12/16/15

Chương 63 – TGBT


Chương 63



Ô Thuần Nhã ngồi dựa vào đầu giường, trong tay cầm một quyển sách tiếng Pháp.

Tư Không Viêm Nghiêu tắm rửa xong, bên hông quấn một cái khăn đi ra từ phòng tắm, cả người đầy hơi nước.

Đi tới bên giường nhìn Ô Thuần Nhã, hơn nửa ngày cũng không thấy cậu ngẩng đầu nhìn mình, nam nhân không hài lòng, vươn tay nâng cằm cậu lên, thăm dò hôn lên khóe môi cậu, “Bảo bối.”

Ô Thuần Nhã chớp mắt mấy cái, sau khi thấy rõ cách ăn mặc của nam nhân thì sắc mặt đỏ bừng lên, “Đừng quấy rối.” Cậu định sẽ bắt đầu tìm địa phương thực tập trong sáu tháng cuối năm.

“Cái gì?” Lên giường nằm xuống bên cạnh cậu, nam nhân đưa tay vòng lấy eo của Ô Thuần Nhã, tựa đầu gối lên trên vai của cậu, thử nhìn xem, một nùi chữ như gà bới.

Ô Thuần Nhã lật sách, thản nhiên nói: “Em định đi tìm việc làm, đây là sách tiếng Pháp chuyên ngành của thầy giáo đưa cho em.”

Vừa nghe cậu nói muốn đi tìm việc làm, nam nhân ngồi dậy lạnh mặt hỏi cậu: “Tìm việc gì?”

Ô Thuần Nhã lắc đầu, bĩu môi, “Không biết a, bất quá hình như chuyên ngành tiếng Pháp cũng không có công việc gì thích hợp, chắc là đi làm thông dịch viên quá.”

“Đến chỗ của anh.” Vốn dĩ định nói mình có khả năng nuôi em ấy và Bánh Bao, bất quá lời đến khóe miệng liền vội sửa lại.

Ô Thuần Nhã nghiêng đầu nhìn nam nhân, buông sách xuống, “Không đi.”

Nam nhân bất mãn, đè lên người cậu.

Ô Thuần Nhã vươn tay đẩy anh, trừng mắt, “Xuống dưới.”

Nam nhân dùng hai tay siết chặt lấy eo cậu, “Chỉ ôm một cái thôi.”

Thở dài, giơ tay lên vòng qua cổ của nam nhân, để cho cả người của anh dựa vào người cậu.

“Đến công ty đi.” Nam nhân mở miệng yêu cầu lần nữa.

Ô Thuần Nhã cúi đầu, trừng mắt, “Không đi đâu!”

“Vì sao!” Sắc mặt rất trầm trầm, Tư Không Viêm Nghiêu cau mày trừng mắt, phóng khí lạnh.

Đáng tiếc Ô Thuần Nhã một chút cũng không sợ, còn vươn tay chọt vào quai hàm của anh, tạo ra một cái lõm…

“Phốc… Khụ…” Ô Thuần Nhã bị dáng vẻ của nam nhân chọc cười, nhịn không được bật cười một chút.

Tư Không Viêm Nghiêu cau mày, hai tay ôm chặt lấy eo cậu.

“Tạo phản rồi!”

“Không, thực sự không phải cố ý… Khụ, đau!” Được rồi, vừa nãy là do cậu cố ý đó, bất quá sức lực của người này thật lớn mà. Ngắt lên người nam nhân một cái, Ô Thuần Nhã bĩu môi.

Tư Không Viêm Nghiêu buông lỏng cánh tay, ghé vào trước ngực cậu buồn bực nói: “Đến làm thư ký cho anh.”

“Hả?”

“Lo lắng em chỉ có một mình.” Giọng nam nhân buồn buồn, còn có chút cảm giác làm nũng.

Ô Thuần Nhã hé miệng khẽ cười, nhìn đỉnh đầu của nam nhân, “Em cái gì cũng không biết làm, sao có thể làm thư ký cho anh.”

“Học đi.” Ngữ khí của nam nhân đã được thả lỏng xuống, anh cũng không chịu ngẫm lại, hiện tại mấy vị thư ký trợ lý bên cạnh mình đã sớm đủ nhân số, hơn nữa người ta làm việc đều đủ nghiêm túc, chẳng lẽ muốn loạn dùng chức quyền sa thải người ta để chừa chỗ cho bảo bối nhà anh sao? Nếu để cho Ô Thuần Nhã biết được chuyện này, tuyệt đối sẽ trở mặt.

Ô Thuần Nhã lắc đầu, “Để sau hẵng nói, công ty của anh quá lớn, không thích hợp với em.” Cậu chỉ muốn tìm một nơi để thực tập, dù sao đến học kỳ sau của năm ba đã có thể rời khỏi trường đi làm tích lũy kinh nghiệm rồi, cậu cũng không muốn mọi chuyện sau này đều phải dựa vào nam nhân, nói vậy cậu cũng sẽ tự khinh thường bản thân.

Tư Không Viêm Nghiêu gật đầu không tiếp tục đề tài này, bất quá thật ra anh một chút cũng không định thay đổi chủ ý của mình, bảo bối nhà mình đương nhiên phải do mình chăm sóc rồi, nếu bảo bối không muốn làm sâu gạo, vậy anh cứ thả người ở bên cạnh để quan sát là được.

“Tại sao không muốn gả cho anh.” Nếu đã xong đề tài này rồi thì đổi sang cái khác vậy.

Ô Thuần Nhã sửng sốt, sau đó tức giận nói: “Em là nam nhân!” Cậu một đại nam nhân nói gả chồng có bao nhiêu khó nghe chứ.

Tư Không Viêm Nghiêu chớp mắt mấy cái, hỏi: “Không có nguyên nhân khác?”

Lắc đầu, còn có thể có nguyên nhân gì nữa đây, con trai cũng đã sinh cho anh ấy rồi, nên làm không nên làm cũng đã để nam nhân làm triệt để, cậu còn có nguyên nhân nào khác nữa đâu!

Nam nhân vui vẻ, cái loại rất sáng lạn, Ô Thuần Nhã cảm thấy bị chói mắt một chút. Tốt nhất là đừng nên nói, cái bộ mặt thường ngày không có biểu tình khi cười rộ lên quả thật rất là dễ nhìn a.

“Vậy em cưới anh.” Không phải chỉ là ai đứng trong trang nhất của sổ hộ khẩu thôi sao, anh không quan tâm đến chuyện này, chỉ cần được buộc chung một chỗ với người này, quản anh có phải là chủ hộ hay không nha.

“… Thực sự?” Ô Thuần Nhã kinh ngạc há to mồm.

“Ừ.” Rất nghiêm túc gật đầu, đương nhiên là thật rồi, cho dù gả cho em ấy, anh vẫn là nằm trên mà thôi!

“Ngoéo tay, không được đổi ý.” Đưa ngón út tay phải ra, gương mặt Ô Thuần Nhã nở nụ cười đầy đắc ý.

“… Ấu trĩ.” Tuy rằng nói như vậy, nhưng nam nhân vẫn đưa ngón út ra ngoéo tay với cậu.

Ô Thuần Nhã còn lắc lắc hai ngón út đang móc lại cùng nhau, không ngừng cười ha ha, “Ai đổi ý người đó chính là chó con.”

Chó con? Em cho là đang nói chuyện với Bánh Bao hay sao vậy! Nói nhiều hơn cũng vô dụng, dùng vũ lực trấn áp thôi! Nam nhân dùng một tay kéo cậu xuống, há mồm liền gặm lấy.

Ô Thuần Nhã phản kháng vô hiệu, trong vòng một ngày đã bị ăn đến ba lần.

Sau khi ra ngoài Tư Không Dực Dương liền dự định lái xe đến công ty, kết quả nửa đường quẹo ngược lại, chạy đến dưới lầu nhà Mạc Tuấn Nghị.

Ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ nhà Mạc Tuấn Nghị, tắt đèn.

Lấy điện thoại ra gọi, sau khi được chuyển cuộc gọi liền há mồm hỏi: “Cậu đang ở đâu! Hơn nửa đêm còn chưa về nhà đã chạy đến chỗ nào phóng túng rồi.”

Mạc Tuấn Nghị không nói chuyện, trực tiếp ngắt máy.

Mạc Xuyên cau mày nhìn cậu, “Bình thường con kết giao với thứ bạn gì vậy!”

Mạc Tuấn Nghị cúi đầu nhìn điện thoại, cậu vừa tan học đã bị tài xế trong nhà đón trở về, về nhà đến cả cơm cũng chưa kịp ăn liền bị ba cậu mắng chửi, cứ nhai qua nhai lại có mấy câu.

Mạc Xuyên thấy cậu một bộ dầu muối không vào hận không thể bả dùng roi quất chết Mạc Tuấn Nghị. Nhưng đối với đứa con trai này, thật ra ông cũng rất áy náy.

“Tuấn Nghị, con cũng không còn nhỏ nữa, cho dù không muốn đi vào con đường chính trị nhưng cũng phải làm việc gì đó đứng đắn a, con không thể khiến ba bớt lo chút được hay sao?”

Mạc Tuấn Nghị phì cười một tiếng, ngẩng đầu, sau khi tiến vào thư phòng được ba tiếng lần đầu tiên cậu mở miệng nói chuyện: “Ba, con đã khiến người bớt lo đủ lắm rồi. Con không giống đại ca kết hôn với cô gái bồi rượu ở bên ngoài, ngài không đồng ý anh ấy sẽ đòi sống đòi chết. Cũng không giống nhị ca vừa tốt nghiệp liền xuất ngoại, đến bây giờ còn chưa trở lại.”

“Cho dù đại ca con không không chịu thua kém, nhưng nó cũng chỉ như vậy trong quan hệ nam nữ, những chuyện khác nó đều làm rất tốt, về phần nhị ca của con, nó cũng đã tự xây công ty của riêng mình ở nước ngoài, thế còn con thì sao? Lên đại học liền dọn ra ngoài ở, chuyện này cũng không có gì, ba biết từ nhỏ con đã không thân thiết gì với ba, con muốn đi ra ngoài ba đồng ý, nhưng con không thể coi cái người cha này như không tồn tại vậy được! Con ngẫm lại xem, đã bao lâu rồi con chưa về nhà thăm ba!” Mạc Xuyên vỗ bàn rống giận.

Mạc Tuấn Nghị bĩu môi, “Không phải do ba đuổi con ra ngoài hay sao? Thế nào lại thành con muốn dọn ra ngoài rồi?”

Mạc Xuyên trừng mắt, “Ba bảo con ra ngoài con liền không trở lại hay sao hả!” Có phải thằng nhỏ chết bầm này muốn chọc ông tức chết hay không đây.

Gật đầu như chuyện đương nhiên, Mạc Tuấn Nghị nói: “Ba cũng đã kêu con vĩnh viễn đừng có trở về nữa, con nào dám quay về thăm người làm gì?” Năm nhất đại học sau khi cậu phát hiện tính hướng của mình liền ngã bài với ba, kết quả Mạc lão gia tử là một người bảo thủ, sống chết nhận thức, nói cái gì cũng không chịu tiếp nhận chuyện con trai của mình là một người đồng tính luyến ái, trong cơn tức giận đã muốn đoạn tuyệt quan hệ cha con với cậu, sau đó còn đuổi người đi ra ngoài.

Mạc Xuyên hít sâu một hơi, huyết áp có chút cao.

“Con không thể tìm một nữ nhân bình thường hẹn hò sao? Con nhìn thử xem mấy năm nay con kết giao với loại bạn bè thế nào!” Xoạt một cái liền quẳng một xấp ảnh xuống bàn, ngón tay chỉ vào ảnh đầy phẫn nộ nói.

Mạc Tuấn Nghị liếc nhìn một cái, đều là hình cậu uống rượu khiêu vũ với người trong quán bar. Trong đó có rất nhiều người cậu đều đã quên bọn họ là ai, bất quá có một tấm của Tư Không Dực Dương kia, thật không ngờ tới mà.

“Chỉ là uống rượu mà thôi.” Cậu đã giữ mình rất trong sạch đó.

“Uống rượu?” Xoạt một tiếng, lại quăng thêm một xấp ảnh khác, Mạc Tuấn Nghị vừa nhìn, chậc chậc, còn có hình cậu uống say rồi hôn nam nhân xa lạ nha, thì ra hôm nay tìm mình trở về chính là vì lí do này hả, sao không nói thẳng luôn cho rồi, lãng phí thời gian dài như vậy chỉ để cậu nghe chửi.

Mạc Xuyên thấy cậu không nói lời nào, càng tức giận trực tiếp hừ hừ.

“Vừa nãy là ai gọi điện thoại cho con? Con có thể cẩn thận một chút cho ba được không đây, đừng làm mấy chuyện khiến ba mất mặt như vậy nữa?”

Mạc Tuấn Nghị gạt gạt mấy tấm hình, phát hiện đều là người mình không quen, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn ba cậu, “Ba, chuyện con là đồng tính luyến ái không có biện pháp nào thay đổi, đối với nữ nhân con không cứng nổi.”

“… Thằng nhóc mày lặp lại lần nữa xem!” Mạc Xuyên tức giận, cầm lấy mấy tấm hình vương vãi trên bàn ném vào mặt Mạc Tuấn Nghị.

Mạc Tuấn Nghị cũng không né, để mấy tấm ảnh đập vào mặt mình, mấy góc hình cắt qua mặt cậu để lại vài vết xước.

Nhíu mày, Mạc Tuấn Nghị thản nhiên nói: “Nói bao nhiêu lần thì cũng đều giống nhau cả thôi, con thích nam nhân, nếu như ba muốn con cưới nữ nhân thì vẫn là thôi đi, không thể làm trễ nãi cô nương người ta.”

Tay Mạc Xuyên run run chỉ vào cậu, “Cút! Mày cút cho tao! Coi như tao chưa sinh ra một đứa súc sinh như mày!”

Mạc Tuấn Nghị thấy ba cậu như vậy cũng có chút bận tâm, nhưng đây cũng không phải là chuyện cậu có biện pháp thay đổi, chỉ có thể thở dài, “Ba, người đừng kích động nữa, coi chừng lại tăng huyết áp, con đi về trước, có thời gian sẽ trở lại thăm ba.” Nói xong cậu xoay người rời đi.

Mạc Xuyên tức giận dùng một tay ném toàn bộ hình trên bàn về phía bóng lưng của cậu, một tay cầm lấy thuốc hạ huyết áp ở một bên nhét vào trong miệng, quay sang quản gia đứng ở bên cạnh vẫn làm người trong suốt từ nãy đến giờ hừ hừ.

Quản gia tiến lên rót cho ông một ly nước ấm, an ủi: “Lão gia, sao ngài lại phải khổ sở như thế chứ?” Đồng tính luyến ái trong xã hội hiện tại đã là một chuyện rất bình thường rồi, nhất là sau khi nam nhân cũng có thể sinh con. Tuy rằng tỷ lệ rất thấp, nhưng phát hiện này trong y học đã mang đến đảm bảo chắc chắn hơn cho tình cảm giữa các cặp đồng tính. Theo lý thuyết lão gia không nên có phản ứng kích động như vậy a, trước đây tiểu thiếu gia còn chưa có ở cùng với nam nhân, bình thường cũng đã bị ăn chửi một trận, thời gian lâu như hôm nay đúng là có một không hai mà.

Mạc Xuyên thở sâu, lại lấy ra vài tấm hình từ trong ngăn kéo, đưa cho quản gia.

Quản gia nhận lấy nhìn vào, hút một ngụm khí lạnh. Tay run run, ngẩng đầu hỏi: “Đây là đại thiếu gia của Tư Không gia?”

Mạc Xuyên nhắm mắt gật đầu, dị thường uể oải.

Trong hình là Mạc Tuấn Nghị nằm nghiêng ở trong lòng Tư Không Dực Dương, hai người cùng uống một ly rượu, chính là cái loại hình dùng miệng đút rượu cho nhau. Có hình Tư Không Dực Dương đứng dưới lầu nhà Mạc Tuấn Nghị, đứng dưới mái hiên ôm người gặm cắn cần cổ. Còn có hình hai người hôn sâu trong một thang máy kín. Về phần những tấm khác, chỉ cần nghĩ đến liền biết đã xảy ra chuyện gì.

“Vương Hi à, ông nói Tuấn Nghị tìm ai không tìm, cần gì phải tìm ngay cậu ta chứ!” Tuy rằng Tư Không gia nhìn qua là thương nhân thông thường, nhưng người ta thân là đầu lĩnh số một trong nước, tục ngữ nói dân không đấu với quan, bộ người ta là bình dân bách tính hay sao! Tư Không gia có thể giữ vững cơ nghiệp trăm năm bất bại chẳng lẽ chỉ là trùng hợp thôi hả?

Vương Hi đặt mấy tấm ảnh trong tay xuống, suy nghĩ một chút rồi nói: “Không chừng chỉ là trùng hợp?”

Đương nhiên Mạc Xuyên hiểu rõ cái từ trùng hợp này còn có một tầng nghĩa khác, nhưng vừa nãy lúc con trai mình nhận được cú điện thoại kia, tám phần mười, chính là của Tư Không Dực Dương gọi tới, hiện tại đã mấy giờ rồi, có thể gọi điện thoại tới chất vấn người còn có thể chỉ là trùng hợp thôi sao? Nói ra ai mà tin chứ?

“Aiz, không có đứa nào có thể khiến tôi bớt lo một chút!” Mạc Xuyên nhìn vào tấm ảnh trên bàn, hung hăng cau mày.

Mạc Tuấn Nghị về nhà thì đã gần 12h, cậu đi ăn này nọ, bởi vì trong dạ dày có chút khó chịu.

Không nghĩ tới ở dưới lầu nhà mình cư nhiên lại nhìn thấy xe của Tư Không Dực Dương, Mạc Tuấn Nghị có chút giật mình. Suy nghĩ một chút vẫn là đi tới gõ một cái lên cửa sổ xe.

Cửa xe hạ xuống, sắc mặt của Tư Không Dực Dương rất âm trầm. Anh đã đợi người này mấy tiếng rồi đó.

“Sao anh lại tới đây?” Mạc Tuấn Nghị nghiêng đầu hỏi.

Tư Không Dực Dương mở cửa phó lái ra, ý bảo Mạc Tuấn Nghị ngồi vào.

Mạc Tuấn Nghị vừa mới ngồi xuống, Tư Không Dực Dương đạp chân ga một cái liền xông ra ngoài. Mạc Tuấn Nghị bị dọa hết hồn, vội gào lên: “Anh có bị bệnh không!” Cậu còn chưa có ngồi vững đâu, bị đụng đầu mất rồi.

Tư Không Dực Dương lạnh mặt không nói lời nào, tăng tốc độ xe đến 140.

Mạc Tuấn Nghị vội vã thắt chặt dây an toàn, quay đầu nhìn anh, “Anh muốn chết cũng đừng kéo tôi theo, tôi còn chưa có sống đủ đâu.” Hôm nay nam nhân uống lộn thuốc hay sao vậy, tự nhiên lại phát điên lên là sao.

Tư Không Dực Dương vẫn không nói lời nào, thâm tình nhưng cũng càng ngày càng âm lãnh.

Mạc Tuấn Nghị mím mím đôi môi đã có chút khô, đây là lần đầu tiên cậu thấy nam nhân kéo căng mặt, vẫn là đừng nên nói tới, thực sự có chút dễ sợ mà.

“… Rốt cuộc anh bị làm sao vậy? Có tức cũng đừng kiếm tôi xả chứ a…”

“Câm miệng.” Tư Không Dực Dương quay đầu trừng cậu, ngữ khí lạnh vù vù.

Mạc Tuấn Nghị rất muốn nhào qua kéo mặt anh, người này không phải là Tư Không Dực Dương đâu, anh ta là do Tư Không Viêm Nghiêu ngụy trang thành đi! Mặc dù có chút phát điên, nhưng để bảo toàn cái mạng nhỏ của mình, cậu vẫn ngoan ngoãn câm miệng lại.

Lái xe đến cạnh biển thì ngừng lại, bốn phía đen như mực.

Mạc Tuấn Nghị chớp mắt mấy cái thử nhìn ra ngoài cửa sổ, nuốt nước miếng một cái, có chút run run.

“Anh muốn làm gì?” Nơi này buổi tối cũng không có ai, gần đây mình không có chọc anh ta a, sẽ không giết người diệt khẩu chứ.

Tư Không Dực Dương tháo dây an toàn ra xuống xe, vòng qua cửa xe mở cửa phó lái ra, nhoài người vào tháo dây an toàn cho cậu, sau đó vươn tay lôi người ra ngoài, dùng sức một cái liền đặt cậu lên mui xe.

Không nói hai lời liền kéo quần của Mạc Tuấn Nghị xuống.

Ban đầu Mạc Tuấn Nghị còn sửng sốt một chút, sau đó liền  giãy dụa kịch liệt.

“Tư Không Dực Dương anh nổi điên cái gì! Ông đây không chơi dã chiến!”

Tư Không Dực Dương mới mặc kệ cậu có chơi hay không, lột quần lót của cậu xuống, xoay người đè người lên mui xe, hai chân dùng sức chen vào giữa hai đùi cậu, một tay đè thân thể đang không ngừng giãy dụa của cậu lại, một tay tách cánh mông trắng nõn đầy thịt của cậu ra, động thân một cái, liền đâm bộ vị căng cứng thẳng tiến vào bên trong động khô khốc, lập tức liền cố sức ra vào.

“A a a! … Đau…” Mạc Tuấn Nghị kêu đau một tiếng, hai tay trắng bệch cào cấu lưu lại dấu vết trên mui xe, môi dưới cắn ra một tia máu.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

No comments:

Post a Comment

Sky Blue Bobblehead Bunny