04/11/2015

Chương 4 – TVTĐNMSH


☆, Chương 4: Fan não tàn khiến đại thần cảm động


Đọc qua từng chữ từng chữ, tưởng tượng ra tình cảnh trước đây của Trắc Thành Phong, tâm trạng của Vương Tiểu Vũ cũng theo đó mà chua xót.

Tiểu Vũ Trụ: “… Xin lỗi.”

Trắc Thành Phong: “(^^) không cần phải xin lỗi. Đều đã lâu như vậy, em nghĩ rằng anh còn chưa bỏ xuống được sao?”

Nhìn Trắc Thành Phong gởi qua một cái mặt cười, Vương Tiểu Vũ nhịn không được hỏi: “Học trưởng, anh hận người đó sao? Hận anh ta vứt bỏ anh một mình để đi kết hôn.”

Vấn đề này có chút quá giới hạn, lần này, thật lâu sau Trắc Thành Phong cũng không có trả lời.

Vương Tiểu Vũ sinh ra một tia cảm giác đồng mệnh tương liên với Trắc Thành Phong, không tự chủ được cũng muốn bộc lộ ưu thương cùng phiền não của bản thân cho con người xa lạ đang cách một màn hình máy tính với mình.

Tiểu Vũ Trụ: “Học trưởng, sau khi em thi vào đại học xong, ba mẹ em liền ly hôn. Lúc đó em cực kỳ hận, khi em còn bé, rõ ràng bọn họ đã ân ái như vậy, vì sao đến cuối cùng lại không nhịn được sự khảo nghiệm của thời gian?”

“Lẽ nào một tình yêu đẹp chỉ có thể tồn tại trong tiểu thuyết? Hai nam nhân đều có thể phá tan ánh mắt của thế tục mà ở cùng một chỗ, vì sao ba mẹ em lại làm không được chuyện đó cơ chứ?”

Nước mắt từ từ che mờ hai mắt Vương Tiểu Vũ. Cậu nhớ tới ba mẹ từ khi mình vào trung học liền khắc khẩu không ngừng, nhớ tới bản thân đã từng vì tiếng cãi vả kịch liệt mà giật mình tỉnh giấc rồi trốn vào trong chăn run bần bật khóc thầm, nhớ tới bản thân đã từng liều mạng học tập để đổi lấy kết quả cao mới hiếm khi thấy được vùng lông mày luôn nhíu chặt của ba mẹ giãn ra được đôi chút.

Thế nhưng tất cả đều trở thành vô ích, vì con trai mà bọn họ đã chống đỡ thật lâu, sau khi Vương Tiểu Vũ hoàn thành kỳ thi vào trường đại học, rốt cục bọn họ cũng quyết định ly hôn, trong vòng hai năm mỗi người đều tự tái hôn, không kịp chờ đợi muốn bắt lấy cái đuôi của “thanh xuân”, tạo nên một gia đình mới hạnh phúc, muốn tận lực bồi thường cho bản thân vì cuộc hôn nhân sai lầm hai mươi năm trước.

Vương Tiểu Vũ không muốn thừa nhận, lại càng không nguyện ý suy nghĩ, bản thân mình chỉ là một bằng chứng cho sự sai lầm nửa đời trước của ba mẹ.

Mặc dù hai nhà bọn họ đều mời cậu trở lại ăn lễ mừng năm mới, nhưng Vương Tiểu Vũ rất có tính tự giác, tình nguyện nhân dịp ngày nghỉ ở lại Bắc Kinh dạy vài đứa nhỏ vẽ vẽ, một mình ở ký túc xá ăn mì gói cùng bạn trên mạng đón giao thừa, cũng không muốn nhìn thấy hình ảnh gia đình hòa thuận ấm áp của ba mẹ.

Kỳ thực cũng không phải ba mẹ của Vương Tiểu Vũ không quan tâm đến cậu, chỉ là bọn họ biết đứa nhỏ này quá quật cường, trong lòng vẫn luôn tự trách mình, hơn nữa gia đình cùng sự nghiệp mới của mình đều đang bước vào giai đoạn ổn định, trên phương diện tinh thần đã có chút hổ thẹn, nhưng cũng chỉ có thể bù đắp lại cho đứa nhỏ này về phương diện vật chất. Do đó, lúc Vương Tiểu Vũ bước vào năm ba đại học, hai người bọn họ đều hỏi qua cậu có dự định gì cho tương lai. Khi biết chính cậu cũng rất mê man, hiếm khi hai vị oan gia mới lại một lần nữa tâm bình khí hòa ngồi chung một chỗ, thương lượng rồi sau đó quyết định, cho đứa nhỏ này xuất ngoại lấy tiếng.

Vương Tiểu Vũ cũng không có ý kiến gì, tất cả đều giao cho môi giới, sau khi quyết định được một trường học mà cậu thích liền đóng gói xuất ngoại.

Cũng bởi vì tình cảm của ba mẹ tan vỡ, khiến niềm tin của đối với tình yêu Vương Tiểu Vũ cũng tồn tại hoài nghi. Vương Tiểu Vũ thuộc về điển hình của một đứa nhỏ lớn trễ, trước đây khi còn bé, vẫn luôn là một cục cưng ngoan ngoãn, ba mẹ luôn yêu thương nhưng vẫn quản rất nghiêm, khi vào trung học, áp lực học tập quá lớn, cho nên càng không có cơ hội nói yêu thương.

Sau đó vào đại học, bởi vì ba mẹ ly hôn cho nên bị đả kích, do đó cũng liền mất hết niềm tin.

Mặc dù bản thân cậu không có cảm giác, nhưng không có nghĩa là không có người thích cậu. Tương phản, Vương Tiểu Vũ vẫn luôn rất được hoan nghênh. Đây chính là nhờ vào gen di truyền ưu tú mà ba mẹ truyền lại cho cậu, đó cũng là một trong những nguyên nhân vì sao hai người đã hơn bốn mươi tuổi nhưng rất nhanh liền tìm mùa xuân thứ hai của mình.

Thời điểm trung học Vương Tiểu Vũ vẫn chưa có phát triển hoàn tất, vóc dáng còn chưa quá cao, nhất là phải mặc đồng phục thống nhất giữa nam sinh với nữ sinh, lớn lên thanh tú ngoài ý muốn, đẹp trai khỏi cần bàn cãi, hơn nữa lại có một khí chất ưu buồn, cầm lấy bút vẽ đắm chìm trong thế giới riêng của bản thân cậu chính là một bức tranh duy mỹ, nhưng lại khiến cho người khác phải chùn bước.

Đến thời kỳ cuối của trung học, rốt cuộc Vương Tiểu Vũ cũng từ từ cao lên đến được 175cm, sau đó bất hạnh đình chỉ tăng trưởng. Bước vào đại học, đã không có áp lực của việc học hành, Vương Tiểu Vũ triệt để lưu lạc thành một trạch nam, lại tiến thêm một bước vào vòng tay ôm ấp của tiểu thuyết BL, cho nên càng thêm lười đi tham gia các hoạt động của xã đoàn, chỉ có khi đi học, ăn cơm cùng lúc dạy vẽ mới có thể đi ra khỏi cửa đổi gió. Bất quá cậu vẫn rất được hoan nghênh như trước, dù sao, chỉ cần mỹ thiếu niên không có vấn đề về nhân phẩm, ở chỗ nào cũng sẽ được chào đón.

Khi đến Hủ quốc, cậu vẫn giữ vững sự kiên trì với thuộc tính trạch hủ cho tới cùng. Thỉnh thoảng có vài lần được bạn học kéo đến quán bar để trau dồi kiến thức, nhưng càng ngoài ý muốn là lại được mấy nam sĩ ở Hủ quốc ưu ái —— mọi người đều biết, con trai phương Đông da trơn thịt láng, vóc người “nhỏ nhắn” đối với gay phương Tây có lực hấp dẫn thần bí —— Vương Tiểu Vũ sợ đến mức không dám dính líu gì với loại địa phương này nữa.

Nói chung, trải qua nhiều năm như vậy, Vương Tiểu Vũ cũng đã nhận được không ít lời thổ lộ hoặc công khai hoặc ám chỉ, nhưng từ đầu tới cuộc cậu vẫn chưa dám bước ra bước đầu tiên.

Cậu không muốn đề cập đến tình yêu, để phòng ngừa bản thân sẽ lại nhớ tới những ngày trước đây, nhưng vào lúc này, cậu lại xé bỏ lớp vỏ bọc của mình ra, hiển hiện rõ ràng tâm tư tình cảm của mình trước mặt một người xa lạ, khẩn cầu được người nọ cứu rỗi. Cậu cũng không biết tại sao mình lại muốn làm như vậy, cậu chỉ làm theo bản năng, cho nên tay liền động, nước mắt cũng rơi xuống.

Tít tít tít tít.

Trắc Thành Phong: “Ba mẹ em có cuộc sống của bọn họ, em có cuộc sống riêng của em, bọn họ đã ảnh hưởng tới cuộc sống của em, nhưng đừng để cho bọn họ cản trở tình yêu của em. Tin tưởng anh, nhất định sẽ có một người có thể cùng em trải qua cả cuộc đời này đang chờ đợi em.”
                      
Có lẽ là đã có sự tín nhiệm được bồi dưỡng trong những ngày qua với Trắc Thành Phong, đoạn chữ lạ lẫm này khiến tâm trạng của Vương Tiểu Vũ nổi lên gợn sống.

Cả cuộc đời…

Hít mũi một cái, Vương Tiểu Vũ nghẹn ngào đáp trả: “Dạ, cảm ơn học trưởng nhiều.”

************

Từ đó trở đi, cảm giác của Vương Tiểu Vũ với đối Trắc Thành Phong có biến hóa rõ rệt. Vẫn như trước chờ mong thấy anh online, vẫn như trước phí hết tâm tư để tìm kiếm đề tài trò chuyện, nhưng, cậu lại khẩn cấp muốn làm gì đó cho Trắc Thành Phong, làm chút gì đó mà những fan thông thường không thể làm được.

Vì vậy, cậu một lần nữa đọc lại toàn bộ truyện của Trắc Thành Phong, sau đó vẽ ảnh bìa cho mỗi truyện, thậm chí là vẽ luôn manga cho bộ đó. Thấy Trắc Thành Phong cảm ơn và khích lệ, thấy anh như hiến vật quý mà đính tranh của cậu trong văn án chia sẻ với fan, Vương Tiểu Vũ phi thường hài lòng, cậu cảm thấy cố gắng và tâm huyết của mình được trân trọng, hết thảy đều rất đáng giá.

Mà quan trọng hơn nữa là, gần như các fan não tàn đều biết, Trắc Thành Phong đại nhân có một họa sĩ riêng, ID là “Tiểu Vũ Trụ”, còn có vài tác giả hâm mộ cầu cậu vẽ giùm, đáng tiếc, đều bị cậu lấy lí do “Chỉ vẽ tranh riêng cho tác phẩm của Trắc Thành Phong ” mà cự tuyệt.

Vì vậy, mọi người trong giới đều biết, trong nhà Trắc Thành Phong đại nhân có một họa sĩ riêng vẽ siêu đẹp sống chết chỉ vẽ cho một mình đại thần mà thôi.

************

Thời gian: Lúc 12h trưa một bữa cuối tuần nào đó của tháng 2 năm 2013 theo giờ Bắc Kinh

Địa điểm: Nhóm của quản lý Hủ văn đàn trong QQ

Triêu Văn Hủ Đạo: “Chào một ngày mới, buổi trưa tốt lành!”

Cuối tuần, Triêu Văn Hủ Đạo thức trắng cả đêm để đọc xong một bộ trường thiên, ngủ thẳng đến tận khi mặt trời lên cao, vừa rời giường liền vào diễn đàn chào hỏi. Nhìn lướt qua danh sách bạn bè đang onl, bỗng nhiên phát hiện Tiểu Vũ Trụ thế mà lại đang online!

Triêu Văn Hủ Đạo: “Tiểu Vũ Trụ? Nếu như tớ nhớ không lầm thì giờ của Hủ quốc kém Bắc Kinh đến 8 tiếng lận mà? Cho nên… Cậu cái đứa nhỏ này sao đến tận 4h sáng rồi mà vẫn còn onl vậy chứ hả?! Cậu càng ngày thức càng khuya!?”

Tiểu Vũ Trụ: “A? ٩(´Д` ;)۶:.*(ngáp) tớ đang vẽ tranh.”

Triêu Văn Hủ Đạo: “Tranh gì? Chẳng lẽ lại là tranh cho tiểu thuyết đồng nghiệp của Trắc Thành Phong?”

Tiểu Vũ Trụ: “Là truyện mới. Hôm nay vừa đào hố xong, liền ra tới 7 chương, thực sự là quá hay! Tớ nhịn không được liền vẽ. ٩(´Д` ;)۶:.* sắp vẽ xong rồi, còn thiếu bước tô màu cuối cùng nữa, lập tức sẽ đi ngủ đây.”

Triêu Văn Hủ Đạo: “Cậu thực sự là quá cuồng bản mệnh nên không muốn sống nữa rồi.”

Triêu Văn Hủ Đạo thực sự lo lắng cho đứa nhỏ này, cô biết nhất định là mình khuyên cậu ấy không được, cho nên liền quyết định đi tìm Trắc Thành Phong tâm sự.

************

Khoảng 10h tối theo giờ Bắc Kinh, Trắc Thành Phong online.

Triêu Văn Hủ Đạo: “Chọt, rốt cục cũng onl, có rảnh để tâm sự sao?”

Trắc Thành Phong: “Hửm? Có chuyện gì? Nói đi.” Chu Phong thật bất ngờ, em gái Triêu Văn Hủ Đạo này rất ít khi tìm anh.

Triêu Văn Hủ Đạo: “Chính là chuyện về Tiểu Vũ Trụ của nhà chúng tôi. Trong khoảng thời gian này mỗi ngày cậu ấy đều sẽ thức đêm vẽ vẽ, hơn nữa càng thức càng khuya. Hôm nay gần 6h mới ngủ. Tôi biết cậu ấy vẽ đều là ảnh bìa cho truyện của anh, anh có thể giúp một tay đi khuyên nhủ cậu ấy một chút không? Cậu ấy nghe lời của anh nhất.”

Trắc Thành Phong: “… Thức đêm vẽ?”

Triêu Văn Hủ Đạo: “Đúng vậy! Giữa trưa khi tôi rời giường cậu ấy còn đang onl, quá loạn rồi.”

Chu Phong đăng nhập vào mail, quả nhiên phát hiện có một mail mới.

Tiểu Vũ Trụ: Học trưởng! Đã vẽ xong ảnh bìa cho truyện mới! Em căn cứ theo hiểu biết của mình để vẽ, nếu có chỗ nào không thích hợp anh nhớ nói cho em biết nhá!

Tệp đính kèm là một file ảnh.

Thời điểm gởi, 7h tối…

Trắc Thành Phong: “Cô nói mấy hôm nay em ấy đều ngủ trễ?”

Triêu Văn Hủ Đạo: “Thời điểm logout là 2h chiều, cỡ khoảng 8 tiếng trước.”

Trắc Thành Phong: “… Tôi đã hiểu rồi, tôi sẽ nói với em ấy.”

Triêu Văn Hủ Đạo: “Được, giao cho anh đó! Thập phần cảm ơn!”

Nhìn ảnh bìa đẹp đẽ kia, Chu Phong nhịn không được thở dài.

Haiz, đứa nhỏ này, không được tự nhiên thực khiến cho người khác đau lòng.

************

Lúc cậu vẽ xong, đã gần tới 6h sáng, Vương Tiểu Vũ một lần nữa thiết lập lại 5 giờ sau sẽ gởi qua cho Trắc Thành Phong, sau đó nhịn không được liền ngã lên giường, ngủ một giấc đến hơn 5h chiều.

Sau khi rời giường, Vương Tiểu Vũ eo mỏi lưng đau, thầm nghĩ quả nhiên không thể thức đêm thường xuyên.

Theo thói quen đăng nhập vào Q trong máy tính, không ngoài ý muốn phát hiện tin nhắn của Trắc Thành Phong.

Trắc Thành Phong: “Đã nhận được tranh, đẹp lắm. Nghe nói bức tranh đó đều là do em thức suốt đêm để vẽ cho anh? Mệt chết rồi đi? Sau này đừng như vậy nữa, thân thể quan trọng hơn.”

Bị phát hiện! Vương Tiểu Vũ có chút bất đắc dĩ lại có một tia mừng rỡ.

Vốn dĩ cậu đặt giờ gởi hình qua là không muốn để cho Trắc Thành Phong biết mình luôn thức đêm vẽ vẽ giúp anh, không muốn để anh cảm thấy áy náy, hay là mắc nợ cậu, nhưng khi chân tướng được phơi bày… Cậu có cảm giác rốt cuộc cố gắng của mình cũng đã được người khác biết tới.

Tiểu Vũ Trụ: “Cảm ơn đã quan tâm, ha ha, khi em vẽ tranh đều quên hết những thứ khác.”

Trắc Thành Phong: “Vậy cũng không thể dùng thân thể ra đùa giỡn.”

Tiểu Vũ Trụ: “Dạ, sau này khi vẽ vẽ nhất định em sẽ không thức đêm nữa.”

Trắc Thành Phong: “Ừm, ngoan.”

Tiểu Vũ Trụ: “Kỳ thực em rất muốn giúp anh làm chút chuyện…”

Trắc Thành Phong: “Hầy, học đệ. Ở nước ngoài phải chú ý thân thể, chiếu cố chính mình cho thật tốt.”

Thấy Trắc Thành Phong quan tâm mình, Vương Tiểu Vũ có chút cảm động.

Tiểu Vũ Trụ: “Dạ!”

Trắc Thành Phong: “Em vừa mới thức đi? Hôm nay còn chưa ăn gì sao?”

Tiểu Vũ Trụ: “Dạ…”

Trắc Thành Phong: “Hửm?”

Tiểu Vũ Trụ: “À, em phải đi úp mì đây.”

Trắc Thành Phong: “Mì gói không có dinh dưỡng, đi làm chút đồ ăn đi.”

Tiểu Vũ Trụ: “Dạ…”

Thấy Tiểu Vũ Trụ ngoan ngoãn như cún con, Chu Phong buồn cười thở dài.

Buổi tối vừa mới online, anh liền nhận được cáo trạng của Triêu Văn Hủ Đạo.

Nhờ thế Chu Phong mới biết được, thì ra mỗi lần Vương Tiểu Vũ đều thức đêm để vẽ ảnh bìa cho mình, hết lần này tới lần khác thời điểm nhận được file ảnh đều rất bình thường, chính mình cũng không có suy nghĩ quá nhiều.

“Thành Phong đại nhân, cậu ấy nghe lời của anh nhất, anh hỗ trợ đi khuyên nhủ cậu ấy một chút đi, vô cùng cảm kích!” Nhớ đến lời Triêu Văn Hủ Đạo nói, trong lòng Chu Phong thấy có chút đặc biệt.

Thì ra trên thế giới này vẫn còn có người lặng lẽ hỗ trợ cho mình, lặng lẽ nỗ lực vì mình.

Lật lại từng bức tranh xinh đẹp mà đứa nhỏ kia gửi sang, Chu Phong liền không kiềm được sự cảm động.

Tiểu Vũ Trụ: “Reng! Em đã nấu xong cơm trưa! Gửi ảnh sang cho anh xem đây!”

Vương Tiểu Vũ tự nhận là trù nghệ của mình cũng không tới nỗi nào, cho nên nhịn không được liền chụp ảnh như hiến vật quý.

Nhìn trong hình là một tô mì tràn ngập màu ớt xanh xanh đỏ đỏ, Chu Phong nói: “Ừm, nhìn qua không tệ. Xem ra, em thích ăn cay?”

Tiểu Vũ Trụ: “Đúng vậy, em là người Tứ Xuyên, không cay không thích.”

Trắc Thành Phong: “À…” Chu Phong là người Quảng Đông chính tông nên khẩu vị nhẹ đột nhiên có xúc động muốn nếm thử món cay Tứ Xuyên.

Trắc Thành Phong: “Kỳ thực anh cũng đang ăn mì.”

Tiểu Vũ Trụ: “Thực sự? Vào giờ này?” Vương Tiểu Vũ liếc mắt nhìn vào đồng hồ chuyên dụng thiết lập riêng theo giờ Bắc Kinh để thông đồng với cơ hữu trong nước ở dưới góc phải màn hình máy tính——01:51.

Trắc Thành Phong: “Ừm, ăn khuya. Anh đang đuổi bản thảo, không ăn chút gì đó sẽ chịu không nổi.”

Tiểu Vũ Trụ: “Anh tự làm? Cầu coi hình.”

Trắc Thành Phong: “(^^) Nhìn xem.”

Trừng mắt nhìn bát mì hấp dẫn trên màn hình —— tuy rằng không có bỏ ớt, nhưng cũng không gây trở ngại đến chuyện Vương Tiểu Vũ sung bái tay nghề của Trắc Thành Phong.

Tiểu Vũ Trụ: “… Buồn quá.”

Trắc Thành Phong: “Sao vậy?”

Tiểu Vũ Trụ: “Sao tài nấu nướng của học trưởng lại tốt như vậy chứ? So với anh, trong tay em chỉ là một đống cặn bã mà thôi.”

Trắc Thành Phong: “Ha ha, anh đã dọn ra ở riêng hơn 4 năm rồi, tay nghề đều là bị buộc phải xuất ra.”

Tiểu Vũ Trụ: “Sau này ai ở cùng một chỗ với anh sẽ thật hạnh phúc.”

Trắc Thành Phong: “(^^) Cảm ơn đã khích lệ.”

Vương Tiểu Vũ cắn đũa, hài lòng hưởng thụ bầu không khí tốt đẹp giữa hai người, bất quá…

Tiểu Vũ Trụ: “Học trưởng bên anh cũng sắp 2 giờ rồi đi. Mau ngủ mau ngủ, anh không thức đêm, em sẽ không thức đêm.”

Chu Phong nhịn không được cười ra tiếng, trong tim cũng ấm dần lên, nói: “Được.”
972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 3 – TVTĐNMSH


☆, Chương 3: Fan não tàn hỏi thăm về đời tư của đại thần


Thời gian: ngày 11 tháng 1 năm 2013



Địa điểm: Hiện trường YY mừng sinh nhật Hủ văn đàn



Hủ văn đàn là một diễn đàn về tiểu thuyết BL tương đối sôi nổi, hôm sinh nhật nhân số trong phòng YY đã vượt quá dự liệu ban đầu. Buổi tiệc được tiến hành rất thuận lợi, thẳng đến sau cùng mở màn trò hay nhất, càng làm dậy lên cao trào trước nay chưa từng có.



Bởi vì lúc trước vẫn tuyên truyền sẽ có khách mời thần bí, người đi dự sinh nhật nhịn không được đều tự suy đoán sẽ không phải là bản mệnh của mình chứ. Đến khi nêu tên khách mời lên, rất nhiều fan của Trắc Thành Phong đều mang theo hi vọng, tuy nói bình thường đại thần nhà mình đều rất khiêm tốn, nhưng mà… Vẫn không khỏi khiến bản thân có chút chờ mong? Hơn nữa, thái độ của đám Trúc Hoa lại ái muội như vậy, thực sự đã làm cho người khác phải hoài nghi, dù sao hiện tại danh tiếng của Trắc Thành Phong cũng đang vang xa, nếu thật sự có thể mời đại thần đến, vậy chắc chắn vị khách thần bí kỳ này sẽ là người nọ rồi.



Quả nhiên, vừa phát bản ghi âm ra cả kênh YY lẫn diễn đàn đều sôi trào. Không chỉ bởi vì đó là Trắc Thành Phong, hơn nữa còn là vì —— đại thần CMN thế mà lại là nam nhân!



—— Xin thông cảm lúc này chỉ có thể dùng ba chữ kia mới có thể biểu đạt được tâm tình khiếp sợ của quần chúng vây xem.



Trong lúc nhất thời các fan trong giới đều bu lại một chỗ, vô cùng náo nhiệt, chỉ trong một đêm bản ghi âm buổi phỏng vấn liền được lưu truyền khắp nơi.



Đương nhiên, những người ở phía sau hậu trường đều có chút đắc ý đối với hiệu quả lần này.



Triêu Văn Hủ Đạo đang quản lý diễn đàn nhéo mặt mạnh một cái: “Quả nhiên, để Trắc Thành Phong trở thành vị khách mời thần bí cuối cùng là hoàn toàn chính xác! Tớ quá sáng suốt! Có chết cũng không còn gì để hối tiếc nữa rồi! Đại thần mở màn cuối V5 
(uy vũ)!”



Phượng Phượng Vu Phi: “Trước đừng quá cảm khái, nhanh đi quản quản diễn đàn nào, bị spam quá dữ rồi!”



Buổi tiệc đã kết thúc hơn một giờ, fan Thành Phong trên Hủ văn đàn vẫn còn đang tiêu hóa chuyện trên với khí thế ngất trời.



Fan não tàn của Thành Phong 1: “A a a a a a a! Mị không thể tin được vào lỗ tai của mình nữa rồi! Trắc Thành Phong đại nhân lại là nam nhân!!”



Fan não tàn của Thành Phong 2: “Trời ạ!!! Thế giới này quá huyền huyễn!!”



Người qua đường 1: “Không phải trước đây đã có người đoán là nam sao? Cho mấy người không tin!”



Fan não tàn của Thành Phong 3: “Thành Phong đại nhân! Em yêu anh! Anh là nam nhân em càng yêu anh hơn!”



Fan não tàn của Thành Phong 1: “Thành Phong đại nhân viết văn thật chăm chút a, tam quan thật chính trực, càng thích anh hơn!”



Người qua đường 2: “Thực chịu không nổi đám fan não tàn này.”



Người qua đường 3: “Muốn muốn hỏi một câu, lẽ nào chỉ có một mình mị cảm thấy, sự tương tác giữa người chủ trì cùng Trắc Thành Phong rất manh sao? Thanh âm rất có cảm giác CP!”



Fan não tàn của Thành Phong 2: “Lầu trên +1! Hoạt thoát thoát ôn nhu công X trung khuyển thụ a! À, không! Lại thêm một đại thần viết văn X fan não tàn! Không được, manh đến độ mị đều chảy máu mũi rồi! Trúc Hoa à, mấy thím đừng xóa bài post trên nhá! Tui ủng hộ thím đó!”



Fan não tàn của Thành Phong 3: “Này này, YY người thật và vân vân, các vị thấy tốt đến vậy sao?”



Fan não tàn của Thành Phong 1: “Hmm, xấu hổ quá, lặn đây.”



Người mới 1: “Mới biết được thì ra Tiểu Vũ Trụ là nam, có… có phải iêm rất lạc hậu hay không?”



Người mới 2: “Bắt tay với lầu trên, không chỉ có mình thím. Tui cũng mới biết được Tiểu Vũ Trụ là nam sinh, hơn nữa thanh âm còn rất manh (
? ).”



Lão nhân: “Vừa thấy lầu trên là người mới, từ rất lâu trước đây Tiểu Vũ ‘Thụ’ đã nói mình là hủ nam rồi.”



Người mới 3: “Tiểu Vũ ‘Thụ’ tuyệt nhất! XD Thì ra loại sinh vật hủ nam thần kỳ này thật sự tồn tại? Lại nói tới chuyện trước sinh nhật thấy cậu ta quá đắc ý, thì ra là bởi vì thông qua lần sinh nhật này đã thông đồng được Phong đại.”



(Phòng QQ của nhóm quản lý Hủ văn đàn)



Triêu Văn Hủ Đạo: “Phốc ha ha, Tiểu Vũ Trụ, chúc mừng cậu và đại thần nháo ra chuyện xấu. Thế nào? Cảm giác CP với bản mệnh ra sao?”



Phượng Phượng Vu Phi: “Đúng vậy, đúng vậy XD, từ lúc mới vừa bắt đầu cũng không chịu nói, Tiểu Vũ Thụ, có phải là lại vui đến dại người ra rồi không?”



Vương Tiểu Vũ không vui đến dại người, tương phản với đắc ý thì nhiều hơn là có chút xoắn xuýt. “Bí mật” về giới tính của Trắc Thành Phong mọi người đều biết, cậu nhất thời mất đi cảm giác ưu việt trong lòng. Thế nhưng nghĩ lại thì, cậu còn có QQ của đại thần… Hơn nữa, chuyện xấu và vân vân…



Gương mặt Vương Tiểu Vũ trở nên ửng đỏ, ảo não nghĩ: Lỡ như truyền đến tai Trắc Thành Phong, để anh chú ý tới thì làm sao bây giờ?



Vừa định đăng bài kêu mọi người đừng nói lung tung nữa, Vương Tiểu Vũ lại nhìn trúng mấy bình luận bên dưới.



Mã giáp: “Nói bọn họ thông đồng mị tin, thế nhưng JQ và vân vân tắm tắm rồi đi ngủ đi. Là quà của fan, đại thần không đành lòng cự tuyệt mà thôi.”



Fan não tàn của Thành Phong 2: “Cái gì đó, Tiểu Vũ Thụ vẽ tranh cho Phong đại, không phải Phong đại đều rất thích sao?”



Fan não tàn của Thành Phong 3: “Bức tranh rất đẹp không sai, thế nhưng, internet là internet đời thực là đời thực. Qua cuộc phỏng vấn với Thành Phong, thái độ làm người của anh quá nghiêm chỉnh, đừng tùy tiện YY người ta.”



Thấy mấy lời bình luận đó, Vương Tiểu Vũ ngây ngẩn cả người. Từ hơn một tháng trước thêm QQ Trắc Thành Phong mỗi lần login sẽ không tự chủ được mà tìm kiếm anh, vì thế còn cho riêng anh vào một nhóm —— chỉ có một mình anh, chỉ cần thấy được anh đang onl, tâm tình của Vương Tiểu sẽ không tự chủ được mà trở nên tốt hơn.



Muốn nói chuyện với anh, lại sợ quấy rầy anh, chỉ khi nghĩ đến một đề tài tự nhiên lại thích hợp Vương Tiểu Vũ mới dám đi chọt anh.



Chẳng hạn như, chúc mừng bộ kịch truyền thanh đầu tiện thuận lợi phát ra!



Lại chẳng hạn như, học trưởng anh xem! Bài post ngày hôm qua anh nói tới, quá mắc cười!



Lại lại chẳng hạn như, học trưởng, thư viện mới của trường em vừa khai trương! Anh xem! Quá ganh tỵ với các khóa sau! Sao em lại không sinh ra trễ vài năm nữa chứ? 
┭┮



Tuy rằng số lần nói chuyện trên trời dưới đất cũng không nhiều lắm, thế nhưng bầu không khí cũng không phải là quá tệ.



Trắc Thành Phong tựa như một đại ca ca, ổn trọng ôn nhu lại hiểu sâu biết rộng, còn có thể săn sóc chiếu cố đến tâm tình của người khác, nói chuyện phiếm với anh chính là một loại hưởng thụ.



Càng ngày Vương Tiểu Vũ càng chờ mong có thể có cơ hội nói chuyện trên trời dưới đất với Trắc Thành Phong. Đây chỉ là tình cảm yêu thích của một fan bình thường dàm cjp bản mệnh nhà mình sao? Cậu không biết. Thế nhưng, ít ra thì hiện tại cậu đã biết rõ, vào lúc có thể trực tiếp trao đổi với Trắc Thành Phong, cậu đã không còn là một fan thông thường như hàng nghìn hàng vạn fan khác.



************



4 giờ chiều hôm đó, Vương Tiểu Vũ với chỉ số xã giao là con số 0 sau khi tan lớp liền trực tiếp trở về ký túc xá nữa rồi.



Hô —— rốt cục cũng hết tiết, bị thầy giáo tra tấn cả ngày, mệt quá đi, may là buổi tối cũng không có tiết nữa.



Bây giờ ở trong nước đang là 12h…



Vương Tiểu Vũ không kịp chờ đợi liền khởi động máy lên Q.



Trải qua hơn một tháng quan sát, Vương Tiểu Vũ đã từ từ thăm dò được quy luật hoạt động của Trắc Thành Phong. Nói như vậy, chỉ cần Vương Tiểu Vũ tan học vào buổi chiều, thông thường đều có thể thấy Trắc Thành Phong đang onl. Bản mệnh nhà cậu chính là điển hình của một người thuộc trường phái ngủ ngày, bình thường đều treo Q đến 1, 2 giờ đêm.



Quả nhiên là đang onl!



Vương Tiểu Vũ lầm bầm, vì mình có thể hiểu rõ thời gian làm việc và nghỉ ngơi của bản mệnh nên có chút đắc ý.



Hôm nay phải nói về cái gì đây?



Nhớ đến vấn đề chính mình vẫn luôn muốn hỏi… Hừm, làm sao bây giờ… Rất muốn hỏi a.



Tuy rằng bầu không khí khi nói chuyện phiếm bình thường rất tốt, nhưng… Nếu… Đi thám thính đời tư người khác và vân vân… Vẫn chưa phải là lúc đi? Hơn nữa trong lòng đã có suy đoán… Nhưng lại…



A a a! Hỏi một chút… Sẽ không sao chứ?



Tiểu Vũ Trụ: “Chọt chọt.”



Trắc Thành Phong: “Hửm?”



Tiểu Vũ Trụ: “Học trưởng…Anh sẽ không ngại nếu như em hỏi một vấn đề riêng tư chứ?”



Tim đập như sấm.



Trắc Thành Phong: “Em hỏi đi.”



Trầm mặc gần 3 phút, Vương Tiểu Vũ cắn răng nhắm mắt lại: Quên đi, chết thì chết.



Tiểu Vũ Trụ: “Anh… Là cong sao?” Đáng ghét, mình khẩn trương như vậy để làm cái gì cơ chứ?



************



Hơn một tháng nay, ấn tượng của Chu Phong đối với tiểu học đệ này cũng không tệ lắm. Nhìn bộ dáng cậu cả kinh cũng cảm thấy được rất đáng yêu.



Bởi vì do thói quen, bình thường Chu Phong sẽ thức đêm viết bản thảo, rất nhiều lần trên Q chỉ còn Tiểu Vũ Trụ đang onl.



Thỉnh thoảng cậu sẽ hỏi thăm vài câu, nhưng thật ra lại khiến cho Chu Phong cảm nhận thêm được một chút ấm áp vào buổi đêm yên tĩnh, thậm chí trong lúc nói chuyện, linh cảm sáng tác sẽ chợt lóe lên, bởi vậy anh cũng rất thích nói chuyện phiếm với Tiểu Vũ Trụ.



Ít nhiều gì thân là một nam nhân ai cũng sẽ có chút chủ nghĩa nam nhân, rõ ràng có thể cảm nhận được sự sùng bái cùng yêu thích của Tiểu Vũ Trụ đối với anh, dĩ nhiên là Chu Phong cũng có chút tự đắc nho nhỏ, bất quá anh thật không có tự kỷ tới mức đem cái loại này thích này trở thành tình yêu, dù sao, đây chẳng qua chỉ là đang ở trên internet mà thôi, huống chi một đứa nhỏ chừng hai mươi tuổi, có vài phần không khống chế được cảm xúc là rất bình thường, đối với tình yêu lại rất mong manh, sơ ý một chút liền từ fan chuyển thành người qua đường thậm chí còn có thể trở thành anti fan.



Đột nhiên hôm nay em ấy đi hỏi tính hướng của mình, ngược lại Chu Phong cũng không muốn giấu diếm.



Trắc Thành Phong: “Đúng vậy.”



Cho rằng đợi không được câu trả lời nên cả người Vương Tiểu Vũ liền cương cứng.



Tiểu Vũ Trụ: “Hở…”



Trắc Thành Phong: “Anh nghĩ đến em đã sớm biết.”



Tiểu Vũ Trụ: “(
o) Vì sao lại nói như vậy?”



Trắc Thành Phong: “(^
^) Bởi vì ngày đầu tiên thời điểm Tiểu Triêu thêm Q anh liền hỏi qua.”



Cái gì? Vương Tiểu Vũ kinh hãi.



Cậu ta ra tay nhanh như vậy? Không những vậy mà còn dám không nói cho mình biết… Lộn rồi, đời tư của đại thần không thể đi nói tùm lum… Không đúng! Trọng điểm là loại vấn đề này cậu ấy chỉ mới gặp qua lần đầu liền không biết ngượng ngùng mà hỏi?



Tiểu Vũ Trụ: “À… Cậu ấy cũng không có nói cho em biết… (
Д) Cậu ấy vẫn luôn kín miệng như vậy.”



Chu Phong cười cười, đột nhiên cảm thấy hứng thú với tiểu học đệ này, liền hỏi: “Vậy, còn em?”



Không nghĩ tới đột nhiên anh sẽ hỏi mình, Vương Tiểu Vũ ngồi không ngay ngắn, cậu suy nghĩ một chút, sau đó thành thật nói: “Em không biết.”



Trắc Thành Phong: “Không biết?”



Vương Tiểu Vũ không tự chủ được gật đầu: “Dạ, em làm hủ cũng khá lâu, thế nhưng vẫn giới hạn trong phim và truyện. Không sợ anh chê cười, cho tới bây giờ, em ngay cả mối tình đầu cũng chưa từng có. Cho nên, em cũng không xác định được…”



Trắc Thành Phong: “Em cũng đã 22 rồi đi? Đối với con trai mà nói, như vậy thật hiếm thấy. Em… Có thể không bước lên con đường này thì cũng đừng đi làm gì.”



Có thể không bước lên con đường này thì cũng đừng đi.



Vương Tiểu Vũ lặp lại những lời này nhiều lần, trong lòng thấy có chút bất an, rồi lại nhịn không được nghĩ muốn biết càng nhiều chuyện về con người đang ở cách một màn hình máy tính kia hơn.



Tiểu Vũ Trụ: “… Học trưởng, anh đã come out sao?”



Trắc Thành Phong: “Ừm. Vừa mới tốt nghiệp đại học cũng là lúc bị cha mẹ bắt được, cứ như vậy liền come out.”



Tiểu Vũ Trụ: “Σ( ° 
 °|||) Ặc, bị bắt gặp?”



Trắc Thành Phong: “Ừm, lại ngay vào thời điểm thân thiết với bạn trai.”



Thân thiết!?



Ngẩn người, sau đó dùng lực lắc đầu muốn đuổi đi mấy cảnh tượng đang bổ não trong đầu ra, Vương Tiểu Vũ nhịn không được lại hỏi: “Ừm…… Hiện tại các anh vẫn còn đang ở cùng nhau sao?”



Không biết có phải là bởi vì bầu không khí quá tốt hay không, mấy năm qua đây là lần đầu tiên Chu Phong có xúc động muốn nói ra hết tất cả.



Trắc Thành Phong: “Ha ha, học đệ em cũng thích tám chuyện quá ha.”



Vương Tiểu Vũ đang muốn đáp trả là nếu như anh không muốn nói cũng không sao, nào ngờ đâu Trắc Thành Phong liền gởi liên tiếp hết tin này sang tin khác.



“Đã sớm không còn cùng một chỗ.”



“Sau khi come out, trong nhà cũng không quản anh nữa. Anh làm nghề biên kịch, vừa mới tốt nghiệp nên chỉ có thể làm trợ giảng cho thầy giáo, tên tuổi cũng không được nổi tiếng, tiền kiếm được rất ít, những bạn học khác cùng chuyên ngành đều đã đổi nghề, chỉ có một mình anh vẫn kiên trì.”



“Công việc của cậu ấy cũng không quá thuận lợi, lúc đó bọn anh cùng nhau mướn một căn phòng khá nhỏ, cuộc sống rất túng quẫn.” 



“Vốn cho rằng có tình yêu sẽ vượt qua được tất cả. Nhưng không nghĩ tới, không đầy mấy tháng bọn anh bắt đầu cãi nhau vì những chuyện thông thường như tiền thuê nhà và sinh hoạt phí.”



“Loại cuộc sống không có tương lai này, về lâu về dài rốt cuộc cậu ấy cũng không chịu nổi, về nhà thi đậu công chức, bọn anh cũng liền cắt đứt. Hiện tại, anh cũng không còn ở Bắc Kinh nữa rồi.”



“Nghe nói năm nay cậu ấy vừa mới kết hôn, phỏng chừng sang năm sau cũng sẽ có con rồi đi.” 


972060Barres_etoiles__42_.gif

Chương 2 – TVTĐNMSH


☆, Chương 2: Fan não tàn có được QQ của đại thần


Bình phục khẩn trương lúc ban đầu, rốt cục Vương Tiểu Vũ cũng bình tĩnh trở lại, lúc trước đã chuẩn bị xong câu hỏi để phỏng vấn, mà khiến cho người khác kinh ngạc là Trắc Thành Phong cũng đã chuẩn bị thật tốt cho các câu hỏi đó. Mạch trả lời rõ ràng, trật tự phân minh, đặc biệt đối với mục đích tranh luận văn chương cũng nói rõ từng từ từng từ vàng ngọc, không khỏi khiến cho người khác thán phục anh đã dụng tâm lương khổ, khắc sâu ấn tượng.

Vương Tiểu Vũ càng tiếp xúc với Trắc Thành Phong, lại càng cảm thấy tình cảm của mình không trao lầm người… Được rồi, mặc dù cách nói có chút ái muội, nhưng đây đúng là con đường của trái tim một fan văn cực kỳ yêu thích văn chương sau đó cũng chuyển dời loại tình cảm này lên người tác giả.

FT nửa giờ hữu kinh vô hiểm cũng đã đi đến hồi kết.

Trắc Thành Phong: “Cuối cùng, chúc Hủ văn đàn sinh nhật 6 tuổi vui vẻ.”

Tiểu Vũ Trụ: “Cảm ơn. Như vậy, đến đâybuổi phỏng vấn Trắc Thành Phong đại nhân đã kết thúc, mọi người tung hoa vui vẻ đưa tiễn đại nhân hạ mạch!”

Phượng Phượng Vu Phi: “Tung hoa! Đại công cáo thành!”

Triêu Văn Hủ Đạo: “Vỗ tay! Cảm ơn Thành Phong nha, phỏng vấn rất đặc sắc! Được rồi, còn chuyện này, có thể thêm QQ của anh được không, chờ sau khi phỏng vấn xong còn có cái để liên hệ với anh.”

Vốn đang đắm chìm trong sự sùng bái đại thần, khi nghe được câu này, trong nháy mắt rađa của Vương Tiểu Vũ liền dựng lên: Cái gì? QQ của đại thần!

Trắc Thành Phong: “Không thành vấn đề.” Sau đó liền gõ một loạt chữ, “Gởi cho cậu. Tôi còn phải đuổi bản thảo, off trước đây. Có chuyện tùy thời Q tôi, mọi người hẹn gặp lại. Tiểu Vũ Trụ, bái bai.”

Mới vừa nãy trong FT, vẫn luôn dùng cách xưng hô là “cậu”, chợt nghe đến tên của mình, Tiểu Vũ Trụ lại càng thêm hoảng sợ: “Bái, bái bai.”

Rất nhanh nick của Trắc Thành Phong liền biến mất trong phòng, Triêu Văn Hủ Đạo không kịp chờ đợi lập tức trêu chọc cậu: “Uầy, người nào đó, Phong đại chỉ bái bai với một mình cậu thôi nha.”

Phượng Phượng Vu Phi: “Chúc mừng, chúc mừng, xem ra cậu đã để lại ấn tượng không tồi cho anh ấy rồi.”

Vương Tiểu Vũ đắc chí: “Ha ha… Đừng nói mấy cái này, mau giao QQ của đại thần QQ ra đây!”

************

Triêu Văn Hủ Đạo trêu chọc Tiểu Vũ Trụ một phen sau đó mới gởi số QQ sang cho cậu.

Vào giờ khắc này, Vương Tiểu Vũ trừng mắt nhìn dãy số đã hơn nửa tiếng đồng hồ, cậu vẫn còn đang đấu tranh tư tưởng.

Đây là QQ của đại thần, làm sao bây giờ, muốn thêm vào không? Anh ấy sẽ không cảm thấy mình là một người rất phiền phức chứ? Anh ấy sẽ dễ dàng thêm một đọc giả khác sao? Vạn Lỡ đâu bị cự tuyệt hoặc bơ luôn thì làm sao đây? Lỡ đâu… Lỡ đâu mình phát hiện ra cái gì đó không tốt rồi thấy hình tượng sụp đổ thì sao?

Cuối cùng, cậu vẫn cố lấy dũng khí.

Sao chép, dán, dán, xác định!


Á á! Đã quên viết xác nhận! Bất quá, tên QQ của mình là Tiểu Vũ Trụ, anh, anh ấy sẽ biết là mình chứ ha. A! Có khi nào anh ấy sẽ cảm thấy mình rất không lịch sự không?

Khụ.

QQ đột ngột báo tin khiến cho Vương Tiểu Vũ còn đang ngồi trên ghế xoay lập tức nhảy dựng lên.

Á á á! Đại thần thêm mình rồi! Sao lại có thể nhanh như vậy chứ?

Vương Tiểu Vũ mang theo tư tưởng của một paparazzi nhanh chóng tra xét tư liệu của Trắc Thành Phong.

Nick name: Hoành Khán Thành Lĩnh Trắc Thành Phong

Giới tính: Nam

Tuổi tác: 28 tuổi

Chòm sao: Chòm cự giải

Nơi ở: Quảng Châu

Chữ ký riêng: Xa gần cao thấp đều khác nhau
                         
Không gian QQ…

… Tõm tõm…

Ngài không có quyền viếng thăm.

Vương Tiểu Vũ đập đầu xuống bàn một phen.

Được rồi, không thể xem thì kệ đi… Nên nói gì để mở lời đây? Ừm, muốn nói gì với anh ấy hả? Văn của anh hay lắm? Kết cục của truyện mới sẽ thế nào? Anh làm nghề gì? Có phải anh là cong không? Tôi rất thích anh… A? A phi!

Lúc này, avatar của Trắc Thành Phong chuyển thành màu xám.

Vương Tiểu Vũ buồn bực kêu lên thảm thiết: “A! Đại thần off rồi!”

************

Lại qua một ngày.

Thành Phong đại nhân, ghi âm buổi phỏng vấn hôm trước đã được chỉnh sửa lại và gởi vào hộp thư của anh rồi, anh nghe thử xem có vấn đề gì hay không, tôi sẽ lập tức sửa chữa! Không cần ngại phiền phức đâu! n(*▽≦*)n

Vương Tiểu Vũ trừng mắt nhìn cái emo tươi cười kia, nghĩ thầm: Cái emo này có hơi bị…”đáng yêu” quá hay không?

Xóa cái emo kia xong, Vương Tiểu Vũ nhấn gởi đi.

Hầy, bây giờ đại thần không có onl, không biết chừng nào anh ấy mới trả lời mình đây.

************

Chu Phong, có lẽ nên gọi với cái tên khác là Trắc Thành Phong, sau khi gõ xong dàn ý của truyện mới, theo thói quen lên QQ chuyên dụng của tác giả, thấy được tin nhắn của Tiểu Vũ Trụ.

Đây là… cậu bé chủ trì buổi phỏng vấn hôm bữa sao?

Hồi tưởng lại tình huống ngày hôm đó, Chu Phong vẫn cảm thấy buồn cười, anh lắc đầu cười, tải bản ghi âm xuống, nghe qua một lần. Hiển nhiên là bản ghi âm đã được biên tập cắt ghép tỉ mỉ, thanh âm càng thêm rõ ràng, trình tự hỏi đáp cũng đã được điều chỉnh, đối thoại càng thêm chặt chẽ, một vài tin tức không tiện công khai cũng đã được tri kỷ mà cắt bỏ, còn có nhạc nền rất hay. Bất quá… Thanh âm của người chủ trì so với hiện trường ngày đó bình tĩnh hơn nhiều lắm.

Tít tít tít.

Trắc Thành Phong: “Tôi đã nghe qua bản ghi âm, vô cùng tốt, không có vấn đề gì. (^^) Bất quá, so ra thì thanh âm của cậu không quá giống với ngày hôm đó.”

Vương Tiểu Vũ nhìn cái emo mặt cười kia cũng ngây ngốc cười theo.

Tiểu Vũ Trụ: “À, bởi vì phải ghi âm lại một lần nữa. Thật xấu hổ, ngày đó quá khẩn trương rồi.”

Trắc Thành Phong: “Ha ha, không sao cả, không cần nói xin lỗi.”

Vương Tiểu Vũ nghẹn lời, không biết làm thế nào để triển khai trọng tâm câu chuyện, đột nhiên nghĩ đến…

Tiểu Vũ Trụ: “Thành, Thành Phong, tôi có một phần lễ vật tặng anh, anh nhận file gởi qua nha.”

Nói xong, cậu gởi bức tranh đã nằm trong máy hơn nửa tháng nay qua.

Trắc Thành Phong: “Đây là… Tranh cậu vẽTận thế?”

Vương Tiểu Vũ không tự chủ được gãi gãi đầu, nói: “Đúng vậy, tôi thật sự rất thích truyện đó, lại nhìn thấy văn án của anh còn chưa có ảnh bìa… Liền… Nhịn không được mà vẽ, ha ha,th_12 bức tranh không được đẹp cho lắm.”

Trắc Thành Phong: “Có lòng là được rồi, bức tranh rất đẹp. Nhất định cậu là có xuất thân trong nghề đi?”

Chu Phong là khen thật tâm, cũng không phải khen xã giao, bức tranh này bút pháp nhẵn nhụi, màu sắc ôn nhuận, hai nam nhân trong hình diễn tả hai nam chính trongTận thếmt cách sinh động, một oai hùng cường tráng, một tuấn tú mê người, các chi tiết từ tư thái động tác đến quần áo tất cả đều được trau chuốt tỉ mỉ, trông rất sống động, nhìn ra được dụng tâm của người vẽ tranh.

Tiểu Vũ Trụ: “Ha ha, chuyên ngành của tôi là vẽ hoạt hình.”
                                                                         
Trắc Thành Phong: “Thảo nào. Không ngại nói cho tôi biết cậu học trường đại học nào sao?”

Tiểu Vũ Trụ: “Tôi học Đại học G.”

Trắc Thành Phong: “… Là Đại học G ở Bắc Kinh sao?”

Tiểu Vũ Trụ: “Đúng vậy. (o) ”

Trắc Thành Phong: “(^^) Không nghĩ tới chúng ta là đồng học nha.”

Tiểu Vũ Trụ: “(o) Thực sao? Tôi khóa 08, còn anh?”

Trắc Thành Phong: “Năm nay em vừa mới tốt nghiệp đi, anh đã tốt nghiệp năm năm rồi.”

Tiểu Vũ Trụ: “Thì ra là học trưởng khóa 03 a. Chào học trưởng! n(*▽≦*)n ”

Trắc Thành Phong: “(^^) Học đệ ngoan.”

Tiểu Vũ Trụ: “Học trưởng học ngành gì?”

Trắc Thành Phong: “Anh học văn học.”

Tiểu Vũ Trụ: “Wow, là biên kịch sao! Thảo nào văn của học trưởng lại hay như vậy, cốt truyện cảm động đến thế!”

Trắc Thành Phong: “^_^ Cảm ơn. Hiện tại em đang đi làm sao?”

Tiểu Vũ Trụ: “Còn chưa đâu, hiện tại em đang du học ở Hủ quốc, học chuyên tu thêm.”

Trắc Thành Phong: “Không tồi, cố hắng lên. Anh có việc rồi, off trước đây, sau này nói chuyện tiếp nha, tiểu học đệ.”

Tiểu Vũ Trụ: “Dạ.”

Bạn tốt Hoành Khán Thành Lĩnh Trắc Thành Phong của ngài đã offline.

Vương Tiểu Vũ hưng phấn thầm nghĩ: Thật tốt quá, mối quan hệ giữa mình và đại thần càng ngày càng gần.

Lưu lại lịch sử nói chuyện, cậu nhịn không được muốn lên bầy đàn của mình đắc ý một chút.

Tiểu Vũ Trụ: “Leng keng! Mọi người nhìn đây!”

Triêu Văn Hủ Đạo: “Chà chà, quả nhiên đã lén thông đồng với nhau.”

Phượng Phượng Vu Phi: “Hầy, một câu học trưởng một câu học đệ gọi đến thật thân thiết a, hai ngươi phát triển cũng không tệ lắm đi.”

Tiểu Vũ Trụ: “Cái, cái gì mà phát triển chứ? Tớ với đại thần là mối quan hệ giữa tác giả và đọc giả, học trưởng và học đệ rất thuần khiết!”

Triêu Văn Hủ Đạo: “Tiểu Vũ Trụ xấu hổ thật là đáng yêu a 64.”

Phượng Phượng Vu Phi: “Nhân thê thụ sống là đây a th_46.”

Tiểu Vũ Trụ: “o( ̄ヘ ̄o#) Không thèm nói với mấy người nữa.”

Triêu Văn Hủ Đạo: “Chờ một chút, mau nhìn bài post mới trên diễn đàn, là đang nói tới Tiểu Vũ Trụ cậu sao?”

Tiểu Vũ Trụ: “Bài post nào?”

Vương Tiểu Vũ mở diễn đàn ra, chỉ thấy trang đầu có một bài post với tựa đề “Ảnh bìa của tận thế quá đẹp! Người vẽ đã làm chói mù mắt chó của mị rồi, cầu giám định có phải của Trúc Hoa chúng ta hay không!” được đánh dấu hot.

Bên trong chỉ có một bức tranh:

Trắc Thành Phong: Cảm ơn Tiểu Vũ Trụ đại nhân đã vẽ ảnh bìa cho anh! Rất thích, đăng lên đây chia sẻ với mọi người

(Ảnh)

Fan Thành Phong 1: A a a a, quá đẹp! Tiểu công tiểu thụ đều thật mê người!! Chảy hết cả máu mũi rồi!

Fan Thành Phong 2: OMG, đây chính là hình ảnh mà iêm đã bổ não! Không đúng! So với bổ não còn manh hơn! Lệ rơi đầy mặt!

Fan Thành Phong 3: Họa sĩ là Tiểu Vũ Trụ, là Tiểu Vũ Trụ của Trúc Hoa chúng ta sao? Khi nào thì bọn họ đã thông đồng với nhau rồi? Oh, no! Trung khuyển thụ này nọ, quá manh!

Hố hố… Đọc những bình luận trên, Vương Tiểu Vũ không tự chủ được mà ngồi thẳng lưng, hận không thể ngửa mặt lên trời huýt sáo dài một hơi, để toàn thế giới đều biết đại thần chia sẻ bức tranh mình vẽ lên diễn đàn!

Vì vậy…

Tiểu Vũ Trụ: “Nhố hố hố hố hố.”

Fan Thành Phong 1: “… Vây xem trung khuyển thụ.”

Fan Thành Phong 2: “Vây xem trung khuyển thụ +1.”

Fan Thành Phong 3: “Vây xem đắc ý trung khuyển thụ +10086.”

Fan Thành Phong 4: “Bổ nhào vào Tiểu Vũ Trụ! Đắc ý như vậy? Thế là đã thừa nhận người đó là cậu rồi? Nói mau nói mau, như thế nào có thể thông đồng cùng Phong đại vậy?”

Fan Thành Phong 1: “Lăn cầu giới thiệu!!”

Fan Thành Phong 2: “Hờ, vẫn là quên đi, lần trước hảo cơ hữu (bạn gay thân thiết) cùng bản mệnh thông đồng bất hạnh tan vỡ. Trốn thôi!”

Cái gì chứ, Thành Phong đại nhân mới sẽ không để các người thất vọng đâu!

Nếu không phải do Triêu Văn Hủ Đạo yêu cầu nghiêm ngặt bảo mật thân phận của Trắc Thành Phong trong đợt sinh nhật lần này, hiện tại Vương Tiểu Vũ rất muốn post đoạn trò chuyện hôm bữa lên.

Tức giận đóng bài post lại, Vương Tiểu Vũ nhìn chằm chằm vào tiêu đề của bài post hồi lâu, nhịn không được mà cảm thấy vui vẻ.

Hố hố, nhìn thấy chứ? Tui ở trong lòng đại thần, không, là học trưởng, hoàn toàn không giống với mấy người đâu!
972060Barres_etoiles__42_.gif
Sky Blue Bobblehead Bunny