12/19/15

Chương 29 – MTTSCPKDTN


Chương 29: Nói không rõ phương pháp cứu chữa



Tiểu Thần, đừng sợ! Anh tới rồi, ca ca ở ngay đây này.

Tiểu Thần, em mở mắt ra nhìn xem này, nhìn một cái thôi.

Tiểu Thần… Tiểu Thần… Tiểu Thần…

Đừng như vậy nữa, chỉ để lại một mình anh…

Trước mắt chợt hiện ra tình cảnh khi đó, làn da tái nhợt, thân thể huyết nhục mơ hồ, thế giới chỉ có một màu trắng đen, cùng với sự vắng vẻ vô cùng vô tận.

Anh không hiểu, rõ ràng ông trời đã để cho Tiểu Thần trở lại bên cạnh anh, vì sao lại muốn cướp đi em ấy một cách tàn nhẫn như vậy chứ.

Anh không hiểu, rốt cuộc là anh đã làm sai điều gì mà nhất định phải chịu loại thống khổ bị đoạt lấy tình cảm chân thành như sinh mệnh này, một lần, rồi lại một lần nữa.

Rất đau sao? Không, anh chỉ cảm thấy rất mờ mịt, thân thể cũng tốt, trái tim cũng tốt, cảm xúc cũng tốt, tất cả đều chết lặng, không còn cảm giác, Dịch Hạo Thiên luôn luôn trở tay là mây lật tay là mưa, giậm chân một cái mặt đất đều phải run rẩy, nhưng hiện tại anh lại mang theo vẻ mặt đờ đẫn nhìn về phía bọn Đường Văn Triết đang tới gần.

Anh ôm chặt lấy Lâm Tử Hiên vào lòng, trong con ngươi không có chút màu sắc trầm mặc nào.

“Hạo ca, mau đưa Tiểu Hiên lên xe, nói không chừng Trầm Đán còn có biện pháp!” Đường Văn Triết lo lắng hô lên.

Sắc mặt Tiểu Hiên tái nhợt, thậm chí còn không thể nhìn thấy lồng ngực phập phồng, Đường Văn Triết theo bản năng muốn ấn thử một cái lên mạch đập của Tiểu Hiên, thế nhưng Dịch Hạo Thiên đang ôm chặt lấy em ấy quá nguy hiểm, nguy hiểm đến mức anh ta thân là tử đảng (hơn cả mức bạn bè thông thường, là những người nguyện sống chết vì nhau) của anh, cũng không dám đến gần thêm một chút nào nữa.

Tiểu Thần, không có việc gì, nhất định sẽ không sao đâu. Đường Văn Triết siết chặt lấy nắm tay, dưới đáy mắt thấp thoáng hiện lên một mạt kiên định kỳ dị.

Tiểu Thần, tuyệt sẽ không xảy ra chuyện! Không, là tuyệt đối không xảy ra chuyện gì!

Bằng không, cho dù là ai cũng sẽ vô pháp gánh chịu lửa giận của Dịch Hạo Thiên, cho dù là ai cũng vô pháp gánh chịu sự báo thù Dịch Hạo Thiên, ai cũng không thể ngăn cản được bước chân của Dịch Hạo Thiên.

Dường như Dịch Hạo Thiên phải tiêu hao một đoạn thời gian mới miễn cưỡng hiểu được ý tứ của Đường Văn Triết, thế giới của anh giống như đã bị cắt đứt hoàn toàn với thế giới của những người khác rồi.

Cứu em ấy, cứu Tiểu Thần, Trầm Đán.

Anh sắp xếp ra vài từ then chốt, lập tức thân ảnh nhoáng lên, ôm lấy Lâm Tử Hiên đang hôn mê bất tỉnh chẳng biết sống chết thế nào biến mất ở ngay trước mặt mọi người.

Đám người Đường Văn Triết sửng sốt, lúc này họ mới ý thức được, Dịch Hạo Thiên đã dẫn Lâm Tử Hiên về trước rồi.

Đại ca, anh quên tụi mình còn có một thứ gọi là xe hở? 

Mặc kệ đại ca nghĩ như thế nào, lúc này Trầm Nguyên đang dẫn theo Đàm Hải cùng với một nhóm người khác chạy tới hiện trường, cho dù trong lòng rất không yên tâm nhưng trước tiên Đường Văn Triết vẫn phải làm tốt trách nhiệm đội phó của anh ta cái đã.

Một bên an bài người đỡ Tào Tư Viễn cùng Dịch Hạo Nam về chữa trị, một bên dẫn người đi xuống kho hàng dưới tầng ngầm, lấy đi nhóm vật tư kia.

Từ lâu đã không thấy bóng dáng của Chu Thành và Lý Mậu, ít ra thì bọn họ cũng đã an bài ba đội ngũ ở bên ngoài phục kích, thế nhưng hiện tại sống không gặp người chết không thấy xác, quả thực là đã bị tổn thất rất lớn rồi. Căn bản là không còn dám đi tìm tra với Dịch Hạo Thiên nữa, đợt bùng nổ uy áp vừa nãy đã khiến cho ngay cả một điểm may mắn cuối cùng dưới đáy lòng bọn họ đều cũng đều bị đuổi đi mất.

Dịch Hạo Thiên ôm lấy An Thần vọt thẳng một đường vào căn cứ, Trầm Đán còn đang chuẩn bị vật liệu cứu viện thì thấy đại ca nhô ra từ một khoảng không trống rỗng, quả thực là cậu ta đã bị dọa cho hoảng sợ. Còn chưa kịp kêu thành tiếng, liếc mắt liền nhìn thấy Lâm Tử Hiên đang nằm hôn mê bất tỉnh trong lòng Dịch Hạo Thiên, nhất thời tim của Trầm Đán cũng trầm xuống.

“Lên lầu ba!” Dịch Hạo Thiên bỏ lại một câu, thân ảnh lại biến mất một lần nữa.

Bình thường Trầm Đán luôn cẩu thả, vui vui vẻ vẻ, nhưng vào thời điểm mấu chốt thì vẫn rất đáng tin cậy, cậu ta xách theo dụng cụ [khụ, trước đây Trầm Đán học ngành y], sau đó liền đi lên lầu ba.

Căn phòng này là nơi trước đây Dịch An Thần ở, từ sau khi An Thần qua đời nơi này trở thành căn phòng thứ hai của Dịch Hạo Thiên, ngay cả Dịch Hạo Nam cũng không thể tùy ý tiến vào. Thế nhưng lúc này, Dịch Hạo Thiên lại đặt Lâm Tử Hiên lên giường, bộ dáng cẩn cẩn thận thận giống như đang sợ đánh vỡ một món đồ sứ cực kỳ quý báu.

Lúc Trầm Đán vừa mới vào phòng liền bị khí thế cường áp của Dịch Hạo Thiên dọa sợ. Tuy rằng bọn họ vẫn cảm thấy giữa Dịch Hạo Thiên và Lâm Tử Hiên chung quy cũng có chút quái lạ, nhưng so với chuyện nhìn thấy bằng mắt thật lại đáng sợ hơn nhiều lắm á.

Trong đám người của bọn họ, chỉ có duy nhất một mình Lâm Tử Hiên là có thể không nhìn đến uy áp, lãnh khí của Dịch Hạo Thiên, cũng như không có chút nào sợ hãi. Dịch Hạo Thiên cũng vậy, chỉ có duy nhất một mình đối phương làm ra mấy chuyện vượt quá giới hạn cũng không khiến anh bực bội, phẫn nộ, có ý muốn khiển trách. Đối với Lâm Tử Hiên anh rất dung túng.

Ngay từ đầu, tất cả mọi người đều nghĩ, đại khái là đại ca dưỡng Tiểu Hiên như đệ đệ, trên thực tế, bọn họ đều xem Tiểu Hiên như đệ đệ, thế nhưng, nhìn đến Dịch tam thiếu thân là đệ đệ ruột của đại ca cũng không có được cái loại đãi ngộ này, bọn họ lại thấy có chút nghi ngờ.

Về sau lại mơ hồ nghe nói, đại ca có một nhị đệ đã mất, cũng là nhị ca của Dịch tam thiếu, tính cách đặc biệt giống với Tiểu Hiên, cho nên mọi người mới hiểu ra.

Nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, Trầm Đán không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, cậu ta luôn cảm thấy… Có chút không được tự nhiên, có chút khủng bố.

Khí tràng đại ca đang phát tán ra, hoàn toàn chính là khí tràng của tu la a!!! Còn có, cái loại cảm giác quỷ dị như bà xã đã chết này, đến tột cùng là cái quái gì vậy? Bộ đi lộn phim rồi hở? [thân, cưng chân tướng]

Trầm Đán hít sâu một hơi, chậm rãi phát ra một luồng ánh sáng nhu hòa từ ngón tay, xuyên thấu qua lỗ chân lông của Tiểu Hiên, thẩm thấu vào lục phủ ngũ tạng ở bên trong.

Hơi thở của Tiểu Hiên rất yếu ớt, nếu không chú ý gần như sẽ lập tức biến mất, ánh mắt cậu tan rã, thần trí không rõ, dường như toàn bộ thần kinh đã hoàn toàn tán loạn.

Cái này hệt như ở bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa, bề ngoài thậm chí ngay cả một vết thương ngoài da cũng không có, thế nhưng ở trong đã sớm lăn lộn loạn thành một đoàn.

Nếu dùng y học để nói, hiện tại Tiểu Hiên chính là người sống đời sống thực vật, dựa theo tình hình lúc ấy thì trở thành người thực vật cũng đã tốt hơn nhiều so với mất mạng, lực lượng của đối phương mạnh hơn cậu bao nhiêu, cậu liền gặp phải phản phệ lớn bấy nhiêu.

“Nói thật, Đường đội phó, tôi cảm thấy bây giờ Tiểu Hiên còn hô hấp cũng đã là một loại kỳ tích rồi.” Trầm Đán nhỏ giọng nói với Đường Văn Triết bởi vì cậu ta không dám trực tiếp biểu đạt với Dịch Hạo Thiên.

Hiện tại Dịch Hạo Thiên giống hệt cái kiểu ‘hòn vọng thê’, vững vàng ngồi ở đầu giường của Lâm Tử Hiên, hai mắt nhìn chăm chú vào vẻ mặt an tĩnh lại tái nhợt của Tiểu Hiên, đến chớp cũng không chớp một cái.

Mặc dù không thể nói bất luận cái gì, cũng không có bất luận ngầm ý gì, thế nhưng lại tản mát ra uy áp mơ hồ cùng với khí tức nguy hiểm khiến cho những người muốn tới gần đều cực độ sợ hãi.

“Không có những biện pháp khác sao? Không có biện pháp nào hay sao?” Dịch Hạo Nam lôi kéo ống tay áo của Trầm Đán, vội vàng hỏi.

Dịch Hạo Nam được người đưa về, không quá hai tiếng đồng hồ liền tỉnh lại, dựa theo những gì Trầm Đán nói, lúc đó Lâm Tử Hiên vì tạo võng tinh thần phòng hộ cho cậu ta, cho nên tinh thần bị thương tổn cũng không nghiêm trọng lắm, chủ yếu là do tiêu hao dị năng quá độ.

Trầm Đán phiền não gãi đầu: “Cũng không phải là tôi không muốn cứu Tiểu Hiên, tôi thật sự đã… Tận lực!”

Dịch Hạo Nam trầm mặc, mặt cậu ta đơ ra, trở về phòng của mình, sau đó ba ngày, cũng không hề ra khỏi phòng một lần nào.

Vào giữa trưa ngày thứ hai sau khi An Thần hôn mê, Dịch Hạo Thiên cũng quay về phòng của mình, anh lắp một cánh cửa ở giữa phòng của mình và Tiểu Thần, thế nhưng lúc này nó lại đang đóng chặt.

“Đúng rồi, có một biện pháp.” Trầm Đán mơ mơ hồ hồ nói với Đàm Hải.

“Có biện pháp sao em lại không dùng!!!” Đàm Hải lập tức nhảy dựng lên, y đã sớm chịu đủ cái rồi bầu không khí quỷ dị của hiện tại rồi.

Không sai, quả thực trong mạt thế thì mỗi ngày đều sẽ có người hi sinh ngoài ý muốn, nhưng nếu như người này là người ở bên cạnh mình, hơn nữa còn là người mà bản thân mình chưa bao giờ nghĩ tới người nọ sẽ chết, đột nhiên có một ngày bạn đến nói cho tôi biết, cậu ta đã chết, chỉ trong vòng mấy ngày ngắn ngủi, bảo tôi làm sao có thể bình tĩnh tiếp thu cho được đây!

“Thế nhưng, em cần vài cái tinh thạch cấp hai!” Trầm Đán lặng lẽ thở dài, Đàm Hải là người phụ trách việc phát tinh thạch, đây cũng là nguyên nhân cậu ta cố ý chạy tới nói với Đàm Hải, “Biện pháp này cũng không nhất định có thể thành công, trên thực tế, căn bản cũng chưa có người thử qua, thậm chí em cũng không thể chắc chắn biện pháp này có tồn tại hay không.”

“Đây là có ý gì?” Đàm Hải nhíu chặt chân mày, y cảm thấy rất là bất mãn đối với cái kiểu trả lời mập mờ sao cũng được này của Trầm Đán.

“Hừm hừm hừm, em cũng không biết nên nói như thế nào nữa.” Trầm Đán nhăn mặt, mái tóc đen bay tán loạn, nhìn qua giống như một con chó cỡ bự đang xụ lỗ tai, “Chính là có loại cảm giác, sau khi dị năng hệ quang của em đạt đến cấp hai sẽ xuất hiện một loại năng lực đặc thù, dường như có thể liên kết với tinh thần lực của đối phương, cụ thể là dạng gì thì em cũng không quá rất rõ ràng.”

“Thế nhưng anh nghĩ, nếu Tiểu Hiên là bị tinh thần lực của đối phương phản phệ gây tổn hại, như vậy nếu như có thể liên kết với tinh thần lực của cậu ấy, nói không chừng còn có biện pháp giải quyết.” Chẳng biết từ lúc nào, Trầm Nguyên đã xuất hiện sau lưng của hai người, “Chẳng hạn như, mượn tinh thần lực của người khác để giúp Tiểu Hiên tu bổ và vân vân.”

“Cho nên, bây giờ em cần dùng tinh thạch cấp hai để thăng cấp?” Đàm Hải nhíu mày một cái, thay cậu ta nói hết.

“Ừm, em đã đạt đến cấp một đỉnh phong, cho nên mơ hồ có thể chạm đến chút gì đó.”

Đàm Hải suy nghĩ một chút, đáp trả: “Trước để anh nói lại với Đường đội phó một tiếng, sau đó đưa tinh thạch đến phòng của em.”

“Được.”

Sau khi anh em Nguyên Đán rời đi, Đàm Hải liền lập tức tìm đến Đường Văn Triết, nói hết chuyện này từ đầu đến cuối.

“Liên kết tinh thần lực? Sao tôi lại có cảm giác giống như nối đại não của hai người lại với nhau vậy.” Đường Văn Triết cũng không có ngăn cản cái gì, dù sao hiện tại có thể chữa ngựa chết thành ngựa sống, có thể lăn qua lăn lại thế nào liền lăn qua lăn lại thế ấy, chung quy so với chờ chết cũng tốt hơn. “Đừng quên, tinh thạch cũng không phải là lấy không, sau này cứ trừ vào tiền lương của Trầm Đán đi.”

Vắt cổ chày ra nước thêm một câu nhẹ tênh, bước chân Đàm Hải run lên, đầu đầy hắc tuyến. Đường đội phó, đều đã là lúc nào rồi mà ngài còn không quên nhổ lông nữa hả? Thân.
 972060Barres_etoiles__42_.gif

2 comments:

Sky Blue Bobblehead Bunny