháp ra ngoài.

Bất quá nếu mọi người muốn đi vào chỉ cần tháo cây sắt kia ra là được, có điều muốn mở một đường máu từ trong đống tang thi này thật sự là không dễ dàng gì. Cho nên có thể dễ dàng tưởng tượng ra cảnh tượng chém giết tàn khốc.

Chỉ sợ sẽ có không ít người bỏ mạng ở chỗ này, trở thành một phần lương thực của tang thi huynh đi.

Không quá bao lâu sau, đội ngũ của Sở Dực cũng xuất hiện, lúc thấy Đường Văn Triết, trên mặt của cậu ta hiện lên một chút do dự.

Đúng lúc này, một đội ngũ khác nữa cũng xuất hiện.

“Ôi chao, đây không phải là Tào đội phó và Đường đội phó hay sao, thế nào, cũng đến thu thập vật tư hả?” Một người trung niên với mái tóc nhuộm vàng, vênh váo tự đắc bật cười một tiếng. “Có muốn suy xét đến việc hợp tác một chút hay không, ở nơi này có nhiều tang thi lắm, cho nên rất khó đối phó a.”

Dịch Hạo Nam là một người tương đối dễ kích động, cậu đã được nuông chiều từ bé đến lớn, trước nay chỉ có cậu vênh váo tự đắc miệt thị người khác, làm gì có chuyện bị người khác xem thường như vậy.

Người có gan coi thường cậu thế này, ngoại trừ cha mẹ và đại ca của cậu ra, hiện tại không biết mấy người còn lại đang nằm dưới phần mộ nào đâu!

Đối phương vừa mới nói xong, Dịch Hạo Nam liền hừ lạnh một tiếng, An Thần chỉ nhìn thấy một luồng ánh sáng vàng nhạt mỏng như tơ hiện lên, nhất thời người vừa nói chuyện kia đã thét lên một tiếng kinh hãi, vũ khí của người nọ nhìn vào cứ như đã bị cái gì đó cắt qua, trong chớp mắt liền biến thành hai đoạn.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Con mẹ nó là đứa nào làm, có ngon thì ra đây!”

“Rốt cuộc vừa nãy đã xảy ra chuyện gì vậy?”


So với đối phương đang loạn thành một đoàn, có vẻ bên phía bọn họ tương đối bình tĩnh hơn. Trên thực tế, Đường Văn Triết không nói gì, chính là ngầm chấp nhận với hành động của Dịch tam thiếu.

Vẻ mặt Đàm Hải mang theo chút nghiền ngẫm nở nụ cười: “Ha ha, Tam thiếu à, sao cậu không cắt cổ hắn ta chung một lượt luôn nha! Thật đáng tiếc, rõ ràng chỉ còn kém một chút nữa thôi.”

Dịch Hạo Nam dùng ánh mắt nhìn một kẻ ngu xuẩn liếc y, hừ một tiếng: “Sự tồn tại của anh là đang hạ thấp hạn cuối chỉ số thông minh của chúng ta sao?”

Hôm nay bọn họ đến đây thu thập vật tư, chứ không phải đến để đánh nhau, giết hắn ta rồi chỉ khiến tình hình càng loạn hơn mà thôi.

Đàm Hải tự thấy không thú vị mà sờ sờ mũi.

“Bất quá kỹ năng của Tam thiếu càng ngày càng mạnh a, nếu như không phải cảm nhận được sự chuyển động của không khí, cơ bản là anh cũng không biết được em xuất thủ lúc nào đâu!” Tào Tư Viễn một bộ mưu tính sâu xa vỗ ngực một cái, “Thực sự là đáng sợ! May mà chúng ta là đội hữu.”

Ánh mắt An Thần lóe lên, A Viễn vừa nói chỉ cảm nhận được không khí khẽ chuyển động, thế nhưng rõ ràng cậu đã nhìn thấy một tia sáng màu vàng chợt thoáng qua, tuy rằng rất nhỏ, nhưng không đến mức có thể bỏ qua được, lẽ nào… Chẳng lẽ chuyện này có liên quan đến việc cậu tu luyện tiên thuật sao?

“Tôi còn tưởng là ai, thì ra là Chúc Diệp a.” Đường Văn Triết cười khẽ một tiếng, khóe môi khẽ nhếch, cười như không cười nhìn đối phương, “Bất quá chỉ là một bọn ô hợp mà thôi, cư nhiên lại dám múa rìu qua mắt thợ.”

“Đường Văn Triết, mày đừng có được một tấc lại muốn tiến một thước! Voi lớn còn sợ kiến cắn, huynh đệ bọn tao đông, hợp lại còn chưa biết được ai thắng ai đâu!” Sắc mặt Chúc Diệp cực kỳ không tốt, bị chọc tức đến mức khuôn mặt vừa đen vừa tím.

Nếu như không phải thấy Dịch Hạo Thiên không có ở đây, chưa chắc hắn có gan làm càng đến mức này đâu.

“Chậc chậc, Chúc Diệp đội trưởng, dường như anh đang lầm mục đích của chuyến đi hôm nay rồi, chúng ta đến đây tìm vật tư, chứ không phải đến để đánh nhau, nếu như các người nhất định muốn tìm phiền toái, vậy chúng tôi cũng không ngại, nhưng chỉ sợ các người sẽ trộm gà không thành mà còn mất nắm gạo a.”

Đường Văn Triết híp mắt, cực kỳ giống một con hồ ly đang nhìn chăm chú vào con mồi.

Lời của anh đã biểu đạt rất rõ ràng, chính là coi như chúng bây có nhiều người thì bọn ta vẫn có thể dễ dàng đối phó, chỉ sợ hôm nay vật tư không tới tay chúng bây, hơn nữa toàn bộ thành viên đều phơi thây ở chỗ này mà thôi.

Chúc Diệp bị tức đến nghẹn lời, nhất thời ở lại cũng không được mà đi cũng không xong. Từng câu của bọn họ đều thể hiện sự chênh lệch giữa hai bên, đương nhiên là hắn cũng không muốn mạng của các huynh đệ, để bọn họ chết một cách không rõ ràng ở chỗ này như vậy.

Tuy nói Dịch Hạo Thiên không có trong đội ngũ, nhưng nhìn qua thì Đường Văn Triết cũng là một tên không dễ chọc.

Suy nghĩ một chút, Chúc Diệp vẫn lựa chọn nhường một bước, hắn chấp tay nói: “Vừa nãy là lỗi của tôi, cách nói có hơi lỗ mãng, hi vọng Đường đội phó bỏ qua cho. Về phần vật tư hôm nay, cậu xem chúng ta hợp tác cùng nhau lấy ra, sau đó chia bốn sáu thì thế nào?”

Chia bốn sáu?

“Không có khả năng!” Đường Văn Triết không chút suy nghĩ liền trực tiếp từ chối.

Sắc mặt Chúc Diệp xanh đen, nổi giận đùng đùng nói: “Các người đừng có mà được voi đòi tiên, rốt cuộc là có ý tứ gì đây!!!”

“Ý tứ chính là, để bọn tôi ăn no trước, còn dư lại mới là của các người.” Đường Văn Triết đẩy đẩy kính mắt, không mặn không nhạt trả lời.

Dịch An Thần: ==

Trong nội tâm An Thần hung hăng like một cái cho Đường Văn Triết, hàng này tuyệt đối chính là phải nhuộm đen người khác đến xuơng cốt cũng không chừa!

Sao vậy? Dịch tam thiếu dùng ánh mắt hỏi thăm một chút, nhìn chằm chằm vào Lâm Tử Hiên đang nhìn Đường Văn Triết.

