12/3/15

Chương 16 – ĐCKCT (H)


Chương 16



“Tiểu Sách, Tiểu Sách, mặc dù nó lớn lên trông rất khá, thế nhưng em cứ nhìn chằm chằm vào nó như vậy, nó cũng sẽ ngượng ngùng đó.” Phát giác ánh mắt của Tiểu Sách vẫn nhìn chằm chằm vào phân thân thô to của mình, Trần Nghệ Phong kiêu ngạo đỉnh đỉnh nửa người dưới, lại đưa côn thịt đến gần Tiểu Sách thêm vài phần.

Nhìn mãnh thú to lớn trước mặt, Lâm Tiểu Sách chỉ có thể không ngừng nuốt nước bọt, xoa dịu tâm trạng đối với chuyện mình sắp sửa phải đối mặt.

Trần Nghệ Phong nhìn chằm chằm vào hầu kết đang chuyển động lên xuống của Tiểu Sách, cuối cùng không nhẫn nại được nữa, nghiên người về phía trước, chậm rãi đưa dục vọng đến bên môi Tiểu Sách. “Tiểu Sách, há mồm nào, ngậm lấy nó. Đến, ngậm nó vào đi.”

Ngơ ngác nhìn phân thân cương cứng ngay bên khóe môi của mình, Tiểu Sách giống như mê muội mà vươn đầu lưỡi phấn hồng nhẹ chạm vào đỉnh màu hồng tím.

“A… a…” Trần Nghệ Phong nhẹ hút khí, vừa nãy đầu lưỡi Tiểu Sách âu yếm đến bộ vị mẫn cảm nhất, làm hại cự thú của nam nhân lại trướng lớn thêm vài phần. “Tiểu… Sách, ngậm nó, ngậm nó.” Thanh âm thô suyễn để lộ ra sự cấp thiết của chủ nhân.

Vào giây tiếp theo, phân thân trướng lớn tiến vào một thiên đường ấm áp. Lâm Tiểu Sách chậm rãi phun ra nuốt vào phân thân, tuy rằng không thể hoàn toàn nuốt hết, thế nhưng Tiểu Sách tỉ mỉ bôi đều dịch thể trên đỉnh của phân thân. Khiến nó thoạt nhìn trơn trợt không gì sánh được.

“Được rồi… a… đủ rồi… Tiểu Sách… anh muốn em… nhanh…” Bất chợt kéo phân thân còn đang trong miệng Tiểu Sách ra, nhẹ nhàng đặt Tiểu Sách nằm xuống giường, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vẻ mặt ửng hồng của cậu “Tiểu Sách, mắt mở ra, nhìn anh… đúng rồi…”

Tiểu Sách nghe lời mở hai mắt ra, Trần Nghệ Phong cúi người hôn xuống, thừa dịp thời điểm hai người quấn quýt lấy nhau, Trần Nghệ Phong một đường thẳng tiến, phân thân thuận lợi tiến vào tiểu huyệt ướt át.

“A…” Tiểu Sách bởi vì đột nhiên bị tập kích nhịn không được mà kêu lên. Đầu lưỡi vốn dĩ vẫn còn đang ở bên mép, thoáng chốc liền tiến vào trong. “Ưm… ưm… hmm…” Trong miệng bị đầu lưỡi linh hoạt lấp đầy, hạ thân cũng đang nhẹ nhàng luật động, Tiểu Sách chỉ có thể dựa vào việc phát ra vài âm tiết đơn giản để diễn tả cảm thụ vào thời khắc này.

“Tiểu Sách…động theo anh… ưm… a… đúng… động động thắt lưng…” Lâm Tiểu Sách bị hôn đến gần thiếu dưỡng khí cuối cùng cũng đã được buông ra, Trần Nghệ Phong tăng nhanh tốc độ nơi thắt lưng.

“A… nhẹ chút… a…Phong… nhẹ… a…” Phân thân thô to đánh vào vách tường mỏng manh, sức lực quá lớn, làm đến mức thân thể Tiểu Sách phải ngã về phía sau, rồi lại thỉnh thoảng bị hai bàn tay ôm thật không thể nhúc nhích.

“Nhẹ chút sao? Tiểu Sách là ngại anh là quá nhẹ sao. Ha ha, được thôi.” Trần Nghệ Phong cúi người xuống, nặng nề đem toàn bộ phân thân có kích thước kinh người của mình vùi vào trong tiểu huyệt.

“A… a… Phong… ra ngoài… nhanh… sẽ hỏng mất… quá lớn… ra ngoài…” Thoáng cái bị vật lớn như vậy đâm sâu vào, Lâm Tiểu Sách chỉ cảm thấy ruột gan gần như bị phá hủy, liều mạng muốn tránh thoát.

“Ngoan… hít sâu… đúng… cứ như vậy…” Một bên nhẹ chạm vào môi của Tiểu Sách một bên dùng đầu lưỡi liếm lấy nước mắt đang tuôn chảy trên khuôn mặt nhỏ nhắn.

“Phong… thật xấu xa… hmm… xấu… lắm… ”

“Đúng đúng đúng, anh xấu, anh xấu nhất.” Trần Nghệ Phong dỗ dành Tiểu Sách tiếp theo lại từ từ nhẹ nhàng chuyển động phân thân trong tiểu huyệt.

Nam căn không ngừng chuyển động trong hậu huyệt, Tiểu Sách cũng mới vừa từ trong đau đớn tìm được cảm giác thoải mái, lắc mông nghênh hợp chuyển động của nam nhân. “Ưm…  chính là chỗ đó… a… a… thoải mái… đúng…  a…  a…” Bị sáp đến một điểm nào đó Tiểu Sách hưng phấn kêu ra.

Mà giờ khắc này Trần Nghệ Phong đang cố nén khoái cảm của mình cũng phát hiện ra điểm đó, nhắm ngay nó mà chạy nước rút. Tiểu Sách càng thêm buộc chặt hậu huyệt, sau hơn mười lần đánh sâu vào cậu rên rỉ thật cao liền ngã xuống giường, khuôn mặt nhỏ nhắn ẩm ướt hiện đầy dư vị cao trào.

Trần Nghệ Phong rong ruổi vật thô to ở trong hậu huyệt, vào lúc Tiểu Sách không ngừng co rút lại liền bắn ra ngoài, toàn bộ tinh dịch đậm đặc đều bắn vào mật huyệt, nóng đến mức khiến toàn thân Tiểu Sách không ngừng co quắp.

Cúi đầu nhìn Tiểu Sách đã muốn mê man, Trần Nghệ Phong tiếp tục hôn lên gương mặn nhẵn nhụi của Tiểu Sách, xoay người ôm lấy cậu, sau đó liền mệt mỏi mà ngủ thiếp đi. 
972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 15 – ĐCKCT (H)


Chương 15



Vô lực nằm trên giường lớn, Tiểu Sách chỉ có thể nhìn Trần Nghệ Phong từng bước một đến gần mình, không biết từ khi nào anh đã cởi hết quần áo, hiện tại lộ ra cơ thể trọn vẹn khiến cho anh giống như là một dã thú đang chuẩn bị ăn tươi mình. Không khỏi khiến cho cả người Tiểu Sách run rẩy.

“Tiểu Sách, sợ sao.” Thanh âm ôn nhu an ủi Tiểu Sách.

“Không… không có… em thích anh… Phong…” Xấu hổ nói ra suy nghĩ trong lòng.

“Anh cũng thích em, Tiểu Sách.” Cúi đầu mãnh liệt hôn xuống, thẳng đến khi Tiểu Sách sắp ngất đi, Trần Nghệ Phong mới rời khỏi miệng của Tiểu Sách.

Thân thể hơi run lên nhè nhẹ hiện ra nhan sắc phấn hồng, Trần Nghệ Phong chậm rãi di chuyển bàn tay từ cổ Tiểu Sách đi xuống. Tiểu Sách đáng yêu tựa như một bé mèo con đã ăn no, ngẩng đầu thật cao để bàn tay trượt xuống theo đường cong cơ thể mình.

“Hmm… a… ưm… nhột quá…” Bị những vết chai thật nhỏ trong lòng bàn ta anh ma sát khiến cho da thịt non mịn nhạy cảm phiếm hồng một mảnh. “Tiểu Sách, da em mịn quá, thoải mái sao?” Nhìn Lâm Tiểu Sách đang chìm đắm trong âu yếm của mình, Trần Nghệ Phong cảm thấy dục vọng cũng trướng lên không ít.

Nhẹ nhàng đi tới điểm đỏ tươi trước ngực, hai khỏa dựng đứng thẳng lên, dưới ánh sáng chiếu xuống kiều diễm như lửa. Dùng ngón tay nhẹ kẹp lấy một viên trong đó, chậm rãi dùng bụng ngón tay ma sát lên xuống. “A… đừng…  a… a… ưm…  không… buông… a… tay…” Bộ vị dị thường nhạy cảm của Tiểu Sách bị đối đãi như vậy, khiến cậu phải rên rỉ ra thành tiếng.

“Xem ra, nơi này là điểm mẫn cảm của Tiểu Sách hả?” Nói xong còn thập phần khẳng định, Trần Nghệ Phong cũng không có quên chăm sóc bên còn lại, trái phải cùng tiến, để hai tay đồng thời tiến công đầu vú, nghe được tiếng thở dốc gián đoạn cùng thanh âm cầu xin của Tiểu Sách.

“A… Phong… buông tay… cầu anh… buông… tay… đừng…” Phân thân đáng yêu trước người Tiểu Sách đã run run phun ra một ít dịch thể, khoái cảm mãnh liệt khiến cậu không nhịn được mà giơ cao phân thân hướng về thân thể Trần Nghệ Phong để chà xát.

“A, Tiểu Sách thoải mái sao? Nói cho anh biết, em có thoải mái không?” Cố nén khát vọng của phân thân to lớn trên người muốn công thành chiếm đất. Trần Nghệ Phong muốn nghe được câu trả lời của Tiểu Sách.

“Ưm…  Phong… thoải mái lắm… a…  thật… thật thoải mái… a…” Cặp mắt Tiểu Sách mê man nhìn bàn tay to đang ở trên người mình không ngừng thi triển ma pháp, thở gấp nói.

“Thoải mái sao? Vậy để anh giúp em càng thoải mái hơn nha.” Trần Nghệ Phong nhìn Tiểu Sách đã gần đến cao trào, chậm rãi cúi đầu ngậm phân thân đang dựng thẳng đứng của cậu.

“A… a… ưm… thật…  thoải mái… a…” Đột nhiên phân thân bị ngậm vào một nơi nóng hổi, khiến Tiểu Sách hốt hoảng kêu lên, miễn cưỡng nhìn Trần Nghệ Phong đang phun ra nuốt vào côn thịt của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Sách càng thêm đỏ bừng “A…  Phong… ưm… đừng… thật bẩn… a… a…” Tiểu Sách vừa nói ra, đã bị hành động mút vào của Trần Nghệ Phong triệt để đánh tan, chỉ có thể há miệng liên tục thở dốc, kiềm nén dục vọng muốn bắn tinh.

“Tiểu Sách… đừng nhịn… ra đi… nếu muốn… liền bắn ra …” Thấy Tiểu Sách cố nhịn, Trần Nghệ Phong nhả dục vọng ra nói, nhìn bộ dáng Tiểu Sách lắc đầu cự tuyệt, Trần Nghệ Phong không nói gì, một lần nữa ngậm dục vọng vào, nhưng ở một giây kế tiếp lại thoáng dùng sức cắn lên đỉnh một cái.

“A… a… a… Phong… a… quá… a… ưm… ” Hoàn toàn bị một chút kích thích khi nãy mà bắn ra, không khỏi khiến cho Tiểu Sách la thành tiếng. Toàn thân cũng do cao trào mà trở nên đỏ ửng.

Cúi đầu nhìn tinh dịch của Tiểu Sách dính trên bụng mình, hơi thở của Trần Nghệ Phong cũng chuyển thành ồ ồ, Tiểu Sách dưới thân bởi vì mới vừa bắn ra nên cũng chỉ có thể mềm yếu dựa vào trước người mình mà thở gấp, hơi thở phả ra xông thẳng lên côn thịt đang cương cứng, Trần Nghệ Phong không chút cố sức đè lên người cậu.

“Tiểu Sách, lần này lửa cháy cực kỳ lớn rồi. Em xem, nên làm gì đây.” Choáng váng nhìn vào cự vật trước người Trần Nghệ Phong, Tiểu Sách không khỏi kinh ngạc một chút, “Thật không biết sao lần trước em lại có thể cho nó vào được nữa, nhìn thử kích thước của nó xem, không phải người bình thường nào cũng có khả năng chịu được đâu à?”

“Tiểu Sách, Tiểu Sách, mặc dù nó lớn lên trông rất khá, thế nhưng em cứ nhìn chằm chằm vào nó như vậy, nó cũng sẽ ngượng ngùng đó.” Phát giác ánh mắt của Tiểu Sách vẫn nhìn chằm chằm vào phân thân thô to của mình, Trần Nghệ Phong kiêu ngạo đỉnh đỉnh nửa người dưới, lại đưa côn thịt đến gần Tiểu Sách thêm vài phần.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 14 – ĐCKCT (H)


Chương 14



Không một tiếng động đến gần Tiểu Sách, hung hăng ôm cậu vào trong lòng. “A!!” Tiểu Sách bị dọa sợ lớn tiếng la lên, Trần Nghệ Phong nhân cơ hội nàt xoay người cậu lại, dùng miệng chặn lấy đôi môi đang muốn phát ra tiếng thét chói tai kia.

Thấy Trần Nghệ Phong ở trước mặt, Lâm Tiểu Sách mới yên lòng lại, bắt đầu nhẹ nhàng hôn trả lại anh.

Trần Nghệ Phong cảm nhận được Tiểu Sách đáp trả, chậm rãi đưa đầu lưỡi của mình vào trong miệng cậu, ở phía ngoài còn khẽ cọ cọ. “Ưm… Hmm… Ưm” Cảm giác tê dại trong cổ họng khiến Tiểu Sách lơ đãng rên rỉ đi ra tiếng.

Như là nhận được câu trả lời của Tiểu Sách, Trần Nghệ Phong càng thêm ra sức dùng đầu lưỡi khiêu khích hàm răng đang đóng chặt kia, hai tay cũng xoa lên tấm lưng trơn bóng của Tiểu Sách, không ngừng chuyển động lên xuống, vào lúc đến gần xương cùng thì nặng nề đè xuống.

“A… a… a…” Chỗ xương cùng mẫn cảm bỗng khiến cho toàn thân Tiểu Sách giật bắn lên, hé miệng thấp giọng thở dốc.

Thừa dịp Tiểu Sách khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn, đầu lưỡi Trần Nghệ Phong linh hoạt xông vào không khác gì một con rắn, lập tức quấn cùng một chỗ với cái lưỡi của Tiểu Sách. “A… ưm… a… a…” Bị cuốn theo đầu lưỡi của Trần Nghệ Phong, không ngừng chạy loạn bên trong, ra sức thăm dò bên trong khoang miệng của mình, khiến cho phân thân của Lâm Tiểu Sách cũng hơi ngẩng đầu lên.

Trần Nghệ Phong cảm nhận được Tiểu Sách đang nhẹ nhàng vuốt ve dục vọng của mình, chừa ra một tay cầm lấy phân thân xinh đẹp kia, chuyển động lên xuống, đầu lưỡi cũng bắt chước động tác trên tay mà nhẹ nhàng cọ xát đầu lưỡi của Tiểu Sách.

Đầu lưỡi nhạy cảm bị trêu chọc, mà dục vọng trước người lại được bàn tay của anh nắm chặt, Tiểu Sách căn bản không có biện pháp đứng thẳng, chỉ có thể để cả người dựa lên người của Trần Nghệ Phong, như vậy cũng giúp cho động tác của anh được thuận tiện hơn.

Bàn tay nguyên bản đang đặt trên lưng của Tiểu Sách cũng dần trượt xuống phía sau của cậu, xoa xoa lên cánh mông trắng nõn đầy đặn, từ từ tiến vào tiểu huyệt ở chính giữa. Còn bàn tay đang đặt ở trước người Tiểu Sách kia cũng tăng nhanh tốc độ phối hợp với đầu lưỡi trong khoang miệng bắt chước động tác ra vào của phân thân.

“Ha… a… Phong… đừng mà… cầu anh… buông ra… nhanh… buông… buông ra… đi mà…” Cùng một lúc bị giày vò ở nhiều nơi căn bản là Tiểu Sách không có khả năng chống đỡ khoái cảm mãnh liệt như vậy, nỉ non cầu xin sự giải phóng cuối cùng.

Nhìn cả người Tiểu Sách vô lực dựa vào người mình cùng với khuôn mặt chứa đầy nước mắt kia, Trần Nghệ Phong dùng đầu lưỡi chậm rãi dẫn dụ cậu đi theo hướng của anh. Vào lúc đầu lưỡi đinh hương nho nhỏ kia vừa đến bên môi, Trần Nghệ Phong nhẹ nhàng cắn vào đó.

“A!! A… a… a…” Đau đớn tới trong nháy mắt lại chuyển thành khoái cảm ở phía sau, hạ thân cương cứng của Tiểu Sách hướng về phía trước bắn ra. “A… bắn… a… a…” Đồng thời miệng cũng rời khỏi miệng của Trần Nghệ Phong, mà đôi môi bị mút đến đỏ tươi vào lúc cao trào càng thêm phóng đãng khiến cho người khác không thể dời mắt.

Ôm lấy thân thể Tiểu Sách đã trở nên suy yếu sau khi bắn tinh, Trần Nghệ Phong sãi bước ra khỏi phòng tắm.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 13 – ĐCKCT (H)


Chương 13



Dùng sức nắm chặt tay lái, Trần Nghệ Phong nỗ lực khống chế dục vọng đang bị Lâm Tiểu Sách vô ý khiêu khích. “Tiểu Sách, nhất định anh sẽ không dễ dàng buông tha cho em đâu.”

Còn chưa hiểu tình huống hiện tại ra sao Tiểu Sách chỉ có thể ngơ ngác nghe những lời này mà không có phản ứng gì nhiều.”Buông tha cho em??”

“Đúng vậy, sẽ không buông tha cho em đâu. Chính là muốn em phụ trách dập tắt lửa!” Trần Nghệ Phong buồn cười chỉ vào cậu nhỏ dưới thân, hài lòng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Sách đỏ bừng lên.

“Phong. ” Lâm Tiểu Sách ngượng ngùng cúi đầu, không chịu nói thêm câu nào nữa, “Ha ha, Tiểu Sách, em đáng yêu quá đi hà.” Vào lúc hai người đấu võ mồm đầy tình thú thì chiếc xe cũng đã quẹo vào nhà của Trần Nghệ Phong.

“Lớn quá nha.” Tiểu Sách ngạc nhiên nhìn căn nhà sang trọng với diện tích rộng lớn trước mắt.

“Ha ha, Tiểu Sách nè, anh càng hy vọng em nói câu này với nó hơn.” Trần Nghệ Phong đứng ở phía sau cậu dùng dùng cự vật đẩy đẩy vào người Tiểu Sách.

“Đừng mà… Phong, háo sắc quá đi nha. Lỡ đâu có người thấy thì sao.” Hậu huyệt cách một lớp quần bị ma sát đã có dấu hiệu đáp lại, cảm giác tê dại truyền thẳng đến phân thân trước mặt.

“Không có người đâu, Tiểu Sách, em đáng yêu quá.” Nhìn bởi vì tình dục mà toàn thân Lâm Tiểu Sách đều chuyển thành màu hồng nhạt, Trần Nghệ Phong nhẹ nhàng dựa vào gáy của cậu, sau đó mút mạnh một cái.

“A… nhẹ chút…” Nơi bị mút lưu lại ấn ký đỏ ửng, nhìn địa phương bị mình đánh dấu, Trần Nghệ Phong lộ ra nụ cười mỉm.

Tiểu Sách cứ như vậy mà bị túm chặt lôi vào phòng ngủ của Trần Nghệ Phong, nhìn chiếc giường đôi siêu bự kia, lúc này Tiểu Sách mới hoàn toàn thanh tỉnh lại. “Ưm… Phong, đây là …”

“Đây là chiến trường để em dập lửa đó.” Lại hôn trộm được một cái, khiến Trần Nghệ Phong vui vẻ đến không thể khép miệng lại được.

“Hả? A! Có thể… không làm được không?” Cậu thấp giọng thỉnh cầu.

“Vậy nó phải làm sao đây.” Trần Nghệ Phong cũng rất vô tội chỉ vào dục vọng đã dựng đứng thật lâu của mình mà nói.

Cúi đầu nhìn vật kia ở trước người Trần Nghệ Phong, lại ngẩng đầu nhìn vào ánh mắt đầy dục vọng của anh, ngực Tiểu Sách liền mềm nhũn “Trước tiên để em đi tắm cái đã, được không?”

“Được chứ, được chứ, muốn anh tắm cùng không?”

“Đừng mà, để em tắm một mình là được rồi.” Theo hướng mà Trần Nghệ Phong đã chỉ, Tiểu Sách đi vào phòng tắm.

Trong phòng tắm, Tiểu Sách nhìn thân ảnh trần trụi của mình trong gương, không thể nào tin tưởng Trần Nghệ Phong đang ở ngoài cửa thực sự đã thuộc về mình, nhẹ nhàng nhéo một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp kia “Đau quá.” Sau khi cảm nhận được đây chính là sự thật, cậu ngây ngốc nở nụ cười.

Bị hơi nóng trong phòng tắm hun đến toàn thân đỏ bừng, da thịt non mịn thoạt nhìn thật ngon miệng, tựa như chỉ cần cắn vào một cái liền có thể chảy ra nước, còn có cúc huyệt đang ẩn núp trong cặp mông trắng nõn, loại cảnh sắc làm cho người khác muốn phun máu mũi này tất cả đều rơi vào trong mắt Trần Nghệ Phong đang lặng lẽ mở cửa.

Không tiếng động đến gần Tiểu Sách, hung hăng ôm cậu vào trong lòng. “A!!” Tiểu Sách bị dọa sợ lớn tiếng la lên, Trần Nghệ Phong nhân cơ hội này xoay người cậu lại, dùng miệng chặn lấy đôi môi đang muốn phát ra tiếng thét chói tai kia.
972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 12 – ĐCKCT (H)


Chương 12



Nhìn Tiểu Sách đang làm nũng với mình, Trần Nghệ Phong chỉ cảm thấy bụng dưới căng thẳng, dục vọng cứ như thế mà đứng thẳng lên. Vội vã kéo tay của Tiểu Sách đi đến xe thể thao của mình.

“Phong, chúng ta sẽ đi đâu?” Tiểu Sách theo anh ngồi vào trong xe.

“Sao vậy? Còn sợ anh bán em sao?” Trêu ghẹo nhìn Tiểu Sách xấu hổ đến đỏ bừng mặt lên.

“Phong, đáng ghét. ” Bị Trần Nghệ Phong đùa gương mặt ửng hồng không ngớt Tiểu Sách nhào vào người anh khẽ đấm.

“Ưm, Tiểu Sách, đây chính là em tự tìm đó nha.” Một tay cầm tay lái, một tay nhẹ nhàng khống chế được thân thể của Tiểu Sách đang dựa vào người mình, cố nén dục vọng dưới thân nói.

“Hả?? Á!” Còn đang nghe không hiểu ý tứ trong lời Trần Nghệ Phong, thoáng cái Tiểu Sách bị anh cầm lấy tay cậu đặt lên dục vọng của mình, lòng bàn tay truyền tới nhiệt độ nhất thời hù dọa Tiểu Sách.

Hốt hoảng muốn rút tay ra, nhưng lại bị nắm đến thật chặt. “Phong, buông… buông tay nào.” Gần như khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Tiểu Sách đã đỏ đến muốn nhỏ máu luôn rồi, cậu lộ ra bộ dáng đáng thương nói.

“Buông tay? Em thực sự muốn buông tay sao? Từ khi nào thì Tiểu Sách của anh đã trở nên dễ xấu hổ như vậy rồi?” Trần Nghệ Phong nắm tay của Tiểu Sách chuyển động dọc theo nam căn.

“Ưm… Phong… Bởi vì… khi đó… căn bản là không biết anh… có thích em hay không. Cho nên… Sảng Sảng đã dạy em làm như vậy.” Không tự chủ được mà thuận theo tay của Trần Nghệ Phong vuốt ve nhiệt thiết.

“A… ưm… a… Tiểu Sách… Đúng… cứ như vậy…” Dục vọng được an ủi rất tốt khiến cho đầu của Trần Nghệ Phong hơi ngửa ra sau, thoải mái rên rỉ thành tiếng. Một tay cầm chặt tay lái, tay kia cũng lặng lẽ vói lên quần lót đã hơi nhô lên của Tiểu Sách.

Nam căn của nam nhân không ngừng trướng lớn theo động tác chơi đùa của Tiểu Sách, mắt thấy dục vọng của người yêu ở trong tay có chút dựng thẳng, hưng phấn không thôi. Đột nhiên hạ thân nhạy cảm của mình cũng rơi vào một nơi chật hẹp.

“A!! Phong… buông ra… a… ha… buông… tay… ra…” Lực đạo trên tay của Trần Nghệ Phong không mềm nhẹ giống như lực đạo mà cậu sử dụng.

Anh dùng lực vuốt ve dục vọng, đó là một loại lực cường thế lại mãnh liệt. Tiểu Sách không chịu nổi hừ nhẹ ra tiếng, hy vọng có thể hòa hoãn cảm giác đau đớn cùng khoái cảm đột nhiên đến cùng một lúc.

“Buông tay sao? Tiểu Sách thực sự muốn vậy hả?” Trần Nghệ Phong một mặt cố nén dục vọng trước người một mặt lại muốn khiêu khích Tiểu Sách, anh chỉ có thể tận lực thả chậm tốc độ xe lại còn có khống chế dục vọng muốn phát tiết của bản thân.

“A… không… không… muốn buông… tay… muốn… tay của Phong… đến… hmm… sờ… hmm…”

Toàn bộ phân thân dựng đứng bị chà xát khiến cho Lâm Tiểu Sách không thể trả lời bình thường. Cậu chỉ có thể buông cự thú của Trần Nghệ Phong đang được mình âu yếm trong tay ra, cậu dùng sức cầm lấy đệm ghế, nhẫn nại cảm giác mãnh liệt muốn bắn tinh.

“Phong… từ bỏ… nhiều lắm… buông… buông ra… em thấy… rất muốn… bắn ra… a… rất muốn… Phong…” Thông qua kính chiếu hậu Trần Nghệ Phong nhìn thấy Tiểu Sách sắp tiến tới cao trào, đôi gò má ửng đỏ khiến anh muốn nhào tới cắn một cái, quá nhiều khoái cảm khiến cho cặp mắt vốn đang chứa đầy nước càng thêm ươn ướt đến độ chịu không được, hơn nữa còn bởi vì gần tới cao trào, rên rỉ không ngừng dồn dập, đôi môi nhỏ nhắn không kịp khép kín cứ như vậy nhè nhẹ chảy xuống nước bọt.

“Tiểu Sách, bắn đi. Anh muốn nhìn bộ dáng bắn ra của em. Bắn cho anh nhìn xem, được chứ?” Lời nói dụ dỗ vang lên bên tai Tiểu Sách, Trần Nghệ Phong thuận thế kéo quần lót của Tiểu Sách xuống, phân thân xinh đẹp nhảy ra ngoài, bộ dáng hồng hồng tràn đầy sức sống khiến Trần Nghệ Phong khi nhìn thấy nó mãnh liệt nuốt xuống vài ngụm nước bọt.

“A… Phong… xấu hổ lắm… đừng mà… A… buông em ra… buông…” Nghe thấy lời cầu xin tha thứ của Tiểu Sách, Trần Nghệ Phong càng dùng năm ngón tay khuấy động phân thân, một chút lại nắm chặt phần rễ của phân thân. “A! Thật thoải mái… muốn quá… nhanh… buông…” Lâm Tiểu Sách cảm thấy sắp tới cao trào, mắt mang đầy lệ nhìn bàn tay đang không ngừng chuyển động, muốn có được sự chấp thuận của bàn tay kia, không muốn nơi đó lại bị đùa bỡn nữa.

“Tiểu Sách, bắn đi, để anh nhìn em.” Chính lời nói của Trần Nghệ Phong đã vô hình gia tăng thêm khoái cảm cho Tiểu Sách, cậu dùng sức nâng thắt lưng hướng phân thân của mình về phía bàn tay của nam nhân, nhanh chóng ma sát nó. “A… thật là thoải mái… muốn… muốn bắn…” Bắn một dòng dịch thể ra, lực đạo quá mạnh nên văng cả lên cửa kính của xe.

Sau khi trải qua cao trào Tiểu Sách nhìn cửa xe bị mình biến thành loại hình dạng này, sắc mặt càng thêm đỏ hơn, ngượng ngùng nhìn về phía Trần Nghệ Phong vẫn đang hô hấp dồn dập.

“Ưm… Phong…  xin lỗi…  nha…  bất quá…  đều tại anh cả…” Tiểu Sách làm nũng với người yêu.

“Tiểu Sách.” Hơi nghiêng người nhìn bộ dáng đáng yêu của Lâm Tiểu Sách ở bên cạnh mình, Trần Nghệ Phong đưa ngón tay ra khẽ quẹt lấy tinh dịch dính trên cửa sổ xe từ từ đưa vào miệng của mình. “A! Phong, đừng mà, bẩn lắm.” Lâm Tiểu Sách vội vàng muốn ngăn cản anh.

“Thật ngọt, quả nhiên là của Tiểu Sách, thật không tồi.” Cố ý mút ra tiếng, dùng lời lẽ trêu đùa Tiểu Sách.

“Phong, đáng ghét quá hà.” Tiểu Sách thẹn thùng cúi đầu dự định giả trang thành đà điểu, ngón tay mới vừa rồi bị Trần Nghệ Phong ngậm trong miệng đột nhiên duỗi tới.

Tiểu Sách nhìn bộ dáng mong đợi của người yêu, nhẹ nhàng ngậm vào cái miệng nhỏ nhắn của cậu, dùng đầu lưỡi chuyển động.

Dùng sức nắm chặt tay lái, Trần Nghệ Phong nỗ lực khống chế dục vọng đang bị Lâm Tiểu Sách vô ý khiêu khích. “Tiểu Sách, nhất định anh sẽ không buông tha cho em như vậy đâu.”
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 11 – ĐCKCT


Chương 11



“Có ai nhìn thấy Tiểu Sách không?” Trần Nghệ Phong vào phòng làm việc hỏi.

“Trần tổng, tôi có thấy Tiểu Sách nè. ” Chị Nhâm nhỏ giọng đáp trả nam nhân thoạt nhìn đang có tâm tình không quá tốt.

“Vậy em ấy đi nơi nào rồi?”

“Hình như là Tiểu Sách đến bệnh viện rồi.”

“Em ấy bị cái gì? Tại sao lại phải đi bệnh viện, khi nào thì đi, có người cùng đi sao?” Những câu hỏi liên tiếp khiến chị Nhâm không biết nên trả lời như thế nào.

“Tiểu Sách, hình như là bị bệnh ở chỗ đó, tôi thấy em ấy là lạ, cho nên nói em ấy đi kiểm tra một chút, em ấy mới đi ra từ phòng quản lý, tôi sẽ nói lại với em ấy. ” Chị Nhâm xấu hổ khi phải nói ra hai từ bệnh trĩ, nên đành phải nói ẩn dụ.

“Chỗ đó?” Trần Nghệ Phong cau mày, trực giác nói cho anh biết đó chính là nơi Tiểu Sách dùng để tiếp nhận mình. Nghĩ đến đây anh liền chạy ra khỏi công ty.

“Tiểu Sách, Tiểu Sách! Em đứng lại!” Vốn đang tính giả bộ không nghe thấy nhưng Lâm Tiểu Sách lại bị một tiếng rống giận này dọa cho rất không cốt khí mà ngừng lại, sợ hãi xoay người sang chỗ khác nhìn Trần Nghệ Phong.

“Em còn dự định bỏ trốn sao?” Trần Nghệ Phong lạnh lùng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Sách hỏi.

“Hả? Trốn? Em không có định trốn nha!” Lâm Tiểu Sách đáng thương lấy tay xoắn xoắn góc áo.

“Vậy tại sao khi anh gọi em lại không chịu đứng lại!”

“Đó là bởi vì… là bởi vì… là bởi vì…”

“Rốt cuộc là tại sao?” Trần Nghệ Phong ép hỏi Lâm Tiểu Sách, muốn cậu nói ra suy nghĩ từ tận đáy lòng.

“Bởi vì… bởi vì… bởi vì em không muốn nhìn thấy anh ở cùng bạn gái của mình.” Bị buộc đến góc tường Lâm Tiểu Sách ngẩng đầu hét lên, trong đôi mắt dịu dàng hàm chứa nước mắt lưng tròng.

“Tiểu Sách.” Thấy Tiểu Sách nói đến sắp khóc lên, Trần Nghệ Phong chỉ cảm thấy trái tim đau nhói, nâng tay kéo Tiểu Sách vào lòng. “Không muốn liền không cần nhìn, được không? Đừng khóc, Tiểu Sách.” Bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve lưng cậu để dỗ dành, khiến cho Tiểu Sách run rẩy một trận.

“Thực đúng là một vật nhỏ nhạy cảm.” Trần Nghệ Phong âm thầm suy nghĩ. “Tiểu Sách, tại sao lại không muốn nhìn thấy bạn gái của anh vậy?” Dự định để cho Lâm Tiểu Sách tự mình nói ra sự thật trong đêm đó, Trần Nghệ Phong chậm rãi dẫn dắt cậu.

“Ừm…ừm… không muốn liền không muốn.” Tiểu Sách gấp đến độ gương mặt tuấn tú trở nên đỏ bừng, cố sống cố chết cho rằng đây là bí mật chỉ có mình mình biết.

“Đến tột cùng là tại sao lại không muốn vậy?” Nhẹ nhàng nâng mặt của Tiểu Sách lên nhìn thẳng vào cậu.

“Không muốn kể cho anh nghe đâu!” Không có cách nào trốn tránh nữa Tiểu Sách lựa chọn né tránh ánh mắt của anh.

“Tiểu Sách, chắc chắn là không muốn nói với anh sao?” Trần Nghệ Phong buồn cười nhìn Tiểu Sách giả làm đà điểu, anh cúi đầu khẽ hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cậu một cái thật nhanh.

“Á.” Lâm Tiểu Sách bị giật mình không nhỏ lấy tay che đôi môi bị hôn trộm của mình ngơ ngác nhìn Trần Nghệ Phong đang mang theo vẻ mặt vui vẻ ở trước mặt. “Tại sao lại muốn hôn em?”

“Tại sao? Em cứ nói đi… Tiểu Sách? Tại sao đêm đó em lại muốn làm tình với anh? Tại sao lại không chịu nói rõ với anh?” Dùng bàn tay to phủ lên gương mặt của Tiểu Sách, lẳng lặng nhìn cậu.

Phảng phất như bị một cặp mắt trong suốt hút vào, Lâm Tiểu Sách ngoan ngoãn nói ra tâm sự mà cậu đã cất giấu thật lâu ở tận đáy lòng. “Nghệ Phong, em thực sự rất thích anh, thực sự, rất thích.” Cách bày tỏ ngây ngô khiến tâm tình của Trần Nghệ Phong mừng như điên, ôm Tiểu Sách một cái. “Tiểu Sách, Tiểu Sách của anh, anh cũng thích em.”

“Thích em? Thế nhưng anh đã có bạn gái rồi mà?” Tuy rằng ngây ngô nhưng cậu vẫn hỏi ra điều mình lo lắng nhất.

“Vào một buổi tối có một tiểu yêu tinh ở trên người anh làm ma pháp, hiện tại ngoại trừ em ấy, bất luận kẻ nào anh đều không có cảm giác.” Trần Nghệ Phong điểm nhẹ lên chiếc mũi xinh xắn của Tiểu Sách nói đùa.

“Cái gì mà yêu tinh chứ, em mới không phải đâu.” Lâm Tiểu Sách không chịu nhận giãy dụa ở trong lòng Trần Nghệ Phong.

Nhìn Tiểu Sách đang làm nũng với mình, Trần Nghệ Phong chỉ cảm thấy bụng dưới căng thẳng, dục vọng cứ như thế mà đứng thẳng lên.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 10 – ĐCKCT


Chương 10



 “Chị Nhâm, đây là thông báo của Trần tổng gởi đến phòng phát triển.” Vừa về tới công ty còn chưa kịp nghỉ ngơi Tiểu Sách đã bận rộn đến sắp hôn mê luôn rồi.

“Tiểu Sách, đến đến đến, chị Nhâm có chuyện này muốn hỏi cưng nè.” Vẻ mặt thần bí kéo Tiểu Sách đến bên cạnh nhà vệ sinh. “Tiểu Sách à, không phải em bị bệnh trĩ đó chứ? Sao tướng đi của em lại là lạ vậy, không những vậy hai chân còn mở rộng ra như thế nữa chứ?”

“Á.” Thoáng chốc, cả khuôn mặt Tiểu Sách đều trở nên đỏ bừng. “Ừm… ừm… Chị Nhâm nè.” Tiểu Sách chỉ có thể phát âm ra một từ đơn, cậu cũng không biết nên dùng cách nào để giải thích rõ sự thật này đây. Mà bộ dáng này của cậu lại khiến cho chị Nhâm nghĩ rằng mình đã đoán đúng rồi “Tiểu Sách, em đừng lo về cái bệnh này, nhất định phải đi khám thử xem nha.” Tiểu Sách nhìn chị Nhâm liên tục lẩm nhẩm khóe miệng trong ngực lại thầm nghĩ “Không phải là em bị cái bệnh đó đâu mà, tại vì tối hôm qua sử dụng với tần suất quá cao mà thôi. Hơn nữa đây là do trải qua thời gian dài phun ra nuốt vào nên mới bị thương đó.”

“Tiểu Sách! Tiểu Sách, em có nghe thấy không? Sau khi tan tầm nhất định phải đi khám đó nhá.” Nhìn chị Nhâm vừa nói vừa đi ra ngoài, Tiểu Sách chỉ có thể âm thầm cầu nguyện rằng chị ấy sẽ không nói chuyện này với mấy chị khác thôi!

Một đường quay trở lại phòng làm việc, mới vừa vào cửa liền thấy Hác Giai đang ngồi ở trên đùi Trần Nghệ Phong. Thân hình Lâm Tiểu Sách có chút bất ổn tựa vào cạnh cửa, đau lòng nhìn Hác Giai chiếm cái vị trí ao ước của mình kia. “Tiểu Sách, em đã về rồi? Sao vậy? Thân thể không thoải mái sao?”

“Đúng, khó chịu, rất khó chịu! Em không muốn thấy anh ở cùng một chỗ với cô gái kia, lại càng không muốn nhìn thấy bộ dạng của cô gái đó khi đang ở bên cạnh anh!” Tiểu Sách thật sự rất muốn la lên như thế, nhưng cậu biết căn bản là hiện tại mình không có tư cách gì cả.

“Không có gì, có thể là hơi mệt chút thôi.” Thấy thân thể Tiểu Sách không khỏe, Trần Nghệ Phong lập tức chạy tới trước mặt cậu. “Có muốn về nhà nghỉ ngơi một chút hay không?”

Thấy giữa hai nam nhân trước mặt hiện lên không khí ám muội khiến cho trong lòng Hác Giai cực kỳ lo lắng.

“Nghệ Phong, cậu ta là ai vậy? Anh làm gì mà không chịu để ý tới người ta gì hết nha.” Xông lên trước muốn tạo ra khoảng cách giữa hai người.

“Giai Giai, đây là bạn của anh tên là Lâm Tiểu Sách.”

“Bạn? Không phải trên người cậu ta có đeo chức vụ là trợ lý sao?”

Tiểu Sách chủ động lùi ra sau một bước “Hác tiểu thư, tôi là trợ lý của Trần tổng, chào cô!” Căn bản là Hác Giai không thèm trả lời cậu mà chỉ lo ôm Trần Nghệ Phong dùng sức liếc mắt nhìn Tiểu Sách.

“Tiểu Sách, hiện tại em ra ngoài đi. Anh có chút chuyện cần nói với Giai Giai. ”

“Đúng rồi, hôn sự của chúng ta vẫn là không cần phải để cho người ngoài nghe được đâu.” Hác Giai vội vã bổ sung thêm một câu.

“Được… được rồi. Tôi… đi ra ngoài đây.” Cuối cùng cậu quay lại trộm liếc Trần Nghệ Phong một cái, sau đó Lâm Tiểu Sách cúi đầu đi ra ngoài.

“Nghệ Phong, đang nhìn cái gì vậy hả? Nó đi ra ngoài rồi mà. Nghệ Phong, em cảm thấy anh không còn quan tâm tới người ta nữa rồi.” Hác Giai dán tại trước ngực Trần Nghệ Phong xoay tròn ngón tay khiêu khích nói.

“Giai Giai, là em đa tâm thôi. Anh vẫn luôn rất quan tâm em mà.” Không yên lòng đáp trả, tâm lại bay đi theo vẻ mặt khi nãy của Tiểu Sách.

“Nghệ Phong, đã rất lâu rồi anh chưa từng đến nhà em.” Ngón tay khiêu khích cởi áo của anh ra, lộ ra lồng ngực khiêu gợi ở bên trong.

“Giai Giai, gần đây anh khá bận rộn.” Hoàn toàn không chú ý tới người trước mặt Trần Nghệ Phong chỉ lo lắng có khi nào Tiểu Sách vừa khóc vừa đi chạy ra ngoài hay không.

“Nghệ Phong, ôm em đi.. em muốn anh ôm em.” Phần áo bị mở rộng lộ ra toàn bộ phần ngực màu đồng. Ngón tay nhẹ nhàng chuyển động.

“Hửm?”

“Ui da!”

Hai người đồng thời phát ra thanh âm.

“Nghệ Phong, đây là cái gì!” Hác Giai ghen tỵ nhìn vết cắn rõ ràng ở trước ngực Trần Nghệ Phong tức giận hỏi.

Gương mặt của Trần Nghệ Phong cũng mờ mịt nhìn dấu răng mơ hồ còn hơi đau ở trước người này, đột nhiên những ký ức đứt đoạn thoáng hiện lên trong đầu, một cậu bé nhỏ xinh tự mình trừu động trên người anh, dục vọng của mình thì đang ra vào trong hậu huyệt của cậu, cậu trai kia cúi người nhào nắn đầu vú của mình. “Tiểu Sách?!” Bỗng nhiên linh quang chợt lóe, gương mặt của Tiểu Sách chồng lên trên người cậu trai kia.

“Hửm? Cái gì?”Hác Giai không hiểu nhìn Trần Nghệ Phong vừa nói ra hai chữ kia liền vọt ra ngoài, gương mặt tức giận đến sắp biến hình, tức tối đến nắm chặt bàn tay “Tiểu Sách? Chính là người nọ? Tao sẽ không để cho mày sống yên ổn đâu!”
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 9 – ĐCKCT


Chương 9



  Sáng sớm hôm sau khi Trần Nghệ Phong tỉnh lại chỉ thấy đau đầu đến lợi hại, nhưng thân thể lại thoải mái chưa bao giờ có. Nhớ tới cảm giác trong giấc mơ tối qua khiến anh cảm thấy thập phần vui vẻ, dục vọng phía trước lại có xu hướng ngẩng đầu. (sướng chết con luôn đi, vẫn còn đang nằm mơ hả, mẹ thấy Tiểu Sách rất tội nghiệp nha)

Mở chăn cúi đầu nhìn thấy quần áo của mình chỉnh tề, càng thêm xác định tối qua chỉ là một hồi mộng xuân không dấu vết mà thôi. Đứng dậy vỗ cái đầu còn đang nặng trịch của mình sau đó anh mở cửa bước ra khỏi phòng.

“Nghệ… Phong… anh thức rồi sao!” Lâm Tiểu Sách đang chuẩn bị gõ cửa liền gặp được Trần Nghệ Phong với sắc mặt ửng đỏ.

Lúc này Trần Nghệ Phong đang vì ý dâm của mình đối với Tiểu Sách mà đỏ mặt thở hổn hển, không ngờ lại đụng phải cậu ở phía sau, càng không biết nên nói cái gì cho phải đây. “Ừm, đã dậy rồi. Tối hôm qua uống nhiều quá, anh không có làm ra chuyện gì kì quái chứ hả.”

“Chuyện kì quái??? Không có đâu nha.” Lâm Tiểu Sách không dám nhìn thẳng vào anh nên chỉ có thể nhìn chằm chằm xuống dưới đất nhỏ giọng nói. “Người làm ra chuyện kì quái là em mới phải!!”

“Em nói sao??”

“Em là nói, anh không có làm ra chuyện gì kì quái hết.” Khuôn mặt nhở nhắn ửng đỏ theo Trần Nghệ Phong nhìn thấy chỉ là một lời giải thích đơn thuần, nhưng căn bản không có chú ý tới ánh sáng lóe lên trong mắt của Tiểu Sách.

“Tiểu Sách, Vĩ Lăng bọn họ đã trở lại chưa?”

“Hả? Á!! Đúng rồi, Sảng Sảng.” Hiện tại mới nhớ tới hai người kia Lâm Tiểu Sách liền cuống quít chuẩn bị lao ra cửa đi tìm người.

“Tiểu Sách!” Một cú liền lôi Tiểu Sách trở về, ngã vào trong lòng của Trần Nghệ Phong. “Em biết bọn họ đi đâu sao? Trước không cần phải gấp gáp đâu, anh tin tưởng Vĩ Lăng là một người tỉnh táo!” Đang tựa vào trong ngực nghe câu trả lời của anh, Lâm Tiểu Sách khẽ gật đầu.

Trần Nghệ Phong ôm thật chặt lấy thiên hạ trong lòng thầm muốn thời gian dừng lại ngay khoảnh khắc này. “Có điện thoại… có điện thoại…” Tiếng chuông điện thoại vang lên đã phá vỡ thời khắc yên bình này. Lâm Tiểu Sách đẩy vòng tay ấm áp kia ra, mười ngón nắm cùng một chỗ nhìn Trần Nghệ Phong nhận điện thoại.

“Cậu không thể về? Hiện tại đang... có thể, được.” Nhìn thấy Trần Nghệ Phong nhíu mày, Tiểu Sách mở miệng hỏi “Có chuyện gì sao??”

“Ừm, tạm thời Lăng không thể quay về công ty, muốn anh giúp cậu ấy xin nghỉ, còn có bảo anh phải chăm sóc em, thay cho Hạ Sảng.” Nói đến việc chăm sóc em ấy, trên mặt Trần Nghệ Phong xuất hiện vẻ đỏ ửng mất tự nhiên.

“Hả?? Sảng Sảng, có phải Sảng Sảng đã xảy ra chuyện gì rồi hay không? ” Lâm Tiểu Sách lo lắng khẩn trương nắm lấy tay của Trần Nghệ Phong hỏi thăm. Nhìn Tiểu Sách bởi vì lo lắng mà khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, không khỏi khiến cho Trần Nghệ Phong muốn đưa tay ra vuốt ve lên đó “Tiểu Sách, tin tưởng anh, được chứ? Hạ Sảng không có việc gì cả, anh đã đáp ứng bọn họ sẽ chăm sóc cho em rồi.” Nhìn thẳng vào đáy mắt của Trần Nghệ Phong, dường như ở nơi nào đó Lâm Tiểu Sách đã tìm được câu trả lời mà mình chờ đợi bấy lâu nay.

“Dạ, em tin tưởng anh.” Vươn tay nhỏ bé nắm lại bàn tay đang nắm chặt tay mình của Trần Nghệ Phong. Cảm tình nhàn nhạt giữa hai người hiển hiện ở chung quanh.

“A! Nghệ Phong, chúng ta bị muộn rồi.”

“Không sai!! Thế nhưng em cũng đừng quên anh là tổng giám đốc.” Trêu ghẹo nhìn Tiểu Sách đã chạy đến ngoài cửa như là đang đóng phim quay chậm chậm rãi xoay người lại, “Đúng rồi, sao em lại có thể quên mình là trợ lý của anh cơ chứ, như vậy chúng ta có thể không cần gấp gáp nữa rồi”
 972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 8 – ĐCKCT (H)


Chương 8



Không kiềm hãm được liền đo thử nam căn còn đang hơi nhuyễn của anh.  “A, bán cương mà đã có… XX cm rồi, nếu là hoàn toàn đứng lên thì… hì hì.” Đang cực kỳ thỏa mãn đối với kích thước cấp hoàng kim của anh, bàn tay nhỏ bé của Lâm Tiểu Sách bắt đầu chuyển động tại phân thân.

Vốn dĩ thân thể của Trần Nghệ Phong đang khô nóng lại phải chịu đựng trêu chọc như vậy, côn thịt càng thêm đứng thẳng lên. Mắt thấy dục vọng đang cương lên ở trước mắt mình, trong lòng Tiểu Sách rất vui vẻ, theo trực giác càng cố sức xoa nắn. Côn thịt thô to theo động tác của Lâm Tiểu Sách mà liên tiếp gật đầu, mà gân xanh ở mặt trên của côn thịt khiến hai tay của Tiểu Sách trải nghiệm qua xúc cảm gồ ghề, nhẹ nhàng bộ lộng theo gân xanh.

“A…rất… thoải mái… Lại dùng lực… một chút… Đúng… nhanh… nhanh lên…” Trần Nghệ Phong chỉ biết là dục vọng dưới thân mình đang được chăm sóc rất tốt, thế nên nâng hạ thân lên càng cao một chút để vừa tầm với tay của Lâm Tiểu Sách.

Mắt thấy cự thú ở trước mặt mình đang giương cao lên, trong lòng Lâm Tiểu Sách cảm thấy có chút sợ hãi, “Nếu như để cho vật này tiến vào chỗ đó của mình, có thể nào sẽ hỏng mất luôn không ta??” Tuy âm thầm nghĩ vậy nhưng rất nhanh cậu đã bị chinh phục bởi ngọc bổng đang nhả ra chất lỏng ở phía trên kia.

Từ trong ngăn kéo lấy ra gel bôi trơn đã được cất kỹ nhiều năm nay, Lâm Tiểu Sách cẩn thận an ủi dục vọng ở bụng dưới của mình. Đổ gel bôi trơn lên đỉnh của nó, sau đó dùng hai tay xoa đều lên cả phần rễ của dục vọng, bởi vì bị rung động nên có nhiều lần phân thân trơn trượt đã nhảy ra khỏi tay của Tiểu Sách, khiến cho hạ thân của Tiểu Sách cũng ẩm ướt thành một mảnh.

Trần Nghệ Phong hơi mở hai mắt dường như thấy được Tiểu Sách đang tự chà xát vào dục vọng của mình, khóe miệng anh lộ ra một nụ cười “Xem ra chỉ có thể cùng Tiểu Sách làm ở trong mộng thôi nha. ”

Nhìn thấy bộ dáng mỉm cười của Trần Nghệ Phong, hoa hành xinh xắn của Lâm Tiểu Sách cũng đã ngẩng đầu lên, dường như cậu cảm thấy chơi thật vui mà cầm lấy phân thân của hai người chà xát cùng một chỗ “A… Phong… thoải mái quá. Ưm… Phong… to quá nha… a.” Được cự thú ma sát ở phía ngoài, ngọc chi của Lâm Tiểu Sách cũng cao hứng đến mức nhả ra nước bọt.

“Ưm…” Trần Nghệ Phong bị ma sát đến khó chịu cũng không kịp chờ đợi mà muốn tìm một động để chui vào, không ngừng đung đưa phân thân đập vào bụng dưới của Lâm Tiểu Sách.

Lâm Tiểu Sách nhìn phân thân của hai người đều dính gel bôi trơn, chậm rãi tự mình nâng thân thể lên, ghé vào trên người của Trần Nghệ Phong, dùng ngón tay khẽ chấm một chút gel bôi trơn tự đưa đến tiểu huyệt ở phía sau chưa từng được khai phá qua.

Tiểu huyệt chặt chẽ ngăn cản sự xâm nhập của ngón tay, Lâm Tiểu Sách nhìn côn thịt đang đung đưa kịch liệt ở trước mặt mình, dứt khoát quyết tâm đưa vào một ngón tay đi vào “A!!” Thấp giọng kêu khóc nghe như tiểu huyệt bị ngón tay mạnh mẽ chen vào có bao nhiêu kích thích.

Lúc này phân thân của Trần Nghệ Phong như là đã biết vị trí của tiểu huyệt nên cũng nhẹ nhàng chen vào miệng huyệt. Thật vất vả mới thích ứng được với kích thước của ngón tay, thế nhưng lại mang tới một vật càng thô càng to hơn nữa, trên trán của Lâm Tiểu Sách đã bắt đầu lấm tấm mồ hôi.

Nhìn bộ dáng dục vọng khó nhịn của Trần Nghệ Phong, Tiểu Sách khẽ cắn môi, lấy ngón tay đang chôn ở trong tiểu huyệt ra, chậm rãi ngồi lên dục vọng đã ngẩng cao đầu của anh.

“A… a… oa… ưm…” Đỉnh côn thịt còn chưa tiến vào miệng huyệt, đã rước lấy tiếng thở dốc của Tiểu Sách. “Quá… quá lớn… Cũng không thể coi là… chuyện tốt được đâu…” Hai tay chỉ có thể chống tại ngực của Trần Nghệ Phong thở phì phò. Mà phần eo dưới lại áp dụng tư thế treo lơ lửng khiến cho dục vọng chỉ dừng lại khẽ ma sát vào miệng huyệt.

Trần Nghệ Phong còn đang bất mãn vì loại luật động nhợt nhạt này, hai tay vô ý thức vươn ra nắm lấy eo nhỏ của Tiểu Sách, liền mãnh liệt đỉnh lên. “A!! Đau quá…đi ra ngoài… đau quá…” Một lần lại một lần bị đâm vào chỗ sâu nhất khiến cho Lâm Tiểu Sách đau đớn kêu lên. Há mồm cắn lên ngực của Trần Nghệ Phong, hiện lên vết máu nhàn nhạt, nhờ đó mà có hơi chút thức tỉnh Trần Nghệ Phong.

Mắt say lờ đờ mê man nhìn người con trai trên người “Tiểu Sách??? Ha ha, xem ra giấc mơ của mình rất chân thực!!” Không thể nào tin tưởng bản thân thật sự có thể làm tình với Lâm Tiểu Sách Trần Nghệ Phong lại lâm vào giấc ngủ.

Ghé vào trên người anh Lâm Tiểu Sách ngay cả thở mạnh cũng không dám thở, nhìn thấy anh đã ngủ, mới dám nâng đầu lên. Nếu như để cho anh biết chuyện mình gian dâm anh là sự thật, phỏng chừng bọn họ ngay cả khả năng làm bạn bè cũng đều không còn đi.

Dục vọng dưới thân bởi vì thật lâu cũng không nhúc nhích lại có vẻ tràn đầy sức sống, từ từ ở chuyển động ở bên trong tiểu huyệt “A… chậm một chút… đừng chuyển động… nhanh như thế… mà… Phong… chậm… một chút…” Đột nhiên bị côn thịt công kích ma sát vào huyệt bích sinh ra nhiệt lượng khiến cho phía trước của Tiểu Sách lại bắt đầu chảy ra dịch thể.

Cả người vô lực nằm úp sấp lên lồng ngực của Trần Nghệ Phong thuận theo côn thịt dưới thân chuyển động trước sau, dục vọng một vào một ra làm cho mị thịt của Tiểu Sách vừa bị mang ra đồng thời lại bị cắm vào, mà lúc này Tiểu Sách cũng chỉ có thể theo sát tốc độ luật động của Trần Nghệ Phong.

“Phong… nhanh… nữa… nhanh lên một chút… Đúng… chính là… chỗ đó… ưm… ha…” Bị chạm vào điểm nhạy cảm Tiểu Sách bắt đầu chủ động cầu xin nam nhân đang dùng hạ thân tăng tốc trừu sáp. Mà Trần Nghệ Phong tuy rằng đã say đến bất tỉnh nhân sự, nhưng bằng bản năng nam nhân vẫn giúp anh sau khi tìm được điểm kia ở trong huyệt động liền bắt đầu dùng sức cắm vào đó “A… thật là thoải mái… Phong… thoải mái… muốn chết, đúng… chính là chỗ đó… quá sung sướng… a… ha…”

Bị đâm đến tuyến tiền liệt làm cho toàn bộ khoái cảm của Tiểu Sách đều dồn ra phía trước, ngọc trụ vốn đã ngẩng đầu rất cao lại càng thêm run rẩy kịch liệt. “A… Phong… bắn… muốn bắn… a…” Tiểu Sách run rẩy nâng cao phân thân hướng về phía trước bắn ra ngoài.

Cảm giác bủn rủn sau khi bắn tính xong khiến cho Lâm Tiểu Sách chỉ có thể nằm ở trên người Trần Nghệ Phong tiếp nhận động tác chạy nước rút không biết mệt mỏi của anh, trong đầu thì đang suy nghĩ “Tiểu hoàng kim thực sự là không bình thường nha. Ngay cả lực kéo dài cũng đặc biệt thành thạo.”

Thân thể bị giam cầm chỉ có thể thuận theo dục vọng dưới thân mà cao thấp phập phồng. “A… thật là thoải mái… thoải mái quá…” Trần Nghệ Phong đang đè nén cũng bắn ra dịch thể đậm đặc vào sâu trong tiểu huyệt.

Tiểu huyệt nuốt vào toàn bộ tinh dịch, Lâm Tiểu Sách cũng không khỏi dán vào thân thể của Trần Nghệ Phong mà nhẹ nhàng lay động. Nhìn thấy Trần Nghệ Phong sắp tỉnh rượu, Lâm Tiểu Sách chịu đựng toàn thân đau nhức từ từ nâng mông lên, khiến cho phân thân vẫn còn đang lớn như cũ trượt ra khỏi miệng huyệt. “A… ” Khoái cảm khi rút ra làm cho Tiểu Sách nhịn không được mà rên rỉ thành tiếng.

Trần Nghệ Phong cảm giác được dục vọng của mình đang rời khỏi nơi ấm áp kia, thầm muốn dùng sức mở mắt ra nhìn đến cuối cùng người vừa mới mang đến khoái cảm tột đỉnh cho mình là ai. Bất quá bởi vì tác dụng của cồn cho nên mí mắt chỉ có thể không nghe lời mà nhắm lại, do đó chỉ nhìn thấy được một tấm lưng trơn bóng lưng cùng với thắt lưng tinh tế ở hai bên còn đang ứ đọng vệt máu.
 972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny