12/6/15

Chương 1 – TTKSCBD


Chương 1: Bà nương này tốt lắm!


Lưu Tiểu Niên là một tay chuyên viết văn trên mạng, vốn đang viết thể loại huyền huyễn cho trạch nam ở một trạm nào đó, sau đó vì trang web này muốn chỉnh đốn nên phải đóng cửa, Lưu Tiểu Niên vội vã đi kiếm sống, không thể làm gì khác hơn là đổi sang một cái bút danh khác, tạm thời trú đóng trong một… trang web văn học dành cho loli.

Đương nhiên là mấy em loli sẽ không cảm thấy hứng thú đối với thể loại huyền huyễn rồi, để đảm bảo thu nhập có thể đủ nuôi sống bản thân, Lưu Tiểu Niên không thể làm gì khác hơn là chịu nhục, bắt đầu chuyên tâm nghiên cứu các tác phẩm hot trong bảng xếp hạng của trang web —— Hot boy băng sơn và hot girl ngoan ngoãn Tiểu thiên kim lãnh huyết 7 tuổi Vợ yêu ôn nhu của chủ tịch … v.v!

Sau khi xem qua một vòng, Lưu Tiểu Niên bắt tay vào tác phẩm truyện loli đầu tiên của mình —— Tổng tài khốc suất cuồng bá duệ  , đồng thời thuận lợi ký được hợp đồng.

Nữ biên tập có thâm niên cứ dặn đi dặn lại ở trong mail, tình tiết phải hết sức cẩu huyết, tốt nhất là trong chương đầu tiên liền nảy sinh xung đột kịch liệt, ắt hẳn không thể thiếu tiểu tam, không thể thiếu tình địch, mẹ của nam chính phải độc ác, tốt nhất là còn có thể có một thiên kim của một tập đoàn tài chính âm hiểm giàu có làm vị hôn thê, vừa ngược thân lại ngược tâm nữ chính… Nói chung là có thể cài mìn tới mức nào liền cài tới mức đó! 

Lưu Tiểu Niên run run rẩy rẩy, dựa theo ý tứ của biên tập, ở chương kế tiếp sẽ cho vị hôn thê thiên kim tìm đến bọn xã hội đen, bắt cóc nữ chính thường dân.

 “Tiếp đó chương sau làm thế nào?” Lưu Tiểu Niên lên QQ hỏi, “Có phải hẳn là tôi nên cho nam chính dẫn người vọt vào, cứu người ra ngoài?”

 “Đương nhiên là không được rồi!” Biên tập kiên quyết cự tuyệt, “Tình tiết này quá cũ rích, chúng ta phải cho nam chính dịch dung thành vệ sĩ, trà trộn vào cứu nữ chính ra, sau đó giữa đường bị người phát hiện, trên đường chạy trốn, ngoài ý muốn rơi xuống vách núi!”

 “Vách núi?” Lưu Tiểu Niên khiếp sợ, “Nhưng đây là truyện hiện đại mà.” 

“Hiện đại thì không thể có vách núi sao?” Biên tập rất quả quyết, “Cứ viết như vậy đi!” 

Không thể không nói quả thực là biên tập rất thấu hiểu tâm lý người đọc, sau khi chương này được đăng lên, thu nhập của Lưu Tiểu Niên liền cọ cọ mà tăng lên.

“Chương sau thì sao?” Lưu Tiểu Niên hết sức lo sợ, “Để cho bọn họ rơi vào sơn động, rồi tìm được một quyển võ lâm bí tịch?”

 “Cậu là đồ ngu à!” Biên tập gởi qua một biểu tình tức giận, “Đây là truyện hiện đại đó!”

Mệt cô còn nhớ rõ đây là truyện hiện đại há. Lưu Tiểu Niên lau mồ hôi. 

Biên tập tiếp tục gõ chữ, “Hiện tại đệ đệ của nam chính đang có âm mưu muốn tranh giành cổ phần công ty, cho nên ở chương sau phải để cho nam chính nảy sinh xung đột kịch liệt với đệ đệ của anh ta, sau đó đệ đệ anh ta thẹn quá hóa giận, thế là bắt cóc nữ chính để uy hiếp!”

Lại bắt cóc? Lưu Tiểu Niên rất sợ hãi, “Nhưng cô ấy mới vừa được cứu ra.” 

“Như vậy mới đủ dữ dội!” Biên tập rất hài lòng với cái loại ý tưởng này, “Nhanh viết đi!”

“Nhưng hiện tại bọn họ vẫn còn đang ở trong một cái hang trên vách núi, cho dù dựa theo định luật vai chính không chết thì cũng có thể bị thương mới đúng, huống chi còn phải dùng cách nào mới có thể đi ra ngoài được đây?” Lưu Tiểu Niên rất khó xử.

Biên tập cũng rất khó xử, hai người thương lượng một hồi lâu cũng không có đáp án, biên tập đơn giản vỗ bàn một cái, “Cậu, hiện tại liền đi viết một màn giường diễn!”

Giường diễn? Lưu Tiểu Niên không hiểu nổi, giường diễn có ích lợi gì nhỉ. 

 “Phải viết vừa hot vừa hương diễm, cứ như vậy, tôi đảm bảo độc giả sẽ quên mất chuyện bọn họ còn đang ở dưới vách núi. Sau đó trong chương sau cậu có thể chuyển cảnh, để bọn họ thuận lợi xuất hiện trong bữa tiệc rượu uy mãnh của tập đoàn!!!”

Lưu Tiểu Niên phun một ngụm nước lên màn hình, “Bàn tay vàng này cũng được mở thái quá rồi đó!” 

“Nghe tôi đi, sẽ không sai đâu!” Biên tập nói xong câu đó liền sắc bén offline.

Lưu Tiểu Niên lệ rơi đầy mặt, một bên gõ chữ một bên cảm thấy mình đang viết truyện khoa học viễn tưởng. 

Sau khi đăng chương mới xong, Lưu Tiểu Niên cũng không dám nhìn phản hồi, che kín đầu chui vào trong chăn.

Điện thoại di động vang lên tiếng tít tít, gọi đến là thanh âm kích động của biên tập, “Tổng tài rất hài lòng!”

“Tổng tài trúng gió nằm viện, chương sau đệ đệ của nam chính sẽ phái người đến ám sát anh ta, anh ta còn rất hài lòng là sao?” Thanh âm Lưu Tiểu Niên buồn buồn.

“Tôi là nói lão đại của trang web chúng ta rất hài lòng, anh ta còn nói, tiền thưởng tháng này của cậu sẽ được tăng gấp ba!”

Lưu Tiểu Niên đội chăn ngồi dậy, lập tức bị dọa sợ rồi! Tình tiết thái quá như vậy, cư nhiên lại có thể kiếm được nhiều tiền thế này sao?! 

Không ai có thể cự tuyệt bạc sáng lấp lánh, thế là trong khoảng thời gian tiếp theo đó, Lưu Tiểu Niên lần lượt viết ra rất nhiều rất nhiều… truyện loli.

Tác phẩm tiêu biểu 1 —— Hoàng tử hắc đạo của công chúa bá đạo

Cô, Mật Tuyết Kỳ Nhi, người thừa kế duy nhất của năm tập đoàn lớn và tám đại thế gia, người mẫu chỉ định duy nhất của trang phục Pari, Milan, Anh Quốc, Hoa Kỳ, đôi mắt màu xanh nhạt, đôi môi chúm chím hệt như quả anh đào. Thế nhưng không có ai biết được, thật ra cô là lão đại của tổ chức ám sát lớn nhất giang hồ.

Anh, Hiên Viên Lam Hải, hot boy lãnh khốc nhất vườn trường, tình nhân hoàn mỹ trong lòng toàn bộ nữ sinh. Con trưởng của Hiên Viên thế gia, nắm giữ mạch máu kinh tế của toàn bộ thế giới! Tuy nhiên không có ai biết, cho tới bây giờ anh cũng chưa từng thích bất cứ người nào… Ngoại trừ cô!

Anh và cô, đến tột cùng sẽ nảy sinh ra dạng xung đột kịch liệt nào đây?

Kính mời theo dõi truyện này.

Tác phẩm tiêu biểu 2 —— Thiên kim lạnh lùng phục thù ký 

Hừ, cũng không nhìn thử xem bản thân mình là ai, lại còn dám trêu chọc bản tiểu thư?

Trên thế giới này, chưa từng có người nào sở hữu nhiều danh hiệu như vậy: Công chúa hoàng thất Anh Quốc, nhà thiết kế thời trang, học sinh giỏi của trường y, sát thủ đệ nhất giang hồ, tiểu thư hắc bang, người thừa kế tập đoàn tài chính, người mẫu hàng đầu… v.v! Nhưng Đông Phương Tử Nguyệt lại có được toàn bộ, hơn nữa, cô chỉ mới có mười lăm tuổi!

Không biết, người nào mới có thể hòa tan trái tim băng giá của cô được đây?

Kính mời theo dõi truyện này.

Tác phẩm tiêu biểu 3 —— Vị hôn phu thần bí của tiểu công chúa 

Tác phẩm tiêu biểu 4 —— Vị hôn thê trùm trộm của chủ tịch 

Tác phẩm tiêu biểu 5

Tác phẩm tiêu biểu 6


Lưu Tiểu Niên càng viết càng nổi tiếng, càng viết càng sụp đổ tam quan, vào lúc thời điểm chính cậu cũng cảm thấy bản thân mình sắp trở thành biến thái, rốt cuộc cậu nhận được một thiên đại tin tốt —— trang web trạch nam trước đây cậu từng viết truyện huyền huyễn kia, rốt cục, cũng mở lại rồi!

Lưu Tiểu Niên nước mắt giàn giụa , một bên vội vã kết thúc Hot boy nhà giàu và hot girl sát thủ trong tay, một bên nộp đơn xin dừng hợp đồng giữa chừng. 

Tay viết nổi tiếng phải đi, đương nhiên là biên tập không nỡ rồi, vừa QQ vừa điện thoại oanh tạc đến nửa tháng, bất quá Lưu Tiểu Niên đã quyết ý rời đi, thái độ tao nhã lễ phép nhưng tuyệt đối không chịu buông tay.

Cọ xát đến cuối cùng, biên tập không thể làm gì khác hơn là đau lòng buông tay, bất quá nói là để cảm tạ cống hiến của cậu đối với trang web, tổng tài dự định mời cậu đi ăn cơm.

 “Mời tôi ăn cơm sao?” Lưu Tiểu Niên rất khiếp sợ , lão đại của cái trang web này là lão đại có sản nghiệp hệ thống internet nổi danh, kỳ thực trang web loli chỉ là tiện tay chơi đùa mà thôi, lĩnh vực chủ yếu là làm võng du, hầu như mỗi nam sinh đều đã từng chơi qua trò chơi của công ty này.

Ở trong lòng trạch nam Lưu Tiểu Niên, đại BOSS cuối này hẳn là một người có công việc bận rộn mới đúng, sao mà anh ta không chỉ xem qua truyện loli của mình, hơn nữa lại còn muốn mời cơm cơ chứ?

 “Đây là nguyện vọng cuối cùng, cậu sẽ không không đáp ứng chứ?” Biên tập áp dụng chiến thuật đánh đòn tâm lý.

Lưu Tiểu Niên có hơi mềm lòng, cậu gật đầu đáp ứng.

Sau này mỗi lần nhớ tới cái gật đầu đó, Lưu Tiểu Niên đều hận không thể trực tiếp chém đứt đầu mình đi.

Nếu như không có cuộc hẹn đó, nói không chừng chính mình đã thê thiếp… Ặc, nữ nhân thành đàn, mà không phải là hàng đêm đều bị đặt dưới thân người nam nhân kia, khóc đến mức khàn cả giọng.

Thời gian vô pháp quay ngược lại, chuyện tương lai cũng vô pháp đoán trước được, cho nên vào buổi chiều ngày hôm nay, Lưu Tiểu Niên còn đang ngâm nga một điệu hát dân gian, bắt xe đến điểm hẹn là một nhà hàng nổi tiếng sang trọng.

Cột trụ kiểu La Mã khí phách huy hoàng, Lưu Tiểu Niên gom góp dũng khí nửa ngày, mới bước vào từ cửa xoay tròn.

Phòng khách so với cửa chính lại càng thêm hoành tráng, một loạt tiểu thư phục vụ vừa xinh đẹp vừa có khí chất cười tủm tỉm khom người hoan nghênh, thế là trạch nam Lưu Tiểu Niên chưa từng thấy qua cảnh tượng đồ sộ này không ngoài dự liệu mà… Mắc tiểu. 

“Toilet ở đâu vậy ạ?” Lưu Tiểu Niên cảm thấy bản thân quá mất mặt, bất quá trong lòng vẫn rõ ràng nếu như hỏi không rõ, bị tè ra quần sẽ càng mất mặt hơn nữa.

“Đi thẳng quẹo trái, trên cửa có chỉ dẫn.” Tiểu thư phục vụ rất có tu dưỡng.

Lưu Tiểu Niên sợ hãi rụt rè đi tới cửa toilet, kéo thử một cái nó không mở, kéo tới cái thứ hai cũng không mở, thế là rất ai oán mà nhìn chung quanh. 

“Trên cửa có cái nút.” Bên tai truyền tới một giọng nói của nam nhân.

“Cảm ơn.” Lưu Tiểu Niên đỏ mặt, luống cuống không thèm nhìn đường mà chạy ào vào toilet, sau khi giải quyết xong vấn đề liền xoay người lại rửa tay, lúc này mới thấy người nam nhân ban nãy vẫn còn đang đứng ở cửa, nhìn mình như có điều suy nghĩ.

“Anh làm gì vậy?” Lưu Tiểu Niên bị anh nhìn đến lạnh cả sống lưng. 

“… Em chính là Thỏ Hồng Phấn Quả Đông Lạnh?” Nam nhân thốt ra lời kinh người.

Lưu Tiểu Niên hận không thể tự nhảy vào bồn cầu để bị xả xuống, đây là bút danh của mình trên trang web loli, tại sao lại bị truyền ra ngoài vậy hả?! Trong lòng vừa bi phẫn lại khiếp đảm, “Anh là ai?”

“Cố Khải.”

“Cố tổng?” Trong chớp mắt Lưu Tiểu Niên há to mồm, không nghĩ tới sẽ gặp phải người chủ mời mình ăn cơm ngay tại toilet, “Anh… Làm sao lại nhận ra tôi?”

Trạch nam viết truyện loli, Lưu Tiểu Niên vẫn luôn coi đây là chuyện đáng xấu hổ, bởi vậy chưa bao giờ tụm lại nói chuyện phiếm càng không tham gia những đợt tụ hội của tác giả, cho tới thời điểm hiện tại cũng chưa từng lộ mặt, tại sao người này lại nhận ra mình được vậy kìa?!

“Tôi đã thấy ảnh chứng minh của em trên hợp đồng.” Cố Khải xoay người đi ra ngoài, “Kaiser phòng 808, đi nào.”

Lưu Tiểu Niên bị chấn kinh , ảnh chứng minh của mình hoàn toàn chính là bộ dáng của một tội phạm bị cải tạo vừa mới được thả ra ngoài, xấu đến kinh thiên địa khóc quỷ thần, không ngờ anh ta lại dựa vào cái thẻ chứng minh đó mà nhận ra mình?!

Hơn nữa đó còn là một tấm giấy photocopy!

Phòng của Kaiser vừa óng ánh lại huy hoàng, quả nhiên rất có phong phạm của vua chúa. Lưu Tiểu Niên vốn lớn lên không cao, ngồi vào chiếc sô pha lớn trong đại sảnh càng khiến cậu nhỏ bé đến đáng thương, hơn nữa cái vẻ mặt khẩn trương kia, vừa nhìn vào chính là một trạch nam chưa từng gặp qua tình huống trang trọng!

Mà Cố tổng khí phách đang ngồi trên chiếc ghế sô pha phía đối diện, tây trang phẳng phiu, cà vạt chỉnh tề, đồng hồ đeo tay lấp lánh rực rỡ, giày da sáng loáng óng ánh, cử chỉ ưu nhã khéo léo, hoành tráng nhất chính là lúc gọi món ăn thế mà lại dùng ngoại ngữ!

