07/12/2015

Chương 5 – TTKSCBD


Chương 5: Rau hẹ xào hạt thông có thể tráng dương



Trong nháy mắt sắc mặt của Cố Khải trở nên cực kỳ tăm tối, trên trán cũng nổi gân xanh, nhìn qua hoàn toàn là điềm báo muốn phá phòng.

“Lão đại em sai rồi.” Lâm Bình Bình khóc nhào tới, “Em giúp ngài lau sạch.”

Lưu Tiểu Niên cũng luống cuống tay chân, đưa khăn giấy qua giúp Cố Khải lau mặt.

Khương Đại Vệ dùng giẻ lau bọc lấy JJ giả uy mãnh, tiếp đó lại dùng túi ny lon quấn lại lớp lớp, cuối cùng vứt xuống toilet, sau khi trở về Cố Khải đã không còn ở trong phòng làm việc nữa, chỉ có Lâm Bình Bình và Lưu Tiểu Niên ủ rũ cúi đầu ngồi trên ghế.

“Cố tổng đâu?” Khương Đại Vệ run rẩy hỏi.

“Giận đùng đùng quay về phòng làm việc rồi.” Tiểu Mã trả lời.

 “Xin lỗi, đều là lỗi của tôi.” Quả thực là Lưu Tiểu Niên hận không thể tự sát để tạ tội. 

“Không sao.” Lâm Bình Bình đỏ mắt, ai oán khoát khoát tay.

“Tôi đi giải thích với anh ta, chuyện này không liên quan gì đến cậu cả!” Lưu Tiểu Niên đứng dậy, “Vốn dĩ là do tôi mở lộn gói hàng của cậu mà.”

“Cũng tại vì tôi không có nói rõ với cậu, biên lai giao hàng lại mơ hồ như vậy.” Khương Đại Vệ vỗ vỗ vai cậu, “Không có liên quan đến cậu.”

“Quên đi quên đi.” Lâm Bình Bình thở dài, “Chỉ trách tiệm đó chuyển lộn hàng, rõ ràng là tôi đặt mua hai cân xoài… Là tôi khiến cậu ấy xui xẻo!”

Tất cả mọi người bình tĩnh nhìn trời, bịa cớ cũng không biết bịa cho đáng tin một chút, nhà cưng mở tiệm mới vừa bán xoài vừa bán JJ đó há! Không có chuyện gì cầm JJ đâm vào xoài hay sao! 

 Quá mọe nó không hạn cuối mờ!

Mấy phút sau, thư ký của Cố Khải cho gọi Khương Đại Vệ đến, Lâm Bình Bình dán người lên cửa phòng họp nghe trộm lại bị bác gái lao công cho một chổi quét ra ngoài. Thế là cậu ta chỉ có thể ngồi đợi trong phòng làm việc với kiểu đứng ngồi không yên vẻ mặt sầu khổ, giống như là vừa mới bị thảo nê mã bạo cúc vậy.

 “Không sao đâu.” Lưu Tiểu Niên an ủi cậu ta.

 Lâm Bình Bình càng thêm ai oán, mọe nó cậu là bợn trai của Cố tổng đương nhiên là cậu sẽ không sao rồi! Mỗi tối các người đều làm cái chuyện cầm thú kia, còn tui bất quá chỉ mới mua có một cây JJ giả thuần khiết thôi hà!

Trong phòng họp của công ty tràn đầy phong cách ma huyễn chủ nghĩa hiện thực, gồm có sàn nhà phát sáng, rèm cửa cảnh vũ trụ, quả cầu kim loại không ngừng xoay tròn, còn có mọe nó đồng hồ treo tường liên tục co duỗi, trên trần nhà dán đầy gương, tấm gương dội lại ảnh ngược của sàn nhà, lại còn có gương trong gương, chi chi chít chít tầng tầng lớp lớp, Khương Đại Vệ ngồi ở trên ghế sô pha choáng váng đến mức vô pháp tự kiềm chế, tui phắc đây rốt cuộc là xuất phát từ tay của tên thiết kế sư ngốc bức nào vậy trời!

“Chuyện hôm nay, không được truyền đi.” Cố tổng tài đã đổi lại một cái áo sơmi anh tuấn mới, bất quá sắc mặt vẫn không thể nào tươi cho nổi.

“Đảm bảo sẽ không truyền ra ngoài!” Khương Đại Vệ vội vã giơ tay phải.

“Còn có, bảo Lâm Bình Bình thu liễm lại một chút!” Cố Khải nghiến răng nghiến lợi.

Khương Đại Vệ gật đầu đến mức sắp bay lên, tuy rằng từ một loại ý nghĩa nào đó mà nói thì lần này Lâm Bình Bình hoàn toàn là nằm không cũng trúng đạn, nhưng đây lại là định mệnh a!

“Được rồi, về đi.” Cố Khải nói, “Chuyện này liền dừng ở đây đi, đừng phát triển tới mức quá nghiêm túc nếu không lại dọa đến đồng nghiệp mới.”

Mọe nó người vừa mới nghiêm túc hồi nãy rõ ràng chính là ngài đó! Khương Đại Vệ âm thầm kháng nghị ở trong lòng, mang theo nụ cười tươi như hoa đi ra khỏi phòng họp.

Trong tổ trò chơi, Lâm Bình Bình đang mười ngón tung bay gõ đơn từ chức, Khương Đại Vệ vỗ vỗ lên đôi vai cứng ngắc của cậu ta, “Cố tổng sẽ không truy cứu chuyện này nữa.”

“Thực sự?” Yêu nam rất kinh hỉ.

“Không được truyền ra ngoài, dừng ở đây.” Khương Đại Vệ vỗ vỗ tay, “Mọi người tiếp tục làm việc đi.”

Tất cả mọi người thở dài một hơi, còn Lưu Tiểu Niên thì thở phào một cái thật sâu. 

Góc dưới bên phải màn hình hiển thị một cái nấm nhỏ, đó là công cụ chat của nội bộ công ty.

Lưu Tiểu Niên ấn mở nấm nhỏ, nhấp vào cái tên Cố Khải, sau đó do dự gởi qua hai chữ “Cảm ơn”.

 Sau một giây, đối phương đáp lại câu “Đừng khách khí”, cộng thêm một cái mặt cười.

Lưu Tiểu Niên đóng công cụ chat, cảm thấy Cố Khải quả thực đúng là một nam nhân tốt hoàn mỹ! Không chỉ có khốc suất cuồng bá duệ, hơn nữa một chút cũng không phách lối!

Để hoan nghênh đồng nghiệp mới tiến vào, ngoài ra còn để ăn mừng lần này bình an vượt qua sự kiện JJ giả, cả phòng quyết định cùng đi ra ngoài liên hoan.

 Bởi vì Lưu Tiểu Niên là bợn trai của Cố tổng, đương nhiên không thể dẫn cậu ấy đến nhà hàng dành cho nhân viên bình thường được, thế là Khương tổ trưởng đưa ra chỉ thị, đặt sẵn một phòng riêng trong nhà hàng xa hoa ở phố đối diện để tổ chức tiệc hoan nghênh, món canh đầu tiên chính là đuôi bò ninh cà chua đại bổ!