Dịch An Thần cũng dùng ánh mắt đồng dạng đáp trả: Tui chỉ đang muốn cúng bái đại thần một chút mà thôi. 

Dịch tam thiếu thở dài, thương hại sờ sờ đầu An Thần.

Ngoan, bé con, đừng để vẻ bề ngoài giả dối kia lừa mất! Hàng này vẫn luôn phúc hắc như vậy, chưa từng thấy có người nào chiếm được tiện nghi cả.

“Đường đội phó, tôi thấy anh có chút quá phận rồi đó.” Lúc này, cư nhiên Sở Dực lại lên tiếng.

An Thần cảm thấy cực kỳ ê răng, kế tiếp sợ rằng người này sẽ niệm một trận về tình yêu nhân loại cùng giáo dục về lòng chính nghĩa, không biết hôm nay bọn họ có thể hoàn thành chính sự được hay không đây.

“Đường đội phó, rõ ràng nhân số của bọn họ nhiều hơn các anh, cho nên phải cần nhiều vật tư để sinh tồn hơn, đừng nói ra cái loại yêu cầu quá phận này chứ.”

“Nực cười, cậu chưa nghe nói qua, có cố gắng mới có hồi báo sao? Giống dưa là dưa, giống đậu là đậu. Ở đây cũng không phải nồi lẩu mà đi tính theo số người.” Bỗng nhiên có một người khác nhảy ra từ trong đám người, lập tức phản bác trở lại.

Sở Dực không ngờ tới, cư nhiên sẽ có những người khác nhảy ra, trong lúc nhất thời có chút mê man, hiển nhiên Đường Văn Triết cũng có cùng suy nghĩ với An Thần, không dự định tiếp tục dây dưa với những sinh vật quý hiếm này nữa.

Quay đầu dẫn theo đội ngũ đi đến trước cửa siêu thị.

“Người không liên quan thì lui về phía sau!” Tào Tư Viễn tiến lên, quăng thanh sắt ra ngoài.

Chỉ nghe thấy một tiếng ‘ầm’, lập tức cửa lớn không ngăn nổi sức công phá của tang thi, nhất thời chỗ đó loạn thành một đoàn.

“Lên!” Đường Văn Triết hô to một tiếng, nhất thời tiểu đội lấy Tào Tư Viễn làm mũi tên, Đàm Hải cùng Dịch Hạo Nam thành hai cánh, đoàn người lao vào bầy tang thi.

Đám tang thi ngửi thấy mùi thịt tươi, hưng phấn không ngừng gào to, lần lượt vang lên từng tiếng ngao ngao ~ tiến tới trước mặt An Thần, khiến trong đầu cậu đều bị bao quanh bởi những tiếng kêu gào.

Phảng phất giống như đang có một sợi tơ vô hình dẫn dắt, An Thần luôn có thể chuẩn xác chém vào chỗ hiểm của tang thi, có thể dùng cách miêu tả hoàn mỹ là ‘nhanh, độc, chuẩn’, cậu biết rõ, đây nhất định là nhờ vào tác dụng của tinh thần lực rồi.

Dao gọt trái cây không cách nào chịu nổi kiểu chém giết tàn bạo này, chỉ chốc lát sau liền khuyết mất một mảnh, An Thần tiện tay sờ sờ, lấy ra một cây dao chặt thịt tiếp tục tàn sát, Đàm Hải đứng ở bên cạnh nhìn thấy liền bị sặc một ngụm nước miếng, nhất thời xuống tay lệch vị trí, y không thể làm gì khác hơn là dùng một cước đạp bay vị tang thi huynh đang bị vẹo cổ kia.

“Tiểu Hiên à, em hài quá hà, sao ngay cả dao chặt thịt cũng lấy ra dùng được chứ?” Há há há ~

“Dao chặt thịt thì có sao, chỉ cần là dao, có thể chém là được.” An Thần một bộ nhìn bại gia tử liếc qua Đàm Hải. 

Đàm Hải nhìn bộ dáng An Thần múa dao chặt thịt múa đến thập phần sung sướng, nhịn không được cười khúc khích, ra tay càng thêm không chính xác hơn.

“Không được, anh chịu không nổi rồi, Tiểu Hiên, em nhanh đổi sang một thứ vũ khí khác đi, quá hài có được hay hông, nếu em để cho thằng cha phía sau phát hiện như vậy sẽ ảnh hưởng biết bao nhiêu đến tiểu đội của Dịch đội trưởng chứ, vốn mọi người vẫn cho rằng chúng ta có hình tượng lãnh khốc tiêu sái a!”
  
Chẳng biết tại sao, đột nhiên trong đầu An Thần lại tự phác họa ra một hình ảnh, Dịch Hạo Thiên múa dao chặt thịt chém tang thi, nhất thời có hơi vui vui, lập tức xuống tay lệch vị trí, chém sai chỗ.

Dịch An Thần: ==

“Ấy ấy ấy, là ai ai ai đã đánh người qua đường vậy a, không ngừng chém lệch cổ tang thi là cái quái gì đây hả?!!!” Nhất thời Dịch Hạo Nam ở bên kia giậm chân xù lông biểu hiện đình công, đột nhiên lượng công việc của cậu lại gia tăng thêm rồi có được hay không! Là cái thứ sản phẩm đếch có được gia công hoàn tất đó có được hay không!

Đàm Hải cùng Dịch An Thần liếc nhìn nhau, yên lặng quay đầu tiếp tục chém giết tang thi.

Đường Văn Triết nhìn thấy toàn cục khẽ nhếch khóe môi, nhưng cũng không nói gì cả.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 15 – MTTSCPKDTN


Chương 15



Qua một khoảng thời gian tiếp theo, Đường Văn Triết cũng không có sắp xếp thêm những nhiệm vụ khác nữa, mà chừa thời gian ra để mọi người có thể nỗ lực tu luyện, trọng điểm tu luyện của An Thần cũng không có đặt vào dị năng của mình, cậu biết rất rõ, với điều kiện của thân thể mình lại có dị năng sức mạnh, mặc kệ cho dù có tu luyện như thế nào đi chăng nữa cũng sẽ không đạt được hiệu quả khai phá 100% như Trầm Nguyên đâu.

Vì vậy, vào thời điểm cậu tu luyện Quy Nguyên Quyết đã đột phát một ý tưởng, tận lực tập trung tinh thần lực vào một chỗ, tuy rằng đã xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, nhưng nhìn vào kết quả thì cậu vẫn hết sức hài lòng.

Tầng thứ nhất của Quy Nguyên Quyết chỉ có thể tu luyện tinh thần lực, đến khi đột phá tiến vào tầng thứ hai, mới có thể tăng tiến thêm một bước dung hợp tinh thần lực cùng linh căn hệ mộc, đến lúc đó mới có khả năng kích phát vài kỹ năng tương ứng.

Về phần đến chừng nào thì mới có thể đột phá được thì… An Thần thở dài, vừa nãy còn có chút đắc ý để vểnh đuôi lên, nhất thời lại lặng lẽ uể oải xuống rồi.

Cái tốc độ này đúng là tổn thương không dậy nổi a! 

Nghĩ đến đây, An Thần liền cảm thấy tiền đồ của mình có chút tăm tối. Tâm pháp tiên thuật, cái hố thiếu thốn kinh nghiệm cực sâu này có lấp thế nào cũng không xong, dị năng sức mạnh, cơ hội để tu luyện thành công thì lại càng mong manh xa vời hơn nữa.

Chẳng lẽ, thiệt tình là tui phải chạy đi ôm đùi bự sao trời? Quên đi, ngẫm lại vẫn là đừng đi thì hơn.

Sau khi kết thúc 7 ngày nghỉ ngơi và hồi phục, Đường Văn Triết chỉnh lý lại tiểu đội, an bài lộ tuyến, hai chiếc xe thiết giáp cấp tốc chạy như điên về phía siêu thị hàng hóa trong trung tâm thành phố.

Mọi người tìm một góc vắng vẻ dưới bảng hiệu Tô Quả Đại Đại để đỗ xe, rất nhanh An Thần liền phát hiện không thấy bóng dáng của Dịch Hạo Thiên đâu, ặc, bởi vì độ ấm chung quanh đã tăng trở lại nên mới cậu mới biết đấy thôi.

“Đừng tìm, đại ca chưa bao giờ cùng hành động cùng với chúng ta cả!” Dịch tam thiếu nhìn thấu động tác của An Thần, bĩu môi nói.

An Thần cũng không hỏi vì sao, chỉ nở một nụ cười tỏ vẻ đã hiểu.

Đoàn người bước nhanh qua đường lớn, phía đối diện có hai ba con tang thi đang tiến tới.

Dịch tam thiếu không nói hai lời, quăng một ngọn lửa đỏ qua, hai con tang thi liền bị đốt thành tro bụi, còn hai con khác thì bị Tào Tư Viễn sa hóa, biến thành một bãi cát.

Đây chính là thực lực của bọn họ sao? Dịch An Thần âm thầm nuốt nước miếng một cái, tuy rằng trước đây đã biết mấy tên này rất mạnh rồi, thế nhưng không ngờ rằng sau khi mạt thế bùng nổ thức tỉnh được dị năng thì lại càng mạnh hơn nữa, như vậy so sánh theo từng thời kỳ thì xem ra cậu vẫn là người yếu nhất rồi.

Ông trời ới, không thể cho con thêm chút xíu bàn tay vàng nào nữa hở?

Bỗng nhiên, có một cảm giác kỳ dị truyền vào não cậu, phảng phất như bị vô số xúc tua khẽ đung đưa nhào nặn, vùng chân mày của cậu nhíu chặt, cậu dừng bước, theo bản năng nhìn sang một hướng khác.

“Sao vậy?” Dịch Hạo Nam kỳ quái nhìn qua đầu đường không một bóng người, không rõ đang xảy ra vụ gì mà vẻ mặt hiện tại của Lâm Tử Hiên lại nghiêm túc đến vậy.

“Hình như… Có người đang đến gần.” Hơn nữa xem ra còn là người quen á, An Thần lặng lẽ quay đầu che mặt.

“Tiểu Hiên? Lại gặp nhau rồi!” Sở Dực mang theo vẻ mặt thánh mẫu dương quang sáng lạn, tươi cười chào hỏi cậu.

Khóe miệng An Thần giựt một cái, cậu ta không thể giả bộ không quen biết được sao trời?

“Xin chào.” Không nghĩ tới các cậu vẫn còn sống ha. An Thần cực kỳ không đồng tình mà thổ tào một cái.

So với sự thân thiện của đối phương, phản ứng của Lâm Tử Hiên phải lãnh đạm hơn nhiều lắm, những người sáng suốt chỉ cần liếc qua một cái liền có thể nhìn ra chút gì đó rồi.

Đường Văn Triết bất động thanh sắc chắn An Thần ra phía sau, cười híp mắt mở miệng: “Xin hỏi mọi người là?”

Sở Dực dẫn theo một đội ngũ, ngoại trừ Kim Hâm lần trước An Thần đã gặp qua, còn có ba người khá giống kiểu sinh viên đại học nữa.

“Xin chào, tôi là Sở Dực, bạn học của Tiểu Hiên.” Sở Dực lại lộ ra nụ cười chiêu bài của cậu. “Bọn họ đều là sinh viên của trường chúng tôi, tuy rằng lần này chúng ta gặp phải tai nạn rất lớn, thế nhưng tôi tin tưởng, chỉ cần tất cả mọi người có thể đoàn kết nhất trí, tương trợ lẫn nhau, nhất định sẽ có thể vượt qua cửa ải khó khăn này.”

Nói rồi, phảng phất như trong mắt của người thiếu niên kia thấp thoáng hiện ra những tia sáng lấp lánh, bốn người phía sau cũng mang theo vẻ mặt hướng về phía trước.

Khóe miệng Đường Văn Triết có chút cứng đờ không dễ phát hiện ra, bất quá may mà từ nhỏ anh đã nhận được một chế độ giáo dục hoàn mỹ, rất nhanh liền che giấu đi chút biểu hiện ngoài ý muốn kia của mình.

Dịch Hạo Nam lặng lẽ vỗ vỗ vai của An Thần, An Thần quay đầu lại, chỉ thấy Dịch Hạo Nam đang dùng một đôi mắt to nhìn chằm chằm vào cậu, rõ ràng là đang hỏi: Mấy cái người bạn quý hóa này của em nhảy ra từ chỗ nào vậy?

An Thần nhún nhún vai, bộ dáng bất đắc dĩ: Sao mà tui biết được chứ. 

“Đường đội phó, chúng ta hợp tác đi, sau này dùng vật tư của cả nhóm cứu giúp nhiều người khác hơn nữa, tôi biết các anh rất mạnh, thế nhưng, chúng ta không thể vứt bỏ những người khác bởi vì yếu bọn họ đuối được. Các anh có năng lực, nên gánh vác nhiều chuyện hơn, như vậy mới có thể mang đến cho những người vô pháp sống sót một cơ hội sinh tồn được a.” Sở Dực rất kích động, vẻ mặt của Kim Hâm đứng bên cạnh cậu ta tràn đầy hâm mộ, nhưng dưới đáy mắt lại hiện lên một tia tinh quang khó nhận ra.

Đàm Hải nhíu mày: “Ý của cậu là, chúng ta tìm kiếm vật tư, sau đó cung cấp miễn phí cho những người không có khả năng tìm thức ăn?”

Một nam sinh đứng sau lưng Sở Dực nghe xong thì nhíu chặt chân mày: “Sao lại không nói là làm cùng nhau chứ? Để có thể vượt qua trận mạt thế này, chúng ta không thể vứt bỏ bất luận người nào cả, lẽ nào anh hi vọng những người còn sống đều là một bọn tiểu nhân chỉ biết tư lợi thôi sao?”

“Đừng kích động!” Sở Dực nhíu mày ngăn cản.

Nhất thời Tào Tư Viễn không kiềm nén được, phát ra một tiếng cười nhạo, biểu hiện như vậy trên một gương mặt baby, ngược lại lại mang theo vài phần thiên chân vô tà.

Lập tức An Thần liền giả bộ vỗ vỗ lưng cậu ta, thuận tiện ‘giáo huấn’ một chút: “A Viễn anh quá không biết lễ phép rồi đó, nếu muốn cười nhạo người khác cũng đừng có cười ngay trước mặt người ta như vậy chớ, anh thế này sẽ khiến đối phương xấu hổ đấy.”

Đàm Hải cùng Dịch Hạo Nam cũng không phúc hậu mà phì cười.

Chân mày tinh xảo của Kim Hâm nhíu lại, căm tức nhìn Lâm Tử Hiên nói: “Tiểu Hiên, chúng tôi coi cậu là bạn nên mới đến tìm cậu, thật không nghĩ tới, cậu thế mà lại ích kỷ như vậy, chỉ vì mình có sức mạnh mà đã muốn đứng trên đầu người khác, dẫm nát mọi người ở dưới chân, tôi coi thường nhất chính là những người như các cậu đấy.”

Dịch Hạo Nam cười lạnh một tiếng, Lâm Tử Hiên mới vừa vào đội đã rất hợp ý cậu, đây chính là người cậu quyết định phải bảo bọc, thế mà nữ nhân lại đang nói cái gì vậy kìa.

“Cô cho là các cô cậu rất cao thượng sao? Cái gì mà sẽ không vứt bỏ bất cứ người nào, cũng chỉ là dưới tình huống mấy người xác định bản thân mình không gặp nguy hiểm mới có thể rảnh rỗi đi làm mấy chuyện như vậy đi! Kỳ thực các cô cậu chỉ đang hưởng thụ lòng hư vinh được người khác sùng bái và ngưỡng mộ mà thôi.”

“Anh!!!”

Đường Văn Triết đẩy kính mắt một cái, khóe miệng nở một nụ cười xa cách: “Sở Dực, tôi có lòng hảo tâm muốn khuyên cậu một câu, cái mà cậu gọi là vô tư sẽ chỉ làm đám người kia ngày càng trở nên tham lam hơn mà thôi, càng ngày bọn họ sẽ cảm thấy đó là điều đương nhiên, mặc kệ cậu có chấp nhận nổi hay không, thế nhưng con người chính là ích kỷ như vậy đó.”

Sở Dực còn đang chuẩn bị nói cái gì đó, Đường Văn Triết đã vẫy tay chào tạm biệt rồi: “Xin lỗi, tôi cảm thấy quan điểm của chúng ta không hợp nhau, căn bản không thích hợp để cùng bước tiếp trên một con đường. Dựa theo những lời của vị bạn học kia thì chúng tôi cũng chỉ là tiểu nhân mà thôi.”

“Tiểu Hiên, cậu đây là định cự tuyệt tớ, đi theo chân bọn họ hay sao?” Sở Dực chưa từ bỏ ý định truy vấn.

Cước bộ An Thần run lên, thiếu chút nữa đã cắm đầu xuống đất luôn rồi, ê ê ê, mấy lời này còn có nghĩa khác a, thân! Làm ơn dùng từ cho chính xác vào, có được hay không?

“Thôi đi, A Dực, chị thấy cậu ta đã bị mạt thế đồng hóa rồi, chúng ta vẫn nên tự bước đi trên con đường của mình thì hơn.” Kim Hâm khuyên nhủ.

“Vâng, chúng ta đi thôi.”

Dịch Hạo Nam mang theo vẻ mặt đồng tình quay sang nhìn An Thần thở dài, khóe miệng An Thần khẽ giựt giựt.

“Tiểu Hiên, trước đây vị bạn học kia của em là người như thế nào vậy a, hài quá nha!” Đàm Hải cười không ngớt. “Thật sự xem mình là thánh mẫu cứu vớt thế giới luôn rồi.”

“Có vẻ như là muốn trở thành chủ tịch hội học sinh hay gì đấy.” An Thần nhún nhún vai, “Đáng tiếc, gặp phải mạt thế.”

“Trách không được, cái kiểu nói chuyện hệt như đang phát biểu vậy á.”

“Hèn chi em thấy nó quen quen thế nào ấy.” Trầm Đán cười hì hì nói, “Trước đây em chính là chủ tịch hội học sinh đó.”

Hể —— bốn cặp mắt tập trung lên người Trầm Đán, quét từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, sau khi xác định cậu ta không có bệnh trạng thánh mẫu tương tự mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Trầm Nguyên lặng lẽ che mặt, nếu như không phải trăm phần trăm nhìn thấy hàng này vẫn lớn lên ở bên cạnh mình, y thực hoài nghi lúc mới sinh ra trong bệnh viện đã ôm nhầm đứa khác rồi ấy chứ, thân.

Loại tình trạng chỉ số thông minh và hành động hoàn toàn trái ngược nhau này nên giải thích bằng cái niềm tin gì đây?

Bất quá y luôn cảm thấy rất kỳ quái a, vẫn luôn lớn lên ở bên cạnh y, làm sao lại có loại đầu óc lệch lạc này được nha? Thiệt tình là do nguyên nhân đột biến gen sao?
 972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny