12/19/15

Chương 31 – MTTSCPKDTN


Chương 31



Cử chỉ của Dịch Hạo Thiên phảng phất như đang phát rồ, anh càng nghĩ càng cảm thấy cái chủ ý này thực sự là cực kỳ hay ho! Hô hấp nóng cháy quấn quít quanh thân thể lửa nóng, bị nước suối lạnh như băng kích thích đến mức khiến Dịch Hạo Thiên cảm thấy dị thường hưng phấn.

Đột nhiên, Quy Nguyên Quyết nguyên bản vận chuyển không nhanh không chậm, bỗng nhiên giống như đã bị cái gì đó dẫn dắt, bắt đầu đấu đá lung tung ở bên trong cơ thể An Thần, thoáng chốc khí tức của An Thần loạn lên, khóe môi lập tức phun ra một ngụm máu tươi, thân thể mềm nhũn ngã về phía sau.

“Tiểu Thần!!!” Dịch Hạo Thiên cả kinh, chỉ trong một thoáng đã giúp anh thoát khỏi giấc mộng hương diễm kia. Sau khi thanh tỉnh anh lập tức phát hiện An Thần không thích hợp, anh cẩn thận ôm lấy An Thần, nhẹ nhàng lau chùi vết máu bên môi cậu, nhưng khóe miệng lại không khỏi lộ ra một tia khổ sở.

Anh thế mà lại nhân cơ hội lúc Tiểu Thần hôn mê, lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn để đi làm ra cái loại chuyện đó với Tiểu Thần! Thế này có khác gì tội phạm cưỡng gian đâu chứ?

Cưỡng chế hoan ái sao? Ánh mắt Dịch Hạo Thiên trầm xuống, ngăn chặn sự điên cuồng chợt lóe lên, không đến một khắc cuối cùng, anh cũng không muốn làm như vậy. Nếu như thật sự phải tiến đến bước cưỡng chế hoan ái, như vậy, anh và Tiểu Thần, liền thực sự vô duyên lưỡng tình tương duyệt nữa rồi.

Vốn cho rằng chỉ là do chính mình nhất thời khí huyết dâng trào nên mới ảnh hưởng đến Tiểu Thần, nào ngờ, Quy Nguyên Quyết cũng không có trấn an xuống được, ngược lại có xu hướng càng ngày càng dữ dội hơn.

Vốn dĩ cơ thể An Thần cũng đã hư hại đến không còn gì, mấy ngày nay thật vất vả lắm mới tu bổ tu được một chút, nhưng lại bị đợt bạo động này phá hủy gần như không còn.

“Tiểu Thần, làm sao vậy? Tiểu Thần, nghe thấy anh nói chứ? Tiểu Thần!!!” Dịch Hạo Thiên ôm chặt lấy An Thần, phóng nội lực ra khẩn trương thăm dò thân thể của cậu, muốn ngăn chặn đợt bạo động này của Quy Nguyên Quyết.

Nào ngờ, Quy Nguyên Quyết phảng phất như tự có ý thức của mình, nó nhanh chóng chạy trốn, va chạm, lần thứ hai từ cánh môi An Thần chảy ra một tia máu tươi, nếu như còn chưa nghĩ ra được biện pháp kết thúc đợt bạo động, việc An Thần tử vong hầu như là một chuyện chắc như đóng đinh rồi.

Dịch Hạo Thiên gấp đến độ hai mắt đỏ bừng, hận không thể lập tức lôi cái tiên pháp chết tiệt kia ra khỏi cơ thể An Thần, bầm thây vạn đoạn là tốt nhất.

Cái thứ thành sự không đủ, bại sự có thừa này!

Đúng lúc này, Dịch Hạo Thiên nghe được tiếng gõ cửa dồn dập truyền đến từ bên ngoài, rõ ràng anh đã từng nói đến chuyện ban bố mệnh lệnh với Đường Văn Triết, cho nên nếu như không có việc gì cấp bách, tuyệt đối sẽ không có người tới quấy rầy mình.

Tiểu Thần…

Anh chợt lách người, ôm lấy An Thần một lần nữa xuất hiện ở trong phòng, làn da của An Thần trần trụi ở trong không khí, dưới ánh trăng lạnh lẽo, phảng phất như đang toát ra một tia hàn khí.

Tiểu Thần…

Ngoài cửa phòng là Đường Văn Triết đang vô cùng lo lắng, cùng với Trầm Đán còn đang thở hổn hển.

“Dịch đội, em vừa mới, vừa mới thăng cấp thành công!” Trên mặt Trầm Đán còn mang theo chút suy yếu, nhưng càng nhiều hơn chính là hưng phấn.

“Em ấy không thích hợp!”

“Hả?!” Trầm Nguyên có hơi ngơ ngác.

Lập tức, Đường Văn Triết vỗ một móng vuốt lên đầu của mỗ nhị thiếu: “Còn phát ngốc cái gì, nhanh vào a!”

Lúc Trầm Đán nhìn thấy tình huống của An Thần cũng thực bị hoảng sợ, tuy rằng không biết đã xảy ra chuyện gì, thế nhưng dường như tình hình hiện tại rất không hay a, nhanh chóng liếc nhìn qua Dịch Hạo Thiên với vẻ mặt âm trầm, bỗng nhiên Trầm Đán rất lo lắng có thể nào mình sẽ bị vỗ cho một móng vuốt rồi bị đưa đi làm thịt hay không, cậu có thể xin một chút bảo hiểm trước có được không vậy?

Trầm Đán có thể cảm nhận được có một luồng khí xa lạ đang đấu đá lung tung trong cơ thể Tiểu Hiên, tạo thành tổn thương thật lớn, đồng thời, lực tự chủ của bản thân Tiểu Hiên đang cấp tốc giảm xuống, nếu như không thể nhanh chóng ngăn cản, sợ rằng đúng là thực sự chờ chết đó.

“Em có thể thiết lập một cái liên kết giữa tinh thần của hai người, thế nhưng, cụ thể sẽ là dạng hiệu quả gì cũng còn chưa rõ ràng lắm.” Trầm Đán nói đúng sự thật.

Đường Văn Triết nhìn thấy tình trạng An Thần càng lúc càng không ổn, rõ ràng cảm giác được khí áp của Dịch Hạo Thiên cũng càng ngày càng trầm, càng ngày càng khủng bố, như là đang cưỡng chế ép buộc bản thân bình tĩnh trước bão tố vậy.

“Mặc kệ thế nào, thử một chút rồi nói tiếp.”

“Được, ai đến…”

“Tôi.” Bỗng nhiên Dịch Hạo Thiên ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn về phía Trầm Đán, chỉ trong một khoảnh khắc như vậy, Trầm Đán đã có một loại lỗi giác bị dã thú cắn xé.

“Vậy tôi đi ra bên ngoài canh phòng đây.” Đường Văn Triết nói xong liền đi ra.

Bỗng nhiên Trầm Đán rất muốn tự thắp một ngọn nến cho mình, mặc niệm một chút, cậu tuyệt không muốn đơn độc ở cùng một chỗ với vị đại ca khủng bố như vậy đâu mờ.

Đường đội phó, anh đừng có vứt bỏ em mờ. 

Dịch Hạo Thiên là một cường giả cấp 4, năng lực của bản thân đã không thấp rồi, cho nên tinh thần lực so với người bình thường cũng mạnh hơn nhiều lắm.

“Dịch đội, em nói trước một tiếng, nếu như thất bại, sợ rằng ngay cả anh cũng…” Sẽ phải chịu phản phệ. Trầm Đán lặng lẽ nuốt câu nói kế tiếp xuống, bởi vì Dịch Hạo Thiên đang mang một bộ “Cậu còn không chịu nhanh một chút!” kìa. Dưới cặp mắt cường thế, cậu đành phải khai triển kỹ năng mới của mình ra —— đó chính là kết nối tinh thần.

Dịch Hạo Thiên cảm thấy có một chùm tia sáng nhu hòa bắn vào trán mình, dường như nó đang tìm đường đột phá.

Anh ý thức được, giữa lúc vô thức anh sẽ dùng dị năng bao bọc lấy mình, sợ rằng chuyện này sẽ dẫn đến bất lợi cho việc trị liệu. Vì vậy, Dịch Hạo Thiên thu liễm lại luồng khí bao quanh, rất nhanh, chùm tia sáng liền chui vào từ lỗ hổng kia.

Không biết qua bao lâu, bỗng nhiên Dịch Hạo Thiên mở hai mắt ra, trước mắt không còn là căn phòng vừa nãy nữa, mà nó đã biến thành một nơi sương trắng lượn lờ.

Đây là nơi nào? Tinh thần của Tiểu Thần?!

Anh cảm nhận được một hiện tượng kỳ quái thập phần không hài hòa, ở đây rõ ràng là sương khói lượn lờ, thê lương không có bất kỳ thứ gì, thế nhưng nó vẫn cứ lại lộ ra chút sinh mệnh khí, nhưng cùng lúc đó, bên cạnh sinh mệnh khí mơ hồ đó lại có một tia âm hàn khí quẩn quanh.

Hai loại khí tức tương sinh tương khắc này dây dưa cùng một chỗ, chính bản thân nó liền có vẻ thập phần quái dị, hơn nữa ở đây lại có quan hệ to lớn với Tiểu Thần, Dịch Hạo Thiên dựa vào bản năng có thể cảm nhận được một cổ nguy cơ.

Nên đi đâu đây? Đó là một vấn đề, một mảnh biển mây nhìn như xa vời, trong này, khẳng định có bí mật gì đó.

Anh lựa chọn đi thẳng về phía trước, một đoàn mây mù khác biệt rõ ràng chậm rãi bao quanh lại, bất đồng với những thứ khác, thứ đang bao quanh lấy Dịch Hạo Thiên này giúp anh cảm nhận được khí tức của Tiểu Thần. Anh không nói hai lời liền xông vào màn sương trắng kia.

Lúc đầu vẫn là một mảnh trắng xóa, lại đi tiếp mấy bước, liền có vài đoàn hắc khí bốc lên, Dịch Hạo Thiên vừa mới chuẩn bị xoay người, đột nhiên cảnh tượng bên cạnh anh bị thay đổi.

Nơi này là một căn phòng cũ nát, tuy cũ nát nhưng lại có chút quen thuộc ngoài ý muốn, thân ảnh thon dài của An Thần đang vội vội vàng vàng chạy vào trong phòng bếp…

An Thần?! Đúng, cái thân ảnh này lại còn là của An Thần trước đây, là của An Thần chưa có tá thi hoàn hồn.

Dịch Hạo Thiên lập tức chạy tới trước mặt thiếu niên, thân ảnh của thiếu niên lại không ngoài ý muốn mà xuyên quan khỏi thân thể của anh, lúc này anh mới ý thức được, cái này, có thể cũng chỉ là một đoạn ký được phác họa ra mà thôi.

An Thần vội vã mở vòi nước, nhưng lại không có nước chảy ra. Dịch Hạo Thiên chú ý tới, đây chỉ là một phòng nghỉ giản dị, có thể là đã sớm bị cúp nước rồi.

Chờ một chút, phòng nghỉ?!

Thình lình, giữa lúc trong đầu điện quang thạch hỏa, Dịch Hạo Thiên cũng minh bạch đến tột cùng nơi đây là chỗ nào.

“Ca, em đi ra ngoài tìm chút nước, anh… Chờ, nhất định em sẽ trở lại.” Thiếu niên cầm lấy súng lục ở một bên, vẻ mặt bi thương, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra một mặt kiên quyết.

Ra ngoài tìm nước?

“Đừng —— đừng đi ra ngoài! Tiểu Thần!” Dịch Hạo Thiên điên cuồng chạy theo bóng lưng đã đi xa của thiếu niên, nhưng đây chỉ là ký ức, trong trí nhớ An Thần vẫn cứ đóng cửa lại rời đi như cũ.

Cảnh tượng lại xảy ra biến đổi, lần này, chính là hiện trường vụ án —— cái siêu thị kia!

Lúc này đây An Thần vẫn còn chưa chết, nhưng không biết tại sao cánh tay của cậu lại bị thương, máu tươi đối với tang thi có một lực hấp dẫn tuyệt đối, tim của Dịch Hạo Thiên chợt căng thẳng.

Chỉ thấy lúc này, bước đi của An Thần bất ổn, rồi bỗng nhiên cậu té nhào một cái, đuôi mắt Dịch Hạo Thiên thấy được một chiếc đồng hồ quả quýt rớt khỏi người của cậu, thoáng cái liền rơi xuống dưới quầy hàng, không sai, đây là đồng hồ sinh nhật của Tiểu Thần.

An Thần nghiêng ngã lảo đảo chạy ra khỏi quầy thức uống, lúc này Dịch Hạo Thiên mới phát hiện, chẳng biết từ lúc nào mà cái đoạn đường cậu mới tiến vào kia, thế mà đều bị tang thi chặn lại, chuyện này không thích hợp!

“Khốn nạn! Tôi sẽ không bỏ qua cho các người.”

Trong lòng Dịch Hạo Thiên giật mình, nhìn theo tầm mắt của An Thần. Có một đám người?! Tuy rằng đã đi khá xa nên không thể nhìn thấy quá rõ ràng, nhưng nhìn đến bóng lưng đi phía sau cùng, đúng là thập phần tương tự với Trương Tuyết Yến.

Đúng rồi, chuyện này đã có thể lý giải toàn bộ. Vì sao Tiểu Hiên lại mang theo hận ý đối với Trương Tuyết Yến! An Thần, Tiểu Thần của anh, căn bản là bị người hãm hại!!!

Nắm tay Dịch Hạo Thiên siết chặt đến mức phát ra thanh âm răng rắc, nếu như không phải anh biết một màn trước mắt này chỉ là ký ức, anh chỉ sợ bản thân mình đã sớm trực tiếp phát ra một đạo sấm sét rồi.

Tiểu Thần, Tiểu Thần, thì ra, chân tướng chính là như vậy!

Hai tròng mắt của Dịch Hạo Thiên đã biến thành màu đỏ sậm như máu, gắt gao nhìn chằm chằm về phía bóng lưng của đám người kia. Anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bọn người này, anh tuyệt đối muốn khiến cho bọn chúng sống không bằng chết! Anh muốn dùng nỗi thống khổ mà Tiểu Thần đã phải nhận, trả lại cho bọn chúng gấp ngàn gấp vạn lần!!!

Bỗng nhiên trong lúc đó, cảnh tượng lại biến đổi.

Nhà xác! Đây là suy nghĩ đầu tiên của Dịch Hạo Thiên, anh lạnh lùng quét mắt nhìn quanh bốn phía, anh không rõ, tại sao lại xuất hiện đoạn ký ức này.

Đúng lúc này, bỗng nhiên có một ‘thi thể’ nằm sát cửa mở mắt ra, ngồi dậy từ trên giường, Dịch Hạo Thiên vừa nhìn đến, không khỏi hít một hơi, người này chính là Lâm Tử Hiên, không, phải nói rằng, chính là Dịch An Thần đã tá thi hoàn hồn.

Cảnh tượng vỡ vụn, trước mắt lại biến về màn sương trắng lượn lờ, Dịch Hạo Thiên nhìn lại, chỉ thấy đám mây mù ban nãy đã bay đi.

Tiểu Thần, hiện tại em đang ở nơi nào?

“Tiểu Thần, dừng lại, Tiểu Thần, không thể đi qua bên kia, Tiểu Thần!!!”

Thanh âm của một cô gái? Là ai?!

Dịch Hạo Thiên tăng tốc chạy nhanh tới, trước mắt xuất hiện một thiếu nữ duyên dáng mặc áo đỏ, lộ ra vẻ cực kỳ chói mắt trong cái thế giới chỉ có một màu trắng đen này.

Mà thiếu nữ đang cố gắng lôi kéo một người, người nọ cứng ngắc chỉ lo đi về phía trước, cậu cứ nhìn thẳng không chớp mắt, thậm chí ngay cả một chút biểu tình cũng không có, người này, lớn lên giống hệt với An Thần.

Không phải hình dáng của Lâm Tử Hiên, mà từ đầu đến đuôi đều là dung mạo của Dịch An Thần.

Quả nhiên… Đúng là Tiểu Thần sao!

Suy đoán chỉ là suy đoán, cho dù có bằng chứng chính xác trăm phần trăm chứng minh suy đoán này là đúng, nhưng cũng tuyệt đối không thể nào so với việc tận mắt chứng kiến càng khiến người khác cảm thấy kiên định và cao hứng.

Thiếu nữ ngoái đầu nhìn lại thì thấy Dịch Hạo Thiên, đầu tiên là vẻ mặt có hơi ngạc nhiên, An Thần nhân cơ hội này cứ thế mà sải bước về phía trước.

“Á!” Thiếu nữ cả kinh, vội vàng túm lấy hông của An Thần, ý đồ muốn ngăn cản hành động của cậu.

Nhất thời sắc mặt của Dịch Hạo Thiên trầm xuống, nha đầu này ở đâu nhảy ra vậy, sao lại ôm em ấy, không biết là nam nữ thụ thụ bất thân hay sao a! 

Đương nhiên hiện tại cũng không phải là thời điểm để ăn giấm.

“Đại ca, mau tới hỗ trợ, nhất định phải ngăn cản Tiểu Thần!” Thiếu nữ sốt ruột tới mức giậm giậm chân.

Dịch Hạo Thiên lại bởi vì một tiếng “đại ca” này của cô, dưới đáy lòng càng thêm bộc phát nghi ngờ. Bất quá, anh cũng không có dừng bước, lập tức chạy tới trước mặt của An Thần, ôm lấy cả người An Thần vào trong lòng.

“Tiểu Thần, anh tới tìm em.”

Thiếu niên cứng ngắc giãy dụa tứ chi, khí lực đặc biệt lớn.

Đương nhiên Dịch Hạo Thiên cũng phát hiện ra chuyện An Thần không thích hợp, khuôn mặt cứng ngắc, ánh mắt trống rỗng, phảng phất như không có chút thần trí nào cả.

“Tiểu Thần? Em tỉnh tỉnh, Tiểu Thần!”

Vùng chân mày đang nhíu chặt của An Thần hơi buông lỏng, trong ánh mắt lạnh như băng lộ ra sự mờ mịt nhè nhẹ.

“Ca…” Cậu phát ra một tiếng, không đợi cho Dịch Hạo Thiên kịp cao hứng một chút, tiểu xuẩn manh không phụ sự mong đợi của mọi người lần thứ hai lại hôn mê bất tỉnh.

Dịch Hạo Thiên: “…”

Thiếu nữ mặc áo đỏ đứng bên cạnh anh lại lộ ra bộ dáng thả lỏng.

“Thật tốt quá, thiếu chút xíu nữa liền…” Cô ngừng nói, bản thân cô không thể dính dáng đến thế giới của người sống cùng thế giới của người chết, vẫn là không nên tùy tiện động chạm làm gì.

“Cô là ai?” Dịch Hạo Thiên cẩn thân dò xét thân thể của An Thần một phen, sau khi phát hiện quả thực không có gì, lúc này mới đặt lực chú ý lên trên người thiếu nữ kỳ quái này.

Vừa mới nhìn cẩn thận lại, Dịch Hạo Thiên chợt phát hiện ra, nữ nhân này thế mà lại có khuôn mặt tương tự với An Thần đến bảy tám phần, phải nói là, quả thực chính là phiên bản nữ của An Thần, bộ dáng này đến cả tuổi tác hình như cũng không sai biệt quá nhiều.

“Hì hì, kỳ thực đại ca anh cũng nhận biết em mới đúng.” Thiếu nữ áo đỏ hoạt bát thè lưỡi, “May mà có đại ca anh tới hỗ trợ, bằng không đợi đến khi Tiểu Thần đi qua cửa gỗ lim liền thực sự không có biện pháp gì nữa!”

“Cửa gỗ lim?” Dịch Hạo Thiên nhớ tới hình như vừa nãy thiếu nữ này đang ngăn cản An Thần đi tới, anh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một mảnh biển mây trắng xóa vừa nãy, lúc này đây lại xuất hiện một cánh cửa gỗ lim được đúc theo kiểu cổng trời, trong làn sương trắng mờ ảo như ẩn như hiện, vừa mới chớp mắt, thế là liền biến mất không thấy tăm hơi.

“Đến tột cùng thì nơi này là địa phương nào?”

“Là thế giới của người chết.” Thanh âm của thiếu nữ phảng phất như ngay bên tai, nhưng còn thân ảnh thì chẳng biết từ khi nào đã biến mất, “Hiện tại Tiểu Thần đã không sao, miễn là hảo hảo củng cố linh hồn, chuyện hôm nay liền sẽ không tiếp diễn nữa.”

Nữ nhân này… Lẽ nào cô ta ở trong tiềm thức của An Thần? Dịch Hạo Thiên cảm thấy rất khó chịu mà nhíu chặt lấy vùng chân mày, bất quá dường như chính bản thân An Thần cũng không biết, bằng không với tính tình của em ấy đã sớm chạy tới tự nói với mình rồi.

Chẳng lẽ là nên nói, sau khi An Thần tá thi hoàn hồn mới xuất hiện hay sao?

Dịch Hạo Thiên cúi đầu nhìn An Thần đang ngủ say trong ngực mình, trong lúc nhất thời, thế mà anh lại tuyệt không muốn rời khỏi nơi này.

“Khi nào thì Hạo ca tỉnh?” Đường Văn Triết nhìn thoáng qua Lâm Tử Hiên đã hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm, sau đó lại nhìn về phía Dịch Hạo Thiên còn đang ‘ngủ’.

“Theo lý thuyết thì cũng nên tỉnh rồi.” Trầm Đán gãi gãi ót, cậu cũng đã kiểm tra qua, bất kể là thân thể hay là tinh thần lực của Dịch Hạo Thiên hoàn toàn đều đang ở trạng thái bình thường.

“Vậy tại sao còn chưa tỉnh a!!!” Đường Văn Triết muốn xù lông, đội trưởng hôn mê bất tỉnh thì biết phải làm sao!

“Em cũng không biết a.” Trầm Đán chớp chớp đôi mắt to tràn đầy vô tội, sẽ không phải là tự Dịch đội trưởng không muốn tỉnh để nằm nướng đi!

Chân tướng, thân.
972060Barres_etoiles__42_.gif 

2 comments:

  1. Ta tò mò ko bjk nàng kia là ai .= w =.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Sẽ được giải đáp trong phiên ngoại nha =3=

      Delete

Sky Blue Bobblehead Bunny