16/12/2015

Chương 6 – MTTSCPKDTN


Chương 6: Cho nên, đây là thu hở?!



Đầu ngón tay vuốt nhẹ lên phần hoa văn được điêu khắc tỉ mỉ, ẩn dấu thích thú bao hàm một ý tứ sâu xa. Không sai, đây đúng là đồ của Tiểu Thần rồi.

Dịch Hạo Thiên híp mắt lại, chợt anh phát hiện ra mình đã không chú ý đến một chuyện rất quan trọng, người này, làm sao có thể tìm được đồ của Tiểu Thần? Nói cách khác, làm sao mà cậu ta biết được đồ của Tiểu Thần nằm bên dưới kệ hàng?

Thấy Dịch Hạo Thiên chuyển đường nhìn lạnh băng về phía mình, nhất thời đáy lòng Dịch An Thần lộp bộp một cái, theo bản năng lui về sau hai bước, vừa vặn rúc vào phía sau kệ hàng.

Cậu theo bản năng dùng dư quang liếc nhìn bày trí bốn phía chung quanh, âm thầm tính toán, một lát khi Dịch Hạo Thiên chất vấn, tỷ lệ mình chạy thoát được sẽ có bao nhiêu phần trăm ha.

Mới vừa rồi, An Thần mới kịp nhận ra rằng, mình đã không còn là Dịch An Thần nữa, mà Dịch Hạo Thiên, thật sự muốn bóp chết cậu a, đờ mờ. Không thể quen biết nhau còn chưa tính, thật khó khăn lắm mới được trọng sinh, có thể đừng để cho cậu chết oan uổng như vậy có được hay không.

Vốn dĩ cậu vẫn mang chút tâm lý may mắn, dựa vào cái đồng hồ này để chứng minh thân phận của mình, nhưng khi thấy bộ dáng hiện tại của đại ca, nếu như không có bằng chứng chính xác trăm phần trăm, cậu cũng không nên hành động thiếu suy nghĩ như vậy nữa.

Lỡ như, bị Dịch Hạo Thiên cho rằng mình đang lừa gạt anh, như vậy tuyệt đối cái viễn cảnh đó sẽ rất là thê thảm đó.

An Thần rũ mắt xuống, dưới đáy mắt hiện lên một mảnh tâm tình phức tạp, theo tình hình hiện tại của đại ca, đúng là không hề có chút ý tứ muốn quở trách cậu, cậu cũng biết từ nhỏ đại ca đã tương đối cưng chiều cậu, nhưng cũng chính bởi vì phần yêu chiều này, khiến cậu không biết lo sợ, do đó thiếu chút nữa đã tạo thành kết cục không thể vãn hồi. Như vậy, thật sự là mình có đủ tư cách để tiếp tục ở lại bên cạnh đại ca nữa không đây?

“Đi ra!” Dịch Hạo Thiên ra lệnh.

Dịch An Thần muốn há mồm phản bác theo bản năng, dù gì thì cậu cũng là nhị thiếu của Dịch gia, có bao giờ bị người khác quát lớn như vậy đâu cơ chứ, bất quá cũng còn may là, cậu phản ứng kịp thời, hiện tại bọn họ hoàn toàn là hai người xa lạ của nhau.

An Thần suy nghĩ một chút, vẫn là đi tới trước mặt Dịch Hạo Thiên.

“Làm sao cậu biết, nơi đồng hồ bị rơi xuống?” Dịch Hạo Thiên lạnh lùng liếc nhìn cậu, một bộ biểu tình nếu cậu dám nói dối, tôi sẽ lập tức phát một tia sấm sét đánh chết cậu.

Dịch An Thần ấp a ấp úng, thận trọng nói: “Vừa nãy, tôi thấy một cái vòng bạc lóe sáng lên, liền kéo ra xem một chút.”

Không có khả năng! Dịch Hạo Thiên nhíu mày, nheo mắt lại. Người này, đang nói dối, thần thái của cậu, ngữ khí, thậm chí còn có một khoảng thời gian dừng lại ngắn ngủi, khiến anh có cảm giác vô cùng quen thuộc, cho nên, đủ để cho anh lập tức đoán được, người kia, đang nói dối.

Kỳ quái là, anh cũng không chán ghét cảm giác như vậy, biết rõ ràng đó là một lời nói dối, lại không có bất luận ác ý nào ở bên trong.

Tiểu Thần đã qua đời ở chỗ này, từ đó trở đi, Dịch Hạo Thiên đã từng tới nơi này ba lần. Lần đầu tiên, anh mang thi thể của Tiểu Thần đi, lần thứ hai, đến tìm xem có thể phát hiện ra di vật nào của cậu không, cho dù là một góc áo giống như đã từng quen biết, anh cũng không bỏ sót, lần thứ ba, cũng là lần này đây, anh chỉ là đến xem…

Anh không tìm được đồng hồ, bởi vì anh không biết, cũng không nghĩ tới, Tiểu Thần đã đánh rơi nó dưới kệ hàng, thế nhưng, vì sao người này lại không chút do dự mà mò chuẩn xác ngay nó.

Chẳng lẽ lúc đó cậu ta có mặt ở nơi này, chứng kiến tận mắt Tiểu Thần…

Không! Không có khả năng. Nếu như lúc đó người này ở đây, cậu ta cũng sẽ không để qua hơn 2 tuần, mới cố ý đến thu thập nhiều vật tư như vậy.

Lẽ nào thật sự chỉ là trùng hợp?

Dịch Hạo Thiên hồ nghi quét mắt về phía người nào đó, từ trên xuống dưới, trái trái phải phải đều nhìn hết một lần, nhưng ngoại trừ phát hiện ra cậu đang nói dối, cùng với bản chất xuẩn ngốc bày ra bên ngoài, ngay cả một chút điểm khả nghi cũng không có.

Có thể người này vẫn còn là một học sinh, gầy tong teo, bộ dáng yếu đuối, dường như khi phát hiện ra vòng cổ đã có chút giật mình, Dịch Hạo Thiên thực sự không rõ, người này có quan hệ gì với vòng cổ của Tiểu Thần chứ.

Không hiểu sao đột nhiên dưới đáy lòng Dịch An Thần khẽ run lên, trực giác u ám, giống như chính mình vừa trở về từ quỷ môn quan. Dịch Hạo Thiên mang đến cho cậu cảm giác, quả thực so với tang thi cấp năm còn muốn kinh khủng, áp lực hơn nhiều lắm.

Ông trời ới, người làm ơn trả vị đại ca ôn hòa lại cho con đê! 

Dịch Hạo Thiên giơ tay lên, dường như là đang chuẩn bị túm cậu qua, An Thần theo bản năng, thoáng lui về sau một cái, thân thể hơi gầy yếu không tốn chút sức nào thối lui đến phía sau kệ hàng.

Dịch Hạo Thiên cảm thấy khó chịu nhíu chặt lông mày, tại sao phải sợ anh hả?

Không để cho đối phương có cơ hội phản kháng, anh nhanh chóng tiến lên, một tay kéo lấy mỗ xuẩn manh đi ra ngoài, nhìn người trước mắt này bởi vì kinh sợ quá độ mà biểu tình trở nên cứng ngắc, không rõ vì sao anh lại cảm thấy tâm tình của mình có chút tốt lên.

“Còn người nhà ở chung quanh đây không?”

“… Không.”

“Bạn bè?”

“Hình như… Cũng không.”

“Đến Ngự Long Uyển, tìm Đường Văn Triết báo danh.”

“…”

“Sao?” Dịch Hạo Thiên nhướng cao đuôi lông mày, phát ra hàn khí càng nặng hơn lúc nãy.

Dịch An Thần: ==

Ai có thể đến nói cho cậu biết, loại cảnh tượng dụ dỗ gian dâm này là cái thể loại gì dợ? Nói theo một cách khác thì, cậu đã lấy được thư đề cử, có thể trực tiếp xin nhập đội rồi có phải hông! Loại tiến triển như thần này đến tột cùng là cái quái gì vậy a, thân?

Bởi vì rời khỏi cơ thể thiếu niên, vòng cổ từ từ có xu hướng êm dịu xuống, dần dần, không hề có chút gợn sóng.

Dịch Hạo Thiên cảm thấy rất kỳ quái, là một vật gia truyền của Dịch gia làm sao lại nảy sinh một phả ứng kịch liệt đối với một người xa lạ như vậy chứ? Trực giác nói cho anh biết đây không phải là một chuyện đơn giản, rất có thể thiếu niên này có quan hệ gì đó với Dịch gia.

Đương nhiên, cũng không phải anh có suy nghĩ rằng cha anh có một đứa con riêng hay gì gì đó…

Cho nên, anh quyết định, trước cứ đem người về Ngự Long Uyển cái đã. Về phần tại sao anh lại dám chắc chắn thiếu niên này sẽ đến báo danh, đó chính là… Cảm giác trong tiềm thức đi?

Dịch Hạo Thiên tỉnh táo lại, đồng thời cũng phát hiện hành động vừa rồi của mình có chút khác thường. Anh biết rõ người kia đang nói dối, thế nhưng lại không tức giận, chuyện này rất không khoa học, dựa theo tâm tính của người lãnh đạo, theo bản năng anh luôn thấy phản cảm đối với những người đã lừa dối mình.

Đặc biệt là chuyện này còn liên quan đến Tiểu Thần nữa, thế nhưng… Chính là anh không giận nổi.

Được rồi, là bởi vì anh không thấy được tình tự xa lạ trong mắt người này, những người bình thường, khi nhìn thấy anh đều giống nhau, cho dù từ ánh nhìn đầu tiên không phải là vội vàng lấy lòng, ít ra cũng sẽ khiêm tốn biểu thị một chút thiện ý, hi vọng sau này kiếm được vài món hời.

Lớn đến chừng này rồi, người từng lấy lòng Dịch Hạo Thiên nhiều không kể xiết, thậm chí ngay cả bọn Đường Văn Triết cũng không ngoại lệ, chỉ là thủ đoạn của bọn họ cao minh hơn những người khác nhiều lắm. Dịch Hạo Thiên cũng không thấy phản cảm, đây là biểu hiện cơ bản nhất của một người lãnh đạo thu được tín nhiệm từ người khác.

Thế nhưng vào thời điểm đối mặt với thiếu niên này, cặp mắt đen láy như mực kia, phảng phất như có thể triệt để xuyên thấu qua linh hồn của anh. Có mừng rỡ, có tránh né, nhưng càng nhiều hơn là một tình tự phức tạp nào đó.

Tại sao lại thấy phức tạp? Bọn họ cũng không phải là người quen của nhau mà.

Cuối cùng, Dịch Hạo Thiên liên lạc với Đường Văn Triết, nói cho cậu ta biết chính mình có thu một người, để cậu ấy đừng có chặn người ta ở ngoài cửa.

“Hạo ca thu một người?” Chân mày Đường Văn Triết khẽ nhíu, “Tên gì?”

“…” Anh quên hỏi rồi.

“Hạo ca, chẳng lẽ ngay cả tên của người ta anh cũng chưa từng hỏi qua hả…”

Cạch, Dịch Hạo Thiên cúp điện thoại. Đường Văn Triết không phúc hậu nở nụ cười.

“Đường đội phó, Dịch đội trưởng nhận thêm người?” Khóe miệng Đàm Hải mang theo một nụ cười có chút lưu manh.

Từ sau khi bọn họ thành lập cái tiểu đội này, người thứ nhất được Dịch Hạo Thiên thừa nhận cho phép gia nhập chính là y, đương nhiên y cảm thấy tràn đầy hứng thú đối với cái người thứ hai này.

“Đừng nói nhảm, làm tốt chuyện của các người đi.” Đường Văn Triết ném bộ đàm cho Đàm Hải ở một bên, âm thầm tự đánh giá, nếu là người do Hạo ca tự mình thêm vào, như vậy giá trị vũ lực cũng sẽ không tệ, trực tiếp cho vào đội chiến đấu tiền tuyến đi.

Giờ này khắc này, Dịch An Thần đang bị vây trong trạng thái của một tiểu đệ gương mẫu, bận rộn tắm rửa, thay quần áo, xử lý thân thể mình thơm ngào ngạt.

Lưng Dịch An Thần đeo một cái túi nhỏ, từ ven đường tùy tiện lụm một chiếc xe máy còn tạm ổn, vừa mới chuẩn bị ngồi lên xe chạy đi, bỗng dưng có một tiếng hô gọi cậu lại.

“Lâm Tử Hiên! Có phải cậu là Lâm Tử Hiên không?”

Kỳ thực ngay từ đầu An Thần còn chưa kịp phản ứng, dù sao cậu biết mình đã thay đổi tên, nhưng trong tiềm thức ý thức vẫn còn bị ngăn trở.

Theo hướng phát ra tiếng kêu An Thần quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nơi có thể ẩn nấp ở bên cạnh nhà dân, có một nam sinh đang ngoắc tay với cậu, thấy Lâm Tử Hiên không hề động đậy, nhất thời cậu ta liền sốt ruột, dứt khoát tự mình chạy ra ngoài.

“A Dực, đừng kích động, nếu như đụng phải tang thi thì làm sao đây?” Theo sát phía sau nam sinh, là một nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa.

An Thần nhíu mày, lúc này cậu mới nhớ tới, hai người kia đều là người y quen lúc lên đại học, nam sinh này tên Sở Dực, là một trong những bạn cùng phòng của y, ấn tượng khắc sâu trong đầu y nhất, là người này vẫn luôn muốn trở thành chủ tịch hội học sinh, nữ sinh kia là học tỷ của bọn họ, cũng coi như là một hoa khôi, là đối tượng thầm mến mà Lâm Tử Hiên đã từng nhất kiến chung tình.

Bất quá sau khi Lâm Tử Hiên nhập học được một hai tháng liền bị tai nạn xe cộ, còn chưa kịp xây dựng tình cách mạng hữu nghị kiên cố cùng bọn họ. Hiện tại, xem ra cuộc sống của bọn họ cũng không tồi, tốt xấu gì vẫn còn sống đấy thôi.

“Có việc?” An Thần nhàn nhạt hỏi, cậu biết rõ mình là An Thần, cho nên cũng không quá muốn phản ứng với các mối quan hệ của Lâm Tử Hiên.

“Thật là cậu a!” Sở Dực tuyệt không chú ý tới sự lãnh đạm của cậu, cười đến dương quang xán lạn, “Thật sự là quá tốt rồi, từ khi bắt đầu mạt thế, bọn tớ trốn ra khỏi trường học, hiện tại cũng chỉ còn lại chưa tới năm người.”

Trường học, bạn học, đáy mắt An Thần hiện lên một tia chán ghét, nhìn đáy mắt thiếu niên thực chân thành, mặc dù biết cậu ta không có ác ý, nhưng An Thần vẫn không thấy hảo cảm chút nào.

“A Dực, Tiểu Hiên, hai em cứ đi vào trước rồi hãy nói, bên ngoài không an toàn, lỡ như có tang thi…”

“Tạm thời sẽ không.” An Thần liếc mắt nhìn thi thể của đám tang thi vương vãi xung quanh mang theo hàm ý, vừa rồi vì để giành xe, cậu đã giết chết hết tang thi ở quanh đây, nơi này cũng khá vắng vẻ, không thể nhanh như vậy liền xuất hiện nhiều tang thi được. Tin chắc rằng đây cũng là lí do bọn Sở Dực trốn ở chỗ này.

Kim Hâm kinh ngạc liếc nhìn An Thần, cô không nhìn thấy cảnh An Thần giết tang thi, còn tưởng rằng…

Nụ cười của Sở Dực càng thêm sáng sủa, cậu thấy Lâm Tử Hiên thân thủ bất phàm, cho nên muốn nhờ cậu ấy tới hỗ trợ.

“Tiểu Hiên, bọn tớ vừa mới phát hiện ở chỗ này có vài người già và trẻ con bị vứt bỏ, cho nên tớ muốn rủ cậu đi cùng, hộ tống bọn họ đến căn cứ gần đây nhất.”

An Thần chớp mắt mấy cái: “Dựa vào cái gì?”

“Tiểu Hiên, cậu có năng lực, không thể ích kỷ như vậy, hẳn là cậu nên hỗ trợ những người đang cần trợ giúp này.” Sở Dực nghiêm túc nói. “Mạt thế đã tới, hẳn là nhân loại chúng ta phải càng thêm đoàn kết nhất trí, tương trợ lẫn nhau, xây dựng nên một thế giới hòa bình tốt đẹp.”

Dịch An Thần: ==

Cái thể loại bị chủ nghĩa cộng sản tẩy não này là cái quái gì dợ? Cái người này không chỉ là muốn làm đầy tớ của học sinh, hiện tại còn kiêm luôn cả chức đầy tớ nhân dân nữa sao.

“Tiểu Hiên, cậu bị sao vậy?”

“Tớ đau gan.”

“…”

“Tiểu Hiên, em mau vào đi, chúng ta cùng thương lượng kế hoạch tác chiến tiếp theo nào.” Nói rồi, Kim Hâm muốn tiến tới kéo tay An Thần, An Thần theo bản năng né ra, tránh thoát được.

“Xin lỗi, đối với sự nghiệp giải cứu thế giới, thực sự là tớ không có hứng thú đâu.” Nói rồi, An Thần cũng không quay đầu liền khởi động xe chạy mất.

Sở Dực nhìn theo phương hướng An Thần biến mất, nắm chặt hai tay, vẻ mặt thành thật nói: “Tuyệt đối tớ sẽ không từ bỏ, tớ tin tưởng, nhất định có thể xây dựng được một thế giới hài hòa tốt đẹp rực rỡ.”

Kim Hâm mỉm cười, ôn nhu xoa xoa nắm tay của cậu ta, gật đầu: “Chị tin tưởng em.”

Lúc chớp mắt, dưới đáy mắt lóe lên tinh quang.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 5 – MTTSCPKDTN


Chương 5: Sốt ruột gặp mặt



Mở cửa sổ ra, nhún người khẽ nhảy xuống, thân ảnh thon dài của Dịch An Thần vững vàng rơi xuống đầu tường, cậu đè thấp thân người, cảnh giác quét mắt liếc nhìn bốn phía chung quanh, sau đó thu hết tình huống phân bố của tang thi trong hẻm vào đáy mắt.

Cậu lần theo đầu tường đi tới đầu hẻm, liền lập tức hấp dẫn sự chú ý của hai tang thi, bọn chúng kêu ngao ngao đuổi theo, nhưng bất đắc dĩ là đầu tường lại cao hơn một đoạn so với thân hình của chúng nó, cứ như vậy liền ngửi thấy mùi thức ăn mà lại với không tới.

Dịch An Thần không chút lo lắng, thời điểm không có tang thi cấp cao dẫn dắt, mấy con tang thi cấp thấp này thậm chí đến cả ngôn ngữ đồng loại cũng đều nghe không hiểu, vừa ngu vừa ngốc.

Cậu tặng cho chúng nó một ánh mắt khinh bỉ, sau đó nhanh chóng kéo ra khoảng cách, nhóm con tang thi không còn ngửi thấy mùi vị hấp dẫn, rất nhanh liền khôi phục lại trạng thái nguyên thủy, tiếp tục trên con đường du đãng suốt ngày đêm của chúng nó.

Khóe miệng An Thần hơi giật giật, nhìn cửa lớn của cái siêu thị nhỏ trước mắt bị đập bể nát bét, nếu như trí nhớ của cậu không sai thì nơi này chính là địa điểm mà cậu đã ‘tử vong’, cách đó không xa hẳn là còn một cái phòng nghỉ không có nước nữa.

Ông trời ới, không phải người đang trêu đùa con đó chớ!? (#′)

Thì ra cái bệnh viện này, trước mạt thế đang được bộ phận trùng tu thi công, vừa bác sĩ, vừa bệnh nhân, vừa công nhân, trách không được lúc đó cậu lỗ mãng hấp tấp xông vào, sẽ chạm mặt với nhiều tang thi như vậy.

Thiệt tốt quá, thì ra cậu trọng sinh ở chỗ gần thế này đây!

Chẳng lẽ là công thành thất bại, nên hồi sinh ở vùng phụ cận? Chờ một chút, loại giả thiết mang phong cách võng du này là cái quái gì vậy?

Không biết có phải là do cửa chính đã bị phá hư triệt để, dẫn đến tang thi trong siêu thị đều du đãng ra ngoài hết rồi, số còn dư lại rất ít, ít đến một loại trình độ quỷ dị, cơ bản chính là… Ừm, cứ như hai ba con mèo nhỏ vậy.

Căn cứ vào kinh nghiệm mạt thế, loại tình huống này căn bản là sẽ có hai loại nguyên nhân, một, gần đây có tang thi cấp cao khống chế tang thi cấp thấp bố trí gài bẫy, bất quá khả năng này rất nhỏ, trước không nói cùng lắm thì mới chỉ qua một tháng, đã xuất hiện tang thi cấp cao hay chưa vẫn còn là một ẩn số, chỉ với cái siêu thị nhỏ này, căn bản là sẽ không hấp dẫn được một đoàn đội cỡ lớn nào, cho nên cái chỗ này cũng không đáng để tang thi cấp cao lãng phí đầu óc.

Loại khả năng thứ hai sao… Chính là vừa mới có người đến đây thu thập vật tư, cho nên đã thanh lý qua. Bất quá… An Thần ước chừng dao gọt trái cây trong tay, nhìn đồ ăn vặt rơi đầy đất cách đó không xa, đáy mắt hiện lên một mảnh hàn quang, cậu cảm thấy vật tư nơi này chưa từng bị người động qua.

Chuyện bất bình thường tất có trá. An Thần sẽ không dùng mạng sống thứ 2 vất vả lắm mình mới có được ra để đùa giỡn. Cậu lấy ra hai thanh đao từ trên kệ, đặt một thanh ở bên hông, một thanh thì cầm trong tay, còn lại thì gom hết toàn bộ vào trong không gian.

Cậu cúi sấp người xuống, mượn hàng hóa trong siêu thị để ẩn nấp, một bên thận trọng chuyển bước chân, quan sát những chỗ khả nghi khắp bốn phía, một bên ném toàn bộ những thứ lướt qua mắt mình vào trong không gian.

An Thần phát hiện vài vết tích chiến đấu rất nhỏ, nói rõ rằng cách đây không lâu, quả thật nơi này đã từng có một trận tranh đấu với động tĩnh không lớn.

Bất tri bất giác, cậu đã thâm nhập vào trong siêu thị, đi tới khu đồ uống ở tận cùng bên trong, cậu đã ‘chết’, cũng là ở chỗ này đây.

Không nhìn thấy thi thể như trong tưởng tượng, đại khái là đã bị chúng nó chia nhau ra ăn rồi đi… Tuy rằng đã sớm ngờ tới kết cục sẽ là như vậy, thế nhưng An Thần cũng không tránh khỏi cảm thấy có chút thương cảm, bất quá cậu nghĩ tới nghĩ lui, cái cảnh tượng tự mình đi nhặt xác cho chính mình… Uầy, dù sao thì cũng cảm thấy như vậy rất là kỳ quái rất là quỷ dị ha?

Lại nói tiếp, vòng cổ của cậu đâu rồi, đừng nói là cũng bị tang thi huynh nuốt mất rồi nhe? Ê ê, tang thi huynh huynh cũng quá không kén ăn quá hén. 

Quên đi, vốn dĩ cậu cũng không ôm quá nhiều kỳ vọng. Sau đó, cước bộ của An Thần đột ngột thay đổi, ngồi xỗm xuống dưới kệ hàng, thò một tay xuống dưới chậm rãi lần tìm, cậu vẫn nhớ rõ không sai, ở đây hẳn là phải có… A, tìm được rồi!

Một cái vòng bạc tinh xảo ánh vào mi mắt, trên vòng bạc có móc một cái đồng hồ quả quýt màu đồng cổ, trên đồng hồ có khắc huy hiệu của gia tộc Dịch gia, bởi vì nằm ở dưới kệ hàng, nên mặt trên đã dính đầy bụi bặm.

An Thần nhớ rõ thời điểm bản thân mình lỗ mãng hấp tấp xông tới nơi này, khẩn trương đến mức ngã lộn nhào một cái, chính là lúc đó chiếc đồng hồ này đã trượt đến đây đi. Chỉ là khi đó tình huống quá gấp gáp, cậu ốc còn không mang nổi mình ốc, làm gì mà còn nhớ tới chuyện nhặt lại vật này chứ!

Lúc mỗi đứa nhỏ của Dịch gia chào đời, sẽ có riêng một chiếc đồng hồ, kim đồng hồ ở bên trong không chạy, bởi vì nó sẽ vĩnh viễn ghi khắc thời điểm đứa nhỏ này ra đời, cho nên, chiếc đồng hồ này được gọi là đồng hồ sinh nhật.

Nói như thế nào thì, đây cũng là một thứ có thể chứng minh thân phận của cậu, nên An Thần cũng không muốn cứ như vậy mà để mất nó.

Mặt ngoài của chiếc đồng hồ, còn khắc lên tên tiếng Anh của cậu. Trong mỗi chiếc đồng hồ của anh em nhà cậu, mẹ đều sẽ đặt vào một tấm ảnh “ba trấm” nhất của bọn họ khi còn bé, đồng thời cũng uy hiếp nếu như bọn họ dám cả gan hủy tấm ảnh đó, nhất định người sẽ sao chép tấm ảnh đó ra với số lượng lớn để công bố với bàn dân thiên hạ.

Cũng bởi nguyên do đó, đồng hồ của mỗi người bọn họ đều chỉ có tự mình bảo quản, mật mã để mở đồng hồ, tuyệt đối sẽ không để cho người thứ hai biết được.

Dịch An Thần còn đang suy nghĩ, nếu như cậu cầm theo chiếc đồng hồ này trở về tìm đại ca, sau đó lại mở ra ngay trước mặt anh, như vậy thì tỉ lệ tin cậy sẽ tăng lên được bao nhiêu phần trăm?

Cái đồ giả mạo! Cậu che mặt, tuyệt đối Đường Văn Triết sẽ lập tức vứt ra bốn chữ này, đồng hồ này cũng không phải là hàng hiếm, đồ vật bên trong khi được mở ra thì đã bị lấy ra trước rồi, dựa vào cái gì mà bọn họ phải tin tưởng cậu chứ? 

Hầy… Quên đi! Sau này lại nói tiếp. An Thần đang chuẩn bị cho thứ kia vào trong túi, bỗng nhiên, phần sau cổ của cậu bị một lực mạnh nâng lên, thân thể không tự chủ được mà lơ lững giữa không trung, một cái bóng mờ cao lớn hiện ra trước mắt, cậu ngước mắt thoáng nhìn qua.

Thế mà lại chính là… Dịch Hạo Thiên!!!

“Cái đó, đưa đây.” Thanh âm trầm thấp từ tính đã từng quen thuộc, lúc này đây lại tràn đầy băng lãnh, nhất thời An Thần như rơi vào hầm băng, thoáng rùng mình, tỉnh táo lại từ trong nỗi khiếp sợ.

Dịch Hạo Thiên lạnh lùng nhìn thiếu niên ở trước mặt, bị chính mình xách ở trên tay, từ lúc người này tiến vào siêu thị, bản thân mình liền chú ý tới cậu ta.

Nhạy bén, cũng rất có trật tự, mấu chốt nhất là, từ trên người cậu Dịch Hạo Thiên cảm nhận được một sức hút kỳ quái, trước khi thấy cậu tìm thấy vòng cổ của Tiểu Thần, lại có dấu hiệu chộn rộn không yên.

Sau khi phát sinh hết thảy mọi chuyện, liền khiến anh càng thêm chú ý tới thiếu niên này.

Vào thời điểm anh còn đang do dự có nên thông tri cho bọn Đường Văn Triết, tạm thời thêm thiếu niên này vào đội để tiện quan sát hay không, thì anh lại thấy được người này lấy ra một chiếc đồng đồ từ dưới kệ hàng, một chiếc… đồng hồ có khắc huy hiệu của Dịch gia!?

“Cái đó, đưa đây!” Đó không phải là vật cậu ta có thể chạm vào, nếu như không phải một tia lý trí còn sống lại nói cho anh biết, người trước mặt này là vô tội, chắc chắn rằng anh đã sớm bóp chết đối phương, đoạt lại đồng hồ rồi.

Tuy rằng Dịch gia cũng thường lấy đồng hồ gia tộc làm lễ vật tặng người khác, nhưng cái thời đại loạn thế này, loại thời điểm này, xuất hiện tại địa điểm này, trừ em ấy ra… Ngoại trừ, là của Tiểu Thần ra, tuyệt đối sẽ không có khả năng thứ hai.

Tiểu Thần… Đồ của Tiểu Thần, cũng chính là đồ của anh! Người khác đụng vào, hiển nhiên là đang làm bẩn nó.

“Cái, cái này?” An Thần run rẩy lấy cái đồng hồ ra, dưới đáy lòng giống như đang có hàng nghìn hàng vạn con thảo nê mã gào thét chạy qua a.

Mọe nó, đại ca nhà cậu tàn bạo như thế này thì biết phải làm thao a! Có phải cậu đã đi nhầm phim trường rồi hay không? Ánh mắt này đã không thể dùng từ băng lãnh để hình dung nữa rồi, rõ ràng đây là đằng đằng sát khí mờ!

Ca, anh thương nhớ em cũng không thể cứ nhìn chằm chằm cái đồng hồ này được nhá, em đây là một con người đang sống sờ sờ ngay trước mặt anh nè, nhanh xuyên qua hình thức để nhìn thấu nội dung bên trong đi nà!

Rất đáng tiếc, hiện tại Dịch Hạo Thiên còn chưa có cái bản lĩnh xuyên qua thân thể để nhìn thấu linh hồn, anh đoạt lấy chiếc đồng hồ, nhẹ buông tay, Dịch An Thần bị anh quăng ngã xuống dưới đất không chút lưu tình.

Cậu xoa xoa cái mông đau nhói vì bị quăng xuống, yên lặng chĩa ngón giữa lên trời, có cần phải an bài cho cậu cách gặp mặt bết bát thế này hay không hả, như vậy tiếp theo cậu phải làm thế nào để đảm đương thân phận mới, an ổn đi tiếp cận Dịch Hạo Thiên đây a.

Nhìn Dịch Hạo Thiên như nhặt được chí bảo, dưới đáy lòng An Thần có chút bất thường, chính mình đã hại đại ca thiếu chút nữa phải biến thành tang thi, vậy mà đại ca lại…

Ha ha, Dịch An Thần, rốt cuộc mày có tài đức gì, sao mà đời này lại có thể gặp được một hảo ca ca hết lòng vì mày như vậy cơ chứ.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 4 – MTTSCPKDTN


Chương 4: Cùng lúc đó ở bên kia



“Hạo ca, mục tiêu hành động chủ yếu của chúng ta chính là chỗ này, lúc trở về, liền rút lui theo hướng này.” Đường Văn Triết chỉ qua tấm bản đồ để trên bàn, dưới đáy mắt xoẹt qua một tia khôn khéo, “Như vậy ít nhất chúng ta có thể lấy được đồ tiếp tế từ hai cái siêu thị nhỏ.”

Tào Tư Viễn dùng tay chống cằm, khiến cho cái gương mặt baby càng thêm tròn hơn, cặp mắt đen lay láy của cậu nhìn thoáng qua bản đồ, sau đó lại liếc nhìn về phía Đường Văn Triết, gật đầu đồng ý.

Từ sau khi An Thần qua đời, rất nhiều chuyện đều do Đường Văn Triết tiếp quản, bao gồm cả phần trách nhiệm của An Thần, bởi vì Hạo ca đã buông xuôi không quản nữa, thế là dần dần, Đường Văn Triết liền đảm nhận vị trí quân sư trong nhóm bọn họ, chỉ cần là an bài do anh ta đưa ra, cơ bản đều là những suy tính chu đáo.

Nhớ đến An Thần, bộ dáng tươi cười của Tào Tư Viễn không khỏi trở nên ảm đạm.

“Cứ như vậy đi.” Dịch Hạo Thiên nhàn nhạt gật đầu, coi như là đã đồng ý.

Dịch Hạo Nam bĩu môi, xoay người rời khỏi phòng họp.

Trong nhà cậu là con trai nhỏ nhất, cũng là đứa nhỏ duy nhất được cha mẹ dẫn theo bên người. Từ lúc cậu bắt đầu hiểu chuyện, rất hiếm khi được gặp hai người ca ca còn lại của mình, đại ca lạnh như băng, không thân cận với bất kỳ người nào cả, nhị ca thì lại mang theo bộ dáng nóng nảy, nhưng hết lần này tới lần khác tính cách của nhị ca lại không có bao nhiêu chênh lệch so với mình.

Thường xuyên tiếp xúc, quan hệ giữa bọn họ cũng không quá thân thiết, thẳng đến một năm trước, cha mẹ của bọn họ, cũng chính là người thừa kế Dịch gia thường ngày luôn lấy du lịch làm lý do, mọi ngày đều là thần long kiến thủ bất kiến vĩ (ý chỉ những người có hành tung bí ẩn, rất khó để gặp được họ), đạp một cước đuổi cậu về nhà, nói là để cậu có thể hảo hảo cảm nhận chút tình cảm anh em và vân vân.

Đến cả quỷ cũng biết, nhất định là hai người cha mẹ không đáng tin cậy kia đã hưởng thụ đủ lạc thú của 3 người rồi, nên họ quyết định trở lại thế giới hai người của chính mình. 

Vì vậy, cậu là một tồn tại dư thừa, cho nên là, cậu cũng cùng chung số phận cùng với hai ca ca của mình.

Cũng nhờ vào năm đó, cậu mới chính thức biết được, người được quyết định sẽ trở thành người thừa kế tiếp theo —— đại ca của mình —— Dịch Hạo Thiên, là một thiên chi kiêu tử cường đại đến cái trình độ nào! Không, đã không thể dùng mức độ để so sánh được nữa, nếu là dùng từ biến thái để hình dung thì cũng không quá đáng đâu. Mấy người ngay cả muốn so sánh còn chưa đủ đẳng cấp nữa là, cứ trực tiếp thần phục dưới chân anh ấy đi.

Cho dù là vào thời điểm mạt thế, nếu đại ca vẫn tồn tại với thân phận của một người bình thường, thì tuyệt đối cũng không kém người thức tỉnh chút nào cả.

Nhưng đồng thời cũng trong một năm này, cậu phát hiện cho dù là Dịch Hạo Thiên lãnh khốc hờ hững, cư nhiên sẽ có thời điểm ôn hòa, mặc dù biểu hiện không tính là quá rõ ràng, cũng không đột ngột, nhưng chỉ cần cậu lấy những việc mình đã từng trải đến so sánh một chút, liền có thể dễ dàng phát hiện, thái độ đại ca đối đãi với An Thần, rõ ràng là muốn bao nhiêu kiên nhẫn liền có bấy nhiêu kiên nhẫn.

Cậu đã từng đố kị, đã từng bất bình, nhưng cuối cùng vẫn vượt qua được, đều là anh em với nhau cả, làm gì có cái gọi là thù hận, huống chi cậu cũng tự hiểu được, so với cái người đệ đệ từ trên trời rớt xuống như cậu đây, đương nhiên Dịch Hạo Thiên sẽ càng thiên vị nhị ca đã ở bên cạnh anh từ nhỏ đến lớn kia hơn.

Thông suốt thì đã thông suốt rồi, chỉ là cậu đã có một thói quen “tốt đẹp” là ba ngày quậy trận nhỏ, năm ngày nháo trận lớn với An Thần, hơn nữa còn không ngừng duy trì nó.

Thẳng đến mạt thế!

Nếu như ngày đó, bọn họ không cãi nhau…

Nếu như khi đó, mình không nói nặng lời như vậy…

Nếu như sau đó, cậu có thể lập tức kéo An Thần trở lại…

Có lẽ khi đó những chuyện trước mắt này, cũng sẽ không phát sinh đi, cho dù đồ ngốc An Thần kia có yếu tới cỡ nào đi nữa, nhưng dưới sự bảo vệ của bọn họ, cho dù có một đám tang thi kéo đến, cũng đừng mơ tưởng có thể xuất ra một móng vuốt.

Đáng tiếc, trên đời này sẽ không bao giờ có thứ gọi là nếu như, càng không cho phép con người hối hận.

Dịch Hạo Nam có thể cảm giác được một cách rõ ràng, thái độ của đại ca đối với cậu đã có chút chuyển biến, cậu biết rõ, đó cũng không phải là anh vì An Thần mà giận chó đánh mèo, mà là do nguyên nhân khác, một loại cảm giác rất kỳ quái, rất khổ sở hay gì gì đó chẳng hạn.

Do đó, mặc dù tính cách của cậu thường dễ kích động, hiện tại lại không có cách nào biểu hiện ra trước mặt Dịch Hạo Thiên được.

Dịch Hạo Nam không biết tại sao đại ca lại có thái độ như vậy với mình, nhưng hai trúc mã đi theo Dịch Hạo Thiên, ở bên cạnh Dịch An Thần, ở bên cạnh họ từ nhỏ đến lớn —— Đường Văn Triết và Tào Tư Viễn, trong lòng của bọn họ hiểu rất rõ ràng.

Dịch Hạo Thiên không chỉ tránh việc tiếp xúc đơn độc với Dịch Hạo Nam, thậm chí cũng rất ít khi trực tiếp đặt ánh nhìn lên người Dịch Hạo Nam, cũng không phải là sẽ không nhìn, càng không phải là thờ ơ, cơ bản là thái độ của anh không có gì thay đổi, giọng nói cũng không thay đổi, hình thức ở chung so với trước đây cũng không có biến động lớn nào, nhưng hết lần này tới lần khác lại toát ra một cảm giác cực kỳ quái dị.

Dịch Hạo Thiên ngoại trừ là người thừa kế đời tiếp theo, khuôn mặt cũng hơn hẳn cha của anh, Dịch An Thần cùng Dịch Hạo Nam lớn lên lại giống với mẹ, thậm chí mặt mũi của hai người lại cực kỳ tương tự nhau.

Có phải Dịch Hạo Thiên đã kịp trở về từ biên giới sắp đánh mất lý trí hay không, không ai có thể biết rõ ràng được, chỉ là cái tên Dịch An Thần này, đã trở thành cấm ngữ được ba người ngầm thừa nhận. Anh không nhìn tới Dịch Hạo Nam, vốn dĩ là muốn cố ý tránh tiếp xúc với khuôn mặt tương tự của An Thần mà thôi.

Chỉ nhờ vào thông tin này, Đường Văn Triết liền biết, cả người Hạo ca, còn đang đứng sát cái biên giới kia.

Dịch Hạo Thiên đối với Dịch An Thần đệ đệ của mình, cũng không đơn thuần chỉ là tình anh em.

Loại chuyện kinh hãi thế tục này, Dịch Hạo Nam thân là một đứa nhỏ từ trên trời rơi xuống tất nhiên là sẽ không biết được, Dịch An Thần vẫn chỉ là đơn thuần sùng bái đại ca nên cũng không phát giác, nhưng đối với Đường Văn Triết từ nhỏ đã thông minh, biết đoán ý qua lời nói và sắc mặt, nên cũng là người đầu tiên ý thức được điểm không thích hợp.

Đồng thời, Đường Văn Triết cũng là người đầu tiên lôi kéo Tào Tư Viễn gia nhập vào hàng ngũ khuyên bảo Dịch Hạo Thiên. Là con trưởng của gia đình, vậy mà lại sinh ra tâm tư khác thường với đệ đệ ruột thịt của mình, cũng đã đủ khiến cho bản thân mình cảm thấy giật mình, nếu xét về luân thường đạo lý thì lại càng không được tha thứ. Huống chi người này lại là người thừa kế đứng đầu của Dịch gia, nhất định tương lai sẽ trở thành vương dưới một người trên vạn người!

Nhưng bất kể là Đường Văn Triết hay Tào Tư Viễn, đều hiểu rất rõ tính tình của Dịch Hạo Thiên, chỉ cần là thứ anh muốn có, tuyệt đối có thể không từ thủ đoạn nào mà đoạt lấy.

