12/14/15

Chương 40 – TGBT


Chương 40



Trong tay cầm theo một bọc sách mới mua, khuôn mặt Ô Thuần Nhã mang theo một nụ cười đạm nhạt, thanh âm đặc biệt nhẹ nhàng ôn nhuận như nước, gật đầu chào hỏi với thanh niên đang đứng chắn đường cậu: “Xin chào, Tống tiên sinh.”

Tống Thụy gật đầu, “Ô tiên sinh, không biết là anh có thời gian không, tôi muốn nói chuyện với anh một lát.” Tuy rằng là câu hỏi, nhưng bộ dáng cậu ta đứng chắn rành rành ở trước cửa nhà sách lại không thể hiện ý tứ như vậy. Hôm nay cậu ta cố ý đến đây chặn đường của Ô Thuần Nhã, lúc này hỏi ra câu kia bất quá cũng chỉ để cho có mà thôi.

Ô Thuần Nhã gật đầu đáp ứng. Rốt cục vết thương của bạn nhỏ Tư Không Cảnh Hoán cũng đã khỏi rồi nên cậu nhóc phải đi học lại, Tiểu Bánh Bao cũng đã đến trường mẫu giáo, vốn dĩ cậu dự định đến nhà sách mua vài quyển về đọc, không nghĩ tới vừa mới ra khỏi cửa tiệm đã bị người khác chặn đường đi mất rồi. Lúc này trong nhà ngoại trừ quản gia cùng với vài người giúp việc, cũng không còn người nào khác, hơn nữa người trước mặt này rõ ràng không mang theo thiện ý, mình cũng không có cách nào mượn cớ thoát thân được, còn không bằng đi nghe thử xem cậu ta muốn nói cái gì đi.

Hai người cũng không đặc biệt đi tìm một nơi có hoàn cảnh ưu nhã thích hợp để tâm sự, liền đi đến tầng bốn của nhà sách, chỗ này có một quầy thức ăn nhanh, bất quá đối với Tống Thụy – một người luôn coi trọng đến chất lượng cuộc sống, đã lớn đến như vầy rồi thế nhưng các loại thức ăn vặt trước quầy đây vẫn là lần đầu tiên cậu ta được nhìn đến, có chút mới mẻ, cũng có chút không thích ứng.

Ô Thuần Nhã chọn một ly sữa, mua cho Tống Thụy một ly cà phê, sau khi trở về liền đi mua thêm một phần bánh nhân thịt dành cho hai người ăn, lúc này đây cậu mới trở lại ngồi ở chỗ đối diện Tống Thụy, cúi đầu bắt đầu ăn bánh.

Tống Thụy dùng ánh mắt phức tạp nhìn cậu, cầm ly giấy nhấp một hớp cà phê, bĩu môi tỏ vẻ ghét bỏ rồi đặt sang một bên, nhìn cậu ăn đến hai má phình ra, hoàn toàn phá hủy một thân khí chất thanh nhã, không khỏi nhíu mày: “Anh có thể nhã nhặn một chút được hay không.” Người này cũng quá không để ý hình tượng rồi đó.

Ô Thuần Nhã lại cho vào miệng một phần bánh nhân thịt, cầm ly sữa lên uống một hớp lớn, nuốt xuống, hiện tại mới cảm thấy có chút thư thái nhờ dạ dày đã được lấp đầy.

Cậu cười cười, “Thật ngại quá, do buổi trưa quá vội, nên đã quên ăn cơm trưa.”

Tống Thụy bĩu môi, cũng không muốn so đo với cậu nữa, “Anh… Anh và Viêm Nghiêu ca có quan hệ như thế nào?” Lần này cậu ta đã hỏi qua rất nhiều người, cũng không có bao nhiêu người biết rõ về Ô Thuần Nhã, nếu không phải nhờ ngày hôm qua cậu ta nhịn không được mà gọi điện thoại cho Dực Dương ca thì cũng còn chưa biết người này đã ở cùng với Viêm Nghiêu ca rồi đâu. Còn có đứa nhỏ kia nữa, nhưng Dực Dương ca cũng không chịu nói hết cho mình nghe, người này là ai, chỉ nói nhóc con kia là con trai của Viêm Nghiêu ca mà thôi.

Nhưng rõ ràng ngày đó cậu ta đã nghe thấy thằng nhóc kia gọi người này là phụ thân, cho nên sau khi về nhà suy đi nghĩ lại, vẫn là quyết định đi đối mặt hỏi cho rõ thì tốt hơn, cũng đỡ tốn công mình suy nghĩ lung tung rồi tự hù dọa chính mình.

Ô Thuần Nhã nhíu nhíu mày, trên mặt là biểu tình “biết rõ là sẽ hỏi cái vấn đề này mà”. Cầm lấy cái bánh nhân thịt thứ hai, cúi đầu, cắn một ngụm, liền tạo thành hình mặt trăng khuyết.

Nhai nhai nhai, nuốt, uống một hớp sữa tươi, rồi mới mở miệng nói với người đang mang sắc mặt bất thiện ngồi ở phía đối diện: “Cậu cho rằng quan hệ giữa tôi và anh ta là như thế nào?” Kỳ thực hiện tại cậu cũng không rõ cho lắm, nếu như nói hai người đang yêu nhau thì chính cậu cũng không tin tưởng, căn bản là hai người bọn họ đã tiến vào thời kì của đôi chồng chồng già luôn rồi, mỗi ngày hai người đều nói những chuyện xoay quanh bé con, nếu như không có Bánh Bao, có lẽ hai người cũng sẽ không có cơ hội ở chung với nhau đâu, cho nên hỏi cậu có quan hệ thế nào với Tư Không Viêm Nghiêu sao? Kỳ thực chính cậu cũng không có cách nào nói cho rõ được.

Suýt chút nữa Tống Thụy đã phun một ngụm cà phê lên mặt Ô Thuần Nhã, người này nhìn qua rất chân thật, sao lại có thể không phúc hậu như thế được cơ chứ.

“Anh đừng có đánh thái cực với tôi, tôi chính là muốn biết vì sao anh lại sống chung với Viêm Nghiêu ca, hơn nữa nếu anh muốn nói không có gì cả, thì cũng phải che cái dấu hồng ngân ở trên cổ anh lại đi kìa.” Vứt khăn giấy lên bàn, Tống Thụy trừng to cặp mắt đào hoa lên, trong đôi mắt kia được nước làm trơn, nhìn qua như là đã bị ai đó khi dễ đến thê thảm vậy.

Ô Thuần Nhã bừng tỉnh đại ngộ, trách không được hôm nay bạn học đều hỏi có phải cậu đang yêu đương không, còn dùng vẻ mặt ái muội cười cười với cậu, thì ra chính là do nam nhân kia ra tay vào lúc mình đang ngủ a! (#′) Quyết định rồi, tối về cậu sẽ tự mình xuống bếp, khao Tư Không Viêm Nghiêu một chầu, nấu món salad cần tây trộn hoa bách hợp, dưa trộn 3 món bỏ cà rốt cho nhiều vào, còn có gần dây nam nhân cứ phải chạy qua chạy lại chỗ công trường, cứ làm thịt xào nấm mèo là tốt nhất, lọc phổi! (^)

Khụ, Ô Thuần Nhã chùi đi vết dầu dính trên khóe miệng, “Vì sao cậu không đi hỏi Tư Không Viêm Nghiêu ấy?” Lẽ nào cậu ta cảm thấy mình nhìn qua rất dễ khi dễ sao hả?

Chớp đôi mắt to trừng Ô Thuần Nhã, Tống Thụy bẹp miệng, “Viêm Nghiêu ca rất bận.” Cậu ta đã từng đến tập đoàn Tư Không rất nhiều lần, nhưng mỗi lần đều được báo lại là nam nhân đang bận họp, hoặc là đang đi thị sát ở các chi nhánh, căn bản là cậu không có cách nào nhìn thấy người.

Bận? Ô Thuần Nhã nghi ngờ nói: “Vừa nãy anh ta mới gọi điện cho tôi nói tối nay sẽ tự mình đi đón con trai, không có nghe nói anh ta bận a.”

Tống Thụy buồn bực, người này tuyệt đối là cố ý mà. ~~~~(>_<)~~~~

“Dù sao thì hôm nay anh cũng phải trả lời cho rõ, rốt cuộc hai ngươi có quan hệ thế nào.” Bĩu môi, vành mắt của Tống Thụy đều đã đỏ hết cả lên. Từ nhỏ cậu đã thích Tư Không Viêm Nghiêu, chỉ cần có cơ hội liền sáp lại gần bên cạnh người kia, cũng không sợ một thân khí thế lạnh băng của nam nhân, dù sao thì chính là cậu thích, vốn cho rằng Viêm Nghiêu ca sẽ không thích nam nhân, cho nên cậu không có can đảm bộc lộ tình cảm của mình ra ngoài, thế nhưng từ lần trước sau khi gặp được Ô Thuần Nhã, cậu liền có loại cảm giác nguy cơ mãnh liệt, Viêm Nghiêu ca của cậu rất quan tâm nam nhân này, tuy rằng cậu chỉ gặp qua lúc hai người bọn họ ở chung một lần, nhưng cậu sẽ không nhìn lầm, thời điểm Tư Không Viêm Nghiêu nhìn người này, thần sắc trong mắt là ôn nhu không chút che giấu, đây là đãi ngộ mà bất kỳ ai trước đây đều không được hưởng qua.

Ô Thuần Nhã thở dài, cậu thấy Tống Thụy là một đóa hoa thố ti cho tới bây giờ cũng chưa từng bị ủy khuất, được người nhà cưng chiều, được bạn bè cưng chiều, cho nên hôm nay mới trực tiếp tìm đến mình, có thể tình cảm và cách thức xử lý của cậu ta không đúng, nhưng không thể không nói, bản thân mình thật sự rất thưởng thức loại tính cách thẳng thắn này của cậu ta, đương nhiên, nếu như loại tính tình này không phải hướng về phía mình để tới đây vậy thì càng tốt hơn nữa.

Hoa thố ti (thỏ tơ) ý chỉ người con gái mảnh mai nhu nhược, xuất phát từ bài thơ Cổ Ý của Lý Bạch [cảm ơn nàng Yami Ryu vì cái phần chú thích này nhiều nhá]

“Nếu như tôi nói, chúng tôi là người yêu, cậu có tin không?”

Vốn dĩ Tống Thụy lớn lên với một gương mặt baby, hơn nữa còn là cái loại mặt baby trắng nõn, nhưng sau khi nghe thấy Ô Thuần Nhã nói thì sắc mặt lại trở nên trắng bệch, cắn môi một cái, cậu thở phì phò trừng mắt nhìn Ô Thuần Nhã, trong miệng phun ra lời độc địa: “Hừ, tôi mới sẽ không tin đâu, loại người như Viêm Nghiêu ca làm sao có thể nói tới chuyện yêu đương, huống chi anh còn là nam nhân, nhất định là do anh thấy gia thế anh ấy quá hoành tráng cho nên không biết anh đã dùng cách nào đó để quấn lấy anh ấy mà thôi!”

Ô Thuần Nhã cũng không tức giận, chỉ là cười ha ha gật đầu: “Nói rất đúng, vậy cậu cứ đi nói cho Viêm Nghiêu ca yêu dấu của cậu, nói rằng tôi là một người rất ham hư vinh, tính tham tiền, thấy lợi quên nghĩa, ở cùng một chỗ với anh ta chính là vì tài sản của nhà đó.” Nhìn sắc mặt cậu ta đổi tới đổi lui, Ô Thuần Nhã cười đến càng vui vẻ hơn, còn không ngừng lắc lư, cho cậu ta một ánh mắt khinh thường: “Cậu đi nói a.”

“Anh… Anh không biết nói lý!” Tống Thụy giận dữ chỉ vào cậu, hô lên một tiếng.

Ô Thuần Nhã quay đầu nhìn thoáng qua quầy thức ăn nhanh đang bị hò hét đến loạn cả lên, có rất nhiều người, bất quá không có bao nhiêu người chú ý tới hai người bọn họ.

Nhún nhún vai, cầm lấy cái túi được đặt trên ghế, đứng lên nghiêng đầu liếc nhìn Tống Thụy, sắc mặt bình bình đạm đạm nói, “Tùy cậu muốn nói như thế nào cũng được, bất quá có vài điều cậu phải nhớ cho kỹ, bất luận là cậu đang định làm cái gì, có lẽ là một chuyện gì đó khiến tôi phải rời đi, nhưng không cho phép cậu gây ra bất cứ thương tổn nào tới bé con, bằng không cho dù Tư Không Viêm Nghiêu buông tha cho cậu, thì tôi cũng sẽ liều mạng với cậu, cậu phải nhớ kỹ đó.” Nói xong rồi cậu liền xoay người đi.

Tống Thụy tức đến mức ngồi ở chỗ kia thở hổn hển, cho tới nay cậu chưa từng bị người ta đối đãi như thế này bao giờ, cậu lấy điện thoại di động gọi cho Mạc Tuấn Nghị.

Sau khi điện thoại được tiếp cậu vội nói sang: “Tuấn Nghị, đi uống rượu với em đi.”

Mạc Tuấn Nghị cầm điện thoại, khoát khoát tay với người bên cạnh ý bảo người nọ đừng lên tiếng, hỏi: “Làm sao vậy?”

Bẹp miệng, Tống Thụy thở phì phò nói: “Cái tên nam nhân ở bên cạnh Viêm Nghiêu ca kia, lại dám uy hiếp em!”

“Em nói ai?” Mạc Tuấn Nghị cả kinh, lập tức bật thẳng người từ trên giường dậy.

“Chính là cái tên Ô Thuần Nhã kia a, anh ta cho mình là ai chứ, còn dám cảnh cáo em, hừ, em muốn nhìn xem anh ta có cái năng lực gì đây!” Nghiến răng nghiến lợi, Tống Thụy âm thầm tính toán ở trong lòng, nghĩ xem nên dùng cách nào để người kia tự rước lấy phiền phức.

Mạc Tuấn Nghị nhíu mày, cậu cũng đã có ba năm ngày chưa tới trường, sao Thuần Nhã lại đi chọc đến vị tiểu thiếu gia nhu nhược này rồi.

“Em đừng tính toán mấy thứ xằng bậy để làm gì cậu ấy, cẩn thận lại khiến cho gậy ông đập lưng ông đó.” Đẩy nam nhân ở bên cạnh đang sáp gần lại ra, Mạc Tuấn Nghị trợn mắt, rời giường mặc quần áo.

“Không cần anh quan tâm, nhanh ra đây bồi em uống rượu đi!”

Mạc Tuấn Nghị hừ lạnh một tiếng, mặc kệ? Cậu nhất định phải quản chứ!

“Đó là bạn học của anh, quan hệ rất tốt, nếu em mang đến phiền phức cho cậu ấy vậy chúng ta cũng không cần tiếp tục làm bạn bè nữa đâu, tự suy nghĩ một chút đi!” Mấy người bọn họ đều là con cháu thế gia, cho nên quan hệ vẫn luôn thân thiết với nhau, bất quá mọi người vẫn có giới hạn, vốn dĩ Mạc Tuấn Nghị cũng không quá thích cái loại tính cách này của cậu ta, lúc này đây lại càng thêm chán ghét chịu không nổi.

“Dựa vào cái gì mà mỗi người bọn anh đều thích anh ta a, là do anh ta cướp đi Viêm Nghiêu ca của em trước mà!” Tống Thụy la hét, cậu đã sắp ủy khuất đến chết rồi.

“A, mặc kệ em.” Trực tiếp cúp điện thoại, quay đầu về trừng mắt với nam nhân đang ngồi ở trên giường, “Đều là chuyện tốt do anh chọc ra, nếu như Thuần Nhã có chuyện gì, anh cứ chờ đó cho tôi!”

“Chậc, em biến sắc mặt quá nhanh rồi đó, mới vừa rồi còn mang vẻ mặt hưởng thụ, lúc này lại hận không thể ăn tôi vào luôn vậy.” Nam nhân đứng dậy, mang theo thân thể trần trụi đi tới bên người Mạc Tuấn Nghị, kéo cậu vào trong lòng hôn một cái lên khóe miệng.

“Cút ngay!” Mạc Tuấn Nghị đẩy anh, thế nhưng người này lại dùng lực kiềm lại thật chặt.

“Đừng nóng giận có được hay không. Hiện tại Viêm Nghiêu bảo bối người kia rất chặt, sao có thể để xảy ra chuyện gì được.” Nam nhân an ủi cậu.

Mạc Tuấn Nghị mím môi, chính là tâm lý của cậu thấy rất khó chịu!

Tư Không Dực Dương thấy cậu không nói lời nào, cũng không lên tiếng chọc cậu thêm phiền nữa, trong lòng đang thầm suy nghĩ đến chuyện đêm qua hai anh em bọn họ đã bàn bạc, lúc sau Viêm Nghiêu đã nói cái gì? Em ấy thế mà lại nói vào dịp lễ mừng năm mới sẽ đưa Ô Thuần Nhã quay về nhà cũ, chậc chậc, xem ra đệ đệ của anh đã thật sự bị người ta bắt mất rồi.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

No comments:

Post a Comment

Sky Blue Bobblehead Bunny