Vì vậy đối với một trạch nam ngay cả tiếng Anh cũng nói không được, Lưu Tiểu Niên không tự chủ được mà rút rút người lại. 

Sau khi chọn món ăn xong, Cố Khải thờ ơ hỏi, “Nghe nói em muốn quay về viết huyền huyễn?”

“Ừm.” Lưu Tiểu Niên hết sức lo sợ, “Về phần hợp đồng bên này tôi đã hoàn thành rồi.”

“Nếu như tôi trả cho em tiền nhuận bút gấp bội thì sao?” Cố Khải hỏi.

“Tôi thực sự không thích hợp viết truyện loli.” Lưu Tiểu Niên từ chối.

“Gấp mười.” Ngữ khí của Cố Khải rất nhạt.

Lưu Tiểu Niên hoa lệ lệ chấn kinh , “Bao nhiêu?”

“Gấp mười, không bao gồm phúc lợi bình thường.” Cố Khải xích lại gần cậu, “Tôi có thể ký hợp đồng để em trở thành nhân viên chính thức của công ty chúng tôi, không cần em đến quẹt thẻ báo danh, em có thể tiếp tục công tác tại nhà, thế nào?”

Từ trước đến nay sự hấp dẫn của tiền tài vừa thần tốc lại vừa hữu hiệu, tiết tháo của Lưu Tiểu Niên xoảng một tiếng liền vỡ thành mảnh vụn, liều mạng gật đầu đáp ứng một hơi, cậu chỉ hận không thể nhào qua lấy thân báo đáp, truyện loli đơn giản là thứ đáng yêu nhất trên đời này đó! 

 “Bất quá, tôi có một điều kiện.” Cố Khải dựa lưng vào ghế sô pha, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Chỉ biết kẻ có tiền đều rất âm hiểm mà, sau khi tặng kẹo xong ngay sau đó thế nào cũng sẽ cho một chày gỗ! Nhất thời Lưu Tiểu Niên cực kỳ cảnh giác, “Điều kiện gì vậy?”

“Chờ tôi một chút đã.” Cố Khải cầm điện thoại lên ấn một chuỗi số, sau khi đầu bên kia bắt máy liền trực tiếp hỏi, “Cậu nghĩ em ấy thế nào?”

Ở đầu điện thoại bên kia ầm ĩ một mảnh, có người rống họng lên nói, “Lão đại, bà nương này tốt lắm!!”

Bà nương: Cách chỉ phụ nữ đã có chồng, thông thường được hiểu theo 3 nghĩa sau:
1.    Cách gọi phụ nữ
2.    Xưng vợ của mình hay gọi vợ người khác
3.    Chỉ hầu gái
Ở đây được dùng theo nghĩa thứ 2, ý em Niên là vợ anh Khải ấy

Phiên ngoại – ĐCKCT (H)



Đôi ba chuyện trong cuộc sống hằng ngày của hai người



Chuyện thứ nhất… GV…

“A… sáp chết em… a… chồng… đừng… sẽ sáp hỏng mất… a… sắp hỏng rồi… sáp… a… thật lớn… thật dài… đừng… cứu em… cầu anh… a… ” Tiểu nam sinh trong phim thống khổ rên rỉ, bên kia lại truyền đến thanh âm “xì” “xì” kỳ quái, nhìn kỹ lại, thì ra là Tiểu Sách đang xem GV trong máy tính xách tay, trong tay còn không quên cầm một cây xúc xích lớn để ăn đâu.

“Ừm… thì ra… còn có loại tư thế này nữa nha… a… thật lâu… có thể cùng Phong so một lần…” Nước bọt của Tiểu Sách đều phải chảy ra khi nhìn siêu cấp kim thương trước mắt, hai mắt phóng tim nhớ tới cái cây kia của Phong.

“Rốt cuộc là của ai dài hơn nha… ”

“Ừm… nói thật ra thì… người này có chút dài hơn…” Không có chú ý tới nam nhân phía sau bởi vì bị so sánh kém hơn mà sắc mặt đột nhiên thay đổi, Tiểu Sách tiếp tục nói, “Thế nhưng, của Phong có chút to hơn, hơn nữa… nhan sắc cũng đẹp hơn… quan trọng nhất là… nhất định Phong chỉ có thể làm với mình… hì hì…” Mắt sống chết nhìn chằm chằm vào nam căn thô to không ngừng ra vào tiểu huyệt, Tiểu Sách vươn đầu lưỡi liếm xúc xích trong tay, sau đó chậm rãi đưa đến trong miệng nhẹ nhàng cắn một cái.

“Đúng rồi… hơn nữa hậu huyệt của Tiểu Sách so với cậu bé kia mà nói thì tiên diễm hơn rất nhiều nha…” Trần Nghệ Phong thấy Lâm Tiểu Sách ăn xúc xích tình dục như vậy, chỉ cảm thấy côn thịt giữa hai đùi cũng đã sưng phồng lên, hận không thể quăng cây xúc xích kia đổi thành dục vọng của mình lấp vào.

Hí hí… cảm ơn…a… a!!! Phong… anh… anh…” Tiểu Sách giật mình quay đầu lại thấy được người yêu sớm đã đứng yên thật lâu phía sau lưng mình, chỉ có thể cười ngây ngô, “Ờm… cái này… em buồn chán… mới dùng máy tính của anh xem… em không thường coi đâu… thực sự… không có thường xuyên mà… cái này cũng không hay ho gì… đừng nghĩ em là loại người chuyên xem những thứ phim như vậy nha… ha ha…” Tiểu Sách giấu đầu hở đuôi không ngừng giải thích, không tự chủ được vừa nói vừa ngậm cây xúc xích khiến Trần Nghệ Phong sắp phát điên kia.

“A… anh muốn sáp hỏng tiểu huyệt của em… a… thả lỏng một chút… ừm… đúng… đừng cắn… rất thoải mái… thoải mái… đúng…” Bốn phía an tĩnh chợt nghe đến thanh âm dâm mỹ truyền ra từ GV.

Ừm… em tắt đây… ha ha… quá ồn nha…” Tiểu Sách ngậm xúc xích chừa trống hai tay chuẩn bị đi tắt máy tính, đột nhiên lại bị Trần Nghệ Phong ở phía sau ôm ngang lên. “A… Phong… làm gì vậy… a…” Tiểu Sách bị dọa đến mức đánh rơi xúc xích lên mt bàn, “Đừng xem cái kia… trước tiên để em tắt cái đã…” Trần Nghệ Phong dùng sức hướng hạ thân của mình về phía Tiểu Sách, côn thịt lửa nóng đã nhếch lên thật cao đặt tại phía sau của Tiểu Sách.

Ưm… Phong… nó… nó… ” Tiểu Sách muốn xoay người nhưng lại bị khống chế giữ ở trước người của Trần Nghệ Phong, trèo lên giường, Trần Nghệ Phong liền giữ nguyên tư thế như vậy một lần lại một lần đánh lên người Tiểu Sách, “Phong… đừng… mà… đừng như vậy… nha… ” Lực đạo ở phía sau khiến Tiểu Sách không ngừng nhích về phía trước, ma sát như vậy khiến dục vọng của Tiểu Sách cũng nổi lên động tĩnh.

“Phong… anh… sao vậy…” Tiểu Sách vẫn không biết rõ, người yêu luôn luôn ôn nhu sao lại đột nhiên kịch liệt đến vậy chứ, “Anh còn chưa đủ to sao? Tiểu Sách… hay là nói… em muốn cái người lớn hơn anh kia…” Tự tôn của nam nhân không cho phép mình bị nói là nhỏ hơn người khác, điểm này có thể thấy rõ từ trên người của Trần Nghệ Phong.

“Phong… em… không phải nói anh nhỏ mà… chỉ là… ” Lời giải thích còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, Tiểu Sách liền cảm thấy hạ thân mát lạnh, quay đầu nhìn lại, áo ngủ đáng yêu của mình đã rời khỏi thân thể rơi tự do xuống mặt đất. “Phong… đừng… ở… ở đây mà… ” Cái mông trần trụi khiến Tiểu Sách rùng cả mình, thế nhưng nam nhân phía sau lại không buông lỏng mà đưa tay ra cầm lấy phân thân của cậu.

Rõ ràng anh đã nghe thấy… còn muốn nói dối…” Bàn tay chợt siết chặt, khiến người dưới thân run rẩy một trận, cách một lớp vải thô ráp ma sát lên cánh mông trắng nõn, dần dần nhuộm cánh mông trơn bóng trắng nõn thành đỏ tươi.

“Phong… cầu anh… buông tha… em… người ta… chỉ… người ta…” Phân thân đáng thương của Tiểu Sách bị Trần Nghệ Phong nắm lấy đã bắt đầu thấm ra chất lỏng trong suốt, sau đó lại bị đối đãi thô lỗ như vậy, cặp mắt to long lanh hàm chứa nước mắt.

“Tiểu Sách… a… ngoan… đừng khóc … đến… Tiểu Sách…” Trần Nghệ Phong kinh hoảng khi nhìn đến nước mắt của Tiểu Sách, thoáng cái hôn lên, Tiểu Sách tức giận muốn quay đầu tránh né cái hôn kia, nhưng vẫn bị đầu lưỡi linh hoạt như rắn của Trần Nghệ Phong quấn lấy, mút đầu lưỡi đinh hương của mình không chịu buông lỏng.

“Tiểu Sách… gin hả… chỉ là anh muốn biết… Tiểu Sách sẽ làm sao mà… đối mặt với anh đây… kết quả…” Trần Nghệ Phong rời khỏi miệng Tiểu Sách nói, “Hmmhmm… anh khi dễ em… khi dễ… em…” Tiểu Sách không thèm nghe muốn xoay người đối mặt với Trần Nghệ Phong đấm vài cái lên người anh, lại bị ngăn lại, Trần Nghệ Phong kéo cậu lại cố định trước bàn, chậm rãi di chuyển đầu lưỡi từ tấm lưng trơn bóng xuống phía dưới, chạm tới cánh mông tròn trịa trần trụi.

“Phong… em muốn… a… đừng…” Cánh mông trắng nõn khi nãy bị ma sát để lại dấu ấn đỏ tươi, xúc cảm nóng rực khiến Tiểu Sách không khỏi thấp giọng rên rỉ ra, đầu lưỡi linh hoạt đang không ngừng hoạt động, không ngờ tới nơi không mẫn cảm nhất khi bị khiêu khích lại có thể thoải mái như vậy, giữa lúc Tiểu Sách đang hưởng thụ khoái cảm, thoáng cái đầu lưỡi của Trần Nghệ Phong lẻn đến khe mông được ẩn giấu bên trong.

Nhẹ nhàng liếm dọc theo khe mông, Trần Nghệ Phong thử đưa đầu lưỡi vào huyệt khẩu khiêu khích, không ngờ cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu khi gặp khách cứ như vậy mà nhẹ nhàng mở cửa ra, thấy được khiến hạ thân Trần Nghệ Phong căng thẳng, đầu lưỡi cứ như vậy liền trượt đi vào.

“Ưm! Phong… đừng… dơ… đừng… mà!!” Từ hậu huyệt truyền tới cảm giác ngứa ngáy khiến Tiểu Sách run rẩy muốn chạy trốn, bắt đầu cúi đầu sụt sịt khóc muốn để người yêu dừng lại. “Tiểu Sách… chỉ cần là Tiểu Sách của anh… sẽ không dơ đâu… chỗ nào cũng không dơ…” Nói xong, Trần Nghệ Phong dùng ngón tay nhẹ nhàng tiến vào tiểu huyệt đã được bôi trơn bằng nước bọt của mình.

Tư thế từ sau lưng khiến ngón tay dễ dàng trượt vào hơn, hai tay Tiểu Sách chống ở trên bàn, hưng phấn ngẩng đầu lên “Phong… Phong… thật… giỏi… Phong… ách…” Theo động tác của ngón tay, dĩ nhiên Tiểu Sách cũng chuyển động thân thể ra trước sau, khiến cho phân thân tinh xảo ma sát với mép bàn.

Nhìn bộ dáng Tiểu Sách động tình, Trần Nghệ Phong nhanh chóng cởi quần mình ra, côn thịt cứ như thế mà trực tiếp nhảy ra ngoài, đánh lên mông của Tiểu Sách, rước lấy một trận thở gấp.

“Tiểu Sách… thoải mái sao…” Nhẹ nhàng nâng côn thịt ma sát qua lại trên cánh mông, Trần Nghệ Phong cầm lấy cây xúc xích bị Tiểu Sách ăn được một nửa ở trên bàn tới. Để nó trước huyệt khẩu sau đó liền cắm vào.

Ở trong thân thể xuất hiện dị vật không giống với nam căn thông thường, điều này khiến cho Tiểu Sách hoảng sợ, “Phong!! Là cái gì… là cái gì… Bởi vì đã được ngón tay mở rộng nên xúc xích thuận lợi tiến vào. “Tiểu Sách… ngoan… thả lỏng một chút… đừng ngậm chặt vậy… sẽ kẹp đứt nó đó! Như vậy rất phiền toái…” Trần Nghệ Phong không ngừng vuốt ve dục vọng trước người Tiểu Sách, nhẹ giọng an ủi.

“Phong… đừng… em muốn Phong… đừng… Phong…” Tiểu Sách quay đầu nhìn về Trần Nghệ Phong đang ở phía sau, vươn tay ra xoa lấy côn thịt cương cứng của người yêu, “Ưm… Tiểu Sách…” Phân thân bị cầm lấy khiến Trần Nghệ Phong không khỏi giật mình. “Tiểu Sách, muốn sao…”

“Ưm… cho em… Phong… cho em… của anh…” Tiểu Sách đung đưa cặp mông trắng nõn rên rỉ, Trần Nghệ Phong nhanh chóng rút ngón tay cùng xúc xích ở bên trong ra, đổi thành côn thịt đang trướng đau của mình dùng sức tiến vào.

“A… a… ưm… nhẹ chút… Phong… a… ” Thình lình bị tập kích khiến Tiểu Sách thoáng cái liền đến đỉnh cao trào, bạch trọc đậm đặc bắn đầy mặt bàn, “Tiểu Sách… không nghe lời nha… đi trước nhanh như thế… còn làm dơ nữa…”

Cả người run rẩy nhìn dịch thể màu trắng, thân thể Tiểu Sách không khỏi co rút nhanh một trận, “Ưm… Tiểu Sách… đừng dùng lực… nhẹ chút…” Vẫn còn đang ma sát nội bích đột nhiên Trần Nghệ Phong bị kẹp lại một cái, thiếu chút nữa tinh quan thất thủ, anh bắt đầu chậm rãi thối lui đến huyệt khẩu, khống chế được tiết tấu, từ từ chuyển động ở huyệt khẩu, câu dẫn ra khoái cảm của Tiểu Sách.

Vừa mới bắn tinh xong thân thể trở nên rất mẫn cảm làm thế nào mà chịu nổi tốc độ ma sát như vậy, thân thể Tiểu Sách vô lực nằm úp sấp trên bàn vẫn là nhẹ nhàng lắc lư, muốn hút côn thịt của Trần Nghệ Phong không cho ly khai.

Cảm nhận được Tiểu Sách một lần nữa đạt được khoái cảm, côn thịt Trần Nghệ Phong mới vừa rồi còn ma sát ở miệng huyệt liền dùng lực mạnh mẽ đâm vào. “A!! A… Phong… xuyên rồi… nhẹ chút… sẽ sáp hỏng… nhẹ chút… ” Lực đạo hoàn toàn kéo thân thể Tiểu Sách khỏi mặt bàn, rồi lại bị Trần Nghệ Phong ôm vào lòng mình, dùng tư thế đứng không ngừng ra vào.

“Thật là giỏi… chỗ này của Tiểu Sách… thật là giỏi… so với trong TV… giỏi hơn nhiều… ưm… thoải mái…” Trần Nghệ Phong không ngừng tăng thêm lực mạnh mẽ ra vào trong tiểu huyệt, vừa nói lời tâm tình, Tiểu Sách chỉ có thể vô lực tựa vào trước người của anh, tùy ý người nọ gặm cắn mình giống như mãnh thú.

“Phong… em lại muốn… nhanh… buông ra… đi… không khí lực…” Tiểu Sách lần thứ hai đạt được cao trào chỉ có thể bị động nhận lấy mỗi một lần ra vào của nam nhân, Trần Nghệ Phong nhìn hình ảnh mị thịt bị côn thịt mình mang ra rồi lại đẩy trở vào, nhất thời dục vọng lại phồng lớn thêm không ít, “Tiểu Sách… cùng nhau… cùng nhau… bắn đi… ” Ôm chặt thắt lưng của người yêu, Trần Nghệ Phong tăng mạnh tốc độ trùng kích của mấy mươi lần cuối cùng, gào thét bắn dích thể nóng rực vào.

Đồng thời vào lúc này, Tiểu Sách bị chạm đến đến một điểm, cũng một lần nữa bắn ra ái dịch, thở hổn hển chỉ có thể để mặc cho người yêu đặt mình lên bàn, chỉnh trang lại cho mình.

“Thao chết em… đại ca… dùng cái kia của anh thao chết em đi…” Bên tai truyền đến tiếng kêu giường trong GV, Tiểu Sách xấu hổ nhìn Trần Nghệ Phong đang buồn cười nhìn mình. “Ưm… đừng xem mà… vì nó mà làm hại người ta biến thành như vậy… ”

“Ha ha… Tiểu Sách… nhưng thật ra anh rất hi vọng khi em ở nhà không có việc gì làm thì tốt nhất cứ xem cái này đi… như vậy cuộc sống của chúng ta cũng có thể thêm nhiều tình thú hơn nha… chẳng hạn như tại trên bàn này, lần sau… nếu không chúng ta liền đổi thành trên ghế salon đi…”

“Đùng mà… người ta cũng không xem nữa đâu…”

“Hảo ca ca… dùng thịt heo bổng sáp chết em đi… nhanh… dùng sức nha…” Hai mắt Tiểu Sách sáng lên nhìn kích thước kinh người kia mà chảy nước bọt, sớm đã quên mấy lời mình nói khi nãy.

“Tiểu Sách… hấp dẫn không… lần này chúng ta cũng cũng học theo cái tư thế đó đến trên salon đi…”

PHIÊN NGOẠI HOÀN

Chương 41 – ĐCKCT


Chương 41



Lâm Tiểu Sách tỉnh lại trong lồng ngực ấm áp, hé mắt ra liền thấy gương mặt đẹp trai của Trần Nghệ Phong, không khỏi nhẹ nhàng dùng ngón tay phác thảo theo đường nét khuôn mặt anh, “Phong… em rất yêu anh nha… rất yêu rất yêu anh á… thế nhưng tại sao anh lại muốn khiến em thương tâm… hay là để em buông tay đây…”

Một bàn tay không tiếng động bao lấy bàn tay nghịch ngợm nhỏ bé kia, “Tiểu Sách… anh cũng yêu em… rất yêu rất yêu… so với em nghĩ còn muốn yêu nhiều hơn…” Mỗi lần nói tiếng yêu, Trần Nghệ Phong lại hôn lên một ngón tay của Tiểu Sách mà mình đang nắm lấy, chọc cho khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Sách ửng đỏ.

“Được rồi… Phong, bây giờ muốn giải quyết thế nào đây?” Tiểu Sách mang theo vẻ mặt lo lắng hỏi nam nhân đang tự chơi đùa với ngón tay của mình đến mức vui vẻ không ngớt.

“Xử lý cái gì?” Nhẹ nhàng liếm lên ngón tay của Tiểu Sách, Trần Nghệ Phong không thèm để ý hỏi.

“Phong! Anh nghe kỹ lời em nói này, có được hay không?” Lâm Tiểu Sách tức giận, rút ngón tay của mình ra khỏi miệng đối phương.

Được được được, Tiểu Sách em nói đi!” Trần Nghệ Phong mặt ngoài đồng ý gật đầu, sau đó lại không dấu vết kéo ngón tay đáng yêu trở lại.

“Phong… lần này anh làm ra chuyện lớn như thế, công ty đã ra quyết định, hiện tại anh tính xử lý thế nào đây? Có cần đi năn nỉ công ty một chút, chứng tỏ năng lực của anh, nếu muốn trở về một lần nữa, khẳng định là không thành vấn đề đi…” Cũng không quan tâm tới chuyện ngón tay của mình bị ngậm vào khiêu khích, Tiểu Sách thầm nghĩ cách đi tranh thủ sự đồng cảm cho người yêu.

“Tiểu Sách, em nói chúng ta nên làm sao đây?” Một tay đã phủ ở bên hông Tiểu Sách, Trần Nghệ Phong thấp giọng hỏi.

Ừm… nếu không… Phong, chúng ta tạm thời xa nhau đi… a!” Ngón tay vốn đang bị liếm nay lại bị cắn cho một cái, Tiểu Sách chịu đau nhìn Trần Nghệ Phong.

“Lâm Tiểu Sách! Em coi tình cảm của chúng ta là cái gì… Lẽ nào cứ dễ dàng buông tay như thế sao?” Lạnh giọng nói, trong mắt Trần Nghệ Phong mang theo thương tâm khiến Tiểu Sách cảm thấy một trận đau lòng.

“Phong! Em không có… em không định buông tay, em chỉ tạm rời xa anh thôi… em không muốn… em không muốn… trở thành gánh nặng của anh!” Tiểu Sách vội muốn chứng minh, trong mắt liền thấm đẫm nước mắt.

Yêu thương nhìn Tiểu Sách cũng bị dằn vặt giống mình, trong lòng Trần Nghệ Phong cũng là một trận thống khổ, “Tiểu Sách… đừng khóc… không phải anh cố ý nói như thế, anh chỉ sợ em muốn buông tay!” Lời kế tiếp, toàn bộ bị chặn lại bởi Tiểu Sách tự động đưa môi lên.

Sau khi kết thúc nụ hôn, Tiểu Sách hỏi người yêu, “Chúng ta nên làm sao đây?” Chớp cặp mắt to đáng yêu, Tiểu Sách nhìn về phía Trần Nghệ Phong.

“Tiểu Sách, em cho rằng bây giờ là cái tình trạng gì?”Trần Nghệ Phong hôn nhẹ lên cặp mắt to đáng yêu nói.

Ừm, thông qua báo chí biết được anh khiến công ty tổn thất thật lớn, kết quả công ty chuẩn bị cho anh tạm rời cương vị công tác, đúng không?” Lo lắng nhìn vẻ mặt không thay đổi của người yêu nói.

“Nếu quả thật là như vậy, Tiểu Sách nguyện ý bồi ở bên cạnh anh cả đời sao?” Trong hai mắt nhuốm đầy tình yêu, không khỏi khiến Tiểu Sách chôn sâu đầu mình vào lòng Trần Nghệ Phong, “Phong, em nguyện ý, mặc kệ anh làm cái gì, cả đời em cũng sẽ ở bên cạnh anh, không bao giờ xa rời!”

“Anh nói cho em biết, em đừng tức giận nha!” Lúc này Trần Nghệ Phong thay đổi thành bộ dáng cẩn cẩn thận thận, Tiểu Sách mang theo cặp mắt to chứa đầy nghi hoặc nhìn anh, “Anh nói nha...

Ừmthì là, anh không có từ chức, cũng không có bị giáng chức… cho nên… ” Lo lắng nhìn sắc mặt có chút khẽ biến của Tiểu Sách, Trần Nghệ Phong không dám lại nói tiếp.

“Cho nên nha…” Tiểu Sách âm trầm nói.

“Cho nên… anh không chỉ không có bị sa thải, nhưng lại được thăng chức, hiện tại anh chiếm được cổ phần của công ty…”

“Cho nên… nơi này bừa bộn như vậy chỉ là bởi vì anh phải đổi phòng làm việc, mà không phải thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi?”

Àừm… trên lý thuyết… mà nói thì… chính là như vậy!” Chưa bao giờ thấy qua Tổng giám đốc của ‘Phong Thành’ với dáng vẻ chật vật như vậy, bây giờ Trần Nghệ Phong bất quá chỉ là một nam nhân cúi đầu trước người yêu mình mà thôi.

“Tốt!” Lâm Tiểu Sách giãy ra khỏi lòng của Trần Nghệ Phong, muốn xoay người rời đi, thoáng cái lại bị anh kéo vào trong lòng.

“Tiểu Sách… em không thể… rời khỏi anh!”

“Không thể? Tại sao lại không thể? Anh có nghĩ tới em đã khổ sở sao, vì anh, em lo lắng sắp chết, kết quả đâu… anh lại đang gạt em!”

“Tiểu Sách, anh thừa nhận lừa em là lỗi của anh! Thế nhưng… nếu như anh không lừa em… em sẽ quay về sao?!” Đáy mắt Trần Nghệ Phong mang theo thâm tình và thống khổ khiến Tiểu Sách dừng động tác lại.

“Tiểu Sách… vậy em có nghĩ tới không, khi em không nói lời nào liền rời đi, anh sẽ thế nào, anh lo lắng đến trình độ gì, anh sợ cứ như vậy liền mất đi em, nếu để cho anh lừa em mới có thể kéo em về, anh không hối hận!” Nam nhân ôm lấy Lâm Tiểu Sách, run rẩy nói.

Cảm nhận được dụng tâm của nam nhân, tâm tình của Tiểu Sách dần dần bình phục lại, đúng như lời Trần Nghệ Phong nói, bản thân mình toàn có thể lý giải, tâm tình giống vậy cũng đã xuất hiện trong lòng mình rất nhiều lần.

Tiểu Sách yên lặng xoay người, đặt cái trán tại lồng ngực của người yêu, “Hứa với em, sau này đừng gạt em nữa… từ bỏ… được không?”

Được, anh hứa với em, anh, Trần Nghệ Phong, vĩnh viễn sẽ không nói dối, với em, Lâm Tiểu Sách!” Ngón tay đan vào nhau cũng giống như trái tim của họ lúc này, chặt chẽ quấn quít lấy nhau.

Phòng làm việc bừa bộn vì sự xuất hiện của người yêu mà được sưởi ấm, mất đi cảm giác bừa bộn mà lại sinh ra vài phần ấm áp. Tàn dư hoàng hôn xuyên qua cửa chiếu vào hai người đang ôm nhau, giống như là hình ảnh đẹp nhất thế gian.

Lâm Tiểu Sách ngẩng đầu nhìn nam nhân đang ôm mình vào ngực, tựa như đã trôi qua rất nhiều năm, hình ảnh hai người dắt tay nhau đi ở dưới trời chiều tản bộ, khóe miệng nở rộ lên một nụ cười thật tươi.

TOÀN VĂN HOÀN
Sky Blue Bobblehead Bunny