Lưu Tiểu Niên không rõ tình hình, cúi đầu ăn rất nghiêm túc. Ở trong lòng các đồng nghiệp đều âm thầm kêu ngao ngao, có cần phải tập trung tinh thần bồi bổ như vậy không hả, coi chừng Cố tổng tinh tẫn nhân vong đó! Loại chuyện bổ não này một khi đã triển khai ra liền giống như ngựa hoang mắc bệnh trĩ vậy, một đêm bảy lần này nọ không cần phải quá sinh động như vậy chớ. Sau đó Cố Khải thực sự giống như là đang hiển linh mà mở cửa bao sương (phòng ăn riêng) ra, “Hửm, trùng hợp như vậy.”

Trùng hợp em gái ngài! Rõ ràng là cố ý theo tới mà! Thoáng chốc mọi người âm thầm lệ bôn , tui phắc ăn có một bữa cơm mà cũng muốn đi theo là sao!! Thế nhưng oán thầm thì oán thầm, vẫn không có người nào ngốc đến mức nói ra, cho nên không thể làm gì khác hơn là bày ra vẻ mặt tươi cười để thảo nê mã thoát cương chạy như điên ở trong lòng.

“Có thể gia nhập sao?” Cố Khải kéo ghế qua, đương nhiên là ngồi ở bên người Lưu Tiểu Niên rồi.

Tui phắc ngài cũng đã ngồi xuống rồi lẽ nào bọn tui còn có thể nói không được sao? Muốn chết cũng không cần phải tìm cái phương pháp này chứ! Thoáng chốc trong không khí xuất hiện vô số bé con dựng thẳng ngón giữa!

Món thứ hai là là rau hẹ xào hạt thông, Lưu Tiểu Niên ôm cách nghĩ đơn thuần mà lại giản dị là muốn muốn tạo mối quan hệ tốt với lãnh đạo, gắp một đũa lớn cho Cố Khải, “Ăn nhiều một chút!”

Mọi người lại hỏng mất thêm một lần nữa, mọe nó muốn tìm bất mãn cũng không cần phải rõ ràng như vậy há! Biết rau hẹ được dùng để làm cái gì hông! Tráng dương! Là tráng dương đóa!

Vì vậy trong khoảng thời gian kế tiếp, mặc kệ hai người trò chuyện, uống nước, nói chuyện phiếm hay là thỉnh thoảng mắt nhìn mắt đều sẽ khiến những người còn lại trên bàn ăn bốc lên dục hỏa! Mọe nó xem ‘Nhục bồ đoàn 3D’ cũng không có tê dại sảng khoái khẩn trương thấp thỏm như thế này đâu à!

Nhục bồ đoàn 3D: một bộ phim s** được ứng dụng kỹ thuật 3D và đang được công chiếu rộng rãi

“Ăn cá không ?” Cố Khải hỏi rất ôn nhu.

Lưu Tiểu Niên lắc đầu, “Tôi muốn ăn trứng!”

“Phụt!” Tiểu Mã hàm hậu rất không hàm hậu mà phun ra , may là Khương Đại Vệ nhanh tay lẹ mắt, đúng lúc xoay đầu của cậu ta vào tường.

Lưu Tiểu Niên không hiểu ra làm sao, ăn trứng có gì mắc cười hở?

“Tôi vừa mới nhớ tới một truyện cười.” Tiểu Mã giải thích kiểu giấu đầu hở đuôi, “Buồn cười quá há há há há há.”

Cố Khải tốt tính nhìn cậu ta, “Vậy cậu cứ cười thêm lát nữa đi.”

Tiểu Mã không thể làm gì khác hơn là tiếp tục cười há há há há há, một bên cười một bên nhéo mạnh vào Khương Đại Vệ —— cứu mạng!

“Cho đến bây giờ còn chưa viết xong tiểu trình tự đơn giản, thế mà lại còn không biết xấu hổ dám ngồi đây cười nữa hay sao!!” Khương tổ trưởng thiện giải nhân ý vỗ bàn, “Đừng cười nữa!”

Trong nháy mắt Tiểu Mã nghiêm túc lại, mọe nó cười mệt quá hà.

Lưu Tiểu Niên bị vẻ mặt uy mãnh của Khương tổ trưởng dọa sợ, cổ không tự chủ được mà rụt lại một cái, dường như cậu đã có thể tưởng tượng ra cái cảnh bản thân mình bị anh ta mắng đến cẩu huyết lâm đầu, nếu quả thật là như vậy, có khi nào từ chức sớm một chút sẽ tốt hơn không ta?

Vì vậy Cố Khải cực kỳ không vui mà trừng mắt nhìn Khương Đại Vệ.

Trong tim Khương tổ trưởng chảy ra máu và nước mắt, mọe nó đây rốt cuộc là vì cái gì chớ!

Bởi vì có Cố Khải gia nhập, bữa cơm này ăn đến rất trầm mặc, bởi vì theo thường lệ thì buổi liên hoan của phòng chính là dùng để thổ tào lão đại, mà hôm nay lão đại lại đang an vị ở đối con mọe nó diện! Đề tài trò chuyện quá tao nhã thì với không tới, quá tam tục lại sợ bị ngài ấy khinh bỉ, cho nên mọi người đều cực kỳ sắc bén ngậm miệng lại! Chỉ để lại một mảnh thanh âm nhai nuốt hài hòa.

Sau khi ăn xong đương nhiên không ai không hiểu ánh mắt không thể ở lại đây thêm chút nào nữa, thế là đợi đến khi Lưu Tiểu Niên đi ra khỏi toilet, phát hiện trong bao sương chỉ còn lại có một mình Cố Khải!

“Bọn họ đâu hết rồi?” Lưu Tiểu Niên rất giật mình. 

“Về nhà rồi.” Cố Khải đứng lên, “Đi thôi, tôi đưa em về nhà.”

“Tôi tự bắt xe là được.” Lưu Tiểu Niên thấy rất xấu hổ khi làm phiền anh, gương mặt bị ngọn đèn chiếu vào có chút ửng đỏ.

Vì là mới vừa ăn canh đuôi bò và rau hẹ xào hạt thông mà Cố tổng đáng xấu hổ cứng rắn!

“Thời gian vẫn còn sớm, đi uống một chén đi.” Cố Khải nhớ lại tình tiết thường dùng trong truyện tổng tài.

“Nhưng tôi còn phải trở về viết truyện nữa.” Lưu Tiểu Niên rất khó xử, “Ngừng truyện sẽ bị trừ tiền thưởng.”

“Không ai dám trừ của em.” Cố Khải lôi kéo cậu đi ra ngoài. Mọe nó bàn tay nhỏ bé có cần phải mềm mại như vậy hay không chớ!

Lưu Tiểu Niên không hề phòng bị, một chút cũng không cảm thấy có gì không đúng. Trên thực tế từ sau khi cậu biết chuyện Cố Khải có vị hôn thê liền không còn bao nhiêu động cơ để sản sinh ra hoài nghi với Cố Khải nữa.

Hai người đi đến quán bar có tên là Dạ Sắc, rất an tĩnh cũng rất có phong cách.

“Uống gì?” Cố Khải mở menu rượu ra.

Lưu Tiểu Niên rất xấu hổ, “Tôi dị ứng cồn.”

Tay Cố Khải thoáng dừng lại, hiện tại anh mới nhớ tới còn có chuyện này! Nhất thời có một vạn con thảo nê mã đang giày xéo trong tim, vậy muốn ông đây phải làm thế nào để có thể quá chén rồi lừa em về nhà đây hả?! 

“Tôi uống nước táo.” Lưu Tiểu Niên tự mình chọn.

Vì vậy Cố tổng không thể làm gì khác hơn là bồi cậu uống nước trái cây một cách rất thuần khiết.

Bầu không khí an tĩnh đến mức có chút xấu hổ, Cố Khải đốt một điếu thuốc, xuyên qua khói thuốc lượn lờ và ánh đèn mờ nhạt, Lưu Tiểu Niên ở phía đối diện tốt đẹp đến độ không chân thật.

Vì vậy viền mắt Cố Khải không kịp đề phòng mà bất ngờ chuyển đỏ. Thật tốt, sau đợt tai nạn xe cộ đó còn có thể thấy em ngồi đối diện anh thế này đây.

“Cố tổng?” Lưu Tiểu Niên bị dọa sợ ngây người.

“Không có gì.” Cố Khải nhắm mắt lại, cả người đều dựa vào sô pha, “Quá nhiều công việc, trong lòng có chút mệt.”

“Muốn mát xa không?” Lưu Tiểu Niên hỏi rất thuần khiết.

Cố Khải mở mắt, “Em biết?”

“Ừm.” Lưu Tiểu Niên gật đầu. Lúc đi học vẫn luôn ở cùng một phòng ký túc xá với Lý Hùng Mạnh, cậu ta là vận động viên, bình thường sẽ hay bị đau cơ và vân vân, thế là lúc Lưu Tiểu Niên chọn môn học liền thuận tiện học một khóa mát xa, dù sao thì trong ký túc xá có một người bệnh quanh năm, không có việc gì giúp cậu ta mát xa cũng không tệ.

Cố Khải điều chỉnh tư thế ngồi một chút, Lưu Tiểu Niên đứng ở phía sau giúp anh mát xa vai, “Cố tổng anh phải đi tập thể hình nhiều một chút, cơ thể có chút cứng ngắc rồi.”

“Được.” Cố Khải gật đầu, “Ngày mai đi làm thẻ.”

“Còn có, phải uống nhiều canh thanh hỏa hơn.” Lưu Tiểu Niên cúi đầu, vừa vặn có thể thấy được một cục mụn nhỏ được ẩn giấu trên phần trán bị tóc che, “Cũng đã thượng hỏa rồi này.”

“Ừm.” Cố Khải quay đầu lại nhìn cậu, “Cám ơn em, nguyện ý dùng lúc tan tầm theo tôi nói chuyện phiếm.”

“Dù sao thì tôi ở nhà cũng không có việc gì làm mà, hơn nữa trước khi vào công ty, bình thường tôi sẽ xem phỏng vấn về anh đó.” Lưu Tiểu Niên nói.

“Vì sao?” Thoáng chốc trong tim Cố Khải bị sự vui sướng với một số lượng lớn lấp đầy.

“Bởi vì tôi phải viết truyện tổng tài nha.” Lưu Tiểu Niên có chút ngượng ngùng, “Cho nên muốn nhìn thử xem tổng tài đang suy nghĩ cái gì!”

Cố Khải bật cười, “Sau này không cần xem tin tức nữa, muốn biết cái gì trực tiếp đi hỏi tôi là được rồi.”

___________________________________________


Đuôi bò ninh cà chua


Rau hẹ xào hạt thông


972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 4 – TTKSCBD



Chương 4: Mọe nó thiệt không có hạn cuối mà



Bởi vì là ngày đầu tiên đi làm cho nên Lưu Tiểu Niên cũng không có quá nhiều công việc, sau khi làm xong công tác trong tay liền xắn tay áo lên dự định lau sàn.

“Cậu đừng động!” Khương Đại Vệ kinh hô thành tiếng.

Lưu Tiểu Niên bị dọa đến mức nhảy dựng lên , “Sao vậy?”

“… Cậu ngồi đi!” Khương Đại Vệ ấn cậu trở lại ghế đầy nhiệt tình, “Tôi yêu nhất chính là lau sàn, ai cũng đừng nghĩ giành với tôi!”

“Phốc!” Lâm Bình Bình ưu nhã rất không ưu nhã mà phun ra một ngụm nước .

“Tôi đã làm xong việc rồi, dù sao thì cũng không có việc gì để làm nữa.” Lưu Tiểu Niên thấy ngượng khi ngồi không, “Không sao cả, tôi làm là được rồi.”

Làm xong việc là có ý gì? Đầu óc Khương Đại Vệ chuyển động thần tốc, lẽ nào cậu ấy đang gián tiếp oán giận mình an bài cho cậu ấy quá ít công việc hay sao?

Chuẩn rồi! Bợn trai của Cố tống, sao có thể chỉ làm công việc sơ sài được chớ! Hẳn là phải thẩm thấu đến nghiệp vụ nòng cốt rồi há!

Nhất thời Khương Đại Vệ có một loại cảm giác choáng váng do bị chân tướng đánh trúng , cũng may là mình đủ thông minh, nghe được cậu ấy ý tại ngôn ngoại!

“Toàn bộ những thứ này là tài liệu và văn kiện của ngành chúng ta.” Khương Đại Vệ đặt một cái rương lớn xuống bàn làm việc của cậu, “Xem thử coi có đủ hay không?”

Nhìn một chồng tư liệu cũ kỹ vàng ố, tim Lưu Tiểu Niên run rẩy —— Vì sao lại có nhiều thứ như vậy chứ. Tiện tay rút một quyển ra, bất ngờ khi thấy trên bìa sách đề ‘Bản kế hoạch tài vụ năm 98’.

Trong nháy mắt trạch nam khoa văn Lưu Tiểu Niên cảm thấy có hơi choáng váng , nhưng lại không có cách nào biểu hiện ra ngoài, cậu không thể làm gì khác hơn là một bên làm bộ lật xem, một bên nhắn tin cho hảo cơ hữu Lý Hùng Mạnh —— Tại sao bọn họ lại muốn tớ đọc bản kế hoạch tài vụ của mấy chục năm trước vậy hả?

Hảo cơ hữu: chỉ quan hệ bạn bè cùng giới tính đặc biệt tốt như anh em. Cái gọi là “cơ”, chính là dịch âm từ “gay” trong tiếng Anh, ý gọi nam đồng tính luyến, “hữu” là bạn. Bây giờ ko còn giới hạn nam nữ, các cô gái cũng có thể gọi bạn gái thân của mình là cơ hữu. (Trích trong từ điển của Tiểu Diệp Thảo)

Lý Hùng Mạnh cấp tốc nhắn lại —— Người mới vào công ty, khó tránh khỏi bị khi dễ, tập quen là tốt rồi.

Lưu Tiểu Niên nhận mệnh bỏ điện thoại vào lại trong túi, tiếp tục thành thành thật thật đọc bản kế hoạch tài vụ. Đại khái có thể đoán được so sánh tăng trưởng cùng kỳ là có ý gì, so sánh tăng trưởng trong vòng là gì nữa? Đòn bẩy tài chính… Lãi suất tư sản kinh doanh… Lãi suất thuế sau kinh doanh… Lưu Tiểu Niên ngáp liên tục, cái mông ngồi trên ghế không ngừng nhích tới nhích lui.

Tất cả mọi người trong phòng làm việc đang tỉ mỉ quan tâm đến nhất cử nhất động của Lưu Tiểu Niên, lúc này đây thấy cái mông của cậu không ngừng hoạt động, biểu tình cũng khổ bức đến vô pháp thốt nên lời, nhất thời thảo nê mã bắt đầu chạy điên cuồng ở trong lòng, đây rõ ràng là biểu hiện của túng dục quá độ mà!

“Tiểu Niên.” Cố Khải đẩy cửa tiến vào.

Tất cả mọi người âm thầm dựng thẳng ngón giữa trong lòng, tui phắc tách ra còn chưa tới ba tiếng đã chạy đến tìm, tú ân ái này nọ đều đi tìm trết! 

“Cố tổng.” Lưu Tiểu Niên đứng dậy, hắt xì một cái cực to. 

Vì đang đứng ngược nắng, Cố Khải thấy chung quanh cậu có rất nhiều hạt bụi nhỏ li ti đang bay lượn, thế là anh lật lật văn kiện trên bàn, “Báo cáo tài vụ năm 98, tại sao phải đọc cái này?”

“…” Lưu Tiểu Niên nhìn về phía Khương Đại Vệ cầu giúp đỡ. 

“Tôi muốn để cho cậu ấy nhanh chóng lý giải cơ cấu sách lược của ngành, đang xem lại lịch sử đồng thời nhìn về tương lai mai sau!” Khương Đại Vệ trả lời rất vang dội.

“Em ấy chỉ phụ trách viết văn án cho trò chơi, có liên quan gì đến tài vụ?” Cố Khải quẳng sấp văn kiện trở vào trong rương, “Tiểu Niên rất dễ dị ứng, sau này tận lực đừng để cho em ấy tiếp xúc đến những loại văn kiện cũ kỹ này.”

“Vâng!” Khương Đại Vệ tràn đầy nước mắt, mọe nó thì ra là một bệnh nhược thụ! 

“Tạm thời nghỉ ngơi một chút, theo tôi ra ngoài.” Cố Khải vỗ vỗ vai của cậu.

“Đi làm cái gì?” Lưu Tiểu Niên hỏi.

Còn chưa nói hết lời, Cố tổng tài đã tự mình ra cửa, Lưu Tiểu Niên không thể làm gì khác hơn ngoài đuổi theo.

Đi “làm” cái gì?!

Những lời này thực sự rất thích hợp để liên tưởng đó nha, trong tổ trò chơi “Trái tim thủy tinh hồng phấn manh manh” dư thừa nhất chính là em gái và chàng trai bà tám, lúc này đây cặp mắt của mọi người toát ra sao sáng, cái loại suy luận suy một ra ba, thảo luận từ kích cỡ đến tư thế cơ thể, lại từ tư thế cơ thể thảo luận đến thời gian, dục hỏa đốt người tham vọng khó thoả mãn muốn ngừng mà ngừng không được dục tiên dục tử.

Lưu Tiểu Niên lại hắt xì thêm một cái cực to. 

“Có muốn uống chút thuốc dị ứng hay không.” Cố Khải hỏi, “Trán đều đỏ lên rồi.”

“Không sao đâu, lát nữa sẽ tốt lên thôi.” Lưu Tiểu Niên xoa xoa mũi, “Chúng ta đi đâu?”

“Hữu Ngạn.” Cố Khải trả lời.

Đó là gì? Lưu Tiểu Niên không dám hỏi, bởi vì trước khi đi làm Lý Hùng Mạnh đã từng ân cần dạy bảo nửa giờ, không thể tùy tiện vạch trần chuyện mình không có đẳng cấp được!

“Cậu tốt xấu gì cũng là tác giả, phải bộc lộ khí chất ra, có hiểu hay không?” Nước bọt của Lý Hùng Mạnh văng ra tung tóe. 

Lưu Tiểu Niên kinh hồn táng đảm mà gật đầu, rất sợ cậu ta sẽ bổ nhào qua ăn mình —— quá hung tàn mờ. 

Hữu Ngạn là tiệm cà phê công ty tự thiết kế, Cố Khải thay cậu gọi hồng trà điểm tâm, còn mình thì chọn một ly cà phê.

“Tại sao lại đến đây?” Lưu Tiểu Niên có chút buồn bực.

“Bây giờ là thời gian trò chuyện với tổng tài, truyền thống của công ty đối với nhân viên mới.” Cố Khải cười đến vẻ mặt thuần lương.

Tay đang ghi món ăn của nhân viên phục vụ lệch sang một bên, ở trong lòng rít gào mọe nó như vầy mà cũng xạo cho được, tui đã công tác ở chỗ này được ba năm, có khi nào gặp qua cảnh ngài nói chuyện với nhân viên mới đâu?!

“À.” Nhất thời tự nhiên Lưu Tiểu Niên sinh ra một loại cảm giác mang theo sứ mạng, đoan đoan chính chính bắt tay lại đặt lên trên đầu gối.

Cố Khải lặng lẽ nắm lấy khăn tay, trên tay nổi đầy gân xanh, còn tiếp tục ngốc manh như thế nữa thì đừng trách ông đây nuốt em luôn!

“Nói chuyện gì?” Lưu Tiểu Niên nghiêm túc ngồi ngay ngắn.

“Nói về việc em có ý kiến gì đối với trò chơi này không.” Cố Khải khôi phục lại biểu tình bình thường, dựa lưng trở lại ghế sô pha, tận lực khiến cho mình nhìn qua vừa khí phách lại cởi mở.

“… Thế nhưng tôi chỉ mới vừa đến làm được ba giờ thôi.” Lưu Tiểu Niên rất khó xử, “Hơn nữa còn luôn đọc báo cáo tài vụ.” Ngoại trừ tên của trò chơi, căn bản là hoàn toàn không biết gì cả!

Cố Khải sung sướng sờ sờ cằm, vậy nói chút chuyện khác đi.

Từ lý tưởng nhân sinh chuyển sang mấy chuyện phong hoa tuyết nguyệt này nọ, không cần phải quá tốt đẹp như vậy chớ.

“Cuối tuần có một bộ phim mới ra mắt, chúng ta cùng đi chứ.” Cố Khải dùng ngón tay gõ gõ bàn, “Mục đích chủ yếu là để giúp em tìm thấy linh cảm.”

Xem phim tìm linh cảm? Lưu Tiểu Niên rất mờ mịt. 

“Đây là một bộ phim văn nghệ tình yêu lãng mạn, em có thể tham khảo một chút, biết đâu có đoạn nào có thể sử dụng vào tiểu thuyết và trò chơi.” Cố Khải rất nghiêm túc, “Công ty rất coi trọng em, đừng để mọi người thất vọng.”

Lưu Tiểu Niên bị dọa đến sửng sốt một chút.

Một tiếng rồi lại hai tiếng, người của tổ trò chơi vẫn không đợi được Lưu Tiểu Niên trở về, nhưng thật ra vào lúc Lâm Bình Bình đi mua cà phê thì thấy hai người đang vừa nói vừa cười, nhất thời cực kỳ kinh ngạc kinh thiên động địa, bước chân gấp gáp chạy như điên về phòng làm việc báo tin.

Đồng sự đều xoắn xuýt mà ngấn lệ long lanh, ỷ vào mình là lão đại liền nói yêu thương vào giờ làm việc và vân vân, đáng ghét muốn chết! 

“Nhanh đi thăm dò tiếp!” Khương Đại Vệ đá Lâm Bình Bình ra khỏi phòng làm việc, “Chúng ta phải nắm chắc tin tức trực tiếp!”

Sau năm phút có người gõ cửa cộc cộc, khi ra mở cửa thì thấy có một nhân viên chuyển phát nhanh đang mờ mịt cầm bưu kiện đứng ở cửa, “Xin hỏi đây có phải là phòng làm việc của ‘Bình Bình phong hoa tuyệt đại’ hay không?”

“Tên mạng này nhược trí như vậy làm sao có thể ở trong phòng làm việc của bọn tôi được.” Khương Đại Vệ nhanh chóng đoạt lấy bưu kiện ký tên thay trong sự xấu hổ và giận dữ muốn chết, “Lần sau đừng gọi lớn tiếng như vậy.”

Anh trai chuyển phát nhanh đầu đầy nghi hoặc rời đi, qua mấy phút sau lại trở về, “Còn có một cái của Lưu Tiểu Niên, cũng là ở chỗ này của các người đi?”

Bợn trai của tổng tài cũng có hàng chuyển phát? Khương Đại Vệ nhận lấy bưu kiện chuyển phát nhanh, rất khinh bỉ mà lắc lắc.

“Là cái gì?” Tất cả mọi người mang theo ánh mắt lấp lánh xông tới, “Tôi đoán là tiểu kinh hỉ do Cố tổng đưa tới!”

“Nói không chừng là mìn đất tự chế và lựu đạn của tình địch!”

“Thuốc độc? Thuốc mê? Dao găm? Các loại búp bê không đầu.”

Thảo luận hừng hực khí thế, anh trai chuyển phát nhanh nhận lấy hóa đơn, hỗn độn trong gió mà rút quân thần tốc, cái phòng làm việc này quá nghiệp chướng mà. 

Không bao lâu sau, tiếng đập cửa lại vang lên một lần nữa, Lưu Tiểu Niên đứng ở bên ngoài rất áy náy, “Xin lỗi tôi đã quên mang chìa khóa rồi.”

“Không cần phải xin lỗi, chúng ta thân nhau như người một nhà mà!” Khương Đại Vệ cười như gió xuân, “Được rồi, trên bàn lớn có hàng chuyển phát của cậu đó.”

“Hàng chuyển phát?” Lưu Tiểu Niên vô cùng kinh ngạc, sao mới đi làm ngày đầu tiên mà đã có hàng chuyển phát rồi.

Các đồng nghiệp trong phòng làm việc cảm thấy vô cùng thoả mãn đối với cái loại biểu tình này, đây mới đúng là tình tiết nên xuất hiện trong tiểu thuyết á!

Lưu Tiểu Niên cầm dao nhỏ cắt băng dán, nghe thấy thanh âm roẹt roẹt, trong lòng tất cả mọi người đều rất sôi sục, hận không thể kéo cái cổ dài ra thêm cả thước.

Bên trong gói hàng còn có một cái hộp nhỏ, trong cái hộp nhỏ có một cái bọc ni lon màu đen, chờ đến khi Lưu Tiểu Niên mở ra tầng tầng giấy gói, cuối cùng cầm ra một thứ gì đó thô to, cả người cậu đều kinh hãi!

Mấy người còn lại trong phòng làm việc cũng đều kinh hãi!

Bởi vì trên tay của bợn trai tổng tài, đang cầm một cây JJ giả hoành tráng!

“Đây là cái gì?” Lưu Tiểu Niên run rẩy hỏi.

Hai gò má của các em gái trong phòng làm việc đều phiếm hồng, Khương Đại Vệ chật vật nuốt nước bọt, trước mặt quần chúng nhân dân lại đi khoe khoang cái thứ đồ này thực sự có thể chứ có thể chứ có thể chứ, mọe nó rõ ràng là không thể mà!

Nhưng cậu ấy là bợn trai của Cố tổng, Khương Đại Vệ không thể làm gì khác hơn là nuốt tiếng rít gào trở về, tận lực ra vẻ hòa ái dễ gần nói, “Tiểu Niên, mau cất nó vào đi.”

“Không phải, thứ này không phải của tôi.” Lưu Tiểu Niên khóc không ra nước mắt, hai tay không cẩn thận chạm đến chốt mở, nhất thời JJ giả điên cuồng chấn động!

Xúc cảm truyền tới tay thực sự quá kinh khủng, tóc gáy toàn thân Lưu Tiểu Niên dựng đứng lên, vứt JJ giả xuống bàn!

Tiếng vang brừm brừm brừm ngày càng nghiêm trọng hơn, JJ giả ở trên bàn vặn vẹo khắp nơi, hiệu quả thị giác thực sự quá chấn động, Khương Đại Vệ phải xắn tay áo lên tự mình ra tay, cắn răng cầm lấy nó, nhìn trên dưới trái phải tìm công tắc.

Thế nhưng mọe nó rốt cuộc chốt mở của tổ tông này ở nơi nào a!

Vì vậy chờ đến khi Cố Khải và Lâm Bình Bình cùng nhau đẩy cửa phòng làm việc ra liền thấy hai tay Khương Đại Vệ đang dâng cầm một cây JJ giả run rẩy, biểu tình rất lo lắng mà sờ tới sờ lui.

Mặc dù đã thân kinh bách chiến từ lâu trên thương trường nhưng Cố Khải vẫn bị một màn trước mắt này dọa sợ rồi!

“Này thực không phải là của tôi.” Lưu Tiểu Niên còn đang luống cuống giải thích, cầm lấy bưu kiện chuyển phát lên xem, “Có phải là gởi sai rồi hay không… Bậy, đây không phải là gởi cho tôi a, Bình Bình phong hoa tuyệt đại?”

Lâm Bình Bình một đời yêu nam bụm mặt e thẹn gào rú, “Làm cái gì mà mở hàng chuyển phát của tôi ra vậy, mấy người đáng ghét muốn chết!”

Lưu Tiểu Niên lệ bôn, “Xin lỗi, không phải tôi cố ý.” 

Khương Đại Vệ tìm kiếm chốt mở không có kết quả, đơn giản là nhét JJ giả vào trong tay Lâm Bình Bình rít gào, “Nhanh tắt nó cho ông ngay!”

JJ giả phát ra tiếng thở dốc hoành tráng, trừu động càng thêm cấp tốc. Đương nhiên là Lâm Bình Bình cũng không có bao nhiêu quen thuộc đối với cấu tạo của nó, để công tác của các đồng nghiệp không bị JB (=JJ) quấy rối, cậu không thể làm gì khác hơn là luống cuống tay chân dùng quần áo che lấy nó, sau đó lại thấy mọe nó có chút quá thô bỉ, thế là liền quẳng vào trong ngăn kéo, mà tiếng brừm brừm thì vẫn cứ duy trì liên tục không ngừng, dưới tình thế cấp bách Lâm Bình Bình đưa ra một quyết định sai lầm nhất trong cuộc đời này, cậu ném JJ giả đang xoay tròn vào ly nước của mình, hòng khiến nó bị chập mạch!

Đây hiển nhiên là một hành động cực kỳ ngu xuẩn, tính năng không thấm nước của JJ giả anh tuấn tốt đến mức không gì sánh được, nó sung sướng xoay tròn trong ly nước, vẫy sữa chua tự làm lên mặt của Cố tổng tài!

Thế là tất cả mọi người lại tiếp tục hóa đá, bởi vì Cố tổng bị một cây JB giả bắn lên mặt!

________________________________________

Hồng trà


Điểm tâm

Cà phê
Sữa chua

972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 3 – TTKSCBD


Chương 3: Cậu ấy là bợn trai của Cố tổng



“Xảy ra chuyện gì?” Cố Khải hỏi.

Lưu Tiểu Niên thân là một tay viết phái Quỳnh Dao trả lời rất phù hợp với thân phận của cậu, “Tôi đã từng bị mất trí nhớ.”

Trước đây Cố Khải đã từng nghe qua chuyện này trong cô nhi viện mà cậu ở, bởi vậy trong lòng cũng không có kinh ngạc quá mức, bất quá vẫn rất phối hợp mà làm ra biểu tình giật mình.

“Trong hình là ba mẹ của tôi, đã mất cách đây rất lâu rồi, tôi cũng không nhớ nổi bất luận chuyện gì liên quan tới bọn họ nữa.” Lưu Tiểu Niên đặt khung hình về lại trên bàn, biểu tình có chút mất mát.

“Nếu như em muốn nói, tôi sẽ là một người lắng nghe rất tốt.” Cố Khải tận lực thâm tình.

Lưu Tiểu Niên dứt khoát lắc đầu, “Tôi một chút cũng không muốn nói.”

Cố tổng tài co rút khóe miệng một cách rất cứng ngắc 

Điện thoại vang lên thanh âm reng reng reng, Lưu Tiểu Niên ấn xuống điện thoại bàn theo thói quen.

“Hôm nay là ngày cập nhật đó!” Biên tập rống đến khí thế ngất trời, “Tuy rằng hợp đồng giữa chúng ta đã sắp kết thúc nhưng hiện tại cậu vẫn còn một bộ đang viết dang dở, đợt trước Hiên Viên Lâm Hải vừa mới bị Lâm Vũ Tầm Nhi đâm một đao, hôm nay phải một bên chữa thương thống khổ, một bên hôn môi triền miên, nhớ rõ nhất định phải viết kiểu vừa mờ mịt lại vừa hương diễm, vừa triền miên lại vừa đau khổ, vừa hài hòa lại vừa kích tình! Năm ngàn chữ, nhanh đi gõ đi!”

Lưu Tiểu Niên còn chưa kịp nói gì, Cố Khải đã cầm lấy điện thoại, “Truyện dài kỳ của em ấy tạm dừng năm ngày, đi giúp em ấy xin nghỉ với công ty đi.”

“Anh là ai vậy hả?” Biên tập không nghe ra, oán giận một cách rất bất mãn.

“Cố Khải.”

“… Cố tổng?” Biên tập phun một ngụm trà sữa ra ngoài , chỉ biết là tổng tài muốn mời cậu ấy ăn cơm, không nghĩ tới thế mà lại còn ăn đến tận trong nhà luôn rồi!

“Là tôi.” Cố Khải thản nhiên nói, “Thuận tiện nhắn với Đại Vệ, giúp Tiểu Niên chuẩn bị một vị trí, ngày mai em ấy sẽ đến làm việc trong tổ trò chơi ‘Trái tim thủy tinh hồng phấn manh manh’.

“Đi làm?” Biên tập tạm thời không thể tiêu hóa.

“Ngày mai tôi sẽ phải đi làm?” Lưu Tiểu Niên nghe thấy vậy cũng có chút ngoài ý muốn.

“Gặp trở ngại?” Cố Khải ngẩng đầu hỏi cậu.

“Cũng không phải, chỉ là có chút vội.” Lưu Tiểu Niên nhức đầu, “Bất quá không thành vấn đề đâu.” Cầm tiền lương cao như vậy, chung quy cũng phải càng thêm nỗ lực mới phù hợp.

“Không sao cả, tôi có thể phối hợp với thời gian của em.” Cố Khải rất ôn nhu.

“Ngày mai tôi có thể.” Lưu Tiểu Niên có chút thụ sủng nhược kinh, trên thực tế từ lúc bắt đầu gặp mặt Cố Khải tới giờ, cậu vẫn luôn thụ sủng nhược kinh.

“Được rồi.” Cố Khải tiếp tục nói vào điện thoại, “Sáng ngày mai 10h, nói Đại Vệ đến phòng làm việc của tôi đón em ấy.”

Sau khi cúp điện thoại mắt biên tập có chút mờ mịt, hôm nay Cố tổng đã đẩy hai cuộc họp của công ty và một bữa tiệc quan trọng xuống, tự mình đi gặp một tay viết truyện loli nhỏ bé vốn đã rất khả nghi rồi. Còn có câu ‘Không sao cả, tôi có thể phối hợp với thời gian của em’ vừa nãy, dù là nghe vào như thế nào cũng đều thấy sủng nịch ó. Với cả những nhân viên bình thường đều tự mình đến phòng nhân sự báo danh, tại sao ngài ấy lại muốn tổ trưởng tổ trò chơi tự mình đến phòng làm việc của tổng tài đón người vậy cà?!

Sát vách tổ loli chính là tổ đam mỹ, thế là mấy em gái liền kết hợp với thực tế, xúc động đến mức ào ào triển khai liên tưởng. Cố tổng tuổi còn trẻ anh tuấn nhiều tiền mê người, thế nhưng vẫn chưa có bợn gái! Thậm chí đến cả đối tượng scandal cũng không có, rõ ràng chính là gay mà! Ôn nhu phúc hắc công và ngốc manh não tàn thụ, quả thực đúng là tuyệt phối!

“Bộ dáng bà bà ra sao?” Chỉ số hăng máu của mấy em gái thẳng tắp bay lên, sung sướng tìm ra bản hợp đồng mà Lưu Tiểu Niên đã ký trong đống hồ sơ, sau khi nhìn thấy ảnh chụp trên tờ giấy chứng minh photo tập thể liền trầm mặc.

“… Không ngờ lại có cái tên lúa như vậy.” Qua hồi lâu sau, cô gái A xoắn xuýt cắn nắm tay, “Tớ còn cho rằng cậu ấy sẽ có tên là Long Hồn U Minh.”

Cô gái B thất vọng cực độ, “Hơn nữa lại còn không phải tốt nghiệp từ Đại học Hoàng gia Anh hay là Viện Công nghệ Hoàng gia Thuỵ Điển nữa chứ.”

Đại học Hoàng gia Anh (Imperial College London): là ngôi trường có lịch sử hơn 100 năm, nghiên cứu các lĩnh vực như khoa học, y học, kinh doanh và kỹ thuật nổi tiếng của Vương quốc Anh. Nhắc đến tên trường, người ta nghĩ ngay đến một trung tâm vật lý và nghiên cứu y sinh lớn không chỉ ở Anh mà ở cả thế giới. Tạp chí giáo dục danh tiếng của Anh Times Higher Education (THE) cũng như tổ chức xếp hạng các trường đại học trên thế giới QS từng đánh giá ngôi trường này ở vị trí top 10 thế giới.
Được thành lập năm 1907, Imperial College đào tạo liên ngành nghiên cứu và cung cấp các cơ sở nghiên cứu. Cơ sở chính của Imperial College nằm ở South Kensington. Trường có khoảng 9.080 sinh viên hệ đại học và 5.262 sinh viên cao học, với 4.301 sinh viên quốc tế. Cơ sở vật chất của trường hiện đại, có 4 phòng tập thể dục, 2 hồ bơi, hai hội trường thể thao và 3 thư viện cho sinh viên. Tất cả các chương trình học được cung cấp bởi Khoa Kỹ thuật, Khoa Y, Khoa Khoa học tự nhiên và Trường Kinh doanh.
 ————————————————————————————————–
Viện Công nghệ Hoàng gia (Kungliga Tekniska Högskolan), KTH được thành lập vào năm 1827 và là lớn nhất của Thụy Điển của các trường đại học công nghệ. Nó có trách nhiệm một phần ba năng lực của Thụy Điển cho các nghiên cứu kỹ thuật và nghiên cứu kỹ thuật ở cấp sau trung học. Trường có hơn 12.000 sinh viên đại học, 1.600 sinh viên sau đại học đang hoạt động và đội ngũ nhân viên 3.000 người.

“Sở trường… Không có?” Em gái C thống khổ che mặt, “Một chút cũng không phù hợp với giả thiết, chẳng lẽ không phải nên điền là có tài cưỡi ngựa, triết học và âm nhạc sao?!”

“Chuyện không thể tha thứ nhất là, lớn lên lại khó coi thành như vầy nè!” Cô gái D lệ tuôn như suối, “Tớ chán ghét cái loại giả thiết này!”

Trong phòng làm việc ríu ra ríu rít, nam đồng sự đi ngang qua hiếu kỳ ló đầu vào hỏi thăm, thế là nửa giờ sau, toàn bộ công ty đều đang đồn đãi Cố tổng là một gay có khiếu thẩm mỹ lạ lùng, mà bợn trai của ngài ấy chính là tay viết đang hot ‘Thỏ phấn hồng quả đông lạnh’ trong tổ loli, tên thật Lưu Tiểu Niên, 22 tuổi, đặc biệt khó coi! Sắp tới sẽ vào công ty công tác!

Tin tức truyền tới tổ trò chơi “Trái tim thủy tinh hồng phấn manh manh”, mấy chàng trai và em gái bên trong ngoại trừ khiếp sợ ra còn có một loại cảm giác khủng khủng hoảng hoảng mà người dân tổ khác vô pháp lĩnh hội được —— Cố Khải là cấp trên băng sơn nổi danh nhất công ty, nếu như hầu hạ bợn trai của ngài ấy không tốt, phỏng chừng cả tổ đều sẽ bị phê bình mất.

Vì vậy buổi chiều hôm nay, Cố Khải và Lưu Tiểu Niên đang ở nhà chơi game, đám người trong công ty thì vội đến mức người ngã ngựa đổ.

Khương Đại Vệ – tổ trưởng tổ trò chơi “Trái tim thủy tinh hồng phấn manh manh” chọn một vị trí tốt nhất cho Lưu Tiểu Niên, đổi cái ghế nhựa thủng thành ghế giám đốc, lau bàn đến độ sáng loáng chói lóa, nhận về máy tính tốt nhất, giá sách chỉnh chỉnh tề tề, thậm chí còn tự trả tiền mua vài chậu cây nhỏ từ dưới lầu lên. Tận lực trang hoàng không gian nho nhỏ thành vừa phấn nộn lại dễ cưng.

“Mọi người thấy thế nào?” Đại Vệ một bên lau mồ hôi một bên hỏi.

“Tôi thấy thiếu!” Yêu nam Lâm Bình Bình thay mặt bộ kế hoạch lắc lắc ngón trỏ, “Thiếu quyến rũ.” Vừa nói, vừa kính dâng ra vòng ngọc thủy tinh phấn hồng của bản thân, treo lên bên cạnh máy tính của Lưu Tiểu Niên. Lạc Vi Nhã bộ mỹ thuật tự mình chủ bút vẽ một tấm thỏ thủy tinh phấn hồng kiểu manh, do Tiểu Mã bộ trình tự ra trận, giúp Lưu Tiểu Niên chế tạo ra theme máy tính dễ cưng. Mấy bộ còn lại nghe thấy tin này đều vọt tới xem náo nhiệt, mồm năm miệng mười??? Tiếp thu ý kiến của quần chúng, thế là dần dần chỗ ngồi của Lưu Tiểu Niên xuất hiện một giỏ đồ ăn vặt, kem dưỡng da tay, kem dưỡng ẩm, bể cá, gấu tedcốc hoạt họa và một loạt những thứ kỳ dị khác, thậm chí đến cuối cùng tổ trò chơi còn tập thể xách chén vọt qua bộ tài trợ, cuỗm lấy một cái đệm giữ ấm nhỏ cùng với một đôi dép bông.

“Cậu nghĩ xem chúng ta có cần phải cùng nhau hát chào mừng sự gia nhập của cậu ta hay không đây?” Trương Hữu Nhạc bộ âm hiệu xoa tay, “Tôi có thể soạn một bài, tên ca khúc liền đặt là Hi vọng cậu và Cố tổng thiên trường địa cửu, địa cửu thiên trường .”

Đề nghị này bị tất cả mọi người nhất trí phản đối, lý do rất đơn giản, bởi vì Cố tổng còn chưa có thừa nhận Lưu Tiểu Niên là bợn trai của ngài ấy, việc này đã nói lên chuyện ngài ấy muốn bảo mật! Nếu đã như vậy, chuyện này vẫn chưa cần phải chọc thủng thì tốt hơn, chỉ cần mọi người vững vàng nhớ rõ ở trong lòng một sự thật rằng Thỏ phấn hồng quả đông lạnh Lưu Tiểu Niên là Cố bà bà cũng đã đủ rồi!

Đương nhiên, vĩnh viễn Lưu Tiểu Niên sẽ không biết được đồng thời cũng không có khả năng biết được toàn bộ chuyện này, sau khi cậu tiễn bước Cố Khải, đầu tiên là báo cáo tin vui cho tử đảng (là những người trên cả mức bạn bè, sẵn lòng sống chết vì nhau) Lý Hùng Mạnh ở sát vách, sau đó trở về phòng lấy một bộ âu phục đẹp đẽ duy nhất của mình ra, đoan đoan chính chính treo lên tủ quần áo.

Cố Khải lái xe về nhà, nằm trên ghế sô pha trong phòng khách cười như có điều suy nghĩ.

“Cao hứng như thế, thượng người ta rồi hả?” Cố Hi mang dép lê đi từ trên lầu xuống.

“Anh còn chưa nói cho em ấy biết.” Cố Khải ngồi xuống.

“Vì sao?” Cố Hi không giải thích nổi, “Anh tìm Tiểu Hiên lâu như vậy, em cho rằng lần này sẽ dẫn anh ấy về nhà chứ.”

“Loại chuyện như vầy phải từ từ mà đến.” Cố Khải sờ sờ cằm, “Em ấy không quá giống như trong trí nhớ của anh, bất quá lại càng dễ thương hơn.”

“Vẻ mặt bây giờ của anh thực dâm đãng.” Cố Hi vừa ghét bỏ lại khinh bỉ.

“Không nói chuyện với em nữa.” Cố Khải đứng lên, “Anh muốn đi đọc sách.”

“Lại đọc cuốn Chờ đợi nha đầu ngạo mạn của tôi kia sao?” Cố Hi không biết nói gì, “Cho dù đó là của Tiểu Hiên viết ra nhưng anh cũng phải một vừa hai phải chút chứ, đã đọc tròn ba ngày rồi đó!”

“Ba ngày thôi mà.” Biểu tình của Cố Khải rất vô vị.

“Thế nhưng trước đó, anh đã đọc Bà xã hắc đạo tập đoàn đế quốc , Tổng tài yêu phải tiểu mèo hoang , Trùm yêu Vương gia thiệt xấu hổ , còn có Yêu nữ đào hôn em đứng lại suốt ba mươi ngày rồi đấy!” Cố Hi tận tình khuyên bảo, “Ca à, cái loại truyện này nếu đọc quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến chỉ số thông minh á.”

“Anh cảm thấy rất dễ cưng mà.” Cố Khải lên lầu đi về phía thư phòng, “Đề cử em đi đọc Hoàng thượng phúc hắc thiếp bất lương , tình tiết rất thú vị.”

Cố Hi phun một ngụm nước ga mặn ra ngoài, người đâu cứu mạng, này mọe nó rõ ràng chính là điềm báo chỉ số thông minh đang rớt xuống ó!

Nước ga mặn: một loại thức uống trong suốt không màu, có thể được thêm hương chanh vào để tăng mùi thơm, ngon miệng, giải khát, hạ nhiệt, với cách pha chế hoàn toàn mới có thể kịp thời bổ sung lượng nước và muối bị mất mát sau khi vận động, khôi phục khí lực một cách cấp tốc.

Sáng hôm sau, Lưu Tiểu Niên một bên gặm bánh bao một bên đi ra khỏi tiểu khu, ngẩng đầu lên liền thấy chiếc ô tô quen thuộc dừng trên đường, phía trước là Cố Khải đang đứng đó với tây trang phẳng phiu.

“Cố tổng?” Lưu Tiểu Niên giật mình mở to hai mắt.

“Sáng sớm muốn tới đây ăn bát mì, không nghĩ tới vừa vặn lại gặp được em.” Cố Khải mở cửa xe, “Đi thôi, tiện đường đưa em đi làm.”

“Cảm ơn.” Lưu Tiểu Niên rất cảm kích.

“Mới sáng sớm liền ăn bánh bao rồi?” Cố Khải vừa khởi động xe vừa hỏi.

“Ừm, hôm qua quên mua bữa sáng.” Lưu Tiểu Niên xấu hổ nói.

Cố Khải đưa cho cậu một hộp bánh ngọt và nước trái cây, “Nếm thử xem.”

“Không cần.” Lưu Tiểu Niên vội lắc đầu, “Tôi không thể ăn đồ của ngài được.”

“Đây là sản phẩm mới do bộ thực phẩm của công ty vừa nghiên cứu ra, giúp tôi ăn thử xem, không có sữa tươi, cho nên em sẽ không bị dị ứng.” Lý do của Cố Khải rất đầy đủ.

Đều đã nói đến mức độ này rồi, Lưu Tiểu Niên không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn nhận lấy, đưa vào miệng cắn một cái.

“Thế nào?” Cố Khải hỏi.

“Cảm giác bánh ngọt có chút sần sùi, quả hạch quá cứng.” Lưu Tiểu Niên tận lực tìm cách nói ra một cách đầy đủ.

“Mùi vị thì sao?”

“Kỳ thực vị của mật ong rất thơm, ngược lại có hơi thừa dâu tây.” Lưu Tiểu Niên suy nghĩ một chút, “Còn có, hơi ngọt một chút.”

“Cảm ơn.” Cố Khải cười cười, “Miệng của em thật có ích.”

“Bởi vì tôi thích ăn a.” Lưu Tiểu Niên tiếp tục gặm bánh ngọt, “Đáng tiếc thể chất dị ứng, có rất nhiều món ăn không được.”

Cố Khải không nói gì, bất quá anh lại lặng lẽ đặt chuyện này vào lòng.

Trên đường có chút kẹt xe, đợi đến khi hai người tới công ty đã quá giờ làm việc 10 phút. Cho nên mọi người tận mắt thấy được băng sơn tổng tài Cố lão đại đi cùng một nam nhân trẻ tuổi có ngũ quan thanh tú, vừa nói vừa cười bước vào thang máy.

“Ảnh chứng minh bẫy chết người.” Tâm linh của các cô gái nhận được chút an ủi, “Tuy rằng cũng không thấy người thật có bao nhiêu xinh đẹp, thế nhưng ít nhất là rất thanh tú.”

Mười phút sau, dưới ánh mắt hữu ý vô ý của mọi người, Lưu Tiểu Niên thanh tú được Khương Đại Vệ tổ trưởng của “Trái tim thủy tinh hồng phấn manh manh” đón về tổ trò chơi từ phòng làm việc của tổng tài.

Các đồng nghiệp đều biểu thị nhiệt liệt hoan nghênh, Lưu Tiểu Niên vốn đang kích động lại bị bàn làm việc của mình khiến cho càng thêm hoảng sợ, cậu nhìn một hồi lâu mới thận trọng hỏi, “Tôi có thể dời mấy thứ này lên trên cái bàn trống được không?”

“Vì sao?” Nhất thời các đồng nghiệp thấy rất khẩn trương, lẽ nào cậu ấy không thích?

“… Đây không phải là đồ linh tinh của mọi người sao?” Lưu Tiểu Niên không giải thích được, thấy mọi người không nói lời nào còn tưởng rằng họ không muốn, vì vậy lại vội vã giải thích, “Để ở chỗ này cũng không sao cả, dù sao thì tôi cũng không sử dụng quá nhiều chỗ, khi nào mọi người muốn dùng cứ đến chỗ tôi lấy là được rồi.”

Tập thể đồng sự rất thất bại, bợn trai của Cố tổng, quả nhiên không phải là người có thể dễ lấy lòng như vậy a…

 ___________________________________________

Ghế giám đốc
Gấu Ted
Cốc hoạt họa

Đệm giữ ấm (đệm mà cấm điện vào là có chức năng sưởi ấm ấy)
Dép bông
Nước ga mặn
Bánh bao
Bánh ngọt
Nước trái cây

972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny