12/5/15

Chương 37 – ĐCKCT


Chương 37



“Thống khổ như thế, tại sao còn muốn rời đi?” Thanh âm trầm thấp nhẹ nhàng vang lên từ phía sau Lâm Tiểu Sách.

Lâm Tiểu Sách nghe thấy thanh âm quen thuộc liền giật mình quay người qua, “Phong! Anh… anh chưa đi sao…” Một giây kế tiếp liền nhào vào lồng ngực của anh. “Phong… tại sao… tại sao lại như vậy… sao anh lại để xảy ra chuyện này… tại sao…”

Cảm giác mất rồi tìm lại được khiến Trần Nghệ Phong thầm muốn ôm thật chặt Lâm Tiểu Sách vào trong ngực, trải nghiệm cái cảm giác mất đi sự ấm áp này, phảng phất như một bộ phận trên người anh bị mất đi nay lại tìm về được. Trần Nghệ Phong cúi đầu hôn thật sâu lên khuôn mặt rơi đầy nước mắt của Lâm Tiểu Sách. Từ từ trượt vào khoang miệng ướt át.

“Hmm…” Khoang miệng ấm áp nghênh đón vật thể mềm mại ướt át, nhẹ nhàng quấn quanh đầu lưỡi của mình, Tiểu Sách vong tình vươn đầu lưỡi tinh tế của mình ra, chậm rãi ma sát lấy đầu lưỡi linh hoạt của Trần Nghệ Phong không ngừng quấn quít trước sau.

Cảm nhận được Tiểu Sách chủ động, Trần Nghệ Phong dần dần nắm quyền khống chế, hướng đầu lưỡi về lưỡi của Tiểu Sách, nhẹ nhàng ma sát, cảm nhận vật nhỏ phấn nộn hơi run rẩy, không buông tha tiến sát đến đầu lưỡi của Tiểu Sách, để nó đuổi kịp tiến độ của mình, cùng mình chuyển động, quấn quít trong không gian chật hẹp.

“Hmm… ưm… Phong… ưm… hmm… hảo… hảo… buông em… ra … ưm…” Lâm Tiểu Sách bị hôn đến thở không nổi, chỉ có thể cố gắng lấy chút dưỡng khí từ cổ họng của Trần Nghệ Phong để duy trì hô hấp của mình.

Mút nước bọt trong miệng Tiểu Sách một cái thật mạnh, Trần Nghệ Phong mới thỏa mãn lui ra, Tiểu Sách còn chưa kịp nuốt nước bọt lại thì theo sự rời khỏi của Trần Nghệ Phong ở giữa hai người hình thành một sợi chỉ bạc mê người, Lâm Tiểu Sách mê muội nhìn sợi chỉ kia, đưa ngón tay ra cuốn lấy nó, kéo trở về miệng mình.

“Tiểu Sách… Tiểu Sách… cuối cùng em cũng đã về rồi… cuối cùng cũng đã về rồi…” Trần Nghệ Phong chăm chú ôm lấy Lâm Tiểu Sách rất sợ em ấy lại biến mất, trói lấy Tiểu Sách quấn vào bên người mình.

“Ưm… Phong… em rất nhớ anh… thật sự rất nhớ rất nhớ anh… thực sự rất nhớ anh…” Trong đôi mắt thật to hiện lên nước mắt lưng tròng, Tiểu Sách tùy ý để Trần Nghệ Phong dùng sức ôm mình, ngẩng đầu nhìn người yêu cũng đồng dạng gầy đi không ít nói.

“Nếu như nhớ anh… tại sao trước đây lại cam lòng rời đi…” Trần Nghệ Phong kéo Tiểu Sách đến ghế làm việc để cậu ngồi trên đùi mình, vuốt ve thắt lưng cậu.

“Em rất luyến tiếc nha… thế nhưng… em càng luyến tiếc anh vì em… hmm… hmm… kết quả… anh vẫn là vì em mà…” Nghẹn ngào nói không đầy đủ, Tiểu Sách tựa vào vai Trần Nghệ Phong cúi đầu khẽ khóc.

“Tại sao lại ngốc đến mức muốn bỏ anh mà đi, tại sao lại ngốc đến mức muốn buông tay anh ra!!” Mỗi một câu nói, Trần Nghệ Phong đều sẽ hôn lên khóe môi Tiểu Sách.

“Không có! Em không có!! Em không có buông tay anh…” Tiểu Sách kêu to giãy giụa ở trên người Trần Nghệ Phong, “Em chỉ lo lắng anh sẽ vì em mà buông tha tất cả kết quả…” Lâm Tiểu Sách nhảy qua ngồi lên hai chân Trần Nghệ Phong, nghiêm túc đối điện với anh nói.

“Thế sao? Nhưng làm thế nào để anh tin em được đây… dù sao quả thực em đã bỏ anh lại một mình….” Trong mắt Trần Nghệ Phong chợt lóe lên tinh quang nói như đúng rồi, Tiểu Sách chỉ nghe thấy giọng nói mang theo đau khổ của Trần Nghệ Phong, tim liền đau nhức chịu không nổi.

“Phong… tin tưởng em… tin tưởng em… em thật tình không định bỏ lại một mình anh đâu… thật không phải mà…”

“Vậy muốn anh tin em thế nào đây? Em tự mình chứng minh cho anh xem đi…” Ánh mắt tính kế bị Trần Nghệ Phong cố ý ngăn trở, Tiểu Sách chỉ có thể lên tiếng trả lời bằng cách dùng sức gật đầu.

“Em chứng minh! Em chứng minh! Thế nhưng muốn em là gì nha…” Không hiểu nhìn Trần Nghệ Phong, Tiểu Sách làm bộ đáng thương hỏi.

“Hiện tại, đứng lên, ngồi lên trên bàn, cởi quần áo ra…” Trần Nghệ Phong lạnh lùng hạ mệnh lệnh.

“Hả… cởi quần áo? Ở chỗ này sao… không muốn…. Phong…” Nhìn phòng làm việc lộn xộn, nghe tiếng bước chân ở ngoài cửa, Lâm Tiểu Sách do dự lắc lắc đầu.

“Không muốn? Xem ra là em không muốn chứng minh cho anh xem rồi, vậy được thôi… quên đi…” Trần Nghệ Phong hạ thấp thanh âm để Lâm Tiểu Sách nghe được gấp đến độ không xong rồi. “Phong… em… cởi… để em chứng minh cho anh xem… ” Hoàn toàn bị ý nghĩ muốn chứng minh thế nào nên Lâm Tiểu Sách cứ như vậy mà ngơ ngác nghe theo lời của Trần Nghệ Phong đi cởi quần áo.

Ánh đèn sáng rọi chiếu vào thân thể lộ ra trọn vẹn của Lâm Tiểu Sách, phản xạ ra nhàn nhạt trong suốt, ánh sáng mãnh liệt khiến Tiểu Sách xấu hổ vươn hai tay che lấy hạ thân của mình, mang theo khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng thấp giọng nói, “Phong… tắt… đèn… đi… được… không…?”
972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 36 – ĐCKCT


Chương 36



“Yêu cầu tớ điều chỉnh lại trạng thái làm việc, bằng không…” Trần Nghệ Phong không thèm để ý ở trong lòng, đột nhiên một ý nghĩ chợt loé lên, “Ha ha ha… đúng rồi! Bằng không… tớ liền từ chức!!” Trải qua mấy ngày âm trầm gần đây, cuối cùng tinh thần của Trần Nghệ Phong cũng trở nên phấn chấn hơn.

“Nghệ Phong! Đừng tự tạo áp lực quá lớn cho mình… cậu muốn khóc thì cứ khóc ra đi, đừng làm tớ sợ!” Vĩ Lăng bị biến hóa thình lình của Trần Nghệ Phong dọa sợ, liên tục an ủi.

“Lăng! Cảm ơn! Tớ đã biết cách tìm được Tiểu Sách rồi.” Trần Nghệ Phong nói xong câu kế tiếp liền phóng đi như một cơn gió.

“Hả? A! Nghệ Phong… cậu…” Vĩ Lăng còn chưa phản ứng kịp, chợt nghe tiếng đóng cửa lại.

Lộ ra tin bí mật Tổng giám đốc ‘Phong Thành’ nộp đơn xin từ chức đây là phương pháp mà cậu nói?” Vĩ Lăng ném tờ báo lên bàn, “Cậu có tính tới chuyện khi cậu đưa đơn từ chức lên, bên phía công ty sẽ có phản ứng gì sao?” Vĩ Lăng gào thét.

“Ngược lại tôi thấy đó cũng là một biện pháp hay!” Hạ Sảng cầm lấy tờ báo, “Ừm… viết không tồi, cái tin này tôi còn chưa biết nữa đó!”

“Chỉ có như vậy mới có thể ép Tiểu Sách ra mặt, vốn dĩ chính là bởi vì lo lắng cho tớ nên em ấy mới bỏ trốn, nếu để cho em ấy thấy cái tin này, nhất định sẽ hiện thân!” Trần Nghệ Phong không che giấu được vui sướng nói.

“Tiểu Sách cái thằng nhóc này, nhất định sẽ khóc tới chết đi…” Hạ Sảng nhìn qua tin tức được đăng trên báo lành lạnh nói.

“Theo như có người tiết lộ, chuyện lần này của Tổng giám đốc công ty ‘Phong Thành’ cũng không phải là do bị công ty khác nhúng tay vào, mà là tự bản thân khổ sở vì tình, đến nỗi khiến cho công ty tổn thất làm giảm giá cổ phiếu tới mức thấp nhất, bị công ty ra lệnh yêu cầu tạm rời cương vị công tác mà tạo thành.” Lâm Tiểu Sách mắt đầy lệ đọc nội dung trong báo.

“Phong, tại sao? Tại sao lại như vậy? Tại sao anh lại ngốc thế chứ?” Thấy nước mắt dần dần thấm ướt tờ báo, lòng của Tiểu Sách càng thêm đau đớn, nghĩ đến hiện tại có thể Trần Nghệ Phong sẽ gặp phải thực tế tàn khốc nhất, Tiểu Sách cũng không ngồi yên được nữa, đứng dậy xông ra ngoài cửa.

Phía dưới tòa nhà Tập đoàn ‘Phong Thành’ xuất hiện một thân ảnh mảnh khảnh của một cậu trai, tựa như cậu sợ bị người khác nhìn thấy, cúi đầu không ngừng nhìn chung quanh, thấy không có ai chú ý tới mình, liền nghiêng người lách vào cầu thang. Không sai, đó chính là Lâm Tiểu Sách, nhịn không được thống khổ trong lòng, lại càng không nỡ bỏ mặc Trần Nghệ Phong khổ sở một mình, Tiểu Sách thầm nghĩ muốn yên lặng liếc nhìn người yêu, yên lặng lo lắng cho anh.

Lét lút đi tới phòng làm việc của Trần Nghệ Phong, chỉ thấy cửa được mở rộng ra, trong phòng khắp nơi đều là đồ đạc tán loạn, ngay cả trên bàn làm việc chỗ vốn dùng để đặt văn kiện cũng bị giấy vụn chiếm cứ. Lâm Tiểu Sách không ngừng tìm kiếm, lại không tìm thấy Trần Nghệ Phong “Lẽ nào… Phong… đã bị công ty đuổi đi rồi sao?”

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Tiểu Sách tràn đầy lo lắng, căn bản không có chú ý tới cánh cửa ở phía sau đang nhẹ nhàng đóng lại.

“Phong… anh đi nơi nào rồi… Phong… em rất nhớ anh… Phong…” Nhìn một phòng bừa bãi, Tiểu Sách cũng không nhịn được thống khổ trong mấy ngày qua, đau đớn khóc lên, “Phong… rất nhớ anh… rất nhớ anh… tại sao… tại sao anh lại…”

“Thống khổ như thế, tại sao còn muốn rời đi?” Thanh âm trầm thấp nhẹ nhàng vang lên từ phía sau Lâm Tiểu Sách.
972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 35 – ĐCKCT


Chương 35



Vội vã trở về Hạ Sảng và Vĩ Lăng vừa vào cửa liền thấy Trần Nghệ Phong như bức tượng ngồi ở cửa không nhúc nhích. Vĩ Lăng xông lên xách cổ áo của anh lên, “Cậu cứ ngồi yên như vậy có tác dụng gì sao?”

Hạ Sảng đi tới cái gì cũng chưa nói mà chỉ vươn chân đá về phía Trần Nghệ Phong, “Đau không? Khẳng định so với anh thì Tiểu Sách còn đau hơn nữa đó, anh có biết không, cậu ấy yêu anh thật nhiều năm, nhìn anh cười, khóc vì anh, cùng anh đau khổ, hiện tại khẳng định so với anh cậu ấy còn đau hơn rất nhiều!”

Như được thức tỉnh, Trần Nghệ Phong chợt tỉnh táo lại, Tiểu Sách yêu mình hơn bất cứ thứ gì trên đời nếu như đã quyết định rời đi, cái loại đau đớn dằn vặt này sao em ấy có thể chịu nổi.

“Cảm ơn… Hạ Sảng! Tôi muốn đi tìm Tiểu Sách về, lần này đến lượt tôi cướp lại em ấy!” Trần Nghệ Phong hồi thần nói. Bất quá tuy rằng đã hạ quyết tâm muốn tìm Lâm Tiểu Sách về, thế nhưng anh không biết nên bắt đầu như thế nào, Trần Nghệ Phong chỉ có thể hỏi Hạ Sảng “Cậu có biết Tiểu Sách còn người thân nào không?” Thấy Hạ Sảng lắc đầu, tim của Trần Nghệ Phong tựa như rơi xuống hầm băng, nhanh chóng trở nên lạnh lẽo.

“Tiểu Sách, em sẽ đi đâu… sẽ đến chỗ nào…” Sau khi Trần Nghệ Phong đau lòng rời đi, vẫn cứ lái xe không có mục đích, anh biết nhất định là Tiểu Sách đã nghe thấy cái gì đó nên mới rời đi, đột nhiên một ý nghĩ chợt loé lên khiến anh tỉnh táo lại, “Hác Bằng?”

Một lần nữa trở lại Hác gia, Trần Nghệ Phong mang theo sắc mặt âm trầm đi tìm Hác Bằng, “Nghệ Phong! Anh đã quay lại rồi!” Hác Giai muốn tiến lên ôm lấy anh, lại bị Trần Nghệ Phong lạnh lùng đẩy ra, “Bác Hác, có phải bác đã nói gì với Tiểu Sách rồi đúng không?”

“Hả? Nghệ Phong, con nói cái gì vậy… căn bản là bác không quen biết cái người tên là Tiểu Sách mà!” Hác Bằng trợn trắng mắt nói dối.

“Bác Hác, tôi tôn trọng ông là trưởng bối nên mới hỏi ông như vậy, nếu như trí nhớ của ông thật sự không tốt, vậy tôi đây chỉ thể giúp ông hồi tưởng lại một chút, chẳng hạn như, vụ điều tra hối lộ thương nghiệp!” Trần Nghệ Phong trầm trầm nói, giọng nói lạnh như băng có thể khiến Hác Bằng không tự chủ mà rùng mình một cái.

“Nghệ Phong, lời này không thể nói lung tung, con… con… con… có chứng cứ gì!” Hác Bằng liều mạng cắn môi, không tự chủ được mà lau đi mồ hôi trên trán.

“Đương nhiên, tôi không chỉ có chứng cứ, hơn nữa còn biết ông thúc đẩy hôn sự giữa tôi và Hác Giai cũng là vì muốn lợi dùng thân phận của tôi giúp ông xoay vòng vốn!” Trần Nghệ Phong lấy máy vi tính xách tay tùy thân ra ném tới trước mặt Hác Bằng.

Tư liệu được mở ra ghi rõ thời điểm Hác Bằng thiếu hụt công khoản và kim ngạch. “Con… con… con biết chuyện này từ khi nào?” Hác Bằng sợ đến mức té ngã trên ghế sa lon, run rẩy hỏi.

“Từ sau khi Hác Giai cho người đánh Tiểu Sách, tôi đã bắt đầu điều tra ông!” Ánh mắt lạnh lùng bắn về phía Hác Giai ở bên cạnh. “Ông đã nhớ mình nói với Tiểu Sách cái gì chưa?”

“Bọn bây đúng là đồ điên… đồ điên… ha hả… mày vì nó mà làm đến độ này… còn nó thì sao… ha ha ha!” Hác Bằng biết vị trí của mình đã mất, ông phát ra tiếng cười thê lương.

Giữa những lời rời rạc của Hác Bằng, nhất thời Trần Nghệ Phong hiểu được tâm tình trước đây của Tiểu Sách, cực độ đau lòng rời khỏi Hác gia.

“Reng…” Trần Nghệ Phong máy móc lấy điện thoại ra, “Alo, không có, là Hác Bằng làm, không biết.” Cúp điện thoại của Hạ Sảng, anh tìm kiếm vô hướng ở trên đường.

Liên tiếp vài ngày, Trần Nghệ Phong ngoại trừ công tác còn lại đều là lái xe trên đường không ngừng tìm kiếm, chỉ cần là bóng lưng thoạt nhìn giống với Tiểu Sách, anh đều sẽ xông lên lôi kéo người ta. Vĩ Lăng nhìn thấy Trần Nghệ Phong gần như điên cuồng, hoàn toàn không có cách nào, bởi vì anh ta cũng đã từng trải nghiệm qua loại thống khổ cực độ này.

Bởi vì thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, Trần Nghệ Phong dị thường gầy gò đến mức dọa người, cả người đều tản mát ra trạng thái thất thần, cứ thế khiến cho cấp cao của công ty phải tìm đến anh nói chuyện. “Nghệ Phong, mấy lão già kia không có nói gì với cậu chứ?”

“Yêu cầu tớ điều chỉnh lại trạng thái làm việc, bằng không…”
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 34 – ĐCKCT


Chương 34



“Vậy sao? Con chắc chứ? Con có từng nghĩ tới, nếu như bác nói chuyện con là đồng tính luyến ái với cấp trên của công ty con, để bảo vệ hình tượng công ty, để bảo vệ danh dự đại chúng, để bảo vệ cổ phiếu công ty không bị trượt giá, bọn họ còn có thể để con thăng chức sao? Đến lúc đó có thể là ngay cả ‘Phong Thành’ đều không trụ nổi nữa, như vậy cũng quan trọng sao?”

Nghe đến mấy câu này, trên khuôn mặt tuấn dật của Trần Nghệ Phong xuất hiện loại biểu tình khác. “Bác trai cho là tôi sẽ vì những thứ danh lợi này mà chia tay Tiểu Sách sao, bởi vì đối với người bình thường mà nói có thể tiến vào cấp cao của ‘Phong Thành’ tuyệt đối chỉ là ước mơ của cả đời người sao, bất quá… xin lỗi! Tôi không có hứng thú đối với những thứ đó, từ đầu tới cuối tôi yêu đều là Lâm Tiểu Sách, cái người chút ngốc, có chút ngây ngô, hơn nữa sẽ không chỉ tiếp cận tôi vì danh lợi!”

Sắc mặt của Hác Bằng trở nên có chút xấu xí, “Con phải suy nghĩ cho kỹ, đừng để xúc động nhất thời khiến cho đầu óc trở nên mụ mị…”

“Cám ơn bác trai đã quan tâm, lời muốn nói Nghệ Phong đều đã nói xong rồi… thật sự xin lỗi Giai Giai, hi vọng sau này chúng ta vẫn là bạn bè!” Một câu cuối cùng là nói với Hác Giai, nhưng ban nãy, Hác Giai đã bị lời nói của Trần Nghệ Phong khiến cho chấn động đến mức không thể phát ra tiếng.

“Trần Nghệ Phong… cậu đừng có mà hối hận… vì hành động hôm nay.” Trần Nghệ Phong nhanh chóng rời khỏi nhưng vẫn còn có thể nghe được thanh âm già nua của Hác Bằng đang gào thét.

Lái xe chạy tới chỗ ở của Hạ Sảng, Trần Nghệ Phong không kịp chờ đợi muốn ôm lấy Tiểu Sách yêu dấu, đế mình cảm nhận được sự ấm áp của em, nghe thấy thanh âm ngọt ngào kêu tên mình, nhớ đến đây, anh không khỏi tăng nhanh tốc độ.

“Tiểu Sách… Tiểu Sách… anh tới đón em… Tiểu Sách… Hạ Sảng… có ai ở nhà không?” Đột nhiên đáy lòng Trần Nghệ Phong hơi kinh ngạc một chút, cuống quít lấy điện thoại ra gọi cho Hạ Sảng, “Hạ Sảng, cậu và Tiểu Sách ở cùng một chỗ chứ?” Ôm lấy khát vọng cực độ, Trần Nghệ Phong mong muốn nhận được câu trả lời khẳng định.

Bất quá tựa như thượng đế cũng không nghe thấy lời cầu nguyện của anh, Hạ Sảng ở phía bên kia nói “Tiểu Sách? Không phải cậu ấy đang ở một mình trong nhà sao? Lẽ nào trong nhà không có ai? Anh đã đến rồi hả?”

Những câu tiếp theo Trần Nghệ Phong đều không nghe lọt vào tai, nhìn về phía cánh cửa đang đóng chặt, anh hi vọng tất cả đều không phải như anh tưởng tượng. Điện thoại vừa mới cúp lại vang lên, “Trần Nghệ Phong, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi, sao anh lại cúp điện thoại, Tiểu Sách đâu?”

“Không thấy, không thấy, tôi cũng không biết em ấy đi nơi nào nữa!” Lẩm bẩm nói vài câu qua điện thoại, Trần Nghệ Phong suy sụp ngồi ở cửa.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 33 – ĐCKCT


Chương 33



“Giai Giai, bác trai còn chưa về sao? Nếu không, anh đi về trước, chờ lần sau lúc bác trai rảnh rỗi anh sẽ đến!” Dứt lời Trần Nghệ Phong dự định đứng dậy.

“Ây da!” Hác Giai hốt hoảng vội vàng đứng dậy muốn ngăn cản anh, nhưng không nghĩ đến bị va vào bàn, ả thuận thế liền bám vào người của Trần Nghệ Phong. “Nghệ Phong, đau quá nha… bị trặc chân rồi…” Bộ dáng vờ như muốn khóc, khiến cho Trần Nghệ Phong cũng không tiện lập tức đẩy ra.

“Để anh đỡ em nằm lên giường đi!” Hác Giai cúi đầu thoáng bật cười, cuối cùng cũng có thể giữ ảnh lại, nếu không còn thật không biết sẽ ra sao đâu.

“Tốt hơn rồi… cám ơn anh nhiều nha…” Hác Giai mềm mại dựa vào lồng ngực rộng lớn của nam nhân ngọt ngào nói.

“Xem ra ba trở về thật không đúng lúc nha, vợ chồng son các con, tiếp tục tiếp tục đi, ba chờ các con, cứ từ từ đừng vội.” Thanh âm của Hác Bằng vang lên từ ngoài cửa.

“Bác trai à, xem ra là do người hiểu lầm rồi, bọn con không có làm gì cả, Giai Giai bị trặc chân, con chỉ muốn đỡ cô ấy ngồi nghỉ thôi.” Trần Nghệ Phong nói.

“Ha ha, không cần phải giải thích đâu, bác biết bác biết.” Khẩu khí rõ ràng muốn cố ý xuyên tạc lời nói của Trần Nghệ Phong.

Trần Nghệ Phong cũng không muốn lại bàn tiếp về vấn đề này, thế là mở miệng nói, “Bác trai, ngày hôm nay con tới đây là có chút việc muốn nói với bác.”

“Vừa lúc, vừa lúc, bác cũng có chuyện muốn nói với con, nếu không cứ để bác nói trước đi, con cũng biết người lớn tuổi trí nhớ không được tốt, lỡ đâu quên mất sẽ không tốt.” Hác Bằng nói.

“Vậy cũng được! Bác trai muốn nói cái gì?” Trần Nghệ Phong không có cách nào khác chỉ có thể nhường ông.

“Con và Giai Giai đã hẹn hò rất lâu rồi, bác muốn tìm một thời gian tốt tổ chức hôn lễ, về phía cha mẹ con đều là người dễ nói chuyện, mặc kệ chuyện của con, con có thể tự mình làm chủ đi!”

“Bác trai! Con…”

“Người trẻ tuổi, đừng nên chơi bời quá mức nha, chờ bác nói cho xong cái đã!”

“Không phải… bác trai…”

“Được rồi, bác biết trong lòng con rất cao hứng, thế nhưng chờ bác nói xong rồi con hãy nói.”

“Bác là nhớ khả năng trong công ty có gởi cho con một bản báo cáo đi, đây cũng chính là cơ hội tốt để con có thể giữ lấy phần cổ phần cao nhất của công ty, bác nghĩ nhất định chuyện này là một tin tức tốt với con, cho nên bác nghĩ vào hôm nay liền bàn bạc với con về chuyejn hôn sự, đó chính là song hỷ lâm môn.”

“Bác trai, con biết chuyện bản báo cáo, bất quá đối với cái loại bí mật thương nghiệp này làm thế nào mà bác trai biết được, con cũng không có hứng thú muốn biết, thế nhưng, đối với hôn lễ, con chỉ có thể nói: “Xin lỗi! Bởi vì người con yêu không phải là lệnh thiên kim, xin lỗi!”

“Là bởi vì Lâm Tiểu Sách sao?” Mới vừa rồi Hác Bằng còn dùng thanh âm hiền lành hòa ái đột nhiên biến thành có chút nghiêm khắc.

“Thiết nghĩ khẳng định bác trai cũng biết đi, đúng vậy… người con yêu chính là em ấy, cho nên không thể đáp ứng yêu cầu của bác được.”
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 32 – ĐCKCT



Chương 32



“Xin hỏi… ông tìm ai?” Nhìn nam nhân trước mặt, Tiểu Sách vẫn lễ phép hỏi thăm.

“Tôi đến tìm cậu đó, Lâm Tiểu Sách!” Ngữ khí khẳng định khiến Tiểu Sách càng thêm giật mình, “Ông tìm tôi? Thế nhưng tôi không biết ông, còn nữa tại sao ông lại biết tên của tôi?”

