10/31/15

Chương 14 – LĐTALALE


Chương 14


Đột nhiên trong đầu nảy ra cái suy nghĩ này, ngay cả bản thân Diệp Thần cũng không kịp ngẫm nghĩ nhiều hơn, trực tiếp nói những lời mình vẫn luôn muốn nói ra, “Tớ không biết! Quý Vũ Khâm, tớ cũng không biết đến tột cùng tình cảm của tớ dành cho cậu là dạng gì nữa, tớ chỉ biết là, mỗi lần cậu muốn đẩy tớ ra, tớ sẽ rất khổ sở, năm ấy cậu nói với tớ, nói là tớ sẽ gây trở ngại trong việc cậu tìm bạn gái, cậu có biết lúc đó trong lòng tớ có bao nhiêu đau đớn hay không, tớ không muốn để cậu cứ đẩy tớ ra mãi, tớ muốn được sống cùng một chỗ với cậu. Thế nhưng tớ lại sợ sẽ bị cậu chán ghét, cho nên thời điểm cậu nói cậu chán ghét tớ, trong lòng tớ cảm thấy rất khó chịu, mới có thể ép buộc mình tách khỏi cậu, chính là không muốn để cậu càng thêm chán ghét tớ mà thôi.”

“Diệp Thần, những cảm giác đó của em, chỉ là tâm tình ỷ lại lúc còn nhỏ thôi, bởi vì ba mẹ em cứ bận rộn đi làm, bình thường chỉ có hai chúng ta, cho nên em chỉ có thể chơi cùng với tôi, qua một thời gian dài sẽ tạo thành thói quen, mới có thể như vậy, không phải thời điểm trung học em vẫn rất ổn hay sao? Không có tôi, em cũng sẽ tập thành thói quen, sau đó trải qua một cách bình thường mà thôi. Em cần phải học cách trưởng thành, quên tôi đi, Diệp Thần, chúng ta thực sự không nên gặp lại nhau nữa.”

Không biết vì sao, nghe thấy Quý Vũ Khâm nói như vậy, Diệp Thần ủy khuất đến mức thoáng cái liền rơi nước mắt xuống, chỉ có thể liều mạng lắc đầu, “Không phải! Không phải như thế! Không phải là do thói quen! Ba năm trung học, tớ một chút cũng không thấy vui vẻ! Mỗi ngày tớ đều sẽ nhớ tới cậu, muốn biết cậu sống ra sao, muốn ăn bánh cậu làm, muốn cậu nói chuyện với tớ, muốn cùng cậu về nhà. Cậu đã đẩy tớ ra một lần, tại sao lại còn muốn đẩy tớ ra lần thứ hai. Tớ mặc kệ, tớ chỉ muốn cùng một chỗ với cậu mà thôi.”

“Đứa ngốc.” Nghe thấy lời cậu nói, thanh âm của Quý Vũ Khâm đã có chút nghẹn ngào, y biết mình quá tàn nhẫn với Diệp Thần, thế nhưng y làm sao cũng không được, thậm chí so với trong lòng cậu thì chính y càng khó chịu hơn, “Tôi đã nói. Nếu em cứ ở bên cạnh tôi, tôi sẽ không khắc chế được bản thân mình, tôi sợ, ngày nào đó sẽ nói những lời không nên nói với em, ngày nào đó liền nhịn không được ăn luôn em đó.”

“Vậy thì ăn luôn đi!”

Đột nhiên Diệp Thần hét lên một câu, khiến Quý Vũ Khâm đứng chết trân tại chỗ, đại não trống rỗng mất một lúc lâu sau còn chưa khôi phục nổi, y cho là mình đã nghe lầm rồi.

“Em nói cái gì?”

“Tớ nói, vậy… Thì ăn tớ luôn đi…” Lúc này đây, mặt của Diệp Thần đã nhịn không được mà đỏ bừng lên, thanh âm cũng dần nhỏ xuống. Cúi đầu nhìn xuống đất mà không dám nhìn Quý Vũ Khâm ở trước mặt.

Thế nhưng lúc này đây Quý Vũ Khâm đã nghe được rất rõ ràng những lời Diệp Thần nói. Nhất thời tâm tình cứ như là đang lơ lửng trên mây, thoáng cái từ đáy cốc bay lên đến tận trời, sau đó không ngừng lượn lên lượn xuống, choáng choáng váng váng. Thế nhưng cuối cùng Quý Vũ Khâm vẫn nỗ lực tìm về lý trí.

“Diệp Thần, em không cần như vậy, em không cần phải hy sinh lớn đến mức này đâu, tôi… Không muốn nhận sự bố thí của em…”

“Mới không phải là bố thí mà! Quý Vũ Khâm em thích anh!”

Trong mắt Diệp Thần vẫn còn chứa nước mắt, nghe thấy y nói như vậy liền rống lên. Trong vòng một ngày đây là lần thứ hai Quý Vũ Khâm bị khiến cho chấn kinh. Cứ như vậy mà ngốc lăng lăng nhìn Diệp Thần thậm chí ngay cả nói cũng đều quên nói.

“Cộc cộc.” Đúng lúc này, đột nhiên vang lên tiếng đập cửa. Nhờ đó mà cũng thức tỉnh hai người trong phòng. Thoáng cái Diệp Thần thanh tỉnh lại, ý thức được chính mình vừa mới nói cái gì xong, trong nháy mắt mặt liền trướng đến đỏ bừng hệt như một quả cà chua.

“Tiểu Thần, bánh ngọt làm xong rồi này, mở cửa đi, để bác gái mang vào cho con.”

Hiện tại Diệp Thần làm gì còn tâm tình ăn bánh ngọt này nọ, đầy đầu cậu đều là chuyện bản thân mình vừa mới thổ lộ với y, tại sao lại muốn thổ lộ với y cơ chứ, thế nào mà lại đi thổ lộ với y cơ chứ, làm sao bây giờ, mất mặt quá a, hơn nữa hiện tại Quý Vũ Khâm không nói gì cả, cậu cũng biết, trước đây y nói thích mình không phải là giỡn với mình, nếu như thật sự là như thế thì không phải bản thân mình đã làm ra chuyện xấu hổ muốn chết rồi hay sao. Diệp Thần xấu hổ và giận dữ đến độ sắp khóc lên, chỉ có thể vội vã xoay người, “Ừm, tớ về trước đây!” Sau đó chuẩn bị mở cửa vọt ra.

Thế nhưng Quý Vũ Khâm cũng không cho cậu kịp có cơ hội này, bởi vì y đã túm lấy cậu từ phía sao.

“Thế nào, vừa mới nói thích anh xong, hiện tại lại muốn chạy trốn sao?”

“Tớ… Tớ không có! Là cậu nghe lầm rồi!”

“A? Thế sao? Vậy em nói hai lần ‘Vậy thì ăn luôn đi’ cũng là do anh nghe lầm?” Hiện tại Quý Vũ Khâm đã hoàn toàn thanh tỉnh, nụ cười trên mặt càng ngày càng rõ, trong lòng cũng kích động đến sắp phát điên, trong nháy mắt liền bật lên chế độ đại hôi lang, vào một giây đồng hồ tiếp theo liền giành lại quyền chủ đạo của mình.

“Tiểu Khâm Thần Thần, các con có ở bên trong không đó, nhanh mở cửa ra đi.” Ngay khi Quý Vũ Khâm kích động không biết nên ôm người trước mặt vào lòng hôn điên cuồng đến mức nào thì bên ngoài lại vang lên một trận đập cửa vang dội quấy rầy người khác. Nhất thời Quý Vũ Khâm thầm nghĩ muốn đỡ trán.

Quý Vũ Khâm chỉ hé cửa ra một chút, sau đó trực tiếp nhận lấy chiếc khay trong tay mẹ Quý, nói, “Mẹ, con có rất nhiều lời muốn nói với Tiểu Thần, đêm nay mẹ không cần quá tới quấy rầy đâu.”

“Đã biết.” Mẹ Quý nhìn vào phòng của Quý Vũ Khâm, thế nhưng lại không thấy được thân ảnh của Diệp Thần, “Con đừng có mà khi dễ Tiểu Thần a.”

Quý Vũ Khâm buồn cười đáp, “Con khi nào thì khi dễ em ấy chứ.”

Mẹ Quý nhìn y một cái đầy quái dị, đừng tưởng rằng bà không biết, khi còn bé con trai của bà luôn thích bắt nạt Thần Thần, để thằng bé không bám theo nó nữa, thế nhưng dù sao thì bà cũng là mẹ đẻ của nó, sao mà mẹ Quý không nhìn ra, kỳ thực con trai của mình chính là khẩu thị tâm phi, rõ ràng vô cùng vô cùng thích người ta, mà lại đi giả bộ ra ngoài là rất chán ghét nữa chứ. Nếu không phải vì đứa con trai này, làm sao mà ba năm nay bà không có cách nào gặp được Thần Thần?!

“Thần Thần, nếu như thằng nhóc Tiểu Khâm dám khi dễ con, nhất định con phải nói cho bác gái biết a. Bác gái sẽ đánh nó thay con.”
972060Barres_etoiles__42_.gif

No comments:

Post a Comment

Sky Blue Bobblehead Bunny