17/11/2015

Chương 20 – TVTĐNMSH


☆, Chương 20: Tình địch: Lời hứa cả đời



Cốc! Cốc cốc cốc…

Steve chầm chập đi ra khỏi phòng tắm, toàn thân chỉ quấn một chiếc khăn tắm.

Cốc cốc cốc cốc cốc cốc!

Steve lấy khăn tắm ưu nhã lau lau đi bọt nước trên người, chậm rãi bước ra cửa.

Nhìn ra ngoài thông qua mắt mèo —— nam nhân đã đánh mất sự lãnh tĩnh nho nhã bình thường, thở hổn hển mà đập vào cửa.

Steve khẽ cười, nâng tay nhẹ nhàng mở cửa ra.

Trong phút chốc tay của Chu Phong ngừng đập cửa, trợn to mắt nhìn nam nhân với nửa thân trần trước mặt.

Nếu như lúc này có người khác ở đây, nhất định sẽ thừa nhận, thật ra bây giờ Steve vô cùng có mị lực nam tính: Vóc người cao to, kết hợp với hơi nước, bọt nước trượt dọc theo bắp thịt hữu lực phập phồng sau đó biến mất vào khăn tắm đang quấn quanh hông, làm cho người khác hận không thể tiến lên hôn lấy thân thể mê người kia, dụ người mơ màng đến vô hạn.

Bất quá, Chu Phong lại không có lòng dạ nào mà đi thưởng thức, bộ dáng thỏa mãn của người này [ảo giác] chướng mắt đến mức khiến mình nghĩ muốn tặng cho hắn ta một quyền!

“Em ấy đâu?” Chu Phong nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Ngón tay của Steve chỉ vào trong phòng.

Chu Phong đẩy anh ta ra phóng vào phòng.

Nếu như bộ dáng của Steve khiến anh nổi trận lôi đình, thì tình cảnh trên giường thực sự khiến anh có xúc động muốn giết người.

Người phía trên đang nằm ngủ với tư thế úp sấp, lộ ra tấm lưng trần truồng trắng nõn, mặt trên có vài vết máu ứ đọng màu đỏ tím, tấm chăn đang vướng qua người chỉ đắp đến phần hông, hai chân thon dài trắng nõn nà bại lộ trong không khí.

Đây là tràng cảnh Chu Phong đã quen thuộc từ lâu, nhưng giờ đây lại xuất hiện ở một địa phương không nên xuất hiện.

“Rất đẹp, đúng không?” Steve theo sau, không sợ chết mà nói.

Chu Phong liên tục vung mạnh quyền về phía bụng của anh ta, hung tợn quát: “Cậu đã làm cái gì với em ấy?”

Do bất ngờ nên Steve không kịp đề phòng, bị đánh một trận rơi xuống đất, chịu không nổi mà ho khan: “Khụ… Anh… Anh cái này người man rợ này! Không phải có câu cái gì mà ‘Quân tử động khẩu không động thủ’ sao?”

“Hai người đang làm cái gì?” Vương Tiểu Vũ bị tiềng ồn khiến cho giật mình tỉnh giấc, xoa cặp mắt mê man hỏi.

Chu Phong còn đang muốn đánh thêm vài cái thì thấy cậu tỉnh lại, bước lên phía trước nắm lấy bờ vai của cậu, khẩn trương hỏi: “Tiểu Vũ, em… Em có cảm giác thế nào?”

Vương Tiểu Vũ vừa ngủ một giấc, lại được cho uống qua thuốc giải rượu, đã không còn say bao nhiêu nữa, bất quá vẫn chưa cảm nhận được tình huống xung quanh, xoa cái đầu đau nhức, cậu nghi hoặc nhíu mày: “Cái… Cái gì mà thế nào? Ui da —— đau!” Liên lụy đến vết thương ở phía sau, bởi vì đau đớn mà mặt của Vương Tiểu Vũ nhăn lại.

Thấy bộ dáng không thoải mái của cậu, Chu Phong càng thêm khẳng định suy đoán của mình, cởi áo khoác ra, đắp lên trên người Vương Tiểu Vũ, vẻ mặt bi thống, “Đừng sợ, học trưởng dẫn em về nhà.”

“Hử, em… Quần áo của em đâu?” Cuối cùng Vương Tiểu Vũ cũng phát hiện ra điểm khác biệt từ xúc cảm bất đồng.

“Bị anh cởi… Bởi vì em…” Steve không chịu vắng vẻ nên chen vào nói.

“Cậu câm miệng cho tôi!” Chu Phong rống giận, lập tức quay đầu mang theo vẻ mặt thân thiết hỏi Vương Tiểu Vũ: “Tiểu Vũ, trên người có… Có chỗ nào khó chịu hay không?”

“Khó chịu, có a, phía sau đau quá.”

Phía sau!

Sau khi Chu Phong nghe xong lại muốn đi tới đá thêm cho Steve mấy phát.

Lần này Steve đã có kinh nghiệm, cấp tốc nhảy lên, lẻn đến một đầu khác trên giường, vội nói: “Nói cho anh biết, người man rợ. Tôi cũng không có miễn cưỡng Rain! Em ấy chỉ đưa ra lựa chọn chính xác giữa anh và tôi, em ấy đã tiếp nhận tôi theo đuổi rồi. Em ấy kêu tôi gọi điện thoại cho anh tới, chính là muốn thẳng mặt nói rõ với anh.” Một tay Steve đặt lên vai Vương Tiểu Vũ, cổ vũ nói: “Rain, em nói đi, anh ở ngay đây.”

Lực đạo trên vai, thúc giục Vương Tiểu Vũ dùng đầu óc không quá thanh tỉnh phân tích tình huống lúc bây giờ.

Cảm nhận được tình huống không bình thường, Vương Tiểu Vũ đang muốn mở miệng, đột nhiên nhớ lại…

Thấy Vương Tiểu Vũ muốn nói lại thôi, Chu Phong như bị sét đánh thẳng vào người.

Vài giây sau, anh khó khăn mở miệng: “Tiểu Vũ, điều cậu ta nói là sự thật?”

Vương Tiểu Vũ trầm mặc không nói, chỉ dùng một loại ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhìn anh.

“Anh hiểu rồi.” Chu Phong chán nản nói.

Thấy bộ dạng như người chết của anh, Vương Tiểu Vũ mềm lòng, đang muốn mở miệng, lại bị cướp lời.

“Nhưng anh sẽ không buông tay.” Chu Phong thô bạo vứt cánh tay đang đặt ở trên vai Vương Tiểu Vũ của Steve ra, rất sợ bị người khác cướp đi mà ôm chặt cậu vào lòng, mắt tập trung vào ánh nhìn của người yêu, kiên định nói: “Tiểu Vũ, anh sẽ không buông tay em, theo anh đi, anh sẽ yêu em, thương em, cả đời này.”

Cả đời…

Khóe mắt rịn ra nước mắt, Vương Tiểu Vũ chậm rãi nói: “Thế nhưng em rất phiền toái, anh sẽ phải chăm sóc em.”

“Không sao cả, anh cam tâm tình nguyện.” Chu Phong ôn nhu nói.

“Em vẫn luôn làm phiền anh, lại không thể làm cái gì cho anh…” Vương Tiểu Vũ dúi đầu vào lòng Chu Phong.

“Ai nói.” Chu Phong chặn lời cậu, “Em ở bên cạnh anh chính là động lực lớn nhất của anh. Chỉ cần được nhìn thấy em, cho dù có phải chịu nhiều uể oải phiền não hơn nữa thì toàn bộ chúng đều sẽ biến mất.” Hôn lên đỉnh đầu người yêu, hưởng thụ độ ấm trong ngực, tối nay Chu Phong đã nghĩ thông suốt được vài chuyện, lại nói tiếp: “Em cũng không biết em có bao nhiêu quan trọng đối với anh đâu.”

“Thật vậy chứ?” Vương Tiểu Vũ có chút cảm động và xấu hổ, nhưng mà suy đoán của cậu đã được xác định.

Chu Phong gật đầu.

Trrong lòng Vương Tiểu Vũ ngọt ngào như được uống mật, lại hỏi: “Anh, cũng sẽ có chuyện phiền não sao?”

“Đương nhiên, anh cũng là người bình thường mà, cho nên cũng sẽ có lúc cảm thấy áp lực. Bất quá, chỉ cần thấy được nụ cười của em, anh liền cảm giác những thứ này cũng không có gì quan trọng nữa.” Chu Phong cười cười, sau đó chính là cảm thấy bất đắc dĩ mà nói: “Thế nhưng, em lại cứ thích đi suy nghĩ miên man.”

“Anh… Anh biết hả.” Vương Tiểu Vũ có chút ngượng ngùng.

“Kỳ thực, người lo lắng phải là anh mới đúng.” Siết chặt hai tay lại, Chu Phong không vui nói: “Cứ luôn nghĩ đến chuyện có khi nào em sẽ bị một nam nhân giàu có trẻ tuổi hơn anh dùng lời ngon tiếng ngọt lừa đi mất hay không.”

Vương Tiểu Vũ ngẩng đầu một cái, trợn to mắt nói: “Em là loại người như vậy sao?”

“Ặc… Dĩ nhiên không phải.” Chu Phong tự biết mình đã nói sai, bèn dỗ dành: “Chỉ là anh sợ em vẫn còn trẻ tuổi, bị người khác lừa đi mất.”

Vương Tiểu Vũ lại tiếp tục trừng mắt: “Ở trong mắt của anh, em là một đứa ngu dễ bị lừa đi như vậy hay sao hả?”

“Dĩ nhiên là không phải rồi, Tiểu Vũ nhà chúng ta thông minh nhất.” Chu Phong lắc lắc đuôi.

“Hừ.”

Thấy hai người không coi ai ra gì mà liếc mắt đưa tình, Steve thân là một bóng đèn siêu cấp không chịu nổi tịch mịch, lên tiếng.

“Khụ.”

Chu Phong và Vương Tiểu Vũ cùng ngẩng đầu lên.

“Sao cậu còn ở đây?” Chu Phong ghét bỏ nói.

Nhất thời trong lòng Vương Tiểu Vũ cảm thấy buồn cười, học trưởng bình thường luôn ôn hòa lễ độ cũng sẽ có loại vẻ mặt và thái độ này…

… Dễ thương quá hà! 

Nghĩ không ra, vốn tưởng rằng không gì có thể khiến cho học trưởng để tâm như vậy, nhưng anh cũng sẽ lo được lo mất, sẽ ghen, sẽ tung quả đấm vì mình, mà quan trọng nhất là, sẽ đem hết toàn lực bảo hộ và quý trọng đoạn tình cảm này, cũng không buông tay, chính là giống với mình…

Như vậy, đã quá đủ rồi.

“Hai người… Gọi là cái gì? ‘Qua sông hủy gạch’ [câu này chính là qua cầu rút ván đó ạ, chúng ta hãy thông cảm cho em nhỏ vì em nó đã ứ có biết nhiều tiếng Trung mà còn hay xài thành ngữ?” Steve tự xưng là bà mối buồn bực nói.

Lười sửa đúng cậu ta, Chu Phong nhìn nhìn phần chân bị lộ ra bên ngoài của Vương Tiểu Vũ, thầm mắng chính mình tính sai, cầm lấy chăn đã bị nhào nát bọc kín người cậu lại không chừa một kẽ hở, thế là cơn tức lại dâng lên, nói với Steve: “Tôi còn chưa tính sổ với cậu đâu. Vì sao quần áo của Tiểu Vũ lại bị biến thành như vậy? Còn có dấu vết ở sau lưng em ấy nữa. Cậu mau nói rõ cho tôi!”

Nhìn bộ dáng chuẩn bị tùy thời sẽ liều mạng với người khác của Chu Phong, Steve sờ sờ cái bụng còn đang ẩn ẩn đau, quyết định… “Đại trượng phu co được dãn được.” 

“Chuyện về mấy cái dấu ở trên lưng không liên quan đến tôi a, có thể là thời điểm bị đưa vào phòng liền bị đụng phải đâu đó đi. Về phần quần áo… Em ấy uống say tự ói lên người mình và tôi, tôi liền cởi quần áo của em ấy, chính mình cũng đi tắm rửa một cái.”

Chu Phong nheo mắt lại, “Như vậy không cần cởi cả quần lót ra luôn chứ?”

“Ặc…” Steve lúng túng ho khan vài tiếng, cũng không thể nói mình không ăn được, nhưng muốn thưởng thức một chút, thuận tiện chiếm chút tiện nghi đi. 

Thấy bộ dáng chột dạ của cậu ta, Chu Phong còn đang muốn làm khó dễ, lại bị Vương Tiểu Vũ kéo lại.

“Không sao cả, dù sao cũng đều là nam nhân, sẽ không mất miếng thịt nào đâu.” Vương Tiểu Vũ thờ ơ nói: “Học trưởng, tìm một bộ quần áo cho em, mau đưa em về nhà, em muốn đi tắm, sau đó…”

Sau đó…

Tiếp thu được ánh mắt ái muội của Vương Tiểu Vũ, Chu Phong ngầm hiểu.

Nuốt một ngụm nước bọt, anh hoả tốc tìm đến một bộ quần áo cho Vương Tiểu Vũ mặc vào, dìu Vương Tiểu Vũ đã có chút mệt lã ra khỏi khách sạn, lái xe về nhà —— lên giường!

************

Đêm khuya vắng vẻ, Vương Tiểu Vũ chậm rãi ngẩng đầu, nhìn gương mặt ngủ say của Chu Phong, nhẹ nhàng hôn lên môi anh, lén lút phun ra ba chữ, sau đó, một lần nữa nằm vào lồng ngực ấm áp của người yêu.

Chu Phong nguyên bản đang nhắm mắt lại từ từ mở ra, khóe miệng hơi nhếch lên.

“Tiểu Vũ…”

A, học trưởng còn chưa ngủ sao.

Vương Tiểu Vũ có chút ngượng ngùng đáp tiếng: “Dạ?”

“Năm nay… Theo anh về nhà ăn tết đi?”
 HOÀN QUYỂN 2

972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 19 – TVTĐNMSH


☆, Chương 19: Tiệm sách – Quán cà phê – Khách sạn


Hôm nay, lúc Vương Tiểu Vũ tan tầm đi ngang qua tiệm sách, nghĩ hẳn là sách mới Biển Sâu do phi mã giáp của Chu Phong viết ra đã lên kệ rồi, vì vậy quyết định đi vào nhìn xem thử.

Quả nhiên, chủ tiệm đã dán tấm poster Biển Sâu lên một vị trí bắt mắt, Vương Tiểu Vũ có chút tự hào nhìn vài người đang lật xem, thảo luận quanh một chồng sách mới tinh.

“Quyển sách này xem hay lắm! Lúc được đăng trên mạng đã từng có thời gian tui ngồi hóng đó!”

“Thế nhưng… Không có cảnh tình cảm thì tui cũng không thích cho lắm.”

“Yên tâm đi! Tui đoán nhất định tác giả là một hủ, nữ nhân vật chính sống được đến 1/3 truyện thì liền đi tông, còn lại vài nam chính đều lực lưỡng! Nhiệt huyết đại khí, ái muội thanh thủy và vân vân cũng rất manh!”

Vương Tiểu Vũ nghe trộm xong thì vẻ mặt hắc tuyến, muốn cảm thán năng lực lĩnh ngộ của độc giả thật chuẩn.

“Hmm… Chưa từng nghe qua tên tác giả này nha, là người mới hả?”

“Ừa, tui thấy người này hành văn lão luyện, không giống người mới cho lắm. Biết đâu thực sự là một đại thủ nào đó, nói không chừng còn là phi mã giáp của đại thủ BL nào đó viết.”

Vương Tiểu Vũ: 

“Hế hế, nói như vậy, tui đây cũng muốn mua một quyển, nói không chừng còn thật là bản mệnh của mình đâu.”

Hai tiểu nữ sinh vui vui vẻ vẻ ôm sách đến quầy thu ngân.

Vương Tiểu Vũ tiến lên, nhìn qua Biển Sâu đã sớm quen mặt, nhịn không được lại muốn lật lật.

Bỗng nhiên, có một bàn tay trắng nõn thon dài vươn ra từ bên cạnh, cầm lấy quyển trước mặt.

Vương Tiểu Vũ quay đầu nhìn lại.

“Hi, thật là đúng dịp.” Từ Nhất Minh đỡ đỡ kính mắt, cao quý lãnh diễm nói.

************

Quán cà phê kế tiệm sách.

Vương Tiểu Vũ ngồi đối mặt nhau với Từ Nhất Minh.

“Gần đây anh thế nào? Dạ dày có ổn không?” Vương Tiểu Vũ phá vỡ trầm mặc.

Từ Nhất Minh vẫn còn đang lật Biển Sâuvừa mới mua, hờ hững nói: “Cảm ơn đã quan tâm, không có vấn đề gì lớn lao.”

Tròng mắt Vương Tiểu Vũ chuyển chuyển, nói: “Đợt trước Cốc biên tập của bọn tôi theo tôi hỏi chuyện của anh, các người… lén giao tình không tệ?”

Trừng mắt nhìn cậu, Từ Nhất Minh nói: “Miễn bàn người này, nếu sau này anh ta hỏi gì đó về tôi, cậu cứ nói không biết là được.”

“Ặc… Hai người các anh…” Nhất thời tính bà tám của Vương Tiểu Vũ bùng cháy.

Bỗng nhiên điện thoại của Từ Nhất Minh đổ chuông, y liếc nhìn tên người gọi đến, bình tĩnh mà nhấn từ chối cuộc gọi, một lát sau điện thoại lại kiên nhẫn reo lên.

Sau nhiều lần như vậy, Từ Nhất Minh cảm thấy phiền toái mà ấn phím khóa máy.

Vương Tiểu Vũ cố gắng muốn dúi đầu vào cốc chocolate nóng trên bàn, cậu đã liếc mắt thấy được dãy số hiển thị trên điện thoại.

“Được rồi, hẹn cậu ra đây là muốn cho cậu một ít lời khuyên.”

Vương Tiểu Vũ ngẩng đầu.

“Cậu có biết tại sao tôi phải chia tay với Chu Phong không?”

Vương Tiểu Vũ lắc đầu, ngoại trừ lần thảo luận trên mạng kia ra, cho tới bây giờ rất ít khi cậu và Chu Phong nhắc lại đoạn cảm tình trước đây của hai người họ.

Nhấp một ngụm cà phê, Từ Nhất Minh nói: “Anh ấy a, quá cưng chiều người khác, cưng chiều đến mức không quan tâm tới chính mình, ngay cả khi tôi nói chia tay đều không có can đảm đi phản đối. Tôi chưa từng gặp qua một nam nhân tốt đến như thế.”

Sau khi nghe xong, trong lòng Vương Tiểu Vũ rất khó chịu, nghĩ tới tâm tình lúc đó của Chu Phong, muốn nói lại thôi.

“Cậu có cái gì muốn nói liền nói ra đi.” Từ Nhất Minh trừng mắt nhìn cậu.

Vương Tiểu Vũ thở dài, thì thầm: “Kỳ thực, tôi nghĩ, anh chỉ thấy một mặt anh ấy cưng chiều anh, thấy ảnh biểu hiện ra nụ cười bao dung, thế nhưng anh chưa từng để tâm đến đáy lòng bất đắc dĩ và mệt mỏi rã rời của anh ấy. Ảnh đã cưng chiều anh, nhân nhượng anh như vậy, nhưng vẫn chấp nhận lời “chia tay” của anh, tôi nghĩ có lẽ anh ấy cũng sẽ thương tâm chứ.”

Từ Nhất Minh sửng sốt.

Một lúc lâu sau, y buồn bã cười, nói: “Vì sao anh ấy không nói với tôi như vậy chứ? Hơi chút kiên cường, bá đạo một lần, tôi… Tôi cũng sẽ không rời đi.”

“Chính là, anh ấy cũng… Đau lòng khi thấy anh chịu khổ đi. Dù sao khi đó, quả thực hoàn cảnh của hai người không được tốt cho lắm, anh… Lại cứ luôn oán giận.” Vương Tiểu Vũ bĩu môi, “Bất quá bây giờ, ảnh đã có tôi, cho dù anh có hối hận cũng không còn kịp nữa rồi.”

Nhìn biểu tình che chở của cậu, Từ Nhất Minh cười nói: “A, quả nhiên, làm sai tất sẽ có báo ứng.” Vô luận là trước khi kết hôn, hay là… Người kia của hiện tại.

Suy nghĩ của Từ Nhất Minh bay xa, Vương Tiểu Vũ cũng không khỏi nghĩ đến mình và học trưởng đang chung sống cùng nhau.

Tuy nói con người và hoàn cảnh đã không còn giống như trước đây, thế nhưng… Có vẻ hình thức ở chung… Cũng không có thay đổi quá lớn.

Thực sự học trưởng rất cưng chiều mình, bao dung mình, càng ở chung với anh lâu ngày, lại càng nhận ra được anh thật đúng là một nam nhân tốt hiếm có. Mà tương phản, chính mình lại không thể làm gì cho anh.

Học trưởng là người yêu, là bậc thầy của cậu, nói theo phong cách hơi phương tây một chút thì, vừa là bầu bạn linh hồn vừa là người dẫn dắt tâm linh. Vô luận là trong công việc hay là phương diện cuộc sống, có gì phiền não trắc trở Chu Phong đều có thể giải thích hoặc khuyên bảo cậu, thậm chí chỉ cần cậu nguyện ý, có thể cái gì cũng không cần làm, mặc quần áo chỉ cần vươn tay ra còn ăn cơm thì chỉ cần há mồm nhai là được.

Đương nhiên, Vương Tiểu Vũ có thói quen tự lập quanh năm cũng không phải là một người sẵn lòng đi hưởng thụ sự chăm sóc của người khác, mỗi lần cậu sẽ chủ động chia sẻ một ít việc nhà, vào thời điểm Chu Phong đuổi bản thảo cũng sẽ tri kỷ mà làm một ly sữa nóng cùng tô mì gói cho anh, thế nhưng, bấy nhiêu đó vẫn còn thiếu sót nhiều lắm.

Ở trước mặt Chu Phong, Vương Tiểu Vũ có chút cảm giác thất bại, càng phát giác ra chính mình rất ấu trĩ, là trói buộc của anh.

Thật sự là Chu Phong đối xử với cậu tốt lắm. Càng ngày cậu càng không muốn rời xa Chu Phong, đồng thời, chính mình lại tự chui vào ngõ cụt: Đoạn cảm tình này chỉ có một mình mình bám víu, kỳ thực Chu Phong cũng không cần cậu.

Trong lòng Vương Tiểu Vũ cảm thấy bất an, mơ hồ lại có chút hy vọng: Nếu như Chu Phong có thể biểu hiện ra giống như nam chính trong tiểu thuyết, điện ảnh và kịch truyền hình có chút cẩu huyết kia, tùy hứng một chút, bá đạo một chút, sinh khí một chút, hơi ăn giấm chút, đẩy mình vào tường cưỡng hôn…


Úi đệt! Mình đang nghĩ gì vậy cà?!

Vương Tiểu Vũ đỏ mặt lắc đầu, tiếp tục xoắn xuýt.

… Bọn mình, sẽ không đi lên con đường cũ kia chứ?

Nghĩ như vậy, nhất thời Vương Tiểu Vũ thấy rất uất ức.

************

Vào một tuần trước Tết, nhờ năng lực tiền tài mạnh mẽ của đại cổ đông ủng hộ, công ty Vương Tiểu Vũ bao một phòng lớn trong khách sạn xa hoa ăn tiệc tất niên, vài vị lãnh đạo lớn luân phiên ra mặt nói chuyện, mọi người nghe đến hương thơm của thức ăn khiến bụng đói kêu vang mà phải chịu đựng đến 1 tiếng đồng hồ với đợt phát biểu về “Tương lai tươi sáng” kia.

Cuối cùng, đến phiên Steve, anh ta cũng bị lời dạo đầu dài dòng mang đậm phong cách Trung Quốc khiến cho kinh hãi, sâu sắc cảm nhận được tư vị của những người ngồi dưới, cho nên anh ta dị thường thẳng thắn.

“Hi, chào mọi người, tôi là Steve. Sang năm chúng ta cứ tiếp tục nỗ lực thế nhé, hiện tại, ăn cơm thôi.”

Vì vậy kích khởi một tràn tiếng vỗ tay cùng hoan hô mà trước nay chưa từng có.

Trải qua đợt ăn uống cuồng quét, đơn vị còn chuẩn bị hoạt động giải trí khác, chính là quán bar và KTV ở trên lầu hai của khách sạn.

Kỳ thực công ty của Vương Tiểu Vũ là một tập đoàn truyền thông, bên trong tòa soạn của bọn họ có người nắm giữ sản nghiệp này làm chủ. Bản thân tập đoàn này phát triển cũng không tệ, tổng bộ ở Bắc Kinh mua cả đống cao ốc, hơn nữa vừa mới tiếp nhận việc đầu tư ra nước ngoài, công ty này mơ hồ có chút khí thế hừng hực như mặt trời ban trưa, cũng khó trách đường làm quan của mấy người lãnh đạo rộng mở, hoạt động đêm tiệc tất niên cũng bỏ ra không ít tiền.

Toàn bộ công ty có trên hai trăm nhân viên, chia nhau ra giữa quán bar và KTV. Chơi mệt? Uống say? Đã sớm suy nghĩ cho cậu sẵn rồi! Trực tiếp ngủ lại trong phòng của khách sạn này luôn đi.

Chờ đến cuối cùng Steve cũng có thể thoát khỏi vô số lượt mời rượu và bắt chuyện ra ngoài bắt đầu tìm thân ảnh của Vương Tiểu Vũ, nhưng lại không tìm thấy được.

Lúc này, một nam nhân lén lút tiến đến bên cạnh anh ta, nói: “Phó tổng, ngài đang tìm Vương Tiểu Vũ sao?” Steve là đại cổ đông, tạm thời ở công ty được gắn cái mác Phó tổng tài.

“Đúng vậy, cậu biết em ấy ở đâu sao?”

Người nọ cười hèn mọn, cung kính đưa lên thẻ từ quét vào phòng, nói: “Phòng 1419, đã chuẩn bị sẵn cho ngài.”

************

Đêm nay mí mắt của Chu Phong cứ giật liên tục, phảng phất như dự cảm được có chuyện gì đó không tốt đang phát sinh.

Vì vậy, anh liền nhắn một tin cho Vương Tiểu Vũ, hỏi có phải cậu sắp về rồi hay không.

Thế nhưng, lúc này qua thật lâu cũng không có hồi âm.

Chu Phong nhíu nhíu mày, trực tiếp gọi tới, phát hiện di động của đối phương tắt nguồn.

Lần liên hệ trước là hơn 8h, Vương Tiểu Vũ nói mình đang dùng cơm, ăn xong liền tìm cơ hội chạy ra.

Hiện tại đã sắp mười giờ, vẫn còn chưa thấy bóng người.

Anh không ngồi nổi nữa, quyết định lái xe đi đến khách sạn đón người.

************

Bên này, Steve huýt sáo đi vào phòng 1419.

Ngọn đèn mờ ảo, trang hoàng theo phong cách Châu Âu, chăn đệm trắng tuyết, thanh âm hít thở nhè nhẹ, khắc họa ra một bầu không khí dị thường mập mờ.

Steve rót một ly rượu whisky từ quầy bar, nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, thưởng thức khuôn mặt ngủ say của người đang nằm.

“Hửm… Học trưởng? Mấy giờ rồi?” Người trên giường —— Vương Tiểu Vũ đã tỉnh rượu được một ít, từ từ nhắm hai mắt xoa đầu hỏi.

Steve nhìn đồng hồ đeo tay một cái, “11 giờ rồi, thân ái.”

“… Anh… Thanh âm của anh, sao lại có chút… Khác?”

“Em say, nghe lầm.” Steve thưởng thức biểu tình mờ mịt của Vương Tiểu Vũ, đáp.

“À… Xin lỗi… Em… Em không có cố ý uống rượu, Em… Hức!” Nấc rượu, Vương Tiểu Vũ xoay người ở trên giường một cái, “Em cũng không biết tại sao, trong nước chanh có pha rượu…”

Steve nhẹ giọng cười, “Không sao cả.”

“Học trưởng… Anh thật ôn nhu…”

Steve vươn tay…

“Thế nhưng… Em… Có đôi khi… Thật hy vọng… Hy vọng, anh, có thể bá đạo, bá đạo một chút…”

Bỗng nhiên Vương Tiểu Vũ nghẹn ngào.

Steve dừng lại một chút, lập tức ôn nhu mà sờ sờ lên mái tóc mềm mại của cậu, hỏi: “Vì sao? Vì sao lại muốn anh bá đạo một chút?”

“Em… Em không biết… Em không muốn trở thành như Từ Nhất Minh… Em biết mình có chút buồn lo vô cớ… Thế nhưng… Thế nhưng trong lòng… Trong lòng lại không ổn định… Em… Em sợ chính mình sẽ càng ngày càng ỷ lại anh… Nhưng… Nhưng không biết em, hức, có phải là cũng được anh cần hay không… Em sẽ không khiến anh tổn thương, anh có thể sẽ che giấu tâm tư hay không… Nếu như mất đi anh, em sẽ hỏng mất…”

Mang theo men say nồng đậm, Vương Tiểu Vũ nói đứt quãng, trong thanh âm lộ ra một tia yếu đuối cùng ủy khuất, khiến người nghe không khỏi sinh lòng thương xót.

Steve nhẹ nhàng xóa đi vệt nước mắt của cậu, khẽ thở dài một hơi.

Tiểu Vương Tử Châu Á của anhà, người cho em biết tư vị tình yêu, vì sao lại không phải là anh cơ chứ?

Liếc mắt nhìn điện thoại bị tắt nguồn để trên tủ đầu giường, Steve đưa ra một quyết định.
972060Barres_etoiles__42_.gif

Sky Blue Bobblehead Bunny