“Có thể mời tôi vào phòng rồi nói được không, cậu cũng biết người đã có tuổi, đi đứng không quá thuận lợi.”

“Ồ, mời vào.” Tiểu Sách hoàn toàn không đề phòng mà tránh sang một bên mời Hác Bằng vào nhà.

“Ừm, ông tìm tôi có việc sao.” Tiểu Sách hỏi Hác Bằng vừa vào cửa liền nhìn trái nhìn phải.

Xác định trong nhà không có ai, lúc này Hác Bằng mới mở miệng nói, “Tôi là cha của Hác Giai.”

“A…” Nghe thấy cái tên này, sắc mặt của Tiểu Sách liền thay đổi một chút, hai tay cũng không tự chủ được mà đan chặt vào nhau. Thấy tình hình như vậy, Hác Bằng yên tâm cười cười, ban đầu còn tưởng rằng Lâm Tiểu Sách này rất khó đối phó, kết quả là lúc gặp mới thấy vượt qua tưởng tượng của mình.

“Hôm nay tôi tới đây, là muốn kêu cậu chia tay Trần Nghệ Phong!” Hác Bằng đi thẳng vào vấn đề nói ra mục đích của mình.

“Xin lỗi… thực sự xin lỗi…” Tiểu Sách cúi đầu nói, “Xin lỗi… tôi không thể… tôi không làm vậy được… xin lỗi…”

Hác Bằng có chút tức giận, theo ông thấy, đơn độc đàm phán với Lâm Tiểu Sách so với việc tìm người đến đánh nó một trận có tác dụng hơn nhiều, huống chi một thằng nhóc con cũng sẽ không phải là đối thủ của ông.

“Không làm được? Sao lại không làm được, vì cái gì cậu không làm được, cậu cho mình là ai?” Do bị cự tuyệt nên Hác Bằng có chút tức giận, cố ý gây sự nói.

“Xin lỗi, thực sự là tôi không làm được, tôi yêu anh ấy, so với bất kỳ người nào đều yêu anh ấy hơn, cho nên, xin lỗi.” Tiểu Sách cảm thấy bất đắc dĩ chỉ có thể không ngừng nói ra hai chữ xin lỗi.

“Cậu yêu Nghệ Phong, vậy cậu có từng nghĩ đến những người khác không, chẳng hạn như con gái của tôi, bọn chúng đã hẹn hò lâu như thế, dựa vào cái gì cậu vừa mới đến, liền cướp đi hạnh phúc của con bé?”

Cảm giác tội lỗi mà bản thân cố kiềm nén trong lòng bấy lâu nay đã bị người khác khai phá ra, Tiểu Sách vẫn không chịu nói ra người đã thương tổn mình chính là vì muốn chuộc tội, ở trong lòng cậu vẫn cho rằng cũng là bởi vì sự hiện diện của mình nên mới khiến cho Trần Nghệ Phong chia tay với Hác Giai.

“Tôi biết, tôi biết, thế nhưng, tôi không thể chia tay Nghệ Phong, không thể…” Tuy rằng trong lòng đã từng tự trách rất nhiều, nhưng là vì người yêu, Lâm Tiểu Sách vẫn kiên trì giữ vững lập trường của mình.

“Cậu yêu Nghệ Phong?” Lão cáo già Hác Bằng nhìn thấu sự tự trách trong lòng Tiểu Sách, càng tăng cường dụ dỗ. “Cậu xác định cậu thật sự yêu cậu ta sao?” Cố ý nói đến loại trình độ này.

“Nếu cậu thật sự yêu Nghệ Phong, vậy cậu đã từng nghĩ cho nó chưa?” Hác Bằng dời dời thân thể, dự định nói tiếp, sau đó bất ngờ cầm lấy đĩa GV được kẹp giữa ghế salon.

“Cậu cho rằng bộ dáng hiện tại của hai người chính là tình yêu sao? Cậu có nghĩ tới tương lai sau này của Nghệ Phong hay không? Chẳng hạn như tiền đồ của nó, chẳng hạn như con cái của nó, cậu cho là cuộc sống cũng đơn giản như đĩa phim mà cậu coi sao?” Hác Bằng khinh bỉ giơ vật trong tay lên.

Hác Bằng nói như sét đánh thẳng đâm vào lòng của Tiểu Sách, quả thực, bản thân mình phi thường yêu Trần Nghệ Phong, yêu đến mức có thể buông tha chính mình, buông tha tất cả, thế nhưng, nghĩ đến anh sẽ vì đáp lại tình yêu của mình, hoặc là bị buộc buông tha bản thân, buông tha tất cả, Lâm Tiểu Sách liền cảm thấy đau lòng đến không thể chịu đựng nổi, cậu không muốn trở thành gánh nặng của người yêu, cho nên, lần này, cậu quyết định, phải bảo vệ người yêu của mình.

“Cậu suy nghĩ sao rồi.” Rõ ràng nhìn thấu sự dao động của Tiểu Sách, Hác Bằng lại bỏ thêm một câu, “Tôi cũng biết là cậu yêu nó, nhưng tình yêu của cậu không thể thành lập trên sự hi sinh của đối phương được.”

Không tiếp tục để ý tới lời Hác Bằng nói, Tiểu Sách lễ độ mời ông về, ngồi lên ghế sa lon. Hồi tưởng những ký ức giữa mình và Nghệ Phong từng chút từng chút một, trên mặt rưng rưng nước mắt nhưng lại nở ra một nụ cười tuyệt mỹ.
972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 31 – ĐCKCT


Chương 31



Sau khi trở lại phòng làm việc, Trần Nghệ Phong cầm điện thoại lên, hẹn giờ đến nhà Hác Giai ăn, ở đầu điện thoại bên kia ả nghe thấy vậy liền dị thường vui vẻ, Trần Nghệ Phong lại lạnh lùng cúp máy, trong lòng thầm tính toán.

“Ba ơi, ba có nghe không? Nghệ Phong muốn tới nhà của chúng ta, như vậy dễ xử lý rồi, khẳng định ảnh cũng chỉ vui đùa một chút với cái thằng nhóc Lâm Tiểu Sách kia mà thôi, bằng không một đại nam nhân sao lại chấp nhận ôm một nam nhân khác.”

Hác Bằng cũng không có trả lời, chỉ nhìn phần báo cáo trong tay như có điều suy nghĩ. “Ngày mai con cứ bắt chuyện với nó trước, tối nay ba phải về, đến lúc đó sẽ nói chuyện sau.” Qua một lát lão nhân mới nói.

“Ba, có phải ba đã có chủ ý gì rồi không, nói cho con biết đi, nói cho con biết đi!” Hác Giai dựa sát vào nói.

“Nữ nhân thì lo chuyện của nữ nhân là được rồi, bớt quản chuyện của nam nhân đi!” Hác Bằng lạnh lùng đứng dậy nói, sau đó đi ra ngoài.

“Sảng Sảng, cậu mất hứng sao?” Cuối cùng Tiểu Sách trì độn cũng phát hiện ra dị trạng liền quan tâm hỏi.

“Không có, nhưng cậu thì có đó, tại sao lại không chịu nói cho Trần Nghệ Phong biết người nào đã làm cậu bị thương? Cậu đang lo lắng, hay là sợ hãi vậy.” Hạ Sảng hỏi.

“Không… không… không phải… đều không phải… Sảng Sảng… đừng ép tớ mà… nha… cậu là bạn thân nhất của tớ mà… đừng ép tớ nữa… nha nha nha…” Kỳ thực nội tâm vẫn rất thống khổ thế nhưng Tiểu Sách lại liều mạng lắc đầu nói.

“Được rồi, được rồi, Tiểu Sách, tớ không ép cậu đâu, cậu đừng loạn lên, bình tĩnh lại đi.” Khẽ vỗ về đầu của Tiểu Sách, giúp Tiểu Sách đang rối loạn yên tĩnh lại.

Đúng lúc này, điện thoại vang lên, Hạ Sảng có chút tức giận nhìn điện thoại quấy rầy đến Tiểu Sách, “Alo, là anh hả! Tôi đã biết, ừm, được rồi.” Ngữ khí khó nghe cúp điện thoại, vừa lúc chống lại cặp mắt đen như mực của Tiểu Sách, “Tiểu Sách, tớ phải ra ngoài một chuyến, trái lại cậu cứ ngây ngốc ở nhà đi, không được ra khỏi cửa, không được mở cửa cho người lạ, không cho người lạ vào nhà, nhớ kỹ đó!” Lưu loát tuôn ra một tràng, cuối cùng Hạ Sảng bị Lâm Tiểu Sách đẩy ra cửa.

“Tớ mới không phải con nít đâu, còn cần cậu nói những cái này sao?” Tiểu Sách bĩu môi đóng cửa lại, chỉ có một mình nên cậu dự định lục lại mấy bộ GV đã bị bỏ phế bấy lâu nay.

Giữa lúc Tiểu Sách đang chảy nước miếng vì kích thước của diễn viên trong hình thì bên ngoài vang lên tiếng đập cửa.”Đến đây, đến đây.” Luống cuống tay chân cho rằng Sảng Sảng đã về, Tiểu Sách rút đĩa phim ra tùy ý nhét vào khe hở của ghế salon.

“Đến rồi đây ~” Chạy chậm tới cửa, hoàn toàn đã quên lời Hạ Sảng dặn dò trước khi đi.

“Đến đây ~” Cửa chợt mở, có một nam nhân hoàn toàn xa lạ đang đứng bên ngoài. “Hửm, ông tìm ai?” Tiểu Sách ngốc lăng lăng hỏi.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 30 – ĐCKCT


Chương 30



Hác Giai tiến vào khiến cho Lâm Tiểu Sách sợ đến mức vội vã đứng dậy khỏi người Trần Nghệ Phong, đứng qua một bên, “Hác tiểu thư…”

Hác Giai liếc Lâm Tiểu Sách một cái, đi thẳng tới Trần Nghệ Phong để Lâm Tiểu Sách đứng ở phía sau, thân thiết kéo lấy cánh tay của Trần Nghệ Phong, “Nghệ Phong, đã lâu rồi anh chưa đến nhà của em, ba em rất nhớ anh đó ~”

Trần Nghệ Phong nhìn Tiểu Sách không nói gì mà lùi qua một bên, đau lòng muốn kéo tay cậu lại, thế nhưng nghĩ đến còn chuyện chưa xử lý xong, anh chỉ yên lặng nghe Hác Giai tự nói chuyện một mình.

“Được rồi, Giai Giai, anh đã biết, ngày mai anh sẽ đến, thế nhưng hiện tại anh phải ký hết văn kiện, cho nên không thể tiễn em, tự em về được chứ?” Trần Nghệ Phong tận lực nói bằng một giọng bình tĩnh.

Hác Giai vốn còn muốn tiếp tục nhưng khi nhìn thấy biểu tình muốn đuổi khách của Trần Nghệ Phong, ả chỉ có thể căm hận liếc mắt nhìn Lâm Tiểu Sách, xoay người ra về.

“Tiểu Sách, em còn chưa muốn nói cái người đã thương tổn em kia là ai sao?” Đột nhiên hỏi tới vấn đề này, khiến Tiểu Sách sửng sốt một chút, lập tức cúi đầu không đáp lời.

“Anh đã biết! Anh đã nói sẽ không ép em! Chỉ cần em vui vẻ là được rồi!” Vươn tay kéo Tiểu Sách đang cúi đầu vào lòng, để đầu cậu dựa vào tim mình nghe nhịp đập của nó, “Tiểu Sách, chỉ cần là chuyện em không muốn, anh sẽ không để em làm, anh sẽ làm cho cả đời em đều được hạnh phúc như vậy!”

Dịch thể ướt át từ từ lan rộng ra trong lồng ngực của Trần Nghệ Phong, Trần Nghệ Phong chỉ là ôm lấy thiên hạ trước người thật chặt, để cậu có thể nghe tiếng tim đập của anh.

“Phong, em muốn trở về một chuyến, đã lâu rồi không có về nhà, muốn thăm Sảng Sảng một chút, có được không?” Qua thật lâu sau, Lâm Tiểu Sách nâng lên vành mắt hồng hồng nhìn Trần Nghệ Phong.

Cúi đầu hôn lên mắt của Tiểu Sách, Trần Nghệ Phong yêu thương xoa xoa đầu cậu: “Được rồi, trở về một chuyến đi, bên anh cũng có chút chuyện cần phải xử lý một chút, đến lúc đó anh sẽ đến đón em về!”

“Dạ, cám ơn anh.”

“Bé ngốc, đối với anh mà còn nói cảm ơn cái gì chứ.”

“Sảng Sảng ~ Sảng Sảng ~ Sảng Sảng ~ Sảng Sảng ~” Tiểu Sách vừa mới vào của liền dùng âm thanh lớn không tả xiết kêu lên.

“Lâm Tiểu Sách, nếu như cậu còn dám dùng loại ngữ điệu này kêu tên của tớ nữa, tớ sẽ quăng cậu vào trong nồi hầm luôn đấy.”

“Sảng Sảng, Sảng Sảng, tớ rất nhớ cậu, thật sự rất nhớ rất nhớ cậu.” Lâm Tiểu Sách vừa nhìn thấy Hạ Sảng cả người liền sáp qua.

“Cách tớ xa một chút, tớ cũng không muốn là người đầu tiên bị ném vào trong nồi đâu!” Hạ Sảng tựa ở cạnh cửa lành lạnh nhìn sang Trần Nghệ Phong đứng phía sau Tiểu Sách nói.

“Ừm, Hạ Sảng, tôi có chút chuyện cần phải xử lý, trước hết sẽ để Tiểu Sách ở lại đây.” Trần Nghệ Phong trước sau vẫn không nhìn thấu được cái người bạn thân này của Lâm Tiểu Sách, cứ luôn cảm thấy người này không bình thường giống như bề ngoài.

“Phía tôi không thành vấn đề, nhưng thật ra là anh đó, nhất định phải xử lý mọi chuyện cho tốt!” Hạ Sảng cưng chiều vỗ vỗ đầu Tiểu Sách.

“Ừm!” Trần Nghệ Phong cúi đầu hôn một cái lên trán Tiểu Sách sau đó xoay người rời khỏi.

“Sảng Sảng, chúng ta lại có thể ở cùng một chỗ rồi.” Tiểu Sách cao hứng nhìn Hạ Sảng nói, lại bỏ lỡ một tia thương cảm chợt lóe lên trong mắt Hạ Sảng.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 29 – ĐCKCT



Chương 29



Lâm Tiểu Sách tỉnh dậy, không thấy bóng dáng của người yêu ở bên cạnh, chỉ thấy mình đang mặc một chiếc áo ngủ nhẹ nhàng thoải mái còn có thân thể rõ ràng đã được tẩy sạch qua, cậu xấu hổ cúi đầu. Ánh mắt lại liếc tới tờ giấy nhỏ trên tủ đầu giường.

“Tiểu Sách, anh đến công ty trước đây, hôm nay em cũng không cần đến làm, thân thể là quan trọng hơn. Còn có, nghìn vạn lần đừng giặt drap giường nữa!” Tiểu Sách đang cầm cháo người yêu nấu trên tay ngây ngốc nở nụ cười, “Hì hì, lần trước giặt drap giường vẫn bị anh ấy phát hiện.”

Ngay lúc Tiểu Sách còn đang ngơ ngác ngồi ở nhà nhìn vào tấm drap giường, Trần Nghệ Phong ở bên kia đã tìm được chút manh mối. “Lăng, cậu tra được gì rồi?”

“Yên tâm, tiếp qua không lâu sau, bên phía Sảng Sảng sẽ gửi tin về, tuy rằng nhất định là ả làm, thế nhưng cậu cũng biết chỉ bằng chút chuyện nhỏ này cũng không đủ để buộc người đó ra tay.”

“Ừm, tớ đã biết, thế nhưng tớ không hy vọng Tiểu Sách sẽ gặp phải loại chuyện này nữa!” Trần Nghệ Phong trầm mặt nói.

“Đương nhiên, Tiểu Sách là người thân duy nhất của tôi, mới không cần đến anh nói đâu!” Hạ Sảng mới vừa vào cửa bình tĩnh nói, hoàn toàn không nhìn đến biểu tình cô đơn của Vĩ Lăng.

Trần Nghệ Phong nghe vậy liền gật đầu, cầm điện thoại lên nhấn vào dãy số quen thuộc, “Tiểu Sách, thân thể đã khá hơn chút nào chưa, đừng, ừm, vậy được rồi, anh chờ em.”

Dùng ánh mắt ý bảo hai người kia không nên làm kỳ đà cản mũi, ngón tay Trần Nghệ Phong khách khí chỉ ra cửa.

“Cái gì!! Cái thằng không biết xấu hổ kia dám mặt dày mày dạn tiến vào nhà của Nghệ Phong sao?” Một giọng nữ cao ở trong phòng yên tĩnh có vẻ đặc biệt khác thường.

“Như con mà cũng không giành nổi Trần Nghệ Phong!” Một giọng nam già dặn lên tiếng, lại thành công khiến Hác Giai ngậm miệng lại.

“Ba ơi! Làm sao đây, con thích anh ấy, nhất định phải cướp anh ấy về cho bằng được! Hơn nữa ba cũng đã nói anh ấy là đảm bảo tốt nhất có thể giúp chúng ta phát triển ‘Phong Thành’ mà.”

“Sao con có thể ngu xuẩn như vậy được chứ hả!” Lão nhân liếc ả một cái, “Loại thời điểm này cần phải dùng não, cái kiểu đi kêu người đánh thằng nhóc ấy của con, căn bản là vô dụng! Ngày mai con đi mời Trần Nghệ Phong tới dùng cơm, coi như không biết chuyện của nó và thằng nhóc kia, đến lúc đó ba sẽ có cách.” Hác Bằng nói.

“Vậy tất cả đều nhờ vào ba, nhất định con phải chiếm được Nghệ Phong!” Hác Giai nũng nịu dựa vào bên người lão nhân nói, Hác Bằng không mở miệng, thế nhưng trong cặp mắt khôn khéo cũng không chỉ đơn giản là giúp con gái chiếm được nam nhân kia.

“Phong, em tới rồi.” Tiểu Sách lộ đầu ra từ trong khe cửa, vẻ mặt xấu hổ nhìn Trần Nghệ Phong.

“Phong, em tới rồi.” Tiểu Sách nhìn nam nhân hoàn toàn không có phản ứng, nhịn không được đi tới trước mặt anh. “Phong, em… a… ” Trong nháy mắt, Lâm Tiểu Sách đã bị ôm vào một cái lồng ngực ấm áp, cảm giác quen thuộc khiến khóe miệng Tiểu Sách hơi hơi nhếch lên.

“Tiểu Sách, đang cười cái gì đó.” Trần Nghệ Phong yêu thương hôn lên khóe môi cậu.

“Ha ha, không có, không có gì cả.” Lâm Tiểu Sách xấu hổ né tránh cái hôn của người yêu, lắc lư trên thân thể của anh.

“Nhất định là Tiểu Sách đang cảm thấy rất hạnh phúc đi, còn đang cười trộm nữa kìa!” Trần Nghệ Phong cười hôn lên môi của cậu, “Hở, sao anh lại biết, sao lại biết được vậy.” Tiểu Sách giật mình nhìn anh, ngơ ngác tùy ý để đầu lưỡi linh hoạt xông vào miệng của mình.

Đầu lưỡi như một con rắn chơi đùa trong miệng Tiểu Sách, nhẹ nhàng tiếp xúc với đầu lưỡi e lệ của cậu, triền miên trao đổi nước bọt. “Ưm… Phong…” Tiểu Sách tránh thoát Trần Nghệ Phong còn chưa thỏa mãn, “Đừng mà… đây là phòng làm việc đó…”

“Đây đều là lỗi của Tiểu Sách, ai bảo em dụ dỗ anh làm chi?” Trần Nghệ Phong ra vẻ hợp lý nói, “Em? Nào có?” Tiểu Sách vươn đầu ngón tay chỉ vào mình, hoàn toàn không hiểu.

“Vậy chỗ này là sao đây?” Trần Nghệ Phong chỉ vào chỗ Tiểu Sách đang ngồi lên xuất hiện một vật thật to đội lên.

“Này… này… này… này… Phong…” Tiểu Sách ngây ngốc nhìn thẳng vào một điểm, căn bản là đã bị dọa sợ đến mức nói không ra lời.

Trần Nghệ Phong đang chuẩn bị tha Tiểu Sách vào phòng chơi trò dập lửa, lại đúng vào lúc này cửa bị mở ra.

“Nghệ Phong ~ ngày mai anh có rảnh không? Ba em mời anh đến nhà của em ăn cơm đó ~”
972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 28 – ĐCKCT (H)


Chương 28



Thả chậm lại lực đạo và tốc độ khiến Lâm Tiểu Sách thoải mái thở dài, từ từ hạ thắt lưng xuống giường, thế nhưng hai bàn tay to của Trần Nghệ Phong vẫn vững vàng dán ở phía trên, cố định để mỗi một lần nam căn thâm nhập đều không thể lùi ra sau.

“Ưm… Phong… ưm… Phong… nhanh… chút… nhanh… chút nữa…”Tuy rằng luật động nhu hòa như vậy khiến Tiểu Sách rất thoải mái, thế nhưng muốn giải phóng triệt để dục vọng trong cơ thể không những chưa được kiềm hãm lại mà còn bùng nổ hơn rất nhiều.

“Muốn sao?” Trần Nghệ Phong thưởng thức ngọc bổng phía trước của Tiểu Sách đã ướt đẫm thành một mảnh, nhè nhẹ ma sát lên đó, “Để cho chỗ này bẩn thành như vậy, không phải là muốn anh trừng phạt đó chứ.”

Đỉnh ngọc bổng nhạy cảm bị ngón tay thô ráp của Trần Nghệ Phong đùa bỡn, phun ra càng nhiều dịch thể, Tiểu Sách rưng rưng hai mắt nói: “Phong… cầu anh… đừng… nhanh… nhanh…” Bộ dáng Tiểu Sách không đạt được giải phóng thoạt nhìn mê người không gì sánh được.

“Ha ha, nhanh lên một chút sao.” Trần Nghệ Phong dùng ngón tay bún một cái lên nam căn nhếch lên đã lâu, hài lòng nghe được thanh âm rên rỉ của Tiểu Sách. “Muốn, liền cho em.”

Trần Nghệ Phong cúi người đem nam căn đang cương cứng thối lui đến miệng huyệt sau đó thoáng cái sáp đến chỗ sâu nhất, vang lên một tiếng “bẹp”, dâm dịch thấm ướt giúp cho nam căn không trở ngại chút nào trượt đi vào, “A… a… quá… quá… quá dài… Phong… vào… vào thật sâu… a…”

Phảng phất như bị chạm vào nội tạng, Lâm Tiểu Sách bắt đầu lớn tiếng rên rỉ, Trần Nghệ Phong nghe thấy lãng thanh của Tiểu Sách, càng tăng thêm lực đạo cắm vào, mỗi một lần cắm vào dường như muốn chen cả phần tinh hoàn đi vào luôn.

“Tiểu Sách… thật chặt… tiểu huyệt của em… thật chặt… sắp kẹp đứt rồi…” Trần Nghệ Phong ra sức đâm vào điểm G khiến Tiểu Sách điên cuồng, xúc động muốn bắn tinh khiến động tác của anh càng thêm kịch liệt.

“Phong… Phong… chậm… chậm lại… đừng… chậm… chút…” Bị đâm đến mức thanh âm của Tiểu Sách phải phá thành mảnh nhỏ khiến cho người khác nghe vào càng giống như là muốn bị lăng nhục, “Phong… quá sâu… quá…”

Nam căn ra sức di chuyển ở trong tiểu huyệt, trước sau đều đâm trúng vào cái điểm kia, “A… Phong… thật là thoải mái… thật… thoải mái…” Trên gương mặt đỏ ửng che kín biểu tình sắp đạt cao trào, ánh mắt rời rạc nhìn nam nhân đang chạy nước rút trên người mình.

“Thoải mái đi… Tiểu Sách… lần này… chúng ta… cùng nhau…” Nhắm ngay điểm kia, Trần Nghệ Phong bắt đầu mãnh liệt vận động trừu sáp, mỗi lần đều nhấc Tiểu Sách lên khỏi giường, “A… Phong… muốn chết… nhanh… muốn chết… Phong… a… a…”

Trong nháy mắt, ngọc bổng tinh xảo phấn hồng của Tiểu Sách đang nhếch cao liền bắn ra tinh dịch cao trào, theo cao trào mà trở nên hư thoát, Tiểu Sách buộc chặt hậu huyệt kẹp lại một cái, “Hmm… Ưm… Tiểu Sách…” Cuối cùng Trần Nghệ Phong cũng thất thủ tinh quan, đưa dịch thể đậm đặc nóng hổi vào tiểu huyệt.

“Ưm…” Tiểu Sách khởi động thân thể xụi lơ tự đưa đôi môi đỏ tươi của mình đến bên môi Trần Nghệ Phong, “Phong…” Chính xác hôn lên khóe miệng Tiểu Sách, Trần Nghệ Phong chậm rãi ôn tồn chơi đùa với đầu lưỡi đinh hương đáng yêu.

“Thật… thoải mái…” Vào lúc Tiểu Sách buông ra môi của Trần Nghệ Phong đồng thời tràn ra một tiếng rên rỉ, liền lâm vào trạng thái ngủ mê man.

“Tiểu Sách… anh yêu em… yêu rất nhiều… nhiều đến mức em không thể nào biết được đâu…” Trần Nghệ Phong nhìn gương mặt đang ngủ say của Tiểu Sách thâm tình nói, hồi tưởng lại lần dụ dỗ từ ban đầu đến bây giờ đã lưỡng tình tương duyệt, ngay cả anh cũng không biết được rằng bản thân mình sẽ đi yêu một nam nhân khác, ngược lại càng là yêu nhiều như thế.

“Anh sẽ không buông tay… cho dù có trở ngại lớn hơn nữa… cũng không thể nào…” Ngón tay chuyển động trên gương mặt ướt đẫm mồ hôi của Tiểu Sách.

“Ngủ đi, đến khi tỉnh dậy thì được rồi.”
 972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny