23/10/2015

Chương 6 - TTĐPMT



☆, Day Six


    Day Six: Núi Jungfrau ở Thụy Sĩ

    Nhật ký tiểu thụ ngày 28 tháng 3 năm 2013, Núi Jungfrau ở Thụy Sĩ, thời tiết dưới chân núi râm mát, trên núi đổ tuyết lớn.

    Thật vất vả thì cuối cùng vào ngày thứ 6 đã rời khỏi Ý, tiến vào biên giới Thụy Sĩ.

    Trước khi đến núi Jungfrau tôi nghe người trong đoàn phóng đại nói nơi đó là tiên cảnh nhân gian, không khỏi khiến tôi có chút chờ mong.

    Đáng tiếc, thời tiết không được tốt cho lắm, không có ánh mặt trời ấm áp, trời xanh cùng mây trắng, bầu trời mù mịt, không khí u ám, do đó đã phá vỡ không ít niềm hi vọng được thấy mỹ cảnh của tôi.

    Đi theo đoàn chính là có không tốt ở điểm này, hành trình đã sớm được sắp xếp trước, ông trời không giúp một tay thì cũng chỉ có thể cam chịu thôi hà, muốn dời lại ngày hôm sau để đợi trời trong nắng ấm để đi chơi sao? Xin lỗi, trừ phi ngài tách khỏi đoàn, sau đó cũng phải tự chạy lại điểm tập hợp kế tiếp, chi phí phát sinh do làm lỡ hành trình sẽ không được hoàn trả lại, không những vậy còn phải tự bảo đảm an toàn của chính mình nữa đó.

    Vì tranh thủ cho cả đoàn được lên chuyến xe lửa của núi Jungfrau, sau khi chúng tôi nghỉ ngơi trong chốc lát ở một trấn nhỏ tại chân núi Interlaken, liền mã bất đình đề (không ngừng tiến tới mục tiêu) mà lên núi.

    Đoạn đường này phải ngồi xe lửa, xuất phát từ trạm đông của Interlaken, giữa Grindelwald và Kleine Scheidegg sẽ phải đổi xe một lần, sau 2 lần đó đều là xe lửa bánh răng, tổng thời gian đi cũng gần 2h, dọc theo núi non mà đi vòng lên, biến hóa theo độ cao so với nước mặt biển, quang cảnh chung quanh cũng có sự thay đổi rõ rệt, dọc theo đường đi có thể thưởng thức cảnh sắc bên ngoài xuyên qua cửa xe.

    Chúng tôi nhìn khắp chung quanh vùng đất lạ lẫm này, lần đầu tiên được trải nghiệm cảm giác xe lửa chạy lên trên theo kiểu xoay vòng (tưởng tượng như mọi người đang đi theo cầu thang xoắn óc ấy), cả người đều ngửa về phía sau, rất sợ đột nhiên thùng xe sẽ chệch đường ray mà tuột xuống.

    Trên đường đi bắt đầu đổ tuyết, độ cao so với mặt nước biển càng cao thì tuyết rơi càng lớn, núi non được bao trùm bởi tuyết trắng phi thường mỹ lệ, trong xe có máy điều hòa, nên không cảm nhận được sự biến đổi của thời tiết, thế nhưng cũng giống như nhiều người khác, tôi bắt đầu xuất hiện phản ứng cao nguyên.

    Chóng mặt, muốn ói.

    Xem ra quả thực tôi đã quá trạch rồi, thể chất không được tốt lắm a.

    Không biết học trưởng đã thương lượng như thế nào với hướng dẫn viên du lịch, dù sao chờ đến khi tôi kịp phản ứng, cả người đã bị đỡ xuống xe, ngồi ở trên băng ghế dài tại trạm xe lửa Kleine Scheidegg.

    Chờ tôi chậm chạp lết tới, nhìn thấy học trưởng nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng, tôi có chút cảm động.

    Cái loại cảm giác "may là có người đi cùng" này lại một lần nữa xông lên đầu, hơn nữa lần này còn đặc biệt mãnh liệt.

    Tôi rất ngại ngùng, liên tục nói xin lỗi với học trưởng.

    Anh nói không sao, dù gì thì ngày hôm nay thời tiết cũng không được tốt, lên tới đỉnh núi cũng không có gì đẹp mắt, hơn nữa ở phía trên tuyết rơi rất lớn, trắng xóa chói mắt, anh an ủi tôi nói không cần tiếc nuối, nếu như sau này có cơ hội khi thời tiết tốt sẽ quay lại đây là được.

    Tôi nghe thấy sửng sốt một chút.

    Sau khi hẹn 3h30 sẽ gặp lại nhau tại trấn nhỏ với hướng dẫn viên du lịch, học trưởng hỏi tôi có muốn trượt tuyết xuống núi không?

    Đương nhiên là tôi chưa từng trượt qua, thoạt nhìn là chơi rất vui nha, vì vậy tôi vui vẻ đồng ý.

    Học trưởng quen đường quen lối dẫn tôi đến một cửa hàng nhỏ ở trạm xe lửa thuê dụng cụ trượt tuyết, sau đó lại giúp tôi mặc vào từng cái từng cái trang bị thật tốt.

    Bộ dáng học trưởng trượt tuyết đẹp trai ngất ngây, không kể tới mấy người có động tác tiêu sái đến ngay cả tôi thân là một người ngoài nghề cũng phải nhìn ra thân thủ của anh bất phàm, đừng nói tới những người ngoài nghề bên cạnh càng thêm ngưỡng mộ mà huýt sáo, liên tục hô "cool" .

    Đáng tiếc bởi vì tôi là một đứa gà mờ, anh ấy thân là một cao thủ chỉ có thể từng chút từng chút hướng dẫn tôi mà thôi.

    Thần kinh vận động của tôi thực sự không được tốt lắm, học một hồi lâu vẫn đứng không vững, chỉ thấy bên cạnh có một tiểu loli chừng 4, 5 tuổi vèo một cái liền trượt xuống, còn quay đầu lại cho tôi một ánh mắt khinh bỉ.

    Tôi: ... ┭┮┭┮.

    Học trưởng nín cười, tiếp tục ở bên cạnh đỡ tôi.

    = = muốn cười liền cười đi nhá.

    Trượt một hồi, tôi bắt đầu thấm mệt, ngồi nghỉ ngơi ở ven đường.

    Học trưởng nói anh thấy hơi nóng, cho nên cởi áo khoác đắp lên người tôi.

    Có nóng sao? Tôi không cảm thấy vậy a, nhưng thật ra mặc thêm một cái áo khoác lại càng thêm ấm áp thoải mái.

    Đất trời trắng xóa, tuyết rơi xốp xốp mềm mềm.

    Mặc dù không có leo lên núi Jungfrau, thế nhưng có thể ở dãy Anpơ với danh xưng "Nóc nhà Châu Âu" này trượt từ đây xuống càng là một trải nghiệm quý báu hơn chứ ha?

    Cứ như vậy, chúng tôi chậm rãi lết xuống núi, sau khi trả lại dụng cụ trượt tuyết, vừa lúc họp mặt với đoàn du lịch của bọn tôi.

    Vì đang ở tại Interlaken, hướng dẫn viên du lịch dẫn 30 người chúng tôi đi ăn, trọng điểm là: Đây là một quán ăn Trung Hoa.

    Cái gì gọi là nắng hạn gặp mưa rào, phải thế này chứ TAT.

    Hôm nay đã là ngày thứ sáu, bởi vì thời gian eo hẹp, đường xá xa xôi, bình thường trời còn chưa sáng đã rời khỏi khách sạn, thực sự rất khó có thể tìm được một quán ăn Trung Hoa ở xung quanh, đã thật lâu rồi chúng tôi chưa từng ăn qua món Trung chính tông. Những ngày ở Ý, nào là mì Ý, nào là pizza, nào là bánh sừng trâu... Đã sắp muốn ói tới nơi rồi đó được không? Cho dù là món đặc sản thì thế nào... Người Trung Quốc thực sự không thể tách khỏi món cơm lâu ngày quá đâu.

    Đến nhà hàng thì cũng đã tới 6h, chúng tôi trực tiếp đặt 3 bàn, quét sạch thức ăn đến không thể nào ngon hơn được nữa vào bụng.

    Cả 3 bàn đều gọi thêm món ăn, ngay cả một bát canh trứng gà rong biển lớn cũng đều thấy đáy!

    Cũng may là chia tiền theo đầu người đó.

    Ông chủ người Trung Quốc của quán ăn này phi thường bình tĩnh, không có bị chúng tôi đám người như quỷ chết đói đầu thai này dọa sợ, xem chừng đã thấy nhưng không thể trách rồi.

    Thật vất vả ăn uống no đủ xong trở lại trên xe, trời đổ mưa phùn, thời gian làm việc mỗi ngày 10 tiếng của tài xế đã sớm vượt qua. Vẻ mặt ông khó chịu trừng mắt nhìn chúng tôi, tiểu thư hướng dẫn viên dịu dàng đóng gói tốt cơm nước đưa cho ông nhằm thuận mao.

    Trấn nhỏ cách khách sạn chừng 1 tiếng đồng hồ đi xe.

    Tôi cùng học trưởng vẫn ngồi ở hàng ghế phía sau như trước, bất quá hình như học trưởng không được bình thường cho lắm, sắc mặt có hơi ửng đỏ, lên xe không được bao lâu liền ngủ thiếp đi.

    Sau khi vào phòng khách sạn, tôi chắc chắn anh đã bị cảm mất rồi, còn có chút phát sốt, tôi thử đo nhiệt độ cơ thể học trưởng, lên đến —— 38.5.

    Rất nhanh tiểu thư hướng dẫn viên đã mang thuốc tới cho chúng tôi, còn dặn rằng nếu như nghiêm trọng sẽ đưa học trưởng đến phòng khám bệnh ở gần đây, bất quá đi khám bệnh ở Châu Âu rất phiền phức, cho nên tối nay cứ uống thuốc trước rồi xem xét tình huống cái đã.

    Học trưởng mơ mơ màng màng nói không cần đi khám bác sĩ, sau khi tiểu thư hướng dẫn viên rời đi, anh trực tiếp bọc chăn lại ngủ mất.

    Cùng một người bệnh mà không phải là người thân của tôi đơn độc ở chung một phòng, tôi chưa từng có kinh nghiệm này. Không kể tới việc học trưởng vẫn luôn chiếu cố tôi trong những ngày qua, mơ mơ hồ hồ thông suốt lí do tại sao học trưởng lại bị cảm, tôi càng không thể chối bỏ trách nhiệm chăm sóc người bệnh này.

    Đút học trưởng uống thuốc, dùng iPad tìm kiếm phương pháp giúp hạ sốt, tôi lấy chăn của mình đắp lên người học trưởng, sau đó cầm lấy khăn lông từ phòng tắm thấm nước chà lên trán của anh, cứ lau lau như vậy nhiều lần.

    Học trưởng bắt đầu xuất mồ hôi, nhưng mà tại sao cứ cảm thấy cái trán lại nóng hơn rồi chứ?

    Tôi lại đo nhiệt lại, hở? 39.5!

    Đờ phắc, thuốc này có đáng tin hông vậy hở?!

    Tôi sốt ruột gần chết, lập tức chuẩn bị đi tìm tiểu thư hướng dẫn viên, nhưng học trưởng lại nắm lấy tay của tôi, hữu khí vô lực nói: Lúc này nhiệt độ có hơi cao chút là chuyện bình thường, một lát nữa sẽ hạ thôi.

    Tôi nửa tin nửa ngờ, không thể làm gì khác hơn là chỉ có thể liên tục thay khăn ướt đắp lên trán anh, cùng với lấy cồn mà tiểu thư hướng dẫn viên để lại giúp học trưởng chà lau thân thể. (khi bị sốt có thể lau người bằng cồn để hạ nhiệt)

    À, còn phải chèn thêm câu này vào nữa, vóc người của học trưởng thật không tồi...

    Bận rộn tới hơn nửa đêm, quả nhiên cơn sốt của học trưởng đã lui bớt không ít.

    Xem ra rốt cuộc thuốc cũng đã phát huy tác dụng, tôi thoáng thở phào nhẹ nhõm, thời gian cũng không còn sớm nữa, nhanh chóng nắm bắt thời gian viết nhật ký nào.

    Tử Hi...

    Vì sao vào lúc học trưởng mê man, lại kêu tên tôi nhiều lần như vậy cà?

    Uầy, thiệt tình là đang kêu tôi phải hông? Tại sao lại kêu tôi chứ? Là do anh rất khó chịu sao? Muốn đổi khăn? Hay là muốn cảm ơn tôi? Kỳ thực không cần đâu, ngày mai khi anh tỉnh lại nhất định tôi sẽ nói với anh rằng "không có gì cả", mặc dù lần này thật sự là tám trăm năm khó có được một lần tôi chăm sóc người khác, ngay cả bản thân tôi đều cảm thấy có chút cảm động nha, nhưng mà đúng là học trưởng đã quá khách khí rồi.

    Ể, bậy rồi, có phải là anh đang kêu một "Tử Hi" khác hay không? Ừm, cũng có thể là do tôi tự mình đa tình rồi.

    Giang Tử Hi...

    Hửm... Hình như... Đúng là kêu tôi đó... (o)...

    ...

    ... ...

    ... ... ...

    Đờ phắc!

    Quát đờ phắc?!

    Anh, anh, anh mới vừa nói cái gì?

    ——————

    Nhật ký tiểu công ngày 28 tháng 3 năm 2013, Núi Jungfrau ở Thụy Sĩ, thời tiết dưới chân núi râm mát, trên núi đổ tuyết lớn.

    zZZ...

              (Tác giả: Bởi vì tiểu công sinh bệnh, hôm nay (nhật ký tiểu công) bỏ trống. Hữu tình nhắc nhở: Ngày mai (nhật ký tiểu công) sẽ bổ sung nội dung hôm nay, kính xin chờ mong)

    ——————

    Nhật ký của một em gái ngày 28 tháng 3 năm 2013, Núi Jungfrau ở Thụy Sĩ, thời tiết dưới chân núi râm mát, trên núi đổ tuyết lớn.

    Tiểu thụ bị phản ứng cao nguyên, sắc mặt vốn dĩ trắng nõn nay càng thêm trắng bệch, dáng vẻ bị bệnh như nhược liễu yếu đong đưa trong gió  thực khiến cho tôi đau lòng.

    Quả nhiên tiểu công cũng đau lòng >.<, rất tự nhiên mà đỡ đầu tiểu thụ tựa vào vai mình >.<, đồng thời liên tục ấn lên huyệt vị của cậu nhằm giúp cậu giảm bớt bệnh trạng.

    Bất quá hình như hiệu quả không lớn lắm, cho nên tiểu công tới thương lượng với tiểu thư hướng dẫn viên muốn tách đoàn một lát.

    Vốn dĩ tiểu thư hướng dẫn viên sẽ đi cùng bọn họ, thế nhưng tiểu công (rất có tâm cơ) cự tuyệt. Mấy ngày nay tiểu công biểu hiện ổn trọng làm cho người khác cảm thấy thực đáng tin cậy, bởi vậy tiểu thư hướng dẫn viên cũng không quá kiên trì, hiển nhiên cũng rất tin tưởng tiểu công.

    Nhìn bóng lưng bọn họ xuống xe, con tim tôi đau khổ.

    Rốt cuộc có nên đi xuống cùng hay không a a a!

    Giữa JQ và núi Jungfrau, thực sự rất khó lựa chọn a a a!

    Nhị nha đầu dùng một loại ánh mắt "cậu đã không còn thuốc chữa" để trừng tôi, mãnh liệt phê phán tôi trọng sắc khinh bạn, vì để bảo vệ tình bạn, tôi chỉ có thể theo cậu ấy lên núi Jungfrau.

    = = Cho nên những tình tiết JQ trong 3 giờ kia đều hoàn toàn bỏ trống, không có gì đáng nói.

    Trên đỉnh núi tuyết rất lớn, trời đất một mảng trắng xóa, ánh mặt trời phản xạ lại khiến người tôi mở mắt không nổi, hoàn toàn không nhìn ra cảnh sắc gì cả.

    May là còn pho tượng tuyết có chút tinh xảo, không thôi tôi sẽ cảm thấy lỗ muốn chết, còn không bằng theo tiểu công tiểu thụ vây xem JQ nha!

    Buổi tối lúc ăn cơm, rốt cục tôi đã được gặp lại hai người họ.

    Không biết có phải là ảo giác hay không, tôi cảm thấy bầu không khí giữa bọn họ vô cùng tốt! Ô ô ô, nhất định là ở địa phương tôi không biết kia đã xảy ra chuyện rồi!! Á á á!

    Tôi đánh bạo đi tới bắt chuyện —— mấy ngày nay vờn quanh ở những nơi gần bọn họ, cuối cùng cũng có thể trò chuyện vài câu rồi —— nói xong mới biết được thì ra tiểu công đi dạy tiểu thụ trượt tuyết!

    Đi-dạy-cậu-ấy-trượt-tuyết!

    Có phải là sẽ có màn nắm đôi tay nhỏ bé, đỡ vòng eo mảnh khảnh hay không a?

    Có phải là sẽ có màn một người ngã xuống đè lên một người hay không a?

    Có phải là sẽ có màn cầm cây trượt tuyết rượt đuổi nhau trong tuyết hay không a?

    Có phải là sẽ có màn thuận tiện đi đắp người tuyết hay không a?

    Có phải là sẽ có màn một người nhảy mũi, một người cởi áo khoác đưa cho đối phương, còn nói anh không lạnh hay không a?

    A a a?

    Tôi vẫn đang ở một bên đấm ngực giậm chân, hóa bi phẫn thành sức ăn, ăn hết 4 chén cơm lớn.

    Tiểu công ngồi cùng bàn anh dũng đoạt dĩa thức ăn tới trước mặt tiểu thụ, tiểu thụ không có chút cảm giác nào vùi đầu vào ăn... Tôi chỉ có thể sử dụng loại tình tiết đậm chất ái muội này để an ủi bản thân.

    Hình như cơ thể tiểu công có chút khó chịu, lần này đổi thành tiểu thụ đỡ tiểu công cao lớn hơn cậu lên lầu trở về phòng.

    Trong mắt cậu đong đầy sự lo lắng không giấu được người khác, đây đã là tâm tình mà tiểu thụ có bề ngoài lạnh lùng kia lộ ra ngoài rõ nhất trong mấy ngày qua.

    Nhịn không được lặng lẽ cộng 1 điểm cho tiểu công, xem ra băng sơn đã có dấu hiệu bị hòa tan a, thật đáng mừng.

    Sau cùng, hi vọng cơ thể tiểu công mau chóng khỏe lại.
    __________________________________________________
    1.             Núi Jungfrau: là đỉnh cao nhất trongkhối núi cùng tên, nằm tại khu vực Bernese Oberland củaAnpơ Bern, nhìn xuống Wengen. Hai đỉnh khác là Eiger cao 3.970 m với mặt phía bắc nổi tiếng của nó và Mönch cao 4.099 m. Jungfrau là đỉnh núi cao thứ ba của Anpơ Bern sau Finsteraarhorn và Aletschhorn.
    2.             Interlaken: là một đô thị ở huyện Interlaken trong bang Bern, Thụy Sĩ, một địa điểm du lịch nổi tiếng ở Bernese Oberland.
    3.             Xe lửa bánh răng: Giữa đường ray của xe lửa sẽ có thêm một đường bánh răng, dùng để giúp xe lửa chạy lên những nơi có địa hình dốc như lên núi.
    4.             Phản ứng cao nguyên (say độ cao hay say núi cấp tính): là ảnh hưởng bệnh lý của độ cao đối với con người, do tiếp xúc đột ngột với môi trường có áp suất riêng phần của khí ôxy thấp ở độ cao lớn; thường là trên 2.400 mét. Biểu hiện của say độ cao bao gồm những triệu chứng không đặc hiệu xuất hiện khi lên đến độ cao lớn hoặc khi áp suất không khí thấp, giống như triệu chứng của "cúm, ngộ độc khí cacbon mônôxít, hoặc như các triệu chứng sau khi say rượu (đau đầu, chóng mặt, buồn nôn). Khó xác định được cá nhân nào có thể bị say độ cao, vì không có các yếu tố đặc trưng thể hiện mối tương quan với một sự nhạy cảm đối với chứng say độ cao. Tuy nhiên, hầu hết đều có thể lên đến độ cao 2.400m mà không gặp trở ngại gì. Say độ cao có thể biến chứng thành phù phổi hoặc phù não do độ cao, có thể dẫn đến tử vong.
    5.             Mì Ý
    6.             Pizza
    7.             Bánh sừng trâu
    8.             Canh trứng gà rong biển

    972060Barres_etoiles__42_.gif

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Sky Blue Bobblehead Bunny