12/14/15

Chương 33 – TGBT


Chương 33



Tiểu Bánh Bao Ô Trạch Vũ ngồi trên chiếc ghế da to đùng, toàn bộ tiểu thân thể đều bị bàn công tác to lớn che khuất.

Cặp giò cụt lủn để trên chiếc iPad mà cha mới mua cho bé, dùng vật này xem tranh ảnh, hai ngày này Bánh Bao ghét học, mặc cha bé khuyên như thế nào cũng vô dụng, chính là không chịu đi nhà trẻ, Tư Không Cảnh Hoán bị ba nhóc mang về nhà cũ của Tư Không gia an ủi gia gia nhóc bởi vì tưởng niệm cháu trai mà đau thấu tim gan. Ô Thuần Nhã còn phải đi học, không thôi vào thời điểm này chính là đang bồi nhóc kia ở nhà, cho nên, Tiểu Bánh Bao liền danh chính ngôn thuận theo cha bé đi tới công ty, mỗi ngày đều có thật nhiều mỹ nữ đến phòng làm việc của tổng tài lắc lư, chính là vì muốn nhìn xem bé con được Tư Không Viêm Nghiêu mang theo đi làm này.

Không có biện pháp a, ngày đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt tổng tài đại nhân giống như núi băng di động anh minh thần võ của bọn họ mang theo nụ cười cưng chiều ôm một bé con ú na ú nần đi làm khiến mọi người đều cảm thấy sắp đến tận thế tới nơi, lúc đó người của tất cả các phòng đều thuật lại với nhau, không phải là tổng tài của bọn họ bị quỷ ám đó chớ, không thôi sao có thể tồn tại loại ôn nhu này trên người ngài ấy cho được cơ chứ.

Cho nên tuy rằng hai ngày nay bọn họ sẽ luôn được trải nghiệm qua cái loại tình huống phải chịu đả kích, nhưng lại không có ai trong bọn họ dám đi thăm dò, không có biện pháp a, dù sao đối với bọn họ tổng tài đại nhân vẫn là một đại băng sơn khốc suất cuồng bá duệ a (>_<), bọn họ không muốn bị đông chết đâu nhe.

Hôm nay nghe nói Tư Không Viêm Nghiêu đi thị sát ở chi nhánh, người phụ trách của các phòng ban liền nhân cơ hội này mà chạy tới phòng làm việc của tổng tài đại nhân ở tầng 29, họ đều muốn thấy bé con siêu cấp đáng yêu trong truyền thuyết kia, ừ thì… Cũng là sẵn tiện đi thăm dò thân phận của nhóc con này một chút luôn a.

Tiểu Bánh Bao ngẩng đầu nhìn về phía mỹ nữ thứ sáu chạy tới đây tiến hành quan tâm thân thể của mình vào sáng hôm nay, hầu như niềm hưng phấn ban đầu trong lòng đã tiêu thất không còn, nếu như hiện tại có Tư Không Viêm Nghiêu ở đây, nhất định Tiểu Bánh Bao sẽ nói vài câu khinh bỉ cha mình, mấy bạn thắc mắc tại sao a? Đương nhiên là bởi vì những mỹ nữ đều không ngoại lệ sẽ đi hỏi quan hệ của bé với anh a, sau khi biết bé là con của anh thì biểu tình rất là ảm đạm, rất giống như là bị kết án vậy (>_<), những người này vừa nhìn liền biết họ có bao nhiêu để ý cái danh hiệu Tư Không phu nhân kia rồi. Hiện tại tiểu thiếu gia cũng đã có, đương nhiên là không thể thiếu Tư Không phu nhân, vậy thì làm gì còn cửa cho các nàng nữa a. (>_<) thiệt thương tâm đó trời ơi (>_<)

Khúc Tân cầm theo một hộp bánh bích quy socola gõ cửa phòng làm việc, thanh âm nãi thanh nãi khí của bé con kia truyền đến từ cách cánh cửa, “Mời vào.”

Vào cửa chỉ thấy Nhan Nghi trưởng phòng phòng giao tiếp khách hàng đang ngồi một bên trên ghế sa lon, bất quá rõ ràng biểu tình không được tốt cho lắm.

Đặt hộp nhỏ đang cầm trên tay xuống bàn làm việc của tổng tài, mặt Khúc Tân mang theo mỉm cười đúng mực: “Tiểu thiếu gia, đây là tổng tài cố ý phân phó tôi đi mua cho ngài, ngài ấy nói còn phải mất một chút thời gian nữa mới về được, cho nên tiểu thiếu gia ăn trước chút quà vặt này đi.”

Bạn nhỏ Ô Trạch Vũ gật đầu, bất quá lúc này bé không còn bộ dáng tươi cười đáng yêu nữa, mà là đang phồng má tức giận nha.

Khúc Tân không khỏi nhíu mày, hai ngày nay cô đã hiểu rất rõ, cấp trên của cô đối với bé con này có bao nhiêu ôn nhu, có bao nhiêu sủng ái, nếu như để ngài ấy thấy vẻ mặt hiện giờ của đứa nhỏ này nói không chừng sẽ đem phòng làm việc này hủy luôn a!

“Sao tiểu thiếu gia lại không ăn?” Cô chính là đệ nhất thư ký của tổng tài, cho nên phải giúp tổng tài phân ưu, vì tiểu thiếu gia phục vụ.

“Kêu cô ta ra ngoài đi.” Giơ ngón tay út lên chỉ vào đại mỹ nữ đang ngồi trên ghế sa lon, Tiểu Bánh Bao lạnh lùng nói.

… Khúc Tân quay đầu, còn chưa kịp mở miệng, tiếng nói của Nhan Nghi đã hơi lộ ra vẻ chói tai mang theo chút tức giận, “Mi dựa vào cái gì mà đuổi ta đi ra ngoài, ta ở chỗ này chờ tổng tài, ta có chuyện muốn báo cáo lại với anh ấy.”

Tiểu Bánh Bao vươn tay cầm lấy một miếng bánh bích quy socola bỏ vào miệng, cũng không thèm nói chuyện, chỉ cứ giương cặp mắt to tròn nhìn chằm chằm vào Nhan Nghi.

Nhan Nghi nhăn mặt nhíu mày, nhóc con này quá đáng giận, chính mình mới tiến vào còn chưa kịp nói chuyện đã muốn đuổi mình đi ra ngoài, vốn dĩ ả còn đang muốn đi lên nịnh bợ tiểu thiếu gia trong truyền thuyết này, nhưng căn bản xem ra thằng nhóc thối này cũng không thèm đáp lời mình đâu.

Khúc Tân nhíu mày, “Nhan trưởng phòng, hiện tại tổng tài không có ở đây, cô có thể về trước, chờ đến khi tổng tài về cô lại đến tìm ngài ấy.” Ở tập đoàn Tư Không, sợ rằng không có mấy nữ nhân không muốn trèo lên trên giường của hai anh em Tư Không gia, tuy rằng có không ít người đã trèo lên được, cũng không đại biểu vẫn có thể tiếp tục trèo lên nữa nha. Nhất là nữ nhân trước mặt này, nghe nói trước đây dựa vào lí do say rượu mà đi câu dẫn chủ tịch Tư Không Dực Dương, đáng tiếc lại không thành công, lúc này liền chạy tới bên người tổng tài, thực đúng là nữ nhân có suy nghĩ viễn vông.

“Cô chẳng qua chỉ là một thư ký nho nhỏ của tổng tài, đối với dàn thư ký của tập đoàn Tư Không, bất quá chỉ là một thứ ký không tồi, cô có tư cách gì mà ra lệnh cho tôi.” Đối với nữ nhân có tướng mạo phổ thông, vóc người phổ thông này Nhan Nghi đã sớm nhìn không vừa mắt, nhưng mỗi ngày nữ nhân này lại có thể ra ra vào vào trước mặt Tư Không Viêm Nghiêu, không chừng ở sau lưng đã sớm làm ra thủ đoạn gì nhận không ra người rồi đi!

Khúc Tân cũng có chút tức giận, nữ nhân này quá không biết nói lý, bất quá ả vẫn còn có chút lý trí, ít ra cũng biết không thể cãi nhau trước mặt bé con, bằng không nếu như dọa đến tiểu thiếu gia liền không xong.

Tiểu Bánh Bao Ô Trạch Vũ mở to mắt to nhìn Nhan Nghi cách bé không xa, lúc này Bánh Bao đang suy nghĩ, thì ra nữ nhân không nói đạo lý là cái dạng này a, thật sự là được mở rộng tầm mắt rồi.

“Thím à thím ồn quá đó.” Tiểu Bánh Bao chu cái mông nhỏ ghé lên bàn làm việc to đùng, cặp chân cụt lủn đạp lên ghế xoay, đó là một động tác cực kỳ nguy hiểm.

Nhan Nghi không nghĩ tới đứa nhỏ này sẽ không lễ phép như vậy, đứng lên đi tới bên cạnh bàn làm việc, cúi đầu đối diện với Tiểu Bánh Bao đang cho bánh bích quy vào miệng nói: “Đứa nhỏ như mày sao lại không biết lễ phép gì hết vậy, gia đình của mày đã dạy dỗ mày như thế nào, một chút giáo dưỡng cũng không có, còn có, phòng làm việc của tổng tài là chỗ mày có thể ăn quà vặt được sao, nơi này có bao nhiêu tư liệu thương nghiệp, lỡ như mày làm loạn lên thì nên làm sao đây!”

Tiểu Bánh Bao bị giọng nói the thé của ả dọa đến run run, thiếu chút nữa đã khóc nấc lên.

Bé ghét nhất bị người khác nói bé không biết lễ phép, bé thế nhưng chính là một cục cưng ngoan ngoãn nhất trên đời, ngay cả cha bé cũng đã từng khen qua.

Hơn nữa nữ nhân này dám nói bé không gia giáo, đó không phải là muốn nói phụ thân bé không biết dạy con hay sao! Mụ ta thế mà dám đụng tới phụ thân nhà mình! Cho dù có nhịn được thì Bánh Bao cũng không thể nhẫn nhịn nữa!

Tiểu Bánh Bao phẫn nộ, Tiểu Bánh Bao bùng cháy, hai tay Tiểu Bánh Bao chống dậy, đứng ở trên ghế xoay.

“Bà thì tính là cái quái gì, lại dám đụng tới phụ thân của tui, tui nói cho bà biết, cho dù bà có là tiên nữ hạ phàm thì cha tui cũng sẽ hông có cưới bà đâu, bà hãy dẹp cái ảo tưởng này đi, cũng không biết đi soi gương, trên mặt trét một lớp phấn dày như bị lăn qua bột mì, trắng bệch đến dọa người! Cha tui vẫn còn biết thưởng thức lắm, nếu như bà đứng ở trước mặt cha, nhất định sẽ hù được cha luôn đó!” Nói xong rồi liền cầm một cái bánh quy chọi về nữ nhân đang đứng ở phía đối diện.

Nhan Nghi không nghĩ tới cư nhiên thằng nhóc này có thể hung hãn như vậy, ngây người một cái liền không thoát khỏi ám khí đang phóng tới mặt, do đó khuôn mặt liền bị đập trúng.

Khúc Tân liên tiếp trầm trồ khen ngợi ở trong lòng, không hổ là con trai của tổng tài, cái kiểu tính khí này, cái kiểu ăn nói này, quá soái!

Ngẩng đầu nhỏ lên, lúc này Bánh Bao đang đứng trên ghế lớn, tuy rằng vẫn còn có chút lùn, nhưng Tiểu Bánh Bao lại làm cho người khác cảm thấy lúc này bé rất cao lớn, còn có cả khí thế hùng hổ nữa chứ.

Nhan Nghi chà chà vụn bánh quy trên mặt, thét lên vươn tay về phía Tiểu Bánh Bao, “Thằng nhóc hư đốn, mày tìm đánh sao!”

Tiểu Bánh Bao nhạy bén tránh thoát, nhưng bé đã quên, bé là một cái bánh bao thịt trắng trắng tròn tròn, mà lúc này bánh bao thịt đang đứng trên một chiếc ghế có thể xoay, cho nên, tuy rằng bé tránh thoát được móng vuốt của nữ nhân đang vươn tới, nhưng cũng gặp phải bi kịch.

Tư Không Viêm Nghiêu vừa đẩy cửa ra chỉ thấy đến một màn mạo hiểm như vầy, con trai đáng yêu của anh bị một nữ nhân đẩy khỏi ghế xoay, cái đầu liền đập vào bàn làm việc to đùng của anh, vang lên một tiếng “kình”.

“Bánh Bao!” Tư Không Viêm Nghiêu khẩn trương cất tiếng kêu.

“A!” Nhan Nghi bị sự xuất hiện thình lình của nam nhân phía sau dọa sợ nên thét chói tai.

“Tiểu thiếu gia!” Không kịp chụp lại Bánh Bao, Khúc Tân hét lớn chỉ có thể nhìn Bánh Bao bị ngã khỏi ghế đập trán xuống bàn.

Cộng thêm…

“Oa ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ !!!!!!!!!!!!!!!! Đau đau!! ~~~~~~~~ ô ô ô ô ô ~~~~~~~~~~ oa ~~~~~~~~~~~~~~~~~” Trong nháy mắt Tiểu Bánh Bao hóa thân thành Godzilla, có người kể lại vào ngày đó những nhân viên làm việc ở tầng 10 đều nghe được tiếng khóc kêu kinh hồn kia.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

No comments:

Post a Comment

Sky Blue Bobblehead Bunny