Thế nhưng Đường Văn Triết lại rất rõ ràng, Dịch Hạo Thiên cực kỳ để tâm đến Dịch An Thần, vì vậy, dưới tình huống vẹn cả đôi đường, cho dù là Dịch Hạo Thiên không nguyện ý muốn dùng cách cưỡng bách, nhưng vẫn phải suy xét lại dù sao người kia cũng chính là đệ đệ của anh mà.

Thế là chuyện này, rốt cục bị Đường Văn Triết viện lí do, hiện tại An Thần vẫn còn là một học sinh lớp 9, không thể quấy nhiễu đến quá trình trưởng thành bình thường của em ấy, mới có thể cứng rắn ép anh nhẫn nhịn xuống.

Tư Viễn có quan hệ rất tốt với An Thần, Đường Văn Triết biết An Thần cũng là đơn thuần, anh hoàn toàn có thể tưởng tượng được, nếu như đứa nhỏ này biết người đại ca mà mình vẫn luôn sùng bái, cư nhiên lại ôm tâm tư trơ trẽn như vậy với mình, tuyệt đối sẽ bị dọa đến chết khiếp đi.

Đừng nói là muốn để cậu đồng ý, có thể làm cho cậu không bỏ trốn, cũng đã là chuyện rất tốt rồi. Mà nếu như có một ngày An Thần kiên quyết cự tuyệt, với thủ đoạn của Dịch Hạo Thiên, chờ đợi An Thần chính là sự giam lỏng triệt để, cùng với cưỡng chế hoan ái.

Thế nhưng, điều khiến bọn họ lo lắng nhất cũng không có phát sinh, vào thời điểm mạt thế bùng nổ khiến tất cả mọi người không kịp trở tay…

An Thần đã chết!

Dịch Hạo Thiên không có lập tức sụp đổ, vẫn còn duy trì được lý trí, Đường Văn Triết đã rất biết ơn trời đất rồi. Có câu nói, không sợ lưu manh, chỉ sợ lưu manh có văn hóa. So sánh với nhau, một người điên, không chỉ có thực lực cường đại, còn có chỉ số thông minh cao kinh dị, là một người phi thường đáng sợ.

Biết đâu vào ngày nào đó Dịch Hạo Thiên sẽ giống như một tình tiết thối nát trong phim truyền hình, nhanh chóng biến thân thành BOSS nhân vật phản diện chỉ biết hận đời, vậy thì chắc chắn tai họa mà anh mang tới sẽ không thua gì trận mạt thế, tang thi biến dị này.

Thế nhưng Đường Văn Triết rất lo lắng, lo lắng bởi cái sự bình tĩnh hiện tại, bất quá chỉ là những giây phút trầm mặc ngắn ngủi trước khi Dịch Hạo Thiên bùng nổ, cho nên, trong phạm vi khả năng của mình, anh chỉ có thể dời lực chú ý của mọi người đi.

Chẳng hạn như, mạt thế, sinh tồn, vật tư, cùng với căn cứ.

Ngay khi bên phía Dịch Hạo Thiên đang chờ xuất phát, thu thập vật tư, về phần An Thần đã được tá thi hoàn hồn, cũng đang trốn đông trốn tây, cộng thêm việc gõ chết mấy con tang thi, trốn vào kho hàng.

Giờ này khắc này, cậu đang đối diện với một phòng đầy dược phẩm, chảy nước mắt lưng tròng.

Đương nhiên là cậu biết rõ, trong mạt thế dược phẩm là có bao nhiêu trân quý, nhưng có trân quý như thế nào đi chăng nữa cũng không có cách nào biến thành cơm ăn a, hiện tại cậu tình nguyện được đối mặt với một phòng bánh mì, không có bánh mì, tới một bịch bánh quy cũng được mờ.

Mọe nó! Thật sự có bịch bánh quy hở?!!!

An Thần: ==

Thượng Đế, lại đưa tới một ly sữa đê!!! Được rồi, không nên tham lam.

An Thần ăn ngon lành hết cả bịch bánh quy, sau đó lại yên lặng cảm tạ một chút, không biết là do vị bác sĩ nào đó thành công trốn thoát, hay là đã biến thành tang thi huynh ‘vĩ đại’ cũng không chừng.

Thu tất cả dược phẩm vào không gian, An Thần ngạc nhiên phát hiện, trong không gian những loại vật phẩm cùng loại có thể xếp chồng lên nhau. Cậu bấm đốt tay tính toán, kiểu xếp chồng này có thể tiết kiệm không ít địa phương nha, chờ một lát nữa khi đến cái siêu thị kia sẽ thuận tiện thêm chút hàng tiếp tế vào.

Về phần dùng cách nào để rời khỏi bệnh viện? Đầu tiên, không thể tiến vào đại sảnh nằm ở tầng một, nơi nào có nhiều người thì khẳng định sẽ có không ít tang thi, khu nằm viện ở phía sau lại càng không thể đi. Cũng may là, hiện tại cái thành phố này còn chưa có hoàn toàn cắt điện cúp nước, An Thần dựa vào điểm này mà đoán ra được, bây giờ cách mạt thế cũng chưa quá một tháng, cũng chính là thời điểm cậu ‘chết’ gần được hai tuần.

Không biết có phải là do thời gian cậu ở dưới tầng ngầm tương đối dài hay không, trên người được bao phủ bởi không ít hàn khí của thi thể, chỉ cần mấy con tang thi thông thường không tới gần cậu quá năm thước, cơ bản cũng sẽ không phát hiện ra cậu.

Chính là nhờ như vậy, An Thần mới có thể thuận lợi một đường hữu kinh vô hiểm, đi đường vòng ra sau tầng hai của bệnh viện, nơi đó là phòng làm việc cá nhân của bác sĩ, cửa sổ phía sau sát với đường phố, ít người, tang thi cũng ít hơn một chút, không thể đi xuống tầng một mạo hiểm được, cũng chỉ có cách nhảy qua cửa sổ mới mau hơn và trực tiếp hơn.

An Thần xoa xoa tay suy nghĩ.
972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny