12/14/15

Chương 39 – TGBT


Chương 39



Tôn Dương cầm một bản kế hoạch do mọi người thức đêm tăng ca để hoàn thành mở cửa phòng của tổng giám đốc ra, sau khi tiến vào liền sửng sốt.

Cậu ta nhìn thấy gì? Tổng tài đại nhân anh minh thần võ, tuấn soái khí phách của bọn họ đang ngồi ở trước bàn làm việc chơi xếp gỗ với tiểu thiếu gia ngồi trên bàn làm việc… Hơn nữa dưới cái mông đầy thịt của tiểu thiếu gia lòi ra một phần văn kiện nhìn qua có vẻ giống với bản báo cáo tổng kết và báo cáo tài vụ á…

Hai cha con đang chơi đến hào hứng, Tư Không Viêm Nghiêu cầm khối gỗ hình chữ nhật trong tay nói với con trai: “Bánh Bao, con đổi với cha 3 khối gỗ hình vuông, được chứ?”

Tiểu Bánh Bao lắc đầu, “Không đổi.” Sau khi nói xong thì bàn tay nhỏ bé cầm lấy hai khối gỗ hình vuông bên chân để dưới đáy phòng ở nho nhỏ mình đã xếp thật đẹp lúc trước, ngửa đầu nói: “Cha, con thiếu một khối tam giác lớn để xây mái nhà, con đổi hai khối hình chữ nhật với cha, có được không ạ?” Nói xong còn cười lên cực kỳ đáng yêu, với dự định mê hoặc cha bé.

Tư Không Viêm Nghiêu lắc đầu, chỉ chỉ vào khối gỗ hình vuông vừa mới được Bánh Bao đặt vào phòng nhỏ, “Hiện tại cha chỉ cần 3 khối gỗ hình vuông, nếu như Bánh Bao muốn đổi, thì lấy 3 khối vuông đến đổi a, bất quá cha có thể đổi lại cho con một khối gỗ hình tam giác lớn và một khối gỗ hình chữ nhật nữa.”

Tiểu Bánh Bao chu cái miệng nhỏ nhắn lên, nhìn hai khối gỗ vuông được bé xếp vào như hai chiếc ghế nhỏ ở bên trong, sau đó lại nhìn khối chữ nhật được Tư Không Viêm Nghiêu cầm trong tay, suy nghĩ một chút sau đó mở miệng yêu cầu: “Con chỉ cần một khối tam giác lớn, thế nhưng cha phải đáp ứng con, ở vòng kế tiếp trước hết phải cho con một khối chữ nhật và hai khối tam giác nhỏ để báo đáp con đã giúp đỡ người trong vòng này.”

Trên mặt Tư Không Viêm Nghiêu nở một nụ cười thật tươi, “Thành giao.” Con của anh không tệ chút nào, còn biết chiếm lợi ích cho lần hợp tác thứ hai, có chút tiềm năng của người kinh doanh rồi đó.

Tôn Dương ở một bên nhìn chậc lưỡi, tiểu thiếu gia thật thông minh a, không phải chỉ mới 4 tuổi thôi sao, cư nhiên đầu óc lại có thể linh hoạt như vậy. Không chỉ lấy được khối gỗ mình cần, còn muốn ông chủ đáp ứng nếu lần sau muốn hợp tác với bé thì trước tiên phải nhường ra một phần lợi ích, thực sự là quá thông minh.

Sau khi hai cha con xếp chơi gỗ xây phòng ở xong, Tôn Dương tiến lên đưa bản kế hoạch trong tay cho Tư Không Viêm Nghiêu: “Ông chủ, người xem thử bản kế hoạch do chúng tôi làm đi, nếu như có chỗ nào cần chỉnh sửa lại tôi sẽ lập tức cho bọn họ đi làm.”

Tư Không Viêm Nghiêu gật đầu, ôm con trai lên ngồi trên đùi mình, mở bản kế hoạch ra xem lướt qua.

Tiểu Bánh Bao nhìn đống hình hình chữ chữ ở bên trong, không hiểu, thế nhưng bé biết được những chữ số kia đó. Chỉ vào một chuỗi số liệu báo cáo, Bánh Bao nãi thanh nãi khí đọc: “3, 3, 4, 2, 5, 3, 5, 6, 7.”

Tư Không Viêm Nghiêu thấy bộ dáng gật gù đắc ý của bé liền bị chọc cười, cúi đầu hôn một cái lên tóc bé, “Bánh Bao biết đếm nha.”

“Phụ thân dạy con đó.” Ngước đầu nhỏ lên khoe khoang, cũng không quên khoe giùm phụ thân bé nữa.

Nam nhân gật đầu, thực sự là Ô Thuần Nhã dạy bé rất tốt, sau này mấy đứa tiếp theo đều để em ấy dạy, giao cho người khác khiến anh thấy hơi lo lắng, vẫn là chính mình chăm sóc mới tốt nhất, quan tâm dạy dỗ con trai, nhìn xem bây giờ bé có bao nhiêu hiểu chuyện a.

Cầm bút trong tay lên viết viết tính tính vào giấy, Tư Không Viêm Nghiêu hài lòng gật đầu, quay sang nói với Tôn Dương đang đứng ở một bên: “Không tồi.” Đối với con trai thì vẻ mặt ôn hòa, quay sang những người khác lại lạnh như băng.

Thấy anh gật đầu, tâm bị treo cao bấy lâu của Tôn Dương giờ đã được thả lỏng xuống, sau khi nhận lại bản kế hoạch cậu không khỏi lại nhìn về phía bé con đang ngồi trên đùi ông chủ, hôm nay có thể được thông qua thuận lợi như vậy, không thể không nói có hơn phân nửa nguyên nhân là bởi vì tiểu thiếu gia đã hống ông chủ cao hứng.

“Tổng tài, nếu không có chuyện gì nữa thì tôi xin phép đi ra ngoài trước.”

“Ừ.” Khoát tay, Tư Không Viêm Nghiêu cầm lấy điện thoại di động để ở một bên đưa cho con trai, nhíu mày nói: “Gọi điện cho phụ thân con đi.”

Hai cái tiểu móng vuốt cầm lấy điện thoại, ngẩng đầu nói: “Không gọi.” Bé mới không muốn quấy rầy phụ thân đang đi học đâu.

Tư Không Viêm Nghiêu không có biện pháp, nhóc con này mà bướng bỉnh lên thì sẽ không thua kém Ô Thuần Nhã là bao.

Lấy điện thoại qua, ấn số.

Ô Thuần Nhã vừa mới tan học, cậu đã đọc hết quyển sách giáo khoa môn lịch sử, mấy ngày nay không biết bạn nhỏ Mạc Tuấn Nghị xảy ra chuyện gì, đã xin nghỉ phép mất, lúc này cũng không có ai ở bên cạnh quấy rối cậu, cậu cực kì thích lịch sử cổ đại của Trung Quốc, cho nên liền đăng ký môn chuyên ngành này, coi như là có thể phổ cập một chút kiến thức về lịch sử cho Tiểu Bánh Bao đi.

Điện thoại trong túi quần run lên, cậu lấy ra nhìn thử, số lạ, do dự một chút sau đó vẫn là nhận máy: “Ừm, xin chào, tôi là Ô Thuần Nhã, xin hỏi ngài là?”

Tư Không Viêm Nghiêu nghe thấy giọng nói của cậu, nguyên bản còn đang rất vui vẻ, nhưng vừa nghe đến nội dung cậu nói ra, không khỏi đen mặt lại. Hừ lạnh nói: “Em vậy mà lại dám không nhớ số điện thoại của anh?” (#′) Người này thực sự là không ngoan mà.

… Ô Thuần Nhã sửng sốt, tuy nói mấy hôm trước hai người từng có một lần tiếp xúc thân mật, nhưng bất thình lình nhận được điện thoại của nam nhân cậu vẫn có chút khẩn trương.

“… A… Quên mất…”

“Em!” Tư Không Viêm Nghiêu nổi điển lên, chính mình bảo bối em ấy như vậy, mỗi ngày nếu không được gặp mặt liền nhớ chịu không nổi, hận không thể thu nhỏ em ấy lại treo trên lưng quần, mang đến mang đi, nhưng còn em ấy thì sao, ngay cả số điện thoại của mình cũng không nhớ rõ.

“Có chuyện gì vậy? Lẽ nào Bánh Bao lại bị thương?” Không nghe thấy nam nhân nói chuyện, Ô Thuần Nhã không khỏi khẩn trương dựng thẳng thắt lưng, không phải là cậu muốn suy nghĩ nhiều, gần đây Bánh Bao rất hay gặp phải vài sự cố nho nhỏ, động một chút là đau đầu nhức óc, hiện tại cậu hệt như một chú chim sẻ, chỉ cần một chút gió động cỏ lay liền cực kì khẩn trương.

Nghe thanh âm của cậu đã có chút thay đổi, Tư Không Viêm Nghiêu hào phóng tha thứ cho cậu, “Bánh Bao tốt lắm, em lưu số của anh lại đi.”

“Ừm, biết rồi.” Thở phào nhẹ nhõm, Ô Thuần Nhã bĩu môi, trong lòng lại thì thầm một tiếng, bá đạo. (^) “Bánh Bao không có chuyện gì thì anh gọi điện thoại cho tôi làm chi?”

“Một lát sẽ đón em đi ăn cơm.” Nói xong liền ngắt cuộc gọi, anh có cảm giác mình quá rảnh rỗi liền đi tìm chuyện bực bội, vô duyên vô cớ bị chọc cho tức cành hông.

Bánh Bao nâng tiểu móng vuốt vỗ vỗ lên vai cha bé, nãi thanh nãi khí an ủi: “Cha đừng tức giận, có đôi khi thần kinh của phụ thân rất thô.”

… Tư Không Viêm Nghiêu vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười nhìn con trai bày ra bộ dáng tiểu đại nhân đến an ủi mình, không khỏi thở dài, nhéo nhéo khuôn mặt của bé, “Con trai à, sau này bớt xem phim truyền hình lúc 8 giờ giùm cha chút đi được không?” Mỗi ngày nhóc con này đều sẽ đúng giờ canh chừng trước TV, không hề bỏ sót một tập nào, vấn đề là, coi coi hiện tại bé học được những gì a!

Tặng cho cha một cái nhìn cực kỳ khinh bỉ, Tiểu Bánh Bao vểnh ngón tay út vừa ngắn vừa ú của bé lên, làm thành một cái Lan Hoa Chỉ, nghiêng đầu một cái, phóng cho cha bé một cái mị nhãn, cánh tay nhỏ bé còn chạm một cái lên người anh, phun ra một câu: “Tôi đã hai tám cái xuân xanh, vẫn còn chưa có kết hôn.” Sau khi nói xong liền nhìn thấy biểu tình khiếp sợ như bị sét đánh của cha bé, sau đó bé khôi phục bình thường, gục vào trước mặt cha, nghi ngờ hỏi: “Cha, tôi đã hai tám cái xuân xanh là có ý gì? Hai tám là cái gì?”

Tư Không Viêm Nghiêu đỡ con trai ngồi lên trên bàn làm việc, trịnh trọng nhìn bé, nghiêm túc nói: “Từ hôm nay trở đi, ngoại trừ kênh thiếu nhi, toàn bộ những kênh khác đều bị cấm xem.” Suy nghĩ một chút, thấy rõ ràng biểu tình không sao cả của con trai, liền bổ sung: “Nếu như để cha phát hiện con lén xem, liền đánh đòn.”

Tiểu Bánh Bao chu mỏ, “Con không thích xem hoạt hình đâu.”

Tư Không Viêm Nghiêu không để ý tới bé, “Vậy xem cừu vui vẻ và sói xám đi, không phải con rất thích sói xám sao.” Đã xem qua vài lần cùng với con trai, anh không quá hiểu mấy thứ kia là cái gì thế nhưng sói xám rất sợ vợ lại khiến anh khắc sâu ấn tượng.

Cánh tay nhỏ bé của Tiểu Bánh Bao bắt chéo lại, khoanh trước ngực, nghiêm trang nói với cha bé: “Đó là muốn nói với cha rằng sau này phải học sói xám, biết yêu thương bà xã.”

… Tư Không Viêm Nghiêu ngẫm nghĩ, hẳn là anh nên kêu quản gia đập nát cái TV trong nhà mới phải nha!
 972060Barres_etoiles__42_.gif

No comments:

Post a Comment

Sky Blue Bobblehead Bunny